Theo lời Bách Lý Hồng Trang vừa dứt, Lương Tinh Huy và những người khác như được đại xá, vội vàng nhặt túi Càn Khôn lên rồi đứng dậy bỏ chạy.
Dáng vẻ ba chân bốn cẳng chạy trối chết kia rõ ràng là sợ Bách Lý Hồng Trang nhất thời hứng khởi lại nói thêm một câu "đợi đã", vậy thì bọn họ coi như xong đời thật rồi.
Nhìn đám người Lương Tinh Huy chạy trối chết không còn chút hình tượng nào, Hạ Chỉ Tình và những người khác không khỏi bật cười.
"Ha ha, đúng là tự chuốc khổ!"
Khóe môi Bách Lý Hồng Trang điểm xuyết một nụ cười yêu kiều, dáng vẻ tùy ý đạm nhiên đó mang theo vài phần phóng khoáng bất kham, chỉ là đôi mắt đen sâu thẳm kia vẫn không nhìn thấu được đáy.
Ánh mắt thanh lãnh đảo một vòng xung quanh, đám đông tu luyện giả đang vây xem lập tức quay người, không dám tiếp tục nhìn nữa.
Đám người Bách Lý Hồng Trang lúc này trong mắt họ chính là đối tượng không thể trêu vào, nếu như dây vào thì chẳng khác nào tự chuốc lấy phiền phức.
Thấy mọi người thức thời như vậy, Bách Lý Hồng Trang lúc này mới quay sang nói với Hạ Chỉ Tình và những người khác: "Chúng ta đi thôi."
Hạ Chỉ Tình và mọi người lần lượt gật đầu, bọn họ vốn đã vô cùng mệt mỏi, sau đó lại xảy ra chuyện này, đúng là nên đi nghỉ ngơi một chút.
Năm người Bách Lý Hồng Trang tiếp tục đi về phía trước, mà Bạch Sư thì lại nhảy lên vai Bách Lý Hồng Trang, dáng vẻ lười biếng đáng yêu kia đâu có chút nào liên quan đến hung hãn?
Thế nhưng, mọi người lúc này tuyệt đối không dám xem Bạch Sư là một yêu thú không có chút đe dọa nào nữa, sức chiến đấu này còn mạnh mẽ hơn cả một số tu luyện giả!
Xung quanh một mảnh tĩnh lặng, cho đến khi nhóm người Bách Lý Hồng Trang đã đi xa, mọi người mới không nhịn được mà lên tiếng.
"Không biết đây là cô nương đến từ vương triều nào, nhìn đội ngũ này chắc là vương triều nhỏ, sao lại xuất hiện tu luyện giả tu vi Cam Cảnh? Thật là kỳ lạ!"
"Cô nương này chắc lai lịch không tầm thường, con khế ước thú kia các ngươi có biết là yêu thú gì không?"
"Không biết, ta chưa từng thấy yêu thú này bao giờ."
Mọi người vô cùng nghi hoặc, khế ước thú vốn là thứ mà tu luyện giả bình thường không thể sở hữu, Bách Lý Hồng Trang không những có, mà đẳng cấp của yêu thú này cũng vô cùng ghê gớm.
Lương Tinh Huy và những người khác bỏ chạy tốc độ cao, trực tiếp bước vào trong phòng rồi khóa chặt cửa lại. Lúc này bọn họ có thể nói là mất hết mặt mũi, thật sự không còn mặt mũi nào để đối diện với các tu luyện giả khác nữa.
"Lương ca, cái túi Càn Khôn mà nữ tử kia vừa ném cho chúng ta bên trong đựng cái gì?"
Trong mắt Chu Thành lấp lánh ánh tò mò, hắn thế nào cũng không ngờ nữ tử kia đến cuối cùng lại trả cho bọn họ một túi Càn Khôn.
Lương Tinh Huy cũng tò mò không kém, lập tức mở túi Càn Khôn ra nhìn, chỉ thấy bên trong toàn là lương khô, ngoài thức ăn ra thì không còn gì khác.
Nhìn thấy thức ăn đầy ắp bên trong, Chu Thành không khỏi thở phào nhẹ nhõm: "Không ngờ cô nương này không đến mức xấu xa như vậy, ít nhất vẫn chừa lại chút thức ăn cho chúng ta, không đến nỗi chết đói."
Trong lòng mọi người cũng một phen cảm thán, giao ra túi Càn Khôn, bọn họ đến cả đồ ăn cũng không còn, đó mới thực sự là bị dồn vào đường cùng!
Nghe thấy lời Chu Thành, Lương Tinh Huy giáng thẳng một cái tát lên đầu Chu Thành: "Đã đến nước này rồi, ngươi còn nói nàng ta tốt?"
Chu Thành méo xệch mặt nói: "Lương ca, ta nói sai rồi."
Nhóm người Bách Lý Hồng Trang đi dọc đường, sau khi tìm được nơi ở thích hợp thì cùng nhau bước vào trong phòng.
"Hồng Trang, cái túi Càn Khôn lúc nãy ngươi đưa cho bọn họ đựng cái gì thế?" Hạ Chỉ Tình tò mò hỏi.
Vốn tưởng rằng sau khi bọn họ giao ra túi Càn Khôn và điểm tích lũy thì xong chuyện rồi, không ngờ Hồng Trang đột nhiên lại ném cho bọn họ một túi Càn Khôn khác, thật sự khiến người ta tò mò.