Rõ ràng, tiếng hát của Quách Tử Ý không hề lay động được Đỗ Viện Lôi. Có lẽ sau buổi tiệc tối, Đỗ Viện Lôi đã nói điều gì đó, nên hôm sau Quách Tử Ý chạy đến tiệm cà phê với vẻ mặt buồn bã để tìm kiếm sự an ủi: "Tôi thất tình rồi."
Dương Dật nhìn cậu ta với vẻ mặt lạnh nhạt, anh vốn không biết cách an ủi người khác, huống hồ lại là một gã đàn ông.
Đinh Tương lại tốt bụng, cô mang ra một miếng bánh ngọt nhỏ mà cô vẫn đang trong quá trình học tập và thử nghiệm, dùng mỹ thực để vỗ về tâm hồn đang tổn thương của chàng béo.
"Ủa, ngon quá! Sư tỷ, chị học được chiêu này từ lúc nào vậy, bán được rồi đó!" Quách Tử Ý ăn miếng bánh ngọt lịm, mắt sáng rực lên, mọi bóng ma thất tình đều bị xua tan sạch sẽ, cậu ta còn lớn tiếng đòi ăn thêm.
Cậu ta dùng hành động để chứng minh ý nghĩa của cụm từ "tâm rộng thể béo", đồng thời cũng chứng minh sự lựa chọn không an ủi cậu ta của Dương Dật là hoàn toàn chính xác...
"Không cho cậu ăn nữa, chỗ nguyên liệu này đều là anh Dương Dật mua cho em tập làm bánh đấy! Sau này cậu muốn ăn thì phải bỏ tiền ra mua, trên thực đơn sẽ có ghi!" Đinh Tương nghiêm nghị từ chối, sau đó lại nhỏ giọng hỏi đầy vui mừng, "Thật sự ngon lắm hả? Em cứ sợ mình làm không tốt."
Trước kia những món cô làm thử nghiệm, không thể để Hi Hi ăn, Dương Dật cũng chẳng có sở thích gì với đồ ngọt, nếm thử cũng chỉ dùng thìa bạc nhỏ múc một tí xíu xem vị thế nào. Đa số thời gian, đều là Đinh Tương tự làm tự ăn, thậm chí những mẻ bánh làm hỏng trước kia, cô cũng không nỡ vứt đi... tự mang về nhà làm cơm luôn.
Tuy nhiên, dùng Quách Tử Ý làm vật thí nghiệm thì cô chẳng có gánh nặng tâm lý gì, chỉ là Quách Tử Ý may mắn được nếm tác phẩm mà Đinh Tương đã học thành tài mà thôi.
"Được rồi, được rồi! Quay lại chị bàn với anh Dương Dật xem giá cả thế nào, viết lên bảng là được." Quách Tử Ý thèm đến chảy nước miếng, nói, "Tôi không thể chờ thêm được nữa, muốn ăn thêm miếng nữa quá!"
---❊ ❖ ❊---
Sau bao ngày chờ đợi, cuối cùng Lý Mạn Mạn cũng nhận được email phản hồi của "Mộc Tử Ngang", nhưng câu trả lời của Mộc Tử Ngang lại không giống như những gì cô ta mong đợi, đối phương không hề vì những lời thỉnh cầu ngọt nhạt của cô ta mà mủi lòng.
"...Nghe qua mấy album của cô, thành tích năm sau tốt hơn năm trước, nhưng kỹ thuật thanh nhạc lại càng ngày càng tệ, kỹ thuật chỉnh âm trong phòng thu cũng không che đậy nổi sự thiếu hụt hơi thở của cô. Cho nên, cần gì phải vắt óc suy nghĩ để dụ dỗ tôi viết bài hát cho cô? Luyện tập cơ bản cho tốt, bỏ thêm chút công sức vào năng lực bản thân, đều thực tế hơn là cứ nhất nhất muốn đi đường tắt!"
Email không dài, nhưng sự phê bình của Mộc Tử Ngang dành cho cô ta lại không chút nể nang, gần như lột trần mọi vỏ bọc, vạch trần mọi vết sẹo của cô ta...
Nhìn bức email, thần sắc Lý Mạn Mạn có thể nói là thay đổi thất thường, buồn bã, oán hận, không cam tâm, nghi ngờ, đố kỵ vân vân, đủ loại cảm xúc tiêu cực đan xen.
Dịch Kỳ nhận được điện thoại của Lý Mạn Mạn cuối cùng cũng đến. Ngay khoảnh khắc cô ta đẩy cửa bước vào, Lý Mạn Mạn liền thay đổi vẻ mặt ủy khuất, nước mắt không rơi nhưng khóc lóc kể lể: "Chị Dịch, chị xem này, cái email này viết quá đáng chưa kìa! Không biết có phải Mộc Tử Ngang viết thật không nữa, em nghi ngờ con tiện nhân Mặc Phi đó, có phải nó cố tình giấu địa chỉ thật không chịu đưa cho em, rồi tự bịa ra cái email này để kích động em không!"
Dịch Kỳ an ủi Lý Mạn Mạn, rồi chăm chú đọc bức email này.
Người ngoài cuộc tỉnh táo, Dịch Kỳ đọc xong bức thư này thì trong lòng đã lờ mờ đoán ra. Những điều email viết không hề sai, Lý Mạn Mạn quả thực có những vấn đề đó, nhưng vấn đề là, Lý Mạn Mạn không phải kiểu người biết khiêm tốn lắng nghe người khác phê bình!
Người phụ nữ này rất thông minh, rất giỏi tận dụng ưu điểm của bản thân để tranh thủ lợi ích. Nhưng cô ta luôn quá coi trọng ưu điểm của mình, cảm thấy mình xinh đẹp, đáng yêu, lại biết nắm bắt những tâm tư xấu xa của đàn ông, thì đủ để thay thế cho mọi nỗ lực. Thế nên, Lý Mạn Mạn đã bỏ qua khuyết điểm của chính mình.
Đặc biệt là sau khi danh tiếng nổi lên, dù vẻ ngoài không nhìn ra, nhưng thực chất bên trong cô ta đã tự mãn rồi!
Trước kia người quản lý của cô ta chính vì khuyên cô ta hãy chuyên tâm làm nhạc, đừng để tâm quá nhiều vào việc đầu cơ trục lợi, khuyên đến mức Lý Mạn Mạn thấy phiền, dẫn đến mối quan hệ giữa hai người rạn nứt, công ty mới sắp xếp Dịch Kỳ phụ trách cô ta.
Dịch Kỳ với Lý Mạn Mạn ngược lại khá hợp ý nhau về quan điểm, cô ta chẳng những không bao giờ khuyên nhủ Lý Mạn Mạn, trái lại còn dốc sức khai thác tiềm năng của cô ta trong một số khía cạnh, bắt cô ta đi hát nhạc sôi động, nhảy những điệu nhảy gợi cảm. Hiệu quả vẫn có, sự nổi tiếng đình đám hiện tại của Lý Mạn Mạn không thể tách rời khỏi sự vận hành của Dịch Kỳ.
Dịch Kỳ rất khôn ngoan, dù trong lòng cô ta đã đoán chắc bức email này đúng là do "Mộc Tử Ngang" viết, nhưng cô ta sẽ không bác bỏ lời của Lý Mạn Mạn, mà nhẹ nhàng khoác vai Lý Mạn Mạn, dịu giọng nói: "Là hay không phải, đối với kết quả mà nói, thì có ảnh hưởng gì đâu?"
"Giả sử Mặc Phi thực sự có tâm cơ sâu xa đến mức lừa gạt chúng ta, chúng ta có đến tận nơi chất vấn, cô ta e rằng cũng sẽ không thừa nhận. Còn nếu đây thực sự là email phản hồi của Mộc Tử Ngang, với giọng điệu của anh ta, e rằng cũng rất khó để công nhận cô, huống chi là viết bài hát cho cô." Dịch Kỳ nhẹ nhàng nói.
"Vậy là dù thế nào đi nữa, em cũng không thể để Mộc Tử Ngang viết bài cho em sao?" Lý Mạn Mạn không cam tâm hỏi.
"Thầy Ngô của công ty đã phân tích âm nhạc của Mộc Tử Ngang, mấy bài hát của anh ta trên thị trường hiện nay tuy phong cách không giống nhau, nhưng có một điểm chắc chắn là, bài hát của Mộc Tử Ngang không dễ hát. Nếu không phải là những ca sĩ nổi tiếng về kỹ thuật thanh nhạc như Trần Dịch Tiệp, Mặc Phi, e rằng đổi người khác cũng không thể hát hay được." Dịch Kỳ tránh mũi nhọn.
Lý Mạn Mạn gật đầu, cô ta thông minh nên hiểu ý của người quản lý, mặc dù trong lòng vẫn còn chút không cam tâm, nhưng vẫn cười tươi đáp: "Được rồi, chị Dịch đã nói rõ ràng đến thế, em cũng không cần thiết phải canh cánh trong lòng nữa, chẳng qua cũng chỉ là một Mộc Tử Ngang thôi mà! Em còn chẳng thèm ấy chứ!"
"Thế mới đúng chứ, cô phải tin tưởng công ty, công ty đã bỏ ra bao nhiêu công sức để bồi dưỡng cô, thì chắc chắn sẽ dốc toàn lực để thu gom bài hát cho cô. Không có Mộc Tử Ngang, chúng ta còn có Nhĩ Đông Tử Ngang, Tẩu Tiêu Tử Ngang... chắc chắn sẽ cho ra mắt một album bạch kim cho cô!" Dịch Kỳ nói.
Lý Mạn Mạn cười ngọt ngào, nhưng trong mắt cô ta lại ẩn giấu một tia sáng âm u.
---❊ ❖ ❊---
Mặc Phi muốn yên tâm thu âm bài hát, nhưng rõ ràng rất khó được như ý nguyện.
Lần trước cô bị sắp xếp tham gia chương trình "Âm Nhạc Nhanh Nhanh Nhanh", tuy chưa phát sóng, nhưng chị Linh vẫn nhận được phản hồi từ Đài truyền hình tỉnh Quảng Đông.
Đương nhiên, phản hồi này không phải là điều Ngưu Mỹ Linh muốn thấy.
Kết quả có thể nói là hoàn toàn trái ngược với dự đoán của bà ta. Ca khúc "Phiêu Dương Quá Hải Lai Khán Nhĩ" (Vượt đại dương đến thăm em) do Mặc Phi thể hiện nhận được sự yêu thích cuồng nhiệt của khán giả tại hiện trường, hoàn toàn có thể dự đoán được sức nóng của nó sau khi chương trình phát sóng, thậm chí trong những bản tin lá cải của truyền thông cũng đã lờ mờ nhận ra dấu hiệu.
Ngưu Mỹ Linh suy nghĩ vài ngày, khoảng thời gian này bà ta không tìm ai bàn bạc, mà tự mình lẳng lặng tính toán.
Cuối cùng, ngày hôm nay Ngưu Mỹ Linh gọi Mặc Phi đến, nhân lúc Mặc Hiểu Quyên xin nghỉ không có mặt ở công ty, bà ta vượt qua Mặc Hiểu Quyên, trực tiếp nói chuyện với Mặc Phi về vấn đề gia hạn hợp đồng.
"Mặc Phi, cô cũng biết công ty, chị Linh đối xử với cô thế nào rồi đấy. Bao nhiêu năm nay, đều bảo vệ cô như con gái, ngay cả khi cô sinh con, kiên quyết muốn rút lui khỏi giới ca hát, chị Linh cũng không ngăn cản cô." Ngưu Mỹ Linh lấy tình cảm ra thuyết phục, lấy lý lẽ ra phân tích, cảm xúc kích động, còn đỏ cả hốc mắt khuyên bảo Mặc Phi.
Ừm... thật sự không phải Tiểu Hàn ngắt chương đâu.