Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường

Lượt đọc: 3491 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 139
ngươi vĩnh viễn cũng không thay thế được nàng!

❊ ❊ ❊

Bên ngoài Long Quân điện, đoàn người tất cả đều giải tán, ngay cả những cổ thi thể, cũng bị nâng đi, dùng nước rửa trôi, xoát sạch sẽ mọi vết máu, trừ bỏ còn lưu lại nhiều vết nước đọng, tất cả, lại khôi phục yên tĩnh, giống như, sự việc vừa rồi chưa bao giờ phát sinh.

“Đừng tự trách cứ chính mình, Y Y, nàng rồi sẽ hiểu cho khổ tâm của ngươi.”

Lạc Dật nói xong, nhìn thoáng qua năm ngón tay bấm độn suy tính, chua sót cười, vỗ nhẹ nhẹ bả vai Khâu Trạch, cũng không đợi hắn đáp lại, thân ảnh màu trắng đã biến mất ở trong bóng tối, không hề lưu lại bất kì tiếng động.

Trầm mặc, xoay người tiến vào trong điện, thân ảnh xanh biếc xấu hổ đứng ngay cửa chính, hắn nhíu nhíu mày, nhớ tới người nào đó, phía trên đầu gối máu tươi thấm ướt làn váy, cuống quít đi vào nội điện, cầm hòm gỗ lim đi ra.

“Tiểu Thanh, ngươi đem tiểu lục đưa cho nàng, nói là ngươi lấy qua, chớ để làm hỏng tâm tình của chủ tữ ngươi.” Hắn thản nhiên nói, đôi mắt màu tím ẩn chứa lo lắng.

“Vì sao không nói cho nàng biết là người sai nô tỳ lấy đi qua?” Tiểu Thanh do dự hỏi nhỏ, vẫn là đưa tay tiếp nhận hòm gỗ.

“Nếu muốn nói cho nàng biết, Trẫm sẽ không để nàng rời đi.” Châm chọc giơ lên khóe môi, khuôn mặt cố tỏ ra kiên cường chậm rãi sụp đổ, xuất hiện một tia bất đắc dĩ, biết được nàng nhất định sẽ đưa tiểu lục đến cho Y Y, hắn không cần phải nhiều lời nữa.

Nhìn thấy một nữ tử đang nhàn nhã, ngồi ngay ngắn thưởng trà sau tấm rèm châu, Phù Vân Khâu Trạch biến sắc, hai tay hạp mười, đầu ngón tay khẽ cuốn, môi mấp máy, bên trong bàn tay, nhất thời ngưng tụ ra một dòng khí màu trắng, từ từ cuốn ra từ đầu ngón tay hắn, đợi cho nó ngưng tụ gần bằng một cái nấm tay, hắn cười lạnh một tiếng, hung hăng hướng tới nữ nhân đó, đem khí phóng ra ngoài.

Sầm Nhi ngồi bên trong, bưng chén trà, nhìn thân ảnh một thân hoàng bào đang tiến lại gần, đang định cười nhạo một phen, chợt thấy từ sau bức rèm châu, phóng đến một luồng khí màu trắng, hướng tới hai gò má của mình mà đánh úp lại, hơi thở lạnh như băng chưa chạm vào đã có thể khiến cho toàn thân gần như đông lạnh, nàng không kịp né tránh, chỉ có thể hơi hơi nghiêng đầu, chén trà đang bưng trên tay cũng bị đánh văng lên.

“Oành, loảng xoảng, rầm!”

Ấm trà, chén trà đều biến thành bột phấn, phiêu tán ra xung quanh, hàn khí vẫn còn ngưng tụ chưa tiêu tán hết.

Kinh hách vỗ vỗ bộ ngực, may mắn không có đụng vào mặt mình, nếu không, cũng không phải là hủy dung, đơn giản như vậy, nói không chừng cả tánh mạng đều khó mà giữ được.

“Tránh cũng rất nhanh, nhưng lần sau, cũng không may mắn như vậy đâu.”

Thanh âm lạnh như băng của Phù Vân Khâu Trạch truyền đến, xốc lên rèm châu, ánh mắt âm vụ nhìn thoáng qua những hạt châu còn rơi đầy trên đất, từ từ nâng lên mi mắt, ánh mắt giống như mũi tên bén nhọn nhìn thẳng vào nữ nhân có gương mặt giống Y Y như đúc.

“Ngươi làm cái gì vậy? Điên rồi sao? Ta là người của Vương gia, ngươi dám làm ta bị thương, cẩn thận đế vị của ngươi khó giữ được.”

Sầm Nhi run run phủi đi những giọt nước trà bị hất đổ bắn lên người, cùng những mảnh nhỏ của ấm trà đã bị nghiền thành bột phấn, đứng dậy, bước nhanh đến gương đồng, nhìn khắp một lượt xem rốt cuộc có bị thương chỗ nào hay không, đến khi xác nhận không việc gì, mới hừ một tiếng,

“Huống chi, nếu ngươi không phải ngầm đồng ý, vì sao phải cùng ta diễn trò cho nàng thấy?”

Nàng chẳng qua dụ dỗ bất thành, nghe được thanh âm của Y Y trở về từ ngoài cửa vọng vào, mới cuống quít từ ngăn tủ lấy ra cái yếm mặc vào, hiện leo lên long sàn nằm, thế nhưng bị hiểu lầm, nhưng mà nàng cũng lười giải thích, dù sao, kết quả này, cũng là điều Vương gia muốn.

“Đem cái yếm trên người ngươi cởi ra, ngươi không xứng mặc nó!”

Hắn liếc mắt một cái, nhìn thấy dưới lớp áo lụa mỏng tang, vẫn còn đang mặc cái yếm mà Y Y còn chưa chính thức mặc vào!

“Cởi ra? Nếu không cởi thì sao?”

Sầm Nhi đã quen được nuông chiều, quen thói “cáo mượn oai hùm”, vừa rồi vị Khâu Trạch dạy dỗ một trận, bây giờ lại bị hắn dùng ngữ khí ra lệnh sai bảo, một đế vương hữu danh vô thực, nghèo túng như hắn, dựa vào cái gì đối với nàng khoa tay múa chân.

Cố ý kéo kéo vạt áo bằng lụa trắng, lộ ra xương quai xanh ẩn dưới cái yếm đỏ tươi, nhìn thấy ánh mắt lạnh băng của hắn tràn ngập lửa giận thì đắc ý nhếch môi cười âm hiểm.

Ngày trước, nàng thấy hắn thập phần sủng ái Y Y, vì sao đối với nàng, người có khuôn mặt giống Y Y như hai giọt nước lại có chuyển biến, khác biệt lớn như vậy? Nàng không rõ, cho nên, không chiếm được, nàng cũng sẽ không cần để ý.

Đúng vậy, nàng yêu thích nam sắc, chỉ cần nam tử hơi có chút tư sắc, nếu để nàng thấy được sẽ bắt ép, dụ dỗ, dùng đủ mọi cách đem hắn tiến cung, làm nam sủng. Không nghĩ tới, Lạc Tang quốc lại có ba vị mĩ nam thế gian hiếm có, Lạc Dật quốc sư ôn nhu nhưng lại như bóng chim ngàn dặm, cao thâm không thể nắm bắt; mà Phù Vân Khâu Trạch lại lãnh khốc vô tình, chỉ có Mẫn Hách, thái độ như gần như xa, làm cho nàng không thể chống cự, hơn nữa, phụ vương đã mệnh lệnh, vì trợ giúp hắn ngồi lên ngôi vị hoàng đế, vô luận là làm cái gì, cũng phải chấp nhận tất cả.

“Không cởi?”

Hai tay lại hạp mười, lần nữa dấy lên dòng khí màu trắng, hắn nheo lại mi mắt, “Vậy liền biến thành tro tàn.”

Gương mặt vốn đang đắc ý tươi cười, nhất thời cứng đờ, Sầm Nhi không dự đoán được, hắn sẽ uy hiếp chính mình, hai tay vội vàng vòng qua cổ, giật vội cái yếm đỏ tươi trên người xuống, nhưng vì gấp gáp vội vàng, lực đạo quá lớn, làm cho da thịt bị ma sát sinh ra đau đớn, nàng nhíu mày, quăng cái yếm về phía Phù Vân Khâu Trạch.

“Trả lại ngươi!”

Bộ ngực đầy đặn dưới lớp vải mỏng tang hiển lộ rõ ràng, theo hô hấp của nàng hơi hơi rung động, cảnh xuân mời mọc, lẳng lơ, quyến rũ dâm loàn.

Mà hắn, lại như không nhìn thấy, chụp lấy cái yếm đỏ tươi, để vào trong tay, lòng bàn tay dấy lên hỏa diễm đỏ rực, thiêu rụi nó không còn một mảnh.

Nàng ta không xứng dùng bất cứ cái gì của Y Y, nếu đã dùng qua, cũng không có thể giữ lại, bởi vì vật đó đã nhiễm hương vị của người khác, hắn không vui!

“Phù Vân Khâu Trạch, ngươi giỏi lắm.”

Tức giận dậm chân một cái, nàng vừa muốn rời đi, một dòng khí tựa như dây thừng cuốn lấy cổ chân, giữ chặt lại, làm nàng mất thăng bằng, ngã nhào xuống đất.

“Còn muốn chạy?”

Trên mặt hắn gợi lên một nụ cười quỷ dị, đôi giày vàng kim, thêu kim long sắc sảo từ từ tiến đến trước mặt Sầm Nhi,

“Ngươi không phải đã quên, hiện tại, ngươi là hoàng phi, đã không còn là Sầm Nhi công chúa, muốn rời đi, phải hỏi xem Trẫm có đáp ứng hay không.”

“Có ý gì?” Nàng biến sắc, ngửa đầu nhìn dung nhan tuấn lãng biến đổi, trở nên lãnh khốc, tàn bạo, không hề mang một chút độ ấm

“Ngươi dám ngăn cản ta?”

“Chẳng lẽ ngươi không biết, không chỉ phụ vương của ngươi, còn có Mẫn Hách Vương gia, đều ngầm đồng ý ngươi trở thành hoàng phi? Nếu muốn ổn định thế cục hiện nay, phượng phúc, tuyệt đối không thể rời khỏi trẫm, cho nên, ngươi lnên an phận ngồi yên vị trí của ngươi đi, làm phượng phúc, cho đến khi nàng trở về.”

Bên trong đôi mắt màu tím có một chút kiên quyết, rất nhanh lại trôi đi, hắn hừ lạnh một tiếng, đi đến chiếc ghế bằng gỗ đàn hương từ từ tọa hạ.

Từ hôm nay, Long Quân điện, không còn rộn rã tiếng nói cười của nàng, cũng không còn hương thơm man mát như hoa lê đầu mùa……

Sắc mặt buồn bã, bàn tay to nhẹ nhàng nắm lấy túi hương bên hông, cho dù nó đã không còn hương thơm, đóa hoa bên trong cũng sớm trở thành bột phấn, nhưng hắn vẫn đưa lên mũi, hít thật sâu….

Hắn vẫn nhớ rõ, gương mặt trìu mến của nàng khi đem túi hương đặt vào tay hắn, thùy hạ mi mắt che dấu ngượng ngùng trong đáy mắt…….

“Ngươi vĩnh viễn cũng không thay thế được nàng.” Lạnh lùng liếc mắt nhìn người vẫn đang tái nhợt nằm dài trên đất, hắn đạm thanh nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »