Ác Bá

Lượt đọc: 5614 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »
Chương 223
bỏ đi

❊ ❊ ❊

Rất nhiều người luôn trong lúc lơ đãng có được hoặc là mất đi gì đó, đôi khi đến tận cuối cuộc đời cũng sẽ không nhớ đến mình trong khoảng thời gian ngắn ngủi nào đã từng có được món đồ đó. Có không khi tóc đã bạc trắng mới có thể bỗng nhiên nhớ lại một đoạn chuyện cũ từng khiến cho mình nhiệt huyết sôi trào. Chỉ là trí nhớ lúc ấy đã mơ hồ, máu kia cũng theo đó lạnh lẽo.

Người đứng đầu một quốc gia quỳ gối trong điện đường Tịnh Quốc Thần Xã, nhìn tên người xa lạ khắc trên nửa cây cột dập đầu, có lẽ đến chết cũng không biết người này là ai. Ông Ta bây giờ dù ra vẻ nghe lời, quỳ xuống dập đầu, trong lòng lo lắng là con đường sự nghiệp sau này của mình bởi vì sự kiện gây nên sóng gió này mà mất sạch hay không. Ông ta là một người cơ hội biết rõ cách sáng tạo và lợi dụng cơ hội đó như thế nào. Loại người này có thể ở trong hoàn cảnh thuận lợi bay thẳng lên trời, cũng có thể trong hoàn cảnh không thuận lợi an ổn ngủ yên. Tuy nhiên ở trước mặt thực lực tuyệt đối, hết thảy âm mưu quỷ kế cho dù là trí tuệ kinh khủng hơn cả trời, cũng đều không còn sức chống đối.

Điều lo lắng trong lòng ông ta bây giờ rõ ràng không phải sinh tử của mình lúc này, mà là bản thân còn có thể ngồi yên ổn trên vị trí này hay không. Con người quả thật thảm thương như thế đấy, đôi khi xem dục vọng lớn hơn của tính mạng, không có việc gì làm không được,

Chính vì như vậy mới có cả người đặt ra cái giá cho tình yêu.

Có một câu chuyện xưa thế này, hoặc có thể nói là chuyện tiếu lâm. Một phú ông hỏi một cặp nam nữ đang yêu nhau, ông ta nói tôi cho cô năm nghìn đồng, cô đi theo tôi đi, không cần phải đi theo gã đàn ông không có tiền đồ này. Cô gái xì mũi coi thường, cô ta nói cho dù gã đàn ông của mình nghèo đến trọn đời cũng sẽ không đi theo gã toàn thân mùi tiền này!

Phú ông cười nói năm vạn, cô gái một mực từ chối, hơn nữa mắng ông ta ngu ngốc, biến thái.

Phú ông nói năm mươi vạn, cô gái ngây ra một lúc cười nhạt ngươi thấy tiền là vạn năng phải không? Tình yêu của tôi vô cùng thuần khiết!

Phú ông nói năm trăm vạn thì sao, cô gái do dự, cô ta lựa chọn im lặng.

Phú ông nói năm ngàn vạn, cô gái cắn răng nói với người yêu của mình: Thật xin lỗi.

Thật xin lỗi?

Mà bây giờ trong lòng thủ tướng Nhật Bản, so sánh giữa tánh mạng và địa vị của mình, thật không biết cái nào nặng cái nào nhẹ. Ông ta có thể không có phụ nữ, nhưng không thể không có quyền thế. Ông ta yêu mến loại cảm giác khoái cảm vung tay vẽ trời vạch đất kia còn làm cho ông ta si mê hơn so với cảm giác cao trào được một thiếu nữ trẻ tuổi xinh đẹp thổi kèn cả đời.

Ông ta bây giờ không muốn chết, lại không phải bởi vì muốn sống tốt, mà là muốn con đường sự nghiệp sau này của mình tiếp tục đi tiếp. Ông ta thậm chí trong lòng không có một chút suy nghĩ gì khác. Phụ nữ cũng được, bạn bè cũng được, giờ khắc này hết thảy đều bị ông ta vứt hết ra khỏi đầu.

Cũng không biết dập đầu được bao nhiêu cái, cái trán thủ tướng đã sưng vù, rách cả da, máu chảy lai láng. Một vệt máu từ trán của ông ta chảy qua khuôn mặt, khoé miệng. Ông ta trộm liếm một chút, hoá ra máu của mình cũng rất tanh.

- Đủ rồi!

Một âm thanh bình thản vang lên, giọng điệu hết sức khàn khàn nhưng bình tĩnh.

Cường Tử chậm chạp quay đầu nhìn về phía bên ngoài điện đường, không biết từ khi nào có một người mặc một bộ quần áo màu trắng đứng ở trước cửa. Gã đứng ở nơi đó, khoảng cách giữa hai người không xa quá hai mươi mét, nhưng nhìn tới nhìn lui cũng không nhìn rõ bề ngoài thế nào cả, xung quanh người này thật giống như khoác trên mình một tầng sương mù nhàn nhạt.

- Dù làm gì cũng nên để lại ba phần đường sống, không cần phải đưa người khác đến con đường chết. Phàm việc gì cũng có nhân quả, thời khắc này anh đang kết quả, nhưng cũng là đang kết nhân, hôm nay anh thắng, ngày sau có lẽ sẽ thất bại thảm hại.

Thanh âm người áo trắng tuy rằng khàn khàn nhưng câu nói rõ ràng, không vội không chậm, trong lòng không có tia sát ý nào ngược lại mang theo mấy phần uy thế ép người.

Cường Tử xoay người lại nhìn gã, lạnh lùng hỏi một câu:

- Có phải là Chấp Pháp Đông Doanh đó chăng?

Người áo trắng gật đầu nói:

- Anh biết rất nhiều, có thể đoán được thân phận của tôi, nói rõ thứ anh tiếp xúc được đã đạt tới tầm cỡ rất cao.

Cường Tử nhìn thoáng qua thủ tướng Nhật Bản đỉnh đầu đã tuôn ra máu, bình thản nói:

- Ông đi đi.

Thủ tướng Nhật Bản ngây ra một thoáng, ngồi thẳng lên nhìn Cường Tử, trong một lúc không rõ ý tứ của Cường Tử. Ông ta tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng trong lòng đã cảm giác được hôm nay ông ta phải chết không còn chút hy vọng nào nữa.

- Anh nói để cho tôi đi phải không?

Thủ tướng nghi hoặc hỏi một câu.

Cường Tử khẽ gật đầu nói:

- Ông đi đi, ban đầu muốn giết ông. Tuy nhiên sau khi giết ông, người tiếp theo ngồi trên vị trí của ông có thể sẽ yếu cũng có thể sẽ mạnh hơn nhiều so với ông. Cho nên tôi muốn nói cho ông biết, từ nay về sau làm việc nên suy đi nghĩ lại ba lượt mới làm. Đừng làm việc gì có lỗi với hai chữ lương tâm, mặc dù tôi không đến để giết ông, cũng sẽ có người khác tới giết ông. Tự mình suy nghĩ đi.

Thủ tướng ra sức gật đầu nói:

- Tôi biết rồi, tôi biết rồi. Sau này tôi sẽ chú ý, xin ngài yên tâm.

Ông ta đứng lên, đầu gối tên rần thân thể không trụ lại được lảo đảo suýt chút nữa ngã quỵ. Máu trên trán đã chảy đầy mặt, trông có vẻ vô cùng dữ tợn.

Cường Tử không phải đang nhìn ông ta, mà là nhìn chăm chú người mặc áo trắng nói:

- Tại chỗ này động thủ ông không sợ huỷ mất chỗ này hay sao?

Người mặc áo trắng lắc đầu nói:

- Tôi vốn không muốn động thủ, tu Phật ngộ đạo mười năm, đã không thích hợp với việc đánh đánh giết giết nữa rồi. Nếu như có thể tìm chọn được người thích hợp, vị trí này tôi sớm đã nhường lại rồi, tìm một chỗ yên tĩnh tu thân dưỡng tính. Tốt nhất có thể luyện hoá sát khí bao phủ quanh mình, làm một người bình thường đến khi chết.

Gã nhìn Cường Tử nói:

- Người trẻ tuổi, khuyên anh một câu. Nói ra hẳn rất không văn vẻ gì, chính là oan oan tương báo đến khi nào. Rất nhiều cừu hận không cần phải kéo dài mấy chục năm thậm chí mấy trăm năm vẫn không thể tiêu tan. Một số việc xảy ra rồi thấy bỏ được thì nên bỏ đi, tâm tính bình thản trở lại, đối với tu vì của anh cũng có chỗ tốt rất lớn.

Người mặc áo trắng phất tay ra hiệu cho thủ tướng Nhật Bản rời đi, gã cất bước đến bên cửa ra vào của điện đường nói:

- Nhưng, nếu như tôi vẫn còn ở trên vị trí này, thì phải làm tròn trách nhiệm của mình.

Gã giơ tay trái của mình lên nhìn, sau đó trở tay chuyển hướng thoáng chốc nói:

- Hơn nữa, động thủ trong này cũng không được cái gì. Tôi tin chắc rằng anh không có cơ hội phá hư cái gì, một cọng cây ngọn cỏ cũng không có cơ hội.

Cường Tử cười, vẻ mặt kiêu ngạo.

- Ông nói lời đến chó cũng kêu hôi!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »