Bà Cố 18 Tuổi

Lượt đọc: 52684 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Sáng sớm.

Dung Ngộ mang tờ đơn chuyển ban có chữ ký người giám hộ nộp cho giáo viên chủ nhiệm.

Đã có chữ ký phụ huynh, giáo viên chủ nhiệm cũng không thể ngăn cản, chỉ đành làm theo quy trình, hoàn tất thủ tục.

Cô chỉ thi được hơn một trăm điểm trong kỳ thi đại học, kết quả kém đến mức không thể nhìn nổi.

Thế là bị xếp thẳng vào lớp lý, được mệnh danh là “ổ học sinh dốt” – lớp 20.

Chủ nhiệm lớp 20 họ Bùi, là một cô giáo trung niên.

Vừa thấy Dung Ngộ, cô Bùi đã khẽ lắc đầu.

Văn còn không học nổi mà đòi học lý, đúng là không coi chuyện học hành ra gì.

Lớp mà cô chủ nhiệm đã đủ tệ rồi, giờ trường lại nhét thêm một học sinh còn tệ hơn vào nữa, thôi thì vò đã mẻ lại sứt…

Dung Ngộ theo cô Bùi bước vào lớp mới.

“Nhìn kìa, giáo viên dẫn một em gái xinh đẹp tới.”

“Lớp mình có học sinh chuyển lớp à?”

“Không phải chứ, Anh Dã, mau tỉnh dậy đi, là cô gái hôm qua đó!”

Kỷ Chu Dã tới lớp từ sớm nhưng vẫn đang gục ngủ trên bàn.

Bị đàn em Trần Niên huých một cái, cậu vừa mới ngái ngủ, đang định phát cáu thì ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy cô gái đang đứng trên bục giảng.

“Chào các bạn, tôi tên là Dung Ngộ, rất vui được trở thành bạn cùng lớp với mọi người.”

Cô Bùi chỉ vào chỗ trống cuối lớp:

“Em ngồi xuống chỗ đó đi.”

Dung Ngộ xách cặp đi tới.

Nhướng mày.

Khẽ cười.

Thật là… trùng hợp quá đi.

“Hừ.” Kỷ Chu Dã tựa lưng vào ghế, chống đầu, khóe miệng cong lên, “Đầu tiên là gây sự với tôi, sau đó theo dõi tôi, giờ còn chuyển vào lớp tôi, làm bạn cùng bàn nữa. Nói đi, cô đang có ý đồ gì với tôi đúng không?”

Dung Ngộ: “…”

Cô chẳng buồn nhìn cậu lấy một cái, lôi sách ra đọc.

“Anh Dã, cô ta lơ anh kìa.” Trần Niên thì thầm, “Phải cho cô ta biết tay.”

Kỷ Chu Dã liền giật luôn sách trên bàn của cô:

“Nghe nói thi đại học cô chỉ được hơn trăm điểm, còn kém hơn cả tôi. Thế mà còn bày đặt học lại, đúng là phí tài nguyên, chi bằng về quê nuôi heo cho rồi.”

Trần Niên hùa theo:

“Hahaha, về nuôi heo đi bạn ơi!”

Dung Ngộ quét mắt nhìn lạnh một cái:

“Xem ra hôm qua đánh còn nhẹ.”

“Vừa hay, tôi cũng đang ngứa tay.”

Cô đứng dậy, nhấc ghế lên.

Đúng vào giờ tự học sáng, giáo viên chưa vào, cả lớp ồn ào hỗn loạn.

Chẳng mấy ai nghiêm túc học hành, thấy có chuyện liền đồng loạt quay đầu.

Chiếc ghế chỉ còn cách đỉnh đầu Kỷ Chu Dã vài phân.

Cậu hít một hơi lạnh.

Cậu tin chắc cô gái này thật sự dám đập xuống!

Bị cô đánh ngã hai lần rồi, cậu không phải đối thủ.

“Kìa, còn nổi nóng nữa cơ à?” Cậu hừ nhẹ, “Chỉ là nói đùa tí thôi, có cần phản ứng thái quá vậy không?”

Dung Ngộ đặt ghế xuống:

“Tôi cũng chỉ đùa thôi, sao, sợ rồi à?”

“Ai sợ chứ, ai sợ ai!” Trần Niên gân cổ lên, “Anh Dã của tôi không sợ đâu, tan học solo tay đôi luôn!”

Kỷ Chu Dã: “…”

Đánh tay đôi thì… miễn đi. Đánh không lại.

Mà bắt nạt con gái lại càng mất mặt một tên trùm trường.

Dung Ngộ ngồi xuống, tiếp tục đọc sách.

Nhưng lòng lại có phần thấp thỏm.

Tối, lớp tự học buổi tối là tiết tự chọn, thích thì đi, không đi cũng chẳng ai bắt.

Tan học, cô bắt taxi thẳng đến Phù Dung Trang Viên.

“Cô bé, đây là nơi ở của đại nhân vật đấy, nghe nói là gia tộc trăm năm luôn cơ. Cô quen chủ nhà à?”

Tài xế dừng xe trước cổng lớn, tò mò hỏi.

Dung Ngộ gật đầu bước xuống.

Đây chính là trang viên mà nhà họ Kỷ từng dày công chuẩn bị cho cô vào ngày cưới.

Kiến trúc pha trộn giữa phong cách Trung – Tây, thời điểm đó nằm ở ngoại ô Hải Thành, nay đã thành trung tâm thành phố, xung quanh cao ốc san sát, chỉ riêng khu biệt thự này vẫn cây cối xanh mát, yên tĩnh lạ thường.

Có vẻ nơi đây đã được trùng tu nhiều lần, tường ngoài đổi màu, trông cổ kính thanh nhã hơn xưa.

Cô bước lên bậc thang, còn chưa kịp gõ cửa, cánh cổng đã mở từ bên trong.

Kỷ Chỉ Uyên hiện ra, sắc mặt mỏi mệt, quầng mắt đen sì, rõ là suốt đêm không chợp mắt.

Vừa nhìn thấy cô gái đứng trước cửa, mày anh nhíu lại, liền nhận ra:

“Cô là… Dung tiểu thư?”

Người dám gọi thẳng tên Kỷ lão gia tử ở nơi công cộng, trên đời không mấy ai, gương mặt này, anh còn nhớ rất rõ.

“Kỷ tổng.” Dung Ngộ lên tiếng, “Nghe nói Kỷ lão gia tử đang lâm bệnh nặng, tôi đặc biệt đến thăm, mong Kỷ tổng cho phép.”

Ánh mắt Kỷ Chỉ Uyên lập tức trầm xuống.

Nhà họ Kỷ từ trước đến nay luôn bị phóng viên, truyền thông đeo bám như ruồi nhặng, cực kỳ phiền phức. Bởi vậy địa chỉ tư chưa từng công khai, trừ người thân thiết ra, gần như không ai biết họ ở đâu.

Cô gái này là ai?

Tại sao có thể tìm đến tận cửa?

“Kỷ tổng đừng kinh ngạc.” Dung Ngộ khẽ mỉm cười, giọng ôn hòa mà tự tin, “Nếu tôi đoán không lầm, mật mã của két sắt bảo mật cao nhất trong tập đoàn Kỷ thị… là…”

Cô lưu loát đọc ra một chuỗi ký tự tiếng Anh phức tạp.

“Cô…!”

Kỷ Chỉ Uyên thoáng sững người.

Anh vốn là người rất ít bộc lộ cảm xúc, khuôn mặt gần như không có biểu cảm dư thừa.

Nhưng lúc này, đồng tử anh rõ ràng co rút.

Chuỗi mật mã ấy chính xác tuyệt đối.

Đó là mã mở của phòng hồ sơ bảo mật cấp cao nhất của Kỷ thị, chỉ có người thừa kế đời tiếp theo mới được biết.

Mã dài đến 26 ký tự, mỗi tháng lại thay đổi một lần, về lý tuyệt đối không thể rò rỉ.

Thấy biểu cảm của anh, Dung Ngộ biết cô đoán đúng.

Chuỗi mã này chính là do cô thiết kế ra năm xưa, được dùng khắp các tầng mật mã trong hệ thống nhà họ Kỷ. Nhìn thì như chữ cái tiếng Anh, nhưng thực chất là mã hóa từ ngày – tháng – năm, chuyển đổi sang hệ cơ số khác, rồi cộng thêm phép dịch cố định…

Dù hiện tại mật mã đã đổi, nhưng chỉ cần biết ngày hiện tại, cô vẫn có thể tính ra.

“Giờ thì, tôi có thể vào thăm bệnh rồi chứ?”

Kỷ Chỉ Uyên nhìn cô chăm chú, rất lâu, rất lâu.

Cuối cùng anh nghiêng người sang một bên:

“Dung tiểu thư, mời vào.”

Hiện tại, ngoài anh và ông nội ra, không ai biết mật mã đó.

Vậy thì người duy nhất có thể truyền cho cô gái này, chỉ có thể là ông nội.

Nhưng… vì sao ông nội lại truyền thông tin tuyệt mật này cho một cô gái trẻ tuổi?

Chẳng lẽ… trưởng bối của cô gái này từng có quan hệ mật thiết với ông nội?

Là người nổi tiếng IQ cao, nhưng lúc này, Kỷ Chỉ Uyên không sao nghĩ ra nổi.

Anh lặng lẽ liếc mắt ra hiệu cho quản gia.

Phù Dung Trang Viên sở dĩ gọi như vậy, bởi vì ngay trước cổng là một hồ nước tự nhiên, trồng đầy hoa sen. Tháng chín đã đến, sen nở tàn, chỉ còn lá xanh xao xuyến gió.

Dung Ngộ đứng ngắm hồ sen, hồi ức năm xưa ùa về như cơn khói mờ… Cô mím chặt môi.

Bước vào nhà, khắp nơi là máy móc y tế.

Trên giường bệnh, ông cụ tóc bạc trắng, khuôn mặt tái nhợt, từng nếp nhăn như từng mũi kim đâm thẳng vào tim cô.

Cô từng nghĩ phải mất một thời gian, cô mới chấp nhận được việc đứa con trai bé bỏng ngày nào giờ đã thành một ông lão.

Nhưng thực tế chỉ cần nhìn thấy gương mặt ấy, tình mẫu tử khắc cốt ghi tâm lập tức tràn ngập, lấn át mọi cảm xúc.

“Anh Bảo…”

Cô khẽ gọi tên thân mật ngày xưa vẫn dùng để gọi con trai mình.

Kỷ Chỉ Uyên nghẹn họng.

Anh… vừa nghe thấy gì?

Anh Bảo?

Vị Dung tiểu thư này, trưởng bối của cô… lại gọi ông nội anh là Anh Bảo?

Thân thiết đến mức đó sao?

Anh còn đang mơ hồ suy nghĩ.

Thì đã thấy Dung Ngộ ngồi xuống bên giường bệnh, lệ rưng trong mắt, nhẹ nhàng nắm lấy tay Lão gia tử… rồi đặt lên má mình.

Ầm ——!!!

Cả não bộ Kỷ Chỉ Uyên như nổ tung.

“Thiếu gia.” Quản gia vội vã bước tới, “Đã tra được thông tin.”

Toàn bộ lý lịch của Dung Ngộ, vỏn vẹn một tờ giấy là đủ:

Đại tiểu thư nhà họ Dung,

Cha mẹ ly dị, từ nhỏ sống cùng mẹ,

Hai tháng trước được cha đón về Hải Thành,

Hiện học tại Nhất Trung Hải Thành.

Kỷ Chỉ Uyên trầm giọng:

“Tra tiếp thân thế nhà họ Dung, xem có quan hệ gì với nhà họ Kỷ không.”

Năm phút sau, quản gia quay lại:

“Nhà họ Dung không phải người gốc Hải Thành, đến những năm 80 mới chuyển về đây, chưa từng có giao tình với nhà họ Kỷ. Mẹ của Dung tiểu thư họ Dư, gia cảnh bình thường, tổ tiên đều làm nông, càng không có bất kỳ liên hệ nào với nhà họ Kỷ.”

Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Hài Hước, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »