Hành Trình Văn Nghệ Của Bố Trẻ

Lượt đọc: 383 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 96
Chưa bán đã bán được hai triệu cuốn (4/4, chương tặng kèm vì được bạn đồng hành thưởng vạn)

❊ ❊ ❊

Có một người, nếu đứng trước mặt Dương Dật, hắn chắc chắn sẽ tung một quyền tới tấp, đánh cho người đó đến mẹ đẻ cũng không nhận ra!

"Đệch, Dương Dật, cậu rốt cuộc đã gây ra chuyện xấu gì thế hả?" Buổi chiều, khi Dương Dật đang bận rộn trang hoàng hội trường tiệc sinh nhật cho con gái, ông chủ của Sahara, một người hay có những suy nghĩ kỳ quặc là ông Phó Tuấn đã gọi điện tới, vừa mở miệng đã hớt hải: "Đám lính tráng tìm tới tận cửa rồi!"

Câu nói này dọa Dương Dật suýt nữa thì muốn cuốn gói, lập tức dẫn con gái cùng Mặc Phi cao chạy xa bay luôn!

Phải biết rằng, dù thân xác của Dương Dật là một cựu quân nhân, nhưng linh hồn hắn lại là một sát thủ xuyên không. Người của quân đội tìm tới cửa, phản ứng đầu tiên của Dương Dật chính là mình sắp bị vây quét! Giống như kiếp trước, hắn bị NSA, MI5, FSB, DGSE truy sát, nếu không chạy nhanh thì đã mất mạng từ lâu rồi.

Nhưng rõ ràng, lần này là một sự hiểu lầm!

Đời này, Dương Dật làm ăn ngay thẳng, chuyện phi pháp duy nhất từng làm là vạch trần La Cẩm Vinh, mà chuyện đó Dương Dật đã dọn dẹp sạch sẽ dấu vết, không thể nào có ai tra ra đầu hắn, càng không thể nào có quân đội đứng ra gây khó dễ cho hắn...

"Ha ha, sợ rồi hả? Yên tâm, yên tâm, đùa cậu chút thôi!" Gã Phó Tuấn đáng đấm này, thổi phồng sự thật, báo tin giả, còn ở đó đắc ý cười.

"Rốt cuộc là chuyện gì? Có chuyện gì thì nói mau, có rắm thì thả lẹ!" Dương Dật thực sự muốn đánh người, đáng tiếc là gã Phó Tuấn này không đứng trước mặt!

Hắn chỉ đành niệm thầm Đại Bi Chú: Từ bi là gốc, từ bi là gốc, nóng giận không có lợi, tổn hại thiên hòa, hại gan hại thận, quân tử trả thù, mười năm chưa muộn, mười năm sau, sẽ trùm bao tải, đập cho một trận...

"Là có người của quân đội tìm tới cửa thật mà! Chuyện này tôi không lừa cậu đâu." Phó Tuấn cũng gần bốn mươi tuổi đầu rồi, mà ngày nào cũng như thanh niên, rất thời thượng, tư duy rất nhảy vọt: "Nhưng không phải chuyện xấu, là chuyện tốt, chuyện tốt cực đại!"

Hóa ra, cấp cao quân đội đã phái người tới, chắc là lấy được địa chỉ của Sahara thông qua bên Khởi Duyệt, sau đó tới thúc giục nhà xuất bản nhanh chóng sắp chữ và phát hành sách giấy.

"Họ đã liệt hai cuốn sách của cậu vào danh mục sách khuyến đọc cho toàn quân năm nay. Tuy không phải mỗi người một cuốn, nhưng bộ phận thu mua của người ta đã đặt một đơn hàng lớn, mỗi cuốn hai triệu bản!" Lúc này Phó Tuấn mới tiết lộ sự phấn khích của mình: "Dương Dật, cậu nổi rồi biết không? Chưa phát hành đã bán được hai triệu bản!"

Hai triệu bản, trong hồ sơ tiêu thụ sách giấy của thế giới này, chỉ có thể coi là quy mô nhỏ, dù sao để lọt vào top một trăm sách tiếng Trung bán chạy nhất năm, ít nhất phải có doanh số hàng chục triệu!

Nhưng việc có được hai triệu bản làm bảo chứng ngay khi còn chưa bắt đầu bán, thành tích này có thể coi là niềm vui ngoài ý muốn!

Khởi đầu tốt đẹp, Phó Tuấn đã bắt đầu kỳ vọng vào tương lai khi thực sự phát hành sẽ là một thành tích bùng nổ như thế nào!

"Vậy rốt cuộc cậu đã làm gì? Mà có thể khiến quân đội đặt đơn hàng lớn như vậy cho chúng ta?" Phó Tuấn tò mò đến chết mất.

Nhưng Dương Dật cũng đâu có biết!

Hắn ngơ ngác, bất lực đáp lại: "Anh hỏi tôi, tôi biết hỏi ai?"

Chẳng lẽ là danh tính của hắn bị lộ? Cái tên Dương Dật này, khiến lãnh đạo quân đội trước kia nhìn thấy nên đền bù cho hắn?

Tất nhiên không phải như vậy.

Thời gian quay lại vài ngày trước, sau khi Khâu Tiểu Đồng giải thích rõ hiểu lầm về việc mắng "Dương Dật là đồ khốn", cô liền giới thiệu cuốn "Lượng Kiếm" cho ông nội. Mắt ông lão không nhìn được máy tính, Khâu Tiểu Đồng còn nhờ cảnh vệ in ra cho ông xem.

Tướng quân Khâu Vệ Quốc tuy không tham gia cuộc chiến chống Nhật, nhưng ông sinh ra trong cái thời đại lửa đạn mịt mù đó, hơn nữa cha và ông nội của ông cũng là những chiến sĩ, sĩ quan đã hy sinh trong những cuộc chiến tranh đó!

"Lượng Kiếm" mô tả nhân vật, tình tiết tuy là hư cấu, nhưng hư cấu rất chân thực, ông Khâu Vệ Quốc xem mà lệ rơi đầy mặt, xem mà máu nóng sôi trào, không kìm được còn rút thanh quân đao mình từng trân quý ra, run rẩy tuốt vỏ, gào thét: "Giết lũ quỷ!"

Tiếng gào này dọa đám cảnh vệ tưởng xảy ra chuyện gì lớn, sau một hồi nhốn nháo, còn phải gọi nhân viên y tế đến kiểm tra sức khỏe cho ông lão, sợ ông kích động làm huyết áp tăng cao, cơ thể có mệnh hệ gì thì phiền toái!

Một mình ông Khâu Vệ Quốc xem vẫn chưa đủ, ông hừng hực khí thế gọi những chiến hữu cũ của mình, cùng với một số vị tướng già đang tại chức ở Quân khu Giang Nam tới xem cùng, cùng thảo luận về các tình tiết trong đó, thậm chí còn nâng tầm lên thảo luận rằng nếu là mình chỉ huy trận đánh này thì sẽ đánh thế nào, thảo luận rằng nếu vợ mình bị bắt thì liệu mình có nã pháo bắn cả lũ quỷ cùng với vợ mình luôn không...

Một cuốn "Lượng Kiếm" vẫn chưa đủ, Khâu Tiểu Đồng nhanh chóng giới thiệu tiếp "Binh Sĩ Đột Kích" cho ông nội.

Nếu như tiết tấu chính của "Lượng Kiếm" là nhiệt huyết, thì tiết tấu chính của "Binh Sĩ Đột Kích" lại là truyền cảm hứng. Truyền cảm hứng đối với những vị tướng đã quen gió sương này thì không có tác dụng gì mấy, nhưng họ lại nhìn thấy cuộc sống quân ngũ chân thực và hành trình trưởng thành chân thực của một người lính nhỏ mà cuốn sách này thể hiện!

"Đây hẳn là cuốn sách do cựu binh viết ra, quá thực tế!" Tướng Lục Bằng Cử, người trẻ tuổi hơn trong nhóm tướng già, hiện vẫn là Phó tư lệnh Quân khu Giang Nam, cảm thán: "Đoạn đầu kia, xem mà da đầu tôi tê dại, làm tôi nhớ đến lúc mới nhập ngũ."

Tướng Lục Bằng Cử được coi là điển hình từ binh nhì lên tướng quân, ông xuất thân từ lính nông thôn, nhưng sau khi nhập ngũ lại gặp chiến sự biên giới, lập công liên tiếp, nên được thăng tiến dọc đường, sau này bước vào thời bình, trải qua bao thăng trầm, đến nay trở thành Phó tư lệnh Quân khu Giang Nam.

Tuy trải nghiệm không giống với Hứa Tam Đa, nhưng tướng Lục Bằng Cử rất thấu hiểu cảm nhận và suy nghĩ của bộ đội cơ sở, của quân nhân tuyến đầu, nên ông có thể nhìn ra ngay sự phi thường của cuốn sách này — dù sao thì cũng đã được Dương Dật sửa lại.

"Cuốn 'Lượng Kiếm' này nên được phổ biến trong quân đội!" Một vị tướng già trạc tuổi Khâu Vệ Quốc vung tay, lớn tiếng đề nghị: "Quân nhân thời bình chúng ta thiếu tinh thần 'Lượng Kiếm' mà cuốn sách viết, bất kể kẻ địch mạnh thế nào, bất kể trang bị của đối thủ tốt ra sao, bất kể trận chiến này gian khổ đến mức nào, bộ đội của chúng ta đều phải dám đánh dám liều!"

"Cuốn 'Binh Sĩ Đột Kích' này cũng không tệ, không vứt bỏ, không từ bỏ!" Khâu Vệ Quốc phụ họa: "Khẩu hiệu này nên để các chiến sĩ của chúng ta viết vào sổ, ghi vào trong đầu, bất kể lúc nào, tất cả mọi người đều xoắn lại thành một sợi dây, bộ đội như vậy mới là bộ đội có thể đánh thắng trận!"

Đề nghị của hai vị tướng già nhận được sự đồng tình của những người khác, còn Phó tư lệnh Lục Bằng Cử, người ngày càng thích hai cuốn sách này, lại là người châm dầu vào lửa, đệ trình đề nghị này lên kinh thành, thế là mới có chuyện Phó Tuấn vừa rồi cứ hớt hơ hớt hải.

Dương Dật không hề tỏ ra hứng thú với tin tức này, hắn không đập cho Phó Tuấn một trận đã là may lắm rồi, cúp điện thoại xong, lại tiếp tục bận rộn trang trí hiện trường tiệc sinh nhật cho con gái, đối với hắn, đây mới là việc chính!

Tuy nhiên, Dương Dật không để tâm, không có nghĩa là người khác không để tâm.

Nhà xuất bản Sahara giờ đây tất cả mọi người đều đang hừng hực khí thế, phấn khởi lao vào dự án xuất bản sách giấy hai cuốn sách của Dương Dật, cố gắng sớm ngày phát hành.

"Nhanh, còn phải nhanh hơn nữa! Tất cả mọi người mau động tay động chân cho tôi!" Phó Tuấn như một kẻ ác cầm roi, phấn khích múa may tay chân trong phòng họp, ra lệnh xuống.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:64
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »