Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường

Lượt đọc: 3446 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 166
cảnh trong mơ lần thứ 23: phát tác

❊ ❊ ❊

“Lạc Dật ca ca, huynh nhất định đón được Ngân Nhi.” Cố gắng mỉm cười, nụ cười tươi tắn như hoa lê đầu xuân, nàng nhìn chăm chú vào nam tử cách mình hai bước chân.

Chân ngọc vừa nhấc, nàng nghiên mặt, đối với người tự xưng là “Khinh Âm ca ca” làm cái mặt quỷ, nhìn thấy hắn ánh mắt kinh ngạc của hắn, không khỏi vạn phần đắc ý, nhưng mà, khi mũi chân vừa chạm đất, ngực giống như bị đập nát, đau đớn nhanh chóng lan tràn khắp kinh mạch, phát tán đau đớn khắp toàn thân.

Màu da tuyết trắng nhất thời biến thành tái nhợt, hoảng sợ trợn to hai mắt, nhìn Lạc Dật ca ca một thân trắng thuần phía trước, vươn tay muốn bắt lấy, nhưng đau đớn kịch liệt đánh úp lại, khiến cho hai tay gắt gao che lấy ngực, cả người không còn tuân theo sự điều khiển của bản thân, toàn thân đầy mồ hôi lạnh, đầu gối mềm nhũn, cả người vô lực ngã xuống.

Nhưng vào lúc này…

“Ngân Nhi!”

Khinh Âm sắc mặt đại biến, hét lớn một tiếng, vọt nhanh đến, vươn bàn tay to, muốn đem thân thể mềm mại đang ngã xuống, ôm vào trong lòng nhưng Lạc Dật đã nhanh hơn một bước, đón được nàng.

“Ngân Nhi, nhịn một chút nữa, Lạc Dật ca ca sẽ lập tức cho muội uống thuốc!”hắn thấp giọng căng dặn, nhìn nàng đau đớn, trái tim hắn cũng giống như bị ai đó bóp nát.

Ngực không ngừng truyền đến đau đớn làm cho tai nàng ù đi, căn bản là không nghe được hắn đang nói cái gì, chỉ là mơ hồ nhìn thấy cánh môi hắn mấp máy mà dự đoán.

“Trời ạ, quả thật là năm mươi bước, trên đời còn có loại bệnh kì quái như vậy……” Bọn lính lần đầu tiên nhìn thấy loại bệnh kì quái như vậy, đều nhỏ giọng thì thầm.

Chạy vội đến bên cạnh Ngân Nhi, Khinh Âm nhìn thiên hạ tứ chi run rẩy, ánh mắt thâm thúy, cắn răng một cái, cười nói:

“Ngươi nên không cần phải cho nàng uống dược gì đó, muốn bản tướng quân thả nàng sao? Tính toán thật tài tình, đừng diễn trò nữa, thật ra ngươi diễn cũng rất đạt, bản tướng quân thiếu chút nữa cũng trúng kế của ngươi.”

Lời này vừa nói ra, Lạc Dật vốn đang sốt ruột ngược lại trấn định xuống dưới, đem Ngân Nhi đang nằm tròng lòng mình đặt vào trong lòng hắn.

Đứng lên, vẻ mặt một mảnh lạnh nhạt, tựa tiếu phi tiếu nhìn gương mặt kinh ngạc của Khinh Âm, ống tay áo trắng tinh trong gió chiều phiêu đãng, tạo thành những đường cong duyên dáng. Nắng, chiếu rọi lên dung nhan tuấn mỹ, càng làm tăng thêm vẻ thánh khiết thoát tục.

“Nếu ngươi đã nói như vậy, ta đây cũng buông tay mặc kệ, đợi một khắc sau, nàng sẽ ói máu, hai khắc sau, ngất, sau ba khắc, hồn về tây thiên. Nếu đây là điều ngươi muốn.” ngữ khí ôn nhu, thế nhưng lời nói lại mang theo sức ảnh hưởng cực lớn, mỗi một từ, mỗi một chữ đèu là kim nhọn đâm thẳng vào trái tim đa nghi của Khinh Âm, khiến hắn run rẩy.

“Hảo, vậy bản tướng quân sẽ chờ, đợi đến thời khắc cuối cùng kia… nếu là giả, ngươi sẽ dùng đầu bồi tội với bản tướng quân?” hai hàng lông mày nhíu chặt, cười lạnh.

Chút không có bị hắn trong lời nói chọc giận, nếu là muốn cho chính mình rối loạn đầu trận tuyến, như vậy, hắn có thể to lắm sai đặc sai lầm rồi, tuy rằng, chính mình cũng không tha Ngân Nhi chịu nhiều một chút khổ, nhưng, có năng lực thoát được bao lâu đâu?

“Ta cứu Ngân Nhi, là vì tình cảm của riêng mình, mà ngươi, cũng vì yêu mà che mờ hai mắt, Khinh Âm, đến cuối cùng, không phải ngươi, cũng không là ta, là người thắng cuộc. Canh bạc này, căn bản không có ý nghĩa gì, nếu Ngân Nhi chết đi, chúng ta đều là kẻ thua cuộc.” Hắn chua sót lắc đầu, trong cuộc sống, một chữ “tình” sao lại trái ngang như vậy, nhân sinh mấy ai thoát khỏi lụy phiền……

Không để ý tới lời nói của hắn, Khinh Âm ôn nhu ôm lấy bả vai Ngân Nhi, ngồi xuống, làm cho nửa người nàng nằm trong lòng mình.

Thân hình bé nhỏ của nàng tựa như búp bê bị rút hết khí lực, gương mặt tái nhợt, môi trắng bạch, cả người yếu ớt, mỏng manh, tựa như chỉ cần một cơn gió thổi qua, sẽ tran biến như thế.

“Lạc Dật ca ca, Ngân Nhi, Ngân Nhi nhịn không được, đau quá……”

Nàng ho nhẹ, hai mắt nhắm nghiền, bàn tay đặt trên ngực nắm chặt thành quyền, đầu ngón tay dùng sức khảm sâu vào lòng bàn tay, dường như, chỉ có như thế, mới giảm bớt một chút thống khổ.

Đây là do hắn dạy của nàng, nếu như không phải vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối không thể thương tổn chính mình, Lạc Dật biến sắc, nhìn từng giọt đỏ tươi từ trong lòng bàn tay non nớt nhiễu xuống, rơi trên váy trắng, như từng nụ mai nhỏ nở rộ trên tuyết, dị thường chói mắt.

“Ngân Nhi, không cần thương tổn chính mình.”

Khinh Âm rốt cục nhịn không được ở bên tai nàng hô nhỏ, dùng một tay muốn mở bàn tay đang nắm chặt của nàng, nhưng mà, làm thế nào cũng không mở ra được, lại không dám dùng sức, sợ thương đến nàng.

“Vô dụng, hiện tại, ai nói nàng đều không nghe được.”

Lạc Dật nhíu chặt hai hàng lông mày, nhẹ nhàng lắc đầu, đôi mắt trong sáng như ngọc lưu ly, thẳng tắp xem xét Khinh Âm, hy vọng hắn có thể nói ra đáp án mà mình mong muốn.

“ Lời Bản tướng quân đã nói, tuyệt không thu hồi, nước đổ khó hốt.” Khuôn mặt cứng đờ, Khinh Âm kiêu ngạo nhếch cằm, nhưng khóe môi lại thoáng rung động, cố gắng trấn định.

Thùy hạ mi mắt, Lạc Dật bất đắc dĩ phun ra một hơi, không đành lòng nhìn Ngân Nhi đau đớn, ngẩng đầu, nhìn bầu trời xanh trong cao cao phía trên, không lẫn một chút tạp chất, có phải tất cả đều là định mệnh?

Bọn lính khẩn trương trừng lớn hai mắt, nhìn khuôn mặt cứng ngắc của tướng quân, không người nào dám tiến lên, mở miệng khuyên can, nhìn dung mạo xinh đẹp của cô nương kia rõ ràng là đang chịu tội, trên mặt mỗi người đều lộ ra thần sắc đồng tình, nhưng không ai không biết, tướng quân tính cách cao ngạo, lời nói của bất cứ ai, đối với người mà nói chỉ là ‘gió thổi qua tai’ mà thôi.

“Ngân Nhi, nàng đừng thương tổn chính mình, được không?”

Nhìn váy trắng dần dần bị nhuộm hồng, Khinh Âm ngưng mi, ngữ khí ôn nhu mang theo đau xót nhè nhẹ, đại chưởng nắm lấy bàn tay nhỏ bé, ướt máu tươi, nóng bỏng như nước sôi….tất cả, chạm vào bàn tay thô ráp của hắn, tựa như một mũi đao, đâm mạnh vào tim, khiến gân xanh nổi hằn trên trán.

“Lạc Dật ca ca, Lạc Dật ca ca, Lạc Dật ca ca……”

Hoàn toàn không nghe được hắn đang nói cái gì, nàng nhắm chặt hai mắt, miệng hô to, hai tay nắm thành quyền, quơ lung tung khắp mọi hướng.

Đau, đau quá, đau quá…… nàng không còn cảm nhận được gì, chỉ cảm thấy chỗ quặn đau ngay ngực càng lúc càng lợi hại, toàn thân cũng bắt đầu run rẩy, nước mắt cũng không ngừng chảy xuống, tích lạc trên váy áo đỏ tươi, như mẫu đơn nở rộ, càng lúc càng rực rỡ.

“Khinh Âm ca ca ở đây, Ngân Nhi, Ngân Nhi!”

Hắn không thể ngăn lại đáy lòng nổi lên ghen tuông, thầm nghĩ muốn nàng sửa miệng, kêu gọi chính mình,

“Ngân Nhi, Khinh Âm ca ca ở đây, ngay tại đây!”

Rốt cục, nàng dường như cũng nghe được thanh âm của hắn, mi mắt nhắm chặt nhẹ nhàng mở ra, hắn một trận vui sướng.

“Ngươi là cái…… đồ điên! Nôn……”

Mím chặt môi, rốt cuộc không thể đè nén, nàng há miệng, hộc ra một ngụm máu đen, bao trùm lên đóa mẫu đơn diễm lệ kia, chỉ trong một khoản thời gian ngắn, váy áo trắng tinh, nhất thời biến thành dữ tợn…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »