“Được rồi, muốn sờ thì cứ sờ đi, sang năm về rồi thi lấy cái bằng lái xe, sau này con cũng sẽ có lúc phải tự lái xe thôi.” Lão Lục cười cười, dừng xe lại, phía trước vừa lúc là đèn đỏ.
“Thằng nhãi con.”
Lão Lục nhìn sang Phương Thành.
“Sư phụ, sao vậy ạ?”
“Vi sư vừa mới nghĩ lại, để con có thêm động lực và nhiệt tình tham gia giải võ đạo này, nếu lần này con giành được quán quân.” Lão Lục ngẩng đầu nhìn đèn đỏ phía trước, còn mười giây, ngừng một chút rồi tiếp tục nói:
“Chiếc xe này của vi sư sẽ cho con mượn lái tùy ý!”
“Cái gì!”
Một chiếc siêu xe hơn mười triệu tệ, mình được lái tùy ý!?
Ánh mắt Phương Thành lập tức trở nên nóng rực. Đàn ông ai mà không thích xe, giành được quán quân là được tùy ý lái chiếc xe này.
Chậc chậc!
Phương Thành kích động, xoa xoa tay, có chút ngại ngùng nhưng lại vô cùng động tâm, không muốn từ chối.
“Cảm ơn sư phụ! Con sẽ cố gắng giành quán quân.” Phương Thành cười khan vài tiếng, cũng không ra vẻ khách khí từ chối, trực tiếp nhận lời.
“Được như vậy là tốt, bất kể có thực lực đoạt quán quân hay không, đều phải có dũng khí dám đoạt quán quân!”
Đến nghĩ còn không dám nghĩ thì còn thi đấu cái gì nữa, cứ dựa theo cấp bậc võ giả, sức mạnh cơ bắp mà định vị trí, xếp hạng phân thứ bậc cho khỏe. Võ đạo không có định số, bản thân võ đạo chính là kỳ tích!
Tuy nhiên, Lão Lục thấy đèn đỏ chuyển sang đèn xanh, đạp chân ga, trong lòng vui vẻ.
Theo ông biết, giải Tiểu Minh Châu lần này tuy quy mô cực nhỏ, nhưng hạng mục Chuyên nghiệp sơ đoạn vẫn có vài người, huống chi còn có một thiên tài võ đạo của một võ quán hạng trung, ở cấp độ Chuyên nghiệp sơ đoạn cũng có trình độ khá tốt.
Thằng nhãi Phương Thành này muốn giành quán quân?
Trừ phi heo nái biết leo cây.
---❊ ❖ ❊---
Ngày mười hai tháng Giêng.
Tại tầng ba khách sạn Hilton quảng trường Minh Châu, một phòng diễn võ lộng lẫy đang ngồi chật kín khán giả, có người rảnh rỗi đến xem thi đấu, cũng có người đến để học hỏi quan sát.
Trước cửa còn có hai chiếc máy quay, bên hông máy quay in dòng chữ: Kênh Đời sống thành phố Vân Hải.
Là đài truyền hình đến làm trực tiếp.
Tuy là giải võ đạo nhỏ, nhưng có còn hơn không, phát sóng trực tiếp thế nào cũng sẽ có khán giả.
Phương Thành đi vòng qua cửa chính, tiến về phía phòng chờ ở phía sau.
Sư phụ hôm nay không đến, nói là đợi tin tốt của mình. Phương Thành nghĩ đến vẻ mặt thản nhiên của sư phụ, dường như còn chắc chắn hơn cả chính mình, ý chí muốn giành chiến thắng trong lòng càng thêm kiên định.
Thi đấu là thứ nhất, tiền thưởng là thứ hai, một trái tim khao khát chiến thắng đã bén rễ trong lòng Phương Thành.
“Thằng nhãi này, hôm nay năm vòng loại trực tiếp, sau đó căn cứ theo tỉ số để quyết định bát cường, ngày thứ hai mới đấu đối kháng từng cặp, vị trí bát cường đó mấy tên cấp độ Chuyên nghiệp chắc chắn đã định sẵn rồi. Thằng bé Phương Thành này mới luyện được hơn một tháng, vào được bát cường đều phải dựa vào vận may.”
Lão Lục ngồi ở nhà nhấp ngụm trà, ông không thể đến tận nơi xem, lỡ như thua thì mặt mũi của người trẻ tuổi biết để vào đâu.
Cho nên cứ ở nhà đợi là xong,phỏng chừng (ước chừng) chiều đánh xong vài trận là Phương Thành về thôi.
Ông có một việc chưa nói.
Thực ra ông đã mua sẵn vé cho Phương Thành rồi, vé xe về nhà vào sáng ngày mai.
Những tính toán này của Lão Lục thì Phương Thành không hề hay biết, cậu đang ngồi trong phòng chờ, phòng chờ rất lớn, rộng hơn hai trăm mét vuông. Gần bảy tám chục tuyển thủ thi đấu hoặc là đứng, hoặc là đang thoải mái ngồi trên ghế sofa, tụm năm tụm ba trò chuyện.
Tất nhiên cũng có người chỉ ngồi một mình.
“Nhìn kìa, người trung niên mặc áo xanh đằng kia, Chuyên nghiệp sơ đoạn, là một tay giỏi.”
“Còn cả người thanh niên bên trái kia nữa, cũng là Chuyên nghiệp sơ đoạn, nghe nói mới hai mươi mốt tuổi! Hình như tên là Đàm An! Là gương mặt đại diện của một võ quán đấy!”
“Hầy, còn có hai cao thủ Chuyên nghiệp sơ đoạn nữa đang ngồi trên ghế sofa trong cùng kìa, vậy là đã có bốn người cấp Chuyên nghiệp rồi, vị trí bát cường lập tức mất đi một nửa.”
“Chúng ta cứ tranh vào top tám là được, bốn vị trí đầu chắc chắn là của mấy tay Chuyên nghiệp đó rồi.”
“Đúng vậy, hết hy vọng.”
Một nhóm võ giả tham gia thi đấu bàn luận sôi nổi, có người tự tin, có người đầy chí khí.
“Mọi người yên lặng một chút, tôi là quản lý bộ phận công vụ của khách sạn Hilton, lát nữa ở đây sẽ gọi tên, tuyển thủ nào được gọi tên xin mời lên đài tham gia vòng loại, bảng thi đấu của chúng tôi đã sắp xếp xong, lát nữa sẽ phát cho mọi người.”
“Ngoài ra xin nói thêm, vòng loại sẽ diễn ra đồng thời trên ba võ đài, mặt bằng của chúng tôi hoàn toàn đủ, dự kiến chậm nhất là trước năm giờ chiều sẽ kết thúc, quyết định ra bát cường. Các võ giả bát cường xin tiếp tục thi đấu vào sáng ngày mai, tình hình chi tiết sau khi kết thúc vòng loại chúng tôi sẽ giải thích rõ ràng với các võ giả bát cường, ai có gì không hiểu có thể gọi tôi bất cứ lúc nào.”
Một người đàn ông trung niên đeo kính gọng vàng nói với mọi người, phòng chờ rất rộng, để mọi người nghe thấy, ông ta phải hô lớn mới được, nói xong ông không kìm được thở dốc vài hơi, nhìn qua mọi người không có vấn đề gì, mỉm cười lịch sự một vòng rồi quay lại lối đi dành cho tuyển thủ để sắp xếp thi đấu.
“Hửm? Bảng thi đấu?”
Rất nhanh, có nhân viên phục vụ chuyên trách phát cho mỗi người một bảng thi đấu.
Phương Thành đảo mắt nhìn, tìm tên mình trong những dòng chữ đen trên tờ giấy A4 trắng, ừm, thấy rồi, năm trận đấu, trận đầu ở vòng hai, trận thứ hai vòng bốn...
Mỗi vòng ba võ đài thi đấu đồng thời, kết quả đều định đoạt xong mới kết thúc để tiến hành vòng tiếp theo, giải võ đạo kiểu này rất thử thách thể lực, thường đến vòng bốn, vòng năm, rất nhiều võ giả biểu hiện sáng chói trước đó đều sẽ bị cạn kiệt thể lực, xuất hiện sai lầm rồi tiếc nuối bại trận ở hai vòng cuối.
“Ừm, trận đầu là Nghiệp dư cao đoạn, Cao Đồ?”
Phương Thành thầm quan sát bảng thi đấu của mình, bình tĩnh phân tích.
Sau đó là một Nghiệp dư trung đoạn, một Nghiệp dư cao đoạn, một Chuyên nghiệp cấp!? Phương Thành thấy vòng bốn mình lại đối chiến với một võ giả Chuyên nghiệp thì cười khổ một tiếng, vận may của mình đúng là tệ thật.
Bốn người Chuyên nghiệp, bất luận thi đấu thế nào, trong hơn bảy mươi tuyển thủ chỉ có hai mươi người sẽ gặp phải cao thủ Chuyên nghiệp sơ đoạn, về cơ bản đồng nghĩa với việc đã thua một trận rồi.
“Chuyên nghiệp thì đã sao, Viêm Hỏa Bạo tuy chưa quá thuần thục, nhưng dùng vài chiêu vài thức vẫn được, hơn nữa bản thân ta lực lượng sung mãn, 2 điểm lực lượng đã đạt đến trình độ Chuyên nghiệp sơ đoạn rồi, dù không có kinh nghiệm chiến đấu, thắng thua cũng phải đánh qua mới biết!”
Muốn ta nhận thua, là chuyện không thể nào!
Phương Thành nheo mắt, những tia sáng lướt qua ánh mắt.
Điều cậu phải cân nhắc lúc này là trận đấu đầu tiên, đối thủ Nghiệp dư cao đoạn!
“Cao Đồ! Phương Thành! Mời đến đây.”
Từ phòng chờ đến lối đi ra võ đài thi đấu, nhân viên công tác gọi vài tiếng.
Phương Thành hít sâu một hơi, ánh mắt trở nên bình tĩnh, bước về phía lối đi, phía bên kia, Cao Đồ cũng bật dậy từ ghế sofa.
Hai người đi đến lối đi nhìn nhau một cái, dưới sự dẫn dắt của nhân viên công tác, xuyên qua lối đi bước lên võ đài số 3, lúc này võ giả của hai võ đài kia đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ chờ võ giả đài số 3 vào vị trí là bắt đầu thi đấu.
Ba võ đài thi đấu đồng thời, khán giả cũng có thể tùy ý lựa chọn xem, sẽ không tồn tại việc một trận đấu tẻ nhạt làm ảnh hưởng đến không khí của toàn bộ khán đài.
Đây cũng là quyết định sau khi cân nhắc nhiều mặt của ban tổ chức.
Phương Thành và Cao Đồ bước lên võ đài, lấy trung tâm làm điểm đứng ở hai phía, cách nhau ba mét.
Trọng tài trung niên mặc áo trắng nhìn Phương Thành một cái, vẻ học sinh rất đậm.
“Bắt đầu, một phút đối thoại!”
Phương Thành tuy có tự tin, nhưng lần đầu tham gia giải võ đạo, đầu óc trống rỗng không biết nói gì, nhìn người thanh niên lớn tuổi hơn đối diện là Cao Đồ, ừm, tóc ngắn thật.
Cao Đồ liếc nhìn xuống dưới, mấy người bạn của hắn ở phía bên phải đang dán mắt vào bên này, thấy ánh mắt hắn, họ đều vung tay cổ vũ. Cao Đồ cười nhẹ một tiếng, đánh giá Phương Thành từ trên xuống dưới.
Ừm, chắc vẫn còn là học sinh, khá trẻ, không biết học quyền pháp gì.
Xã hội hiện đại tuy internet phát triển, có thể tra cứu chi tiết những chiêu thức và bài tẩy thường dùng của một số cường giả võ đạo, nhưng với những người cấp độ Nghiệp dư như họ, ai mà thèm quan tâm.
Loạn quyền đánh chết lão sư phụ, Nghiệp dư cấp chính là dựa vào tố chất thân thể và kinh nghiệm chiến đấu, cứng rắn giành lấy từng trận thắng, chuẩn bị trước là không thể nào.
Tuy nhiên theo tài liệu, hắn hẳn là Nghiệp dư trung đoạn, Cao Đồ khẽ gật đầu, đối với loại gà mờ này, hắn không thèm dùng đến đấu khẩu hay chiến tranh tâm lý.
Hắn thản nhiên nhìn Phương Thành, không nói lời nào.
“Xuy!”
Trọng tài bên cạnh thổi một tiếng còi.
Ánh mắt Cao Đồ ngưng tụ, thân thể đổ về trước, chân trái bước lên một bước, chân phải phát lực theo sau! Bước hai bước tới trước mặt Phương Thành, tung một cú đấm thẳng!
Trọng tài đứng bên cạnh căng thẳng quan sát, sẵn sàng ra tay cứu Phương Thành.
Không ai đánh giá cao Phương Thành!
Cậu quá non nớt!
“Đến hay lắm!”
Phương Thành thầm cảm thán trong lòng, lần đầu đứng trên võ đài, xung quanh khán giả đen kịt một màu, nói không căng thẳng là nói dối, nhưng ở đây chẳng ai quen biết cậu, cũng chẳng ai đến cổ vũ cho cậu, cậu chỉ có một mình chiến đấu!
Trong phòng chờ cậu đã nghĩ rất thông suốt, không có kinh nghiệm chiến đấu thì lấy bất biến ứng vạn biến!
Chỉ cần không để mình bị đánh gục, thì luôn có cơ hội thắng!
“Chát!”
Phương Thành tay phải ngang ra, tay trái đặt phía trước chặn lại, cú đấm thẳng của Cao Đồ bị hắn chặn lại vững vàng.
“Ừm? Lực lượng bình thường?”
Mắt Phương Thành sáng lên, tay cậu không hề run rẩy, chặn lại rất vững.
“Hả?”
Trong mắt Cao Đồ lóe lên tia nghi hoặc, cú đấm thẳng này mà Phương Thành thế mà không hề lay động! Đây là tố chất thân thể gì vậy, chỉ có cấp Chuyên nghiệp mới có thể như thế chứ?
Đây căn bản không phải Nghiệp dư trung đoạn!
Cho dù là Nghiệp dư cao đoạn cũng không thể nào đỡ thẳng một cú đấm của hắn mà không hề run rẩy, giống như bức tường đồng vách sắt vậy.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, tư duy của Cao Đồ xoay chuyển tức thì, nhưng tay trái cũng không rảnh rỗi, tay phải thu lại, tay trái nắm quyền từ phía trên chéo xuống đập mạnh xuống!
Chiêu thức cơ bản “Thiết Chùy”!
Ánh mắt Phương Thành lóe lên, hai chân di chuyển, thoát khỏi phạm vi công kích của Cao Đồ.
“Vù!”
Cao Đồ đuổi sát theo, tay phải quét ngang, cánh tay phải ma sát với không khí phát ra tiếng kêu “xé gió”.
“Bạch!”
Trong chớp mắt, tư duy Phương Thành ổn định.
Một lần chặn một lần né vừa rồi đã cho cậu sự tự tin đầy đủ, Nghiệp dư cao đoạn quả nhiên lực lượng không lớn bằng mình! Cậu dùng tay trái chặn cú đấm quét tới, tay phải đánh thẳng một đòn.
“Binh!”
Cao Đồ cố gắng dùng tay trái chặn lại, nhưng không ngờ cự lực của Phương Thành kinh người, tay trái tức thì bị đánh ngược lại đập vào ngực, không khỏi khiến lồng ngực hắn bứt rứt.
Xoẹt một cái, sau khi thiết lập được ưu thế thì phải mở rộng ưu thế.
Phương Thành dựa theo một số video chiến đấu xem trên mạng, dậm chân phải đuổi theo, một chưởng lại đánh vào tay trái Cao Đồ trực tiếp khiến hắn lùi lại ba bốn bước!
“Sắp thắng rồi!”
Mắt Phương Thành sáng lên, không kịp nghĩ nhiều, cơ bắp bộc phát lực lượng sung mãn.
Tiến lên một bước.
Cao Đồ bị hai đòn này đánh cho choáng váng.
Thấy Phương Thành trước mắt lại ép tới, hắn trực tiếp giơ tay phải lên quá đỉnh đầu.
“Chờ chút! Tôi nhận thua!”
“Ách...” Phương Thành đang định vung quyền phải ra thì nghe thấy câu này, cả người ngẩn ra, cậu không ngờ mình thắng nhanh như vậy, cũng không ngờ Nghiệp dư cao đoạn lại yếu như vậy, cậu mới dùng có sáu bảy phần lực.
Sức lực thật lớn.
Cao Đồ xoa xoa cánh tay trái hơi sưng đỏ, nhìn Phương Thành đầy cay đắng, gật đầu với trọng tài đang ngẩn ngơ bên cạnh rồi bước xuống.
Còn bốn vòng nữa, mình vẫn còn cơ hội! Phải nhanh xuống nghỉ ngơi đã, tên Phương Thành này quá dữ dội, nhìn qua cứ tưởng là con gà mờ non nớt! Kết quả đánh rồi mới phát hiện là một con đại bàng!
Chết tiệt!
Cao Đồ không quay đầu nhìn mấy người bạn của mình, mặt đỏ bừng vội vã bước về phòng chờ.
Trọng tài trung niên áo trắng cũng ngơ ngác.
Cái quái gì thế này, hai quyền đánh bại võ giả Nghiệp dư cao đoạn? Trọng tài trung niên áo trắng nhìn Phương Thành vài lần đầy kỳ quặc, sau đó tuyên bố: Phương Thành thắng!