Nếu có thể, Dương Gian không muốn chủ động tham gia vào bất kỳ sự kiện linh dị nào.
Nhưng trên đời này, rất nhiều chuyện không phải cứ muốn hay không muốn là được.
Sự kiện linh dị ở nơi này bắt buộc phải giải quyết.
Cho dù không liên quan đến sự an nguy tính mạng của Trương Vỹ, thì để đảm bảo lợi ích của bản thân, tiểu khu này tuyệt đối không được xảy ra bất kỳ sự kiện linh dị nào. Bất kỳ một mầm mống xấu nào cũng phải kịp thời dập tắt.
Dù sao thì sau này Dương Gian cũng phải sống ở đây.
Hơn nữa, cậu ta còn chiếm bốn phần cổ phần của tiểu khu này.
Tuy nhiên, hiện tại Dương Gian nghi ngờ, việc Trương Hiển Quý hào phóng nhượng lại bốn phần cổ phần như vậy, liệu có phải cũng là vì lý do bảo vệ Trương Vỹ hay không?
"Đùi to ca, chỉ có hai chúng ta, liệu có hơi đơn độc quá không? Hay là để tôi gọi thêm mấy tên vệ sĩ tới nhé?" Trương Vỹ có chút chột dạ nói.
Dương Gian nói: "Vệ sĩ thì có tác dụng gì, bọn họ không đối phó được với quỷ, hơn nữa nếu thực sự xảy ra chuyện thì cùng lắm chỉ chết mình cậu, đỡ phải liên lụy người khác."
"Nghe có vẻ rất có lý, nhưng sao tôi lại cảm thấy mình sắp tiêu đời đến nơi rồi." Trương Vỹ nói.
"Cậu vốn dĩ đã sắp tiêu đời rồi, là tôi cưỡng ép kéo dài mạng cho cậu đấy." Dương Gian nói.
Con quỷ đi theo Trương Vỹ thực ra đã mấy lần chạy ra ngoài, chỉ là bị cậu ta vạch trần thân phận nên lại biến mất mà thôi.
Cậu tuy không biết sau khi con quỷ rời khỏi gương thì rốt cuộc muốn làm gì, nhưng nếu thật sự để con quỷ đó đạt được mục đích nào đó thì chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì.
Rất nhanh, hai người đã đến trước căn nhà cũ kỹ này.
Trước cửa mọc đầy cỏ dại, hai cánh cửa gỗ đã sắp mục nát nửa đóng nửa mở. Nhìn xuyên qua nửa cánh cửa, có thể thấy bên trong cũng cỏ dại um tùm, phủ đầy rêu xanh. Và vì ngôi nhà này không xây cửa sổ, nên dù bên ngoài là ngày hè nóng nực, ánh nắng gay gắt, bên trong vẫn cứ u ám lạnh lẽo.
Người bình thường đến đây, đừng nói là có quỷ hay không, chỉ riêng môi trường này thôi đã khiến họ sợ hãi ba phần rồi.
"Vào xem thử đi." Dương Gian nói.
Cậu không hề hành động lỗ mãng, trên người có mang theo Quỷ Nến, một khi tình hình không ổn liền trực tiếp dùng Quỷ Vực rời đi, thật sự không được thì dùng Quỷ Nến.
Chỉ là đến để dò xét tình hình, không định đối đầu trực diện với những con quỷ có khả năng xuất hiện.
Căn nhà này tuy cũ kỹ nhưng bên trong lại không hề nhỏ.
Đi vào trong là một tiền sảnh khá rộng rãi, đi tiếp về phía trước là đại sảnh.
Trong đại sảnh chất đống một số nông cụ cũ kỹ, xem ra là do người thế hệ trước đã dùng nơi này làm nhà kho. Tuy nhiên, vì lâu ngày không có người quản lý, cộng thêm mái nhà bị dột, nên nơi này nồng nặc một mùi ẩm mốc.
"Đùi to ca, bên trong thế nào, có quỷ không?" Trương Vỹ vẫn còn ở ngoài cửa, hạ thấp giọng hét lên.
"Sao cậu vẫn chưa vào?" Dương Gian quay đầu nhìn lại, không khỏi nhướng mày.
"Tôi sợ." Trương Vỹ lại nhỏ giọng hét lên: "Nếu không có tình hình gì thì hay là quay về cùng nhau chơi ăn gà đi, tôi ghìm súng siêu chuẩn, bao thắng."
Dương Gian nói: "Xem thêm chút nữa rồi về."
Ánh mắt cậu chuyển động, nhìn lên lầu hai. Cảm giác bất an trong lòng truyền đến từ lầu hai, còn lầu một thì mọi thứ đều rất bình thường.
Vừa định chuẩn bị bước lên bậc thang, đúng lúc này, phía sau đại sảnh lầu một bất chợt truyền đến tiếng bước chân, còn có cả tiếng người nói chuyện.
"Ai?" Dương Gian bất thình lình quát lên một tiếng.
"Thấy chưa, đây chính là nhà ma nổi tiếng của ngôi làng chúng ta hồi trước, sắp sửa dỡ bỏ rồi, hôm nay không xem mấy hôm nữa là không thấy được đâu. Bây giờ Hổ ca đưa các bạn đến xem, ban ngày chúng ta thăm dò trước, đến tối lại đến một chuyến, xem nơi này rốt cuộc có quỷ không. Các lão thiết nhớ nhấn đúp 666 nhé, Hổ ca sẽ đưa các bạn khám phá thế giới bí ẩn chưa biết."
Lúc này, có hai thanh niên trẻ tuổi, một người cầm điện thoại quay phim, một người nói chuyện trước ống kính.
"Đệch." Tiếng quát của Dương Gian khiến gã thanh niên tên Hổ ca kia sợ đến mức chân nhũn ra, quay đầu bỏ chạy.
"Đại ca, là tên phú nhị đại kia." Người quay phim phía sau nhận ra Trương Vỹ.
Lúc này, trên điện thoại hiện lên rất nhiều bình luận.
"Suýt quỳ rồi đúng không."
"Có quỷ đúng không."
"Làm tao hết cả hồn, còn tưởng là có quỷ thật chứ, không ngờ gặp phải đồng loại rồi."
Dương Gian nhíu mày, bước tới: "Các người là ai?"
"Ông là người thế nào hả, tôi đang livestream ở đây, ban ngày ban mặt ông gào thét cái gì, làm Hổ ca giật cả mình." Người tự xưng là Hổ ca này nói, sau đó lại hướng về phía ống kính: "Không vấn đề gì, chỉ là xảy ra chút sự cố nhỏ, Hổ ca vẫn trụ được."
"Livestream?" Dương Gian nhìn thử.
"Cho dù là các người đang livestream, cũng đừng đến loại nơi này, cút ra ngoài."
Cậu nói xong, trên điện thoại của người quay phim phía sau lại lướt qua rất nhiều bình luận.
"Thằng này rất là kiêu ngạo, đổi lại là tao thì tao đã cầm bàn phím trấn áp nó tại chỗ rồi."
"Tao thấy người này có dũng khí vạn người không địch nổi, Hổ ca rút mau."
"Rút cái gì, đánh nhau đi chứ, bị nạt như vậy, Hổ ca ông nhịn được à?"
Hổ ca bĩu môi nói: "Nhóc con, kiêu ngạo cái gì, biết tao là ai không? Trên mạng người ta gọi Hổ ca chính là tao đây, đừng có gây sự đấy nhé, nếu không tao nằm vật ra ăn vạ bây giờ."
"Đệch, màn thao tác này của Hổ ca được đấy."
"Chuyên nghiệp ăn vạ đấy, anh bạn, ông gây chuyện lớn rồi."
Trương Vỹ nhìn thấy gã này, lập tức lao tới, tung một cước đá qua: "Mẹ kiếp, mày còn dám đến đây livestream à, xem ông không đánh chết mày."
"Xem kìa, là Trương Vỹ, người lần trước đi ỉa bị quay lại đó."
"Tao nhớ ra rồi, mông của hắn vừa to vừa trắng, nhìn mà tao cũng thấy động lòng."
"Thằng này không ăn vạ được đâu, hắn là phú nhị đại đấy, Hổ ca chuồn lẹ đi, người ta hô một tiếng là có hơn trăm công nhân nghe lệnh đấy, ông chắc chắn sẽ bị đánh cho ra cứt đấy."
Hổ ca vội vàng né tránh, vội nói: "Hiểu lầm, đây là hiểu lầm, lần trước không phải cố ý quay cảnh cậu đi vệ sinh ngoài đồng đâu."
"Đánh không lại thì gọi tôi."
Dương Gian nhìn Trương Vỹ đuổi đánh gã tên Hổ ca kia cũng không đi giúp. Trương Vỹ đánh người cùng lắm chỉ bị thương, còn cậu ra tay thì không khéo lại chết người đấy.
Cứ để Trương Vỹ quấn lấy hai tên này đừng đến làm phiền là được.
Lối đi ở lầu hai u ám ẩm ướt, mặt đất hơi trơn, hơn nữa càng đi về phía trước lối đi càng tối tăm. Đi đến cuối là một bức tường gạch xanh, nhưng bên cạnh cả lối đi lại có ba căn phòng, và còn có ba cánh cửa.
Cánh cửa thứ nhất là một cánh cửa sắt dày nặng, giống như pháo đài thời chiến tranh vậy, phía trên đóng từng cái đinh tán kiên cố, trên cửa phủ đầy rêu và vết rỉ sét. Hơn nữa cánh cửa sắt này dường như không tính đến chuyện mở ra, đến cả tay nắm cửa để mở cũng không có.
"Không, cánh cửa này không phải sắt, là vàng." Dương Gian đưa tay sờ thử, con ngươi co rút lại.
Vết rỉ sét bong tróc, bên trong lại lộ ra một tia màu vàng kim sáng bóng.
Kiểm tra kỹ một chút, không nghi ngờ gì nữa, cánh cửa này hoàn toàn được đúc bằng vàng, chỉ là bên ngoài bọc một lớp sắt để che mắt người đời.
Thế nhưng vì năm tháng quá lâu dài, cộng thêm việc giữ gìn bảo quản không tốt, lớp sắt đã rỉ sét hoàn toàn, chỉ cần cạy nhẹ là có thể xé ra một mảng lớn.
"Vàng đúc cửa... xem ra bên trong tồn tại thứ gì đó ghê gớm lắm đây." Dương Gian cảm nhận được một luồng hàn ý, chậm rãi thu tay lại.
Trong tình huống nào mới cần dùng vàng để đúc cửa?
Theo suy nghĩ của cậu, chỉ khi giam giữ quỷ mới đáng để dùng vàng đúc cửa.
"Lịch sử xây dựng nơi này có thể truy ngược lại tới một trăm năm trước, lẽ nào một trăm năm trước đã có Ngự Quỷ Giả rồi?" Sắc mặt Dương Gian biến đổi bất định: "Hay là, mình nghĩ nhiều quá rồi, chỉ là một người giàu có nào đó trước kia dùng phương pháp này để cất giấu tài sản?"
Cậu không dám khẳng định, nhưng kết luận trong lòng cậu lại nghiêng về khả năng thứ nhất.
Cánh cửa thứ hai là cửa đồng, phía trên phủ đầy gỉ đồng, cũng không có tay nắm cửa, dày nặng vô cùng và hòa làm một thể với bức tường xung quanh. Muốn mở ra thì trừ khi là đập nát bức tường này.
Dương Gian gõ gõ. Thậm chí không có cả tiếng vọng, có thể thấy độ dày của cánh cửa đồng này không tầm thường chút nào.
Cánh cửa thứ ba là cửa gỗ, cửa gỗ có khóa, từ trên xuống dưới có đến bảy tám cái khóa.
Nhưng lúc này những ổ khóa này đều đã bị người ta dùng công cụ cắt đứt, hơn nữa cửa cũng đã từng mở, khẽ đẩy một cái là tiếng kẽo kẹt vang lên, chậm rãi mở ra.
Một luồng khí lạnh lẽo ập đến, khiến người ta không nhịn được mà rùng mình một cái.
Dương Gian cầm điện thoại bật đèn lên, chiếu vào bên trong, không vội vàng đi vào.
Bức tường gạch xanh xung quanh rất dày, căn phòng nhìn có vẻ rộng rãi thực ra bên trong chỉ khoảng năm mét vuông, cậu ước tính độ dày của bức tường đó... ít nhất phải trên ba mét.
Kiểu xây dựng này tuyệt đối không phải để ở.
Dương Gian ngày càng tin rằng, mục đích xây dựng ba căn phòng này năm xưa chính là để giam giữ thứ gì đó cực kỳ nguy hiểm, thậm chí có khả năng chính là quỷ.
"Không, không đúng, nếu năm xưa chủ nhân nơi này thực sự là vì để giam giữ quỷ, thì tiêu tốn tài lực lớn như vậy để xây dựng một căn nhà như thế này là một hành vi rất ngu xuẩn. Như vậy quá nổi bật, không phù hợp với ý đồ thực sự muốn che giấu chân tướng. Đổi lại là tôi, chắc chắn sẽ xây một tầng hầm, chôn ở nơi hoang vắng không người, chôn sâu một chút, như vậy đừng nói là một trăm năm, dù là hai trăm năm, ba trăm năm cũng chưa chắc đã tìm được."
"Nói cách khác, thứ đặt bên trong căn phòng này có lẽ không phải là quỷ..."
Dương Gian cố gắng phân tích tình hình ở nơi này thông qua chút thông tin ít ỏi có được.