thần tượng trời sinh

Lượt đọc: 1249 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 627
Du lịch (Phần 1)

❊ ❊ ❊

"Không sao, tôi cũng chỉ nhắc nhở cô một chút thôi." Tạ Lãng nói, "Trải qua nhiều chuyện như vậy, cái đầu này của tôi cũng trở nên sáng suốt hơn chút rồi, sau này thật sự có vấn đề gì, tôi cũng sẽ giúp cô. Tuy nhiên, chuyện tranh quyền đoạt lợi kiểu này, cô không cần bận tâm, cứ để cha và anh trai cô làm là được. Chỉ là, dù sao cũng là người một nhà, không cần thiết phải làm ra nông nỗi như nhà Tô Mộc."

"Phải đó, dù sao cũng là người một nhà, tôi cũng không hy vọng nhìn thấy chuyện của nhà Tô Mộc xảy ra." Nhiễm Hề Hề nói, "Tạ Lãng, anh đã làm như vậy, liệu có đề nghị gì không?"

"Đã là chuyện không thể tránh khỏi thì nên làm sớm một chút." Tạ Lãng nói, "Nếu tam gia gia của cô sớm định đoạt người thừa kế, thì sau này dù có tranh chấp, đoán chừng cũng sẽ không nghiêm trọng đến thế. Đợi cha và anh trai cô tiếp quản phần lớn sản nghiệp của Nhiễm gia, những người khác dù muốn phản đối cũng sợ là không có bản lĩnh lớn đến vậy."

"Được rồi, chuyện này rảnh rỗi tôi sẽ nói với họ thử xem." Nhiễm Hề Hề nói, "Anh cũng biết đấy, tôi chẳng có hứng thú gì với mấy chuyện này cả. Vì, hì, dù sao anh cũng có nhiều tài sản thế kia, tôi có gì phải lo lắng chứ."

"Đúng vậy, cô hoàn toàn không cần phải lo lắng gì cả." Tạ Lãng nói, giơ giơ đống tài liệu trong tay lên, "Nhưng mà, chuyện tam gia gia cô giao cho tôi phải làm thế nào đây, lẽ nào cô cũng không định quản chút nào sao?"

"Này, chuyện này là anh đã đồng ý với tam gia gia tôi mà, vậy thì anh cứ chịu trách nhiệm giúp ông ấy làm cho xong đi." Nhiễm Hề Hề nói.

"Tôi đồng ý với ông ấy cũng không phải vì nể mặt cô sao." Tạ Lãng nói, "Ý tôi là, cô có hứng thú đi Việt Nam du lịch một chuyến không?"

"Việt Nam?" Nhiễm Hề Hề nói, "Đó là nơi khỉ ho cò gáy, có gì hay mà du lịch chứ — nhưng mà, đã nói chuyện này là vì nể mặt tôi, vậy thì không thể không đi cùng anh một chuyến rồi, dù sao gần đây trong cục cũng chẳng có vụ án lớn nào cần tôi giải quyết cả."

Tạ Lãng mừng rỡ, nói: "Vậy thì cứ quyết định như thế nhé."

Nếu chỉ có một mình đến nơi như Việt Nam thì quả thực có chút tẻ nhạt, nhưng nếu có Nhiễm Hề Hề đi cùng thì đó lại là chuyện khác hẳn. Có mỹ nhân bầu bạn, ít nhất trên đường đi sẽ không đến nỗi buồn chán. Mặc dù Tạ Lãng đã đồng ý, nhưng bản thân hắn cũng biết chuyện này quả thực hơi khô khan, mặc dù đối với hắn mà nói, độ khó cũng chẳng lớn là bao. Thế nhưng, Tạ Lãng không ngờ tới, chuyến đi có thể coi là khô khan lần này lại mang đến cho hắn những thu hoạch bất ngờ.

Chuyến đi tới Việt Nam được ấn định sau ba ngày nữa. Đối với chuyến du lịch Việt Nam lần này của Tạ Lãng, Gia Cát Minh và Thẩm Thiết đều tỏ ra khó hiểu, dù sao cái nơi khỉ ho cò gáy như Việt Nam đối với Cửu Phương Lâu và Tạ Lãng mà nói đều nên là vô nghĩa. Sau này, khi hai người Gia Cát Minh và Thẩm Thiết biết được nguyên nhân, chỉ đành cười khổ một tiếng, tỏ ý thấu hiểu. Dù sao thì đối với tính nết của Nhiễm Hề Hề, hai người này vẫn có nghe qua đôi chút.

Thế nhưng Tạ Lãng lại không cảm thấy khoa trương như Gia Cát Minh và Thẩm Thiết nghĩ. Cho dù Việt Nam có lẽ không phải là nơi vui chơi, nhưng chỉ cần có Nhiễm Hề Hề bầu bạn, nghĩ cũng không phải là việc gì khổ cực. Hơn nữa đúng như Nhiễm Hề Hề nói, hiện tại thời tiết lạnh lẽo như vậy, đi một chuyến đến vùng Việt Nam vừa vặn là tránh rét, dù sao nhiệt độ bên đó tuyệt đối sẽ không giống như Cửu Phương Lâu ở đây thường xuyên có tuyết rơi. Ngoài ra, trước Tết Tạ Lãng luôn bận rộn ở Mỹ để đối phó với Hắc Ám Nghị Hội, vẫn luôn không có nhiều thời gian ở bên Nhiễm Hề Hề, vừa vặn bây giờ có một cơ hội để hai người có một chuyến du lịch thân mật, cũng coi là một chuyện mỹ mãn.

Chuẩn bị một chút, Tạ Lãng liền cùng Nhiễm Hề Hề lên đường. Mặc dù dựa vào thủ đoạn của Tạ Lãng hoàn toàn có thể cùng Nhiễm Hề Hề "vượt biên" sang đó, nhưng lần này Tạ Lãng và Nhiễm Hề Hề vẫn thông qua con đường chính quy để nhập cảnh. Bởi vì lần này cũng không phải tiến hành chuyện gì không thể lộ diện, chỉ là tìm lại hài cốt liệt sĩ, tự nhiên không cần phải lén lút. Hơn nữa lần này Tạ Lãng còn thông qua công ty của Cửu Phương Lâu ở Việt Nam, kiếm một danh nghĩa "đầu tư phát triển", hoàn toàn là đường đường chính chính.

Công ty của Cửu Phương Lâu tại Việt Nam nghe tin ông chủ muốn đến thị sát, vốn dĩ định tổ chức một buổi lễ chào mừng long trọng, nhưng đã bị Tạ Lãng hủy bỏ, dù sao thì Tạ Lãng vốn không thích bày vẽ mấy cái trò này.

Tạ Lãng và Nhiễm Hề Hề đều là lần đầu tiên đến Việt Nam. Việt Nam trong ấn tượng của họ dường như là rất lạc hậu, thậm chí là nghèo khó, nhưng hiện tại xem ra có chút không giống với ấn tượng đó. Quy mô thành phố ở Việt Nam tuy không thể so với Trung Quốc, nhưng trông cũng không phải là quá lạc hậu. Có lẽ vì không có quản lý đô thị, nên các sạp hàng trên đường phố rất tùy tiện, trong thành phố cũng có thể thường xuyên nhìn thấy các loại xe máy chạy qua lại. Ngoài ra, nhìn từ trang phục và thần thái của những người này, cũng không giống những kẻ không đủ cơm ăn.

Người tiếp đón Tạ Lãng giải thích rằng, những năm gần đây không chỉ Trung Quốc thay đổi rất lớn, mà rất nhiều nước châu Á cũng đang phát triển với tốc độ chóng mặt, Việt Nam thời hậu chiến cũng vậy. Bây giờ rất nhiều công ty nổi tiếng nước ngoài đều đã lập nhà máy sản xuất tại Việt Nam. Trước đây Trung Quốc được gọi là công xưởng thế giới chính là vì nguồn lao động giá rẻ của Trung Quốc. Ngày nay một phần của công xưởng thế giới đã bắt đầu chuyển dịch sang Việt Nam, đó cũng là vì Việt Nam hiện nay trở thành lựa chọn ưu tiên cho nguồn lao động giá rẻ. Mặc dù là lao động giá rẻ, nhưng có sự rót vốn của nước ngoài, Việt Nam cũng bắt đầu phát triển lên, hiện nay cũng có thể coi là các gia đình bình thường đều có thể đi xe máy.

Tạ Lãng và Nhiễm Hề Hề được sắp xếp ở tại khách sạn hạng sao ở Thành phố Hồ Chí Minh, dù sao cũng là ông chủ của Cửu Phương Lâu, công ty cấp dưới đương nhiên không thể để Tạ Lãng và Nhiễm Hề Hề ở nơi quá tồi tàn. Sau khi vào khách sạn, Tạ Lãng cũng đuổi người dẫn đường đi, dù sao để lại một người làm bóng đèn cũng chẳng phải chuyện hay ho gì.

"Oa, chi tiêu ở đây rẻ thật đấy!" Nhiễm Hề Hề chỉ vào bảng giá của khách sạn nói, cô gần như không dám tin mức chi tiêu lưu trú tại khách sạn ở đây lại rẻ như vậy, hơn nữa Nhân dân tệ ở đây cũng rất thông dụng. Tạ Lãng liếc nhìn cái giá đó, quả thực so với Trung Quốc thì rẻ hơn rất nhiều.

Sau khi vào phòng khách sạn xa hoa, Nhiễm Hề Hề đá văng đôi giày trên chân, nằm dài trên chiếc ghế sofa mềm mại, lộ ra vẻ mặt lười biếng, nói: "Thật không ngờ, thời tiết ở Việt Nam bây giờ lại tốt như vậy, vốn tưởng đây là một chuyến việc khổ sai, không ngờ tới lại đến đúng lúc thế này."

"Sao hả, cô cứ tưởng Việt Nam là Châu Phi chắc, hay là nơi ăn lông ở lỗ?" Tạ Lãng cười cười, "Nhưng tôi cũng không ngờ nơi này lại tốt hơn so với tưởng tượng. Xem ra, cái việc mà tam gia gia cô giao cho chúng ta cũng không tệ lắm, chuyến du lịch này thật sự là không tồi."

"Vậy thì, anh có nên cân nhắc xem làm sao để cảm ơn tôi không?" Nhiễm Hề Hề cười nói.

"Lấy thân báo đáp có được không?" Tạ Lãng cười nói, nhào về phía chiếc ghế sofa. Tình nhân sau khi đã có những tiếp xúc thân mật rồi thì giữa hai người cũng không còn gọi là có khoảng cách nữa.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:580
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Trục Một