Ác Bá

Lượt đọc: 5509 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »
Chương 273
một quân bài tốt

❊ ❊ ❊

- Tốt!

Hách Liên Xuân Mộ nói:

- Cậu cũng biết không muộn, vậy thì giúp đỡ cho tôi!

Ông ta nói:

- Giúp tôi hoàn thành tâm nguyện hiếu kính mẫu thân tuổi tác đã cao của mình! Tôi biết, kết cục cậu muốn có không phải điều này hay sao?

- Đúng nhưng...

Cường Tử vừa nói hai chữ đã bị Hách Liên Xuân Mộ cắt ngang.

Ông ta nói:

- Không có nhưng, vừa nãy tôi đã nói rồi. Quá trình như thế nào chăng nữa cũng không quan trọng, quan trọng là kết cục. Hiện tại kết cục thế này, đến không muộn cũng không coi là xấu, rất tốt.

Hách Liên Xuân Mộ rót một ly rượu nữa nói:

- Tôi dùng bốn mươi năm liều cả mạng sống chứng minh được một việc, đó là quá trình hiện tại xem ra thật sự không quan trọng, quan trọng chỉ là một người mẹ nhận lại một đứa con, một đứa con trai tìm về được mẹ của mình, chỉ đơn giản như vậy.

Khi Hách Liên Xuân Mộ nói lời này, Cường Tử không biết từ nơi nào nghĩ đến một bộ phim hoạt hình sản xuất trong nước rất lâu rồi. Gọi là nòng nọc tìm mẹ, suy nghĩ này lóe lên tức thì, Cường Tử chợt nhận ra bộ phim hoạt hình được cho là ngây thơ này, một chút cũng không trẻ con.

- Những người bên ngoài kia, sẽ không phục cậu, nhưng nếu như mặc kệ không quan tâm tới chỉ sẽ biến thành từng khối từng khối ung thư, chờ đến lúc không thể không trị mới dùng dao cắt rời ung thừ thì sẽ trễ.

- Những năm này bọn họ đi theo tôi, đã quen thói kiêu ngạo không tuân lệnh. Cậu có thể đè ép bọn họ hay không có liên quan đến thế cục Đông Bắc, Triệu Phù Sinh tìm cậu cũng chính là có ý này, nuốt vào nhai nát, bọn họ đều là thuốc đại bổ của Lâm Cường. Bây giờ cậu không có một ai bên cạnh, không có một lý do nào từ chối tôi, đây cũng là nguyên nhân tôi sắp xếp cậu đánh từ bên ngoài vào.

- Bọn họ phục tôi là vi tôi mang bọn họ theo trở thành thế lực mạnh mẽ hoàng hành ngang ngược một phương. Bọn họ không phục cậu, là vì cậu trong con mắt những người ở đây không có tư cách như tôi. Cậu đánh vào đây, ít nhất cũng cho bọn họ một lý do để tự gạt mình.

Hách Liên Xuân Mộ đặt ly rượu xuống, nhìn vẻ mặt Cường Tử nghiêm túc hỏi:

- Điều tôi muốn nói cuối cùng có thể coi như một lời cầu xin, coi như là cậu tiếp nhận một tài sản rất lớn toàn bộ thế lực của tôi làm cái giá, hi vọng cậu có thể đồng ý với tôi.

Cường Tử:

- Ông nói đi.

Hách Liên Xuân Mộ nói:

- Tôi biết rõ cậu là một đứa bé mồ côi, bắt đầu từ lúc mười ba tuổi đã đi theo Mạc Địch. Mẹ cậu chết sớm, có lẽ hình dạng của bà cậu bây giờ đã quên hết rồi phải không? Nhưng cha cậu chính là một con quỷ đánh bạc bét nhè, từ nhỏ chẳng quan tâm đến cậu, cậu đến mười ba tuổi mà không chết đói đã là kỳ tích. Cha cậu khi cậu mười ba tuổi chết ở trên bàn bài, bởi vì ông ta bắt được một quân bài tốt kích động đau tim mà chết. Đúng không?

Cường Tử nhẹ gật đầu.

Hách Liên Xuân Mộ nói tiếp:

- Mười ba tuổi cậu bán ngôi nhà của cậu chôn cất cha cậu, từ đó về sau không chỗ nương tựa, cũng có thể nói cậu với người cha là quỷ cờ bạc bét nhè kia coi như hết lòng quan tâm giúp đỡ, rốt cuộc không nợ ông ta gì cả.

Cường Tử không suy nghĩ được gì, nhưng mơ hồ hình như đoán ra được ý đồ của ông ta.

Hách Liên Xuân Mộ thở dài nói:

- Cậu họ Lâm, nhưng họ Lâm cũng không cho cậu được cái gì cả. Nói như vậy, cậu không phản đối chứ.

Cường Tử nghĩ ngợi nói:

- Đúng, nhưng cũng không đúng.

Hách Liên Xuân Mộ tiếp tục nói:

- Cho nên, tôi muốn cầu xin cậu, đổi thành họ Hách Liên.

Những lời này vừa nói ra, tim Cường Tử run rẩy một chút, Bùi Nhược nhìn sang Cường Tử, trên mặt của cô nàng cũng hiện lên màu sắc kinh sợ. Hách Liên Xuân Mộ cầu xin điều này, thật sự ngoài dự đoán của Cường Tử, cũng ngoài dự đoán của Bùi Nhược.

Hách Liên Xuân Mộ nhìn thoáng qua sắc mặt Cường Tử ông ta nói:

- Từ khi cậu tới Đông Bắc, cho dù là tôi, hay là mẹ của tôi cũng đối xử không tệ với cậu. Hơn nữa ở một khía cạnh nào đó, Hách Liên hai chữ này cũng xứng với cậu. Còn có một lý do không thể không nói chính là, nếu như cậu sửa thành họ Hách Liên, như vậy đám nhãi nhép như sói như hổ bên ngoài kia sẽ có thể thuận lợi đi theo cậu.

- Cuối cùng, coi như lòng thèm muốn hư danh của tôi quậy phá đi. Cậu nên biết dòng họ Hách Liên thay mặt cho ý nghĩ sâu xa gì, tôi không muốn làm cho dòng họ hiển hách uy danh này trôi tuột khỏi tay của tôi. Đó cũng là lời cầu xin của một lão già đối với cậu đó, hi vọng cậu có thể suy xét một chút.

Hách Liên Xuân Mộ nói xong, đôi mắt nhìn vào sâu trong cặp ngươi của Cường Tử.

Cường Tử nâng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch, Bùi Nhược cảm giác được bàn tay của hắn nắm lấy tay mình đang rung lên nhè nhẹ.

Không khí trong lúc này im lặng hẳn, ba người đều rơi vào trong yên lặng.

Hách Liên Xuân Mộ cũng không vội vã thúc giục Cường Tử cho ông ta một câu trả lời. Ông ta yên lặng chờ đợi, trong lòng ông ta, thật sự nghĩ không ra được Cường Tử có lý do gì để từ chối. Lâm, cái họ này không có một chút thân tình nào đáng giá với Cường Tử, thậm chí còn khiến cho hắn nhớ lại rất nhiều hồi ức không mấy tốt đẹp khi còn nhỏ. Mà họ Hách Liên không giống như thế, dòng họ này tượng trưng cho quyền lực, địa vị còn có thực lực!

Cường Tử châm một điếu thuốc, hút một hơi thật sâu.

- Tôi từ chối.

Hắn nói.

- Có lẽ ông nói rất đúng, Lâm cái dòng họ này không đem đến cho tôi một chút tốt đẹp gì trong đó. Từ khi tôi bắt đầu có trí khôn, cuộc sống của tôi đúng là một đám sương mờ, chẳng có lối đi, lão cha già ham mê cờ bạc rượu chè bê bết như một con quỷ kia quả thật không xứng với chức phận thậm chí không đáng để tôi gọi là cha. Trong cả cuộc đời ông ta suy nghĩ lớn nhất chính là thay đổi vận may một tay bắt được một quân bài tốt. Thời gian ông ta nhìn quân bài mạt trượt trên bàn đánh bạc còn nhiều hơn thời gian nhìn thấy tôi, ông ta dồn hết tất cả sức lực tinh thần cả cuộc đời ở trên bàn đánh bài.

- Nhưng, có một việc không lâu trước đây tôi mới suy nghĩ ra được.

Cường Tử hỏi:

- Ông nói tại sao cha tôi cố chấp đến chết ở trên bàn bài cũng phải bắt cho được một quân bài tốt?

Bùi Nhược nắm chặt tay Cường Tử, cô nàng cảm giác nhiệt độ đang lạnh dần như băng đá trên bàn tay Cường Tử.

Cường Tử cười khổ nói:

- Thực ra tôi biết rõ, ông ấy muốn thay đổi cải thiện cuộc sống, ông ta muốn dùng một quân bài tốt để thay đổi tôi, cũng chính là cuộc sống sau này của con trai ông ta! Dù rằng cách làm của ông ta là sai, nhưng, không thể phủ nhận chính là, trong lòng của ông ta tôi luôn chiếm cứ lấy một vị trí rất quan trọng.

- Ông có thể nói tôi khờ, nói tôi cố chấp, nói tôi giả mù không biết gì, nói tôi giả bộ. Nhưng tôi chỉ có thể nói một câu, máu chảy trong cơ thể tôi chúng là máu của nhà họ Lâm, Lâm cái họ này bắt đầu từ mười tháng trong bào thai đã khắc sâu vào trong xương cốt của tôi, dù cho dùng dao găm cắt đi cũng không sao bỏ đi được.

- Coi như tôi cũng là lòng tham muốn danh vọng hão huyền làm loạn đi, tôi chỉ muốn nói cho lão cha già chết tiệt quỷ đánh bạc có lẽ không lên được thiên đường kia biết, thực ra cuộc đời này của tôi mới là một quân bài tốt nhất ông ta bắt được.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang