Liễu Doanh Doanh ngày mai có tiết, Lý Mặc liền đưa cô về trường trước, còn cậu tự mình lái xe tới tiệm lẩu hải sản của Lý Ngôn Tân, Ngưu Tam Béo và bọn họ đang đợi cậu ở đó để ăn tối.
Việc kinh doanh của tiệm lẩu hải sản vẫn tốt như vậy, khi Lý Mặc tới nơi thì thấy Ngưu Tam Béo đang hút thuốc ở cửa, thỉnh thoảng lại cười nói điều gì đó với một người phụ nữ bên cạnh.
"Lý thiếu, bên này."
Lý Mặc đi tới bên cạnh họ, trước tiên mỉm cười chào người phụ nữ kia: "Ngũ tổng, chào chị."
"Chào Lý tiên sinh." Ngũ Mẫn lịch sự đáp lại. Người trước mắt này có thể nói là không ai sánh bằng trong lớp trẻ, còn có mấy vị đại lão quan hệ rất tốt với cậu, thế mà cậu lại rất khiêm tốn, khiêm tốn đến mức chỉ nghe danh chứ không thấy mặt.
"Tam Béo, bên cạnh có mỹ nữ đi cùng, anh có phải nên kiểm soát việc hút thuốc chút không?"
Ngưu Tam Béo vội vã vứt điếu thuốc, dùng chân giẫm lên rồi nói: "Đợi cậu chán quá nên ra ngoài hít thở chút không khí, đi thôi, nguyên liệu nấu ăn đã chuẩn bị xong cả rồi."
"Lý tiên sinh, nghe Ngưu tổng nói lần này ở Vân Sơn có khai quật được một viên đá Olivin cấp độ đá quý lớn nhất thế giới hiện nay, sau này có trưng bày trong bảo tàng không?"
"Chắc là có, những thứ này đều thuộc về quốc gia, xử lý thế nào thì cấp trên tự nhiên sẽ đưa ra ý kiến chỉ đạo."
Cô ấy làm trong ngành trang sức, nên khá quan tâm đến chuyện này.
"Lý thiếu, cái bảo tàng di chỉ văn hóa Vân Sơn đó đã xác định xây dựng ở chỗ nào tại Yên Giao chưa? Tôi bàn bạc với mấy anh em, nếu có tin tức nội bộ thì có thể bố trí trước, nhất là các con phố thương mại, phố ăn vặt xung quanh chẳng hạn."
"Các người không ra tay ở gần bảo tàng kho báu Hạng Vũ à?"
"Giới của chúng tôi yếu hơn một chút, cho nên đợi đến khi biết tin tức chính xác thì đã không còn cơ hội tham gia vào nữa."
Lý Mặc cũng biết chút ít về những chuyện này, nên lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn. Ngưu Tam Béo cảm thấy điện thoại rung lên một cái, mở ra xem liền vội vàng ôm lấy vai Lý Mặc cười nói: "Anh em tốt, tối nay cứ thả cửa mà ăn."
"Đừng làm quá đà, dù sao cũng phải chia cho người khác một chút bánh ngọt."
"Hiểu rồi, chúng tôi cũng chỉ là theo sau cậu kiếm chút tiền lẻ mà thôi."
Trên bàn ăn, ba người vừa ăn vừa vui vẻ trò chuyện, chẳng bao lâu sau Lý Ngôn Tân mặc đồng phục đầu bếp đi vào.
"Lý Mặc, nguyên liệu hôm nay thế nào?"
"Rất tươi, rất ngon, nhất là nước lẩu này, anh có phải đã nghiên cứu điều chế lại không? Hình như có chút mùi thảo mộc, hương vị rất đặc biệt."
"Tôi đã nói rồi, cậu mới là nhà ẩm thực chân chính, không như cái tên Tam Béo này, dù có điều chế một trăm loại nước lẩu hương vị khác nhau, trong miệng hắn đều là một vị. Trước mặt hắn, tay nghề nấu nướng này của tôi đặc biệt không có chút cảm giác thành tựu nào."
"Hahaha, tôi biết ngon là được rồi mà." Ngưu Tam Béo rót cho anh một ly rượu vàng, nâng ly nói: "Vì Lý thiếu đón gió tẩy trần, cạn ly."
Lý Mặc uống canh hải sản, Ngũ Mẫn cũng rất hào sảng, cùng uống rượu vàng theo.
"Ngôn Tân, dạo này sao tôi nghe được tin không hay, nói đường huynh của anh đang rục rịch đối phó với anh. Có chuyện gì cần anh em giúp đỡ cứ nói, nếu không được thì chúng ta cũng chẳng hiếm lạ gì chút gia nghiệp đó của Lý gia, tự lập môn hộ càng tự tại, cũng chẳng cần nhìn sắc mặt ai."
Ăn được một nửa, Ngưu Tam Béo đột nhiên đổi chủ đề. Lý Ngôn Tân khẽ nhíu mày, nhẹ nhàng thở dài, cười khổ nói: "Cha tôi là con nuôi, cho nên nội bộ Lý gia xảy ra chút vấn đề, cha tôi cũng đành để tôi về đó gánh vác một phen. Nhưng lần này vị đại thiếu gia kia của Lý gia thật khiến người ta kinh ngạc, vậy mà có thể lấy ra nhiều vốn liếng như vậy để mua cái bình gốm Thanh Càn Long phấn thái lộng lẫy chuyển tâm đó. Sau này mới biết khi còn du học ở nước ngoài, hắn chơi chứng khoán, chơi quỹ, chơi bất động sản, kiếm được rất nhiều, giá trị tài sản ròng sớm đã hơn một tỷ, ai..."
"Thằng nhóc đó vậy mà im hơi lặng tiếng phát tài, giá trị tài sản ròng hơn tỷ, không phải nói lần này hắn liên hợp mấy vị công tử cùng ra tay sao?"
Lý Ngôn Tân lắc đầu: "Đó là thông tin truyền ra cho người bên ngoài thôi, thực ra mười tỷ vốn đó là một mình hắn lấy ra, tiền được chuyển từ nước ngoài vào trong nước dưới hình thức đầu tư, dù sao thì trên dưới Lý gia đều bị chấn kinh. Không nói mấy chuyện đó nữa, chúng ta ăn thôi."
Lý Mặc nhìn vẻ mặt có chút chán nản của anh, cũng thầm thở dài một tiếng. Cậu cứ ngỡ Lý Ngôn Tân chỉ là người của chi nhánh, không ngờ cha anh chỉ là con nuôi của Lý gia, cho nên Lý lão gia tử từ đầu đến cuối vẫn hy vọng Lý Giai Vũ có thể kế thừa sản nghiệp của Lý gia.
Lần này Lý Giai Vũ nổi danh trong giới ở kinh đô, Lý lão gia tử thuận nước đẩy thuyền lại triệu hồi anh ta về kinh đô.
"Lý ca, tôi thấy ngày tháng là do mình sống, ngày tháng người khác ban cho dù có sống thoải mái thì trong lòng cũng không đủ an tâm."
"Haizz, tôi trước giờ chưa từng nghĩ tới việc nhúng tay vào những sản nghiệp kia của Lý gia, bây giờ trong lòng chỉ là có chút hụt hẫng nhỏ nhoi mà thôi. Nhưng cậu nói đúng, ngày tháng trước đây tôi sống mới gọi là an tâm, việc kinh doanh ở đây tốt, việc kinh doanh hợp tác cùng các cậu càng cháy hàng không chịu được, chi nhánh chuỗi cửa hàng thứ hai đã bắt đầu trang hoàng, dự kiến nửa năm sau lại mở thêm hai chi nhánh nữa, làm tầm hai ba năm biết đâu thương hiệu nhà hàng của chúng ta có thể vận hành lên sàn chứng khoán, từ không đến có, đây mới là cuộc đời tôi muốn."
"Nói hay lắm người anh em, vì cuộc đời của chúng ta, cạn ly."
Ngưu Tam Béo hào sảng uống cạn một hơi, sau đó trên mặt nổi lên một chút ửng đỏ vì rượu, tên này tửu lượng cũng bình thường, uống nhiều là lên đầu.
Đúng lúc này chuông điện thoại của Lý Mặc vang lên, là Tần lão gia tử gọi tới. Xem ra ông ấy đã biết cậu quay về kinh đô, cậu ra dấu im lặng với mọi người, sau đó bắt máy nói: "Tần gia gia chào ông ạ."
"Chào cái rắm, thằng nhóc cậu quay về kinh đô rồi mà cũng không biết qua thăm hỏi một tiếng."
Nghe giọng điệu có vẻ đang nổi nóng, Lý Mặc vội cười nói: "Ở Vân Sơn dưới đất hơn một tháng, mặt đen thui rồi, không dám mặt mũi nào đi gặp ông và Thi gia gia. Cho nên vừa về tới kinh đô, cháu liền rú rú trong nhà không gặp ánh mặt trời, đây này, da dẻ trắng lại chút rồi, đang định ngày kia sẽ qua thăm ông đây."
"Tại sao không phải là ngày mai qua?" Giọng điệu vẫn còn chút nóng nảy.
"Ngày mai buổi sáng có tiết, hay là buổi chiều cháu mặt dày qua ăn chực bữa cơm tối nhé?"
"Chắc chắn tới chứ?"
"Chắc chắn sẽ tới ạ." Lý Mặc trả lời rất kiên định.
"Hahaha." Đầu dây bên kia Tần lão cười lớn, giọng vang dội nói: "Vậy mấy lão già chúng ta cứ ở nhà đợi cậu tới, nếu dám cho leo cây, ta sai người đi bắt cậu về. Ta cúp máy đây, chiều mai gặp."
Khóe miệng Lý Mặc lộ ra một nụ cười, cất điện thoại đi.
"Điện thoại của Tần gia gia à?" Ngưu Tam Béo ngưỡng mộ nói: "Ông lão đối với cậu thật sự là nhìn bằng con mắt khác đấy."
"Ngày mai buổi chiều anh có rảnh thì chúng ta cùng đi đi, nghe ý của Tần lão, ngày mai bên đó có mấy người ở đấy."
Ngưu Tam Béo lắc đầu nguầy nguậy, hắn sẽ không bao giờ đi tới Tần gia đại viện, đời này cũng không muốn qua đó.
"Tần gia gia gọi cậu đi làm gì?"
Lý Mặc bóc một con tôm lớn chấm nước sốt bỏ vào miệng, sau đó nhún vai nói: "Không nói, chỉ bảo cháu ngày mai buổi chiều nhất định phải qua một chuyến, chắc là có chuyện gì quan trọng đấy."
Lý Ngôn Tân lúc này mới ngẩng đầu nói: "Tôi đại khái biết là chuyện gì, hôm qua ở Lý gia đại viện nghe được chút tin đồn, đại thiếu gia Lý gia kia chuẩn bị dùng bình gốm Thanh Càn Long phấn thái lộng lẫy chuyển tâm làm lễ vật đính hôn, muốn chính thức cầu hôn với Tần gia."
"Cái gì?"
Ngưu Tam Béo và Ngũ Mẫn nhìn nhau, tên đó thực sự chịu chơi, đó là sính lễ tương đương một tỷ đấy.
Thủ bút thật lớn.
Lý Mặc cũng hơi ngạc nhiên, nhưng trong lòng rất nhanh đã khôi phục bình tĩnh. Cái tên Lý Giai Vũ đó động tĩnh khá lớn, nhưng mười phần thì chín phần là sẽ thất vọng mà về, bởi vì cầu hôn có thành công hay không, mấu chốt là xem Tần Tư Duệ.
Tần Tư Duệ không để trong lòng, cậu dù có lấy ra một trăm tỷ, cô ấy cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn cậu một cái.