Ác Bá

Lượt đọc: 5638 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »
Chương 214
ngươi coi những người ở đây đều là vật trang trí à?

❊ ❊ ❊

Thậm chí khi hắn đứng ở sau lưng tên bảo vệ bí mật kia hắn còn làm một cái mặt quỷ, lúc này đây biểu cảm này mới thể hiện đúng bản chất thực của hắn chàng thanh niên mười tám tuổi.

Sau khi tiến vào tầng ba ở dưới lòng đất, thì cảnh tượng trước mắt đã khiến cho hắn được mở mang tầm mắt. Kiến trúc, diện tích của tầng thứ ba này còn rộng và hoành tráng hơn cả hai tầng phía trên. Nơi đây không chỉ là có bảo vệ bí mật mà còn có cả một nhóm bốn nhẫn giả mặc áo đen thắt đai đỏ đang đi qua đi lại tuần tra. Mấy nhẫn giả này quả nhiên là không phải là cùng cấp bậc với đám người mà Cường Tử và Chu Bách Tước đã gặp lần đầu tiên. Từ sát khí lạnh như băng toả ra từ người họ thì Cường tử càng thêm vài phần khẳng định.

Nơi này chính là sản nghiệp trên danh nghĩa của Đạo Trường Hắc Long, cho nên có nhẫn giả bảo vệ cũng không phải là chuyện kỳ lạ.

Cường Tử đang suy nghĩ, không biết như thế nào thì mới có thể lẻn vào được bên trong?

Đúng lúc hắn đang không biết nên làm gì tiếp theo thì đột nhiên nơi sâu nhất ở dưới mặt đất đột nhiên truyền đến tiếng kêu hét thê lương thảm hại. Tiếng kêu gào này giống như tiếng kêu không cam lòng, cộng thêm sự thù hận và sợ hãi của những con dã thú bị thương và chuẩn bị chết.

Nhẫn giả đang tuần tra sau khi nghe thấy tiếng hét này thì lập tức bị nó thu hút sự chú ý, dường như y đã không nén được sự tò mò nên đã quay đầu nhìn về hướng đó. Cường Tử nhanh chóng chớp lấy cơ hội phi người lên, rồi ôm lấy chiếc cột đá ở tên nóc. Sau khi hắn đã giữ vững được cơ thể thì mới nghĩ cách làm sao để có thể vào tiếp được bên trong, đúng lúc đó hắn liền nhìn thấy một cái bóng màu đen đang từ phía mật thất sâu xông ra ngoài.

Người này vừa tru tréo gào thét vừa nhanh chóng xông ra ngoài. Gã đang trong trạng thái trần truồng, những cơ thịt nổi lên cuồn cuộn, rắn chắc, trông chẳng khác gì nững tảng nham thạch. Gã vừa chạy như điên vừa gào rống lên, tiếng gào vô cùng thê lương. Mắt của gã toàn là màu đỏ thẫm, trông vô cùng dữ tợn và khủng bố.

Đầu tóc thì rối bời, bay lung tung, trông gã như một con mãnh thú đang nổi điên.

- Ngăn hắn lại!

Mấy người mặc áo khoác trắng chạy ở đằng sau người này thì đang ra sức gào hét lên với mấy nhẫn giả ở bên ngoài.

Lập tức có hai tiểu đội gồm tám nhẫn giả bao vây đón đầu. Hai nhẫn giả phía trước liền giơ tay ra làm dấu ngăn lại rồi một trong số họ hét lớn:

- Đứng lại! Nếu không là chết!

Cái tên điên kia hoàn toàn không có để ý đến đám người này, hai tay khoanh trước ngực, cúi người xuống giống như một cái đầu tàu lao thẳng về phía mấy người này. Tên nhẫn giả cầm đầu chau mày, khẽ mắng một câu:

- Khốn nạn, muốn chết à!

Nói rồi hắn rút thanh yêu đao ở đằng sau lưng ra hướng thẳng vào trán của tên điên này bổ mạnh xuống, còn cái người kia đích thực là đã bị điên, gã không né cũng chẳng tránh, cứ điên cuồng lao tới. Tên nhẫn giả vung đao rõ ràng không ngờ được rằng người này không hề có ý định né tránh cho nên khi y muốn thay đổi chiêu thức thì cũng đã quá muộn. Phập một tiếng, thanh yêu đao sắc nhọn đã chém vào bả vai của người này còn tên điên này cũng đâm sầm một cái vào ngực nhẫn giả.

Rầm!

Tên nhẫn giả này quả nhiên là bị hắn va vào rồi bay thẳng ra ngoài với một khoảng cách cũng khá xa thì mới rơi xuống, không chỉ vậy chỗ y rơi xuống chính là phía dưới cột đá hình trụ mà Cường Tử đang bám chặt ở đó. Tên nhẫn giả này ôm lấy ngực, xoa xoa rồi kêu lên hai tiếng, khó khăn lắm mới mở được mắt ra thì đúng lúc nhìn thấy Cường Tử đang bám người ở bên trên.

Cường Tử cả kinh, nhìn thấy tên nhẫn giả đó định đưa tay ra chỉ về chỗ của hắn và định há miệng ra để kêu lên. Chỉ tiếc một điều là y có há miệng to đến mấy, há lấy vài cái thì cũng không thể nào phát ra được âm thanh nào cả, sau khi cơ thể bị va đập y đã chết.

Lực va đập giữa nhẫn giả này và tên điên kia quả nhiên là khủng bố và dã man.

Cường Tử bị trấn động mạnh ở trong lòng, cũng coi như là hắn may mắn, may mà tên Nhẫn Giả kia dù có phát hiện ra chuyện bản thân đã ẩn nấp ở đây nhưng tiếc là chưa kịp nói gì thì đã chết. Lúc hắn tiếp tục quay về phía kia và quan sát, thì thấy bảy tên nhẫn giả còn lại đều đã rút hết yêu đao ra rồi, giống như một bầy sói hoang xông lên và bao vây lấy tên điên kia. Sau một trận đao vung lên chém xuống, máu me văng ra tung tóe tên điên kia đã bị loạn đao chém chết.

Tuy là vậy nhưng bảy tên nhẫn giả này không có tên nào được lành lặn cả, có bốn tên bị tên điên kia dùng những chiêu thức lấy mạng như tung chưởng đá chân chết. Ba tên nhẫn giả còn lại thì tên nào tên nấy cũng bị thương, không có bất cứ một tên nào được lành lặn không bị thương. Thấy vậy Cường Tử không khỏi cảm thán sức lực ghê gớm của tên điên này. Nếu như thần kinh của người này không có vấn đề thì tám tên nhẫn giả này dù có liên thủ thì chưa chắc đã là đối thủ của gã.

Mấy tên nhân viên mặc áo trắng chạy tới nhìn thấy những thi thể nằm ngổn ngang trên mặt đất mà phải nhíu mày lắc đầu. Một người trong số đó liền quỳ xuống bên cạnh tên điên, sau một hồi kiểm tra y liền lên tiếng:

- Thật không ngờ rằng tác dụng phụ của thuốc lại mạnh đến như vậy, hiện tại sắc xuất thành công thay đổi máu thẩm thấu còn chưa đến mười phần trăm, nếu cứ tiếp tục như thế này thì cũng không phải cách.

Một tên khác nói tiếp:

- Bỏ đi, dù sao thì vật thí nghiệm vẫn còn, chết một người cũng chẳng phải là tổn thất gì to tát.

Y quay đầu lại giận dữ mắng xa xả vào ba tên nhẫn giả còn lại:

- Đồ ngu! Một tên đã mất đi thần trí như vậy mà còn không ngăn cản được, thương vong lớn như vậy không biết các ngươi đã ăn cái gì nữa!

Một tên Nhẫn Giả cúi đầu xuống và nói:

- Xin lỗi!

Tên áo trắng kia phất tay, nói với giọng không kiên nhẫn:

- Xử lý đám xác chết này đi, đồ bỏ đi!

Nói xong, y quay người đi về phía trong, những tên mặc áo trắng khác thì nhìn thi thể thêm lần và lắc lắc đầu, khuôn mặt cũng có vẻ tiếc nuối, rồi cũng lần lượt đi về phía bên trong. Ba tên Nhẫn Giả bị thương liền gọi mấy tên bảo vệ bí mật lại, ngay lập tức bảy tám tên nhẫn giả vội vàng xông ra giúp ba tên này khiên xác chết ra ngoài.

Cường Tử đã nhìn thấy cơ hội, người hắn liền như một làn khói xanh nhanh chóng tốc độ lướt qua, trong đó có một tên nhẫn giả tu vi khá cao sâu dường như đã phát giác ra, lúc y quay lại cẩn thận quan sát thì lại không thấy gì hết. Y lắc lắc đầu tự cho là bản thân đã bị hoa mắt, rồi cùng đồng bọn khiêng một xác chết đi về một hướng khác.

Sau khi Cường Tử lẻn vào được bên trong thì hắn liền ghé sát tai vào cánh cửa lắng nghe một lúc, phát hiện ra không có điểm gì bất thường thì mới lẻn người đi vào trong. Hắn vô cùng cẩn thận dán chặt người vào chân tường đi đến chỗ rẽ, từ từ thò đầu ra nhìn vào bên trong.

- Ngươi coi tất cả mọi người ở trong đây đều là vật trang trí à?

Một giọng nói lạnh như băng vang lên ở đằng sau lưng của Cường Tử!

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »