Võ Cực Tông Sư

Lượt đọc: 122 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 86
Áo gấm về làng

❊ ❊ ❊

Đêm xuống. Lâm Noãn Noãn nâng niu điện thoại bằng hai bàn tay nhỏ bé, suýt chút nữa là bật khóc.

"Noãn Noãn! Rốt cuộc tên Phương Thành kia là quan hệ gì với con, bao giờ con mới về!" Trong điện thoại truyền đến giọng nói giận dữ của bố mẹ.

Cô gái khẽ run người, dù bố mẹ không ở trước mặt, cô cũng không kìm được mà nở nụ cười rạng rỡ đầy gượng gạo: "Bố mẹ... Phương Thành là bạn trai con mà."

"Chuyện này từ bao giờ! Sao bố mẹ không biết? Noãn Noãn, con thật sự lớn rồi đấy, chuyện lớn thế này mà không nói với bố mẹ sao?"

Nghe thấy bố mẹ dường như không có ý trách móc, cô gái vỗ vỗ ngực nhỏ, thở phào mấy hơi, nũng nịu nói: "Ái chà, chính là... chính là chuyện của hai tháng trước thôi ạ."

"Hai tháng trước? Lúc ở trường sao? Hai đứa quen nhau thế nào?"

"Thì là..."

---❊ ❖ ❊---

Cuối cùng, sau khi Lâm Noãn Noãn dùng hết vốn liếng để thuyết phục, phía bên kia điện thoại truyền đến giọng nói bất lực: "Khi nào thì về?"

Đôi mắt Lâm Noãn Noãn sáng lên, biết là đã qua ải, cô cười hì hì: "Ngày mai con bay về."

"Được rồi, thế thì con gửi thông tin vé máy bay cho bố mẹ trước, bố mẹ ra sân bay đón con!" Bố mẹ Lâm Noãn Noãn thở phào nhẹ nhõm.

Thành phố Lâm Giang không có sân bay, nhưng thành phố Lâm Giang và thành phố tỉnh lị Thiên Giang dùng chung một sân bay, sân bay Thiên Giang X2 cách thành phố Lâm Giang chừng sáu bảy mươi cây số.

Đột nhiên, bố của Lâm Noãn Noãn là Lâm Chính Dương nghĩ đến một việc rất quan trọng, ông trầm giọng hỏi: "Noãn Noãn... con ở Đế Đô thì ở đâu? Là ở một mình đúng không? Phải chú ý bảo vệ bản thân, con còn nhỏ, biết không!"

Ông và vợ là Vu Ái Dung cũng phải thừa nhận Phương Thành vô cùng ưu tú, có được một người con rể như vậy cũng là chuyện rất tốt.

Nhưng điều này tuyệt đối không có nghĩa là họ đồng ý cho hai đứa sống thử ngay bây giờ.

Vu Ái Dung cũng gật đầu, phụ họa vào ống nghe điện thoại: "Đúng vậy Noãn Noãn, con đang ở đâu thế? Không ở cùng với Phương... Phương Thành đó chứ?"

Bà có chút lo lắng, người trẻ tuổi một khi đã nếm trái cấm thì sao kìm lòng được, bà không khỏi thầm cầu nguyện trong lòng: Con gái ngốc của mẹ ơi, con đừng có khờ quá. Những gì có được quá dễ dàng, đàn ông sẽ chẳng bao giờ trân trọng đâu.

Vu Ái Dung nghĩ đến đây, liếc nhìn Lâm Chính Dương, ngày xưa Lâm Chính Dương đã phải theo đuổi bà suốt hai năm trời, bà mới chịu đồng ý.

Tâm trạng bà phức tạp, Phương Thành tung hoành vô địch trên võ đài, mạnh mẽ chiếm lấy ngôi quán quân, hơn nữa còn thẳng thắn bảo vệ Noãn Noãn trong bài phát biểu nhận giải. Bà cũng chấn động tâm trí, hiểu rằng Phương Thành này là một người bạn trai rất tốt và có trách nhiệm.

Tuổi trẻ tài cao, có trách nhiệm, đối với Noãn Noãn là chân tình, vài điểm này cũng đã đủ rồi, chỉ là...

Lâm Chính Dương và Vu Ái Dung dán mắt vào điện thoại, chờ đợi câu trả lời của cô con gái cưng, họ nín thở.

Cô gái ánh mắt lóe lên, mím mím môi, nhỏ giọng nói như kẻ trộm đồ: "Ôi trời, không có đâu... Con và Thành Thành ở riêng hai phòng..."

Nghe vậy, hai ông bà vô cùng an lòng, suýt chút nữa đã đứng dậy ôm chầm lấy nhau! Con gái mình chưa bị làm hại!

Lâm Chính Dương và Vu Ái Dung vừa mới thở phào nhẹ nhõm, tâm trí thả lỏng, tinh thần sảng khoái, đang định khen ngợi cô con gái cưng ngoan ngoãn Noãn Noãn.

Đột nhiên, phía bên kia điện thoại truyền đến giọng nam trầm ấm: "Noãn Noãn, anh tắm xong rồi."

"Bộp." Sau đó điện thoại bị ngắt.

Lâm Chính Dương và Vu Ái Dung vẫn giữ nguyên vẻ mặt vui mừng an lòng, nhưng ánh mắt lại cứng đờ va vào nhau, họ như những cỗ máy, đầu quay từng nấc một, nhìn về phía chiếc đồng hồ treo trên tường phòng khách.

Hai mươi hai giờ lẻ bảy phút! Đã hơn mười giờ đêm rồi... Tim hai ông bà lập tức chùng xuống, giờ này mà còn ở cùng nhau, chưa nói đến việc hai ngày trước ở như thế nào, nhìn tình hình hôm nay, Noãn Noãn sớm đã bị người ta "thu phục" rồi!

Khóe mắt Lâm Chính Dương giật giật, vơ lấy điện thoại định gọi lại.

"Đừng." Vu Ái Dung nắm lấy cánh tay chồng, khẽ thở dài: "Con cái lớn rồi, cứ để nó đi... Hơn nữa, tìm được người con rể như thế này, ông có lật tung cả thiên hạ cũng không tìm thấy đâu."

Lâm Chính Dương ngẩn ra, cô con gái cưng luôn là chiếc áo bông nhỏ của ông, vừa nghĩ đến cây cải trắng mình nuôi gần hai mươi năm bị heo ủi mất, ông liền cảm thấy đắng ngắt như ăn phải khổ qua.

Dù Phương Thành có ưu tú thế nào, được bao nhiêu người săn đón, thì trong mắt ông, Phương Thành vẫn chỉ là con heo đen to xác, mặt dày ủi cây cải trắng của mình, Lâm Chính Dương làm sao vui nổi.

Vu Ái Dung khuyên thêm vài câu, Lâm Chính Dương mới bất lực thở dài thườn thượt, giọng nói đầy bi thương: "Noãn Noãn của ta ơi..."

---❊ ❖ ❊---

Khu Đông Hai, phòng 1208 khách sạn Hilton. Phương Thành kỳ quái nhìn cô gái mặt đỏ bừng, đang trừng mắt đầy giận dữ nhìn mình, không kìm được nhìn ra phía sau, rồi gãi gãi mái tóc vừa lau khô, nghi hoặc hỏi: "Sao thế?"

Lâm Noãn Noãn bĩu cái miệng nhỏ, lườm Phương Thành một cái, đầy vẻ quyến rũ, đôi tay nhỏ của cô do dự một chút, sau đó dứt khoát tắt nguồn điện thoại, ném ra sau lưng.

Phương Thành ngẩn người: "Noãn Noãn?"

"Phù phù!" Lâm Noãn Noãn thở gấp hai hơi, gương mặt càng thêm hồng hào, hàm răng trắng khẽ cắn môi nói: "Có, có muốn phần thưởng không..."

"Ư..." Phương Thành ngây người, thân hình mạnh mẽ vô địch vậy mà lại run lên bần bật hai cái, cánh tay cứng đờ, chiếc áo choàng tắm trượt xuống.

Cô gái kêu khẽ một tiếng, sau đó như chú sư tử nhỏ lao vào người Phương Thành, đẩy Phương Thành ngã nhào xuống giường.

"Đêm, đêm nay, anh là của em..."

Cô phồng cái miệng nhỏ, dường như đang tự cổ vũ bản thân.

Phương Thành búng tay, kình lực bắn ra, tắt sạch công tắc đèn đầu giường.

Đời người có hỉ sự, khi đỗ đạt quán quân, chính là đêm động phòng hoa chúc.

---❊ ❖ ❊---

Ngày hôm sau. Sân bay S1 Đế Đô.

Tiếng loa phát thanh vang lên: "Kính thưa quý hành khách đi chuyến bay đến thành phố Thiên Giang, quý hành khách đi chuyến bay đến thành phố Thiên Giang, chuyến bay xxx sắp cất cánh, xin hành khách chưa lên máy bay vui lòng khẩn trương di chuyển đến cửa ra máy bay số 9."

Lúc này, Phương Thành và Lâm Noãn Noãn đã ngồi trên máy bay.

"Oa, khoang hạng nhất thoải mái quá đi." Lâm Noãn Noãn hạnh phúc nằm trên ghế, trong lòng cực kỳ vui sướng, cô nhìn bạn trai bên cạnh, lòng ngọt ngào.

Chỉ là... cô gái nhíu mày, cơ thể vẫn còn chút không thoải mái, cô lườm Phương Thành: "Thành Thành, đồ xấu xa." Đêm qua dùng sức quá mà.

Phương Thành đeo kính râm cười gượng mấy tiếng, yêu chiều nắm chặt bàn tay nhỏ của cô gái, nói mấy câu tình tứ.

Lâm Noãn Noãn nghe mà đỏ bừng cả mặt, cảm giác đau đớn trên cơ thể dường như biến mất sạch, cô cười hì hì: "Vậy anh phải chăm sóc em cả đời đấy."

"Ừ ừ." Phương Thành vội vã gật đầu như gà mổ thóc.

Khoang hạng nhất bên cạnh cũng có vài người ngồi, nghe thấy cặp tình nhân trẻ đang ân ái, không khỏi thầm thở dài, tuổi trẻ thật tốt.

Đúng vậy, những người ngồi được khoang hạng nhất, hoặc là sự nghiệp thành đạt, hoặc là cấp lãnh đạo công ty, tập đoàn, những người trẻ trong khoang hạng nhất thường là thế hệ thứ hai gia cảnh tốt.

"Rung rung." Phương Thành rút điện thoại ra, có một tin nhắn.

"Tài khoản xxxx của quý khách đã nhận số tiền vào ngày 19 tháng 7 năm 2016, 160.000.000 tệ. Gửi tiết kiệm..."

Phương Thành nhìn mà mắt đờ ra, hợp đồng hôm qua ký, hôm nay đã nhận được tiền, tốc độ này... hơn nữa cái cậu ấy đang chú ý là chuỗi con số này. Rốt cuộc là có mấy số không.

Cô gái bên cạnh ghé cái đầu nhỏ qua, đôi mắt to tò mò nhìn, muốn biết bạn trai đang xem gì.

"Oa! Hơn một trăm triệu?" Lâm Noãn Noãn hít sâu một hơi, thốt lên kinh ngạc, chuỗi số không kia làm cô choáng váng cả mắt!

Trong đầu cô lúc này chỉ còn lại một câu hỏi: Nhiều tiền như vậy, đủ cho cô ăn bao nhiêu bữa thịt đây...

Mấy người trong khoang hạng nhất ngẩn người, ánh mắt nghi hoặc không chắc chắn rơi trên cặp tình nhân trẻ, vừa rồi họ dường như nghe thấy một tiếng kinh thán: Hơn một trăm triệu?

Dù họ có gia sản giàu có, hay là cấp lãnh đạo cao cấp của tập đoàn công ty nào đó, thì con số một trăm triệu cũng rất xa vời.

---❊ ❖ ❊---

Hành trình hai tiếng đồng hồ trôi qua. Máy bay chậm rãi hạ cánh xuống sân bay Thiên Giang X2.

Ánh mắt Phương Thành rơi ra ngoài cửa sổ máy bay, những cảm xúc phức tạp cuộn trào trong lòng, cuối cùng hội tụ thành một ý nghĩ: Bố mẹ ơi, con đã về rồi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:47
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »