Nhà trong khu làng đô thị không những cách âm kém mà khả năng thông gió cũng rất tệ. Dương Dật đang bận rộn trong bếp, một mùi thơm nồng nàn đã lách qua cánh cửa phòng mỏng manh, lẻn vào trong phòng ngủ.
Cô nhóc trên giường trông như một nàng công chúa ngủ trong rừng điềm tĩnh, gương mặt thổi là tan được tô điểm bởi vài sợi tóc tinh nghịch, trông vô cùng đáng thương khiến người ta thương xót.
Có lẽ vì mùi thơm quyến rũ, đôi cánh mũi hồng hào nhỏ xíu của cô bé khẽ phập phồng, cô bé hơi tham lam thè chiếc lưỡi nhỏ ra liếm liếm miệng mình.
Trong bếp, Dương Dật đang bận rộn với cái nồi sắt nhỏ đang đun lửa liu riu. Nước và mì ăn liền đã nấu nhừ tỏa ra mùi thơm nồng đậm, đó là sự pha trộn giữa gói gia vị và dầu thơm. Dương Dật đã vứt bỏ gói dầu của mì ăn liền đi rồi, anh không yên tâm với những loại dầu này.
Lúc này, Dương Dật trút chỗ xúc xích đã thái vụn vào, dùng đũa dài đảo đều. Mùi vị của xúc xích hòa quyện cùng nước dùng sôi sùng sục, dường như lại càng thơm hơn!
Đúng lúc đó, tai Dương Dật khẽ động, anh nghe thấy tiếng sột soạt và tiếp đó là tiếng mở cửa phòng ngủ. Ngó đầu ra nhìn, cô nhóc đang dụi đôi mắt còn mơ màng, chân trần lạch bạch bước ra ngoài.
"Ba ba, ba ba..." Giọng của Hi Hi vừa mới tỉnh ngủ nghe thật ngọt ngào, lại còn mang theo vẻ lo lắng thiếu an toàn.
"Ba ở đây này!" Dương Dật vội vàng bước tới, bế cô nhóc lên.
Nằm trong vòng tay của ba, Hi Hi mới trút bỏ được gánh nặng, tinh thần đang lơ mơ ngủ cũng dần tỉnh táo lại. Cô bé ôm cổ ba, chu môi nói: "Ba ba, Hi Hi đói bụng rồi."
"Sắp xong rồi, ba đang làm bữa tối cho con đây!" Dương Dật giúp Hi Hi vuốt lại tóc, mỉm cười dỗ dành.
Tất nhiên là mì vẫn chưa nấu xong! Dương Dật giúp Hi Hi tìm dép xỏ vào rồi quay lại bếp. Dưới ánh mắt tò mò của Hi Hi, Dương Dật không nhịn được mà trổ tài một phen.
Chỉ thấy anh tung quả trứng đã rửa sạch lên cao, khiến Hi Hi khẽ kêu lên ngạc nhiên. Ngay lập tức, tay phải cầm dao phay nghênh đón, trong biên độ mắt thường khó thấy, Dương Dật có một động tác triệt tiêu lực, quả trứng an ổn nằm trên sống dao, không hề có một vết nứt nào!
Chưa đợi Hi Hi kịp phản ứng, tay phải Dương Dật đã khẽ run lên, vận lực vào sống dao, lại hất quả trứng lên lần nữa. Động tác cực nhanh, mũi dao xoay chuyển, vừa vặn cắt vào vỏ trứng, còn cắm vững chãi bên trong.
"Oa!" Hi Hi thốt lên kinh ngạc, cái miệng nhỏ nhắn há hốc ra như thể có thể nhét vừa một quả trứng, cô bé lại theo bản năng lấy bàn tay nhỏ che miệng một cách thục nữ.
Dương Dật cười nhẹ, thực ra anh chưa từng luyện những chiêu trò này, chỉ là trước đây xem video trên mạng mà thôi. Tuy nhiên, với kỹ nghệ dùng dao như thần của mình, thì việc tạm thời diễn một chút cũng chẳng phải chuyện khó khăn gì!
Thế nhưng, có thể khiến con gái xem mà vui vẻ như vậy, Dương Dật cảm thấy vô cùng thành tựu.
Lòng trắng trứng chảy dọc theo thân dao, dưới sự lay động của Dương Dật mà từ từ trải đều trên mặt mì ăn liền. Sau đó khẽ rung nhẹ, khe hở của vỏ trứng nứt ra thêm chút, lòng đỏ trứng rơi xuống, vừa vặn dàn đều trong cái khuôn lòng trắng lúc nãy.
Cô bé không nhìn thấy được, cô bé chỉ có thể nhón chân, tò mò nghển cái đầu nhỏ lên.
Tiếp theo thì không phức tạp đến thế, Dương Dật tùy ý đập thêm ba quả trứng vào bên cạnh làm điểm xuyết, sau đó tắt bếp gas, đậy nắp lại. Trứng ở phía dưới nếu nấu già quá sẽ không ngon, nhiệt dư của nồi và hơi nước nóng vừa đủ để làm nó chín tới bảy phần.
"Tiếc là không có hành, nếu không còn làm được kiểu trang trí đĩa." Dương Dật thầm nghĩ.
"Xong rồi, đợi ba luộc thêm chút cải thảo nữa là có thể ăn tối rồi!" Dương Dật cười nói, anh bưng nồi mì ăn liền này đặt lên bàn trà ở phòng khách, dặn dò cô nhóc đừng để bị bỏng.
Hi Hi thèm đến mức nuốt nước miếng, cứ lẽo đẽo theo sau lưng ba.
Trong tủ lạnh có cải thảo, Dương Dật vừa nãy cũng không lãng phí, đã sớm nhặt sạch, rửa xong để bên cạnh. Bây giờ anh bắc thêm một nồi nước sôi khác, nhanh thoăn thoắt chần chín, vớt ra để ráo nước rồi cho vào đĩa.
Sau đó, Dương Dật dùng nồi sắt làm nóng dầu, đổ tỏi băm và nước tương vào, pha chế ra loại nước sốt chỉ ngửi thôi đã khiến người ta thèm thuồng. Nhân lúc dầu sôi, anh rưới lên đĩa cải thảo đã chần, phát ra tiếng xèo xèo, mùi thơm nồng nàn của rau và dầu tức thì lan tỏa khắp căn phòng.
"Thơm quá, thơm quá, Hi Hi muốn ăn quá!" Cô nhóc ngửi thấy mùi mà bụng kêu òng ọc, bắt đầu nhảy cẫng lên vì không thể đợi được nữa.
Hi Hi vẫn khá hiểu chuyện, cô bé chủ động giúp ba bưng bát đũa đã rửa sạch qua, rồi tự lôi chiếc ghế nhỏ dành riêng cho mình ra, ngoan ngoãn ngồi lên đó chờ ăn cơm!
Thực ra động tác của Dương Dật cũng khá nhanh, không để mì ăn liền ủ quá lâu. Mở nắp nồi ra, mì trong nồi vừa chín mềm mà vẫn giữ được độ dai.
Tuy nhiên, sự chú ý của Hi Hi đều bị quả trứng hình trái tim ở chính giữa thu hút. Màn trổ tài của Dương Dật vừa hay khiến quả trứng này dàn ra thành hình trái tim, lòng đỏ vàng óng khảm vào giữa lòng trắng, tựa như một tác phẩm nghệ thuật.
Thực ra, nếu nói về độ ngon, Dương Dật cảm thấy ba quả trứng đập thêm vào ngon hơn. Quả trứng hình trái tim này có lẽ khẩu vị không được mềm như ba quả kia, dù sao cũng đã dàn ra, hơn nữa còn nấu lâu hơn một chút.
Hi Hi thấy ba gắp một quả trứng vào bát mình, cô nhóc lập tức không chịu, chu cái miệng nhỏ chúm chím nói: "Con muốn cái đó, con muốn cái đó!"
Xem ra dù là trẻ con, cũng đã đến thời đại nhìn vào nhan sắc rồi!
Dương Dật cười nhẹ, may mà đã chuẩn bị từ trước. Chỉ thấy tay trái cầm thìa, tay phải cầm đũa, dùng lực rất khéo, nhẹ nhàng múc một cái, hớt luôn cả phần mì bên dưới, nhanh chóng chuyển sang bát nhỏ của Hi Hi, mà quả trứng trên mặt mì vẫn vững chãi giữ nguyên hình dáng ban đầu.
"Phải cẩn thận." Hi Hi lo lắng vô cùng, thấy ba gắp sợi mì lòa xòa bên cạnh lại vào bát, lại sợ làm hỏng gì đó, "Thôi không cần nữa, không cần nữa!"
"Được rồi!" Dương Dật cười đẩy bát của Hi Hi về phía trước mặt cô bé, đưa đũa cho cô bé, "Bắt đầu ăn cơm thôi!"
Hi Hi đã học được cách tự ăn cơm một mình, chủ yếu là vì nửa năm nay, Mặc Phi bắt đầu chuẩn bị quay lại sự nghiệp, thời gian chăm sóc cô nhóc ít đi, không thể cứ từng miếng từng miếng đút được, thậm chí đôi khi Hi Hi còn phải tự ăn cơm và tự chơi trong phòng thu của Mặc Phi nữa!
Bây giờ, Hi Hi cầm đũa lên nhưng lại có chút bối rối.
Cô bé dùng đũa khẽ chạm vào quả trứng trên mặt mì, ngửi mùi thơm với vẻ thèm thuồng mà chẳng nỡ ăn.
Cô nhóc ngẩng đầu lên, do dự nhìn ba: "Ba ba, chúng ta đừng ăn nó được không? Nó đáng yêu quá..."
Dương Dật bật cười sảng khoái, anh vớt miếng trứng ở đáy bát lên, cười nói: "Con thử ăn cái này trước xem!"
Đối với quả trứng trông có vẻ bình thường hơn, Hi Hi vốn đã đói bụng cồn cào liền không nhịn được, vất vả gắp lên, nhẹ nhàng cắn một miếng.
"Chảy..." Lòng đỏ trứng nửa đông nửa lỏng trào ra từ khóe miệng Hi Hi, nhỏ lên áo. Đây là lần đầu tiên cô nhóc ăn kiểu này, có chút bị dọa sợ.
Dương Dật lấy khăn giấy ra lau áo trước ngực cho cô bé, còn thấy thấp thỏm, tưởng rằng Hi Hi sẽ không quen cơ chứ!
Thế nhưng, rất nhanh sau đó đôi mắt Hi Hi sáng rực lên, chiếc lưỡi nhỏ tham lam liếm liếm khóe miệng.
Ngon quá đi!
Loại trứng chín bảy phần này, hương vị thơm nhất, khẩu vị tuyệt nhất!