Bản Sắc Thiếu Niên

Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
10. Bí mật của Hạ Đan

❊ ❊ ❊

"Con chó của ông già trực đêm đã cứu mạng Hạ Đan." Vu Đào không nhịn được mà thốt ra.

"Chuyện là sao?" Cao Quang truy hỏi đến cùng.

"Hồi mùa hè, Từ Tam định cưỡng hiếp Hạ Đan ở hố cát lớn, bị ông già trực đêm phát hiện. Con chó lao vào cắn Từ Tam trước, nên bị hắn dùng lưỡi lê của Nhị Lâm Tử đâm chết." Vu Đào phơi bày toàn bộ bí mật của Hạ Đan.

"Thế Hạ Đan có thực sự bị Từ Tam cưỡng hiếp không?" Cao Quang bán tín bán nghi hỏi.

"Cưỡng hiếp không thành." Tôi sợ Cao Quang nghĩ linh tinh, vội vàng chen vào.

"Thành hay không thành, hai cậu tận mắt thấy à?" Cao Quang cười đầy ẩn ý hỏi.

"Ông già trực đêm nói là cưỡng hiếp không thành." Vu Đào nghiêm túc đáp.

"Tôi không tin, với bản lĩnh của Từ Tam mà lại cưỡng hiếp không thành? Chắc tám chín phần là ông già trực đêm nói dối rồi." Cao Quang suy đoán đầy quỷ quyệt.

"Cao Quang, ý cậu là ông già trực đêm vì muốn bảo vệ danh tiết cho Hạ Đan nên cố tình nói là không thành?" Cao Quang vốn rất tinh quái, tôi đã nghe ra ẩn ý trong lời hắn.

"Mười phần là chín, Hạ Đan đã bị Từ Tam cưỡng hiếp rồi, may mà ông già trực đêm nhìn thấy nên mới cứu được cô ta, nếu không sau khi xong việc, Từ Tam chắc chắn sẽ giết người diệt khẩu." Cao Quang khẳng định chắc nịch.

"Tên Từ Tam này chết cũng không hết tội." Vu Đào chửi rủa.

"Vu Đào, sao Từ Tam vẫn chưa bị kết án nhỉ?" Tôi nghĩ loại cặn bã như Từ Tam, bắt được là phải đem đi xử bắn ngay.

"Bố tôi bảo thằng đó làm quá nhiều chuyện ác, vẫn chưa thẩm vấn xong, vội cái gì. Tội trạng của nó có đem xử bắn tám lần cũng chưa đủ." Tôi biết về chuyện xử bắn Từ Tam, Vu Đào còn nóng lòng hơn bất cứ ai.

"Vu Đào, Nhị Lâm Tử, chúng ta về nhà ăn cơm trước đã, ăn xong thì tập trung tại nhà Chu Lệ Bình, rồi lại đến nhà cô giáo Hạ Đan. Tôi đoán con ma không nằm trong phòng đâu, khéo lại ở bên ngoài ấy chứ." Cao Quang đầy tự tin nói.

"Đến lúc đó tùy cơ ứng biến." Nghĩ đến việc tối nay được bắt ma, tôi không sao kìm được sự phấn khích.

"Chúng ta mang theo vũ khí gì đây?" Vu Đào có vẻ còn hưng phấn hơn cả tôi.

"Hai cậu có túi sách quân dụng không?" Cao Quang hỏi.

"Tôi với Vu Đào đều không có." Tôi giành trả lời.

"Thế thì bỏ dao thái vào túi quân dụng, tối nay cho con ma nếm mùi dao thái." Cao Quang giơ nắm đấm lên nói.

Những ngày này Hạ Đan quả thực bị ma dọa đến phát hoảng. Vì chuyện "đại tự báo" mà cô ta một bước lên mây, trong lòng vốn đã thấp thỏm không yên. Gần đây lại nghe tin lão hiệu trưởng vì tức giận mà chết, cô ta đâm ra lo sợ, cứ ngỡ lão hiệu trưởng tối nào cũng hiện về đòi nợ mình. Bản thân mới lên làm hiệu trưởng, sợ ảnh hưởng đến hình tượng nên không dám lên tiếng, chỉ đành nhờ cô học trò cưng Trương Tiểu Phiên đến ngủ cùng vào ban đêm.

Trương Tiểu Phiên vốn dĩ gan dạ, nhưng dù gan dạ đến đâu cũng là con gái, hai người đêm đêm nhìn thấy bóng trên tường lại sợ hãi ôm chặt lấy nhau, run cầm cập.

Tuy nhiên, cái bóng đen kia không phải đêm nào cũng xuất hiện. Có lúc có, có lúc không, điều này càng làm tăng thêm vẻ bí ẩn của nó. Bà tôi thường nói, không làm việc trái lương tâm thì không sợ ma gọi cửa, Hạ Đan sợ chết khiếp như vậy chứng tỏ cô ta đã làm chuyện khuất tất.

Tôi chợt thấy phân tích của Cao Quang về việc Hạ Đan bị Từ Tam cưỡng hiếp rất có lý. Ông già trực đêm đã không nói thật. Nếu Hạ Đan thực sự bị Từ Tam cưỡng hiếp, thì cô ta còn mặt mũi nào mà qua lại với Vương Đức Lương.

Nhưng giờ Hạ Đan đã là hiệu trưởng rồi, chưa chắc đã còn coi trọng Vương Đức Lương nữa. Vương Đức Lương là người rất thanh cao, nếu Hạ Đan không làm hiệu trưởng thì hai người còn có cơ hội, chứ một khi cô ta đã ngồi vào ghế đó, chuyện hai người yêu nhau coi như chấm hết. Bởi vì Vương Đức Lương khinh nhất là hạng phụ nữ trèo cao, huống hồ lại còn dùng đủ mọi thủ đoạn để trèo cao!

Sau bữa tối, chúng tôi lần lượt đến nhà Chu Lệ Bình.

"Trương Tiểu Phiên đi hỏi Hạ Đan rồi mà vẫn chưa trả lời, nếu Hạ Đan không đồng ý cho chúng ta vào thì làm sao bây giờ?" Chu Lệ Bình lo lắng hỏi.

"Trong phòng chỉ có bóng ma, biết đâu ma ở ngoài trời." Ý tôi là nếu Hạ Đan không đồng ý, chúng tôi sẽ canh ở bên ngoài.

"Cứ đến đó rồi tính, tùy cơ ứng biến." Cao Quang nôn nóng nói.

Tòa nhà gạch đỏ hai tầng ở khu Nam Lý là công trình cao nhất vùng này. Trong màn đêm nhìn ra, bên phải là những dãy nhà cấp bốn đen kịt, bên trái là đường tàu hỏa và mấy nhà kho lớn, trường học nằm ngay phía trước chúng tôi.

Đêm nay không có trăng, chúng tôi rời nhà Chu Lệ Bình, bên ngoài tối đen như mực, khí lạnh ẩn trong đêm tối, thấu tận xương tủy.

Mấy đứa chúng tôi lầm lũi đi như những bóng ma, xung quanh tối om, trong lòng thực sự có chút sợ hãi. Đúng lúc đó, tiếng tàu hỏa từ xa vọng lại một hồi dài, khiến Chu Lệ Bình sợ hãi nắm chặt lấy tay tôi.

Chu Lệ Bình nắm tay tôi chứ không phải tay Cao Quang, điều này chứng tỏ trong lòng cô ấy tin tưởng tôi nhất. Tôi cảm thấy hơi tự đắc, nỗi sợ cũng vơi đi ít nhiều.

Ngày thường đi học thấy trường chẳng cách nhà bao xa, tối nay sao con đường lại dài thăm thẳm, đi mãi không tới. Chúng tôi đặc biệt mong nhìn thấy ánh đèn đường trước cổng trường.

"Sao vẫn chưa thấy đèn đường nhỉ?" Tôi bất an hỏi.

"Sao thế Nhị Lâm Tử, sợ rồi à?" Vu Đào cười nhạo hỏi.

"Tôi đến bãi tha ma còn đi qua rồi, sợ cái gì?" Tôi khoác lác đáp.

Đang nói thì tôi giẫm phải một vật gì đó lông lá, sợ đến mức buông tay Chu Lệ Bình ra rồi nhảy sang một bên, cùng lúc đó Chu Lệ Bình cũng đá phải nó, cô ấy hét lên một tiếng "Mẹ ơi!" suýt chút nữa thì ngã nhào.

"Sao thế?" Cao Quang cũng run rẩy hỏi.

Lúc này, vật lông lá kia nhanh nhẹn vọt lên mái nhà, dùng đôi mắt sáng quắc nhìn chúng tôi, rồi kêu vài tiếng "meo meo" rồi chạy mất.

"Chu Lệ Bình, đừng sợ, là mèo hoang thôi." Tôi thở phào nhẹ nhõm nói.

"Chuyện quái gì thế, gặp ma thật à?" Cao Quang tức tối mắng.

"Tôi hình như nghe thấy tiếng bước chân phía sau, không dám ngoái đầu lại. Cao Quang, cậu nhìn xem có ai theo chúng ta không?" Chu Lệ Bình sợ hãi nói.

Chu Lệ Bình cầu cứu Cao Quang nhìn lại khiến tôi rất không vui, cứ như thể trong ba thằng con trai chúng tôi, Cao Quang là đứa gan nhất vậy.

"Ai đó? Cút đi!" Để giải tỏa nỗi lo cho Chu Lệ Bình, tôi lấy hết can đảm quát lớn.

"Nhị Lâm Tử, cậu hét cái gì hả!? Ma cũng bị cậu làm cho sợ chạy mất rồi." Cao Quang lạnh lùng nói.

Đêm nay, lời nói của Cao Quang lúc nào cũng xoay quanh chữ "ma", đủ thấy hắn căng thẳng đến mức nào. Tôi quát xong, phía sau chẳng có tiếng đáp lại, đành cắn răng đi tiếp, tiếng bước chân sột soạt nghe như thể có ma đang bám theo chúng tôi vậy.

Sắp đến trường rồi, nhưng đèn đường trước cổng không sáng, ngôi trường chìm trong bóng tối, xung quanh lạnh lẽo, chỉ có khu ký túc xá độc thân là le lói ánh đèn như ma trơi.

Mấy đứa chúng tôi vừa bước vào cổng trường, con chó của ông già trực đêm đã sủa vang dội, khiến ông già vừa cầm đèn pin vừa cầm gậy chạy từ phòng bảo vệ ra.

Ông soi đèn pin vào chúng tôi, nghiêm giọng hỏi: "Mấy đứa nửa đêm nửa hôm không về nhà ngủ, đến trường làm gì?"

"Ông ơi, chúng cháu đến bắt ma ạ." Tôi vội vàng giải thích.

"Nói bậy, trong trường làm gì có ma?" Ông già trực đêm giận dữ nói.

"Ông ơi, nhà cô hiệu trưởng Hạ Đan có ma ạ!" Vu Đào xen vào.

"Sao tôi không nghe cô Hạ nhắc gì nhỉ?" Ông già trực đêm soi đèn vào mặt tôi hỏi.

"Ông ơi, cô ấy là hiệu trưởng, sao tiện nói với ông là cô ấy sợ ma được ạ?" Cao Quang tinh nghịch đáp.

"Thời buổi này, ngưu quỷ xà thần chẳng phải bị bắt hết rồi sao? Sao còn ma được? Có phải mấy đứa định giở trò quỷ gì không?" Ông già trực đêm vẫn không tin.

"Ông ơi, mấy bạn ấy nói thật đấy ạ." Chu Lệ Bình nói giúp.

"Thật à, sao tôi không biết? Ngày nào tôi chẳng đi tuần trong trường." Ông già trực đêm nửa tin nửa ngờ.

"Ông ơi, là Trương Tiểu Phiên kể cho họ đấy ạ." Chu Lệ Bình trách móc.

"Trương Tiểu Phiên tối nào chẳng đến ngủ cùng cô Hạ, vậy ra mấy đứa nói là thật à?" Ông già trực đêm soi đèn vào mặt chúng tôi hỏi.

"Ông ơi, chúng cháu lừa ông làm gì ạ?" Tôi cười hề hề đáp.

"Được rồi, lần này tin mấy đứa. Đi bắt ma của mấy đứa đi, tôi làm hậu thuẫn cho." Ông già trực đêm cười lớn nói.

Tôi nhìn ra được, ông già vẫn chưa tin hẳn, chỉ là muốn đùa với chúng tôi thôi. Chúng tôi vượt qua cửa ải này, khom người chạy về phía dãy nhà cấp bốn khu ký túc xá độc thân.

Sắp vào trận rồi, trong lòng ai cũng thấy phấn khích. Chúng tôi đến nhà Hạ Đan, Chu Lệ Bình gõ cửa nhẹ nhàng.

"Ai đấy?" Trương Tiểu Phiên cảnh giác hỏi từ trong phòng.

"Là mình, Tiểu Phiên." Chu Lệ Bình mất kiên nhẫn đáp.

Cánh cửa kẽo kẹt mở ra. Hạ Đan nhiệt tình đón chúng tôi vào.

"Lưu Bảo Lâm, Cao Quang, Vu Đào, làm phiền các em rồi."

"Cô Hạ, ma quấy phá lâu chưa ạ?" Tôi vào thẳng vấn đề.

"Cũng lâu rồi, cô không dám lên tiếng, nếu không phải Trương Tiểu Phiên kể với các em thì chẳng ai biết đâu." Hạ Đan vừa rót nước cho chúng tôi vừa nói.

"Cô Hạ, sao cô không báo công an ạ?" Vu Đào nhanh nhảu hỏi.

"Còn chưa biết có phải ma thật không, làm ầm ĩ lên ảnh hưởng đến cô lắm." Hạ Đan không hề che giấu nói.

"Cô Hạ, nghe Trương Tiểu Phiên nói cứ tắt đèn là trên tường lại có bóng, cô tắt đèn cho chúng em xem thử được không ạ?" Tôi nôn nóng hỏi.

"Được, nhưng tắt đèn có lúc có ma, có lúc không." Hạ Đan vẫn còn sợ hãi nói.

Trương Tiểu Phiên tiện tay tắt đèn, căn phòng chìm vào bóng tối, trên tường chỉ có những bóng cây lay động, hoàn toàn không có bóng ma nào cả.

"Trên tường chẳng có gì cả!" Tôi thất vọng nói.

"Đừng vội, biết đâu lát nữa sẽ hiện ra." Trương Tiểu Phiên bí hiểm nói.

Đã gần mười một giờ đêm, mọi người nín thở trong căn phòng tối, đến cả hơi thở cũng không dám mạnh. Đột nhiên, chiếc đồng hồ nhà Hạ Đan gõ mười một tiếng "đông đông đông", mọi người sợ hãi co rúm lại.

Đây là lần đầu tiên tôi đến nhà Hạ Đan, vừa vào cửa đã bị mùi kem dưỡng da thơm phức thu hút. Khuê phòng của phụ nữ luôn khiến đám con trai tơ tưởng, huống hồ Hạ Đan vốn dĩ đã là một người phụ nữ xinh đẹp.

Phụ nữ thời đó không giống những mỹ nhân nhân tạo bây giờ, đẹp hay không đều dựa vào thực lực, mùi hương cơ thể đều là tự nhiên, chẳng hề có dấu vết của mỹ phẩm. Một người phụ nữ đẹp và hai cô gái xinh xắn, đủ để ba đứa trẻ ranh chúng tôi thể hiện bản lĩnh anh hùng một phen.

Chỉ là chẳng thấy bóng ma nào, khá là mất kiên nhẫn. Màn sương mù ngoài cửa sổ dần tan đi, ánh trăng chiếu vào. Trong phòng bóng trăng lay động, chúng tôi lặng lẽ lắng nghe tiếng động bên ngoài. Xung quanh tĩnh mịch, chỉ có tiếng đồng hồ "tích tắc" trong phòng khiến người ta miên man suy nghĩ.

Lúc này, Hạ Đan nói: "Trễ quá rồi, Lưu Bảo Lâm, Vu Đào, Cao Quang các em về đi, Chu Lệ Bình, Trương Tiểu Phiên ở lại với cô."

"Cô Hạ, nhỡ ma đến thì sao ạ?" Tôi lo lắng hỏi.

"Mọi khi giờ này đã đến rồi, xem ra hôm nay không đến đâu." Hạ Đan lấy hết can đảm nói.

Nghe Hạ Đan nói vậy, ai nấy đều thất vọng. Vừa đứng dậy định đi, Trương Tiểu Phiên hốt hoảng hét lên: "Cô Hạ, ma đến rồi!"

Chỉ thấy trên tường quả nhiên xuất hiện một cái bóng trông không giống người cũng chẳng giống ma, cái bóng đó còn có hai con mắt sáng rực. Hạ Đan ôm chặt lấy Trương Tiểu Phiên và Chu Lệ Bình co rúm vào góc tường, chỉ nghe thấy tiếng "đờ đờ đờ" phát ra từ trên giường, không biết là ai trong ba người họ đang run bần bật. Tôi cùng Cao Quang và Vu Đào cầm dao thái nằm rạp xuống đất, không dám nhúc nhích.

"Cao Quang, đó là con ma gì thế?" Tôi thì thầm hỏi.

"Không biết." Cao Quang sợ hãi đáp.

"Chúng ta làm sao đây?" Vu Đào run rẩy hỏi.

"Đợi xem sao đã." Cao Quang giả vờ bình tĩnh nói.

Cái bóng trên tường lắc lư theo ánh trăng, tôi liếc nhìn ra cửa sổ, phát hiện trên rèm cửa cũng có một cái bóng ma, không, là bóng người.

"Cao Quang, Vu Đào, ma ở ngoài cửa sổ, các cậu nhìn xem ngoài đó có người." Tôi bừng tỉnh nói.

Đúng lúc này, tiếng chó sủa vang lên, chỉ nghe thấy một tiếng "bịch", có người ngã xuống đất.

"Đại Hoàng, đuổi theo cho tao!" Ông già trực đêm hét lên ngoài cửa sổ.

Nghe tiếng, tôi là người đầu tiên lao ra ngoài, Cao Quang và Vu Đào cũng cầm dao thái đuổi theo. Chúng tôi vòng ra sau nhà, ông già trực đêm đang cùng con chó đuổi theo một kẻ nào đó.

"Thằng nhãi, mày không chạy thoát đâu, Đại Hoàng, cắn nó!" Ông già vừa đuổi vừa hét.

Lúc này, con chó đã cắn chặt lấy quần kẻ kia, hắn cố gắng vùng vẫy nhưng con chó cắn chặt không buông, chẳng mấy chốc hắn và con chó lăn lộn vào nhau.

"Kẻ đó là ai? Nhìn rõ chưa?" Ba đứa chúng tôi đuổi kịp hỏi ông già.

"Chưa nhìn rõ, hắn leo lên cây sau cửa sổ nhà cô Hạ để nhìn trộm." Ông già tức giận nói.

"Đường Kiến Quốc! Thằng khốn này." Tôi chợt bừng tỉnh hét lên.

"Nhị Lâm Tử, cậu nói gì? Thằng đó là Đường Kiến Quốc?" Cao Quang kinh ngạc hỏi.

Tôi vừa nói toạc ra, Cao Quang và Vu Đào càng thêm mạnh bạo, chúng lao tới giật lấy Đường Kiến Quốc từ miệng chó, ghì chặt xuống đất. Ông già trực đêm lấy trong thắt lưng ra một sợi dây, trói nghiến Đường Kiến Quốc lại.

"Đây chính là con ma mà các cậu muốn bắt." Ông già thở hổn hển nói.

Lúc này Hạ Đan dẫn Chu Lệ Bình và Trương Tiểu Phiên cũng chạy tới. Khi thấy cái gọi là ma lại chính là Đường Kiến Quốc, họ vừa tức vừa buồn cười. Trương Tiểu Phiên vì từng "làm chuyện đó" với Đường Kiến Quốc nên không dám hé răng nửa lời.

"Thằng nhãi, khai mau, mày leo cây làm gì?" Ông già vừa cuốn thuốc lá vừa hỏi.

Đường Kiến Quốc đã sợ đến mất vía, run rẩy nói: "Cháu muốn nhìn trộm cô giáo Hạ."

"Đường Kiến Quốc, mày cũng đủ bẩn thỉu đấy, Cao Quang tao xưa nay toàn chơi đường quang, còn mày thì toàn chơi trò ám muội." Cao Quang mắng nhiếc.

"Đường Kiến Quốc, bức tranh khỏa thân trong nhà vệ sinh là mày vẽ phải không?" Tôi nghiêm nghị hỏi.

"Là tôi vẽ." Đường Kiến Quốc xấu hổ cúi mặt.

"Đường Kiến Quốc, lần trước mày vào nhà vệ sinh nữ nhìn trộm tôi, lần này lại đến nhà tôi nhìn trộm, xem ra mày là một học sinh có đạo đức cực kỳ đồi bại. Khai giảng mày đừng đến trường nữa, mày bị đuổi học rồi." Hạ Đan giận dữ quát.

"Cô Hạ, cháu nhìn cô vì cháu thích cô, ngày nào cháu cũng nhớ cô, nằm mơ cũng thấy cô, cháu thực sự không kiểm soát được, cô đừng đuổi học cháu mà." Đường Kiến Quốc khóc lóc van xin.

"Ghê tởm, Tiểu Phiên, Lệ Bình, đi, chúng ta về nhà. Ông ơi, tháo dây thả nó đi ạ." Hạ Đan nói xong liền giận dữ bỏ đi.

"Cô hiệu trưởng Hạ, thằng nhãi này không biết hối cải, nên đưa lên đồn công an." Ông già vội gọi với theo.

"Thôi bỏ đi, nó vẫn còn là trẻ con. Lưu Bảo Lâm, Vu Đào, Cao Quang, cảm ơn các em, muộn rồi các em mau về nhà đi." Hạ Đan giả tạo nói.

Ông già trực đêm tháo dây trói trên người Đường Kiến Quốc, Cao Quang đá mạnh vào hắn một cái, Đường Kiến Quốc lủi thủi bỏ chạy. Con chó của ông già sủa theo hắn mấy tiếng. Tôi nhìn bóng Đường Kiến Quốc khuất dần trong màn đêm, lòng trào dâng cảm xúc.

Thực ra, tôi rất hiểu Đường Kiến Quốc, cậu ta nói thích cô Hạ, tôi cho rằng là thật, cũng giống như tôi thích mẹ Cao Quang vậy, chỉ là cách giải quyết của tôi là thủ dâm, còn cách của cậu ta là nhìn trộm.

Tôi thấy Hạ Đan đuổi học Đường Kiến Quốc quá nhẫn tâm, nếu mẹ Cao Quang làm hiệu trưởng thì sẽ không làm tuyệt tình đến thế. Tôi cùng Cao Quang và Vu Đào đi trong đêm tối, hai thằng cứ như vừa lập được chiến công hiển hách, đi đứng nghênh ngang, vừa mắng Đường Kiến Quốc vừa cười nói.

Tôi lại chẳng vui nổi, vì tôi biết trên đời này có hàng ngàn hàng vạn Đường Kiến Quốc, họ ngày một lớn lên, nhưng đối với phụ nữ lại hoàn toàn không biết gì, thậm chí còn không biết bộ dạng của một người phụ nữ trưởng thành ra sao. Không ai dạy họ phải làm thế nào, vì những nghi hoặc trong lòng họ một khi bị phát hiện, họ liền trở thành những đứa trẻ hư, học sinh hư, lưu manh trong mắt mọi người. Đường Kiến Quốc gặp nạn, tôi lại thấy uất ức thay, nỗi đau trong lòng bao trùm lấy tôi như màn đêm vậy.

Khai giảng, Đường Kiến Quốc quả nhiên không đến trường. Trương Tiểu Phiên ngồi một mình ở chỗ ngồi có vẻ hơi cô đơn. Kể từ khi bố Cao Quang đề bạt Hạ Đan lên làm hiệu trưởng, mối quan hệ của hai người ngày càng thân thiết. Bố Cao Quang thường đến trường chúng tôi thị sát, Hạ Đan cũng thường xuyên đến Ủy ban Cách mạng khu để báo cáo công việc. Mẹ tôi ở nhà thường mắng họ "làm chuyện bậy bạ", bố tôi thường khuyên mẹ đừng nói linh tinh.

"Ai nói linh tinh? Ông có biết lão họ Cao kia đã chơi đùa bao nhiêu cô giáo rồi không!?" Mẹ tôi phản bác.

Mẹ tôi nói thế làm tôi nhớ đến người phụ nữ mà bố Cao Quang dẫn về nhà, xem ra người phụ nữ đó chắc chắn là giáo viên của trường nào đó.

Tôi chợt hiểu ra một đạo lý, nếu nói Từ Tam là lưu manh, thì bố Cao Quang còn tệ hơn cả lưu manh. Tôi thực sự thấy bất bình cho mẹ Cao Quang, người xưa thường nói hoa nhài cắm bãi phân trâu, tôi thấy đóa hoa nhài là mẹ Cao Quang này lại cắm nhầm vào bãi phân chó rồi.

Kể từ khi bố Cao Quang đánh mẹ Cao Quang, mẹ cậu ấy cứ ba ngày lại về nhà ngoại, hai người thường xuyên cãi nhau khiến hàng xóm láng giềng không yên.

Cao Mai không bắt được anh trai tôi, lại không chịu nổi cô đơn, trong lúc giận dỗi đã tìm một gã lính, hai người quấn lấy nhau. Gã lính ngốc nghếch kia chưa cưới đã đội cái "mũ xanh" mà anh trai tôi tặng, ngày nào cũng thấy hắn đắc ý vô cùng.

Có một buổi tối, trời vừa tối, tôi từ nhà vệ sinh ra thì thấy hai người đang ôm ấp dưới cầu thang. Tôi đi tới dựa vào tường nhìn trộm, hóa ra là gã lính ngốc kia đang ôm hôn Cao Mai, vừa hôn vừa thò tay vào trong quần Cao Mai sờ soạng, Cao Mai sung sướng rên rỉ như con mèo cái. Tôi thực sự không chịu nổi sự kích thích này, không kìm được mà lôi "cái ấy" ra, tôi thấy cảnh này ai nhìn mà chẳng chịu nổi, đến Vương Đức Lương nhìn thấy cũng phải lôi "thần tiên" ra thôi.

Tôi chợt nhận ra thế giới này thật bất công, tại sao người lớn có thể yêu đương, làm chuyện bậy bạ, mà trẻ con chúng tôi lại không thể giao lưu bình thường với các bạn nữ? Những người lớn đạo mạo kia cứ mở miệng ra là nói con trai và con gái tiếp xúc với nhau sẽ học hư, ngoài miệng nói là vì tốt cho chúng tôi, thực ra đó là suy nghĩ ích kỷ nhất.

Bởi vì người Trung Quốc đều là hậu duệ của Nữ Oa, dù là nam hay nữ, trai hay gái, đều nên được hưởng sự ấm áp của tình mẫu tử. Giả Bảo Ngọc nói đúng, phụ nữ là nước, đàn ông là đất, đất rời nước sẽ biến thành bùn, mà bùn theo gió bay đi, chẳng biết trôi về đâu, huống hồ sự nhơ bẩn của đất cũng chỉ có nước mới rửa sạch được.

Không chỉ Giả Bảo Ngọc gặp con gái là thấy thanh khiết, Chủ tịch Mao gặp con gái cũng vẫn thanh khiết, huống hồ bao nhiêu đàn ông là phàm phu tục tử, sao có thể rời xa sự thanh khiết này được? Người lớn quá ích kỷ, họ chỉ lo cho bản thân mình được thanh khiết, mà không cho phép trẻ con được thanh khiết. Chúng tôi chỉ có thể nhìn sự thanh khiết mà than thở, nhìn sự thanh khiết mà thủ dâm.

Chúng tôi chỉ có thể tưởng tượng sự thanh khiết trong sự đè nén, lại còn phải chịu sự dày vò của cảm giác tội lỗi. Không ai cứu chúng tôi cả, Đường Kiến Quốc đã hy sinh, Hạ Đan tội lỗi không thể hiểu được nỗi đau trong lòng Đường Kiến Quốc, dù có đuổi học cậu ta thì vẫn không giải quyết được khát khao của cậu ta đối với Hạ Đan. Mà Hạ Đan thì một mặt có thể làm chuyện bậy bạ với bố Cao Quang, một mặt lại có thể lợi dụng thân phận hiệu trưởng để gây khó dễ cho Vương Đức Lương, chiếm tiện nghi của Vương Đức Lương, đây đúng là một người đàn bà tội lỗi!

Tôi còn nhỏ tuổi đã hiểu ra một đạo lý: Kẻ nói người khác hạ lưu, có khi chính mình còn hạ lưu hơn, chỉ là tiêu chuẩn hạ lưu khác nhau mà thôi. Nhưng chỉ cần là hạng hạ lưu, kết cục đều như nhau.

Nói về Cao Mai, cô ta dụ dỗ anh trai tôi ở điểm thanh niên trí thức, làm bụng to, anh trai tôi suýt nữa bị ngồi tù. Vậy mà sau khi về thành phố, vốn dĩ có thể chờ đợi anh tôi bằng tấm chân tình, tôi tin anh tôi không phải loại tuyệt tình, nhưng cô ta không chịu nổi cô đơn, lại tự mình cặp kè với một gã lính, còn hại tôi phải đứng dưới lầu vừa nhìn họ hôn nhau vừa thủ dâm.

Đáng ghét nhất là, mỗi lần thấy tôi, Cao Mai lại hỏi han tình hình anh trai tôi, giọng điệu, ánh mắt đó, người không biết còn tưởng cô ta là chị dâu tôi đấy.

Dù sao đi nữa, anh trai tôi là mối tình đầu của Cao Mai, cũng như Chu Lệ Bình là mối tình đầu của tôi, Trương Tiểu Phiên là mối tình đầu của Đường Kiến Quốc vậy. Tôi không biết mối quan hệ giữa Chu Lệ Bình và Cao Quang có tính là tình đầu không, tôi thấy họ chỉ chơi bời với nhau thôi, chưa tính là tình đầu được. "Chơi bời" và "tình đầu" là hai chuyện khác nhau. Chơi bời là lưu manh, còn tình đầu thì đẹp đẽ hơn nhiều.

Thực ra mối tình đầu của tôi được tạo nên bởi mẹ Cao Quang và Chu Lệ Bình, với Trương Tiểu Phiên chỉ là muốn "làm chuyện đó", còn với mẹ Cao Quang và Chu Lệ Bình là nỗi luyến lưu khắc cốt ghi tâm, đuổi cũng không đi.

Cảm giác tình đầu chua chát, như âm đạo của phụ nữ sau khi mãn kinh khô khốc, như ngày âm u mùa hè đầy u sầu, như bài thơ Trương Tiểu Phiên viết ngây ngô, như nỗi khó chịu của việc cưỡng hiếp không thành.

Kể từ khi Hạ Đan làm hiệu trưởng, Vương Đức Lương vẫn luôn không thể phấn chấn nổi. Ngay cả tranh cậu ấy vẽ cũng u ám, giống như những bông hoa hướng dương kỳ quái mà Van Gogh vẽ, thậm chí còn chẳng có lá xanh.

Tất nhiên, Vương Đức Lương chưa bao giờ vẽ hoa hướng dương, mà ngày nào cũng vẽ khoai lang và khoai tây. Tôi hỏi cậu ấy tại sao không vẽ thứ khác, ví dụ như vẽ cà tím, dưa chuột chẳng hạn, cậu ấy nói, cậu ấy vẽ chính mình.

"Cậu là khoai lang và khoai tây à?" Tôi bị sự hài hước của Vương Đức Lương làm cho bật cười, ngây thơ hỏi.

“Đúng, trước đây tôi là khoai lang khoai tây sống, giờ thì bị hầm chín rồi,” ông nói một cách hài hước, “Lưu Bảo Lâm, cậu có biết khoai lang và khoai tây khi hầm chín thì có đặc điểm gì không?”

Tôi nhất thời không đoán ra ý ông là gì, bèn lắc đầu nói: “Không biết ạ.”

“Khoai lang và khoai tây hầm chín rồi thì sẽ nhão nhoét, ném vào tường thì thành cái bánh, rơi xuống đất thì vỡ vụn, giẫm một cái là thành bùn loãng!” Vương Đức Lương cười khổ nói.

Nghe ông giải thích, tôi dường như đã hiểu ra. Hóa ra ông đang oán trách bản thân mình giống như củ khoai lang, khoai tây đã hầm chín, nhão nhoét, mặc cho người ta xẻ thịt.

“Thầy Vương, thầy không hầm chín khoai lang và khoai tây là được chứ gì!” Tôi bông đùa nói.

“Không phải tôi muốn hầm chín, mà là người ta muốn ném tôi vào nồi để hầm đấy chứ!” Vương Đức Lương bất lực đáp.

Tôi không biết “người ta” ở đây chỉ ai, có thể là Hạ Đan và bố của Cao Quang, nhưng dù sao đi nữa, qua những bức tranh vẽ khoai lang và khoai tây của ông, tôi cảm nhận được nỗi đau và sự bất lực của ông. Phải rồi, tình yêu của một người bị kẻ khác cướp mất, người đó chẳng khác nào củ khoai lang khoai tây đã hầm chín, ai ăn cũng được.

Mẹ Cao Quang là mối tình đầu của Vương Đức Lương, đã bị bố Cao Quang cướp mất; Hạ Đan là tình yêu mới của Vương Đức Lương, cũng bị bố Cao Quang cướp đi nốt. Tình cũ tình mới đều đã chết, trong lòng Vương Đức Lương không còn tình yêu nữa, thì ông còn có thể vẽ ra tác phẩm gì hay ho chứ? Ông vẽ khoai lang và khoai tây là một sự bất mãn, là một lời tố cáo.

Một buổi tối nọ, tôi từ nhà Vương Đức Lương ra ngoài đi vệ sinh, phát hiện một người đàn ông gầy và cao lẻn vào nhà Hạ Đan. Tôi bắt chước Đường Kiến Quốc trèo lên cây, nhìn qua cửa sổ vào bên trong, người đàn ông đó không ai khác chính là bố Cao Quang.

Hạ Đan rót cho bố Cao Quang một chén trà, cô ấy có vẻ hơi căng thẳng. Bố Cao Quang mở hộp giày mang theo, bên trong là một đôi giày cao gót rất đẹp.

Đó là lần đầu tiên trong đời tôi nhìn thấy giày cao gót, Hạ Đan nhìn thấy đôi giày này thì tỏ ra rất vui mừng. Bố Cao Quang bảo cô ấy thử, cô ấy để chân trần xỏ vào đôi giày đó.

Bàn chân của Hạ Đan trắng nõn nà, bố Cao Quang cầm lấy chân cô ấy tự tay xỏ giày vào cho cô. Hạ Đan đẩy đẩy từ chối, nhưng bố Cao Quang nắm chặt lấy bàn chân trắng như tuyết ấy không buông. Hạ Đan đẩy đưa một hồi rồi đành bỏ cuộc, bố Cao Quang như đang chơi đùa với báu vật, nắm lấy chân Hạ Đan, cuối cùng cũng xỏ được giày vào.

Bố Cao Quang bảo Hạ Đan xuống đất đi lại, Hạ Đan đi vài bước với vẻ rất ưng ý, bố Cao Quang hài lòng mỉm cười. Sau đó ông ta ôm Hạ Đan vào lòng, đôi môi dày hôi hám áp lên mặt cô. Có thể thấy rõ, tận sâu trong xương tủy Hạ Đan không hề thích bố Cao Quang, ít nhất là không thể so sánh với Vương Đức Lương. Hạ Đan cố gắng lùi lại, nhưng không thoát được đôi bàn tay đầy sức mạnh của bố Cao Quang, cuối cùng cô đành khuất phục. Bố Cao Quang tiện tay tắt đèn.

Tôi vừa tức vừa hận, từ trên cây trèo xuống, muốn dạy cho bố Cao Quang một bài học. Tôi nhặt bừa một hòn đá dưới đất, cách cửa sổ sau nhà Hạ Đan năm sáu mét, rồi ném mạnh vào. Tiếng kính vỡ “xoảng” một cái, tôi cắm đầu chạy thục mạng về nhà.

Vừa chạy tôi vừa nghĩ, cho chừa cái tội tằng tịu, tao dọa cho chúng mày chết khiếp. Hạ Đan, chẳng phải cô sợ ma sao? Chính cô lại rước ma vào nhà. Cô nói Đường Kiến Quốc là ma, tôi thấy con ma thực sự chính là cô đấy.

Tôi chạy một mạch đến nhà vệ sinh gần nhà, buồn tiểu đến mức bụng dưới đau nhói, tôi chui vào trong, lôi “của quý” ra, giải quyết một cách sảng khoái.

Tôi cảm thấy vô cùng phấn khích vì hành động “đánh ma” anh hùng của mình vừa rồi. Tôi thầm nghĩ, Vương Đức Lương, anh em đã báo thù cho thầy rồi! Tôi luôn coi Vương Đức Lương là anh em. Tôi tưởng tượng ra bộ dạng luống cuống của bố Cao Quang và Hạ Đan, sướng đến mức rùng mình một cái.

Khi tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh, mẹ Cao Quang đi tới đối diện.

“Nhị Lâm, muộn thế này rồi mà chưa ngủ à?” Mẹ Cao Quang mỉm cười hỏi một cách hòa ái.

“Cháu vừa đi học vẽ ở nhà thầy Vương về ạ.” Tôi hớn hở đáp.

Mẹ Cao Quang nghe thấy cái tên Vương Đức Lương thì lập tức đứng khựng lại.

“Nhị Lâm, thầy Vương của các cháu có khỏe không?” Mẹ Cao Quang hỏi với vẻ đầy tình cảm.

“Thầy Vương hình như có tâm sự gì đó, lúc nào cũng không vui nổi ạ.” Tôi thêm mắm dặm muối nói.

“Ông ấy thì có thể có tâm sự gì chứ?” Mẹ Cao Quang hỏi với vẻ nơm nớp lo sợ.

“Dì ơi, thầy ấy thích dì, dì có biết không?” Tôi thẳng thắn nói.

Mẹ Cao Quang rất thích nghe điều này, cười hỏi: “Sao cháu biết ông ấy thích dì?”

“Thầy ấy cứ hỏi cháu về dì, giống như bây giờ dì đang hỏi về thầy ấy vậy.” Để có thể nói chuyện với mẹ Cao Quang lâu hơn, tôi cố gắng nói những chủ đề mà bà quan tâm.

“Nhị Lâm, không ngờ cháu lại biết nhiều thứ thế!” Tôi thấy mẹ Cao Quang lúc này đặc biệt quyến rũ.

“Dì ơi, thầy Vương là người tốt, tốt hơn bố Cao Quang nhiều ạ.” Tôi không kìm được mà thốt lên.

Bà nghe thấy vậy thì thu lại nụ cười, hỏi: “Bố Cao Quang của cháu không tốt ở chỗ nào?”

“Bố Cao Quang không những đánh dì, còn thích người đàn bà khác nữa. Hôm đó cháu tận mắt nhìn thấy ông ta dẫn một người đàn bà về nhà dì đấy.” Tôi không khách khí nói.

Vẻ mặt hòa ái của mẹ Cao Quang biến mất, bà nói: “Nhị Lâm, đứa trẻ ngoan, cháu còn biết gì nữa, nói cho dì nghe đi!”

Tôi nhìn ánh mắt khao khát muốn biết sự thật của bà, không chút che giấu nói: “Bố Cao Quang bây giờ đang ‘cái đó’ với hiệu trưởng Hạ Đan đấy ạ!” Nói xong, tôi chạy biến về nhà, để lại mẹ Cao Quang đứng ngẩn ngơ trong màn đêm.

Tôi nằm trên giường, cảm thấy việc nói ra sự thật cho mẹ Cao Quang nghe rất sướng, hoàn toàn không nghĩ đến những lời này gây tổn thương cho bà thế nào. Thực ra, mẹ Cao Quang thậm chí còn chẳng buồn đi vệ sinh, mà đi thẳng đến nhà Hạ Đan.

Mẹ Cao Quang bắt quả tang bố Cao Quang và Hạ Đan trong phòng. Các người cứ tưởng hai người đàn bà sẽ vì bố Cao Quang mà đánh nhau ư? Các người nhầm rồi, trong mắt mẹ Cao Quang, bố Cao Quang từ lâu đã biến thành đống phân thối. Bà bắt quả tang họ trong phòng chỉ để chứng minh một điều: ai là con đĩ, ai là kẻ lưu manh thối tha. Sự thật đã quá rõ ràng rồi.

Mẹ Cao Quang lạnh lùng nói một câu: “Họ Cao kia, chúng ta ly hôn đi!” Rồi quay người bỏ đi.

Tối hôm đó, bố Cao Quang không về nhà mà dứt khoát ở lại nhà Hạ Đan. Bố Cao Quang là loại người đã làm là làm tới cùng, hơn nữa còn là kẻ triệt đường sống của người khác, lại càng là loại người đầu đầy mụn nhọt, chân đầy mủ.

Bố Cao Quang không dễ dàng đồng ý ly hôn. Mẹ Cao Quang cũng liều mạng, ngày nào bà cũng đến Ủy ban Cách mạng khu để làm loạn, trong sân nói với bất kỳ ai về chuyện xấu xa của bố Cao Quang. Lần này bố Cao Quang không chịu nổi nữa, tổ chức đã gọi ông ta lên nói chuyện, để giữ lấy chiếc ghế quan chức, cuối cùng ông ta đành đồng ý ly hôn.

Trước khi ly hôn, bố Cao Quang đòi mẹ Cao Quang cuốn tập thơ viết tặng bà, nhưng mẹ Cao Quang tìm thế nào cũng không thấy. Hai người lại cãi nhau to.

“Tập thơ là thứ quý giá nhất tôi tặng cho cô, cô bắt buộc phải trả lại cho tôi.” Bố Cao Quang tức giận nói.

“Anh thấy quý giá không có nghĩa là tôi thấy quý giá, tôi bán đồng nát rồi.” Mẹ Cao Quang giận dữ nói.

“Cô đúng là đồ khốn nạn!” Bố Cao Quang tức giận gầm lên.

“Anh không chỉ khốn nạn, mà còn là đồ khốn kiếp!” Mẹ Cao Quang cũng không hề yếu thế gầm lại.

Bố Cao Quang tức đến mức đập cửa bỏ đi, từ đó không bao giờ quay lại ngôi nhà này nữa.

Kể từ sau khi bố Cao Quang và mẹ anh ta ly hôn, tâm trạng của Vương Đức Lương bỗng chốc trở nên phấn chấn hẳn lên. Bài giảng của ông cũng tràn đầy nhiệt huyết.

Trước giờ học tiết thứ hai, tôi rảnh rỗi không có việc gì làm, vẽ một con ngựa lên bảng, Cao Quang đứng trước bảng làm trò hề.

“Các bạn học, chú ý đây,” Cao Quang lớn tiếng hét lên, “Tiết trước tôi đã giảng cho các bạn về hệ hô hấp của ngựa, hệ tiêu hóa của ngựa, đặc điểm bộ xương của ngựa, tiết này, tôi sẽ giảng cho các bạn về chức năng của đuôi ngựa.”

Cao Quang bắt chước giọng của vị giáo sư già trong bộ phim “Quyết liệt”, giống đến mức khiến các bạn học cười nghiêng ngả.

“Thầy ơi, ở chỗ chúng ta không có ngựa, chỉ có lợn và bò thôi ạ.” Tôi cũng bắt chước giọng học sinh trong phim nói.

“Anh không thích nghe thì ra ngoài!” Cao Quang bắt chước vẻ giận dữ của giáo sư già nói.

“Ra thì ra.”

Tôi quay người đi ra khỏi lớp, vừa đúng lúc đâm sầm vào Vương Đức Lương. Các bạn học cười ồ lên. Cao Quang thè lưỡi vội vàng quay về chỗ ngồi, tôi cũng rụt cổ vội vàng ngồi xuống.

Vương Đức Lương vừa nhìn thấy bảng là hiểu ngay mọi chuyện. Ông bước đến trước bảng, cũng bắt chước giọng của giáo sư già trong “Quyết liệt” một cách hài hước: “Tiếp theo chúng ta giảng tiếp về chức năng của đuôi ngựa.”

Dáng vẻ của Vương Đức Lương giống y hệt, các bạn học lập tức cười rộ lên. Có người cười ôm bụng, có người cười ngả nghiêng, tôi cũng cười đến mức suýt tắc thở.

Vương Đức Lương chưa bao giờ đùa giỡn trong lớp như thế này. Cũng phải thôi, sau khi mẹ Cao Quang ly hôn, bà thường xuyên đến nhà Vương Đức Lương. Mẹ Cao Quang giống như con chim trong lồng cuối cùng đã được giải thoát. Bà mặc giày cao gót, quần quân đội vàng, áo khoác màu xanh nhạt, quàng khăn trắng, tóc xõa trên vai, dáng vẻ đó giống như nữ thần, đúng vậy, là nữ thần.

Mẹ Cao Quang không chỉ là nữ thần của Vương Đức Lương, mà còn là nữ thần trong lòng tôi. Quần áo của bà hình như ngày nào cũng được là phẳng phiu, làm nổi bật lên vóc dáng thon thả cân đối. Gương mặt xinh đẹp của bà, trắng hồng, mịn màng như đóa sen vừa mới lên khỏi mặt nước.

Mỗi lần nhìn thấy mẹ Cao Quang, trong lòng tôi đều chửi bố Cao Quang: “Đúng là đồ ngu! Đồ ngu đần!” Sao có thể đánh một người phụ nữ tốt như vậy, sao có thể ly hôn với một người phụ nữ tuyệt vời thế chứ?

Một buổi chiều tà, tôi đến nhà Vương Đức Lương học vẽ, vừa đi đến trước cửa đã phát hiện xe đạp của mẹ Cao Quang đỗ ở đó. Xe đạp của mẹ Cao Quang tôi nhận ra, là hiệu Chim Bồ Câu, trên yên xe có bọc một cái vỏ màu hồng đan bằng kim móc. Những năm đó, trừ khi ở trong vườn hoa, nếu không thì khó mà nhìn thấy màu hồng.

Tôi lặng lẽ đứng trước cửa nghe trộm họ nói chuyện, tôi từ nhỏ đã có thói quen nghe lén, bí mật của bố mẹ tôi đều là do tôi nghe lén mà biết. Tôi thích dùng cách này để thăm dò bí mật của người khác.

“Lan, lấy anh nhé!” Vương Đức Lương thở hổn hển nói bằng giọng thật thà, “Cuối cùng chúng ta cũng có thể đường đường chính chính yêu nhau rồi.” Lan là tên của mẹ Cao Quang.

“Đức Lương, như thế không công bằng, em đã là mẹ của hai đứa con rồi.” Mẹ Cao Quang nói với ánh mắt đầy tình cảm.

“Anh tình nguyện làm bố của hai đứa nó.” Vương Đức Lương có chút nóng lòng nói.

“Để em suy nghĩ kỹ thêm đã, được không?” Tôi cảm thấy, mẹ Cao Quang như đang treo cao khẩu vị của Vương Đức Lương.

“Được thôi, nhưng đời người ngắn ngủi, ngày tốt lành của chúng ta không còn nhiều đâu.” Vương Đức Lương tỏ vẻ hơi thất vọng nói.

Tôi nhìn qua khe cửa thấy mẹ Cao Quang tựa vào lòng Vương Đức Lương, vẻ hạnh phúc đó khiến tôi nhìn đến mê mẩn. Từ trong thâm tâm, tôi ngưỡng mộ Vương Đức Lương, ông ấy có thể danh chính ngôn thuận yêu người phụ nữ xinh đẹp trong lòng mình. Còn tôi vẫn chỉ là một thiếu niên chuyên dựa vào việc thủ dâm trong nhà vệ sinh để tự an ủi.

Tôi không dám gõ cửa, tôi không muốn phá vỡ sự ngọt ngào giữa họ. Tôi biết Vương Đức Lương đã mong chờ ngày này đến mức tóc đã bạc trắng, tôi rời khỏi nhà Vương Đức Lương với cảm giác thất vọng, đeo giá vẽ, đi lang thang vô định trên con phố vắng lặng.

Ánh hoàng hôn đã không còn nhìn thấy nữa, chỉ còn lại chút ráng chiều, ráng chiều này lấy những đám mây đen lớn làm nền. Trong ánh hoàng hôn nơi sâu thẳm của con phố, một thiếu niên đầy ắp mộng mơ đi lại vô định, trông chẳng khác gì một thằng đần!

Tôi không hiểu mình có được coi là mặt trời lúc tám chín giờ sáng hay không, nếu có, tại sao tôi lại không nhìn thấy hy vọng của ước mơ? Tôi thậm chí còn lo lắng cho sự trưởng thành trong tương lai, tôi không dám nghĩ, lớn lên mình sẽ làm gì, sẽ trở thành người như thế nào.

Trở thành người như bố mẹ tôi ư? Cuộc sống của họ quá khổ cực, họ không phải là thần tượng của tôi. Trở thành bố mẹ của Chu Lệ Bình thì càng thảm hại hơn, có lẽ trở thành bố của Vu Đào thì oai phong hơn, nhưng chỉ là một đồn trưởng đồn công an nhỏ bé, cùng lắm chỉ oai phong ở khu Nam Lý, đây căn bản không phải là giấc mơ của tôi.

Tôi càng không muốn trở thành Vương Đức Lương, một người theo chủ nghĩa lý tưởng nhưng luôn vùng vẫy trong tuyệt vọng. Tất nhiên, càng không thể trở thành loại người như bố Cao Quang đi hại người khắp nơi.

Tôi hoang mang, tôi không biết lớn lên mình sẽ trở thành gì, ước mơ của tôi giống như ráng chiều này, nhanh chóng ẩn mình sau đám mây đen, căn bản không hề rực rỡ như mặt trời lúc tám chín giờ sáng.

Tôi giống như một giấc mơ tương lai của Vương Đức Lương, dường như những người xung quanh đều đang sống trong mơ. Nếu không có giấc mơ, những người chịu khổ sẽ đều như bố của Chu Lệ Bình, gieo mình xuống hồ chứa nước bãi cỏ.

Tôi không hiểu hạnh phúc mà mọi người nói trông như thế nào. Đối với tôi, nằm mơ thấy Chu Lệ Bình là hạnh phúc, có thể nhìn thấy mẹ Cao Quang từ phía trước cũng là hạnh phúc, được “cái đó” với Trương Tiểu Phiên lại càng là hạnh phúc. Nhưng những hạnh phúc này chỉ là hạnh phúc của kẻ lưu manh, chẳng lẽ ước mơ của tôi là trở thành một tên lưu manh trong đầu lúc nào cũng chỉ có đàn bà?

Không, tuyệt đối không, bởi vì tôi còn muốn trở thành một họa sĩ như Tề Bạch Thạch, Trương Đại Thiên, Từ Bi Hồng, có thể vẽ ra những bức tranh khỏa thân đẹp như “Suối nguồn”, “Angelica”, “Thần Vệ Nữ trỗi dậy từ biển cả” của Ingres.

Nhưng, sau khi xem bộ phim “Quyết liệt”, tôi lại càng thất vọng hơn, bởi vì chỉ cần trên tay có vết chai là có tư cách vào đại học, thế nhưng, vẽ tranh dù sao cũng không phải là thiến lợn.

Lợn còn có thể trở thành món ngon trên bàn ăn của mọi người, còn tôi sẽ trở thành cái gì? Tôi thậm chí còn chẳng có giá trị bằng một con lợn, tôi chỉ có thể thu mình trong nhà vệ sinh, đối mặt với bức tranh khỏa thân do Đường Kiến Quốc vẽ để thủ dâm, mà bức tranh khỏa thân đó đã mờ đến mức chỉ còn lại vài vết tích, những vết tích này cũng đã bị che khuất sau mảng cặn nước tiểu dày đặc. Đã lâu rồi không thấy Đường Kiến Quốc, không biết cậu ta giờ ra sao rồi?

Sáng chủ nhật, tôi cùng Cao Quang, Vu Đào đá bóng gần nhà nồi hơi, Chu Lệ Bình và Trương Tiểu Phiên cùng mấy đứa con gái đang nhảy dây. Từ xa, tôi nhìn thấy Đường Kiến Quốc đứng ở góc tường, đây là lần đầu tiên chúng tôi nhìn thấy cậu ta sau khi bị đuổi học.

“Cao Quang, cậu nhìn xem đó là ai?” Tôi ngạc nhiên hỏi.

“Đó chẳng phải là Đường Kiến Quốc sao?” Cao Quang nheo mắt nói.

“Đã lâu không thấy thằng nhóc này rồi.” Vu Đào cũng tự lẩm bẩm.

“Nghe Trương Tiểu Phiên nói, cậu ta bị bệnh tâm thần rồi, bố mẹ cậu ta đã đưa cậu ta vào bệnh viện tâm thần.” Tôi ôm quả bóng từ dưới đất lên nói.

“Không thể nào, thằng nhóc này mà bị bệnh tâm thần á?” Cao Quang nửa tin nửa ngờ hỏi.

“Không tin thì cậu hỏi Trương Tiểu Phiên xem.” Tôi ném quả bóng vào lòng cậu ta rồi nói.

“Trương Tiểu Phiên, cậu qua đây.” Cao Quang đỡ lấy quả bóng, hét lớn.

“Chuyện gì?” Trương Tiểu Phiên mất kiên nhẫn chạy lại hỏi.

“Đường Kiến Quốc vào bệnh viện tâm thần rồi à?” Cao Quang nghiêm túc hỏi.

“Nghe mẹ cậu ta nói thế.” Trương Tiểu Phiên lơ đễnh đáp.

“Nói nhảm, đó chẳng phải Đường Kiến Quốc đang đứng ở góc tường kia sao?” Vu Đào chỉ tay về phía Đường Kiến Quốc nói.

“Xuất viện rồi chứ sao.” Trương Tiểu Phiên nhìn về phía góc tường một cái, quay người chạy đi, tiếp tục nhảy dây cùng Chu Lệ Bình.

Tôi nhìn thấy ánh mắt Đường Kiến Quốc nhìn chằm chằm vào Trương Tiểu Phiên, bộ dạng đó trông thật đáng sợ.

“Đường Kiến Quốc, qua đây đá bóng cùng bọn này!” Cao Quang gắt gỏng hét lên.

Đường Kiến Quốc không thèm để ý đến cậu ta, Cao Quang tức giận chửi: “Mẹ kiếp, Đường Kiến Quốc, tao gọi mày mà mày không nghe thấy à?”

Đường Kiến Quốc vẫn không thèm để ý, Cao Quang phát cáu, ôm bóng chạy tới. Đường Kiến Quốc đứng đó co rúm người lại, nhưng cậu ta không nhìn Cao Quang mà vẫn dán mắt vào Trương Tiểu Phiên.

“Đường Kiến Quốc, mày làm bộ làm tịch à?” Cao Quang tức tối đi đến bên cạnh Đường Kiến Quốc chửi.

Đường Kiến Quốc không để ý đến Cao Quang, cũng không nhìn Cao Quang, Cao Quang tức đến mức đá quả bóng vào người Đường Kiến Quốc. Trương Tiểu Phiên nhìn thấy từ xa, cô vội vàng chạy lại.

“Cao Quang, sao cậu lại bắt nạt người khác thế hả!?” Trương Tiểu Phiên trách móc.

“Tao bắt nạt nó thì sao?” Cao Quang trợn mắt nói.

“Cậu bắt nạt người khác là không được!” Trương Tiểu Phiên cãi lại.

Lúc này, Chu Lệ Bình và mấy đứa con gái cũng đi tới.

“Trương Tiểu Phiên, cậu khỏe không?” Đường Kiến Quốc thấy Trương Tiểu Phiên đến giúp mình, mặt mày hớn hở hỏi.

“Tôi khỏe!” Trương Tiểu Phiên liếc cậu ta một cái lạnh lùng nói.

“Cô Hạ khỏe không?” Đường Kiến Quốc cười ngây ngô hỏi.

“Đường Kiến Quốc, tôi cảnh cáo cậu, đừng có mà mơ tưởng đến hiệu trưởng Hạ nữa.” Trương Tiểu Phiên nghiêm túc nói.

Đường Kiến Quốc cười hì hì, tôi cảm thấy Đường Kiến Quốc đã thay đổi, thay đổi đến mức tôi sắp không nhận ra, trông giống như một thằng ngốc.

“Hạ Đan không phải thứ tốt lành gì, cô ta tự mình ‘cái đó’ với chính mình.” Đường Kiến Quốc vừa nói vừa làm một động tác đồi trụy.

“Cậu nói bậy! Cậu nói bậy!” Trương Tiểu Phiên đỏ mặt phản bác.

“Ai nói bậy? Hạ Đan còn ‘cái đó’ với cậu nữa kìa!” Đường Kiến Quốc tiếp tục nói một cách ngang nhiên.

Trương Tiểu Phiên “chát” một cái tát vào mặt Đường Kiến Quốc. Đường Kiến Quốc bị cái tát bất ngờ này làm cho choáng váng.

“Trương Tiểu Phiên, cậu cũng chẳng phải thứ tốt lành gì!” Đường Kiến Quốc đứng ngây ra một lúc rồi hét lớn.

Trương Tiểu Phiên ôm mặt khóc hu hu chạy đi.

“Đường Kiến Quốc, cô Hạ tự mình ‘cái đó’ với mình như thế nào?” Cao Quang hỏi với ý đồ xấu xa.

Đường Kiến Quốc bắt chước bộ dạng của Hạ Đan trên giường, động tác đó rất đồi trụy, mấy nữ sinh ngượng ngùng bỏ chạy, chỉ còn lại Chu Lệ Bình.

“Đường Kiến Quốc, Hạ Đan và Trương Tiểu Phiên ‘cái đó’ với nhau như thế nào?” Cao Quang đặc biệt quan tâm đến chuyện này, càng hỏi càng thấy nghiện.

Đường Kiến Quốc lại bắt chước tiếp, khiến chúng tôi cười ha hả! Đường Kiến Quốc cũng cười ngây ngô. Tôi cảm thấy Đường Kiến Quốc thực sự bị bệnh rồi, hơn nữa còn bị rất nặng.

“Đi, Đường Kiến Quốc, cùng bọn tao đi đá bóng.” Vu Đào thấy Đường Kiến Quốc đáng thương nên giải vây nói.

“Đá bóng chán lắm, có gan thì bọn mình leo ống khói đi.” Không ai ngờ rằng Đường Kiến Quốc lại dám thách thức chúng tôi.

Ống khói của nhà nồi hơi cao bốn năm mươi mét, trước đây từng thấy người khác leo lên đó, nhưng tôi, Vu Đào và Cao Quang thì chưa ai leo lên cả.

“Sợ rồi à? Không có gan à? Ai không dám leo thì là đồ hèn.” Đường Kiến Quốc nhìn chúng tôi cười ngây ngô nói.

“Đường Kiến Quốc, mày dám leo thì bọn tao dám leo.” Cao Quang sợ nhất là bị người khác kích bác, thằng nhóc này thà bị đánh chết chứ không thể bị dọa chết.

“Đàn ông nói là làm.” Đường Kiến Quốc tiếp tục kích Cao Quang.

“Nói cái gì mà nói, không ai được phép leo cả! Lưu Bảo Lâm, Vu Đào, Cao Quang, tôi thấy các cậu cũng bị bệnh rồi.” Chu Lệ Bình quát lên.

Lúc này, Đường Kiến Quốc đã bám vào thang thép trên ống khói lớn leo lên.

“Nhị Lâm, Vu Đào, lên đi! Không thể để Đường Kiến Quốc khinh thường được.” Cao Quang không chút do dự nói.

Thực ra, trong lòng tôi cực kỳ không muốn leo. Bởi vì tôi rất sợ, nhưng lại sợ Cao Quang, Vu Đào chê cười. Quan trọng hơn là Chu Lệ Bình cũng ở đây. Tôi không thể mất mặt trước cô gái mình yêu.

Cao Quang, Vu Đào đã leo theo Đường Kiến Quốc lên trên, tôi cũng đành rụt rè leo theo.

“Xuống mau, Lưu Bảo Lâm, cậu xuống đi!” Chu Lệ Bình hét lớn dưới chân ống khói.

Chu Lệ Bình không gọi tên Cao Quang, Vu Đào và Đường Kiến Quốc, mà chỉ gọi tên tôi, điều này khiến tôi vô cùng cảm động, càng tăng thêm dũng khí leo lên trên.

Tôi càng leo càng thấy gan lớn hơn. Ống khói dường như đang rung lắc, bắp chân tôi hơi run, hai tay bám chặt lấy thang thép. Lúc này, Đường Kiến Quốc đã leo được một nửa. Cậu ta như một con nhện, không ngừng leo lên, Cao Quang theo sát phía sau, Vu Đào ở giữa tôi và Cao Quang, bắp chân dường như cũng đang run lên.

Chu Lệ Bình đứng dưới ống khói lớn hét lên dữ dội, nhưng tiếng gió bên tai rít lên ù ù, căn bản không nghe rõ cô ấy đang hét cái gì. Dưới chân ống khói lớn ngày càng có nhiều người, họ đều ngẩng đầu nhìn lên, còn chỉ trỏ bàn tán.

Thời gian cấp nhiệt đã qua, ống khói lớn không còn nhả khói nữa. Phóng tầm mắt nhìn ra xa, tôi nhìn thấy hố cát lớn đã tan băng, nhìn thấy trường học của chúng tôi, còn có núi tro lò đối diện trường học.

Trên núi tro lò còn có những chiếc xe tập lái leo lên leo xuống, phía xa xa, đoàn tàu nhả khói đen chậm chạp rời khỏi kho trái cây. Tiếng còi tàu kéo dài làm tôi nhớ đến những ngày tôi và Chu Lệ Bình đi bám tàu. Khu nhà ổ chuột của công nhân đen kịt như khu ổ chuột trong phim, trên đường xe cộ qua lại tấp nập, thật náo nhiệt.

Vu Đào có chút nhút nhát, cậu ta đứng ở giữa chừng không leo nữa, tôi đuổi theo hỏi: “Vu Đào, sao thế?”

“Nhị Lâm, ống khói lớn đang rung, hình như sắp đổ.” Vu Đào sợ hãi nói.

“Rung thì có rung, nhưng không đổ được đâu.” Tôi miệng nói vậy nhưng trong lòng đang run cầm cập.

“Bọn mình không lên nữa, nguy hiểm quá.” Vu Đào mồ hôi đầm đìa nói.

Cao Quang đang leo lên phía trên, thấy hai chúng tôi không leo nữa, quay đầu hét xuống: “Nhị Lâm, Vu Đào, lên đi chứ!”

“Cao Quang, thôi đi, nguy hiểm lắm, xuống đi!” Vu Đào ngẩng đầu hét lên.

“Sao? Sợ rồi à? Nhìn cái gan của hai cậu kìa, còn không bằng Đường Kiến Quốc nữa!” Cao Quang cố tình kích chúng tôi.

“Cao Quang, mày đợi đấy,” Vu Đào sợ nhất là bị Cao Quang kích, cậu ta nói, “Tao nhất định leo lên cho mày xem!” Vu Đào leo lên phía trên. Tôi cũng vội vàng theo sau.

Lúc này, Đường Kiến Quốc đã leo lên tới đỉnh ống khói, đang ngồi trên đỉnh ống khói lớn ngắm cảnh. Thằng này dường như không vịn vào đâu cả, cứ ngồi như thế, tôi hít một hơi lạnh, thầm nghĩ, thằng nhóc này mà ngã xuống thì chắc chắn sẽ thành bánh thịt mất.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:9
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vương Hiểu Phương