Trình Giảo Kim kích động đến mức nhảy dựng lên, cười lớn: "Tô tiểu tử đã dẫn Thần Cơ Doanh tới rồi, chúng ta còn ở đây chờ cái gì nữa? Đi nghênh đón nó thôi!"
Mặc dù Trình Giảo Kim và những người khác đều có tư lịch rất sâu, lại còn coi là bậc trưởng bối, Lý Tích lại là chủ soái của lần xuất chinh này, theo lý mà nói thì dù cho là ai tới cũng không cần phải ra nghênh đón.
Thế nhưng quan hệ giữa họ và Tô Trình không phải tầm thường, thêm vào đó trong lòng lại vô cùng kích động, cho nên ba người không chút do dự rời khỏi đại sảnh, thúc ngựa thẳng tiến ra ngoài thành.
Lý Tích và những người khác vừa ra khỏi cửa thành, đối diện đã thấy một đội kỵ binh đang chạy thẳng tới cửa thành, người dẫn đầu chính là Tô Trình.
Đại quân vẫn còn ở phía sau, Tô Trình sau khi sắp xếp xong việc hạ trại, liền giao đại quân cho Tiết Vạn Triệt, trực tiếp dẫn quân chạy thẳng đến cửa thành.
"Tô tiểu tử, cuối cùng cũng mong được cậu tới rồi!" Lý Tích cười nói.
Tô Trình cười đáp: "Tôi ở Hưng Hải Thành cứ đợi các ông quay quân về, đợi mãi đợi mãi, lại không ngờ tới lại đợi được tin Thổ Phiên tứ phân ngũ liệt, khiến tôi lại phải tới tận Phục Sĩ Thành. Sớm biết vậy thì ngay từ đầu đã đi cùng các ông tới Phục Sĩ Thành rồi."
Trình Giảo Kim không kịp chờ đợi mà hỏi: "Bệ hạ có phải đã hạ chỉ cho phép chúng ta tiến công Thổ Phiên rồi không?"
Tô Trình cười gật đầu: "Đó là đương nhiên, nếu không thì tôi vất vả dẫn Thần Cơ Doanh chạy tới Phục Sĩ Thành làm gì? Chẳng lẽ là tới ngắm cảnh à?"
Nghe lời Tô Trình, Trình Giảo Kim và Uất Trì Cung coi như đã hoàn toàn yên tâm, tức thì nhoẻn miệng cười lớn.
"Đã sớm muốn giết đến tận sào huyệt của Thổ Phiên rồi!"
"Ha ha, lại có thể giết chóc cho đã tay rồi! Hy vọng Lộc Đông Tán đừng để lão phu phải thất vọng!"
Tô Trình nhìn hai người bọn họ cười toe toét, giống như đang nhìn hai tên đại ngốc vậy.
Cười xong, Trình Giảo Kim lại nhìn Tô Trình, hậm hực nói: "Tô tiểu tử, cậu chắc là đã nhận được thánh chỉ từ lâu rồi, sao không sớm phái người đến báo tin? Cậu có biết chúng tôi chờ đợi sốt ruột đến thế nào không?"
Tô Trình khẽ nhún vai: "Tôi nhận được thánh chỉ là lập tức xuất quân ngay, đâu cần phải phái người báo tin, cũng chẳng kém nhau một ngày hay nửa ngày đâu!"
"Sao lại không kém? Cậu có biết đợi thêm một ngày là dày vò đến mức nào không?" Trình Giảo Kim hậm hực nói.
Tô Trình nghe vậy lập tức bật cười: "Vậy thì ông càng không nên oán trách tôi, ông phải cảm kích tôi mới đúng!"
Trình Giảo Kim có chút nghi hoặc gãi đầu: "Cảm kích? Cảm kích cái gì?"
Uất Trì Cung cũng mang vẻ mặt nghi hoặc y hệt.
Lý Tích cười hì hì: "Vừa rồi tôi đại khái tính toán một chút, từ lúc cấp báo tới Trường An, sau đó thánh chỉ tới Hưng Hải Thành, rồi Thần Cơ Doanh hành quân tới Phục Sĩ Thành, vậy mà một ngày cũng không hề chậm trễ."
Trình Giảo Kim nghi hoặc hỏi: "Một ngày cũng không chậm trễ?"
Tô Trình cười gật đầu: "Ừm, bệ hạ sau khi xem xong tấu báo liền hạ chỉ ngay trong ngày."
Trình Giảo Kim và Uất Trì Cung nghe xong lập tức ngẩn người, hạ chỉ ngay trong ngày? Việc này cũng quá nhanh rồi thì phải?
Ngụy Trưng, Khổng Dĩnh Đạt, Chử Toại Lương bọn họ đâu?
Chẳng lẽ là tất cả đều đổ bệnh rồi?
Không nên chứ, không thể nào trùng hợp đến thế, văn quan trong triều đều đổ bệnh hết sao?
Trình Giảo Kim nghi hoặc nói: "Sao có thể nhanh như vậy? Chẳng lẽ văn quan trong triều đều tán thành đánh Thổ Phiên?"
Trước đó ông bảo Tô Trình dâng tấu chương can gián cũng không nghĩ rằng bệ hạ sẽ hạ chỉ nhanh như vậy, dù sao thì cho dù bệ hạ có đồng ý xuất binh đánh Thổ Phiên, nhưng văn thần trong triều phản đối, bệ hạ cũng sẽ không hạ chỉ nhanh như vậy.
Tô Trình cười: "Tuy rằng chắc chắn có văn thần trong triều phản đối xuất binh, nhưng cũng khẳng định là có đại thần tán thành xuất binh, chỉ cần bệ hạ đã hạ quyết tâm muốn xuất binh đánh Thổ Phiên, thì tự nhiên không thể trì hoãn, nếu không nội loạn của Thổ Phiên kết thúc rồi, chẳng phải là uổng công bỏ lỡ cơ hội sao?"
Lý Tích cười: "Vấn đề là làm thế nào để bệ hạ hạ quyết tâm đánh Thổ Phiên?"
Trình Giảo Kim nghi hoặc hỏi: "Đúng vậy, Tô tiểu tử cậu làm thế nào mà được vậy?"
Tô Trình cười đáp: "Đơn giản lắm, bày sự thật, giảng đạo lý thôi, bệ hạ hùng tài đại lược, nay có cơ hội lại không giải quyết, chẳng lẽ muốn để lại mối họa cho con cháu đời sau sao?"
Trình Giảo Kim vỗ đùi cái "bộp", kêu lên: "Chẳng phải là cái lý này sao!"
Tấu chương bọn họ dâng lên chỉ nói đây là một cơ hội tốt thế nào, nói về ý nghĩa chiến lược của Thổ Phiên, nói về ý nghĩa của việc công chiếm Thổ Phiên, nói về nắm chắc thắng lợi khi công chiếm Thổ Phiên, chứ chưa từng nghĩ đến góc độ này.
Nghĩ lại bệ hạ vốn luôn thương yêu con cái, làm sao có thể để lại cái phiền phức này cho con cháu đời sau?
Hơn nữa, những gì Tô Trình nói quả thực có đạo lý, bây giờ không nhân cơ hội này giải quyết triệt để cái phiền phức Thổ Phiên, sau này dù có phải trả cái giá gấp mười, gấp trăm lần cũng chưa chắc đã giải quyết được cái tai họa Thổ Phiên này.
Lý Tích gật đầu: "Không sai, Tô Trình, điểm này cậu nói vô cùng đúng, nhất định phải giải quyết triệt để cái phiền phức này, không thể để lại mối ẩn hoạ cho hậu nhân."
Tô Trình nhàn nhạt nói: "Lý thì đúng là cái lý này, tuy nhiên bệ hạ cũng đã nói, nếu việc không làm được thì cũng không cần cưỡng cầu."
Mặc dù Lý Thế Dân cảm thấy đây là một cơ hội tốt để đánh Thổ Phiên, nhưng dù sao Thổ Phiên cũng nằm trên cao nguyên, không ai biết sau khi đại quân tiến lên Thổ Phiên sẽ gặp phải tình hình gì, cho nên dù Lý Thế Dân đã nghe theo lời can gián của Tô Trình, nhưng cũng không nghiêm lệnh đại quân bắt buộc phải công chiếm được Thổ Phiên.
Nếu chiến sự không thuận lợi, Lý Thế Dân có thể cho phép họ rút quân trở về, cho dù không công chiếm được Thổ Phiên, thì trong vòng mười hai mươi năm tới Thổ Phiên cũng sẽ không trở thành mối đe dọa, ông không muốn Lý Tích, Tô Trình cùng mười vạn tướng sĩ này đều chôn thây ở Thổ Phiên.
Tuy đều là những lão tướng chinh chiến sa trường lâu năm, nhưng Trình Giảo Kim, Uất Trì Cung, Lý Tích nghe xong trong lòng cũng không khỏi cảm thán, làm gì có chuyện lúc sắp xuất chinh mà hoàng đế lại lén lút dặn dò đánh không lại thì rút như vậy chứ?
Lý Tích và những người khác không kìm được đều liếc nhìn Tô Trình, bệ hạ sở dĩ nói như vậy, đại khái chính là vì tiểu tử này đấy.
Trình Giảo Kim cười ha ha: "Bệ hạ lo xa rồi, Thổ Phiên đã tổn thất mười vạn đại quân, nay lại rơi vào nội chiến, chúng ta sao có thể không đánh hạ được Thổ Phiên?"
Uất Trì Cung cũng cười lớn: "Nói đúng lắm, nếu thế mà còn không đánh thắng được Thổ Phiên, thì sau này chúng ta còn mặt mũi nào mà lĩnh binh? Cứ về nhà làm ruộng cho xong!"
Lý Tích cũng cười: "Bất kể nội chiến của Thổ Phiên đã đến tình hình gì, tóm lại Thổ Phiên đã bị tổn thất thực lực, lòng người hoang mang, chỉ cần chúng ta đánh chắc tiến chắc, việc công chiếm Thổ Phiên vẫn không khó."
Đối với điểm này, thực ra Tô Trình cũng có niềm tin cực lớn, nếu không cậu cũng sẽ không cổ động Lý Thế Dân hạ chỉ.
Tô Trình hỏi: "Đúng rồi, trước đó lá thư tôi gửi cho các ông, mọi người đều đã xem chưa? Chuẩn bị thế nào rồi?"
Trình Giảo Kim cười nói: "Yên tâm đi, đều đã chuẩn bị theo lời cậu, người có bệnh cũ đều đã chọn ra, để họ ở lại thủ Phục Sĩ Thành, tam quân đã tổ chức chỉnh biên lại rồi."
Tô Trình nghe vậy không khỏi gật đầu: "Vậy thì tốt, y phục bông giữ ấm chống rét cùng dược liệu tôi đã gửi thư cho Mân Châu rồi, trực tiếp điều động từ Mân Châu, sau này triều đình sẽ cấp bổ sung cho Mân Châu."
Trong mắt Tô Trình, khó khăn lớn nhất của lần đánh Thổ Phiên này chính là việc chống rét và phản ứng cao nguyên.
May mà các tướng sĩ đều đã qua rèn luyện lâu ngày, thể chất khỏe mạnh, hơn nữa cũng đã thích nghi một thời gian ở Thổ Cốc Hồn, nhưng Tô Trình vẫn để những tướng sĩ có bệnh cũ ở lại Thổ Cốc Hồn, cộng thêm dược liệu và y phục bông, chắc là không thành vấn đề gì nữa rồi.