Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường

Lượt đọc: 3433 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 157
rất ấm áp

❊ ❊ ❊

Đem dùi khoác nhẹ lên chân nàng, cọ cọ, hắn thỏa mãn, nhỏ giọng:

“Người của nàng thật sự rất ấm áp, Y Y, vì cái gì mỗi lần ôm nàng, đều có thể làm cho trẫm cảm thấy rất ấm áp?”

Cảm thụ được da thịt lạnh lẽo, nàng nổi lên một tầng da gà, người của hắn quả thật rất lạnh, hơn nữa nhìn hắn mê man, nói chuyện không suy nghĩ, đang muốn trách cứ sao?

Một nam nhi đứng đầu cả thiên hạ,bây giờ dường như biến thành hài đồng, cuộn mình ở trong lòng của nàng, đem mặt ở nàng trước ngực nàng nhẹ nhàng cọ, hít hà hương thơm thoang thoảng như hoa lê, thỏa mãn giơ lên bạc thần.

“Y Y, nàng còn giận trẫm sao?” Hắn nhỏ giọng hỏi, tay ôm lấy cổ nàng, sợ sẽ bị đẩy ra.

“Vì sao phải giận dữ với ngươi?” Y Y cố tình mơ hồ hỏi, không những mặt đỏ, bây giờ cả cổ cũng đỏ hồng một mảng, nhẹ nhàng vuốt mấy sợi tóc đen lòa xòa trước mặt hắn, thấy hắn cụp mắt, không dám nhìn thẳng vào mình, bất giác hé miệng cười trộm.

Chờ hắn khôi phục, chính mình nhất định phải lấy việc này chọc phá hắn, uy hiếp hắn, nếu không, sợ là sau này cũng không có cơ hội tốt như vậy, có thể ra oai trước mặt hắn, nói thế nào, nàng cũng là “ân nhân cứu mạng” của hắn nha.

“Nàng còn giận trẫm lừa gạt nàng, hận trẫm đem nàng đưa cho người xấu, giận trẫm bất tài không cách mang nàng trở về, giận trẫm là kẻ ngu ngốc.” Hắn nhẹ nhàng nói xong, mỗi khi nói xong một câu, lại nói nhanh hơn một chút, vòng tay ôm nàng xiết chặt thêm một chút, cơ hồ muốn đem mình khảm nhập vào người nàng.

Thì ra, hắn vẫn biết chính mình phạm lỗi, chuyện lừa gạt kia nàng không cùng hắn so đo, nhưng mà còn cái yếm, hắn đã nói là tặng nó cho mình, nàng tin tưởng hắn cùng Tiểu Thanh không phát sinh quan hệ, nhưng, còn Sầm Nhi, nàng thật ra không chắc chắn.

“Ngươi, cùng Sầm Nhi, có hay không……” Nàng không biết chính mình đang muốn khẳng định cái gì, nhưng vẫn cảm thấy, nếu không hỏi cho rõ ràng, trong lòng sẽ không thoải mái, nghẹn một nơi, sớm hay muộn cũng làm nàng hỏng mất.

“Không có,” Hắn khẩn trương ngẩng đầu lên, đôi mắt màu tím trong trẻo,

“Trẫm chính là ngồi ở kia đọc sách chờ nàng trở về, nàng ta giả dạng làm nàng, muốn mê hoặc trẫm, nhưng trẫm không để ý đến, vẫn chờ Y Y trở về, ai biết, nàng ta đột nhiên lấy yếm của nàng mặc vào người, nhưng mà trẫm đã lấy lại cái yếm rồi.” Thật cẩn thận giải thích, hắn tựa như đứa nhỏ phạm sai, cúi đầu thật thấp.

“Đã bị nàng ta mặc vào rồi, ngươi còn lấy trở về làm cái gì.” Nàng giận hắn, liếc mắt một cái.

“Phải lấy về để thiêu hủy a, đó là vật trẫm tặng cho nàng, không thể ở lại trong tay người khác, nàng sẽ tức giận.” Hắn còn thật sự nói.

“……” thì ra là như vậy, như vậy, nàng còn vì chuyện này không muốn để ý tới hắn, còn làm cho chân hắn bị thương, sinh bệnh, như thế tính ra, chính mình mới là đầu sỏ gây nên!

Nàng xấu hổ hai tay ôm lấy khuôn mặt hắn, nhẹ nhàng trên trán hôn một cái, xem như xin lỗi.

“Y Y không giận trẫm nữa sao?”

Thấy nàng hôn mình, hắn thật cao hứng mở miệng, học theo bộ dáng của nàng, ở bên má phần, hôn hôn.

“Nếu ta còn giận, vậy ngươi phải làm sao bây giờ?”

Nàng cố ý yếu bắt bẻ hắn, trong lòng không khỏi bị bộ dáng đáng yêu của hắn làm ngây ngất, mới trước đây, Phù Vân Khâu Trạch cùng nàng lớn lên vẫn còn mang vẻ mặt băng sơn, bây giờ…nếu như trước đây, hắn cũng như vậy, phỏng chừng chính mình sẽ không cùng hắn đấu võ mồm.

“Còn tức giận thì……”

Hắn nhẹ nhàng hôn lên mày liễu, mi mắt, hôn lên mắt, bỉu môi, bộ dáng rất ủy khuất,

“Như vậy, còn giận không?” Nói xong, cũng không để ý ánh mắt kinh ngạc của Y Y, lập tức hôn lên cánh hoa mềm mại, nhưng lại cảm thấy, hôn hôn ở đây, cùng với những chỗ khác bất đồng, liền vươn đầu lưỡi khẽ liếm, có một hương vị ngọt ngào, kích thích cảm quan, không khỏi hôn càng sâu.

Nghĩ đến hắn sốt đến thần trí u mê, chỉ biết làm một ít chuyện tình “ngây thơ”, không dự đoán được, chính mình đúng là bị “tập kích” bất ngờ, Y Y mở to mắt, muốn đẩy hắn ra, nhưng đụng vào thân thể lạnh như băng thật vất vả khôi phục một chút nhiệt độ của hắn, thì tâm liền mềm nhũn, chỉ có thể ỡm ờ đẩy nhẹ hắn, muốn hắn buông nàng ra.

Nhưng mà, hắn cứ hôn nàng nồng nhiệt như vậy, nàng cũng tránh không khỏi, u mê đáp lại nụ hôn nồng nàn của hắn.

“Y Y,” Hắn dừng lại, thở phì phò,“Trẫm không thoải mái.”

Không thoải mái? Mê mang mở hai mắt, nàng lấy tay đặt lên trán hắn, sao lại không thoải mái, chẳng lẽ phong hàn trở nặng sao? Tay nhỏ bé ở trên người hắn sờ loạn một trận, tựa hồ độ ấm hơi cao một ít, làm sao bây giờ?

“Choáng váng đầu sao? Hay là quá nóng, hay là rất lạnh?”

Sốt ruột nâng mặt hắn lên, nhìn vào đôi mắt màu tím có một tầng sương mỏng bao phủ, nàng đột nhiên phát giác, có điểm không thích hợp, nhưng lại nói không nên lời là chỗ nào có vấn đề.

“Rất nóng……” bàn tay to của hắn đặt trước ngực nàng,“Nhưng mà, trên người nàng rất mát mẻ.” Hai chân tự nhiên cọ xát vào nàng.

Trên người nàng thực mát mẻ sao? Bình thường đều là người hắn mát mẻ đi? Y Y nhất thời không phát hiện bàn tay đặt trên ngực nàng có chút “kì quái”, mãi lo lắng hắn có phải sốt cao quá mà hồ đồ rồi không?

“Khâu Trạch, đây là gì?” Lắc lắc hai cái ngón tay ở trước mặt hắn.

“Hai ngón tay, ngón trỏ cùng ngón giữa.” Hắn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn, chớp chớp đôi mắt, cuối cùng xác nhận nói, nhưng tay chân thế nhưng không có dừng lại động tác.

Hoàn hảo, còn có thể đếm ra là hai ngón, hơn nữa có thể phân tích, sẽ không nói là ngón tay, hoặc là hai, đây là chỗ thông minh của hắn.

Vậy thì vì sao, lại cảm thấy trên người mình mát mẻ? hay là người hắn phát sốt, nhiệt độ tăng cao, nên mới nói là mình mát mẻ?

“Y Y, trẫm còn muốn hôn hôn.” Hắn than thở nói, cố sức đem miệng đi qua, lại bị Y Y lấy tay bưng kín, chỉ có thể phát ra thanh âm “ngô ngô” kỳ quái.

“Bệnh còn không hảo hảo nghỉ ngơi, đợi hết mưa rồi, ta mang ngươi đi tìm Mộc Hiệp, hắn nhất định ở quanh đây.”

Nghĩ đến tại sao lúc nguy cấp kia Mộc Hiệp lại không xuất hiện, nàng có chút không xác định, mình có thể tìm được hắn hay không, nếu không tìm được, đành phải tự mình đi xuống vùng lân cận, tìm người giúp đỡ, hay tìm một y quán mới được.

“Mộc Hiệp? Hắn dùng bồ câu đưa tin nói cho trẫm biết nàng gặp nguy hiểm, đồng thời, cũng nói có việc muốn làm, cho nên đã đi rồi.” Dùng sức bạt mở tay nàng,

Xem ra, nàng chỉ có thể lựa chọn con đường thứ hai, hy vọng không gặp được Mẫn Hách yêu nam là tốt nhất. Nàng nhíu nhíu mày.

“Mộc Hiệp không ở đây, có phải có thể hôn nhẹ hay không, Y Y, trẫm rất nhớ nàng, nàng không ở bên cạnh trẫm, mỗi đêm, trẫm đều một mình ngủ ở ngự thư phòng lạnh như băng đó.” Hắn lẩm bẩm, bạc thần lại phúc đi lên.

Nàng không ở bên cạnh đều ngủ một mình? Nàng kinh ngạc, nhưng đồng thời lại cảm thấy trong lòng ấm áp, nghĩ rằng, nếu như phong hàn có thể truyền từ người hắn sang người nàng thì thật tốt, nàng muốn hắn khỏe hơn một chút.

Nhưng mà, lúc chuyện tiếp theo phát sinh, nàng bắt đầu hối hận …

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »