Ác Bá

Lượt đọc: 5583 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »
Chương 208
ưng chiến

❊ ❊ ❊

Cường Tử lúc này trông thật giống với một chiếc lá cây đang bay trong bão lốc, khiến cho mọi người đều phải lo sợ thay hắn nhưng trái lại, hắn lại đứng rất vững trên người con rắn, mặc dù con rắn này ra sức vùng vẫy nhưng hắn vẫn không bị rơi xuống. Đến lúc này thì con mãng xà đã điên thực sự, nó không ngừng lắc lư, uốn người, miệng thì không ngừng thở ra những luồng khí tanh tưởi. Con mãng xà này đã phát điên, cho nên tất cả những con mãng xà mà đứng gần nó thì đều gặp họa. Trong lúc con mãng xà này lăn qua lăn lại thì vô số con rắn nhỏ bị đã bị nó nghiền qua, đặc biệt là những con rắn mà bị chính chất lỏng mà nó phun ra làm cho bị thương, rất nhanh sau đó thì đã phải từ giã cõi đời này.

Trong khi Kiếm Thập Nhất vẫn đang trố mắt lên vì kinh ngạc thì Cường Tử đã men theo người con mãng xà chạy về phía trước. hắn cố gắng phát huy tối đa tính phối hợp của cơ thể, thuận theo quán tính lắc đầu qua trái phải để tiến lên phía đầu của con mãng xà. Rồi Cường Tử giơ cao thanh kiếm Trạm Lô trong tay, sau đó mạnh mẽ cắm phập xuống dưới.

Bình thường trông thanh kiếm Trạm Lô này cũng không có gì sắc nhọn nhưng lúc này đây thanh thần khí này được nằm trong tay của Cường Tử thì nó lại biến thành một thanh kiếm sắc bén có thể cắt vàng chém ngọc. Có thể là thanh trường kiếm trong tay Kiếm Thập Nhất không thể nào phá được sự phòng ngự của con mãng xà nhưng Cường Tử thì lại có thể dùng thanh kiếm Trạm Lô này đâm sâu vào đỉnh đầu nó! Cường Tử dẫm chân lên đầu nó, hai tay nắm chặt lấy thanh thần kiếm Trạm Lô mà dùng lực ấn xuống.

Thoạt nhìn thì nhát kiếm này giống như một dòng nước xoáy xoay tròn với tốc độ cao, thanh kiếm Trạm Lô xuyên thủng đầu con mãng xà nhưng trên lưỡi kiếm lại không dính bất cứ một giọt máu nào.

Oanh!

Người con mãng xà cực lớn này đột nhiên bị Cương Tử ép phát ra một áp lực cực lớn rồi rơi rầm xuống đất.

Thanh thần kiếm Trạm Lô không dính một gợn máu tanh, mạnh mẽ bổ đôi đầu con mãng xà rồi đóng đinh đầu nó xuống đất. Nếu như so sánh với thân hình to lớn của con mãng xà này thì thanh kiếm Trạm Lô này quá nhỏ bé và yếu ướt, nhưng đầu con mãng xà lại bị thanh kiếm này đóng đinh xuống đất, mặc cho nó có ra sức vùng vẫy, giãy dụa thì cũng không thể nào nhấc nổi đầu lên.

Cường Tử đứng thẳng người, ngẩng đầu lên trời và hét lớn một tiếng.

Hắn mạnh mẽ giáng mạnh một chưởng xuống, và cái đầu to tướng của con mãng xà này đã bị một chưởng đầy nội lực của Cường Tử nện sâu xuống đất. Ngay lập tức con mãng xà này cuộn ngược người lại, đập về phía cường Tử như một ngọn núi sắp đổ.

Cường Tử đưa tay ra rút mạnh thanh kiếm Trạm Lô ra khỏi đầu của con mãng xà sau đó nhảy xuống khỏi người của nó. Cơ thể to lớn khổng lồ của con mãng xà đập mạnh xuống đất, khiến cho bụi bay mù mịt.

Lúc này từ đằng xa chợt vang lên những tiếng hô quát, phương hướng chính là được phát ra từ chỗ mà Kiếm Nhị nơi mà y vừa mới chạy qua đó. Từ những tiếng gào thét này rất có thể Kiếm Nhị đã tìm thấy người điều khiển đám mãng xà và rắn độc này, và hiện tại có lẽ hai người này đang giao đấu với nhau.

Cường Tử liền hét lên một tiếng, dẫn theo Cừu Thiên và Yêu Ma chạy về phía Kiếm Nhị.

Kiếm Thập Nhất nhìn thấy bóng lưng bay lên trên không trung của Cường Tử, khóe miệng bất giác nhếch lên, tạo thành một nụ cười. Đó là một nụ cười vui vẻ, nó đã phá vỡ hoàn toàn cái vẻ mặt lạnh lùng hơn cả băng đá của y trước đó, nhưng đáng tiếc là đám người cường Tử lại không có diễm phúc nhìn thấy cảnh tượng hi hữu này.

Kiếm Thập Nhất thu kiếm về, nhanh chóng chạy theo đám người Cường Tử về phía đó.

Cùng với những âm thanh đánh nhau được phát ra từ bên đó, vô số con mãng xà và rắn độc ngay lập tức thoát khỏi sự khống chế, chúng bắt đầu trở nên hỗn loạn. Bảy người trong nhóm Yến Vân Thập Bát nhanh chóng bắt lấy cơ hội này và mở một đường máu, trực tiếp phá vòng vây, chạy thẳng về phía Kiếm Nhị.

Đúng lúc này, trên trời không biết từ đâu bay tới một đàn chim ưng, rồi những tiếng kêu của chúng liên tiếp vang lên. Cường Tử vừa chém giết mãng xà vừa ngẩng đầu lên nhìn. Hắn chỉ nhìn thấy trên đầu có một cái bóng màu trắng như tuyết dẫn theo rất nhiều cái bóng màu đen đang từ trên cao bổ nhào xuống.

Trên bầu trời, một cái bóng màu trắng đột ngột xuất hiện, phía sau là một bầy chim ưng đen kìn kịt đang lao thẳng xuống dưới đây!

Cường Tử biết cái bóng màu trắng khổng lồ kia, đó chính là Trích Tiên!

Trích Tiên của Hải Đông Thanh với hai chiếc cánh màu trắng dài khoảng 2m cùng với sát khí ngợp trời đang chuẩn bị giáng xuống. Sau khi một con mãng xà có bề ngang khoảng hai mươi tấc bị nó quắp chặt ngang người thì chỉ nhìn thấy hai móng vuốt giống như đao thép quặp chặt lấy rồi ngay lập tức con mãng xà khổng lồ đó đã bị nó xé toạc thành hai mảnh.

Tận mắt chứng kiến cảnh tượng có chút hư ảo này, Cường Tử đã bị trấn động mạnh mẽ. Những cái bóng đen kia chính là những con chim ưng hùng tráng. Những con chim ưng này sau một vài vòng bay lượn trên cao thì đã lao xuống rồi quắp lấy từng con rắn một bay lên trời, sau đó thì thả mấy con rắn này từ một nơi vô cùng cao, chỉ trong nháy mắt mà đã có vô số con mãng xà, con rắn độc bị đàn chim ưng thần tuấn này giết chết, đặc biệt là Trích Tiến, nó chỉ chọn những con mãng xà với kích thước lớn mà tấn công, chỉ trong vài ba phút đã có ba bốn con mãng xà to lớn đã phải bỏ mạng trong móng vuốt miệng sắt của nó.

Tinh thần của Cường Tử đã bị trấn động mạnh, trong khi bầy rắn đang loạn xì ngậu lên thì hắn liền bật người lên phi thẳng đến chỗ của Kiếm Nhị.

Trên đường đi, hắn nhìn thấy những con rắn kia đều đã bắt đầu tán loạn. Chúng nhìn thấy đàn chim ưng từ trên trời lao xuống đều sợ hãi theo bản năng, một thế trận được dàn ra bởi vô số con mãng xà và rắn độc chỉ trong nháy mắt đã bị phá vỡ, con nào con nấy bò loạn cả lên. Những âm thanh sột soạt được tạo ra khi những con rắn này bò phát ra vẫn khiến cho người cảm thấy không thoải mái.

Những con rắn nhìn thấy bầy chim ưng đang chao lượn trên bầu trời, rồi thỉnh thoảng đáp xuống đã bị dọa cho sợ mất mật, chúng lần lượt bỏ chạy đủ mọi hướng, ngay cả dũng khí phản kháng cũng không có.

Uy phong của Vương giả Trích tiên Hải Đông Thanh lẫm liệt, giống như một vị tướng quân thống lĩnh thiên binh vạn mã, mỗi một lần đáp xuống là một lần giết gọn một con mãng xà to lớn. Mặc dù số lượng những con mãng xà to lớn, khổng lồ không quá nhiều nhưng chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi đã bị nó tiêu diệt sạch sẽ.

Trích Tiên rung rung đôi cánh khổng lồ, quắp lấy con mãng xà cuối cùng lên không trung. Sau khi nó dùng móng vuốt xé đứt đôi người con mãng xà này thì liền ngẩng cổ lên trời kêu vang một tiếng, như một cách thể hiện khí thế của những vị cao thủ tuyệt thế.

Bốn người Cường Tử xông thẳng đến chỗ Kiếm Nhị, cũng không biết rằng đã có bao nhiêu con rắn đã chết trong tay của họ, đặc biệt là Yêu Ma, cây cửu tiết tiên trong tay gã mặc dù không sắc nhọn như thanh kiếm như lại vô cùng có lực, mỗi một lần tấn công là lại đập nát một con rắn.

Rất nhanh sau đó bốn người đã chạy đến chỗ mà Kiếm Nhị đang giao tranh. Nhưng chỉ là khi bốn người họ chạy đến gần thì mới phát hiện ra rằng cuộc giao đấu đã kết thúc. Kiếm Nhị chỉnh sửa lại bộ áo đen, chắp tay ra đằng sau, đứng thẳng người bình tĩnh nhìn họ. Còn đằng sau lưng y là không ít thi thể đang nằm ngổn ngang, la liệt trên mặt đất, còn người y thì lại không dính một giọt máu nào.

Bốn người Cường Tử dừng lại, Kiếm Nhị liền đưa tay kiếm ra đằng sau lưng rồi nói với bốn người họ:

- Các ngươi đến muộn mất rồi!

Trong lòng Cường Tử liền bị một đả kích rất lớn thì ra những lo lắng trước kia của hắn đều là dư thừa.

- Ngươi đúng là không hiền hậu chút nào cả, nhanh như vậy mà đã giải quyết xong rồi?

Kiếm Nhị vẫn không trả lời, rồi đột nhiên một thân ảnh to lớn vĩ đại xuất hiện. Y từ trên trời đáp xuống, đứng ở trước mặt Cường Tử không xa. Thân hình vạm vỡ, cường tráng, đầy khí chất sừng sững hiên ngang giống như một dãy núi khiến cho ai ai cũng phải ngước nhìn, đây chính là bá khí trời sinh.

Rồi chỉ nhìn thấy vị đại hán này vẫy tay một cái, Vương giả Trích Tiên của Hải Đông Thanh kêu vang lên một tiếng rồi vỗ cánh bay tới. Đông Hải Thanh đột nhiên lại đáp xuống nhưng cánh tay này lại không hề bị chuyển động.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »