Bà Cố 18 Tuổi

Lượt đọc: 52672 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

Kỷ Chỉ Uyên sắp phát điên rồi.

Chỉ vì một câu nói của cô nữ sinh trung học kia, mà ông nội anh liền muốn thay đổi người thừa kế của tập đoàn Kỷ thị?

Thật quá đỗi trò trẻ con.

Anh định mở miệng phản bác thêm vài câu, nhưng vừa ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy trên gương mặt ông nội nở một nụ cười, một nụ cười mà anh chưa từng thấy bao giờ.

Trong ký ức của anh, ông nội rất hiếm khi cười.

Cha mất từ khi còn trong bụng mẹ, mẹ mất từ thuở thơ ấu, trung niên thì mất vợ, sau đó là mất con… cả một đời, dường như ông chỉ tiễn biệt người thân yêu.

Thế gian này, dường như không có điều gì có thể khiến ông thật sự vui vẻ dù chỉ trong chốc lát.

Công nhận cô là bà cố, có lẽ cũng chẳng phải chuyện xấu.

Kỷ Chỉ Uyên mím môi, cuối cùng mở miệng: “Bà cố.”

Dung Ngộ nở nụ cười: “Thế mới ngoan chứ. Anh Bảo cần nghỉ ngơi rồi, cháu dẫn bà về phòng đi.”

Kỷ lão gia mới tỉnh dậy, tâm trạng lại lên xuống dữ dội, đúng là mệt mỏi thật. Sau khi uống thuốc thì ngủ thiếp đi.

Kỷ Chỉ Uyên đưa Dung Ngộ vào phòng khách.

Dung Ngộ nói giọng thản nhiên: “Về phòng của bà.”

Kỷ Chỉ Uyên khựng lại một chút.

Anh bước lên tầng hai. Phòng ngủ chính lớn nhất ở đây vẫn luôn để trống, nội thất bên trong đã được thay mới, nhưng phong cách vẫn là kiểu dáng của bảy mươi năm trước. Mỗi ngày đều có người lau dọn, cửa sổ sáng choang, không vướng một hạt bụi, như thể luôn chờ đợi chủ nhân trở về.

Dung Ngộ bước vào, tay lướt nhẹ qua mặt bàn, trên đó vẫn còn chiếc kẹp tóc đen cô từng dùng năm nào.

Bên cạnh gương là khung ảnh cưới của cô và chồng, thời gian đã để lại dấu vết, gương mặt hai người trẻ trung trên ảnh đã ngả vàng.

Cô bước vào phòng thay đồ, một nửa là những bộ lễ phục và trang sức cô từng mặc khi tham dự tiệc của nhà họ Kỷ, một nửa là những bộ đồ công tác nhẹ nhàng cô dùng khi đến viện nghiên cứu… Tất cả mọi thứ, vẫn còn ở đó.

Tựa như… cô chưa từng rời đi.

Cô đẩy cửa căn phòng làm việc liền kề, mọi thứ vẫn y nguyên như cũ.

Cô lật một cuốn sách cũ, bụi phủ mờ tung bay, giữa những trang sách vẫn còn những dòng bút tích cô để lại năm xưa.

Cô cất tiếng: “A Uyên, sáng mai bà sẽ đưa cho cháu một danh sách sách vở, nhớ mua về giúp bà càng sớm càng tốt.”

Kỷ Chỉ Uyên gật đầu.

Ánh mắt anh đầy phức tạp.

Ban đầu còn nghi ngờ thân phận cô, nhưng giờ đây, khi cô đứng ở đây, hoà vào từng góc không gian xung quanh, anh dường như có thể hình dung ra cảnh cô ngồi nơi này miệt mài làm việc năm xưa.

Cô… thật sự là bà cố của anh sao?

Quản gia đã cho người mang đến quần áo sạch và những vật dụng sinh hoạt cần thiết.

“Bà cần nghỉ ngơi rồi.” Dung Ngộ đang định đóng cửa lại thì đột nhiên khựng lại, “A Dã đâu rồi? Tối nay nó không về nhà sao?”

Cô có tổng cộng năm đứa chắt.

Lão Đại là Kỷ Chỉ Uyên, Kỷ tổng thị, phụ trách mọi việc trong nhà họ Kỷ.

Lão Nhị và Lão Tam đều bận rộn với sự nghiệp riêng.

Lão Tứ đang học đại học.

Lão Ngũ là Kỷ Chu Dã, học sinh trung học, theo lý mà nói thì buổi tối nên về nhà.

Kỷ Chỉ Uyên đáp: “A Dã học lớp 12, sợ về nhà ảnh hưởng việc học, nên tôi đã mua cho nó một căn biệt thự gần trường, nó ở đó, cuối tuần mới về.”

Dung Ngộ khẽ cười: “Ảnh hưởng học hành à?”

Cô lắc đầu, đóng cửa lại.

Cô buông bỏ hết thảy, nằm xoài trên chiếc giường thuộc về mình, vừa chạm gối đã chìm vào giấc ngủ.

Đêm ấy, cô mơ rất nhiều, rất lộn xộn, đến khi tỉnh dậy thì đã quên sạch sành sanh.

Sau khi rửa mặt xong, cô mở cửa phòng, một người lảo đảo ngã nhào vào trong.

Cô vừa buồn cười vừa bất lực: “Anh Bảo, sao con lại ngồi trước cửa phòng mẹ?”

Kỷ lão gia gãi đầu: “Con cứ tưởng… tưởng hôm qua chỉ là mơ, sợ mở cửa ra thì chẳng còn gì cả…”

“Không phải mơ đâu, mẹ thật sự đã trở về rồi.” Dung Ngộ đỡ ông dậy, đưa cây gậy cho ông, “Hôm nay mẹ đã xin nghỉ học, cả ngày ở nhà bầu bạn với con.”

Kỷ lão gia cúi đầu, nhìn bàn tay đang nắm lấy tay mình.

Ông không khỏi thở dài: “Trước kia là mẹ nắm tay con, giờ vẫn phải là mẹ nắm tay con… Thân thể này của con, thật chẳng ra gì.”

Dung Ngộ cười nói: “Biết mình yếu thì phải chăm sóc cho tốt, cố gắng sống đến một trăm tuổi.”

Hai mẹ con vừa trò chuyện vừa xuống lầu.

Quản gia Du kính cẩn cúi đầu đứng chờ dưới lầu: “Lão gia, Dung tiểu thư, buổi sáng tốt lành.”

Kỷ lão gia lên tiếng đầy uy nghiêm: “Từ nay về sau, nhất định phải đối đãi với Dung tiểu thư như với tôi.”

Quản gia Du hôm qua đã để ý thấy mối quan hệ thân thiết giữa hai người này.

Ông ta nghĩ nát óc cũng không hiểu được cô gái nhỏ kia và lão gia nhà mình rốt cuộc là mối quan hệ gì.

Từng có lúc nghĩ… chẳng lẽ là tình nhân?

Nhưng lập tức gạt bỏ suy nghĩ đó.

Ông đã theo bên lão gia suốt hơn bốn mươi năm, biết rõ ông ấy sống độc thân bốn mươi năm nay, với phụ nữ hoàn toàn không có hứng thú.

Chẳng lẽ… là muốn nhận làm cháu gái?

Giọng Kỷ lão gia lại vang lên: “Nhấn mạnh một câu, nếu mệnh lệnh của tôi và của Dung tiểu thư có mâu thuẫn, ưu tiên nghe theo lệnh của Dung tiểu thư.”

Đầu quản gia Du như ong ù trong tai, tưởng mình nghe nhầm.

Ngẩng đầu nhìn, lại thấy lão gia của mình vậy mà đích thân kéo ghế cho Dung tiểu thư, Dung tiểu thư thì ngồi xuống một cách rất tự nhiên, chẳng hề có vẻ được sủng mà hoảng.

Chưa hết, lão gia còn tự tay rót cho cô một ly sữa.

Kỷ Chỉ Uyên từ thư phòng bước ra, cũng ngồi vào bàn, cho đường trắng vào bát tàu hũ, bưng tới trước mặt Dung Ngộ.

Dung Ngộ mỉm cười: “Cảm ơn A Uyên.”

Quản gia Du cúi gằm mặt xuống.

Chuyện không nghĩ ra thì khỏi nghĩ, chỉ cần làm tốt phần việc của mình là được.

Đang ăn sáng, ngoài cổng đột nhiên vang lên tiếng động cơ xe, quản gia Du nhìn ra, cười nói: “Ngũ thiếu gia về rồi.”

Ông ta bước nhanh ra ngoài đón.

Hôm qua Kỷ Chu Dã tỏ tình thất bại, u uất cả ngày, cùng đám anh em ra net cày game suốt đêm. Sáng sớm cầm điện thoại lên mới thấy tin nhắn của anh cả: ông nội đã tỉnh lại.

Cậu không đến trường, lái xe thẳng về Phù Dung trang viên.

“Ông ơi, cháu về rồi!”

Kỷ Chu Dã lao nhanh vào đại sảnh.

Vừa định nhào đến bên ông nội, ánh mắt đảo một vòng, hai chân cậu lập tức phanh gấp, ngơ ngác nhìn người đang ngồi bên bàn, tức đến bật cười: “Không phải chứ, Dung Ngộ, tôi tỏ tình với cô, cô từ chối tôi trước mặt bao nhiêu người, làm tôi mất hết mặt mũi, giờ lại mò tới nhà tôi là sao hả?”

Cậu chống tay lên bàn, người nghiêng tới trước, tư thế rõ ràng là đang áp đảo đối phương.

Cậu rất tò mò, Dung Ngộ làm sao biết được nhà cậu ở đâu? Chẳng lẽ trước giờ vẫn luôn lén theo dõi cậu?

Yêu cậu đến mức ấy rồi mà vẫn từ chối lời tỏ tình?

Giờ thì… hối hận rồi à?

Cậu nhếch môi cười: “Giờ hối hận vẫn còn kịp đấy.”

Vừa dứt lời.

“Bốp!” một cái tát mạnh như trời giáng đập vào sau gáy cậu.

Kỷ lão gia túm cổ cậu kéo khỏi bàn ăn, giận dữ quát: “Lão Du, cho toàn bộ người làm lui xuống!”

Đám người hầu cúi đầu lui ra.

Kỷ Chu Dã ôm đầu: “Ông ơi, ông đánh cháu làm gì?”

“Thằng ranh thối này!”

Kỷ lão gia tức đến nỗi muốn phát bệnh.

Ông vốn luôn tự hào về thằng cả, nhưng vẫn thấy chưa đủ thông minh. Lúc đầu còn định khoe với mẹ mình rằng thằng út này cũng ra gì, ai ngờ nó vừa xuất hiện đã nói năng bậy bạ, đúng là đảo loạn trời đất!

“Đây là bà cố của cháu, mau quỳ xuống!”

Kỷ Chu Dã tưởng mình nghe nhầm, quay đầu lại hỏi: “Bà cố nào cơ? Cháu nghe chẳng hiểu gì cả?”

Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Hài Hước, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »