Thân vệ vội vã đi vào, vội vàng nói: "Thượng luận, có người muốn gặp Thượng luận, nói là có quân tình khẩn cấp!"
Xem dáng vẻ này không giống như là tiệp báo, Khâm Lăng nghe vậy không khỏi nhướn mày, xem ra lại là bộ tộc nào đó tạo phản, thật đúng là không biết sống chết, không hiểu đạo lý thuận ta thì sống nghịch ta thì chết.
"Cho hắn vào đi, ta muốn xem rốt cuộc là có quân tình khẩn cấp gì!" Khâm Lăng ngược lại một chút cũng không để tâm, chỉ cần đánh bại Sơn Nam giành lại tiểu vương tử là có thể đứng ở thế bất bại, muốn thu thập những bộ tộc làm phản kia dễ như trở bàn tay.
Rất nhanh, kỵ binh đưa tin liền được dẫn vào.
"Thượng luận, Thượng luận, đại sự không ổn rồi!"
Khâm Lăng không khỏi nhíu mày, trong lòng nhất thời dâng lên một trận chán ghét, nhíu mày nói: "Đại sự gì mà không ổn? Lại là bộ tộc nào tạo phản sao? Nói đi, ta muốn xem là bộ tộc nào chán sống rồi!"
"Thượng luận, không phải bộ tộc nào tạo phản, là Đại Đường, là Đường quân đánh tới rồi!"
Khâm Lăng nghe vậy không khỏi giật mình kinh hãi, đột ngột đứng dậy, quát hỏi: "Ngươi nói cái gì? Đường quân tấn công tới đây? Ngươi xác định?"
"Xác định, tiểu nhân có thể lấy đầu trên cổ ra bảo đảm! Bộ tộc của tiểu nhân đều bị người Đường cướp bóc sạch sành sanh!" Kỵ binh đưa tin suýt nữa thì khóc không ra nước mắt.
Không ngờ lại có người Đại Đường xuất hiện, Khâm Lăng vô cùng chấn kinh, vẻ mặt ngưng trọng hỏi: "Đường quân có bao nhiêu binh mã?"
Kỵ binh đưa tin nghe vậy lắc đầu nói: "Chuyện này, tiểu nhân cũng không biết có bao nhiêu, dù sao, rất nhiều rất nhiều, không dưới mấy vạn binh mã!"
Khâm Lăng nghe vậy phất tay nói: "Được rồi, ta biết rồi, ngươi lui xuống đi!"
Kỵ binh đưa tin nghe vậy với vẻ mặt ngơ ngác bị thân vệ dẫn xuống, hắn vất vả cực nhọc mạo hiểm tính mạng tới đưa tin, kết quả là như vậy sao? Một chút ban thưởng cũng không có sao?
Giờ phút này tâm trạng của Khâm Lăng vô cùng phức tạp, làm gì còn tâm trí đâu mà ban thưởng cho kỵ binh đưa tin?
Khâm Lăng hít sâu một hơi cố gắng khiến bản thân trầm tĩnh lại, sau đó bắt đầu suy ngẫm.
Hắn không ngờ Đại Đường lại dám xuất binh tấn công Thổ Phồn của bọn họ, dù sao thì Đường quân cũng chưa bao giờ chủ động tấn công Thổ Phồn. Hoàng đế Đại Đường tuy hùng tâm tráng chí nhưng cũng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện nhúng tay vào Thổ Phồn, bởi vì cao nguyên là một đạo bình phong tự nhiên.
Không ngờ, nay Đường quân lại chủ động tấn công.
Hiện tại, bày ra trước mắt hắn có hai vấn đề.
Đường quân rốt cuộc là muốn thôn tính Thổ Phồn của bọn họ hay chỉ tới cướp bóc một phen?
Đường quân rốt cuộc có bao nhiêu binh mã?
Theo tin tức trước đó, Đại Đường xuất chinh Thổ Cốc Hồn đại khái có mười vạn binh mã, trận chiến Hưng Hải Thành Thổ Phồn bọn họ tổn thất gần mười vạn thiết kỵ, vậy còn Đường quân thì sao?
Tuy Đường quân giành được thắng lợi, nhưng hắn tin rằng cái giá Đường quân phải trả chắc chắn cũng vô cùng thê thảm.
Đường quân chủ động tấn công Thổ Phồn bọn họ không phải là đã sớm có mưu đồ, mà là nghe tin Thổ Phồn nội loạn, cho nên, thời gian ngắn như vậy, Đại Đường không thể nào điều động thêm binh mã được.
Hơn nữa Đường quân còn phải để lại một chi binh mã trấn thủ Thổ Cốc Hồn, cho nên, Đường quân có thể có bao nhiêu binh lực chứ?
Nhiều nhất cũng chỉ ba bốn vạn!
Cho nên, Đường quân không phải muốn chiếm lĩnh Thổ Phồn của bọn họ, chỉ là muốn thừa dịp đại quân đi đánh Sơn Nam mà tới cướp bóc một phen mà thôi.
Nghĩ tới đây, lông mày Khâm Lăng nhất thời giãn ra, chẳng phải chỉ là mấy vạn Đường quân thôi sao?
Tuy trước đó gần mười vạn đại quân Thổ Phồn đều bỏ mạng dưới chân Hưng Hải Thành, nhưng Khâm Lăng lại không hề vì thế mà sợ hãi Đường quân, bởi vì hắn cảm thấy đó đều là do Tùng Tán Can Bố vô dụng.
Dù sao trước đó ngay cả một viên tướng lĩnh Thổ Phồn cũng có thể đại thắng Đường quân, Tùng Tán Can Bố thân dẫn mười vạn tinh nhuệ đại quân, lại đại bại thảm hại, chật vật như chó nhà có tang.
Hắn Khâm Lăng là thiên chi kiêu tử, lẽ nào còn không bằng một viên tướng lĩnh Thổ Phồn tầm thường sao?
Cho nên, sau khi suy nghĩ một hồi, Khâm Lăng nhất thời khôi phục lại bình tĩnh, có gì đáng phải hoảng hốt chứ?
Vài vạn Đường quân tầm thường, lẽ nào còn có thể công hạ được La Tự Thành?
La Tự Thành là đại bản doanh của bọn họ, cho nên tuy lão gia tử dẫn binh xuất chinh, nhưng vẫn để lại cho hắn đủ hai vạn binh mã trấn thủ La Tự Thành.
Hai vạn binh mã a, đủ để thủ La Tự Thành vững như thành đồng vách sắt.
Đáng tiếc cũng chỉ có hai vạn binh mã, nếu có thể nhiều thêm một hai vạn binh mã nữa, hắn có thể khiến mấy vạn Đường quân này có đi không về!
Vừa nghĩ tới đây, trong lòng hắn không kìm được mà kích động lên.
Tùng Tán Can Bố bị Đường quân đánh cho đại bại, nếu như hắn có thể đánh bại Đường quân, vậy thì ở Thổ Phồn sẽ giành được thanh vọng như thế nào?
Đó sẽ giành được thanh danh như thế nào?
Nếu như đánh bại Đường quân, vậy các bộ tộc còn tạo phản nữa không? Chẳng phải tất cả đều sẽ tới quy hàng sao?
Sơn Nam nho nhỏ thì tính là cái gì? Chẳng phải có thể nhất chiến mà định sao?
Càng nghĩ, trong lòng Khâm Lăng càng thêm nóng bỏng.
Không được, phải nhanh chóng đem chuyện này báo cho lão gia tử, để lão gia tử phái một hai vạn đại quân trở về, cộng thêm thủ quân của La Tự Thành, đến lúc đó trực tiếp đem mấy vạn Đường quân muốn thừa nước đục thả câu này giết sạch sành sanh.
Nghĩ tới đây, Khâm Lăng lập tức cầm bút viết, sau khi viết thư xong, lập tức phái người đi đưa thư cho lão gia tử.
Đồng thời Khâm Lăng cũng phái kỵ binh ra ngoài thám thính, dò xét tung tích của Đường quân, dò xét Đường quân rốt cuộc có bao nhiêu binh mã.
Tin tức Đường quân tới tập kích cũng không thể tránh khỏi mà lan truyền khắp trong La Tự Thành, thế nhưng, bách tính cùng quan viên, tướng sĩ của La Tự Thành lại không tự tin như Khâm Lăng.
Dù sao, Tùng Tán Can Bố trong lòng người Thổ Phồn có thanh vọng vô cùng to lớn.
Chính bởi vì có thanh vọng to lớn, cho nên thất bại ở Hưng Hải Thành mới càng khiến người Thổ Phồn chấn động.
Nay nghe nói Đường quân tới tập kích, bách tính La Tự Thành nếu nói trong lòng không khẩn trương thì quả là không thể nào.
Nếu như Thổ Phồn hiện tại vẫn nhất thống, không xảy ra nội chiến, không chia năm xẻ bảy, bọn họ cũng không đến mức khẩn trương, dù sao đây cũng là Thổ Phồn, cho dù Đường quân có tới cũng không sợ.
Thế nhưng Thổ Phồn hiện nay đã sớm chia năm xẻ bảy, Lộc Đông Tán lại mang đại quân đi đánh Sơn Nam, La Tự Thành chỉ còn lại hai vạn binh mã trú thủ, ai biết có giữ được hay không?
Sau khi kỵ binh đưa tin rời đi, Khâm Lăng kiểm tra thành phòng xong liền tập hợp tất cả các tướng lĩnh ở lại thủ thành.
"Theo ước tính của ta, Đường quân nhiều nhất cũng chỉ bốn năm vạn binh mã, lại là chi quân đội mệt mỏi từ phương xa tới, hơn nữa, bọn họ chưa chắc đã thích nghi được với cao nguyên của chúng ta, các ngươi thấy chúng ta nếu chủ động xuất kích, có thể đánh bại Đường quân không? Mọi người đều nói xem, tập hợp trí tuệ mọi người mà." Khâm Lăng hỏi.
Đám tướng lĩnh nghe vậy không khỏi ngẩn cả người, còn muốn chủ động xuất kích?
Kể từ sau khi biết Đường quân tới tập kích, bọn họ chỉ nghĩ tới chuyện làm sao để thủ thành, nghĩ cũng chưa từng nghĩ tới chuyện chủ động xuất kích.
Trong thành tổng cộng chỉ có hai vạn binh mã trú thủ, hơn nữa cũng không phải kỵ binh tinh nhuệ, làm sao có thể chủ động xuất kích? Có thể thủ vững La Tự Thành đã là không tệ rồi!
"Thượng luận, tuy Đường quân là quân đội mệt mỏi, nhưng binh lực chắc chắn vượt xa chúng ta, chúng ta chủ động xuất kích cũng chưa chắc chiếm được ưu thế, theo ý kiến của mạt tướng, không bằng kiên thủ La Tự Thành."
"Đúng vậy Thượng luận, kiên thủ La Tự Thành mới là thượng sách!"
Khâm Lăng nghe vậy không khỏi hơi nhíu mày nói: "Các ngươi đừng có tăng nhuệ khí người khác mà diệt uy phong của bản thân, đừng vì Tùng Tán Can Bố lĩnh quân thảm bại mà đâm ra sợ hãi Đường quân, Thổ Phồn chúng ta chính là những người kiêu dũng thiện chiến nhất thiên hạ này!"