Bà Cố 18 Tuổi

Lượt đọc: 52683 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

Thẩm Lâm là giảng viên thanh nhạc tại một trường đại học.

Bà nhẹ nhàng hát thử ba ca khúc:

“Mẹ thấy bài Tiểu kiều lưu thủy mang nhiều nét hồn nhiên của trẻ con hơn, giai điệu cũng đậm chất thời Dân Quốc, vậy hát bài này nhé?”

Dung Nhược Dao gật đầu:

“Vậy nghe mẹ vậy.”

“Đăng ký tham gia chương trình tuyển chọn có yêu cầu gì không?”

Giọng của Dung Ngộ chợt vang lên.

Dung Nhược Dao khựng lại, quay đầu lại hỏi:

“Chị nói gì cơ?”

“Chị ta hỏi có yêu cầu gì khi đăng ký thi tuyển chọn.”

Dung Khánh An đặt bút xuống, ánh mắt khinh miệt:

“Chị chẳng lẽ cũng muốn tham gia thi tuyển à?”

Dung Vọng Thiên ngẩng đầu:

“Nhược Dao từ nhỏ đã học hát, còn phát hành mấy bài rồi, đi thi là lẽ đương nhiên… Còn con, đừng có lo chuyện bao đồng, lo mà học hành cho tử tế vào!”

Dung Nhược Dao cười nhạt.

Cô chị gái này đúng là chẳng có chút tự biết thân biết phận nào.

Một con nhà quê từ dưới quê lên, người thì quê mùa, nói năng thì không chuẩn, còn lơ lớ giọng địa phương, mà cũng đòi đi hát sao?

Khoan đã, hình như dạo gần đây không nghe thấy cái giọng buồn cười đó nữa nhỉ.

Nhưng vậy cũng chẳng nói lên điều gì.

Đã muốn tự làm trò cười, thì cứ cho chị ta cơ hội.

Dung Nhược Dao lên tiếng:

“Chị ơi, em vừa xem rồi, đăng ký không có yêu cầu gì cả.”

Dung Ngộ gật đầu, liền đi thẳng lên lầu.

Cô mở trang web của công ty giải trí thuộc tập đoàn Kỷ thị, lướt qua yêu cầu, rồi mở điện thoại, bật chức năng quay video.

Cô chọn hát bài Ánh trăng soi sáng.

“Trăng tròn chiếu rọi bậu cửa sổ.”

“Bà dạy em cắt hoa dán cửa…”

Giọng hát vang vọng xuống lầu dưới.

“Chị ta thật sự định đi thi à? Cười chết mất!”

Dung Khánh An mặt đầy khinh bỉ:

“Chị ta định làm trò cười cho thiên hạ chắc?”

Thẩm Lâm khựng lại.

Giọng hát này… trong trẻo thật đấy.

Nhưng không phải kiểu trong sáng của thiếu nữ, mà là… thêm chút dịu dàng, kiên định…

“Chị ta đúng là chẳng hiểu gì cả.”

Dung Nhược Dao lắc đầu:

“Hát chuyên nghiệp thì phải vô phòng thu chứ, lại còn quay video bằng điện thoại trong phòng, âm thanh không thu được rõ còn chưa nói, tạp âm thì đầy…”

“Chuyện này chẳng liên quan gì đến con.”

Thẩm Lâm nhìn đồng hồ:

“Hôm nay đừng học khuya nữa, giữ giọng tốt đi, sáng mai mẹ đưa con đi thu âm.”

Dung Ngộ sau khi quay xong, lập tức gửi video đến hòm thư ban tổ chức.

Sau đó cô mở quyển tạp chí mới mua về, chăm chú đọc, chẳng mấy chốc đã thấy kim đồng hồ chỉ hai giờ sáng.

Cô ngáp một cái, vội vã đi tắm, rồi đổ người xuống giường ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, ngậm một cái bánh bao trong miệng, cô hối hả đến trường.

Vừa bước vào lớp, chuông tiết tự học buổi sáng đã reo vang.

“Chào buổi sáng.”

Dung Ngộ quay đầu, chạm phải ánh mắt mỉm cười của Kỷ Chu Dã.

Nói thật, cậu trai này lúc cười trông cũng quen quen, mà lại còn đẹp trai nữa.

Chỉ tiếc mái tóc hồng sến súa này quá là gây chướng mắt.

Nhưng mà, cậu ta lại chủ động chào cô?

Chồn chúc tết gà, không có ý tốt.

Cô rút sách ra, định mở ra học thì thấy trước mắt có một ly trà sữa.

“Cho cậu nè.”

Kỷ Chu Dã chống cằm nhìn cô, khóe môi cong lên.

Dung Ngộ đẩy ra:

“Không cần.”

Cô mở giấy nháp, bắt đầu giải phương trình, hoàn toàn chìm trong thế giới của riêng mình.

Trần Niên há hốc mồm nhìn cảnh tượng ấy:

“Anh Dã, anh… anh mua trà sữa cho con nhỏ chanh chua này á?”

Kỷ Chu Dã ho nhẹ một tiếng, hạ giọng:

“Thật ra là… cô ta đang thầm thích tôi.”

“C-cái gì cơ?”

Trần Niên suýt sặc nước bọt của mình:

“Anh Dã, có nhầm lẫn gì không đấy?”

“Cô ta cứ khiêu khích tôi suốt là để thu hút sự chú ý đó.”

Kỷ Chu Dã khẽ cười:

“Một người thi đại học chỉ được hơn trăm điểm, phải học lại, thế mà suốt ngày ra vẻ chăm chỉ học hành, không phải để tôi có cái nhìn khác về cô ta à?”

Khóe miệng Trần Niên giật liên tục:

“Thật… thật vậy sao?”

“Đương nhiên rồi, nếu không thì một học sinh ban xã hội như cô ta chuyển sang ban tự nhiên làm gì chứ?” Kỷ Chu Dã cười cười, “Tôi nghĩ ra một cách trả đũa cô ta rất hay, đó là: giả vờ có hứng thú với cô ta, theo đuổi cô ta, đợi đến khi cô ta yêu tôi say đắm, rồi sẽ đá cô ta trước mặt mọi người.”

“Anh Dã, đúng là thiên tài! Nghĩ ra được chiêu này đúng là cao tay!” Trần Niên giơ ngón cái, “Đến lúc đó cô ta mất mặt trước bao nhiêu người, chắc chắn sẽ khóc. Chỉ cần tưởng tượng cảnh cô ta sụt sịt khóc là tôi thấy đã quá rồi…”

Lúc này, một ánh mắt lạnh lùng quét tới.

Dung Ngộ lạnh giọng:

“Có chuyện gì mà nói cười vui vẻ vậy?”

“Không nói nữa.”

Kỷ Chu Dã cười hề hề, “Nào, thêm bạn đi, không làm phiền cô học đâu.”

Mọi người lần lượt kết bạn WeChat.

Buổi sáng học xong, Dung Ngộ cầm thẻ cơm đi ăn trưa.

Học sinh cấp ba phần lớn đều tụ tập theo nhóm, nhưng Dung Ngộ từ nhỏ đã quen làm việc một mình, thích gì thì tự mình làm.

Vừa ra khỏi lớp, bên cạnh cô đã có thêm một người.

Kỷ Chu Dã đi cạnh bên phải cô, ho nhẹ rồi nói:

“Đối diện trường mới mở một nhà hàng Tây, hay là trưa nay tôi mời cô ăn?”

Dung Ngộ chẳng thèm đáp lại.

“Không thích đồ Tây à?” Kỷ Chu Dã bước nhanh theo kịp, “Vậy ăn lẩu thì sao, hoặc thịt nướng? Ê, Dung Ngộ, sao cô đi nhanh vậy? Thôi được rồi, bản thiếu gia hạ mình, cùng cô ăn cơm căng-tin vậy.”

Dung Ngộ lấy đồ ăn xong ngồi xuống, thì Kỷ Chu Dã cũng bê khay đến ngồi đối diện.

Cô ngẩng đầu lên:

“Rốt cuộc cậu muốn gì, nói thẳng ra đi.”

Nếu đối phương muốn kiếm chuyện gây sự, cô lên là đấm cho vài cái, khỏi mất công lòng vòng.

Nhưng thằng này lại chỉ đang tỏ ra thân thiện.

“Không muốn gì cả.”

Kỷ Chu Dã nở nụ cười mà cậu cho là đẹp trai ngầu lòi, “Tôi chỉ là… muốn tốt với cô thôi.”

Dung Ngộ: “…”

Thật muốn chửi thề quá.

“Chị ơi, trùng hợp ghê.”

Dung Nhược Dao bất ngờ xuất hiện trong tầm mắt.

Cô ta bước lại, nở nụ cười ngọt như mía lùi:

“Kỷ Chu Dã, sao cậu cũng ăn ở căng-tin vậy?”

Kỷ Chu Dã ngẩng đầu:

“Sao, tôi ăn cơm căng-tin cũng phải báo cáo với hoa khôi trường à?”

Nụ cười của Dung Nhược Dao không đổi, nhưng trong lòng lại đầy nghi hoặc.

Không phải nói Dung Ngộ bị Kỷ Chu Dã làm khó dễ sao?

Nghe đâu còn đánh nhau trong lớp nữa.

Thế quái nào hai người này lại ngồi ăn cùng bàn?

Cô ta lên tiếng:

“Chị tôi mới từ quê lên, nhiều chuyện còn chưa hiểu rõ. Kỷ Chu Dã, cậu có thể nể mặt tôi, quan tâm chị tôi một chút không?”

Hồi mới vào lớp mười, cô ta được bầu làm hoa khôi trường.

Từ sau đó ngày nào cũng được đám con trai toàn trường theo đuổi. Có lần, Kỷ Chu Dã còn chặn cô ta ngoài sân thể dục, tặng bánh kem với thư tình.

Cô ta đã có vị hôn phu là Tống Hoài, đương nhiên không coi một tên học dốt như Kỷ Chu Dã ra gì.

Nhưng nếu Kỷ Chu Dã thích cô ta, thì ít nhiều cũng phải nể mặt cô ta chứ.

Quả nhiên, cô ta nghe thấy Kỷ Chu Dã nói:

“Thì ra là chị của hoa khôi trường à, thế thì tôi đương nhiên phải quan tâm rồi. Dung Ngộ, cô gầy quá, thịt kho tàu này cho coo ăn.”

Dung Ngộ gắp lại cho cậu ta:

“Tôi ăn đủ rồi, hai người cứ nói chuyện tiếp.”

Cô bưng khay cơm trống không quay đi, chẳng buồn ngoái đầu lại.

Kỷ Chu Dã bật cười nhẹ.

Không ngờ mới tí đã xấu hổ, đúng là dễ bị trêu thật…

Cậu ta nhét một tay vào túi quần rồi bước theo sau.

Dung Nhược Dao cau mày.

Cô ta chủ động tới bắt chuyện với Kỷ Chu Dã, vậy mà cậu ta… lại quay lưng bỏ đi?

Không phải Kỷ Chu Dã thích cô ta sao?

Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Cường, Hài Hước, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349
Tiến »