Nghe Mặc Phi hỏi câu này, Dương Khánh và Dương Hoan nhìn nhau, cuối cùng vẫn là để Dương Hoan giải thích.
Chỉ thấy cô kéo Mặc Phi lại gần hơn một chút, hạ thấp giọng nói: "Chị dâu, chuyện là thế này. Có lẽ chị không biết, bố em vốn là người nhập cư, lúc anh cả em chào đời, ông ấy chưa từng nghĩ sẽ ở lại làng Ngũ Đạo Khẩu cả đời, đã quyết tâm muốn rời đi. Ông ấy còn bảo có chuyện quan trọng cần làm, bảo mẹ em mang con ở nhà chờ, đợi ông ấy quay về đón hai mẹ con rời đi. Mẹ em khuyên không được, liền tức giận đặt cho anh cả em cái tên là Dương Thiết Tâm."
"Sau này, không hiểu sao bố em lại đổi ý, cam tâm tình nguyện ở lại, sống yên ổn với mẹ em. Thế nên mẹ em thấy anh cả vẫn giữ cái tên này thì không ổn lắm, bèn bỏ chữ 'Tâm' đi, đổi thành Dương Thiết. Nhắc đến chuyện này, bố em còn lừa anh cả hơn mười năm, bảo là đặt tên thế vì anh ấy thiếu Kim trong ngũ hành. Cũng nhờ sau này mẹ em lỡ lời nói ra, chúng em mới biết được sự thật này."
Dương Hoan không nhịn được cười, cô liếc nhìn Dương Sùng Quý, nhỏ giọng dặn dò: "Chị dâu, chuyện này chị đừng nhắc trước mặt bố em nhé, ông ấy là người rất sĩ diện đấy."
Mặc Phi gật đầu, nhưng vẫn khó hiểu hỏi: "Nhưng mà, Dương Dật không phải là chữ Dật có bộ Xe sao? Sao lại là chữ Thiết có bộ Kim?"
Dương Hoan cười trộm nói: "Chuyện này lại phải nhắc đến một vụ án oan sai rồi. Thời anh cả em sinh ra, cảnh sát hộ tịch ở đồn công an không giống bây giờ, có người còn chẳng biết chữ nhiều bằng bố em. Khi đó, mẹ em mang tờ giấy ghi tên anh em do bố em viết đến thị trấn đăng ký hộ khẩu, kết quả là, không biết kẻ nào đã chép sai tên anh em, viết Dương Thiết thành Dương Dật..."
Dương Sùng Quý vốn không thích làm việc với chính quyền, ông để Đổng Nguyệt Nga tự mình mang Dương Dật đã hai ba tuổi đi đăng ký hộ khẩu — thời đó đi làm hộ khẩu muộn là chuyện bình thường, mà sổ hộ khẩu làm xong rồi thì vứt ở nhà, chẳng hề xem qua, mãi cho đến khi Dương Dật vào tiểu học.
Lúc đó, trong làng không có trường tiểu học, phải vào học trường ở thị trấn, cần kiểm tra sổ hộ khẩu, lúc này mọi người mới phát hiện, tên của Dương Dật bị sai rồi!
Chắc là cái tên Dương Thiết Tâm trước kia vẫn làm Dương Sùng Quý thấy lấn cấn, ông chủ động đề nghị, hộ khẩu sửa đi sửa lại rất phiền phức, chi bằng cứ sai đâu sửa đó, để Dương Thiết đổi tên thành Dương Dật luôn cho xong!
"...Sau đó tên anh em đã đổi, gia phả cũng đổi thành Dương Dật, chỉ là bố mẹ em, họ gọi là 'Thiết Tử' bao nhiêu năm nay rồi, thành thói quen, không sửa miệng được." Dương Hoan cười nói.
Hóa ra là vậy, Mặc Phi cũng nở nụ cười, lúc cô định nói gì đó, Dương Sùng Quý bỗng kêu lên: "Ối!"
Mặc Phi quay đầu nhìn lại, thì ra là Hi Hi đang túm lấy râu của ông nội, làm Dương Sùng Quý đau điếng. Cô bé vẫn chưa biết gì, đợi đến khi ông kêu lên mới vội vàng buông tay, trông vẻ mặt áy náy như người làm sai chuyện.
"Hi Hi, không được nhổ râu của ông, không lễ phép!" Mặc Phi lo lắng lên tiếng trách mắng.
"Ông ơi, con xin lỗi." Hi Hi chu môi nhỏ nói, "Con thổi cho ông nhé, thổi là hết đau ngay!"
"Không sao, đừng trách con bé, ta đùa với nó thôi." Dương Sùng Quý xua xua tay, nhưng đầu cũng không ngẩng lên, cứ nhìn vẻ mặt tự trách đáng thương của Hi Hi mà cười hì hì.
"Em chưa bao giờ thấy bố cười như thế này." Dương Hoan có chút ghen tị nói.
"Cả năm ông ấy cũng chẳng cười nhiều như vậy..." Dương Khánh cũng nhỏ giọng chêm vào.
...Đổng Nguyệt Nga vốn đã chuẩn bị xong bữa sáng, tuy không đủ phần nhưng mọi người cùng ăn đơn giản một chút. Dương Dật mới về, hành lý cần thu dọn, phòng ốc cũng cần tự mình sắp xếp lại, nên anh cùng Mặc Phi đưa Hi Hi lên tầng bốn.
"Khánh Tử, Hoan Hoan, hai đứa bây đi bắt con gà thiến đó đi, tối nay chúng ta ăn gà." Đổng Nguyệt Nga sai bảo hai anh em rồi sốt sắng kể lại thông tin mình vừa biết cho Dương Sùng Quý.
"Ta đã biết thằng nhãi này mà, ở bên ngoài không làm lính, xuất ngũ rồi chắc chắn chẳng làm gì tử tế!" Dương Sùng Quý chưa nghe hết đã tức giận thở hồng hộc như con bò đỏ mắt, "Lát nữa nó xuống đây, ta không đánh gãy cái thước kẻ ở nhà thì ta không phải bố nó!"
"Ông vội cái gì? Tôi còn chưa nói xong! Thiết Tử nó cũng không cố ý, nó hoàn toàn không biết là đã có con..." Đổng Nguyệt Nga nói hết phần còn lại, mới trách móc, "Cái tính nóng nảy của ông, bình thường tôi chẳng buồn nói ông, hôm nay ông xem, nếu tôi không ngăn ông lại, có phải ông định hỏi thẳng trước mặt đứa trẻ xem nó có phải con gái ruột của bố nó không đấy?"
Dương Sùng Quý không lên tiếng, ông biết mình sai, nhưng chưa bao giờ nhận lỗi.
"Dương Sùng Quý, dù sao ông cũng là người từng được đi học, sao không hiểu đạo lý chút nào vậy? Nghe thấy gì không vừa ý là đòi đánh đòi giết, cũng không biết có làm đứa nhỏ sợ hay không." Đổng Nguyệt Nga lải nhải nói.
"Tôi có dọa đứa nhỏ đâu, tôi đang nói Thiết Tử, con bé lớn thế này mới mang về nhà, để hàng xóm láng giềng bàn tán về nhà họ Dương chúng ta thế nào? Hơn nữa, nhà họ Dương chúng ta, đi đứng đường hoàng, sống đàng hoàng chính trực, không có loại con cháu làm chuyện đó với con gái nhà người ta mà không nhận như nó!" Dương Sùng Quý bất mãn nói.
"Được rồi, được rồi, ông dạy dỗ Thiết Tử thế nào thì tôi không quản, nhưng về phía đứa trẻ, ông phải chú ý thái độ của mình, nói năng cẩn thận, đừng để đứa nhỏ nhìn thấy ông là sợ!" Đổng Nguyệt Nga không thấy cảnh Dương Sùng Quý chơi đùa với Hi Hi ở đại sảnh lúc nãy, nên cứ dặn đi dặn lại.
"Tôi biết rồi." Dương Sùng Quý không có ý định giải thích, ông thiếu kiên nhẫn xua xua tay.
Đổng Nguyệt Nga vỗ đùi, kêu lên: "Ái chà, tôi quên mất chưa hỏi Thiết Tử, ông xem nó hôm nay mang về bao nhiêu thứ kìa, nào là nhân sâm núi, nào là lộc nhung..."
"Thế thì đã sao? Ta là bố nó, con trai hiếu kính bố là chuyện thiên kinh địa nghĩa!" Dương Sùng Quý hừ một tiếng đầy đắc ý.
"Ông không làm chủ gia đình, không quản tiền nong, thì biết cái gì?" Đổng Nguyệt Nga không vui nói, "Cái lão Nhị nhà họ Trịnh ở làng Trịnh Gia ấy, năm kia lão ngã từ trên núi xuống, may mà nhà có củ nhân sâm lâu năm giữ mạng, mới kịp thời đưa đến huyện cứu chữa. Ông có biết nhân sâm nhà lão giá bao nhiêu không? Người ta trả giá hình như một triệu mà lão còn không nỡ bán đấy!"
"Thiết Tử nó lấy đâu ra nhiều tiền thế?" Dương Sùng Quý cuối cùng cũng nảy sinh nghi ngờ, ông nhíu mày nói.
"Đúng đấy, nào là đưa tiền xây nhà lầu, nào là lái con xe to đùng về, không lẽ là do con bé Mặc Phi đó đưa cho nó?" Đổng Nguyệt Nga suy đoán.
"Nó dám? Dùng tiền của đàn bà, nó không thấy mất mặt, ta còn thấy không còn mặt mũi nào đi gặp liệt tổ liệt tông nhà họ Dương!" Dương Sùng Quý tức giận đập bàn.
"Bố, bố lại kích động cái gì thế?" Dương Hoan vừa bắt gà xong bước vào liền nghe thấy tiếng hét vang dội của Dương Sùng Quý, cô cười nói, "Mọi người hiểu lầm rồi, tiền của anh trai con đều là tự anh ấy kiếm được, bây giờ anh ấy tự viết tiểu thuyết, kiếm được nhiều tiền lắm!"
"Viết tiểu thuyết?" Dương Sùng Quý và Đổng Nguyệt Nga đều đầy vẻ hoang mang.
Dương Sùng Quý thì biết tiểu thuyết là gì, ông khó hiểu hỏi: "Viết thứ đó mà cũng kiếm được tiền à?"
"Có chứ! Bố, thời đại bây giờ khác rồi, viết tiểu thuyết, chỉ cần có nhiều người thích đọc thì kiếm được không ít tiền đâu!" Dương Hoan quay đầu chạy tới chỗ hành lý của mình, cô đã chuẩn bị sẵn, lấy hai cuốn sách Dương Dật viết, một cuốn "Binh Lính Đột Kích", một cuốn "Lượng Kiếm" đưa cho Dương Sùng Quý xem.
"Hai cuốn sách anh con viết rất được yêu thích." Dương Hoan cười hì hì nói, "Nghe bảo có một đạo diễn còn chuẩn bị dựng thành phim truyền hình từ câu chuyện của anh ấy."
Phim truyền hình hay gì đó thì Đổng Nguyệt Nga vẫn biết, trong tivi ở cửa hàng tạp hóa đầu làng, cả ngày có người vây xem phim truyền hình, nhưng cái này quá xa vời với họ, nó lợi hại thế nào thì hai ông bà cũng chẳng có khái niệm gì.
Dương Sùng Quý lại có chút hứng thú với hai cuốn sách này, ông mở ra xem, nhất là khi thấy "Lượng Kiếm" kể về cốt truyện kháng chiến, ông càng có ham muốn đọc tiếp. Lật vài trang, ông nhanh chóng bị nhân vật Lý Vân Long nghĩa bạc vân thiên, thô trong có tinh thu hút.
Thế nhưng, Dương Sùng Quý nhanh chóng vứt cuốn sách sang một bên, vì tiếng của Hi Hi vang lên từ phía cầu thang.
"Ông ơi, ông ơi!" Con bé gọi rất vui vẻ, tiếng gọi trong trẻo ấy còn hay hơn cả chim sơn ca!
Nhóc con xuống rồi!