Nghe câu trả lời của Nam Cung Vũ Tân, Chu Vĩ Thành suýt chút nữa phun ra một ngụm máu già, đây tính là lý do quái gở gì chứ?
Cho dù bình thường hắn có kiêu ngạo, hắn cũng chưa từng kiêu ngạo trước mặt tu luyện giả của Thanh Tiêu vương triều bao giờ!
“Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”
Trong mắt Chu Vĩ Thành tràn ngập vẻ oán hận. Là một tu luyện giả ưu tú của Tuyết Nguyên vương triều, hắn luôn là người khiến người khác phải ngưỡng mộ, nào đã từng chịu loại sỉ nhục này?
Đáng ghét nhất chính là, tu luyện giả Thanh Tiêu vương triều lại đê tiện như vậy, cố ý dẫn bọn hắn tới quảng trường trung tâm.
Gần như toàn bộ tu luyện giả trong thành đều bị tình huống này thu hút tới đây xem trò cười của bọn hắn, đây là sự sỉ nhục cỡ nào chứ?
Thay vì bị đối phương sỉ nhục như vậy, hắn thà bị giết chết còn hơn, như thế chết cũng sảng khoái.
Hiện tại cảm nhận được ánh mắt trào phúng của mọi người xung quanh, hắn chỉ hận không thể tìm một cái lỗ nẻ mà chui xuống.
“Các ngươi làm vậy sớm muộn gì cũng sẽ gặp báo ứng!”
Trên mặt Viên Chí Tân cũng tràn ngập vẻ phẫn nộ. Tu luyện giả giữa đường bất hòa mà động thủ là chuyện vô cùng bình thường, thế nhưng đối phương lại hạ độc bọn hắn!
Nếu như chính diện chiến đấu thất bại, vậy thì bọn hắn cũng nhận, dù sao cũng là kỹ không bằng người!
Hiện tại lại bị đối phương dùng thủ đoạn hạ lưu như vậy đánh bại, điều này cho dù có chết hắn cũng không cam lòng!
Nam Cung Vũ Tân cười lạnh một tiếng, chậm rãi đi tới trước mặt Viên Chí Tân, một cước trực tiếp giẫm lên bụng của Viên Chí Tân.
“Nghe nói, ngươi quen biết Bách Lý Hồng Trang?”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Viên Chí Tân không khỏi thay đổi vài phần, hắn chưa từng nghĩ tới chuyện này lại có thể liên quan đến Bách Lý Hồng Trang.
Viên Chí Tân kinh nghi bất định nhìn Nam Cung Vũ Tân, hắn không biết Nam Cung Vũ Tân là địch hay là bạn của Bách Lý Hồng Trang.
Chu Vĩ Thành sau khi nghe câu nói này của Nam Cung Vũ Tân lại liên tưởng đến lời nói "hắn kiêu ngạo" lúc trước của Nam Cung Vũ Tân, rất nhanh, hắn liền hiểu ra mấu chốt ở trong đó.
Chẳng lẽ... Nam Cung Vũ Tân biết hắn đã từng tỏ thái độ vô cùng cao ngạo trước mặt Bách Lý Hồng Trang?
Với dung nhan khuynh thành tuyệt thế của Bách Lý Hồng Trang, Nam Cung Vũ Tân rất có khả năng chính là người ái mộ nàng.
Như vậy... trong nháy mắt, Chu Vĩ Thành đã nghĩ thông suốt tất cả các mối liên hệ này.
Giờ khắc này, hắn vô cùng hối hận, sớm biết Nam Cung Vũ Tân là người ái mộ Bách Lý Hồng Trang, lúc trước hắn đã không bày ra thái độ đó với nàng.
“Nam Cung Vũ Tân, chúng ta và Bách Lý Hồng Trang là quan hệ bạn bè, có phải ngươi hiểu lầm chúng ta là đối thủ của nàng rồi không?” Chu Vĩ Thành vội vàng lên tiếng nói.
Nghe những lời của Chu Vĩ Thành, Viên Chí Tân không khỏi nhíu mày, hắn cảm thấy Nam Cung Vũ Tân và Bách Lý Hồng Trang không thể nào là quan hệ bạn bè.
Nếu không, khi Nam Cung Vũ Tân biết mình quen biết Bách Lý Hồng Trang đã không giẫm một cước lên người mình như vậy.
Cho nên, lời của Chu Vĩ Thành này không khác gì đổ thêm dầu vào lửa!
Nam Cung Duyệt Nhi hung hăng giẫm một cước lên mặt Chu Vĩ Thành, “Ta chính là không vừa mắt Bách Lý Hồng Trang! Nhìn thấy bạn bè của Bách Lý Hồng Trang cũng thấy chướng mắt!”
Ánh mắt Nam Cung Duyệt Nhi âm hiểm và độc ác, người phụ nữ nàng ghét nhất trên đời này chắc chắn không ai khác ngoài Bách Lý Hồng Trang!
Bởi vì Bách Lý Hồng Trang, Mặc Vân Giao đối với nàng coi như không khí!
Nàng chỉ cảm thấy từ khi Bách Lý Hồng Trang xuất hiện, toàn bộ tôn nghiêm của nàng đều bị chà đạp.
Mặc Vân Giao rõ ràng biết Bách Lý Hồng Trang đã có người trong lòng, hắn vẫn cứ bảo vệ Bách Lý Hồng Trang, mà dáng vẻ không thèm để mắt tới nàng, chẳng khác nào một lưỡi dao sắc bén đâm vào lồng ngực nàng!
Nàng vốn muốn Bách Lý Hồng Trang chết ở Thanh Tiêu quốc, không ngờ Bách Lý Hồng Trang phúc lớn mạng lớn, lại có thể sống sót rời đi.