Hai chiếc xe tuần tra của khu chung cư đang chạy trên con đường nhựa sạch sẽ gọn gàng trong khu Quan Giang.
"Chúng ta hiện đang ở khu tòa nhà A, bên trái chúng ta là khu biệt thự, bên phải cũng là khu biệt thự, phía trước vẫn là khu biệt thự... Khu biệt thự A này tổng cộng, ừm, tổng cộng bao nhiêu tôi cũng không biết, tóm lại là rất nhiều. Hiện tại vẫn chưa mở bán ra ngoài. Cái gì? Đã bán được mấy căn rồi à, được rồi, đã bán được mấy căn, nhưng hiện tại hình như, có lẽ, đại khái là vẫn chưa có người ở."
Một vị quản lý đứng ở ghế trước xe tuần tra, giới thiệu với Dương Gian cùng Trương Hiển Quý và những người khác trên xe.
"Với tư cách là quản lý, lời giới thiệu như vậy có phải quá nghiệp dư rồi không? Bạn bè đang xem đấy, phiền ông chuyên nghiệp một chút được không?"
Trương Vỹ nhìn vị quản lý đó: "Bố, có thể đuổi việc ông ta không? Một vị quản lý nghiệp dư thế này làm con thấy mất mặt quá."
Trương Hiển Quý trầm ngâm một chút rồi nói: "Việc này e là không được."
"Tại sao? Chẳng phải bố là trùm ở đây sao, sao đến cả việc sa thải một người cũng không làm được." Trương Vỹ nói: "Bố làm thế này khiến con chẳng còn chút mặt mũi nào trước mặt Đùi ca cả."
"Vì ông ta là cậu con." Trương Hiển Quý hắng giọng hai tiếng nói.
"Con biết chứ, nhưng bố à, nếu bố không nói ra thì chỉ mất mặt một mình ông cậu thôi, nói ra rồi thì cả nhà chúng ta đều mất mặt." Trương Vỹ nói.
"..." Trương Hiển Quý vẻ mặt hơi lúng túng.
Dương Gian ngồi trên xe, quan sát trái phải, cố gắng tìm ra một vài điểm bất thường.
Nhưng rất yên bình.
"Tiếp tục đi tới đi, không cần giới thiệu nữa, cứ chạy một vòng dọc theo đường đó, cố gắng đi qua mỗi tòa nhà, tôi sẽ thử tìm xem nơi này có gì khác thường không." Anh lên tiếng nói.
"Được, được ạ." Cậu của Trương Vỹ hơi lúng túng nói.
Khu chung cư rất lớn.
Có chút vượt quá dự tính của Dương Gian, nếu với tốc độ này mà đi một vòng thì chắc phải mất một hai tiếng.
Nhưng nghĩ đến một khu đất lớn như vậy có bốn phần thuộc về mình, trong lòng anh vẫn thấy có chút phấn khích, có cảm giác như lật thân làm địa chủ.
"Đùi ca, có phát hiện gì không?" Sau một hồi lâu, Trương Hiển Quý nhịn không được hỏi.
Dương Gian lắc đầu: "Rất bình thường, xét tình hình hiện tại thì ở đây không tồn tại sự kiện linh dị, nếu có thì ít nhiều gì tôi cũng cảm nhận được."
Quỷ nhãn của anh có thể cảm nhận được những con quỷ tồn tại xung quanh.
Cho dù không dựa vào Quỷ nhãn, thì bất cứ nơi nào xảy ra sự kiện linh dị, dù sao cũng sẽ có chút gì đó không bình thường.
"Phía trước là khu D, đó là khu nhà đang xây dựng, hy vọng nơi xảy ra chuyện không phải ở đó." Trương Hiển Quý nói.
"Tại sao?" Dương Gian hỏi.
Trương Hiển Quý nói: "Ở đó toàn xây cao ốc, là để bán làm nhà ở thương mại thông thường, một khi xảy ra vấn đề, nếu bỏ khu nhà đó thì tổn thất sẽ rất lớn."
Dương Gian ngẩng đầu nhìn thoáng qua, phía trước đúng là có từng dãy cao ốc san sát, phần lớn đã xây xong, chỉ còn lại một công trình đang tiếp tục, nhưng đã ngừng thi công, chỉ còn vài công nhân đang duy trì hoạt động bình thường của công trường.
Khi xe lái vào khu vực này.
Đột nhiên.
Anh hơi có cảm giác, không kìm được nhìn về phía cuối khu chung cư, nơi có một vùng đất hoang đầy cỏ dại.
Ở vùng đất hoang phế đó có vài kiến trúc cũ kỹ, nhà gỗ đổ nát, còn có vài ngôi nhà đất vừa mới bị đẩy đổ, nhưng trong đó có một ngôi nhà xây bằng gạch xanh, mang phong cách kiến trúc thời Dân Quốc đã thu hút sự chú ý của anh.
"Trương tổng, khu đó là sao?" Dương Gian hỏi.
"Đây hình như là đất của Tần tổng, nhưng tôi nhớ trước đây đó là một ngôi làng nhỏ, người ở không nhiều, chỉ có mười mấy hộ thôi. Sau đó Tần tổng giải tỏa, đã đưa người dân đi tái định cư ở nơi khác, đây chắc là phần còn lại chưa giải tỏa xong." Trương Hiển Quý nói.
"Lái xe qua đó xem thử." Dương Gian nói.
Trương Hiển Quý lập tức nhíu mày: "Không lẽ khu vực đó có vấn đề?"
Dương Gian nói: "Khu vực đó không có vấn đề gì, là tôi cảm thấy ngôi nhà kia có chút không ổn."
Anh đang nói tới ngôi nhà kiểu cũ mang phong cách Dân Quốc kia.
Ngôi nhà đó cao hai tầng, tất cả đều được xây bằng gạch xanh, gỗ đỡ ngói trên đỉnh đã mục nát, sụp xuống một mảng lớn, bên trên mọc đầy cỏ dại, rêu phong. Mà trên tường nhà, lại phủ kín mít một lớp cây bò tường, lá cây rậm rạp tươi tốt, sinh trưởng rất tốt. Nhưng vì lâu ngày không có người ở, sự hoang vu và đổ nát xung quanh càng làm cho ngôi nhà Dân Quốc cũ kỹ này thêm vài phần âm u.
"Ngôi nhà này... có vấn đề." Dương Gian nhắm mắt lại, mơ hồ cảm thấy Quỷ nhãn dưới da thịt đang có sự bồn chồn bất an.
Mà càng lại gần, cảm giác bất an này càng mãnh liệt.
Trương Hiển Quý lúc này nói: "Tôi vừa hỏi thầu khoán dưới trướng của Tần tổng, ông ta nói sở dĩ mảnh đất này để đây là vì vẫn chưa tìm được chủ cũ của ngôi nhà đó. Vì vấn đề quyền sở hữu nên khu đất đó mới bị bỏ hoang ở đó, vẫn chưa khởi công."
"Đúng, chính là ngôi nhà đó."
Ông ta cũng chỉ tay về phía ngôi nhà cũ kỹ phủ đầy cây bò tường kia.
"Dừng xe." Dương Gian đột nhiên nói.
Xe dừng lại ngay lập tức.
"Không chạy tiếp nữa à?" Trương Hiển Quý nói.
"Không cần thiết nữa, chạy tiếp nữa tôi sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn." Dương Gian nói: "Tôi muốn biết một vài thông tin về ngôi nhà này, bất cứ khía cạnh nào cũng được."
Lúc này, anh có thể khẳng định hoàn toàn.
Ngôi nhà này rất không bình thường.
Sự bất an của Quỷ nhãn càng lúc càng rõ rệt.
"Được, tôi sẽ sai người đi hỏi thăm." Trương Hiển Quý nói.
Ông ta lập tức bảo người dưới quyền đi tìm những thầu khoán, công nhân phụ trách giải tỏa khu vực này.
Dương Gian lúc này bước xuống xe, nhíu mày, nhìn ngôi nhà từ xa.
Anh quan sát tỉ mỉ.
Rất nhanh, phát hiện ra một điểm vô cùng kỳ lạ.
Ngôi nhà này thế mà không có cửa sổ.
Đúng vậy.
Cho dù là tầng một hay tầng hai đều không có cửa sổ.
Không phải là không có, mà là lúc đó căn bản là không hề xây.
Dương Gian thậm chí còn đi vòng quanh, ở phía bên hông ngôi nhà cũng không nhìn thấy một cái cửa sổ nào.
Một ngôi nhà cũ kỹ không xây cửa sổ. Điều này hiển nhiên là rất phi lý.
Bất cứ ngôi nhà nào cũng sẽ mở cửa sổ, đây là phong cách kiến trúc từ xưa đến nay.
Trừ khi... chủ nhân xây dựng ngôi nhà này ban đầu vốn dĩ đã không định để lại, nhưng nguyên nhân cụ thể làm vậy thì chỉ có đời chủ đầu tiên của ngôi nhà này mới biết.
Nhưng đó là chuyện thời Dân Quốc rồi.
Đã hơn một trăm năm, Dương Gian không thể nào hỏi ra được.
"Nhìn lâu thế? Ngôi nhà đó không phải là nhà ma đấy chứ?" Lúc này Giang Diễm bước lại gần, tò mò nhìn xem, rồi hạ giọng hỏi.
"Mười phần là chín." Dương Gian nheo mắt: "Nhưng muốn xác định thì còn phải tự mình đến xem đã rồi mới tính."
"Đừng nhìn tôi, tôi sẽ không đi cùng anh đâu." Giang Diễm rùng mình một cái, lập tức lùi lại vài bước.
Dương Gian nói: "Không bắt cô đi. Trương Vỹ, lát nữa cậu phải đi cùng tôi xem thử."
Trương Vỹ là nguồn cơn, bên cạnh luôn theo một con quỷ, nếu muốn giải quyết thì cậu ta phải có mặt.
"Không thành vấn đề." Trương Vỹ giơ ngón tay cái lên.
Lúc này Trương Hiển Quý nói: "Tình hình của tòa nhà này tôi đã sai người đi hỏi, thông tin nhận được không nhiều. Đã liên lạc được với vài hộ dân giải tỏa địa phương, chỉ biết hơn bốn mươi năm trước ở đó có một cụ già sống. Sau đó cụ già đó bệnh chết vào một mùa đông, là người trong làng giúp lo liệu tang sự, sau đó ngôi nhà cũng bị khóa lại và bỏ hoang."
"Trước đây từng có người ở sao?" Dương Gian ngạc nhiên.
"Đúng là như vậy, là những hộ dân giải tỏa địa phương nói, chắc là không sai đâu." Trương Hiển Quý nói.
Dương Gian nói: "Cụ già đó không có người thân, con cái gì à?"
"Thời gian cũng đã lâu, những người già biết chuyện xưa đều đã qua đời, chi tiết cụ thể thì những hộ dân giải tỏa đó cũng không kể rõ." Trương Hiển Quý lắc đầu nói.
Chuyện bốn mươi mấy năm trước, vẫn có nhiều người nhớ, cũng không bị lãng quên.
Nhưng thông tin có thể truy cứu được cũng chỉ có bấy nhiêu thôi.
"Tôi biết rồi, xem ra phải đích thân đi một chuyến thôi." Dương Gian lại hướng ánh mắt nhìn về phía ngôi nhà cũ kỹ thời Dân Quốc kia.