Tiểu Hắc, Tiểu Bạch cùng Bạch Sư nghênh ngang đi về phía trước. Thành trì rộng lớn này không có tu luyện giả nào khác, cảm giác cũng rất tuyệt.
“Có lẽ chúng ta chỉ là đến sớm hơn, những tu luyện giả khác vẫn chưa tới.”
Bách Lý Hồng Trang khẽ nhướng đôi mày liễu. Tu luyện giả của mỗi vương triều đều được truyền tống ngẫu nhiên, nói không chừng khoảng cách còn xa hơn họ vài phần.
Dù sao thì, bất kể là thành trì nào cũng luôn có đội ngũ đầu tiên đặt chân đến.
Kỳ thực địa điểm truyền tống hôm nay của họ cách thành trì này không tính là xa, nhưng dọc đường đi vẫn không thể đến nơi trước khi trời tối. Nghĩ lại thì, tình cảnh của những tu luyện giả khác chắc cũng chẳng khá hơn họ là bao.
“Điều này cũng có khả năng.” Hạ Chỉ Tình gật đầu, “Vậy chúng ta cứ tùy tiện tìm một căn phòng ở lại nhé?”
Bách Lý Hồng Trang và mọi người nhìn nhau, đều bày tỏ sự đồng ý.
Ngay lập tức, năm người tùy ý chọn năm căn phòng liền kề để ở lại. Đêm nay nghỉ ngơi một chút, ngày mai họ còn phải tiếp tục hành động.
Bách Lý Hồng Trang bước vào phòng, mọi thứ bên trong đều vô cùng đơn sơ, ngay cả chiếc giường cũng là giường đá.
Tuy nhiên, cũng chính nhờ cách bài trí như thế này mới có thể bảo tồn được suốt bao nhiêu năm qua.
Nếu không, những thứ này sớm đã hư hỏng cả rồi.
Bách Lý Hồng Trang lấy lương khô ra. Hôm nay vẫn luôn bôn ba trên đường, từ trưa đến giờ vẫn chưa ăn gì.
Thấy Bách Lý Hồng Trang lấy lương khô ra, trong mắt Tiểu Hắc và Tiểu Bạch đều lóe lên tia sáng phấn khích, lập tức chạy đến trước mặt Bách Lý Hồng Trang, chúng nó cũng đói rồi.
So sánh ra thì, Bạch Sư lại đang nằm lười biếng trên giường đá.
Hôm nay tinh hạch của những yêu thú mà Bách Lý Hồng Trang và mọi người dọc đường chém giết đều đã vào bụng nó, nó đã rất no rồi.
Ngay cả lúc trước đến dãy núi Lạc Vân, nó cũng chưa từng ăn nhiều tinh hạch yêu thú như thế trong một ngày.
Bây giờ, nó chỉ cảm thấy Tiểu Thế Giới là một phúc địa lớn của mình, nhiều tinh hạch như vậy có thể giúp tu vi của nó lại tăng tiến lần nữa!
Dù sao thì chủ nhân đã đạt tới tu vi bậc Cam, còn nó đến giờ vẫn là bậc Xích, chút thực lực này thật sự có chút không đủ nhìn.
Thực lực của Tiểu Hắc và Tiểu Bạch đều rất mạnh, nó đường đường là Thú Vương, nếu như quá yếu thì quả là mất mặt!
Bách Lý Hồng Trang nhìn ánh mắt khao khát của Tiểu Hắc và Tiểu Bạch, ý cười nơi đáy mắt không khỏi sâu thêm vài phần. Hai tiểu gia hỏa này đúng là những kẻ tham ăn chính hiệu.
Nhắc mới nhớ, Đế Bắc Thần và Hắc Mộc đều rất hiểu rõ ba tên tham ăn này, cho nên lần này nàng đến Tiểu Thế Giới, thứ mà Đế Bắc Thần chuẩn bị cho nàng nhiều nhất chính là lương khô.
Nếu không, có ba tên tham ăn này ở bên cạnh, e là thời gian hai năm còn chưa kết thúc thì lương khô đã hết sạch rồi.
Nàng tiện tay lấy thức ăn từ trong Càn Khôn túi đặt trước mặt Tiểu Hắc và Tiểu Bạch. Tiểu Hắc và Tiểu Bạch lập tức phấn khích đón lấy thức ăn, vui vẻ ăn ngấu nghiến.
Khóe môi Bách Lý Hồng Trang nở một nụ cười nhạt, sau khi ăn xong thức ăn liền tiến vào trạng thái tu luyện.
Hai năm ở Tiểu Thế Giới là cơ hội tốt để nâng cao thực lực. Để sau khi ra khỏi Tiểu Thế Giới có thể cứu được cha mẹ, nàng phải nắm bắt từng chút thời gian, không được buông lỏng.
Huống hồ, hiện tại vẫn chưa gặp được tu luyện giả nào khác, đây thuộc về giai đoạn thoải mái nhất.
Thực lực của những tu luyện giả ưu tú đến từ các thế lực và vương triều khác chắc chắn không hề tầm thường, nàng chỉ có nâng cao thêm một phần thực lực mới có thêm một phần tự tin.
Muốn kiên trì suốt hai năm trong Tiểu Thế Giới, cũng không phải là chuyện đơn giản.
Thực lực mới là gốc rễ của sự sinh tồn.
Càng gần trung tâm Tiểu Thế Giới, thực lực yêu thú càng mạnh mẽ, liệu có thể vượt qua hay không cũng là một vấn đề.