Khủng Bố Phục Sinh

Lượt đọc: 274 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 134
A Phi ca

❊ ❊ ❊

“Bốp!”

Đột nhiên, cửa phòng KTV bị người ta đá văng ra.

“Cái quái gì thế này, đứa nào đang hát đây? Khó nghe chết đi được! Không biết tao là A Phi ca đang ở ngay phòng bên cạnh à? Hát thì như lợn chọc tiết mà kêu to như thế, bố mẹ chúng mày không dạy cho chúng mày chút ý thức nào khi ra ngoài à?”

Một gã thanh niên tầm hai mươi tuổi lúc này đang nghênh ngang, đầy vẻ hung hăng dẫn theo mấy đứa đàn em bước vào: “Cái lũ chín x (thế hệ 2000) bây giờ bị làm sao thế không biết, chẳng có lấy một chút ý thức nào cả. Hát không hay thì đừng có hát, cút về nhà mà luyện thêm đi.”

Vừa vào cửa.

Trương Vỹ, Triệu Lỗi cùng với đại biểu ca Thượng Quan Vân đều đồng loạt nhìn mấy kẻ vừa xông vào này.

“Đã bảo cậu hát nghe nổi hết cả da gà, bảo đừng hát nữa thì không nghe, giờ hay rồi đấy, người ta tìm tận cửa để khiếu nại rồi.” Triệu Lỗi nói.

“Chắc chắn không phải lỗi của tôi, là bọn họ ghen tị với tôi thôi.” Trương Vỹ nghiêm túc đáp.

“Chính là thằng nhóc này hát đúng không?”

Tên thanh niên gọi là A Phi nghiêng đầu nhìn cậu ta: “Nhóc con, vừa rồi mày làm cho mấy anh em bọn tao mất hết cả hứng hát hò, giờ mày bảo xem nên giải quyết thế nào đây?”

Trương Vỹ nói: “Hay là tôi dạy các anh hát coi như bồi thường nhé?”

“Mẹ nó, ai cần mày dạy hát? Mày phải bồi thường tổn thất cho bọn tao, mỗi người hai trăm, bốn đứa bọn tao là tám trăm... à không, tổng cộng là một nghìn.” A Phi nói.

“Bốn người không phải là tám trăm sao, sao lại thành một nghìn?” Trương Vỹ hỏi.

A Phi đáp: “Tao dốt toán, tính sai không được à?”

Tính sai mà vẫn có thể nói năng hùng hồn như vậy sao?

“Người anh em này, cậu cố tình đến đây gây sự tống tiền đúng không? Tôi khuyên các cậu tốt nhất đừng làm vậy, đây là phạm pháp, làm không khéo là phải ngồi tù đấy.”

Thượng Quan Vân đứng bên cạnh bước tới nói: “Vừa rồi đúng là cậu ấy hát hơi to thật, nói một tiếng xin lỗi là được rồi, mọi người coi như chưa có chuyện gì xảy ra đi. Đến đây ai cũng muốn vui vẻ, đừng vì chút chuyện nhỏ mà ảnh hưởng đến tâm trạng của mọi người.”

“Mày nói cái gì? Mày là cái thá gì mà có quyền lên tiếng ở đây? Cút sang một bên.”

Một tên đàn em bên cạnh đẩy Thượng Quan Vân ra, thái độ cực kỳ hung hăng.

A Phi nói: “Sao, có bồi thường tiền hay không?”

“Nếu mày chịu gọi một tiếng bố thì tao sẽ ban cho mày.” Trương Vỹ nói: “Bố mày có khối tiền, muốn thì cứ làm con trai tao đi.”

Thượng Quan Vân nghe cậu ta nói vậy thì cảm thấy sắp hỏng chuyện rồi.

Thằng nhóc này bị điên à, chấp nhặt với đám lưu manh làm gì? Xin lỗi, nhận sai cho qua chuyện là được rồi chứ gì.

“Gọi cả nhà mày đấy, tao là ông nội mày!” A Phi lập tức bị chọc giận, đấm thẳng vào mặt Thượng Quan Vân.

“Á!” Thượng Quan Vân cảm thấy sống mũi ê ẩm, trời đất quay cuồng.

Mẹ kiếp, Trương Vỹ chửi mày, sao mày lại đánh tao?

“Dám chửi bọn tao à, đánh chết thằng này đi.” A Phi hô lên một tiếng, ba tên đàn em bên cạnh lập tức vây lấy Thượng Quan Vân.

Thượng Quan Vân càng thêm ngơ ngác.

“Mau dừng tay, đừng đánh nữa, biểu ca, anh có sao không?” Miêu Tiểu Thiện lập tức lo lắng.

“Huynh đệ Thượng Quan, anh sao rồi? Cần giúp đỡ không?” Trương Vỹ hỏi: “Có võ thuật, dị năng gì thì dùng ra đi, cho bọn tôi mở mang tầm mắt với.”

“Tôi làm gì có võ thuật gì, các cậu mau giúp đi!” Thượng Quan Vân hét lên.

Trương Vỹ nói: “Thật hết cách với anh, chỉ giỏi gây thêm phiền phức cho bọn tôi. Chẳng qua là đánh nhau thôi mà, chuyện bé tí tẹo cũng phải kêu cứu. Thôi được rồi, nể mặt bạn học Miêu Tiểu Thiện, hôm nay tôi cho anh thấy bản lĩnh của tôi một lần, coi như ngoại lệ.”

Nói đoạn, cậu ta đặt micro xuống, chuẩn bị ra tay giúp đỡ.

Triệu Lỗi thấy vậy cũng chẳng còn cách nào, đành phải xông lên cùng Trương Vỹ, nếu không một mình thì thiệt thòi quá.

“Tụi bay đừng có cử động, tao nói cho tụi bay biết, chuyện này không liên quan đến tụi bay. Đứa nào dám xông lên tao giết đứa đó, nói cho tụi bay biết tao hung tàn lắm đấy.” A Phi đột nhiên quay đầu lại chỉ vào Trương Vỹ và Triệu Lỗi đe dọa.

Hóa ra mày cũng sợ bị đánh!

Nhưng đúng lúc này, Dương Gian nghe thấy tiếng ồn ào ở đây nên đã hỏi han xong xuôi và bước tới: “Các người đang làm gì thế? Một đám đàn ông ôm ấp nhau còn phát ra tiếng kêu quái dị, ban ngày ban mặt cũng phải chú ý hình ảnh một chút chứ.”

“Dương Gian, đám người này bắt nạt người khác, biểu ca của tớ bị chúng đánh rồi.”

Miêu Tiểu Thiện bộ dạng như sắp khóc, giống như đã tìm được chỗ dựa vững chắc, giọng điệu mang theo vài phần giống như đang mách lẻo với người lớn.

“Đang chơi vui vẻ sao lại đánh nhau thế này? Mấy người thật chẳng để cho người khác yên tâm được phút nào. Tôi mới rời đi một lát mà đã động tay động chân rồi, không đợi tôi về rồi hãy đánh à? Đánh nhau gì chứ, tôi rất giỏi khoản đó đấy.” Dương Gian đi tới nói.

“Nhóc con, đừng lo chuyện bao đồng.” Một tên lưu manh tức giận đi tới chỉ vào cậu ta nói.

“Mày nói gì cơ? Tao nghe không rõ.” Dương Gian nói.

“Mẹ kiếp, mày bị điếc à? Tao bảo mày đừng lo chuyện bao đồng...” Tên lưu manh này còn chưa nói xong đã khựng lại, sau đó trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi.

“Đại, đại ca, sao lại là anh?”

Tên lưu manh này hình như nhận ra Dương Gian.

“Ồ, mày quen tao à?” Dương Gian hỏi.

“Đại ca, đây, đây là hiểu lầm, là hiểu lầm thôi.” Tên lưu manh lập tức sợ hãi tột độ, chỉ thiếu nước quỳ xuống, mặt mày ủ rũ như đưa đám.

Dương Gian chợt nhớ ra: “Tao hình như từng gặp bọn mày rồi. Lần trước có phải tao hỏi mượn bọn mày mấy trăm tệ không? Tao nhớ cổ mày hình như bị kẹt trong lỗ tường mà, giờ ổn rồi à?”

Cậu ta nhớ ra rồi, mấy tên lưu manh này chẳng phải là đám cậu gặp sau khi trốn khỏi nhà hôm đó sao? Để nhanh chóng thích nghi với quỷ vực, cậu vẫn lấy bọn chúng ra làm vài thí nghiệm không nhân đạo lắm.

Mặc dù không làm hại tính mạng bọn chúng, nhưng trong lòng chúng đã để lại nỗi ám ảnh kinh hoàng không thể tưởng tượng nổi.

Đến mức bây giờ nhìn thấy cậu là chân đã mềm nhũn ra.

“Thôi bỏ đi, tao cũng không muốn hỏi nhiều. Mày bảo bọn chúng dừng tay hết đi, đừng đánh nữa.” Dương Gian nói.

Tên lưu manh vội vàng quay đầu kéo bọn họ lại, nói với A Phi ca: “A Phi, đừng đánh nữa, có người tới rồi.”

“Ai chứ, đứa nào tới tao cũng giết hết. Nói cho tụi bay biết, tao thường xuyên giết người đấy.” A Phi quay đầu gầm lên.

“Huynh đệ, lâu rồi không gặp.”

Dương Gian nhìn hắn nói: “Dạo này ngang ngược nhỉ, đánh nhau không thôi vẫn chưa đủ, còn thường xuyên giết người nữa cơ à. Được đấy, càng ngày càng bản lĩnh rồi. Xem ra bài học lần trước vẫn chưa đủ với mày. Mày thấy bức tường này thế nào? Nếu kẹt vào đó chắc không dễ chui ra đâu nhỉ.”

Cậu ta chỉ vào bức tường bên cạnh nói.

A Phi nhìn thấy Dương Gian cũng lập tức sợ hãi, hắn vừa mếu máo vừa nói: “Đại, đại ca, sao lại là anh? Anh nghe nhầm rồi, nào dám giết người, tôi đến gà còn chưa giết bao giờ. Vừa rồi tôi nói là người Trường Sa, tôi là người Trường Sa.”

“Mày biện hộ hay lắm, vậy bọn mày làm gì ở đây?”

Dương Gian đi tới trước mặt hắn, vỗ vai hắn nói.

“Chỉ là tới đây chơi một lát, lúc thanh toán thì thấy tiền không đủ nên muốn kiếm chút tiền thôi.” A Phi cẩn thận nói.

Dương Gian nói: “Bọn mày đúng là ngựa quen đường cũ nhỉ. Nhưng tống tiền thì cứ tống tiền đi, tại sao lại đánh anh ta? Anh ta có thù oán gì với bọn mày à?”

Nói đoạn, cậu nhìn Thượng Quan Vân đang chảy máu mũi, bộ dạng thảm hại.

“Mấy thằng sinh viên nghèo này thì có tiền gì chứ? Thằng cha này mặc toàn đồ hiệu, chắc chắn nhiều tiền.” A Phi đáp.

Thì ra đây mới là lý do mình bị đánh.

Thảo nào không đánh Trương Vỹ.

Ghen ghét người giàu à.

Nhưng bọn mày có biết tên Trương Vỹ kia mới là phú nhị đại chính hiệu không.

Thượng Quan Vân tức giận hét lên: “Đừng tha cho hắn, đánh chết đám người này đi.”

“Đánh người là phạm pháp đấy, làm không khéo là phải ngồi tù.” A Phi vội nói.

“Phạm pháp thì tôi cũng chịu.” Thượng Quan Vân nói.

“Nói hay lắm.”

Dương Gian nói: “Có khí phách, bị đánh mà không đánh trả thì làm sao được. Chỉ vì câu nói vừa rồi của anh, tôi sẽ ủng hộ anh. Cầm lấy cái này, kẻ nào bắt nạt anh thì cứ tính từng đứa một, đánh chết hết cho xong.”

Cậu ta không biết lấy đâu ra một khẩu súng lục nhét vào tay Thượng Quan Vân.

“Đây là cái gì?” Thượng Quan Vân ngẩn người.

“Súng lục đấy, anh chẳng bảo muốn đánh chết bọn họ sao?” Dương Gian nói: “Trương Vỹ, lát nữa nhớ báo cảnh sát nhé, tự thú thì tội danh chắc sẽ nhẹ hơn một chút. Yên tâm, không có tử hình đâu.”

“Cậu, tại sao cậu lại có thứ này?” Thượng Quan Vân kinh ngạc nhìn Dương Gian hỏi.

Dương Gian nói: “Người ta tặng, nhưng trên mạng cũng có bán, lại còn được bao ship nữa.”

“Biểu ca, anh đừng kích động, thực sự gây ra án mạng thì không tốt đâu.”

Miêu Tiểu Thiện vội vàng chạy tới, giật lấy khẩu súng trả lại cho Dương Gian, rồi lườm một cái: “Có ai khuyên can đánh nhau như cậu không, không sợ chuyện làm lớn chuyện à?”

“Tôi thấy biểu ca của cậu bị bắt nạt nên muốn giúp một tay, tôi là người tốt bụng đấy.” Dương Gian nói.

“Đại ca, nếu anh thực sự tốt bụng thì tha cho bọn tôi lần này đi. Tôi không biết bọn họ là bạn của anh, nếu biết thì tôi đâu dám bắt nạt họ.” A Phi cầu xin.

Trên đời này hắn chẳng sợ ai, chỉ sợ mỗi Dương Gian trước mắt này.

Ký ức bị kẹt trong quỷ vực là điều kinh khủng nhất cuộc đời hắn.

Đến tận bây giờ hắn vẫn nghi ngờ Dương Gian trước mắt này rốt cuộc là người hay là quỷ.

“Đại biểu ca, anh quyết định đi, là anh bị bắt nạt, tôi thay anh đòi lại công bằng. Nhưng làm thế nào thì phải xem ý anh.”

Dương Gian nói: “Nếu muốn nổ súng bắn chết bọn họ thì cây súng này tôi cho anh mượn.”

“Dương Gian, không được.”

Miêu Tiểu Thiện ôm lấy cánh tay cậu, phồng má nói: “Biểu ca, anh đừng nghe cậu ta xúi giục.”

“Thôi, vẫn là để bọn chúng xin lỗi, nhận sai là được rồi, bỏ qua đi.” Dù sao Thượng Quan Vân cũng là người trưởng thành.

Trước đó anh ta chỉ là nói lời tức giận, sau khi bình tĩnh lại một chút đành phải miễn cưỡng nói.

Thực sự nổ súng bắn chết người, anh ta làm gì có cái gan đó.

Sẽ bị tuyên án tù chung thân mất.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:46
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »