Bà Cố 18 Tuổi

Lượt đọc: 52426 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »
Chương 70

❊ ❊ ❊

Dung Nhược Dao khẽ cong môi cười.

Kỷ Chu Dã giận đến mức này, chắc là sắp chia tay với Dung Ngộ rồi.

Không có Kỷ Chu Dã, cô không tin Dung Ngộ còn có thể ngày ngày diện đồ hiệu…

“Tô Điềm, hôm nay nói chuyện đến đây thôi.” Dung Ngộ mở miệng, “Tôi còn chút việc, không tiện tiễn cô.”

Tô Điềm liếc nhìn Kỷ Chu Dã một cái, không hỏi nhiều, bước đi luôn.

“Về rồi à.” Dung Ngộ đứng dậy, “Tối nay khỏi học tự học, đi với tôi một chuyến.”

Kỷ Chu Dã đầy một bụng lửa giận, nhưng như đấm vào bịch bông, nghẹn đến phát tức. Cậu nghiến răng:

“Cô lừa tôi làm gì… cô có biết không, tôi thật sự tưởng cô xảy ra chuyện rồi…”

Dung Ngộ đưa túi xách trong tay cho cậu.

Cậu theo bản năng nhận lấy.

Dung Ngộ đi ra ngoài, đứng cạnh xe, cậu lập tức chạy tới mở cửa, còn cúi người thắt dây an toàn cho cô.

Xe lăn bánh.

Dung Nhược Dao đứng chết trân tại chỗ.

Rõ ràng cô ta thấy Kỷ Chu Dã tức muốn nổ tung, lẽ ra phải cãi nhau rồi chia tay mới đúng chứ?

Sao giờ lại ngoan ngoãn hầu hạ Dung Ngộ thế kia?

Rốt cuộc Dung Ngộ có gì tốt đến vậy, mà khiến Kỷ Chu Dã đối xử như thế…

Trời dần buông tối, đèn đường Hải Thành lần lượt bật sáng, xe cộ trên đường vẫn đông, nhưng càng đi, cảnh vật ngoài xe càng vắng vẻ, thưa thớt.

Kỷ Chu Dã lái xe đến một chỗ hoang vắng tối đen ở ngoại ô.

“Bà cố, đến đây làm gì vậy?”

Dung Ngộ xuống xe, bước vào một lối mòn nhỏ: “Cháu cứ theo bà là được.”

Lối nhỏ tối om, không có đèn, gió thổi vù vù khiến Kỷ Chu Dã rợn tóc gáy.

Xuyên qua rặng cây rậm rạp, trước mắt hiện ra từng nấm mồ thấp bé, cỏ dại mọc um tùm, là mộ hoang.

Cậu sợ đến lạnh toát cả tay chân: “Bà… bà cố, đến đây… để làm gì vậy…”

“Cháu biết dưới những nấm mồ này chôn ai không?” Giọng Dung Ngộ nhẹ như gió thoảng.

“Người nhà họ Vũ. Có thể cháu chưa nghe đến họ, nhưng vào những năm ba bốn mươi, nhà họ Vũ nổi tiếng khắp bến Thượng Hải.

Tổ tiên là nho sinh, ông cụ từng làm quan trong triều, thời loạn lạc hiến hơn nửa gia sản giúp kháng chiến…

Một gia tộc được người người ca tụng, cuối cùng cả dòng họ đều chôn ở đây.”

Kỷ Chu Dã chìm vào câu chuyện: “Tại sao lại vậy?”

“Bởi vì cháu út nhà họ Vũ bị dẫn dắt vào sòng bạc, học đánh bạc.

Ban đầu chơi nhỏ, thắng thua chẳng đáng bao nhiêu.

Rồi hắn nếm mùi thắng tiền, bắt đầu lao vào cược lớn.

Nhưng đánh bạc mười phần thì thua đến chín, hắn đem cửa hàng của nhà cầm, đem thương hội thế chấp, cả từ đường tổ tiên cũng bị hắn bán trộm…”

“Ông cụ tức đến chết, bà cụ đi tìm cháu thì trượt chân chết đuối.

Sau này không còn gì để thế chấp, hắn bị giữ lại trong sòng, bị chặt tay.

Cha hắn đến thay, mất máu quá nhiều mà chết.

Mẹ hắn tát cho một cái, rồi tự tử.

Chị gái hắn đến tìm, bị làm nhục, cũng tự sát…”

“Hắn không chịu nổi cảnh nhà tan cửa nát, phát điên. Khi người ta phát hiện, hắn đã chết trong một ổ cỏ…”

Dung Ngộ đặt bó hoa xuống trước mộ ông cụ nhà họ Vũ.

Cô từng gặp ông cụ, một người tinh thần quắc thước, một lòng vì nước, vậy mà lại chết thảm đến vậy, chỉ vì một đứa cháu trai.

Kỷ Chu Dã như bị sét đánh.

Giờ thì cậu đã hiểu tại sao bà cố lại lừa mình.

Là vì bà cố đã biết chuyện cậu bước chân vào sòng bạc.

Nếu không nhờ nhìn thấy tin nhắn kia, cậu chắc chắn sẽ đi vay online, vay trăm vạn, rồi vay không được nữa sẽ tìm tới bọn cho vay lãi nặng, nợ chồng nợ, không biết sẽ đến mức nào…

“Phịch!”

Cậu quỳ rạp xuống đất.

“Bà cố, cháu sai rồi… cháu không nên vào sòng bạc…”

Dung Ngộ nhìn cậu: “Đã vào mấy lần rồi?”

Giọng Kỷ Chu Dã khàn khàn: “Lần đầu tiên ạ.”

Dung Ngộ thở phào nhẹ nhõm.

Mới lần đầu thì vẫn còn cứu được, chưa nghiện.

Cô lại hỏi: “Ai dẫn cháu vào cái chỗ đó?”

“Là…”

Kỷ Chu Dã ngập ngừng.

Cậu từng hứa với Lam Tử Cương sẽ giữ kín chuyện này.

Nhưng lúc này, dưới ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị của bà cố, cậu không chịu nổi nữa, đang định mở miệng.

Điện thoại rung lên.

Cậu nhìn xuống là Lam Tử Cương gọi tới.

Ánh mắt Dung Ngộ phủ một tầng sương lạnh:

“Nghe máy đi, xem cậu ta định nói gì.”

“Chu Dã, cậu mau đến cứu tôi đi…” Lam Tử Cương bên kia đầu dây khóc lóc thảm thiết, “Tôi thua thảm quá, còn nợ sòng bạc hơn một trăm vạn, cậu mau mang tiền chuộc tới cứu tôi với! Chu Dã, sau này chị tôi là chị dâu cậu, chúng ta là người một nhà, cậu phải giúp tôi… nhất định phải giúp tôi…”

Kỷ Chu Dã quay đầu nhìn Dung Ngộ.

Dung Ngộ thản nhiên cầm lấy điện thoại, tắt nguồn không một chút do dự.

Giọng cô lạnh lẽo: “Nếu còn dám gặp mặt Lam Tử Cương lần nữa, bà sẽ đánh gãy chân cháu.”

Kỷ Chu Dã vẻ ngoài luôn tỏ ra không để tâm, nhưng thật ra là người mềm lòng. cậu nhỏ giọng: “Nhưng mà… Lam Tử Cương vẫn còn ở trong sòng bạc, lỡ như có chuyện gì…”

“Cháu là cái gì của cậu ta, đến lượt cháu phải đứng ra gánh cho cậu ta à?” Dung Ngộ đi thẳng ra xe, ngồi vào ghế: “Lên xe, về nhà.”

Kỷ Chu Dã quay đầu nhìn bãi mộ sau lưng, mím môi, ngồi vào ghế lái, đạp ga rời khỏi đó.

Khi hai người về đến Phù Dung trang viên viên thì đã hơn tám giờ tối.

Vừa bước vào cửa, Dung Ngộ liền ngửi thấy mùi thuốc bắc nồng nặc.

Quản gia Du báo cáo: “Lão gia hôm nay bị trượt chân té ngã, đau lưng, uống chút thuốc bắc rồi, hiện tại đang được xoa bóp.”

Kỷ Chu Dã đẩy cửa vào phòng của Kỷ lão gia.

Thấy ông đang được nhân viên xoa bóp đỡ dậy khỏi giường, dáng đi có phần lảo đảo.

Mũi cậu cay xè.

Ông nội ngày càng lớn tuổi, sức khỏe càng ngày càng yếu, bản thân chẳng những không thể giúp ông bớt lo, lại còn dính vào cờ bạc…

Nếu chuyện này mà đến tai ông, chắc ông sẽ tức đến đổ bệnh mất.

“Không sao đâu.” Kỷ lão gia cười tươi, “Hôm nay có người coi bói cho con, nói con có thể sống tới tám mươi. Con còn sống thêm hai năm nữa, chờ con đi rồi…”

Lời còn chưa dứt, miệng ông đã bị Dung Ngộ nhét cho một miếng táo.

“Lời xui xẻo, đừng nói.” Sắc mặt cô căng thẳng, rõ ràng trong lòng rất khó chịu, “Ăn chơi hưởng thụ cả đời, còn chết sớm làm gì, sao không biết sống sung sướng đi?”

Kỷ lão gia vừa nhai táo vừa thầm nghĩ: Sống đến tám mươi đã là thọ lắm rồi, không phải chết yểu. Nhưng… năm bảy mươi tám tuổi mới được đoàn tụ với mẹ, đến tám mươi đã chết, đúng là hơi thiệt…

“Lão Ngũ, hôm nay cháu đi đâu thế? Mắt đỏ hoe cả rồi.” Kỷ lão gia đổi đề tài, “Bị bắt nạt ở trường à?”

“Chỉ có nó bắt nạt người ta thôi.” Kỷ Chỉ Uyên cũng vừa về đến, kéo môi cười lạnh, “Anh nghe nói có người nhìn thấy em ở trà trang nhà họ Thượng thì phải?”

Kỷ Chu Dã lập tức căng thẳng.

Cậu vội kéo Kỷ Chỉ Uyên ra chỗ khác:

“Anh à, em biết sai rồi, sau này không dám nữa, đừng nói cho ông nội biết, không phải em sợ bị đánh… mà là sợ ông tức đến đổ bệnh.”

Kỷ Chỉ Uyên còn chưa kịp lên tiếng, thì giọng quản gia Du vang lên ngoài phòng:

“Đại thiếu gia, Lam tiểu thư đến rồi.”

Kỷ Chu Dã trong lòng thót một cái.

Cậu đại khái đoán được, Lam Nhu Tuyết đến giờ này là để làm gì.

Cậu vội chạy lại bên Kỷ lão gia:

“Trời cũng khuya rồi, ông nên đi ngủ sớm. Ngủ sớm dậy sớm, sống khỏe sống thọ, còn để được cháu hiếu kính bà cố thêm vài năm nữa…”

Ông cụ nghe vậy thấy cũng có lý, liền theo cậu vào trong phòng.

Chân Kỷ lão gia vừa bước vào phòng, thì Lam Nhu Tuyết đã bước vào sảnh.

“Chỉ Uyên…” Cô ta khóc đến mức mặt mày đẫm lệ, giọng nghẹn ngào, “Tử Cương bị sòng bạc giữ lại, người ta đòi tiền chuộc hơn bảy trăm vạn… Chỉ Uyên, anh phải giúp em…”

Kỷ Chu Dã hít sâu một hơi, lạnh cả sống lưng.

Mới chỉ hơn một tiếng đồng hồ, mà từ hơn một trăm vạn đã thành bảy trăm vạn?

Thế giới ngầm này… đúng là đáng sợ đến mức rợn người.

Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Hài Hước, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »