Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường

Lượt đọc: 3311 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »
Chương 143
làm bình phong chắn bão cũng tốt!

❊ ❊ ❊

Ngày tiếp theo, hoàng đế Lạc Tang quốc hạ lệnh: Do chính sự bận rộn, khan hiếm hiền tài, nên phong Mẫn Hách Vương gia làm nhiếp chính vương, giúp Hoàng Thượng phân ưu giải lao, khâm thử!

Bên trong phủ Mẫn Hách Vương gia, hoa quế vàng tươi rực rỡ đua sắc, hương khí ấm áp lại ngọt ngào len lỏi trong từng ngóc ngách, sau dày hành lang dài, là một nhà thuỷ tạ, còn có một hoa viên trồng rất nhiều cây cối cao lớn rậm rạp, vừa có chút hoang sơ, lại không mất đi vẻ tinh tế.

Một tiểu thân ảnh mặc quần áo đỏ tươi, đang nhàn nhã đu xích đu dưới tán một cây đại thụ, lơ đãng nhìn phong cảnh chung quang, chậc chậc, so với Tiêu Hiên viên, nơi này chỉ sợ là chỉ có hơn chớ không kém, Y Y liếc mắt nhìn cung nữ đang đứng bên cạnh, gục gặt đầu liên tục, không khỏi bội phục, nàng đứng cũng có thể ngủ được a.

“Ngươi thật muốn xem nơi này là Long Quân điện?” Đi giữa giàn người tiền hô hậu ủng, khí thế ngất trời, Hoàng thục phi một thân váy áo ngọc bích, xanh xanh như mây trời, xuất hiện ở trước mặt nàng, tà nghễ liếc mắt một cái, duyên dáng, đạo mạo ngồi xuống một cái ghế đá trong hoa viên, đối diện với nàng.

“Lớn mật, thấy Hoàng thục phi nương nương còn không mau hành lễ!” thanh âm eo éo của tên nô tài [chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng” quát lên.

Thở dài, Y Y nhíu nhíu mày, nàng thật đúng là xui xẻo mà, thừa dịp Mẫn Hách yêu nam vào triều mới nói cung nữ dìu mình đi ra ngoài hít thở không khí, đương nhiên, chủ yếu là để quan sát tình hình, thuận tiện cho việc đào tẩu sau này, không nghĩ tới lại đụng phải người không nên gặp.

Ngày hôm qua, nghe xong đối thoại giữa Hoàng thục phi cùng Mẫn Hách yêu nam, nàng vô cùng rõ ràng, nếu như có thể, Hoàng thục phi chính là hận không thể băm mình cho vịt ăn. (aiz, sao so sánh gì mà ghê thế tỷ )

“Ta cũng muốn hành lễ, nhưng mà, nếu muốn hành lễ, cũng phải có người đến nâng một phen mới được.” Y Y chua sót cười, chỉ vào vết thương trên chân mình, bất đắc dĩ nhún vai.

Cung nữ ở một bên ngủ gà ngủ gật sớm bị thanh âm tần số cao của thái giám kia làm tỉnh lại, cuống quít tiến lên muốn nâng nàng dậy.

“Thôi”

Hoàng thục phi chán ghét vẫy ống tay áo rộng thùng thình, “Bản cung chỉ muốn khuyên ngươi một câu, nếu muốn còn thấy bình minh, thì mau chóng rời đi, nếu không, đừng trách bản cung không khách khí.”

Nheo lại đôi mắt sắc bén, bắn ra tầm mắt đầy sát khí, thẳng tắp nhìn chằm chằm nữ tử một thân cẩm y thêu mẫu đơn đỏ tươi bắt mắt.

“Rời đi?” Y Y nháy nháy mắt, “Thục phi nương nương đưa ta ra cung bằng cách nào?” Không nghĩ tới, phủ đệ của Mẫn Hách Vương gia thế nhưng vẫn nằm trong phạm vi cung, thiếu chút nữa tức chết nàng.

“Ngươi……”

Hoàng thục phi bị hỏi ngược lại, tức giận đen mặt, không nghĩ tới nàng sẽ nói ra những lời này, nhưng mà, mi sắc vừa chuyển, khóe miệng lại gợi lên nụ cười châm chọc,

“Ngươi cho là bản cung sẽ dễ dàng đễ ngươi xỏ mũi sao? Đến lúc đó, đưa ngươi ra ngoài, Mẫn Hách trách cứ xuống, người đầu tiên chính là bản cung, ngươi muốn ly gián mẫu tử chúng ta, còn non lắm.” (pan chém ak ^^)

Chậm rãi nhếch khóe môi, nhất thời, Y Y thật ra rất bội phục năng lực tưởng tượng của Hoàng thục phi

Nàng lén trèo tường ra cung suốt nhiều năm như vậy, xem ra công tác giữ bí mật của Phù Vân Khâu Trạch rất có hiệu quả nha, bằng không, mấy cái “thông tin lá cải” của bọn thị vệ sớm đã đem việc này truyền bay đầy trời.

Nhưng mà nàng thật sự rất muốn rời khỏi hoàng cung a!

“Không nghĩ tới sớm như vậy đã bị Thục phi nương nương nhìn thấu,” Che miệng cười gượng, nhìn thấy “ánh mắt hình viên đạn” của Hoàng thục phi, cố tình bất đắc dĩ nói,

“Nhưng mà…làm sao bây giờ, người đã không có cách đưa ta rời khỏi hoàng cung, lại muốn ta rời đi, hiện tại, hai phương thế lực, không thể không thuận theo đáp ứng của mẫu tử các người, ta lại không thể ra cung, xem ra, Thục phi nương nương là cố ý muốn ta chết.”

Một tay bâng quơ phất khai lá cây trên y phục, Y Y nhíu mày nhìn trên người một thân đỏ tươi, nàng đó giờ rất ít khi mặc đồ màu đỏ, bởi vì nhìn thấy màu đỏ sẽ liên tưởng ngay đến Mẫn Hách yêu nam, nhưng mà… trong tủ quần áo chuẩn bị cho nàng, tất cả trang phục đều là màu đỏ a!

“Ngươi!”

Không nghĩ đến nàng mỏ nhọn lợi hại, làm mình đúng là không thể cãi lại, đôi mắt mặc sắc nháy mắt chuyển thành màu nâu, hoàng thục phi lạnh lùng cười,

“Ngươi đã nói như vậy, vậy bản cung sẽ thanh toàn cho ngươi!”

Không xong! Thì ra Mẫn Hách yêu nam có thể thay đổi màu mắt là di truyền tự hắn mẫu hậu! Y Y sửng sốt, có chút hối hận vì vừa rồi nổi hứng trêu chọc nàng ta.

Bất quá, mắt hạnh vừa chuyển, lại nhàn nhã vuốt vuốt sợi tóc.

“Có lẽ để cho Mẫn Hách yêu nam quay lại tìm không thấy người, sẽ gặp đi tìm Thục phi nương nương, đến lúc đó, người đừng có nói là ta ly gián tình cảm mẫu tử các người nha.” Nếu không thể đón giông thì lấy hắn làm bình phong chắn bão cũng tốt!

Nghe được cuộc trao đổi hôm qua, mình đã không còn một tý giá trị lợi dụng, chỉ sợ sau này muốn sinh tồn cũng thật khó khăn.

Y Y cười hì hì nhìn mặt nàng từ trắng thành xanh, từ xanh thành đỏ, rồi từ đỏ đen thui hoàn toàn, liền biết, lần này bại trận tuyệt đối sẽ không phải là mình.

Ngay tại lúc Hoàng thục phi do dự, một thân ảnh màu xanh biếc đột nhiên xuất hiện tựa như bóng ma, nàng chưa nghĩ đến, hai người kia sẽ giằng co kịch liệt đến mức này, ngây người ngẩn ngơ, cuống quít quỳ trên mặt đất hành lễ.

“Tiểu Thanh tham kiến Hoàng thục phi!” Khéo léo đem hộp gỗ giấu dưới tay áo, nàng rất cung kính cúi đầu.

Chậm rãi thùy hạ mi mắt, bình ổn khí tức, Hoàng thục phi nghễ mắt nhìn nữ từ đang quỳ dưới đất.

“Ngươi tới làm gì?”

“Hồi Hoàng phi, là Vương gia phân phó nô tỳ trở về vấn an Vương phi.” Tiểu Thanh thông minh đáp.

“Vương gia? Trong mắt ngươi trừ bỏ Vương gia còn có cái gì! Hừ!” Không chỗ phát tiết lửa giận, Hoàng thục phi vung tú bào, tức giận trừng mắt nhìn thân ảnh xanh biếc, liếc mắt một cái, lập tức cùng đám cung nữ, thái giám chầm chậm rời đi.

Vụng trộm thở dài một hơi, Tiểu Thanh đứng lên, nhìn sắc mặt lãnh đạm của Y Y, giống như xem nàng như không khí, không khỏi cắn cắn môi.

“Mẫn Hách yêu nam gọi ngươi trở về?”

Trầm mặc một lát, Y Y khẽ mở bạc thần, nâng lên mi mắt, ánh mắt diệu diệu nhìn nàng.

“Không phải”

Nàng nhìn cung nữ bên cạnh liếc mắt một cái, tựa hồ là có quen biết, gật đầu một cái, nhẹ nhàng phủi đi tro bụi trên đầu gối, cẩn thận đem hòm gỗ đưa cho Y Y

“Nô tỳ đem Tiểu Lục đến cho người.”

Tiểu lục?

Y Y đưa tay tiếp nhận, một ngày không thấy, Tiểu Lục tựa hồ nghe thấy được hương vị của nàng, phá lệ vui mừng, tiểu đầu màu bạc nhô ra, hộc xà tín, thanh âm “tê tê”.

“Là ai kêu ngươi mang đến?”

Dùng ngón trỏ nhẹ nhàng điểm điểm tiểu đầu của nó, cũng không nóng lòng trị liệu vết thương trên người, mắt hạnh vi tà.

“Là nô tỳ biết Vương phi bị thương, cho nên mang tới.” Tiểu Thanh co quắp bàn tay, bất an nhìn nàng liếc mắt một cái, lại cuống quít thùy hạ mi mắt.

“Thật không?”

Cười nhẹ, Y Y cũng không thiết tha truy hỏi đến cùng, ánh mắt như có như không phiêu đi qua, thấp giọng,

“Tiểu Thanh, ngươi biết không, ngươi nói dối rất tệ, liền giống như đêm đó, ngươi ngã vào dưới thân Phù Vân Khâu Trạch, cũng thật vụng về.”

Vô luận là thần sắc trấn định như thế nào, nghe xong lời này của nàng, ai cũng kịch biến, Tiểu Thanh trợn to mi mắt, đôi mắt màu bạc hiện ra khủng hoảng.

“Hư!” ngước mắt nhìn, Y Y cười, “Đây là bí mật của hai người chúng ta.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247
Tiến »