Hành Trình Văn Nghệ Của Bố Trẻ

Lượt đọc: 625 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 371
Khảo sát kết quả (3/4)

❊ ❊ ❊

Gia vị trong nhà phần lớn đều đựng trong những cái bát tô lớn, gừng, tỏi, ớt cũng vậy. Nước tương, dầu lạc thì có bình chuyên dụng, nhưng cũng không giống loại bán trong siêu thị ở thành phố. Bởi vì dầu lạc ở đây là loại máy ép tại chỗ, trong thị trấn có lò ép dầu chuyên biệt. Dầu lạc, nước tương dùng hết thì tự mình mang bình đi mua, thế nên mới có cách nói là "đi đánh nước tương".

Dù đã nhìn rất rõ, Mặc Phi vẫn phải tìm một lúc mới lấy đưa cho Dương Dật.

Dương Dật cầm cái thìa phía trên lên, định thêm muối, nhưng cậu xúc thử vài cái thì thấy không đúng lắm. Kết cấu không đúng, muối không nên mềm dẻo, dính như vậy. Cậu chuyển sự chú ý từ nồi thức ăn sang bát tô lớn này, nhìn cấu trúc tinh thể của bát "muối" kia, lập tức hiểu ra ngay.

"Khụ khụ!" Dương Dật không chút biến sắc đặt nó sang một bên, chỉ vào cái bát tô đựng hạt muối thô nói: "Mặc Phi, em lấy cái đó đưa cho anh."

Mặc Phi cũng không ngốc, đôi mắt to sáng long lanh của cô vẫn luôn quan sát động tác của Dương Dật. Thấy Dương Dật đã chuẩn bị múc "muối" vào nồi rồi lại thu tay về, cô liền biết mình lấy nhầm rồi.

Cô xấu hổ đến mức nóng bừng cả mặt, tai cũng đỏ ửng lên, mím môi, lấy đúng loại muối đưa cho Dương Dật.

Đổng Nguyệt Nga quan sát một hồi lâu, cũng đã hiểu phần nào về khả năng nấu nướng của Dương Dật nên thấy an tâm. Tuy nhiên, bà cũng không ngồi yên được. Căn bếp đã bị đôi trẻ chiếm cứ, thực sự không còn việc gì cho bà làm. Đổng Nguyệt Nga sực nhớ ra con gà ngoài kia bà đang định làm thịt.

Sau khi Đổng Nguyệt Nga ra ngoài, Mặc Phi rốt cuộc cũng không nhịn được nữa. Cô chỉ vào cái bát tô đựng đường, nhỏ giọng hỏi Dương Dật: "Dương Dật, chẳng lẽ đây không phải là muối sao?"

Dương Dật rốt cuộc cũng không nín được cười, khẽ bật cười thành tiếng.

"Anh còn cười em, em không biết thì mới vậy chứ!" Mặc Phi hờn dỗi đấm vào cánh tay cậu.

Dương Dật thêm chút nước, đậy nắp nồi lại để om thức ăn, lúc này mới quay đầu lại, chỉ vào bát đường cười nói: "Em nếm thử xem."

Mặc Phi làm theo, vươn ngón tay chạm nhẹ vào. Vừa mới rửa rau xong nên ngón tay vẫn còn hơi ẩm, ngay lập tức đầu ngón tay dính một lớp đường mỏng. Cô liếm thử, đôi mắt hơi ngạc nhiên nhìn Dương Dật: "Là vị ngọt."

"Ừ, đúng rồi! Đây chính là đường. Em xem, nó có phải trông hơi trong suốt, lại còn dính vào nhau không." Dương Dật dạy Mặc Phi cách phân biệt.

"Nhưng muối chẳng phải cũng dính dính sao?" Mặc Phi khó hiểu hỏi.

"Không giống nhau, muối tinh dạng bột, hạt nhỏ hơn đường một chút, hơn nữa khi chúng hút ẩm trong không khí, vẻ ngoài khi dính lại cũng khác nhau. Độ dính của đường sẽ lớn hơn, còn muối thì không dính." Dương Dật phân tích.

Cậu cười cười, nói: "Hơn nữa, nhà mình ở đây toàn ăn muối thô. Em xem, đều là từng cục từng cục như thế này, em không biết cũng không trách em được."

"Ôi, vừa rồi có phải mẹ đã nhận ra rồi không? Chắc chắn bà sẽ thấy cô con dâu này không biết nấu nướng, giận quá nên mới bỏ ra ngoài." Mặc Phi tự trách nói.

"Không đâu, sao bà lại giận em được? Chỉ là không biết nấu ăn thôi mà, có gì to tát đâu?" Dương Dật cười nói.

"Nhưng Dương Hoan bảo với em, nhà anh thích con dâu biết nấu ăn." Mặc Phi vẫn chưa yên tâm, cô nhíu mày lại.

"À, trước kia đúng là có suy nghĩ như vậy. Nhưng em đừng lo, chẳng phải còn có anh sao? Anh biết làm là được, họ sẽ không vì chuyện này mà làm khó em đâu." Dương Dật vỗ vỗ lưng Mặc Phi.

"Nói anh nghe, em đã tự lén học được bao lâu rồi?" Dương Dật để làm Mặc Phi vui lên liền chuyển chủ đề, cười nói.

"Không lâu lắm đâu... học không tốt, em còn muốn cho anh một bất ngờ, chỉ là đáng tiếc..." Mặc Phi hơi buồn.

"Bất ngờ thì vẫn có, nhưng nhiều hơn cả là cảm động." Dương Dật ôm lấy Mặc Phi, hôn nhẹ lên đầu cô, mỉm cười nói: "Đồ ngốc này, vì anh mà em chịu khổ nhiều rồi!"

"Đều là anh đang hy sinh vì em, cũng đến lúc em phải hy sinh một lần chứ!" Trong lòng Mặc Phi ngọt ngào, nhưng vẫn hờn dỗi đấm vào ngực Dương Dật.

"Không được, anh phải giúp em dò ý mẹ anh đấy. Nếu bà thấy không được, anh phải dạy tiếp cho em, đến khi nào em biết làm mới thôi!" Mặc Phi vẫn còn hơi lo lắng.

"Được, được..."

...Dương Dật không cần đi dò ý Đổng Nguyệt Nga nữa, bởi vì Dương Hoan đã bắt đầu làm gián điệp nhỏ rồi.

"Mẹ, chị dâu cả của con thể hiện thế nào?" Dương Hoan đang giúp giữ cánh và chân con gà thiến xui xẻo, để Đổng Nguyệt Nga cắt tiết nó.

Tiết gà này là thứ tốt. Đổng Nguyệt Nga dùng nước muối hứng lấy, lát nữa tiết đông thành khối cho vào canh nấu, tiết gà chín vừa trơn vừa thơm, chấm chút nước tương là món ngon khó tìm.

"Chị dâu con ấy, nó làm công việc gì? Giáo viên? Làm quan chức à?" Đổng Nguyệt Nga hỏi ngược lại trước.

"Đều không phải, chị ấy là đại minh tinh, đại minh tinh ca hát đấy. Mọi người lại không thích xem tivi, nếu thích xem tivi thì chắc chắn có thể thấy chị ấy hát trên đó!" Dương Hoan cười nói.

Thực tế thì tivi ở tiệm tạp hóa đầu thôn cũng không xem được chương trình của Mặc Phi, vì cái tivi này chỉ bắt được vài đài địa phương.

"Ca hát?" Đổng Nguyệt Nga nhíu mày, "Hèn gì, nó căn bản không biết nấu ăn. Ngược lại là thằng Thiết, không biết tập tành từ bao giờ mà có tay nghề tốt thế, xào rau rất ra dáng."

"Anh cả con bảo là đi làm thuê bên ngoài, học theo sư phụ người ta, làm đồ ăn ngon thật." Dương Hoan nói, "Mẹ, thực ra, chị dâu không biết nấu ăn cũng không sao chứ? Con gái thành phố có mấy người biết nấu nướng đâu? Mẹ nhìn trường cũ của con xem, mấy học sinh ở huyện trong lớp con, làm sao so được với con gái thôn mình. Họ lớn chừng ấy mà chưa từng nấu cơm bao giờ."

"Giờ có sao cũng chẳng làm gì được nữa!" Đổng Nguyệt Nga tâm thái lại rất tốt, bà cười nói, "Con cái lớn ngần ấy rồi, mẹ lẽ nào còn ngăn cản chúng nó đến với nhau được sao?"

Con gà trong tay Dương Hoan vẫn đang giãy chết. Mặc dù máu đã chảy gần hết nhưng cánh và chân nó vẫn run lên bần bật, đặc biệt là đợt cuối, giãy giụa rất dữ dội. Nhưng sau cú đó, con gà này cũng tắt thở, phần mông còn rỉ ra chút thứ nóng hổi, nhỏ xuống mặt đất bùn.

Đổng Nguyệt Nga buông cổ gà ra, tiếp tục nói với Dương Hoan: "Vả lại, tuy không biết nấu ăn, nhưng mẹ thấy cô vợ anh cả con chọn, người cũng khá lắm."

Dương Hoan mừng rỡ hỏi: "Thật sao? Mẹ nhìn ra rồi ạ?"

Cô nhóc Dương Hoan này đã sớm bị đủ loại quà cáp của Mặc Phi thu phục, hoàn toàn ngả theo phe Mặc Phi rồi.

"Ừ, nhan sắc thế nào thì không nói, người rất chăm chỉ. Thấy mẹ rót trà, nó cũng xông vào giúp, không giống cái cô mà anh hai con xem mắt lúc trước, chỉ biết ngồi chờ ăn chờ uống. Tuy không biết nấu nướng nhưng ít nhất nó chịu khó ngồi trong bếp làm việc cùng, giữa mùa đông lạnh giá tay ngâm nước lạnh mà chẳng hề kêu ca tiếng nào. Mẹ nghe nói con gái thành phố đều được nuông chiều, chị dâu con thì không có thói xấu này, là người biết vun vén gia đình." Đổng Nguyệt Nga cười híp mắt nói với Dương Hoan.

Đổng Nguyệt Nga tuy không biết chữ, cũng chưa từng đi ra khỏi thung lũng này, nhưng bà có trí tuệ phi thường. Nếu không thì làm sao trị được Dương Sùng Quý?

"Thì đúng rồi, dù sao anh cả con biết nấu cơm, cũng không thiếu một mình chị ấy, chỉ cần hai người họ có thể yên ổn sống với nhau là được rồi!" Dương Hoan cười hì hì nói, "Mẹ, sao con không biết là mẹ lại tư tưởng thoáng thế nhỉ?"

"Mẹ lại chẳng phải bố con, bố con cái tính khí bướng bỉnh đó, hừ..." Đổng Nguyệt Nga được con gái nịnh nọt, đắc ý hừ một tiếng.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:372
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »