Đôi mắt phượng đen láy như mực phủ lên một tia giễu cợt, khóe môi Bách Lý Hồng Trang khẽ nhếch, gương mặt vốn đã tinh xảo động lòng người giờ đây lại càng thêm diễm lệ xuất trần.
Ánh mặt trời chiếu xuống người nàng, phủ lên một tầng ánh vàng, càng khiến nàng đẹp đến mức không gì sánh bằng.
“Câu này, dường như thích hợp với ngươi hơn.”
Lời nói nhẹ bẫng mà điềm nhiên tự tin, gương mặt trắng trẻo, láng mịn ánh lên nét rạng rỡ đầy tự tin.
Rõ ràng đang ở thế yếu, nhưng Bách Lý Hồng Trang lại chẳng hề lộ ra chút nản lòng nào.
Nhìn thấy dáng vẻ như vậy của Bách Lý Hồng Trang, Từ Nghệ Liên chỉ cảm thấy trong lòng càng thêm khó chịu.
Hôm nay chỉ mới là lần đầu tiên nàng ta gặp Bách Lý Hồng Trang, nhưng không biết vì sao, vừa nhìn thấy Bách Lý Hồng Trang, nàng ta đã vô thức nảy sinh một cảm giác chán ghét.
Nàng ta rất rõ ràng, đó là một loại cảm xúc mang tên đố kỵ.
Chỉ là, nàng ta không tài nào hiểu nổi, xuất thân và thực lực của mình rõ ràng đều mạnh hơn Bách Lý Hồng Trang, sao lại phải đố kỵ chứ?
Thế nên, nàng ta căn bản không muốn thừa nhận.
Muốn cho cảm xúc này hoàn toàn tan biến, thì chỉ còn một cách duy nhất — giết chết Bách Lý Hồng Trang!
“Ngươi chỉ là tu vi mới tới Cam Cảnh nhị giai mà thôi, vậy mà dám buông lời ngông cuồng với ta, thật nực cười!”
Từ Nghệ Liên cười khẩy một tiếng, tu vi của nàng ta mạnh hơn Bách Lý Hồng Trang một bậc, hơn nữa nàng ta đến từ trung hình vương triều, chắc chắn truyền thừa sẽ mạnh hơn Bách Lý Hồng Trang đến từ tiểu hình vương triều rất nhiều.
Nói đi cũng phải nói lại, nàng ta chỉ cần đề phòng chiêu Thanh Diễm Thánh Chưởng kia của Bách Lý Hồng Trang mà thôi, ngoài ra, nàng ta căn bản chẳng có gì phải lo lắng cả.
Nhìn dáng vẻ tự cho là đúng của Từ Nghệ Liên, giữa mày Bách Lý Hồng Trang thoáng qua một tia mất kiên nhẫn, nói: “Bớt nói nhảm đi, dùng thực lực nói chuyện!”
Nghe lời Bách Lý Hồng Trang, Từ Nghệ Liên không khỏi ngẩn ra, tình cảnh trước mắt này lẽ ra Bách Lý Hồng Trang phải sợ hãi nàng ta mới đúng, vậy mà, Bách Lý Hồng Trang lại dám chủ động khiêu chiến với nàng ta?
Sắc mặt Từ Nghệ Liên lạnh xuống: “Ngươi đã vội vã muốn chết như vậy, thì ta thành toàn cho ngươi!”
Ngay sau đó, Từ Nghệ Liên đột ngột bước tới một bước, khí tức Cam Cảnh tam giai lập tức bùng nổ.
Dường như muốn chứng tỏ thực lực của mình mạnh hơn Bách Lý Hồng Trang một bậc, Từ Nghệ Liên lập tức thi triển uy áp đè ép về phía Bách Lý Hồng Trang.
Tuy khoảng cách thực lực giữa hai người rất nhỏ, ảnh hưởng của uy áp tự nhiên cũng nhỏ, nhưng dù sao vẫn có một chút tác động.
Bách Lý Hồng Trang nhếch môi cười lạnh, Từ Nghệ Liên này thật sự quá ngây thơ, loại thủ đoạn vốn chẳng có chút tác dụng nào thế này mà cũng thi triển ra, đây chẳng phải tự chuốc lấy trò cười sao?
Chỉ thấy Bách Lý Hồng Trang đứng yên tại chỗ, mặc cho Từ Nghệ Liên thi triển uy áp, nàng vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.
Trong chốc lát, sắc mặt Từ Nghệ Liên cũng trở nên khó coi, cử chỉ này của Bách Lý Hồng Trang không khác nào đang chế giễu sự ngu xuẩn của nàng ta!
“Chút uy áp này của ngươi, là đang gãi ngứa đấy à?”
Đôi mắt sao của Bách Lý Hồng Trang ánh lên nụ cười giễu cợt, phong cách của tu luyện giả đến từ trung hình vương triều này đúng là chẳng tầm thường chút nào.
Sắc mặt Từ Nghệ Liên đen lại, nói: “Ít nhất ta còn có thể thi triển uy áp, tu vi của ngươi đối mặt với ta thậm chí còn chẳng có tư cách đó!”
Theo lời Từ Nghệ Liên vừa dứt, đôi mắt đen sâu thẳm như đầm nước của Bách Lý Hồng Trang chợt lóe lên một tia u quang.
Khóe môi khẽ nhếch nụ cười yêu mị, Bách Lý Hồng Trang lười biếng nhìn Từ Nghệ Liên: “Nếu như ta có thể thi triển uy áp, thì sao nào?”
“Ha ha.” Từ Nghệ Liên cười nhạo một tiếng, “Ngươi đang nằm mơ đấy à?”
Bách Lý Hồng Trang này chẳng lẽ bị kích thích đến phát điên rồi sao, đến cả lời này mà cũng nói ra được.
Đổi lại là bất kỳ ai cũng biết, đây căn bản là chuyện không thể nào!