thần tượng trời sinh

Lượt đọc: 1249 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 677
Sơn Thần chân thân (ba)

❊ ❊ ❊

Ầm!

Cuối cùng, cái sơn động này không chịu nổi sức mạnh to lớn nữa, như núi lửa phun trào, nổ tung từ đỉnh động. Một luồng khí lãng khổng lồ cùng nham thạch nóng chảy dưới lòng đất phun thẳng lên không trung, uy lực thực sự không kém gì những ngọn núi lửa im lìm đã lâu bỗng chốc bộc phát mãnh liệt.

Toàn bộ sơn động ầm ầm sụp đổ, ngay cả ngọn núi nơi sơn động tọa lạc cũng như sắp sập xuống vậy.

Mà Tạ Lãng ở trong động vẫn duy trì việc vận hết sức lực thôi động Nguyên Thần Khí, những tảng đá rơi xuống ầm ầm đều bị bức tường khí vô hình bên ngoài cơ thể hắn đánh bật ra.

Vị Sơn Thần đại nhân kia lúc này đang dốc toàn lực giương hết xúc tu cùng thân thể khổng lồ của mình ra, tựa như một con bạch tuộc thời tiền sử to lớn vô cùng, trôi nổi giữa không trung, tham lam hấp thụ nguồn sức mạnh bản nguyên khổng lồ, sung túc giữa đất trời xung quanh.

Tuy Tạ Lãng không hề di chuyển cơ thể, nhưng hắn vẫn cảm nhận được thân thể và thần thức của Sơn Thần đang thay đổi to lớn.

Vô số sức mạnh bản nguyên khổng lồ tràn vào thân thể Sơn Thần, trong khoảnh khắc chuyển hóa thành sinh khí, nuôi dưỡng thân thể khổng lồ nhưng chưa hồi phục hoàn toàn của Sơn Thần đại nhân. Tạ Lãng nhìn thấy vô số xúc tu mới mẻ đang vươn ra từ trong cơ thể Sơn Thần đại nhân.

Điều khoa trương hơn là, lúc này thần thức của vị Sơn Thần đại nhân này cũng nhanh chóng tăng lên tới một cảnh giới đáng sợ, thậm chí – đã sắp ngưng tụ thành thực thể. Sức mạnh thần thức cũng giống như tinh thần lực, nếu thứ này ngưng tụ thành thực thể, tất nhiên phải đạt tới trình độ cực kỳ cao cả về cường độ lẫn độ chính xác.

Thậm chí là Thổ Mục, tuy có thể ngưng tụ thần thức thành thực thể, nhưng cũng chỉ có thể duy trì trong thời gian ngắn.

Có thể thấy, vị Sơn Thần đại nhân này quả nhiên không hổ là sinh vật hung hãn của nền văn minh tiền sử, là sự tồn tại điển hình của kiểu bưu hãn.

Nếu không phải bị thân thể khổng lồ hạn chế, chỉ sợ vị Sơn Thần đại nhân này đã sớm thoát khỏi nơi đây rồi.

Loại thân thể to lớn vô cùng này tuy có thể tích trữ nhiều năng lượng hơn, nhưng một khi gặp phải đả kích mang tính hủy diệt, thì loại sinh vật siêu cấp có thân thể to lớn này lại không dễ sống sót bằng những sinh vật nhỏ bé.

Ví dụ như, năm xưa khi Trái Đất gặp phải đả kích mang tính hủy diệt, loài khủng long từng thống trị hành tinh đã tuyệt chủng, nhưng gián, chuột lại sống sót, đây chính là một ví dụ điển hình.

Có lợi ắt có hại, sự vật trong tự nhiên vốn dĩ luôn đối lập mà thống nhất.

Vị Sơn Thần đại nhân này đã ở trong sơn động tăm tối không thấy ánh mặt trời này không biết bao nhiêu năm tháng, chính là để có thể tu phục lại cơ thể, sau đó thoát khỏi nơi này. Chỉ là, cơ thể ngài quá đỗi khổng lồ, khi khó khăn lắm mới hấp thụ, tu bổ được một phần thân thể, thì những bộ phận khác lại tiêu tốn lượng lớn năng lượng, vì vậy mới khiến tiến triển chậm chạp, buộc phải cầu viện Tạ Lãng.

Ngoài ra, nghe vị Sơn Thần đại nhân này nói, sức mạnh bản nguyên trên hành tinh hiện nay cũng không còn dồi dào như thời của ngài, đây có lẽ cũng là một trong những lý do khiến ngài mãi không thể hồi phục hoàn toàn.

Nhưng dù sao đi nữa, dưới sự giúp đỡ của Tạ Lãng và Nguyên Thần Khí, vị Sơn Thần đại nhân này cuối cùng cũng có cơ hội thoát khốn.

Thế nhưng, lúc này thiên tượng toàn bộ núi Hoàng Liên đã quỷ dị tới cực điểm, khi thì cuồng phong bão táp, khi thì sấm chớp đùng đoàng, bất thình lình lại địa động sơn dao, nham thạch phun trào. Đừng nói dân làng quanh dãy núi đã sợ tới mức hai chân run rẩy, ngay cả quân chính nhân viên nhận tin tìm đến cũng đã bị chấn động đến mức hồn bay phách lạc.

Chỉ là, máy bay của cả hai phe quân chính căn bản không thể tới gần khu vực trung tâm, bởi nơi trung tâm chính là chỗ Tạ Lãng và Sơn Thần ở. Nơi đó còn đáng sợ hơn cả bão lốc, vì ngoài cuồng phong ra, còn có sấm sét, nham thạch núi lửa, thậm chí vì sức mạnh thần thức mạnh mẽ của Sơn Thần gây ảnh hưởng, ngay cả radar hay những thứ tương tự cũng không thể sử dụng. Còn về những người lính đáng thương được phái đi dò xét từ mặt đất, từng người một đều bị uy áp thiên nhiên mạnh mẽ dọa cho quay đầu bỏ chạy, khung cảnh hủy thiên diệt địa thế này, bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ sợ hãi.

Tạ Lãng tự nhiên cũng biết tình hình hiện tại chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của nhiều người. Hắn không quá lo lắng về chính phủ và quân đội Việt Nam, vì những đạn dược bình thường này đối với hắn căn bản không có chút tác dụng nào. Điều hắn lo lắng chỉ là vài nhân vật lợi hại khác. Ví dụ như Cao Trảm, Yển Hà hoặc là người của Quỷ Phủ, nếu lúc này những kẻ đó đột nhiên phát khó, chỉ sợ Tạ Lãng và vị Sơn Thần đại nhân này đều sẽ gặp xui xẻo.

Đặc biệt là Tạ Lãng lúc này còn đang thôi động hai viên Nguyên Thần Khí, dù là Thiên Cơ Thành hay người của Quỷ Phủ, cho tới những nhân vật lợi hại của thế giới phương Tây, đối với thứ như Nguyên Thần Khí, ai cũng muốn nhúng tay vào.

Dù sao thì từ chỗ Thổ Mục, hắn đã biết Nguyên Thần Khí là kết tinh trí tuệ của một nền văn minh, có thể phát huy tác dụng vô cùng mạnh mẽ.

Tuy lo lắng thì lo lắng, nhưng Tạ Lãng lại không nhàn rỗi.

Lúc này, đối với vị Sơn Thần đại nhân kia đã tới thời khắc mấu chốt nhất, nếu lúc này Tạ Lãng đột nhiên dừng tay, tất sẽ thất bại trong gang tấc.

Tuy nếu lúc này Tạ Lãng ra tay, có lẽ có thể dễ dàng giải quyết vị Sơn Thần đại nhân mạnh mẽ này, trừ khử cho mình một đối thủ tiềm tàng, nhưng ý niệm này chỉ thoáng qua, rồi nhanh chóng bị Tạ Lãng dập tắt.

Dù sao, đối với một cường giả như vậy mà dùng thủ đoạn tương tự như đánh lén, thế nào cũng có chút không quang minh chính đại, hơn nữa vị Sơn Thần đại nhân này tuy trông có vẻ tà ác, nhưng đối với Tạ Lãng vẫn luôn không hề lộ ra bất kỳ ác ý nào.

Vì vậy, ý niệm tà ác này tuy có chút cám dỗ, nhưng nhanh chóng bị Tạ Lãng gạt bỏ. Hắn tiếp tục dốc toàn lực thôi động Nguyên Thần Khí, tụ tập thêm sức mạnh tới bên cạnh Sơn Thần.

Xúc tu vươn ra trên người Sơn Thần ngày càng nhiều, lúc này ngài đã không còn giống một con quái vật bạch tuộc khổng lồ nữa, mà giống một con nhím biển khổng lồ hơn. Mỗi một xúc tu đều cố gắng vươn ra bốn phía, tham lam hấp thụ nguồn sức mạnh bản nguyên trời đất dồi dào vô cùng.

Quá trình này kéo dài khoảng mười mấy phút, thiên địa quanh vùng núi Hoàng Liên đã sớm biến dạng hoàn toàn. Đúng lúc này, Tạ Lãng nhạy bén cảm giác được vài luồng thần thức mạnh mẽ đang áp sát về phía này.

Hiển nhiên, có nhân vật lợi hại đã cảm ứng được dị biến nơi đây.

Tuy Tạ Lãng sớm biết chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của một số người, nhưng không ngờ đối phương lại tới nhanh như vậy.

Tình hình hiện nay, người tới mười phần thì chín phần là địch không phải bạn, vì nhân vật lợi hại duy nhất có chút giao tình với Tạ Lãng chỉ có Côn Sơn.

Trong lòng Tạ Lãng không khỏi có chút lo lắng, nếu người tới là kẻ địch, nhìn thấy tình cảnh này, đối phương chắc chắn sẽ ra tay. Khi đó đừng nói Sơn Thần bị trọng thương, chỉ sợ Tạ Lãng cũng sẽ bị vạ lây.

Một tầng vẻ lo âu bao trùm toàn bộ gương mặt Tạ Lãng, hắn chỉ hy vọng vị Sơn Thần đại nhân này có thể hồi phục sớm một chút, thì dù kẻ địch có tới, Tạ Lãng cũng có thể ung dung chuồn đi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:644
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Trục Một