Tầm Bảo Thần Đồng

Lượt đọc: 426 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 221
Tám lần quán quân

❊ ❊ ❊

Cuộc thi 1500 mét dựa vào sức bền, còn cuộc thi 5000 mét thì dựa vào ý chí. Hơn nữa cũng không phải người bình thường nào cũng có gan tham gia, toàn bộ nhân văn học bộ chỉ có hai người đăng ký, Lý Mặc là một trong số đó.

Bên phía Thể viện thì số lượng người đông hơn một chút, Lý Mặc đứng trên đường chạy đã thấy hơn mười sinh viên Thể viện đang đập tay khích lệ nhau, thỉnh thoảng còn có rất nhiều ánh mắt liếc nhìn về phía cậu.

Hội thao trường năm nay định sẵn là một sự kiện đáng để hoài niệm.

Ngoài lan can sân vận động vẫn có rất nhiều người đang xem, đặc biệt là các bạn cùng lớp chuyên ngành Khảo cổ, ngoại trừ Hàn Lập không tới, những người khác đều đã đến đủ.

Lúc này họ đều đang nhỏ giọng trò chuyện.

"Lát nữa có cần cổ vũ cho Lý Mặc không?"

"Thôi bỏ đi, giữ chút thể diện cho vận động viên các học viện khác, sau khi trận đấu bắt đầu thì mọi người yên lặng chút đi."

"Bạn học Lý Mặc đúng là cao thủ cô đơn, có cổ vũ hay không thì kết quả đã định sẵn rồi, chúng ta ở đây xem như giết thời gian thôi. Chờ cậu ấy chạy qua mấy vòng, rồi đưa nước đường nho đã chuẩn bị sẵn cho cậu ấy uống chút."

"Vô địch là cô đơn nhất."

Cố vấn Giả Văn quay đầu nhìn các sinh viên bên cạnh, trên mặt từng người đều lộ vẻ bình thản, xem ra sau khi tận mắt chứng kiến thực lực của Lý Mặc, đối với hạng mục thi đấu cuối cùng này, trong lòng họ đã mặc định kết quả.

Cuộc thi 5000 mét bắt đầu.

Lần này Lý Mặc không hề dây dưa, cậu muốn kết thúc sớm nên dùng tốc độ chạy bộ buổi sáng thường ngày để dẫn đầu. Bước chân cậu vững chãi, nhịp thở đều đặn, cả người tiến về phía trước với một tốc độ gần như không đổi.

Sau một vòng, hai vòng, ba vòng, những tuyển thủ không được rèn luyện sức khỏe lần lượt bỏ cuộc, những người có thể kiên trì cơ bản đều là những sinh viên Thể viện đó. Thế nhưng tất cả mọi người đều rất cạn lời, Lý Mặc đã bỏ xa họ cả trăm mét.

Quả nhiên cậu chạy một mình đến cô đơn.

"Xem chẳng có gì thú vị." Giáo sư Chu Xương Bình đang quan sát trên khán đài cao khẽ thở dài, hai ngày nay chỉ toàn xem một mình cậu ấy biểu diễn, dường như có chút nhạt nhẽo vô vị.

"Giáo sư Chu, hay là chúng ta về văn phòng uống trà đi." Ngô Giáo sư đề nghị, ông ấy xem cũng có chút buồn ngủ.

"Về uống trà thôi, kết quả đã định sẵn rồi. Giáo sư Chu, buổi trưa ông có nhắc đến việc Lý Mặc lại phát hiện ra chiếc cốc gốm đen vỏ trứng thời kỳ đồ đá mới ở nơi nào đó, chúng ta về rồi thảo luận tiếp đi."

"Thảo luận gì cơ?"

"Tất nhiên là thảo luận xem sau khi di chỉ thời kỳ đồ đá mới được phát hiện, trường chúng ta nên phái những ai đi. Chúng ta đều đã già rồi, nên tạo cơ hội cho nhiều người trẻ tuổi hơn."

"Theo lời Lý Mặc thì chuyện này vẫn chưa đâu vào đâu cả. Sao các ông đều đặt nhiều niềm tin vào cậu ta thế? Trước kia lúc buồn chán thì đều bàn bạc xem sau khi nghỉ hưu nên làm gì, giờ sao lại nóng lòng muốn thằng nhóc đó ngày nào cũng phải gây ra chút động tĩnh thế?" Chu Xương Bình cười nói, "Tuy nhiên chuyện này tôi đã trao đổi với lãnh đạo nhà trường rồi, suy nghĩ của họ cũng giống các ông, để cho nhiều phó giáo sư, giảng viên trẻ tuổi hơn cùng tham gia vào. Dù sao chúng ta cũng không giỏi công tác khảo cổ thời kỳ đồ đá mới, cứ để họ đi theo làm trợ thủ cho Giáo sư Trương Hạo bên Thanh Đại là được."

Mấy vị giáo sư khoa Lịch sử vừa đi về phía tòa nhà văn phòng, vừa thảo luận về những chi tiết của chiếc cốc gốm đen vỏ trứng kia.

Trên sân vận động, ưu thế dẫn đầu của Lý Mặc vẫn đang không ngừng mở rộng, khi chạy đến vòng thứ tám đã dẫn trước cả một vòng sân.

Cậu mồ hôi nhễ nhại khắp người, quần áo thể thao ướt đẫm. Nhưng ánh mắt cậu vẫn đầy thần thái, trên mặt chỉ lộ ra một tia mệt mỏi.

Thầy giáo bấm giờ trên đài trọng tài lẩm bẩm nói: "Quán quân tám giải đầu tiên trong lịch sử hội thao trường Đại học Kinh đã ra đời, liên tiếp phá tám kỷ lục của trường. Ngày mai nếu có tổ chức hội thao nữa thì cũng chẳng còn gì để mong đợi."

"Ngày mai tôi sẽ bảo Viện trưởng tìm Lý Mặc nói chuyện, mầm non tốt như thế này mà không đi tranh vinh quang cho nhà trường thì quả là quá lãng phí."

"Ông nghĩ nhiều quá rồi, Lý Mặc còn cần phải dựa vào vận động để tranh vinh quang cho trường sao? Người ta bây giờ đang ở đỉnh cao danh vọng, là người có thể thông đạt tận tầng trên, tiện tay nhặt nhạnh 'lỗ hổng' cũng đủ cho chúng ta nỗ lực ba kiếp rồi."

"Haiz, đúng là tôi nghĩ nhiều rồi, cha nội đó, nước rút cuối cùng rồi kìa."

Dưới sự dẫn dắt của nhân viên chỉ dẫn, Lý Mặc bước những bước cuối cùng, hoàn thành màn tuyệt sát lần thứ tám trong lịch sử hội thao trường.

"Lý Mặc, uống chút nước đường nho đi." Hoàng Trị chạy bộ lại, cậu ta còn cầm theo một chiếc khăn mặt sạch.

"Hoàng Trị, lát nữa tôi đi trước đây, hôm nay tham gia liên tiếp năm nội dung thi đấu có chút không chịu nổi." Lý Mặc nhận lấy khăn mặt lau mồ hôi trên mặt và cổ, vết thương do dao trên vai cậu tuy đã lành từ lâu, nhưng lúc này ẩn ẩn có chút nhức mỏi, nên cậu vội vã muốn về tắm nước nóng nghỉ ngơi cho khỏe.

"Vậy lễ trao giải buổi chiều tối cậu không tham gia à?"

"Để cô Giả đại diện lên nhận đi, cậu nói với cô Giả một tiếng, bảo là tôi bị bệnh."

"Được, vất vả rồi."

Lý Mặc uống cạn nửa chai nước, đi về phía ngoài sân vận động.

Cậu về ký túc xá cởi quần áo, soi gương nhìn bờ vai, vị trí vết thương do dao để lại một vết sẹo rõ ràng, lúc này giống như bị sung huyết trở thành một vết hằn màu đỏ.

Tắm rửa thỏa thích bằng nước nóng, Lý Mặc thay một bộ quần áo sạch sẽ rồi rời trường về nhà mình.

Nằm dài trên ghế sô pha, bật tivi lên, chưa xem được mấy phút đã chìm vào giấc ngủ.

Khi cậu ngủ đến lúc tự tỉnh giấc đã là mười giờ rưỡi sáng hôm sau, giấc ngủ này kéo dài tròn mười mấy tiếng đồng hồ. Sự mệt mỏi trên người đã tan biến hết, cậu nhìn điện thoại, thế mà có hơn ba mươi cuộc gọi nhỡ, xem ra hôm qua không tham gia lễ trao giải làm rất nhiều người lo lắng.

Cậu gửi một tin nhắn cho Hoàng Trị: Tôi mới ngủ dậy, đã không sao rồi.

Trong tủ lạnh có trứng, cậu nấu một bát mì trứng ăn no nê, tinh thần càng thêm sảng khoái.

Liên hoan với bạn học cấp ba cũng phải đến tận sáu giờ tối, cậu định lái xe đến tứ hợp viện của Thi lão trước. Ngồi vào trong xe còn chưa khởi động, điện thoại của Trần Tiểu Quân đã gọi tới.

"Tiểu Quân, tình hình thế nào rồi?"

"Tiểu sư thúc, cái tên Thôi Chính Thanh kia mất tích rồi."

"Mất tích? Có ý gì?"

"Sau khi chúng tôi đến Đông Sơn thì mất dấu hắn, thông qua quan hệ cũng tìm được phòng cảnh sát ở nhà ga, nhưng không có ghi chép hắn xuất trạm, rất có thể hắn đã xuống xe ở một trạm nào đó giữa đường."

Lý Mặc suy nghĩ một chút mới nói: "Trước tiên về kinh đô đi, canh chừng hắn ở kinh đô."

"Vâng."

Lý Mặc cúp điện thoại lái xe ra khỏi gara, khi đến tứ hợp viện của Thi lão, nhà họ vừa đúng lúc chuẩn bị ăn trưa, ngoài hai cụ và Thi Vân Lê ra còn có một người đàn ông vạm vỡ ngoài ngũ tuần, tướng mạo đường hoàng, uy vũ bất phàm.

Mặc dù ông ta mặc thường phục, nhưng Lý Mặc vẫn nhạy bén cảm nhận được trên người ông ta có một loại uy nghiêm vô hình, đặc biệt là ánh mắt, dường như hóa thành lưỡi kiếm có thể nhìn thấu nội tâm của một người.

"Hahaha, ta đã nói thằng nhóc này hôm nay sẽ đến mà. Đến sớm không bằng đến đúng lúc, mau qua đây ngồi vào bàn ăn cơm đi. Bà Thi của cháu làm món đầu cá sốt tương đấy, xuống tay chậm là bị bác Thi của cháu ăn sạch đấy."

"Tám lần quán quân, thật không nhìn ra trình độ vận động của cháu lại mạnh đến thế, cháu ngồi trước đi, bác lấy cho cháu đôi đũa sạch."

Thi Vân Lê chạy lon ton vào bếp.

Lý Mặc trước tiên gọi người đàn ông trung niên kia một tiếng 'Bác Thi', sau đó bình thản ngồi vào chiếc ghế trống bên cạnh Thi lão.

"Hahaha, Ức Nhân, cậu xem thằng nhóc này thế nào?"

"Ưu tú hơn Tiểu Bân, được đấy."

Người đàn ông trung niên tên là Thi Ức Nhân, Lý Mặc cảm thấy cái tên này hơi đặc biệt, nhưng cũng không nghĩ nhiều.

"Anh Bân là chuyên gia vũ khí, cháu giỏi về giám định bảo vật, nếu bàn về việc ai có bản lĩnh lớn hơn thì cái này khó mà so sánh."

Lý Mặc nhận lấy đôi đũa, nói lời cảm ơn với Thi Vân Lê.

"Tiểu Mặc, buổi lễ trao giải hôm qua cháu không có mặt, làm bao nhiêu người sốt ruột đấy, ta nhìn mà cũng thấy sốt ruột thay."

"Bà Thi, cháu cũng không phải cố ý vắng mặt đâu, hôm qua thi liên tiếp năm nội dung, nên sau khi 5000 mét kết thúc trạng thái của cháu rất tồi tệ, thế nên về nghỉ ngơi luôn, ngủ một mạch đến mười giờ sáng hôm nay."

Lý Mặc gắp một miếng thịt cá ăn, mùi vị tương rất đậm đà.

"Mệt thì ăn nhiều chút."

Thi lão nhấp một ngụm rượu: "Sau này không có việc gì lớn thì cứ qua đây, các chiêu thức còn lại của Thái Cực quyền ta sẽ truyền thụ hết cho cháu, quyền pháp này cần phải khổ luyện không ngừng nghỉ, nếu không quyền pháp không thấm vào tận xương tủy thì không luyện ra được tinh túy đâu."

"Sau khi hội thao trường kết thúc, ngoài việc tiếp tục bận rộn chuyện kho báu Hạng Vũ ra thì cũng không có việc gì lớn, sau này thời gian chắc sẽ dư dả."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:189
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang