Ác Bá

Lượt đọc: 5530 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »
Chương 207
nọc độc

❊ ❊ ❊

Kiếm Thập Nhất hành động nhanh như điện, giữa không trung, rút thanh trường kiếm sáng loáng đằng sau lưng ra. Dưới ánh trăng thanh trường kiếm này trông giống như một tia chớp màu trắng tuyết, nhanh chóng bổ về phía đầu của con mãng xà. Bầy mãng xà bị bảy người còn lại trong nhóm Yến Vân Thập Bát liên tục đánh lùi về phía đằng sau, lúc này đây chúng đã vô cùng tức giận, nhìn thấy có người tự chui đầu vào rọ nên đương nhiên là nó không chịu bỏ qua cơ hội tốt này. Nó há miệng ra, thở phì phì ra những luồng khí tanh tưởi, nồng nặc khiến cho người khác phải buồn nôn rồi phun ra một thứ dịch nhờn đặc sền sệt.

Kiếm Thập Nhất đem thanh trường kiếm chuyển động trước người, một luồng ánh sáng cong cong hình trăng khuyết sáng choang xuất hiện trước người y. Thanh kiếm này chuyển động nhanh đến mức như một vòng tròn đang chuyển động không ngừng, cho nên chất lỏng đặc sền sẹt tanh hôi kia đã bị thanh kiếm kia chặn đứng lại, không có một giọt nào bắn vào người y. Chất nhầy mà con mãng xà kia vừa phun ra, mặc dù vô cùng tanh tưởi nhưng lại không có độc, tuy nói là nói vậy nhưng mùi tanh tưởi của nó cũng đã khiến cho Kiếm Thập Nhất phải chau mày.

Thân hình của y đang lơ lửng ở trên không trung vì bị ngăn cản lại cho nên chỉ một lúc sau là y buộc phải hạ xuống mặt đất, nhưng chỉ vừa mới tiếp đất con mãng xà khổng lồ đó lập tức bổ nhào về phía y. Một cái đầu to tướng, cùng với một đôi mắt to đỏ ngầu một màu máu, dữ tợn, nhìn cái miệng lúc nó há rộng ra tưởng chừng như có thể nuốt gọn một cái đầu trâu. Dáng người có chút khôi ngô, vạm vỡ của Kiếm Thập Nhất khi đứng trước mặt con mãng xà này bỗng nhiên trở nên vô cùng nhỏ bé, không còn nghi ngờ gì nữa, nếu con mãng xà này mà há iệng nuốt y thì nhất định nó sẽ không tốn chút sức lực nào.

Kiếm Thập Nhất nhíu chặt mày, thanh trường kiếm trong tay nhanh chóng đâm thẳng vào mắt của con mãng xà, đồng thời y nhanh chóng né người, tránh lần tấn công hung tợn của con mãng xà này. Thanh trường kiếm chĩa thẳng vào mắt của con mãng xà. Không tưởng tượng được rằng, mặc dù con mãng xà này to lớn như vậy nhưng động tác lại vô cùng nhanh nhẹn, trước đòn tấn công của Kiếm Thập Nhất, nó nghiêng đầu khiến cho thanh trường kiếm đâm chệch vào cơ thể tròn lẳn của nó.

Thanh kiếm cứ trượt theo chiều dài của con rắn nhưng vẫn thể nào đâm vào người nó, vảy của con mãng xà này rất dày, vượt qua tưởng tượng của mọi người.Thanh trường kiếm của Kiếm Thập Nhất cũng là một thanh bảo kiếm nhưng vẫn không thể nào đâm vào người nó được, đối mặt với hiện thực này, đến Kiếm Thập Nhất cũng phải cảm thấy có chút không tưởng tượng nổi.

Cường Tử đi theo sau lưng Kiếm Thập Nhất thấy vậy liền xông lên. Hắn nhìn thấy thanh trường kiếm của Kiếm Thập Nhất không thể làm gì được con mãng xà này, trong lòng không khỏi than thầm: “ Con xúc sinh này, thật không ngờ khả năng phòng ngự của nó lại có thể mạnh đến như vậy.”

Thanh trường kiếm của Kiếm Thập Nhất mặc dù vẫn chưa đâm vào trong người của con mãng xà này nhưng con mãng xà không phải là không có bất kỳ một cảm giác nào. Nó thực sự đã nổi điên bởi hành động này của Kếm Thập Nhất, nó dùng đuôi của mình quét ngang, đuôi hướng vào Kiếm Thập Nhất. Cơ thể to lớn của con mãng xà cùng với cơn điên đang bùng cháy dữ dỗi trong người nó không thể chống đỡ nổi. Người nó to như thùng nước, nếu như thực sự quật vào cơ thể của người thì nhất định sẽ khiến cho người đó gẫy xương đứt gân. Nếu như bị con mãng xà này quấn lấy thì nhất định chỉ có đường chết mà thôi.

Kiếm Thập Nhất mau lẹ lùi giật người về sau, nhưng y lại không biết rằng ở sau lưng mình cũng có một con mãng xà, với đường kính của thân là mười mấy tấc, cũng đang ngóc đầu lên chỉ nhăm nhe chực cơ hội là ngoặm cho y một miếng rõ đau và sâu. Những chiếc răng sắc nhọn của con mãng xà này, dưới ánh trăng sáng dường như còn phát quang, mặc dù răng của nó không có nọc độc nhưng nếu như bị nó ngoặm cho một nhát thì nhất định sẽ khó giữ được mạng sống. Con mãng xà này tấn công Kiếm Thập Nhị từ phía bên cạnh, nhưng vì lúc này đây Kiếm Thập Nhị đang dốc hết tinh thần và sức lực để ứng phó cới con mãng xà trước mặt nên về cơ bản là không nhận thức được nguy hiểm đang gần kề ở đằng sau lưng mình.

Đúng lúc miệng của con mãng xà định ngoạm đến phía sau gáy của Kiếm Thập Nhất thì một ánh sang chợt lóe lên…

Cường Tử quét kiếm ngang qua, một đường kiếm giống như nước chảy mây trôi được hình thành. Đường kiếm này giống như sự phóng to của thanh kiếm Trạm Lô, mặc dù hư hư ảo ảo nhưng lại vô cùng sắc bén.

Đường kiếm nhanh chóng quét qua, xoẹt một đường, Cường Tử đã chặt đứt con mãng xà đằng sau lưng Kiếm Thập Nhất con súc vật trong lúc hỗn loạn đã nhăm nhe, tranh thủ cơ hội cắn người.

Kiếm Trạm Lô này và cơ thể của con mãng xà đó về cơ bản là không có tiếp xúc trực tiếp với nhau, chỉ là đường kiếm được hình thành bên ngoài thanh kiếm chém rơi đầu con mãng xà kia. Nhưng chuyện thần dị nhất chính là, người con mãng xà bị Cường Tử dùng thanh kiếm Trạm Lô chặt đứt lại không hề chảy một giọt máu nào. Miệng vết thương trên người nó như có một thứ gì trong suốt mà mắt thường không nhìn thấy bọc lại, khiến cho máu ở bên trong cơ thể không thể nào chảy ra ngoài được.

Sau khi cứu được Kiếm Thập Nhất, Cường Tử không có dừng lại, hắn bật người lên, giẫm chân lên nửa người vẫn chưa rơi xuống đất của con mãng xà kia, cả người lơ lưng trên không trung, thoắt một cái hắn đã giẫm lên người của con mãng xà.

Kiếm Thập Nhất nhìn thấy một bóng đen lướt qua rồi đứng ở đằng sau lưng y giúp y ngăn chặn nguy hiểm thì lập tức y liền cảm thấy bớt áp lực. Đến khi y cẩn thận quan sát thì chính là Cừu Thiên tay đang cầm thanh kiếm Thừa Ảnh xông tới. Cừu Thiên quét ngang thanh kiếm, một luồng ánh sáng màu đỏ thẫm phát ra rồi ba bốn con mãng xà đã bị gã chém ngang người. Thanh kiếm Thừa Ảnh như được bao quanh bởi một luồng sáng màu đỏ, trông thanh kiếm lúc này chẳng khác gì một ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội, vô cùng chói mắt.

Cường Tử bật người lên cao rồi giẫm chân lên người con mãng xà, đôi chân của hắn như được dính thêm keo vậy, có thể dễ dàng đứng vững lên con mãng xà với thân hình tròn lẳn, mặc cho nó đang cố sức lắc lư. Con mãng xà đã cảm nhận được trên người mình đang có người, nó càng lắc lư mạnh hơn. Đầu nó to như một cái đấu, lắc qua lắc lại còn cái miệng thì lại há ra và phun ra một chất lỏng đặc sền sệt nặng mùi hôi tanh.

Cừu Thiên và Kiếm Thập Nhất cùng bật người lên né tránh, khiến cho thứ chất lỏng sền sệt kia rơi lộp độp trên mặt đất. Một vài con mãng xà bị trúng phải thứ chất lỏng này ngay lập tức bị đau đớn, chúng lăn qua lăn lại, văng vật trên mặt đất, không lâu sau tất cả những còn mãng xà có độc bị chất lỏng này phun lên người dần dần biến thành những vũng thịt bầy nhầy máu me be bét.

Chất nhờn sền sệt này có tính ăn mòn rất mạnh, thậm chí nó mạnh đến mức dị thường. Những con mãng xà, những con rắn độc bị chất này phun vào người rất nhanh sau đó, những chỗ bị dính chất nhờn này liền bị ăn mòn hết, cuối cùng thì để lộ ra từng đoạn từng khúc xương màu trắng! Tận mắt chứng kiến cảnh tượng này, Kiếm Thập Nhất không kìm được lòng mà thở dài một tiếng. Trước đó nếu như y mà bị chất lỏng này dính lên người thì không biết rằng hậu quả sẽ không lường đến mức độ nào.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 : Hương vị Chương 7 : Trúng chiêu Chương 8 : Không đánh nhau không quen biết Chương 9 : Hình Ý Quyền Chương 10 : Gỉa vờ làm quý ông lịch lãm không xong Chương 11 : Nói năng khí phách Chương 12 : Dáng vẻ anh thật tốt Chương 13 : Bách biến thần hành Chương 14 : Kẻ nên tới Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang