Diễn Đàn » Thú Tiêu Khiển

Câu Lạc Bộ TRI ÂM 🔒

1.075 trả lời, 180.986 lượt xem — Trang 6 / 36
Thiệt tình là chị không dám múa rìu qua mắt ongLynh, nhưng với bức ảnh đầy cảm xúc của Triart thì chị đành liều dán link vô vậy....



để chung vui cùng các bạn

[themNhac]http://vnthuquan.net/user/huyenbang/nhac2/loicuasongmix2.wav[/themNhac]

Huyền Băng






Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-10 15:47:05Phù Vân>
                                               
 KÍNH MỪNG VU LAN THẮNG HỘI  2011

                                                                                             

                                                                                                NAM MÔ ĐẠI HIẾU MỤC KIỀN LIÊN BỒ TÁT


Mời cùng đọc, tùy tâm suy nghiệm

Tái Sinh Ở Phương Tây
(Reborn in the West)


Nguyên Ngọc chuyển Việt ngữ
Giáo Sư HAZEL DENNING

Vào một buổi chiều lười biếng ở Sydney, tôi mở Tivi và thấy chương trình Oprah Winfrey đang tranh luận về kiếp trước kiếp sau, cuộc tranh luận rất sôi nổi. Đây là một "talk show" của Mỹ. Khách mời là Dr. Hazel Denning, bác sĩ phân tâm học, là một phụ nữ có tuổi, thông minh, ăn nói rất lưu loát và là sáng lập viên của hội Association for Past life and Therapies (Hội Nghiên cứu kiếp trước kiếp sau để ứng dụng vào việc chữa trị). Là một người tiền phong trong lãnh vực này, bà đã đi nhiều nơi trên thế giới thuyết giảng về luân hồi.
Ngoài tài ăn nói rõ ràng lưu loát về đề tài luân hồi, về vấn đề kiếp trước ảnh hưởng đến kiếp hiện tại, bà còn là một bác sĩ tâm lý trị liệu rất giỏi. Tôi nghĩ công trình nghiên cứu của bà về luân hồi vào khoa tâm lý trị liệu ở Tây phương sẽ là những tài liệu quý báu cho tôi, nên tôi tìm cách hội kiến với bà.

Máy bay hạ cánh xuống một phi trường nhỏ ở miền Nam California. Giáo sư Denning thân hành ra đón tôi. Người nhỏ thó, lưng thẳng đi đứng nhanh nhẹn tuy đã ngoài tám mươi. Bà ung dung lái xe về nhà ở Riverside, nơi sản xuất cam nổi tiếng của Cali. Trong căn phòng làm việc của bà treo đầy bằng cấp, chứng chỉ: hai bằng tiến sĩ, hai bằng thạc sĩ, bằng cấp cử nhân và rất nhiều văn kiện chứng thực bà rất uyên bác về khoa thôi miên và khoa cận tâm lý (Parapsychology).
Trong hai ngày tôi ở lại nhà bà, bà kể cho tôi nghe về công việc của bà và giải thích lý do bà chọn công việc này. Từ hồi nhỏ, giáo sư Denning hay thắc mắc muốn tìm hiểu "tại sao" về việc này việc nọ, tại sao con người phải chịu khổ đau. Bà không tin đó là ý Chúa (God). Bà cho là tin như vậy có vẻ không hợp lý.
Năm ngoài hai mươi tuổi, tình cờ bà được đọc một cuốn sách về luân hồi. Bà vui mừng,"Ôi chao! Tôi đã tìm được giải đáp cho những thắc mắc của tôi rồi. Tôi quá đổi vui mừng và suy nghĩ: cuối cùng thì tôi cũng tìm được một lời giải hợp lý, có thể lý giải được tất cả những bất công của thế gian".
Hồi đầu thì bà chưa tin lắm. Bà tìm đọc những tài liệu xưa để xem những thức giả đời trước nghĩ sao về luân hồi, và khám phá ra rằng tất cả những tôn giáo lớn trên thế giới đều tin luân hồi kể cả Thiên chúa giáo cho đến năm 533 sau Tây lịch, thì một ông vua La Mã và bà hoàng hậu cấm không cho nói đến luân hồi nữa. Có hai giáo hoàng bị giết vì muốn giữ đoạn nói về luân hồi trong kinh sách. Ít người biết biết đến dữ kiện này. Cũng không mấy ai biết chuyện những cha cố ngày xưa như cha Origin và ông thánh Augustin đều tin có luân hồi. Bà nói, "Vậy những người nào nói rằng tin có luân hồi là trái với giáo điều Thiên chúa giáo là không biết những chuyện này". Bà càng thích thú hơn khi khám phá ra những nhân vật nổi tiếng từ cổ chí kim đều tin có luân hồi, từ Plato, Aristotle, Socrates đến Henry Ford, Gladstone, Thomas Edison, đại tướng Patton và nhiều người khác nữa. Bà áp dụng những hiểu biết về luân hồi vào khoa chữa bệnh tâm thần để tìm hiểu nguyên do sâu xa do đâu mà bệnh nhân dường như sống ở một thế giới khác, hay có nhiều sợ hãi vô lý (phobia).
Tôi nóng lòng muốn biết giáo sư Denning làm sao dung hòa được hai vai trò có vẻ trái ngược, vai trò của một bác sĩ tâm thần và vai trò của một người dùng thuật thôi miên đưa bệnh nhân trở về kiếp trước. Làm sao bà có thể chấp nhận lối giải thích của các bác sĩ tâm lý trị liệu hiện nay dùng chữ nghiệp (karma) để giải thích rằng những gì xảy ra trong đời này đều do nghiệp chướng đương sự đã tạo nên từ nhiều đời trước.

Giáo sư Denning không tin môi trường sống là tác nhân chính ảnh hưởng đến cách hành xử của một người. Bà công nhận hoàn cảnh bao quanh đời sống cũng đóng một vai trò khá quan trọng nhưng không phải là yếu tố chỉ huy. Theo bà thì mục đích của đời sống ở thế gian là để tu tâm hướng thượng. Một người tái sanh ở lại cõi trần là để thanh toán, thành tựu những gì mình làm dang dở trong những kiếp trước. Bà nói có những đứa trẻ sanh ra với một bản tánh yêu đời, đứa khác thì hay cáu giận, tức là mang theo chủng tử của kiếp trước. Theo bà thì số phận (destiny) của mỗi người không thể thay đổi được những phước báu của cha mẹ hay môi trường chung quanh có thể làm cho đời sống của người ấy thoải mái hơn hay khó khăn hơn.

Vì thế giáo sư Denning quyết định trở nên một nhà thôi miên chuyên nghiệp. Bà muốn dùng thuật thôi miên đưa bệnh nhân trở về sống lại kiếp trước của mình. Bà rất cẩn trọng, tỉ mỉ và trung thực trong công việc này. Bà không tìm cách khống chế tư tưởng của bệnh nhân. Bà nói ngày trước trong khoa thôi miên người ta thường dạy phương pháp gợi ý cho bệnh nhân (post-hypnotic suggestion) dùng những câu như "Không được ăn thức ăn này. Thức ăn này ghê lắm v.v...". Tôi không dùng phương pháp ấy, trái ngược với nguyên tắc của tôi. Tôi tìm được cách riêng của tôi mà không cần khống chế tâm ý của bệnh nhân. Vì thế tôi muốn dùng cụm từ "đổi đời" (altered state) thay vì hai chữ thôi miên".

Năm 1980 bà lập hội "Association for Past Life Research and Therapies" và vui mừng thấy hội phát triển nhanh hơn dự tính, vì số người tin và muốn tìm hiểu luân hồi ngày càng đông. Bà khẳng định rằng khoa hướng dẫn bệnh nhân nhớ lại kiếp trước (Past Life Therapy) trở nên một dụng cụ hữu hiệu trong khoa tâm lý và y khoa toàn diện - chữa trị cả thân và tâm. Đường hướng này không những phát triển nhanh ở Mỹ mà còn lớn mạnh ở các nước khác trên thế giới. Bà được mời đi nói chuyện nhiều lần ở Á châu và ở trường đại học Ultrecht của Hòa Lan, một trường đại học xưa nhất, mà cũng là trường đại học đầu tiên có giảng dạy môn cận tâm lý (parapsychology).
Ở Mỹ những người tìm đến với Dr. Denning gồm đủ mọi thành phần xã hội. Bà dùng phương pháp thông thường trước. Nếu không có kết quả thì bà đưa bệnh nhân trở về kiếp trước để tìm hiểu nguyên nhân. Bệnh nhân của bà gồm đủ mọi hạng người, mục sư có, chuyên viên có, rất nhiều nhà giao, nhiều quân nhân và các thành phần khác. Thường thường ai cũng muốn hỏi. "Mục đích của đời sống là gì?", "Tôi đang làm gì ở đây", "Tôi trở lại lần này để làm gì?"

Bệnh nhân của bà thường ở lứa tuổi ba mươi đến bốn mươi, nhưng có một cô bé chín tuổi xin cha mẹ đến gặp bà để tìm hiểu tại sao cô sợ máu lắm. Mới chín tuổi nhưng cô rất chững chạc. Vừa thiếp đi cô bé thấy kiếp trước của mình là một ông già đang giẫy chết vì bệnh tim. Bỗng dưng cô la lên, "Không, tôi không phải chết vì bệnh mà vì tôi quá đau khổ". Rồi cô bắt đầu kể đến ông già - tức là tiền thân của cô - đưa vợ đi ăn tiệm. Một tên cướp vào tiệm bắn chết nhiều người trong đó có vợ ông. Cô thấy người "vợ" chết trong vũng máu - ấn tượng hãi hùng đó theo thần thức qua đến đời này. Thêm vào đó là mặc cảm tội lỗi đã không cứu được người "vợ" của mình ray rức hành hạ cổ, bà kết luận.
Quan điểm của giáo sư Hazel Denning về vấn đền này rất rõ ràng vì bà chứng kiến hàng ngàn bệnh nhân đã đổi đời, bà đã thấy rõ bao nhiêu thảm cảnh trong nhiều kiếp của họ và bà đã triển khai riêng lý thuyết của bà. Cuộc đàm thoại sau đây giữa cô Mackenzie với giáo sư Denning, vì vậy, không những có giá trị về mặt thông tin mà còn rất thù vị và hào hứng.
Vicki Mackenzie: Tại sao lại có hiện tượng tái sanh?
Hazel Denning: Khi đưa một người trở về kiếp trước và tìm hiểu tại sao đương sự chọn tái sanh vào gia dình này, và mục đích của họ trở lại thế gian để làm gì thì ai cũng có câu trả lời tương tự: "Quả thật tôi không muốn trở lại thế gian chút nào. Ép mình vào cái xác phàm như đi vào tù, ngột ngạt lắm". Khi tôi hỏi lại: "Vậy tại sao ông/bà lại trở về, có ai bắt mình ở lại đâu?" thì câu trả lời luôn luôn là: "Vì thế gian là một trường học để rèn luyện nhân phẩm của mình. Muốn trau dồi tâm linh, muốn hướng thượng thì phải trở lại thế gian. Mà thật tình tôi muốn tu tâm nên tôi phải trở lại thế gian này". Đó là câu trả lời tôi ghi lại.
Vicki Mackenzie: Theo kinh nghiệm của bà thì người ta trở lại thế gian này bao nhiêu lần?
Hazel Denning: Vô lượng kiếp, cho đến khi họ học hỏi thành tựu được những điều mong muốn. Ngay cả trong đời hiện tại này có người phải mất nhiều năm mới thấy rõ ý nghĩa của những chướng ngại khó khăn xảy ra cho mình. Có một bà khi đến phòng mạch lần đầu tuyên bố rằng, "Tôi đến đây muốn hỏi về tình yêu lứa đôi". Trả lời thế nào với bà này? Là bác sĩ chuyên môn về khoa tâm lý, tôi không thể nói bà cứ yêu đi rồi sẽ được yêu. Bà vẫn đến phòng mạch nhưng không thường xuyên. Mãi đến mười tám năm sau bà mới tìm ra "chân lý". Trong thời gian không gặp mặt, bà có một đời chồng, ly dị, ăn ở với một ông khác, lấy chồng lần thứ hai, rồi cũng ly dị, ăn ở với năm, sáu ông khác nữa cho đến một hôm bà không chịu đựng được cảnh sống một mình nữa và cương quyết đi gặp tôi mỗi ngày cho đến khi nào tìm được nguyên nhân tại sao bà không thể chung thủy với một người. Cuối cùng thì bà thấy kiếp trước bà là con gái của một gia đình giàu có ở Hy Lạp. Khi chừng mười bốn tuổi, cô bé yêu cậu người làm cùng tuổi. Khi biết được, cha cô nổi trận lôi đình đày người yêu của cô ra một hòn đảo và bán cô cho một người đàn ông lớn tuổi. Quá đau buồn uất ức, cô tự tử chết. Trước khi chết, cô nguyện rằng. "Tôi thề sẽ không bao giờ, không giờ thương yêu ai nữa".

Qua bao năm kinh nghiệm với công việc này, tôi thấy tư tưởng hay ý nguyện cuối cùng trước khi chết, nếu là tiêu cực sẽ theo người đó qua kiếp sau. Thí dụ nếu mình chết với lòng giận dữ, với tâm thù hận thì kiếp sau mình phải tu tâm dưỡng tánh để rửa lòng, để xả bỏ những thù hận của kiếp trước.
Trở lại chuyện bà khách. Sau khi biết tiền kiếp của mình, bà gặp được một người chồng tử tế và có hai đứa con. Bà đang hụp lặn trong hạnh phúc mà trước đây bà không thể tưởng tượng có ngày bà có thể được hưởng.
Sau khi chứng kiến câu chuyện bà này, tôi nghiệm rằng có nhiều người không thể một sớm một chiều mà tìm được lời giải. Họ cần phải trải qua nhiều biến cố nữa trước khi thấy cái nghiệp của mình. Và câu chuyện này cũng giúp tôi đi đến kết luận rằng mình không thể tự dối lòng. Cho đến khi mình thấy được cái nhân của đời trước, mình mới có thể giải quyết giải quyết cái quả của đời này. Nhiều khi phải đi sâu vào nhiều đời trước mới thấy được cái "nhân" chính đang chi phối đời sống hiện tại.
Vicki Mackenzie: Có những người đa nghi cho rằng bệnh nhân tưởng tượng ra những hình ảnh, thêu dệt nên những câu chuyện trong tiềm thức của họ để biện minh cho những đau buồn ưu não của họ?
Hazel Denning: Nếu quả đúng như vậy thì khoa tâm lý học phải giúp được bệnh nhân giải quyết mọi ẩn ức của họ chứ. Nhưng thực tế thì không phải vậy. Có nhiều bệnh nhận của tôi theo khoa tâm lý trị liệu trong nhiều năm mà không ăn thua gì.
Vicki Mackenzie: Bà có cho rằng chính mình tự chọn đời sống của mình không?
Hazel Denning: Đúng vậy. Để tôi kể cho cô nghe một chuyện rợn tóc gáy. Một người đàn bà đến nói với tôi rằng: "Mẹ tôi đang hấp hối, cha tôi thì chết rồi. Cả cha lẫm mẹ tôi bầm dập sờ mó tôi hồi tôi mới ba tuổi cho đến năm tôi mới mười ba tuổi". Khi thiếp đi, bà sống lại cảnh tượng bị cưỡng hiếp hồi còn bé và la lên, "Cha ơi đừng, đừng làm con đau!" và bà nói tiếp liền "Tôi muốn tha thứ cho mẹ tôi trước khi bà chết nhưng tôi thấy khó tha thứ quá, tôi thù ghét cả cha lẫn mẹ".
Nếu một người muốn sẵn sàng tha thứ, muốn quên hận thù cũ thì người đó đã được một sự chuyển hóa tâm linh cao và có thể hóa giải được. Nhưng nếu người nào nói ra rằng, "Đừng nói đến chuyện tha thứ những quân dã man đó, Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho họ. Tôi thù ghét họ". Thì đừng tìm cách giúp họ tha thứ vì tâm họ chưa sẵn sàng.
Đối với bà này, tuy bà nói sẵn sàng tha thứ cho cha mẹ, nhưng tôi nghĩ "Làm sao tôi có thể giúp bà ta tha thứ cho người cha, người mẹ đã làm những chuyện ghê tởm như thế đối với con mình"? Tôi bức rức, dằn vặt mãi và cuối cùng chính bệnh nhân đã giúp tôi tìm câu giải đáp. Bà thấy kiếp trước, thời Đức Quốc Xả, bà là một đứa trẻ bụi đời, sống lang thang đầu đường xó chợ và đã giết chết một đứa trẻ khác. Sau đó họ bị bắt vào Auschwitz, một trại giam người Do Thái, và bắt phải làm công việc kiểm soát những đứa trẻ Do Thái bị giết đã chết hẳn chưa. Lúc đầu công việc không làm bà phiền hà mấy, nhưng ngày lại ngày nhìn bao nhiêu xác trẻ con, bà chịu không được nên đã bỏ trốn và bị bắn chết. Bệnh nhân nói thêm rằng, "Đời sau, khi tái sanh, tôi muốn cha mẹ tôi hành hạ tôi để tôi trả nghiệp cho mau. Vì vậy tôi phải cám ơn hai vị này đã giúp tôi trả nghiệp báo".
Vicki Mackenzie: Có bao giờ bà chứng minh được những mẫu chuyện tiền thân này thật sự xảy ra không?
Hazel Denning: Có chứ. Tôi vẫn để tâm theo dõi mỗi khi có dịp tốt. Thí dụ trường hợp một thân chủ nhất định không cho các con đi coi đoàn biểu diễn của gánh xiếc. Bà biết cấm đoán như vật thật là vô lý nhưng bà không thể làm gì khác hơn. Khi được đưa trở về kiếp trước thì bà thấy chính bà là "con mụ mập" (the fast lady) của một gánh xiếc và bà ghét cay ghét đắng vai trò của mình. Bà nhớ cả tên người đàn bà mập ấy và cả tên thành phố nữa. Có một bệnh nhân khác có mặt hôm đó biết thành phố này. Ông tình nguyện sẽ tìm đến xem thì quả nhiên đầu thế kỷ 20, ở thành phố đó có một bà mập tên đó đã theo đoàn hát xiếc kiếm ăn như lời bà kia tả lại. Trong đời hiện tại bà này cũng mập.

Một bệnh nhân khác nhớ lại kiếp trước bà là một phú thương đàn ông bị chết chìm theo chiếc tàu Titanic. Bà nhớ tên tuổi của người đàn ông này. Về sau tìm xem sổ sách thì quả nhiên người đàn ông ấy là hành khách trên chiếc tàu Titanic. Bà kể khi nhìn thấy tên trong sổ bà rùng mình ớn lạnh!
Ngoài những chứng cớ cụ thể này, những chứng cớ cho thấy những chuyện tiền thân mà các thân chủ tôi nói ra là có thật, và nó rất hợp tình hợp lý với bối cảnh riêng của từng người. Nhờ đó họ có thể đổi đời, có thể thoát được những ray rứt, những sợ hãi vô lý làm xáo trộn đời sống hiện tại của họ.
Vicki Mackenzie: Có ai tỏ ra có mặc cảm tội lỗi khi nhìn thấy những việc xấu họ đã làm trong những đời trước?
Hazel Denning: Không hẳn như thế sau khi họ hiểu mục đích của sự tái sanh và duyên nghiệp. Tôi giải thích cho họ thấy rằng những chuyện xảy ra trong quá khứ không quan trọng mấy. Quan trọng chăng là những gì mình học hỏi được từ những biến cố ấy, và dường như đây mới là nguyên tắc căn bản.

Có một trường hợp rất lạ lùng. Một bệnh nhân vừa bước vào phòng mạch là ngồi phịch xuống ghế, đấm mạnh hai tay vào thành ghế và la lớn, "Tôi ghét Chúa! Jesus Christ là một kẻ lừa đảo! Tôi đã cố gắng làm hết mọi thứ, đã đi tìm thầy chuyên môn, đã học hết kinh Thánh mà vẫn không thay đổi gì được cuộc sống của tôi. Tôi khổ quá!" Bà gặp toàn chuyện xui. Rờ tới cái gì thì hỏng cái đó mặc dù bà là một người có khả năng xuất chúng. Sự nghiệp làm ăn bà gây dựng nên tưởng như thành công, cuối cùng cái gì cũng thất bại. Đường chồng con cũng xấu. Tuổi còn trẻ mà trông như một bà già. Bác sĩ nói cơ thể của bà già trước tuổi đến hai chục năm.

Khi được hướng dẫn trở về kiếp trước thì thấy bà là một hồng y trong Tòa Án Dị Giáo (The Inquisition) do giáo hội La Mã Thiên Chúa chủ trì để trị tội những người ngoại đạo. Sự việc này làm đức hồng y (tiền thân của bà) rất đau khổ. Ngài biết trị tội những người ngoại đạo là sai lầm, nhưng đó là việc giáo hội muốn làm. Khi được hỏi tại sao bà trở thành công cụ chính trong Tòa Án Dị Giáo thì bà buột miệng nói rằng, "Đó là để cải tổ lại giáo hội vì giáo hội thời ấy quá hủ hóa, và tôi được giao trọng trách này". Qua những chuyện tương tự, tôi thấy rằng những việc làm khủng khiếp đều có mục đích riêng.
Vicki Mackenzie: Đứng trên góc độ này, nghiệp báo trở nên khúc mắc, ly kỳ khó hiểu, phải không thưa bà? Vì nếu quan niệm những kẻ phạm tội ác chỉ là những công cụ giúp người kia trả nghiệp thì họ đâu có tội lỗi gì?
Hazel Denning: Thật ra thì cũng khó nói lắm. Trùng trùng duyên khởi, cái nọ xọ cái kia, khó mà giải thích chữ nghiệp một cách rốt ráo. Mọi vật hiện hữu trên đời đều phụ thuộc tương tác lẫn nhau, chúng nương nhau mà sống. Nói một cách giản dị,có thể lấy ví dụ của một người chỉ thấy hạnh phúc trong sự đau khổ (masochist) có thể thỏa mãn nhu cầu của một người chỉ thấy vui sướng trên sự đau khổ của kẻ khác (sadist). Hai loại người này nương tựa vào nhau mà sống. Không có cái gì xấu hoàn toàn. Mỗi kinh nghiệm là một bài học. Ta có thể là thủ phạm làm điều ác trong một kiếp nào đó nhưng cũng có thể là nạn nhân trong một kiếp khác. Và cứ như thế, con người sống từ đời này qua đời khác cho đến khi nào họ học được bài học.

Tôi tin rằng chính chúng ta tự chọn con đường mình đi, dễ dàng hay chông gai là cũng do mình. Một khi mình nhận chân được sự thật đó và chấp nhận mục đích của đời sống hiện tại thì hoàn cảnh chung quanh có thể thay đổi. Nếu một người biết nhận trách nhiệm của mình thì người đó có thể giải quyết được nhiều vấn đề. Còn những kẻ ngu muội không biết nhận trách nhiệm của mình mà cứ đổ lỗi cho người khác thì họ chưa sẵn sàng thay đổi. Chúng tôi, bác sĩ chuyên môn, phải thấy và biết rõ điểm này.
Khi đạt đến mức tỉnh thức tối thượng thì linh hồn (the soul) tự dưng hiểu thấu mọi lẽ - hiểu được mình là ai, tại sao mình hiện hữu ở đây; thấy những gì mình đã làm trong kiếp trước, và những gì mình sẽ làm về sau này vân vân và vân vân. Nhưng chính cá nhân người đó phải tự mình học hỏi. Và tôi cũng không hiểu lý do tại sao chúng ta phải học hỏi nhiều quá như vậy, nhưng tôi không phải là người tạo ra những quy luật ấy mà chỉ tìm cách phân tích lý giải chúng thôi.

Có người thật sự không muốn thay đổi hoàn cảnh không mấy tốt đẹp của mình như chuyện một bà nọ sinh ra với hai con mắt gần như mù. Bà phải đeo mắt kiếng dầy cộm. Sau khi soi căn, bà biết rằng chính bà muốn mắt mình như thế để ít thấy những phù du vật chất, để quên cái ngã của mình, để quay nhìn vào bên trong. Từ đó, bà vui vẻ với cặp mắt gần như mù của mình và không chịu tìm cách làm cho mắt sáng hơn.
Vicki Mackenzie: Bà có thấy ai chọn trở về gần gũi với những người họ quen biết từ nhiều kiếp trước không?
Hazel Denning: Có, Nhưng vai vế thì thay đổi. Có người tái sanh với nhau để giải quyết nhiều vấn đề còn dang dở. Có người muốn trở lại để giúp đỡ những người thân. Tôi cho rằng các thánh tử đạo, hay những người chọn cái chết vì chính nghĩa là họ tự nguyện làm như vậy để thức tỉnh lương tri của nhân loại. Cho nên nói rằng nghiệp báo chỉ thể hiện như một sự trừng phạt thì không đúng, cũng có nghiệp dữ, nghiệp lành. Đó là luật nhân quả.
Tôi có quen biết một bà bác sĩ, một người đàn bà rất dễ thương mà lấy một ông chồng dễ ghét nhất trần gian. Khi nào ông cùng mè nheo, gắt gỏng, độc ác mà chính ông không cố tình độc ác. Dần dần, bà chán nản không còn thương chồng nữa. Nhưng không bao giờ bà có ý định ly dị.
Một hôm bà đến xin soi căn và thấy rằng bà đã gặp ông này ở một kiếp trước khi ông là một linh hồn lạc lỏng. Bà hứa kiếp sau sẽ lấy ông làm chồng và sẽ giúp ông tìm lại linh hồn mình. Và sau đó thì bà thay đổi thái độ, thật tình yêu thương ông, dịu dàng kiên nhẫn với ông và chỉ một năm sau thì ông cũng đổi tính. Ông đi nhà thờ với bà, ông lái chiếc xe sport màu đỏ rong chơi khắp phố phường. Ông nói năng vui vẻ, hài hước ai cũng thích.

Tôi dùng câu chuyện này để khuyên răn những gia đình có chồng nghiện rượu. Tuy người vợ tha thứ sự nghiện ngập của chồng nhưng tình cảm đối với chồng thì đã sứt mẻ. Tôi nói với họ rằng. "Nếu chị thật tình thương yêu và muốn cải hóa chồng thì chị không nên dùng giọng lời gay gắt với chồng mà nên bộc lộ tình thương, ăn nói dịu dàng thì ông sẽ thay đổi". Có nhiều bà nghe lời và đã thành công.
Vicki Mackenzie: Bà cho biết sau khi chết, hồn có một thời gian nhất định để đi đầu thai không?
Hazel Denning: Có người tái sanh trong vòng vài tiếng đồng hồ sau khi chết, nhất là lính tráng chết ngoài trận mạc. Họ không chịu được cảnh hồn họ lang thang. Họ muốn nhập xác liền. Có lẽ lý do này giải thích được hiện tượng thiên hạ sinh đẻ nhiều sau những trận chiến tranh. Có nhiều người thì mấy trăm năm sau mới tái sanh. Có nhiều linh hồn từ thời Atlantean Age mà bây giờ mới trở lại trần gian. Có lẽ họ chờ đúng thời cơ để đem những hiểu biết mới giúp cho sự chuyển tiếp qua thời đại mới. (New Age).
Vicki Mackenzie: Có khi nào bà đã gặp những người đã từng sống ở hành tinh khác hay cõi giới khác không?
Hazel Denning: Thỉnh thoảng cũng có. Rất nhiều người cho rằng hạ giới là hành tinh thấp nhất trên cột luân hồi (the totem pole). Có mấy người nói rằng trước kia họ sống trên một hành tinh khác. Có một ông viết một thứ chữ lạ hoắc rồi dịch lại tiếng Anh. Ông nói hành tinh ấy có một văn hóa khắc hẳn. Ông còn nói khi ấy ông hiểu được "nguyên lý đồng thời" - hiện tại, quá khứ và vị lai đều đang thể hiện ở giây phút này. Thật là khó hiểu.
Vicki Mackenzie: Bà có biết những kiếp trước của bà không?
Hazel Denning: Có chứ. Đời trước kiếp này của tôi rất lạnh lẽo. Tôi là một phụ nữ sinh ra ở nước Anh, lấy chồng là một người làm ngoại giao giàu có, nhà cao cửa lớn, có nhiều gia nhân hầu hạ, tiệc tùng liên miên nhưng tôi rất cô đơn, sống không có tình thương. Khi gần chết, tôi còn nhớ gia nhân rón rén bước không dám gây tiếng động, tôi đã nắm tay em gái tôi và nuối rằng, "Nếu chị được sống lại từ đầu, chị sẽ thương yêu nhiều hơn".
Và trong đời này, một em gái tôi chết lúc chín tuổi, tôi mới mười một tuổi. Tôi đã thương khóc em trong hai năm. Tôi cần kinh qua sự đau khổ như vậy mới lấy lại được cảm xúc bình thường.
Nhưng kỷ niệm khó quên nhất xảy ra lúc tôi đang ở trong phòng tắm. Tôi bị đau gan từ lúc học lớp tám. Tôi hay bị những cơn đau túi mật hành hạ, đau đầu đến buồn nôn làm tôi khổ sở lắm. Hồi trước tôi cũng hay nóng nảy. Có hôm cơn giận nổi lên khiến hai mạch máu nhỏ ở cổ bị đứt. Có nhiều lúc tôi có cảm tưởng như cơn giận làm chóp đầu của tôi có thể bay đi mất. Nhưng không ai biết vì tôi không để lộ ra ngoài. Cách đây chừng mười năm, một hôm tôi đang tắm dưới một vòi sen thì cơn nhức đầu kéo tới. Tôi dằn giọng nói lớn, "Chúa ơi, tôi muốn biết tại sao tôi bị bệnh gan hành hạ, tại sao tôi phải chịu đau khổ như thế này?" Vừa dứt lời bỗng nhiên tôi thấy mình là một người lính theo Thập Tự Chinh thời Trung Cổ, vừa bị một giáo xuyên qua gan. Tôi tức giận sắp phải chết vì một "chính nghĩa" mà tôi không còn tin tưởng nữa. Tôi chán ghét những việc chúng tôi đang làm - đốt phá những đền đài đẹp đẽ - nhưng tôi không làm gì được hơn. Tôi biết tôi sắp chết và sẽ không bao giờ thấy lại được người vợ và hai đứa con trai. Tôi chết trong giận dữ, và chứng đau gan bây giờ là biểu hiện của cơn giận xa xưa ấy. Giây phút ấy trong phòng tắm, tôi nghe một giọng thì thầm: "Nguyên do của tính nóng giận của ngươi bắt nguồn ở đây". Từ ngày đó, tôi không bị cơn đau túi mật hành hạ nữa.
Vicki Mackenzie: Biết được kiếp trước của mình có lợi ích gì trong kiếp sống hiện tại không?
Hazel Denning: Những hiểu biết về kiếp trước kiếp sau giúp tôi sống an nhiên tự tại. Đối với tôi, thế giới kia cũng rất thật như thế giới này. Cho nên khi mẹ tôi mất, rồi chồng và con trai lần lượt qua đời, tôi không đau buồn mấy. Ngày con tôi tử nạn xe mô tô, tôi vẫn tiếp tục đi thuyết giảng tại một trường đại học đã được sắp đặt trước. Khi biết ra, một giáo sư ở trường hỏi sao tôi có thể dửng dưng trước cái chết của con như vậy. Tôi đã trả lời rằng đối với người ngoài thì tai nạn ấy là một thảm cảnh, nhưng đối với tôi thì khác. Tôi biết con tôi là thầy tu trong ba kiếp trước. Trở lại lần này là cậu muốn nếm mùi đời. Cậu sống mau, sống vội, bất chấp nguy hiểm. Tôi biết con trai tôi không muốn kéo dài đời sống như vậy và cậu quyết định rời bỏ cõi trần sớm trước khi chuyện gì xấu có thể xảy ra. Tuy tôi thương tiếc con, và cũng như những bà mẹ khác, tôi vẫn mong được thấy ngày con khôn lớn, nên người v.v... nhưng trong thâm tâm, tôi mừng cho con đã giải thoát vì tôi biết con tôi sống trong đau khổ. Trường hợp chồng tôi cũng thế. Một buổi sáng đang chơi tennis, ông gục chết trên sân cỏ. Sau khi được tin, tôi vào phòng đọc sách gọi điện thoại báo tin cho gia đình và bỗng dưng một cảm xúc kỳ diệu chưa từng có đã đến với tôi. Căn phòng như sáng hơn và ấm áp hơn. Lông măng trên hai tay tôi dựng đứng hết và tôi cảm thấy được an ủi, khích lệ và sung sướng lạ lùng dường như được ôm ấp bởi tình yêu của nhà tôi, khi ấy tôi nghe tiếng ông thầm thì: "Em ơi, anh sung sướng được ra đi như ý muốn". Tối hôm ấy tôi vẫn đi dự buổi họp ở trường. Tan họp, tôi mới báo cho mọi người biết tin và ai cũng xúc động thương tiếc làm tôi phải đi an ủi từng người.

Khi người thân qua đời thì đau buồn là chuyện thường tình, nhưng tôi không chịu được cảnh người ta tỏ ra bi thương thái quá, vì như vậy chứng tỏ họ có mặc cảm tội lỗi gì với người chết.
Vicki Mackenzie: Theo như bà nói thì mọi chuyện xảy ra đều có lý do? Và cuối cùng thì cũng đưa đến sự tốt đẹp?
Hazel Denning: Đúng thế... Tôi cho rằng con người được sinh ra với một trí tuệ sáng tạo vô bờ mà chúng ta đã ngu muội không thông hiểu, đã phá hoại và lãng quên những khả năng ấy. Thời đại này là thời đại chúng ta có thể trở về với bản năng chân thật của chúng ta.

Cũng giống như những mẫu đối thoại với các vị "gurus" Tây phương khác về luân hồi, buổi nói chuyện với Dr. Denning thật là hứng thú. Những điều tôi học được ở bà cũng như ở nhiều nhà chuyên môn khác về kiếp trước kiếp sau cũng không khác những điều tôi đã được nghe mấy Lạt Ma của phương Đông giảng dạy. Chi tiết về trường hợp tái sanh có thể khác nhau nhưng chân lý thì chỉ có một, là chân lý mà Lama Yeshe và Lama Zopa đã nói cho chúng tôi nghe trong chiếc lều trên sườn núi của Kopan rằng sau khi chết sẽ có một đời sống khác; rằng đời sống kế tiếp như thế nào là do nghiệp báo của bao đời trước quyết định; rằng trạng thái tâm thần khi hấp hối đóng một vai trò quan trọng ảnh hưởng đến đời sau; rằng người ta thường trở lại sống với những người có nghiệp duyên với chúng ta; rằng những đau khổ của đời này là chính chúng ta tạo ra v.v... Không nên oán ai, đổ lỗi cho ai vì chính mình vẫn luôn luôn làm chủ đời mình


(Trích: Đặc San Hoa Nghiêm, Mừng Xuân Tân Mão, Phật lịch 2554 - 2011)
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-11 15:18:56dzuylynh>






BÔNG HỒNG CÀI ÁO

thơ Nhất Hạnh _nhạc Phạm thế Mỹ. trình bày Dzuylynh

http://www.box.net/shared/palm8mvt08777zgc0tia




Vu Lan: Chữ “Hiếu” Trong Đạo Phật

Tác giả : Tuyết Mai



“Thật đau xót nỗi bâng khuâng chiều vắng lặng
Nào vào ra còn đâu nữa bóng mẹ hiền!”
Trong văn hóa, văn chương Việt Nam có không biết bao nhiêu ca dao, thi văn, âm nhạc ca ngợi tình mẹ thiêng liêng. Trên thế gian này tình cảm nào rồi cũng nhạt phai với thời gian , chỉ có tình mẹ thương con là thiên thu bất tận. Trái tim mẹ là một kỳ quan của vũ trụ. Mẹ thương con vô điều kiện. Mẹ thương con dù con bao nhiêu tuổi già và Mẹ thương con cho đến giây phút cuối cùng của đời mẹ.
Chử “Hiếu” trong đạo Phật vô cùng quan trọng. Đạo Phật cũng được gọi là Đạo “ Hiếu” , cho nên hằng năm vào dịp Rằm Tháng Bảy Âm Lịch hầu hết các chùa VN đều tổ chức Lễ Vu Lan để Phật tử có dịp cầu nguyện cho hương linh Cửu Huyền Thất Tổ được siêu sinh tịnh độ và phụ mẫu hiện tiền có được đời sống an lành, phước lộc.
Được biết hai chữ Vu Lan dịch âm từ tiếng Phạn:”Vu Lan Bồn” , có nghĩa là cứu tội người đang bị đọa trong địa ngục. Theo truyền thống VN trong lễ Vu Lan , sau khi cúng kiến ông bà cha mẹ , có tục lệ “Mông sơn thí thực” , có nghĩa là cúng cô hồn, bố thí thức ăn cho những oan hồn, uẫn tử.
Lễ Vu Lan bắt nguồn từ chuyện Ngài Mục Kiền Liên, một đệ tử của Đức Phật Thích Ca, có mẹ là Bà Mục Liên Thanh Đề đã gây nhiều tội ác thuở sinh thời, nên khi chết bị đọa vào địa ngục, làm ngạ quỷ đói khổ.
Ngài Mục Kiền Liên sau khi đắc đạo, chứng quả A La Hán đã vận dụng thiên nhãn để tìm mẹ, ngày rất xót thương thấy mẹ bị đọa trong địa ngục. Ngài về bạch Phật và xin chỉ dạy cách cứu mẹ. Phật dạy, ngày rằm Tháng Bảy là ngày Tự Tứ của Chư Tăng, sau ba tháng an cư kiết hạ, quý Chư Tăng có tâm rất thanh tịnh, nhờ vậy lời chú nguyện có nhiều năng lực giải trừ tội lỗi, ách nạn. Vào ngày Rằm Tháng Bảy nên đem lễ vật cúng dường và xin Chư Tăng, hiền thánh cầu nguyện cho mẹ, thì cha mẹ quá vãng cũng như hiện tiền đều được nhiều phước đức.
Ngài Mục Kiền Liên làm như lời Phật dạy. Ngay sau đó mẹ Ngài, Bà Mục Liên Thanh Đề được thoát kiếp ngạ quỷ và sinh lên cõi Trời. Lời chú nguyện của các chư tăng coi như một bài kinh giảng, nếu vong linh nghe theo, xả bỏ sân hận, phát tâm từ bi hỹ xã thì ngay sau đó sẽ thoát cảnh địa ngục. Từ đó Phật Tử theo gương Ngài Mục Kiền Liên tổ chức Đại Lễ Vu Lan vào ngày Rằm Tháng Bảy để cầu nguyện cho cha mẹ.
Ở Nhật , trong ngày nhớ ơn mẹ có phong tục cài hoa hồng lên áo. Người nào còn mẹ thì được cài hoa hồng đỏ, ngưòi nào không còn mẹ thì cài hoa hồng trắng. Một nhà sư VN đi Nhật thấy phong tục này có ý nghĩa nên đã du phập vào VN. Phong trào “Bông Hồng Cài Áo” trong ngày Lễ Vu Lan được Phật Tử hưởng ứng và phổ biến rộng rãi từ đó. Bản nhạc “Bông Hồng Cài Áo” được hát rất nhiều trong dịp Lễ Vu Lan.
Ở Hoa Kỳ, trong ngày nhớ ơn cha hay nhớ ơn mẹ (Father’s Day hay Mother’s Day) con cái đưa cha mẹ đi nhà hàng hay mua quà cho cha mẹ. Người Việt Nam có truyền thống tốt đẹp, nhiều con cái rất hiếu thảo, cung phụng cha mẹ rất đầy đủ vật chất lúc còn sống và khi cha mẹ mất thì làm đám tang rất linh đình coi như trả hiếu một lần chót.
Nhưng Đạo Phật chủ trương chết chưa phải là hết, mà phải luân hồi trong nghiệp báo mà mình đã gieo trong kiếp này. Nếu con cái chỉ đem vật chất ra đền đáp công ơn cha mẹ, thì không thể nào đền đáp đầy đủ công ơn trời biển của mẹ cha. Phật dạy, cách trả ơn quý báu nhất là con cái giúp cha mẹ hiểu và có lòng tin ở luật “Nhân - Quả”, làm lành, tránh dữ. Giúp cha mẹ nuôi dưỡng và phát triển tứ vô lượng tâm : Từ, Bi, Hỷ, Xả , là bốn đức tính cao quý nhất. Được nhu vậy cha mẹ sẽ có đời sống an lạc, thanh tịnh trong hiện tại, khi lâm chung sẽ thanh thản ra đi và được vãng sanh về cõi niết bàn. Chỉ có cách này mới đền đáp được trọn vẹn công ơn dưỡng dục sinh thành của mẹ cha.
Tình mẹ thương con bao la như trời biển, nhất là những bà mẹ Việt Nam sống lâu dài trong chinh chiến, suốt đời chỉ biết tần tảo, chịu đựng, hy sinh cho con. Mẹ thuơng con từ lúc còn là bao thai trong bụng mẹ. Rồi khi con lọt lòng, nghe tiếng khóc chào đời của con, mẹ vui mừng, cảm động ứa nước mắt theo. Từ đó cuộc đời mẹ đi liền với cuộc đời con. Nhìn nụ cười đâu tiên của con (mụ bà dạy) mẹ vui sướng vô cùng. Con là núm ruột, là hòn máu, là niềm vui, là kho tàng vô giá của mẹ. Con đau mẹ lo, con vui chơi mẹ mừng, nghe con bập bẹ nói, nhìn con chập chững những bước đi đầu tiên, lòng mẹ hạnh phúc biết bao. Dần dà với thời gian con khôn lớn, mẹ luôn bên cạnh, dẫn dắt con từng bước, đi đến trường học, đi ra trường đời. Con thành danh mẹ vui mừng, con nhỗ nghịch, hư hỏng, mẹ thứ tha. Mẹ là dòng suối tắm mát, là dòng sông êm đềm, là vòng tay ấm áp che chở cuộc đời con.
Vì vậy giờ phút này người nào còn mẹ thì nên biết mình là người có diễm phúc. Trên đời này không có niềm vui nào bằng niềm vui còn mẹ, và cũng không có nỗi buồn nào xót xa bằng nỗi buồn mất mẹ:
“Con có mẹ con còn tất cả,
Mẹ đi rồi tất cả cùng đi
Trong huyệt lạnh mẹ có nghe con khóc
Khóc bây giờ và mãi mãi ngàn sau.”

Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-11 21:01:20dzuylynh>

hu hu !
ngày xưa em còn bé tí teo , mứi bít iu con so, hỏng hay chị là con MA ẢO 102 tủi !
chị dụ khị em , bi chừ chị con đàn cháu đống , em lứa tủi đang xuân mà phải chịu ế độ nè   huhu !
( tâm sự béhộpngố )                                                                                      
Lá Diêu Bông

Thơ Hoàng Cầm_Nhạc & trình bày Dzuylynh

http://www.box.net/shared/ffz7uzit1ikpv5fo2bsq

Váy Ðình Bảng buông chùng cửa võng
Chị thẩn thơ đi tìm
Ðồng chiều
Cuống rạ
Chị bảo
Ðứa nào tìm được Lá Diêu bông
Từ nay ta gọi là chồng

Hai ngày
Em tìm thấy Lá
Chị chau mày
Ðâu phải Lá Diêu bông

Mùa đông sau
Em tìm thấy Lá
Chị lắc đầu
trông nắng vãn bên sông

Ngày cưới Chị
Em tìm thấy Lá
Chị cười xe chỉ ấm trôn kim
Chị ba con
Em tìm thấy Lá
Xòe tay phủ mặt Chị không nhìn

Từ thuở ấy
Em cầm chiếc Lá
đi đầu non cuối bể
Gió quê vi vút gọi
Diêu bông hời...
...ới Diêu bông...!


Hoàng Cầm - 1959 Dzuylynh Aug 11.2011
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-12 08:56:30SongHuong>
NÓI VỚI CON TRAI
( tặng con trai vào lớp 6)

Sáng nay con vào lớp 6
Qua rồi một chặng đầu tiên
Lớp 6 không như tiểu học
Cộng trừ và ... đọc ê a

Sáng nay con vào lớp 6
Bắt đầu một chặng dài hơn
Đường dài dốc ngược chân trơn
Bể học còn sâu thăm thẳm

Chợt thấy con ba lớn lắm
Đã thành dáng vóc chàng trai
Hãy nhớ con là anh Hai
Em bé vẫn thường gọi thế

Phía trước đường đi chẳng dễ
Con còn nỗ lực nhiều hơn
Ba là bờ vai con tựa
Mẹ là biển rộng tình thương

Con vào trường Nguyễn Tri Phương (1)
Ba vui ... có điều không nói
Sợ con tưởng mình đã giỏi
Lơ là việc học đó thôi

Lớp 6 kiến thức nhân đôi
Điều con biết là hữu hạn
Phải gắng thức khuya dậy sớm
Cánh đồng tri thức mênh mông

Nhiều lúc ba biết con mong
Sẻ chia những điều con thích
Nhiều lúc biết con ba trách
Sao ba tiết kiệm lời khen

Thì thôi, ba con không quen
Nhưng là bờ vai con tựa
Cũng như mẹ là ngọn lửa
Ấm lòng con những đêm đông

Huế 12/8/2011
Sông Hương

  (1)Trường THCS Nguyễn Tri Phương là trường điểm thuộc Sở giáo dục quản lí. Trường chỉ tuyển chọn các em học sinh giỏi của tỉnh vào học
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-12 18:50:50Phù Vân>

MÙA VU LAN ĐỌC BÁO GIÙM BẠN

Saigon By Night
Những phận đời trong bóng đêm giữa
Sài Gòn

9:33 AM Chủ nhật, ngày 10 tháng bảy năm 2011-

Mỗi người một số phận, một hoàn cảnh, đêm đêm họ gặp nhau ở chợ Bến Thành. Phía sau cái hào nhoáng, tấp nập của thành phố là những mảnh đời vận mình vào đêm tối vì miếng cơm manh áo. Hơn 300 năm qua, kể từ khi hình thành đất Sài Gòn - Gia Định, chợ Bến Thành đã trở thành biểu tượng của TP HCM, nằm ở trung tâm, là cái rốn của thành phố. Vài năm nay, các con đường nhỏ quanh chợ Bến Thành được phát triển thành khu chợ đêm phục vụ khách du lịch. Ước tính mỗi tối có đến hàng nghìn du khách đến đây ăn uống, mua sắm. Sự nhộn nhịp, sầm uất phố chợ cũng đã trở thành chốn mưu sinh của không ít lao động nghèo buôn gánh bán bưng. Đêm 8/7, dưới mái hiên chợ Bến Thành, tại một góc nhỏ bên đường Phan Châu Trinh - Lê Lợi, chị Minh đang bôi thuốc chống muỗi cho đứa con gái của mình. “Giường” của bé là một tấm bao lát nhỏ, trải trên vỉa hè sát bờ tường chợ. Người phụ nữ tuổi Canh Tý (1959), cái tuổi vốn được xem là lắm long đong, lận đận đã gắn với lề chợ Bến Thành 25 năm nay. Người qua đường dễ dàng nhận ra và nhớ đến chị bởi những mụn thịt mọc to nhỏ khắp người. Cô gái đêm đêm chăm chỉ bán nón ở chợ Bến Thành ngày ấy đã nhận được sự cảm mến của anh Tuấn chạy xe ôm gần đó. Họ nên vợ nên chồng sau mấy năm quen biết. Hạnh phúc ngỡ bắt đầu mỉm cười với người đàn bà vốn phải chịu những thiệt thòi từ lúc mới sinh ra. Nhưng bất hạnh dồn dập tới, khi đứa con gái xinh xắn ra đời vừa tròn một tuổi thì anh
Tuấn bị tai nạn, phải nằm liệt một chỗ đến bây giờ.

                                                        

Minh Thư, cái tên được chị Minh chọn đặt cho cô con gái để gửi gắm hy vọng về một tương lai tươi sáng. Chưa vào lớp 1 nhưng cô bé này cũng đã giúp mẹ kiếm thêm tiền nhờ vào việc đi bán khăn giấy và kẹo cao su xung quanh chợ. Ảnh: Mai Nhật Ngày mưa cũng như ngày nắng, khoảng 4h chiều là chị bắt đầu lạch cạch đạp xe mấy chục cây số từ Bình Chánh đến chợ Bến Thành, chở thêm cô con gái gầy gò nhưng rất dễ thương, lanh lẹ. Cứ tầm 11h đêm, chợ vãn, hai mẹ con mới dọn dẹp, đạp xe về nhà lúc đã 1, 2h sáng, lục đục cũng đến 3h mới có thể bắt đầu dỗ vội giấc ngủ. Thương cho hoàn cảnh của chị, những người trong chợ cũng rất hay giúp đỡ, khi thì đôi dép, bộ quần áo cho hai mẹ con, khi cái bánh, mấy trái chuối. Chị chủ sạp hàng mỹ nghệ chia sẻ: “Nhiều lúc thấy chị ấy bán cả đêm mà không được gì cả, đạp xe đi đạp xe về hoài vậy khổ thật”. Người ta bảo Sài Gòn đêm là Sài Gòn của nhiều phận đời. Trời vẫn lác đác mưa. Phố co mình trong những khoảng riêng. Câu chuyện của những phận đời gian truân cứ thế được bộc bạch, tâm tình như những tiếng thở dài. Cách nơi bán của chị Minh một đoạn là một cụ bà 87 tuổi đang ngồi cạnh chiếc cân nhỏ chờ khách. Câu chào mời khách đến cân của bà Ba như lọt thỏm giữa tiếng ồn ào trong chợ, tiếng còi xe inh ỏi của phố đêm. 19 tuổi, bà Ba theo chồng lặn lội từ Bắc vô Nam kiếm kế sinh nhai. Cụ ông mất sớm, hai đứa con gái lấy chồng giờ đã về lại ngoài Bắc, làm ăn cũng chẳng khá giả gì, bà một thân một mình bám víu lại Sài Gòn làm đủ thứ việc sinh sống qua ngày. Trước kia bà bán vé số, rong ruổi khắp mọi nẻo đường, giờ tuổi cao sức yếu, chuyển qua nghề cân, đỡ một cái là ít đi nhưng thu nhập cũng rất bấp bênh, một ngày tầm khoảng vài chục nghìn đồng. Ngày ngày bà mướn xe ôm chở từ phòng trọ bên quận 4 qua trung tâm thành phố, đến khuya thì nhờ xe ôm chở về lại, ít nhất cũng tốn hết 20.000-30.000 do062ng. May mắn là những hôm mệt mỏi hay đau ốm gì, còn có những phòng khám chữa bệnh miễn phí cho người nghèo ở các chùa để bà đến xin thuốc.

                                               

                                           Ngồi ngóng khách hàng giờ, chiếc cân của bà Ba thường ế ẩm. Ảnh: Mai Nhật

 Khách đa số là những người xót xa cho cái bóng dáng nhỏ thó, hiền từ của bà mà cân chứ không hẳn vì nhu cầu. Bởi những chiếc xe đẩy đo cân nặng chiều cao một cách chính xác, có máy rao đã có mặt tận các ngóc ngách Sài Gòn, còn chiếc cân nhỏ rất khó nhìn thấy các con số, cạnh một bà lão mắt kém do tuổi già thì mấy ai quan tâm. Chợ hôm nay ế khách hơn thường ngày, một lát lâu, mới có một người đàn ông chạy thể dục ngang qua chỗ bà, ghé lại biếu mấy đồng tiền lẻ, bà vội líu ríu cảm ơn. Còn vô số những “bóng đêm”của chợ Bến Thành mà câu chuyện cuộc đời họ là những chuỗi dài truân chuyên, nhọc nhằn. Họ thu mình trong bóng tối, trong những vòng quay của số phận, sống nhờ vào tình thương của cuộc đời. Một cụ bà ăn xin. Một anh bán vé số dù tật nguyền vẫn miệt mài trên chiếc xe lăn mưu sinh. Bác xích lô có dáng người còm cõi với vốn tiếng Tây tiếng Tàu ít ỏi, lăng xăng mời chào khách. Hay chị đạp xe đạp bán trái cây dạo người Quảng Nam tranh thủ lúc nông nhàn thu xếp việc nhà vào Sài Gòn rong ruổi kiếm thêm đồng tiền trang trải cho bầy con nhỏ đang tuổi ăn tuổi học, rồi đến vụ mùa lại tất tả về quê lo chuyện gặt hái, cày bừa. Họ vẫn không ngừng hy vọng vào một ngày mai tươi sáng.

                                                        

Cụ bà ăn xin đã lẩn thẩn, bị bệnh tê yếu chân tay, cử động rất khó khăn, nằm ngủ mê mệt trong góc vỉa hè đường Lê Thánh Tôn - Phan Bội Châu. Ảnh: Mai Nhật Mới đây, UBND TP HCM đã lên phương án chấm dứt hoạt động của chợ đêm Bến Thành. Nhiều người sống nhờ vào chợ trở nên thắc thỏm lo âu. Một mai khi chợ đêm Bến Thành giải tỏa, thành phố chỉ mất đi một hình ảnh độc đáo vốn là điểm nhấn cho du lịch đêm Sài Gòn, du khách chỉ mất đi một điểm hẹn mua sắm lý tưởng, người dân Sài Gòn chỉ mất đi nơi mà họ tìm được một nét gì đó rất riêng. Còn đối với những người bám vỉa hè Bến Thành để mưu sinh mấy chục năm nay, thì cái họ mất đi là có thể là nơi họ đang tần tảo vì miếng cơm manh áo.

Lê Phương
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-12 21:31:19dzuylynh>
                                                 

                                                    



  TRONG BÓNG ĐÊM MẸ NGỒI CHỜ CÂN NGƯỜI

            thơ phùvân_nhạc&trìnhbày dzuylynh
                           
        http://www.box.net/shared/4b7xqxhnjrc985noo83t


Trong bóng đêm mẹ ngồi chờ cân người

Cân bát cơm nghiệp đời bởi tình thương

Người đi qua ai đếm xiết đọan trường

Mẹ cân người đong lòng nhân xót thương...

Trong bóng đêm một mình mẹ quạnh quẽ

Cân đời mình nặng nhẹ một xác ve

Trầm luân theo từ một thuở xuân về

Còn lê thê đọng mãi những ê chề

Vu Lan về cầu an hòa nhân thế

Vu Lan về xin cho mẹ như nhiên

Thôi cân đong đo đếm nỗi muộn phiền

Tiếng chày kình lời kinh siêu phổ độ

Chùa xa buông mõ trầm vơi góc phố

Những bàn chân đời vội bước qua thềm

Xin cho mẹ cân được tối bình yên

Xin cho mẹ cân một đời an nhiên...


phùvânvulanbồnAug.12.2011
Cung Điệu Phù Trầm 
0
Nhân mùa Vu Lan SD đem vào đây hoa hồng màu sậm cho những ai còn mẹ và hoa hồng trắng cho những ai không còn me.



📎 hoahongcam|hoahongtrang6
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-13 14:42:15triart>
 
Vulan mùa báo hiếu




PSN - 10.8.2011 | Chân Bảo Nguyện: Thư cho các con nhân ngày Vu Lan

...Hôm nay là ngày lễ Bông Hồng Cài Áo tại xóm Trung. Mọi người đang náo nức chuẩn bị cho buổi lễ thật ý nghĩa này, ngày vinh danh tình Mẹ. Nhưng thật là thiếu sót nếu chúng ta quên đi lòng hiếu thảo của những người con như ngài Mục Kiền Liên, vì thương mẹ nên quyết vượt qua bao cửa ngục để tìm cách cứu mẹ thoát khổ. Sư Ông đã chỉ cho chúng ta thấy rõ mẹ và con luôn tương tức nhau. Mẹ chỉ được gọi là mẹ khi bắt đầu có con và ngược lại, con chỉ được gọi là con khi có mẹ. Danh từ mẹ và con có đồng thời cùng một lúc. Nếu ta có ngày vinh danh tình Mẹ thì đồng thời cũng là ngày vinh danh lòng hiếu thảo của những người Con biết kính yêu, phụng dưỡng mẹ cha...




PSN - 9.8.2011 | Phan Trang Hy: Thảo thơm Rằm tháng Bảy

Lâu rồi ý niệm của câu tục ngữ Rằm tháng Bảy, kẻ quảy người không vẫn cứ in sâu trong lòng tôi. Tôi vẫn còn nhớ lúc cuộc sống khốn khó, tôi đã từng nghĩ, ừ có, thì mình có mâm lễ, còn không, thì năm ba cây hương cũng được. Rồi cũng qua chuyện cúng kiến, lễ bái. Thế nhưng, trong tôi mãi vọng lên điệu kinh cầu về Rằm tháng Bảy. Đây là mùa báo hiếu của các Phật tử, của những người con đối với mẹ cha...


Trích :  http://phusaonline.free.fr/PhatHoc/VuLan/VuLan.htm




Kính dâng quý Mẹ VIệt Nam




{Nhiếp ảnh đồ hoạ}
📎 VULAN20111|VULAN2011
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-13 19:55:49dzuylynh>

HOA TRẮNG VỠ ĐÔI

thơ Triều Âm . diễn ngâm dzuylynh

http://www.box.net/shared/dmtgeibvdddyvg6fistk





Cha ra đi rằm tháng ba lặng lẽ

Hóa thân thành một đóa bạch liên hoa

Người cỡi hạc bay về trời nắng hạ

Ở tây phương đầm ấm chút tình người


Vào tháng sau ngày đản sinh Đức Phật

Con thấy Cha trong vạn đóa sen thu

Nụ thành kính dâng cúng dường chư Phật

Nhẹ lời kinh phù phiếm chốn hồng trần


Mẹ xa con giữa mùa mưa tháng tám

Gió lạnh hòa giọt nước mắt Cha rơi

Mẹ ra đi khi chưa trọn kiếp người

Tuổi thanh xuân người chưa từng thấu hiểu


Mẹ đã đi theo dấu ngọn hải triều

Tìm an tĩnh giữa cõi đời ô trược

Hay đếm bước bên nhịp cầu Ô Thước

Giữa ngân hà Chức Nữ vọng Ngưu Lang


Con chưa tỏ có những điều đơn giản

Trót đa mang kiếp hạn một con người

Phút sinh ly, thời tử biệt... trùng khơi

Lòng con trẻ vẫn lạ lùng chưa hiểu !


Mùa Vu Lan người cùng người báo hiếu

Con ngẩn ngơ lạc bước nhỏ bên đời

Mẹ ơi... đã quen rồi cành hoa trắng !

Và năm nay thêm nhánh nữa Cha ơi ...


Trên ngực con đang cài bông hoa trắng

Bông hoa nào trắng xóa cả ước mơ ?

Con sợ đêm đen lặng lẽ như tờ

Nhìn tinh tú có Mẹ Cha trên đó...


Mùa Vu Lan con cài bông hoa nhỏ

Nghe trong tim nặng lắm ở cõi người

Kể từ nay con một mình vò võ

Ngóng đợi ngày sao nhỏ cũng xa bay...


TriềuÂm13.08.2011

Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-05 09:19:15Ct.Ly>


   
LÂM NGÔ - CHƯƠNG MƯỜI MỘT


[themNhac]http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/audio/LamNgo_Chuong11.wma[/themNhac]




Chú thích:

 
Bát Đản Mắc Quải Tàu Lư = Flibbertigibbet, trong truyện vua Lia, là một trong năm con quỷ hay thằng quỷ mà Thông Điên (Tom o' Bedlam) nói là hắn đang bị ám. Flibbertigibbet ám chỉ âm thanh của một câu nói, một lời đồn tía lia vô nghĩa
Bít Thồ = Ban nhạc nổi tiếng của Anh, The Beatles.
Bô Dô = Bozo, một vai hề rất nổi tiếng ở Hoa Kỳ, nhất là trong thập niên 1960.
Chao = Sông Chao, Charles River.
Đổ Mộ = Modo
Đức Gia = Edgar, một nhân vật trong King Lear, William Shakespere
Hồ Mả = Mahu
Hồ Vẹo = hovel, túp lều, căn nhà tồi tàn.
Nữ Thánh Y Ly Sa Bách = St. Elizabeth
Tỉnh Phố = Provincetown, một địa danh ở Hoa Kỳ.





(Chương 11)
 
 
Đả tới ngày tụi tui phải đóng kịch trong lớp học của Gíao Sư Bùi Vịt Quác tại Há-Vợt. Cái cảnh mà tụi tui phải đóng là lúc Vua Lia và tên khùng của ổng phải đi ra ngoài, tới một cái bải hoang dống như cái đầm lầy hay đồng ruộng bỏ trống, một cơn dông ụp tới và mọi ngừi cùng chạy dô một cái liều tồi tàn gọi là cái “Hồ Vẹo”
 
 
Bên trong cái hồ vẹo này có một người đàn ông khùng tên là Thông Điên của thành Bích Lâm đang cư ngụ, thực ra đây là một nhân vật tên là Đức Gia, ổng dả dạng làm một tên khùng bởi dì ổng bị một ông anh mất dại lợi dụng. Ngoài ra, ông dua vào lút này đả điên hoàng toàn và Đức Gia củng giả bộ điên luôn, và cái anh khờ thì dỉ nhiên là có nhửng cử chỉ như… một tên khờ. Vai của tui đóng là Bá Tước thành Cáo Sỉ, là tía của Đức Gia, và là người thuộc cái loại hổng có cong cong goẹo goẹo như mấy tên khỉ khác.
 
 
Giáo sư Bùi Vịt Quạc bày biệng cái mền củ hay cái khỉ gì đó để cho giống cái nhà tồi tàn hồ vẹo, dà ổng có cái gì đó dống như cái mái thổi làm ra tiếng giống như mưa dông – một cái goạt điện bự dới mấy cái kẹp phơi quần áo kẹp mấy miến dấy dô cắnh quạc. Dù sao đi nửa, Hà Đình Tân đang đi tới, trong vai dua Lia đang mặc bao bố và đầu hắn thì đội cái rổ. Cô gái đóng vai anh khờ kiếm đâu đó được bộ đồ khờ, với cái nón lửi trai có cột nhiều cái chuông, cổ củng kiếm đâu ra được đôi dày dài thòn, mủi dày thì cuốn cong lên y như của tụi Ả Rập. Cái tên thủ vai Thông Điên thành Bích Lâm kiếm đâu ra được bộ tóc giả kiểu bang nhạc Bít Thồ và quần áo củ từ thùng rác nào đó, hắn củng dùng đất sình để sơn cái mặc của hắn. Ai củng làm diệc hết xức là ngiêm chỉnh.
 
 
Có lẻ tui đẹp chai nhức trong đám, bởi dì Duyên đả dành thời giang may cho tui một trang phục từ khăn trải dường và tui mặc cái áo gối giống như cái tả của em bé, Duyên còn làm cho tui một cái khăng choàng hiệp sỉ bằng miếng khăn trải bàng, dống như siêu nhân súp-bờ man hay bận.
 
 
Dù sao đi nửa, Giáo sư Vịt Quạc Quạc đả mở cái máy làm gió của ổng và kiêu tụi tui bắc đầu từ trang 12, khi mà Thông Điên đang kể dìa chiện buồn của hắn.
 
 
“Xin hảy ban chút bố thí cho tại hạ là Thông Điên, kẻ đang bị quấy nhỉu bởi một quỷ sa tăng thiệc là kinh tởm.” Thông Điên nói.
 
 
Và Vua Lia nói, “Cái gì? Có phải các con gái của hắn đả làm cho hắn rơi dô cái hoàng cảnh này hông? Ngươi hổng còn cái dì sao? Ngưi đả cho hết tất cả rồi sao?”
 
 
Và tên khùng nói, “Hông, hắn còn một tấm chăn, nếu không thì tất cả chúng ta điều bị xấu hổ.”
 
 
Mấy cái khỉ này kéo dài một hồi, rồi tên khùng nói, “Màn điêm lạnh lẻo như thế này sẻ biến chúng ta thành kẻ khùng và kẻ điên.”
 
 
Và tên khùng đả đúng thiệc trong câu nói này.
 
 
Ngay chóc lúc này, tui phải xách một ngọn đuốt và phải đi dô cái Hồ Vẹo, ông giáo Quạc đả mượn cây đuốc từ phân khoa kịch nghệ. Tên khùng hô lên, “Hãy nhìn xem! Một ngọn lửa đang đi tới!” Giáo vịt Quạc quạc châm ngọn đuốc cho tui và tui đi dô phòng và đi dô cái Hồ Vẹo.
 
 
“Đây là tên quỷ hôi hám Bát Đản Mắc Quải Tàu Lư,” Thông Điên thành Bích Lâm nói.
 
 
“Tên đó là dì dậy?” Nhà vua hỏi.
 
 
Và tui nói, “Tạo sao nhà ngưi lại ở đó? Nhà ngươi ghúy danh là chi?” Thông điên nói là hắn chỉ là “Thông, một kẻ đáng thương ăn ết nhái đang bơi, cóc ểnh ương đang nhải, nòng nọc đang guậy, và các lòi lưởng thê…” và hết đám rác rưởi tầm bậy tàm bạ dì đó, và tui phải dả bộ bất thình lìn nhận diện ra nhà vua, và nói:
 
 
“Ối trời! Ngài hổng còn người đồng hành nào tốt hơn sao?”
 
 
Và Thông điên, hắn trả lời, “Hoàng tử của bóng tối là một người hào goa phong nhỉ – tên là Đổ Mộ, và Hồ Mả.”
 
 
Bây giờ, cái máy làm gió đang thổi thiệc là mạnh, và tui nghỉ là Giáo Sư Dịt Quạc Quạc đả hổng có nghỉ ra là tui cao hơn hai thước khi thằng chả làm cái chòi Hồ Vẹo này, bởi dì cái cây đuốc tui đang cầm đả đụng cái trần của cái chòi rồi.
 
 
Thông Điên, đúng ra hắn phải nói, “Kẻ hèn tội nghiệp này đang bị cảm lạnh,” nhưng hắn lại nói, “Coi chừng cây đuốc!”
 
 
Tui nhìn dô cuốn sách coi cái câu đó nằm ở chổ nào, rồi Hà Đình Tân nói dới tui, “Cẩn thậng dới cái cây đuốc, cái đồ ngốc!” và tui nói lại dới hắn là, “Ít nhức có lần trong đời tui, tui đả hổng có ngu – Nhà ngưi mới chính là tên ngốc!” Và bất thình lìn, cái mái nhà chòi bị bắc lửa cháy và rớt dô cái đầu tóc giả Bít Thồ của Thông Điên làm cho nó cháy luôn.
 
 
“Làm ơn tắc cái máy làm gió cô hồn đó đi!” người nào đó la lên, nhưng đả quá trể.  Tấc cả điều bị cháy bừng lên!
 
 
Thông Điên la ó ỏm tỏi, còn Vua Lia thì cởi cái rổ trên đầu ổng rồi đập nó dô đầu của Thông Điên để dập tắc ngọn lửa.  Người ta nhảy tùm lum chung quanh và ho sặc sụa và chưởi thề om xòm, còn cô gái đóng dai thằng khờ thì bị nổi cơn kích động rít lên và khóc lớn, “Tấc cả chúng ta sẻ bị chết hết!” Trong một vài dây đồng hồ, điều cổ nói có vẻ hổng có sai lắm.
 
 
Tui nhình phía sau tui, và trời sập niếu cái khăng choàng hiệp sỉ của tui hổng bị cháy, bởi dậy, tui  tống cái cửa sổ mở bung rồi đưa tay ôm cô gái khùng ở bụng rồi nhảy qua cửa xổ.  Đây chỉ là cánh cửa sổ ở lầu hai và có một cái bụi rậm rạp ở dưới đó đở lấy tụi tui, nhưng vì là dờ ăn trưa nên có hàng trăm ngừi lẩn guẩn ở sân.  Và tụi tui đáp xuống đó cùng bốc lửa và bốc khói.
 
 
Khói đen tuông ra từ cái cửa sổ đả mở của lớp học, và bất thình lình Giáo Sư Vịt Quạc quạc lú đầu ra cửa sổ nhìn chung quănh và quạc quạc như con dịt, ổng đưa tay ra và rung nắm đấm, mặc ổng toàng là bụi khói đen.
 
 
“Lâm, địc mẹ mày ngốc như con kẹt – ngu như cái lổ đích!  Mày phải trả dá đắc cho cái dụ này!”  Cô Khùng bây giờ bò lom khom trên đất, khóc lóc và  vặng dẹo hai bàn tay nhưn cổ có vẻ hổng sao – chỉ có bị đen ở dài chổ bên ngoài thui  – và vì dậy, tui chẩu thiệc lẹ – tui  dọt qua cái sân thiệc là nhanh, cái khăng choàng của tui vẩn còn cháy, và khói vẩn xì ra sau tui. Tui chạy liên tục hổng nghỉ  cho tới khi tui dìa tới nhà, và khi tui vô được căng chung cư, Duyên nói, “Anh Lâm, vở goạc cảnh của anh thế nào rùi? Em cá là anh đả đóng kịch thật tiệt dời!”  Nhưng rồi mặc cô ta có vẻ hơi ngộ ngỉnh. “Mà anh Lâm nè, anh có ngửi được cái mùi khéc khéc như là cháy ở đâu đó hông?” Duyên hỏi.
 
 
“Đó là câu chiện khá dài,” tui nói.
 
 
Dù sao đi nửa, sau cái dụ đó tui hổng còn dự cái lốp “Vai Trò của Tên Ngốc trong Văn Chương Thế Giới” nửa, bởi dì tui đả thấy quá đủ rồi. Nhưng bởi dì mổi tối, tui và Duyên chơi nhạc dới Bang Nhạc Trứng Nức, tụi tui chịch nhau suốt ngày dài, rồi đi dạo và pic-nic ở bờ sông Chao, và tụi tui như đang sống ở thiên đàng. Duyên đả sáng tác ra một bảng nhạc thiệc mềm mại và dể thương tên là “Yêu Em thiệc Lâu, thiệc Mạnh, thiệc Nhanh,” và tui chơi củng cở 5 phúc ác-mô-ni-ca cho bài này. Mùa Xuân đả qua thiệc tiệt vời và tới mùa Hè tụi tui xuống Nủ Ướt để làm băng nhạc cho ông Phi Bình Tiên, và mấy tuần sau nửa, ổng gọi điện thọi cho tụi tui và nói tụi tui sắp sửa có bộ sưu tập âm nhạc. Hổng bao lâu sau đó, ai củng kiêu tụi tui tới chơi nhạc ở thành phố của họ, và tụi tui có được một số tiền lớn từ ông Phi Bình Tiên, rồi tụi mua một chiếc se buyết thiệc là bự trong đó có giườn, tủ và đủ thứ khỉ trong đó và tụi tui đi du lịch thỏi mái dới chiếc se này.
 
 
Rồi có một chiện nửa xảy ra trong thời kỳ này và có một vai trò lớn trong cuộc sống của tui. Một điêm, sau khi chơi xong màng một ở Câu Lạc Bộ Chồn Nọc, thằng Mưu, tay trống của ban nhạc Trứng Nức đưa tui ra một chổ vắng và nói, “Lâm, mày thiệc là đàng hoàng và đứng đắng đủ thứ, nhưng mà có cái này tao muốn mày thử và tao nghỉ là nó sẻ làm mày chơi ác-mô-ni-ca hay hơn nửa.”
 
 
Tui mới hỏi cái dì dậy, và thằng Mưu nói, “Đây nè,” và nó đưa tui một điếu thuốc lá nhỏ. Tui mới nói dới nó là tui hổng húc thuốc, và cám ơn nó, nhưng thằng Mưu nói, “Lâm, cái này hổng phải là điếu thuốc bình thường. Nó có cái dì bên trỏng làm cho chưng trời mở rộng, làm tâm hồn mày mở cửa.”
 
 
Tui nói dới thằng Mưu là tui hổng chắc là tui cần mở rộng chưng trời hay tâm hồn dì ráo trọi, nhưng mà nó có dẻ như cứ nài nỉ goài. “Ít ra mày củng thử một chúc chứ,” nó nói, và tui nghỉ một chúc rồi kết lựng là một điếu thuốc nhỏ hổng có chết thằng thằng Tây thằng Tàu nào hết, nên tui đả húc thử.
 
 
Và, cho phép tui nói điều này: Chân trời và tâm hồn của tui thực sự đả rộng mở ra.
 
Mọi thứ có dẻ chậm suống và tươi đẹp, hồng hào sáng chói. Cái phần hai của bang nhạc mà tụi tui chơi tối hôm đó đúng là lần chơi hay nhức trong đời tui, giống như tui đả nghe được hết các nốt nhạc một trăm lần, khi tui chơi ác-mô-ni-ca dới nó, và sau đó, thằng Mưu tới tui và nói, “Lâm, nếu mày thấy cái đó tốt – mày dùng nó khi chịch đi!”
 
 
Tui nghe lời thằng Mưu và làm thử, và nó cũng đả nói hổng sai tí nào dìa chiện đó. Tui dùng một phần tiền để mua thứ khỉ đó cho tui, và rồi hổng bao lâu, trước khi mà tui phát hiện ra thì tui đả húc thứ khỉ đó mổi ngày. Cái vấn đề di nhức là, sau một thời giang cái khỉ đó làm tui mổi ngày mổi ngu hơn hay sao đó. Và mới thức dậy vào buổi sáng, tui đả “phi” một điếu rồi, hình như là ngừi ta gọi nó là “xì ke” hay ma tí ma tàu, đại lọi như dậy, và tui nằm ở đó xuốc ngày cho tới lúc phải đi chơi nhạc mới ngồi dậy. Thời dan đầu Duyên hổng nói dì hết, bởi dì tui biếc là cô nàng củng đả kéo một vài hơi cái khỉ này, nhưng rồi một hôm nàng nói dới tui, “Anh Lâm, anh hổng nghỉ là anh hít cái khỉ đó quá nhiều hay sao?”
 
 
“Anh hổng biếc,” tui nói, “bao nhiêu mới là góa nhiều?”  Và Duyên nói, “Hít như anh bây giờ là góa nhiều rồi đó.”
 
 
Nhưng mà tui đả hổng muốn ngưng. Dù sao, thứ khỉ này làm cho tất cả những lo lắng của tui đi đâu mấc, mặc dù thực sự là tui củng hổng có dì để phải lo lắng nhiều hết. Buổi tối, tui ra ngoài trong lúc bang nhạc nghỉ dải lao ở Câu Lạc Bộ Chồn Nọc và tui ngồi trong đường hẻm ròi nhìn lên bầu trời với sao đêm. Nhưng mà niếu trời hổng có ngôi sao nào, tui dẩn cứ nhìn, và một điêm, Duyên ra ngoài và thấy tui đang nhìn lên trời ngắm trời mưa.
 
 
“Anh Lâm, anh phải chấm dứt diệc hít cái khỉ đó,” Duyên nói. “Em đang lo lắng dìa anh, bởi dì anh hổng chịu làm cái dì hết mà cứ chơi và nằm suốt ngày.  Như dậy hổng có lành mạnh chúc nào. Em ngỉ là anh cần trốn khỏi chổ này một thời giang. Bang nhạc hổng có chương trình gì hết ở Tỉnh Phố kể từ ngày mai, nên em nghỉ là tụi mình nên đi đâu đó để nghỉ mát. Hay là mình đi tới miền núi đi.”
 
 
Tui gậc đầu. Nhưng ngay tui còn hổng rỏ là mình có nghe hết Duyên nói cái dì hông nửa.
 
 
Rồi thì tối hôm sau ở Tỉnh Phố, tui ra cửa phía sau hậu trường để đi ra ngoài hút một điếu khỉ đó. Tui ngồi đó một mình hổng quậy phá ai hết khi có hai cô gái đi tới. Một trong hai cô nói, “Ơ nè, có phải anh là cái tay chơi Khẩu Cầm của Bang nhạc Trứng Nức hông?”
 
 
Tui gậc đầu, rồi cô gái đó thả ngừi dô lòng tui. Cô gái kia thì cười diên rồi la éc éc như heo theo kiểu “cô gái vót chồng” rùi bất thình lình cổ tự cởi chiếc áo đầm của cổ ra. Rồi cô trước rán mở cái phạc-ma-xi của cái guần của tui, cùng lúc cổ kéo váy của cổ lên, còn tui thì cứ ngồi ở đó một cách ngớ ngẩn như là bù đốp mới dô Nam. Bấc thình lìn, cái cửa sân khấu mở bung ra dà Duyên kiêu lên, “Anh Lâm ơi, tới lúc anh…”  và Duyên ngưng ngang trong một dây rồi nói, “Ồ… điếu mẹ,” rùi đóng cái cửa nghe cái rầm.
 
 
Tui nhải tửng lên làm cái cô gái trên đùi tui té xuốn đấc, còn cô gái kia thì chửi thề om xòm, nhưng khi tui dô trong thì Duyên đang dựa vào tường khóc. Tui đi tới Duyên nhưng cổ nói, “Đừng tới gần tui, cái đầu kức thấp hèn! Đàn ông mấy anh điều dống nhau, điều là chó và kức… và mấy thứ như dậy – mấy anh hổng có biếc nể ai hết!”
 
 
Chưa bao dờ tui cảm thấy tệ hại như dậy.  Tui hổng còn nhớ cái màn chót tụi tui trình diển. Duyên đi tới phần trước của xe buyết trên chiến xe trở dìa và hổng thèm nói dới tui tiếng nào. Tối hôm đó, Duyên ngủ trên cái ghế dài dà sáng hôm sau, Duyên nói là có lẻ tui đả tới lúc tự kiếm chổ ở riêng được rồi. Và vì dậy, sáng hôm sau tui gom đồ khỉ của tui và rời tổ ấm.  Đầu của tui thiệc nặng nề và ủ dột. Tui hổng có cách nào dải thích dì hết cho Duyên nghe. Và tui bị quăn ra ngoài một lần nửa.
 
 
Duyên, cô nàng dời đi chổ khác ở sau chiện đó.  Tui hỏi lòng dòng, nhưng hổng ai biết Duyên ở đâu.  Thằng Mưu nói là tui có thể đóng đô tạm ở chổ nó cho tới khi tui kiếm được chổ ở, nhưng đó là một thời giang cô đơn khủng khiếp.  Bởi dì Bang nhạc hổng có chơi cái gì trong lúc này, tui hổng có cái dì để làm, và tui nghỉ đến Má, có lẻ đả tới lúc tui nên dìa nhà thăm Má, hay là bắc đầu cái thương nghịp đánh tôm dưới chổ quê của thằng Bửu.  Có lẻ tui hổng có số làm một ngôi sao Rock an’ Roll. Dù sao đi nửa, tui nghỉ, có lẻ, tui hổng là cái đét dì hết ngoài một thằng ngốc đần độn dụng dề.
 
 
Nhưng rồi một hôm, thằng Mưu trở dìa nhà nói là nó dừa tới cái cái tiệm uốn tóc ở góc đường coi tin tức trên TV thì thấy hổng ai khác hơn là Mỷ Duyên trên TV.
 
 
Cổ đả xuốn Hoa Thịnh Đốn, nó nói, và đang diển hành trong một đám đông thiệc là bự, phản đối Chiến Tranh Việt Nam, thằn Mưu còn nói nó hổng hiểu tại sao cô nàng lẩng quẩn dới cái đống kức đó thay dì phải ở trên đây để kiếm tiền cho bang nhạc.
 
 
Tui nói tui phải đi gặp Duyên, và thằng Mưu nói, “Ừ, mày coi thử coi mày có đem con nhỏ đó trở lại đây được hông.”  Nó nói là nó biếc nơi mà Duyên có thể trú ngụ, bởi dì có cái cái đám từ Bót Tân đang tới ở một cái chung cư ở Hoa Thịnh Đốn để biểu tình chống chiến tranh Việt Nam.
 
 
Tui gom hết thứ khỉ của tui – tất cả nhửng thứ thuộc dìa tui – và tui cám ơn thằng Mưu, và rồi tui lên đường. Có trở lại đây hay hông, tui hổng biếc.
 
 
Khi tui xuống tới Hoa Thịnh Đốn, mọi thứ như cái đám rác. Có cảnh sác ở mọi nơi và người ta la hét om xòm trên đường và quăng đồ quăng đạc như một đám nổi loạn. Cảnh sác lấy gậy bằng mủ đập dô đầu mấy thằng quăng đồ, nhưng mà hổng có con chó Tào nào ở đây để cho ngừi ta ăn bánh chưn bánh giày hết, và tình hình có dẻ như hổng ai kỉêm xoát nổi.
 
 
Tui kiếm cái địa chỉ của cái chổ mà Duyên có thể đang ở, và tui tới đó, nhưng hổng có ai ở nhà hết.  Tui chờ ở bậc cửa hết nguyên ngày, rồi thì, khoẳng 9 giờ tối, một chiếc xe ngừng ở đó và một vài ngừi ra khỏi xe, và Duyên kìa!
 
 
Tui đứng dậy từ bực thiềm, và đi dìa phía Duyên, nhưng cô nàng goay ngừi lại rồi chạy ngược dô xe. Mấy ngừi trong xe, hai thanh niên và một cô gái, họ hổng biếc phải làm dì hết, hổng biếc tui là ai, nhưng lúc đó, một người trong đám đó nói, “Anh coi nè, tui hổng có guậy cổ lúc này làm chi – cổ đang rấc buồn bực.” Tui mới hỏi tại sao, và tên thanh niên này đưa tui ra một chổ khác rồi nói dới tui điều này:
 
 
Duyên chỉ mới ra tù. Cổ mới bị bắc ngày hổm trước, và ở nguyên một điêm trong nhà tù phụ nử, và sáng hôm nay, trước khi họ có thể bảo lảnh cổ ra ngoài, mấy ngừi trong tù nói là cổ có thể có chí hay cái dì đó trên đầu bởi dì tóc của cổ dài quá, hay đại lọi như dậy, và bởi dậy, ngừi ta đả cạo đầu cổ. Duyên hổng còn một cộng tóc.
 
 
Rồi thì, tui đoán là Duyên hổng muốn gặp tui dới cái đầu như dậy, bởi dì cổ đả chạy dô băng ghế sau rồi nằm xuốn. Bởi dậy, tui bò dưới đấc để mà khỏi thấy Duyên qua cửa kiếng xe hơi, và tui nói, “Duyên – anh đây mà, Lâm đây mà.”
 
 
Duyên hổng nói dì hết, nên tui bắc đầu nói dới cổ là tui rất hối tiếc dìa chiện đả xải ra, và tui xin lổi. Tui nói dới Duyên là tui hổng hút thứ khỉ đó nửa, và tui củng sẻ hổng chơi trong bang nhạc đó nửa bởi dì tấc cả các cám dổ trong bang nhạc. Và tui chia buồn Duyên dìa dụ cái mái tóc của cổ. Rồi tui bò lại tới bực thiềm, nơi mấy cái thứ khỉ của tui ở đó, rồi tui nhìn dô cái túi ba lô dải của tui và tui tìm thấy cái nón lính củ của tui, rồi tui bò ra xe lại rồi gắn cái nón lên một khúc cây rồi chọt nó dô cửa xe. Duyên lấy cái nón, rồi đội lên đầu và cô nàng ra khỏi xe, rồi nói, “Đứng lên đi, đừng có bò nửa anh hề Bô Dô, dô nhà đi.”
 
 
Tụi tui ngồi nói chiện một hồi, và mấy ngừi khác thì đang hút ma túy ma tàu dì đó và uống bia, nhưng tui hổng hút và hổng uống.  Bọn họ bàng dìa chiện họ sẻ làm trong ngày mai, đó là một cuộc bỉu tình lớn ở tòa nhà Cạp Thồ, nơi đó, một đám cựu chiến binh chiến tranh Việt Nam sẻ cởi guân chương ra rồi liệng nó lên bậc thang của tòa nhà Cạp Thồ.
 
 
Dà Duyên bấc thình lìn nói, “Tụi bay có biếc anh Lâm có Huân Chương Danh Dự của Quốc Hội hông?” Và mọi ngừi nhìn tui trong im lặng hoàng toàn, rồi họ nhìn nhau, rồi một ngừi nói, “Giê Su, lạy Chúa Tôi, Chúa dừa mới gửi cho tụi mình một món gòa!”
 
 
Rồi thì, sáng hôm sau, Duyên dô phòng khách nơi mà tui ngủ trên cái ghế dài và nói, “Anh Lâm, em muốn anh đi dới tụi em hôm nay, và em muốn anh mặc Quân phục của anh.”  Khi tui hỏi tại sao, cô nàng nói, “Bởi dì anh sẻ làm một cái gì đó để chấm dức mọi đau khổ ở Việt Nam.” Bởi dậy, tui mặc đồ lính của tui, và Duyên trở lại dới một đống dây sích cổ mua ở tiệm đồ sắc, rồi nói, “Anh Lâm, anh guấn mấy cái này goanh ngừi anh đi.”
 
 
Tui mới hỏi tại sao nửa, nhưng cổ nói, “Anh cứ làm đi, lác nửa anh sẻ biết. Anh muốn em dui phải hông?”
 
 
Và như dậy, tụi tui lên đường, tui trong guân phục dới cái đám dây xít, dới Duyên và cái đám còn lại. Đó là một ngày sáng trong và tụi tui tới tòa nhà Cạp Thồ, có cả đám cái bang râu ria bù xù đang ở đó cùng dới máy quay phim, máy chụp hình, và toàn bộ cảnh xác trên thế dới. Cái đám ngừi đó ca hác nghe như “như có tên khùng trong nhà thương” nửa, dà la hét và đưa mấy ngón tay làm dấu chửi thề tục tỉu dô đám cảnh xác. Sau một hồi, tui thấy mấy tên khác mặc quân phục đi chung dới nhao, từng ngừi một, họ bắc đầu đi tới thiệc gần bực thang của nhà Cạp Thồ rồi họ tháo guân chương ra rồi quăng chúng.  Một vài ngừi ngồi trên xe lăng , một số ngừi đi khập khển và có mấy ngừi bị mấc chưng mấc tay. Một vài ngừi chỉ thảy nhẹ huân chương lên bực, nhưng mấy đứa khác thì goăng thiệc là mạnh. Ai đó dỗ dô vai tui rồi nói tới lượt tui rồi. Tui quay lại nhìn Duyên, và cô nàng gậc đầu, bởi dậy, tui đi thẳng tới đó.
 
 
Mọi thứ trở nên im lặn, rồi ai đó dùng cái ô-pạc-lơ giới thiệu tên tui, và nói là tui sẻ dục cái Guân Chương Danh Dự do Quốc Hội trao tặng, như là một cử chỉ biểu lộ sự ủn hộ diệc chấm dứt Chiến Tranh Việt Nam. Ai củng goang hô và dổ tay, và tui thấy mấy cái guân chương đang nằm trên bậc thang. Trên cao, trên cái vòm nhà Cạp Thồ, có một đám người nhỏ síu đang đứng chung quanh, có hai cảnh xát và có mấy ông đang mặc bộ đồ câm lê. Rồi thì, tui nghỉ là tui phải làm hết xức tui, cho nên tui tháo cái huâng chương ra rồi nhìn nó trong một dây, và tui nghỉ tới thằng Bửu, nghỉ tới các chiến hửu, tới ông Dân, và tui hổng biết, có cái dì đó dâng lên trong tui, nhưng mà tui phải quăng cái huân chương của tui đi, bởi dậy, tui lấy trớn rùi ném nó đi thiệc là mạnh. Khoảng 2 dây sau, một trong mấy tên mặc vét tông hay côm bờ lê dì đó ở trên cao trên vòm nhà Cạp Thồ bị té bậc ngửa. Thiệt là xui, tui liệng cái đó quá xa và góa mạnh nên nó bay trúng dô đầu ông này.
 
 
Và mọi thứ trở nên lộn sộn như địa ngục hỏa lò. Cảnh xát xông dô đám đông và ngừi ta la hét om xòm đủ thứ, rồi hơi cay xì ra, và bấc thình lìn, 5, 6 cảnh xát nhảy tới vồ lấy tui và bắc đầu guất tui dới mấy cây ba-ton. Một đám cảnh sác nửa ào tới, và điều kế, bạn biết hông, tui bị còng tay và bị quăn dô cái xe thùng của cảnh sác và tui bị câu dô tù.
 
 
Tui ở trong tù xuốt một điêm dài, và sáng hôm sau, ngừi ta tới đưa tui tới trước mặt một ông thẩm pháng. Tui đả tới chổ này rồi.
 
 
Ngừi nào đó nói dới quang tòa là tui bị buộc tội “hành hung dới một vủ khí nghuy hiểm – một cái huâng chương – và đả kháng cự lại cảnh sác khi bị bắt,” và nhiều thứ nửa, rồi đưa ổng một tờ dấy.  “Ông Lâm,” ông tòa nói, “ông có biếc là ông đả đả thương dô đầu Thư Ký Thượng Viện Hoa Kỳ bằng cái huân chương của ông hông?”
 
 
Tui hổng nói dì hết, nhưng mà tui thấy có dẻ như lần này tui đang bị ở trong tình trạng nghuy kịch rồi.
 
 
“Ông Lâm,” ông thẩm phán nói, “Tui hông biết tại sao một ngừi có tầm vóc như ông, một ngừi đã từng phục dụ thiệc tốt cho đất nước này lại có thể trà trộn dô cái đám thuộc loại ăng không ngồi để liệng guân chương, nhưng mà tui sẻ nói cho ông nghe, tui sẻ ra lịnh cho ông được ở trong nhà thương điên 30 ngày để ngừi ta coi xem ông có bị bịnh tâm thần hông, để coi ngừi ta có thể hiểu nổi tại sao ông đả làm một chiện ngu ngốc tới như dậy.”
 
 
Ngừi ta đưa tui trở dìa khám sau đó, và sau một hồi lâu, ngừi ta tống tui dô một chiếc xe tải bự rồi đưa tui tới bệnh viện tâm thần Nữ Thánh Y Ly Sa Bách.
 
 
Cuối cùng, tui đả được “Xử Lý.”
 
 (Hết chương 11)
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-10 09:48:57Ct.Ly>

LÂM NGỐ - CHƯƠNG MƯỜI HAI



[themNhac]http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/audio/LamNgo _Chuong12.wma[/themNhac]

 Chú Thích:

 
bắc cặp = backup
Bú Lìn  = Đại Số Bú Lìn, Boolean Algebra
Hội Tân = Houston, một thành phố ở Hoa Kỳ
Phiêu-ri-dê = Fourier, Fourier Analysis
Sương = Thu Sương, Sue. Tên của một con khỉ đi chung với Ngô Lâm trên con tàu vũ trụ.
Tầm Lung  = chương trình văn nghệ tạp lục Tầm Lung, Johnny Carson show trên truyền hình Mỹ 1955-1956
Tôn Thất Đức và Tôn Thất Vọng = Bác Sĩ Duke và Bác Sĩ Earl (Bá Tước và Công Tước)
Triết = Fred, một “bệnh nhân” ở chung phòng với Ngô Lâm ở bệnh viện tâm thần.
Trịnh Băng Thu = Nữ Thiếu Tá Trịnh Băng Thu, Major Janet Fritch
Văn Tân  = Bác Sĩ Văn Tân, Doctor Walton, Bác Sĩ chuyên khoa của Lâm tại bệnh viện tâm thần

 
Trang chú thích: xin nhấn ở đây 

 
(Chương 12)
 
Cái chổ này đúng là một cái chổ điên khùng thứ thiệc. Ngừi ta cho tui ở chung phòng dới một thằng tên là Triết, và thằng này đả ở đây gầng một năm. Nó bắc đầu nói cho tui nghe liền dìa nhửng thứ khùng điên mà tui sẻ phải chịu đựng.  Ở trong đây có một tên bỏ thuốc độc hại 6 nghười, một tên khác dùng dao phay chặc thịt để bằm má của nó. Có những tên làm đủ thứ khỉ tầm bậy tầm bạ – từ diết ngừi, hiếp dâm cho tới tự sưng mình là Hồng Thất Công, hay tự xưng mình là Cha dà dăm tặc hay Cha già dăn tộc dì đó, có nhửng thằng tự sưng mình là bộ trưởng của đỉnh cao trí tuệ và từng là cháu ngoan gái gian hồ như là bộ trưởng văn hóa Tôn thất Học, bộ trưởng canh nông Nông Thất Mùa, bộ Tưởng Tài Chánh Nguyễn Thất Thoát, bộ Trưởng bộ thông tin Tôn Thất Thiệt, bộ trưởng quốc phòng Tôn thất Trận, bộ trưởng công an kiêm nghề đánh giày cho khách du lịch Trung Quốc và kiêm luôn việc bán bánh chưn, đồng chí Phạm Bắc Kinh và đủ thứ khỉ đó kể hổng hết nổi. Cúi cùng thì tui hỏi thằng Triết tại sao nó ở chổ này thì nó nói là bởi dì nó là kẻ diết người ta bằng rựa, nhưng mà ngừi ta sẻ thả nó ra trong dòng 1 hay 2 từng nửa.
 
 
Ngày thứ hai tui ở đó, ngừi ta kiêu tui báo cáo dới văng phòng của bác sỉ tâm thần của tui, Bác Sỉ Văn Tân. Thì ra Bác Sỉ Văn Tân là một nữ bác sỉ. Đầu tiên, cổ nói, là cổ sẻ cho tui làm một cái tét nhỏ thui, rồi sẻ được khám sức khỏe tổng quác. Cổ kiêu tui ngồi xuống tại bàn của cổ rồi bắc đầu cho tui coi mấy cái thẻ có in hình mấy cái giọt mựt ở trỏng, rồi cổ hỏi tui thử nghỉ coi nó là mấy cái dì. Tui cứ trả lời “đó là dọt mực” goài cho tới khi cổ nổi khùng lên rồi cổ kiêu tui nói cái gì khác đi, bởi dậy, tui bắc đầu bịa ra đủ thứ để trả lời. Rồi Bác Sỉ Văn đưa tui một bài tét dài để làm. Khi tui làm song, cổ nói, “Cởi đồ ra.”
 
 
Aaaaa, chỉ có một hai ngoại lệ, cứ mổi lần tui cởi đồ ra là có cái dì đó hổng tốt sảy ra cho tui, bởi dậy, tui nói là tui hổng muốn cởi, rồi Bác Sĩ Văn ghi điều này suống rồi mới nói là có hai cắch – hoặc là tui tự cởi guần áo ra, hoặc là cổ sẻ kiêu mấy tên khủng bố tới làm diệc này cho tui. Và tui muốn cách nào?
 
 
Tui tự cởi đồ ra, và khi tui đả trần truồn chiên chính vô sảng như chủ tịt đảng mở lòng dới quần chúng, Bác Sỉ Văn bướt dô phòng rồi nhìn tui từ đầu tới đuôi rồi nói, “Ôi trời! Anh bạng đúng là một ngừi mẩu đàn ông thiệc là đẹp!”
 
 
Dù xao đi nửa, cổ bắc đầu gỏ đùi gối tui bằng cây búa mủ dống như cái tên bái sỉ Quai Móc dì đó đả làm ở Đại học, rồi chọt tui ở đủ chổ. Nhưng cổ hổng bao dờ kiêu tui “cúi ngừi xuốn,” nên tui rất biết ơn cổ. Sao đó, cổ kiêu tui có thể bận đồ lại rồi trở dìa phòng của tui.  Trên đường dìa phòng, tui đi goa một cái phòng có cửa kiến bên trỏng có một đám mấy thằng nhỏ con, đứa thì ngồi, đứa thì đứng, đứa thì nằm đủ nơi, nước miến nhỉu nhảo, chưng tay dực dực và dọng tay xuống đấc nghe rầm rầm. Tui đứng đó nhìn dô trỏng một hồi và cảm thấy thiệc thương hại cái đám này – họ thiệc sự đả làm tui nhớ những ngày tui còn học ở trường ngố.
 
 
Khoản 2 ngày sau, tui được kiêu phải báo cáo dới văn phòng Bác Sĩ Văn Tân nửa. Khi tui tới đó, bác sĩ Văn đang ngồi dới hai tên khác củng mặc đồ bác sỉ, rồi cổ dới thiệu tui họ là Bác Sỉ Tôn Thất Đức và Bác Sỉ Tôn Thất Vọng – cả hai điều tới từ Học Viện Tâm Thần Y Tế Quấc Da. Và Bác Sỉ Văn Tân nói là hai bác sỉ họ Tôn này đang rất hứng thú dìa trường hợp của tui.
 
 
Bác sỉ Vọng và Bác Sỉ Đức kiêu tui ngồi xuống rồi bắc đầu hỏi tui tùm lum hết – và cả hai tên này thay phiên nhau lấy búa gỏ dô đầu gối của tui. Rồi Bác Sỉ Vọng nói, “Anh Lâm coi nè, chúng tui có kết quả bài tét của anh, và quả là anh đả làm tốt phần toán học một cách hổng ngờ. Bởi dậy, chúng tui muốn cho anh làm thử thêm mấy cái tét nửa.”  Họ cho tui mấy bài tét rồi bắc tui làm, mấy bài này phứt tạp hơn cái bài tét đầu tiên, nhưng tui nghỉ là tui đả làm hổng có tệ.  Giá mà tui biếc chiện khỉ gì sẻ sảy ra, tui đả địc cho nát bét mấy bài tét đó cho rồi.
 
 
“Anh Lâm,” Bác sỉ Đức nói, “Đây là một hiện tượng lớn. Anh có bộ óc dống như máy vi tính. Tui hổng biết anh lý lựng dỏi cở nào dới một bộ óc như dậy – có lẻ đây chính là cái lý do tại sao anh đả bị dô cái chổ này – nhưng tui chưa bao dờ thấy trường hợp nào dống như dầy hết.”
 
 
“Ông Đức biết hông,” Bác sỉ Vọng nói, “cái anh này thiệt là đặt biệt. Tui có làm một ít diệc cho NASA cắch đây một thời gian, tui nghỉ là bọn mình nên gửi anh chàng này tới Trung Tâm Hàng Không và Không Gian ở Hội Tân để họ coi.  Họ đang tìm một ngừi thuộc loại dống cái anh này.”
 
 
Tất cả các bác sỉ nhìn trừng trừng dô tui, rồi họ gậc gậc cái đầu, rồi họ gỏ đầu gối tui dới cây búa một lần nửa dà có dẻ như, thiêm một lần nửa tui đả biến thành một con cá mắc câu.
 
 
Ngừi ta áp tải tui xuống Hội Tân, Tét Xát, trong một cái máy bay bự và củ và hổng có ai trong đó ngòi tui dới Bác Sỉ Vọng, nhưng chiến bay này củng tương đối dể chịu và thượng lộ bằm an, ngọi trừ diệc tui bị khóa chưng khóa tay dô cái ghế máy bay.
 
 
“Này nhé, anh Lâm,” Bác sỉ Vọng nói, “Tụi mình đồng ý như thế này nha. Bây giờ anh đang thiệc sự ở trong cái nồi phân bởi dì anh đả quăng cái Huân chương đó dô đầu ông Thư Ký Thượng Viện Hoa Kỳ. Anh có thể phải dô tù học tập cải tạo 10 năm chỉ dì cái diệc đó thôi.  Nhưng nếu anh hợp tác dới những ngừi ở NASA, bản thân tui sẻ tìm cách cho anh được rả ra – anh đồng ý điều này phải hông?”
 
 
Tui gậc đầu. Tui biếc là tui phải ra khỏi tù để đi kiếm Duyên nửa. Tui đang nhớ cô ta kinh khủng luôn.
 
 
Tui ở chổ NASA ở Hội Tân khoản 1 tháng. Ngừi ta khám tui rồi cho tui làm tét rồi phỏng dấn tui thiệc nhiều đến nổi tui tưởng là tui sắp được dô cái sô chương trình văn ngệ tạp lụt Tầm Lung trên vô tuyến.
 
 
Nhưng mà hổng phải.
 
 
Một hôm, ngừi ta lôi tui dô một cái phòng bự rồi nói cho tui biết dự tính trong đầu của họ.
 
 
“Lâm,” họ nói, “chúng tui muốn dùng anh trong một chiến bay ra ngoài không dan.  Như là Bác Sĩ Vọng đã chỉ ra cho anh thấy, đầu óc của anh dống như cái mái vi tính – chỉ tốt hơn cái máy chứ hổng có dỏm hơn. Niếu tụi tui có thể cài đặc dô đầu của anh với nhửng phần miềm đúng, thì anh sẻ vô cùng hủ dụng cho chương trình thám hỉm không giang của Hoa Kỳ. Anh có nói dì hông?”
 
 
Tui si nghỉ một phúc, rồi tui nói tui phải hỏi má tui trước, nhưng rồi ngừi ta đưa ra nhửng lập lựng cứng hơn nửa niếu tui hổng chịu hợp tác – như là họ có thể cho tui “học” 10 năm hay múc mùa lệ thủy trong trại cải tạo dống như là Hàm Tâng hay Yên Bái gì đó!
 
 
Và bởi dậy, tui nói ừ, và câu trả lời này lần nào củng đưa tới nhìu chiện rắt rối. Ngừi ta đả nghỉ ra cái ý tưởng nhét tui dô một con tàu dủ trụ rồi phóng tui ra lên để tui bay lòng dòng trái đất một ngàn dặm. Ngừi ta đả đưa con ngừi tới cung trăng, nhưng ngừi ta hổng tìm được cái dì đáng giá một cục kức ở đó, bởi dậy, cái kế hoặch kế tiếp là cho ngừi tới Hỏa Tinh. May mắng cho tui, ngừi ta hổng nghỉ tới Sao Hỏa trong lút này – thay dì dậy, ngừi ta nghỉ dìa một phi dụ tập dợt để mà ngừi ta coi thử coi lọi ngừi nào thích hộp nhức cho chuyến bay tới Hỏa Tinh.
 
 
Ngoài tui ra, ngừi ta còn lựa ra một phụ nử và một con khỉ để cùng đi dới tui nửa.
 
 
Ngừi phụ nử này là một cô gái có vẻ rất kỳ dị tên là Thiếu Tá Trịnh Băng Thu , đúng ra cổ là ngừi nử phi hành da đầu tiên của Mỷ nhưng mà hổng có ai biết dìa cổ hết bởi dì toàn bộ đây là chiện tối mật. Cổ là một cô gái thấp và có mái tóc cắt theo cái kỉu cắt mà ngừi ta làm sau khi úp một cái tô lên đầu, và cổ hổng có vẻ hửu dụng gì cho tui hay cho con khỉ.
 
 
Thiệc ra con khỉ hổng có tệ lắm. Nàng khỉ này là một con tinh tinh gái dới cái tên là Thu Sương, đả bị bắc trong rừng rậm vùng Su-má-trà hay chổ nào đó. Thiệc ra, ngừi ta còn có một đống khỉ ở đây, và người ta đả từng gửi đám khỉ lên dủ trụ từ lâu rồi, nhưng mà ngừi ta nói là Thu Sương sẻ thích hợp nhức cho sứ mạng này bởi dì nàng khỉ này là con gái nên sẻ thân thiện hơn cái đám khỉ đực, hơn nửa, đây sẻ là chuyến đi thứ ba của cô nàng. Khi mà tui khám phá ra điều nài, tui cứ thắc mắc goài, tại sao ngừi ta tống tui dô vủ trụ dới duy nhức một phi hành viên có kinh nghiệm, mà thành viên này lại là một con khỉ. Nếu bạn trong hoàng cảnh của tui, chắc là bạn củng có chút ít suy nghỉ dìa cái điều khỉ này, phải hông?
 
 
Dù xao, tụi tui trải goa đủ thứ phải học hỏi trước khi chiến bay xảy ra. Người ta bỏ tụi tui dô máy gia tốc, hay là xai-cờ-lơ-tron và goăy tụi tui dòng vòng, rồi bỏ tụi tui trong cái phòng hổng có trọng lượng hay giống như dậy. Xuốt ngày, ngừi ta nhét dô đầu tui đủ thứ khỉ ngừi ta muốn tui phải nhớ, như là mấy cái phương trình để tính khoảng cách giửa chổ tụi tui đang ở, dù ở chỗ khỉ nào, tới cái chổ mà ngừi ta muốn tụi tui tới, và làm sao để trở dìa lại; và đủ thứ khỉ rác rửi như tọa độ đồng trục, phép tính cô sin, lượng giác cầu, đại số Bú Lìn, ăng-ti lô-ga-rít, giải tích Phiêu-ri-dê, toán bình phương và toán ma trận. Ngừi ta nói tui sẻ là cái máy điện toán phụ, hay là bắc cặp của cái máy điện toán phụ, để mà lở cái máy vi tính phụ có bị kết nạp dô đảng thì ngừi ta dẩn còn có tui để xài được.
 
 
Tui đả viết một mớ thơ cho Mỹ Duyên nhưng mà cả đám đả bị trả dìa tui với dấu mộc “Không biết người nhận.”  Tui củng viết thơ cho Má, rồi má viết lại cho tui một thơ thiệc dài đại ý là “Sao con nở lòng nào đối xử dới má như dậy, khi má nghèo và phải ở nhà tế bầng, và má chỉ còn có mình con trên cái đời này?”
 
 
Tui hổng dám nói cho Má nghe là tui đang có thể lảnh án tù nếu tui hổng làm như dậy, bởi dậy, tui chỉ diếc thơ cho má tui nói má tui đừng có lo bởi vì phi hành đoàn của tụi tui có nhiều kinh nghịm lắm.
 
 
Rồi thì cái ngày vỉ đại cuối cùn củng đả tới, cho phép tui nói: Tui hổng phải chỉ hơi hồi hộp – tui sợ như dịt sắp bị quay! Cho dù đây là chiện tối mật, câu chiện củng bị nhiểu ra báo chí, nên bây giờ ai củng sẻ thấy tụi tui trên dô tuyến, và đủ thứ như dậy.
 
 
Sáng hôm đó, ai đó đưa tụi tui mấy tờ báo để tụi tui biết tụi tui nổi tiến như thế nào. Đây là một vài cái Tít lớn nhức:
 
 
“Khả Ái, Khỉ Ố, và Khờ trong Chiến Dịch Không Gian Sắp Tới của Hoa Kỳ.”
 
 
“Hoa Kỳ gửi Sứ Giả Dị Nhân Dị Dạng Tới Thăm Người Hành Tinh.”
 
 
“Thiếu Nữ, Thú Nữ và Thiếu Não Phóng Lên Vũ Trụ Hôm Nay.”
 
 
Còn có một bản bình lựng từ tờ Nủ Ướt Post nói là, “Bộ Tam Đa lên Vũ Trụ - Nhưng AI SẼ LÀ TRƯỞNG ĐOÀN?”  
 
 
Chỉ có một cái tít coi như hơi tử tế dới tụi tui từ tờ báo Nủ Ướt Times, đó là, “Con Tàu Vũ Trụ Mới với Phi Hành Đoàn từ Mọi Thành Phần.”
 
 
Rồi thì, như mọi lần, tấc cả mọi thứ điều lộn sộn ngai từ phút đầu tiên tụi tui thức dậy. Tụi tui đi ăn điểm tâm thì có ngừi nào đó nói, “Họ hổng nên ăn sáng trong ngày phóng phi thiền.”  Nhưng ngừi nào khác nói, “Họ ăng được mà,” rồi ngừi khác nửa nói, “Hổng được,” và cái khỉ này kéo dài cho tới lúc hổng ai còn muốn ăng cái gì nửa.
 
 
Ngừi ta mặc đồ phi hành gia cho tụi tui rồi đưa tụi tui ra bãi phóng phi thiền trên một chiếc xe buyết nhỏ, dới Thu Sương ở phía sau, trong một cái chuồng. Cái phi thuyền này cao khoản một trăm từng, đang xì khói, xì hơi, xì bọt như là sắp sửa ăn thịt tụi tui!  Một cái thang máy đưa tui tới một cái kép-xù hay là một cái phòng nhỏ chúc xíu và kín mích nhốt tụi tui trong đó, ngừi ta ràng tụi tui lại, và Thu Sương thì ở một chổ riêng ở phía sau. Rồi tụi tui chờ.
 
 
Rồi tụi tui chờ thêm chúc xíu nửa.
 
Rồi tụi tui chờ thêm chúc xíu nửa.
 
Rồi tụi tui chờ thêm chúc xíu nửa.
 
 
 
Rồi cuối cùng, cái con tàu dủ trụ bắc đầu sôi sùng xục, xì xèo huýt sáo, gầm gừ và xì hơi trắng. Ngừi ta nói là có một trăm triẹu ngừi đang theo dỏi tụi tui trên TV ở ngoài đó. Tui nghỉ là họ củng đang chờ luôn.
 
 
Dù xao đi nửa, khoảng giửa trưa, ai đó lên tới rồi gỏ dô cửa phi thiền ròi nói, họ tạm thời căng xeo hay đình chỉ cái phi vụ này cho tới khi ngừi ta có thể xửa xong cái phi thuyền.
 
 
Bởi thế cho nên tui, Thiếu Tá Thu và Sương phải đi xuống, dô trong cái thang máy lần nửa. Thiếu Tá Thu là ngừi duy nhức rên la dà than phiền và chửi bới, bởi dì Sương và Tui cảm thấy rất thoải mái vì phi vụ bị căng xèo.
 
 
Nhưng mà tụi tui củng hổng thoải mái được bao lâu.  Bởi dì khoản 1 tiếng sau, có một tên chạy dô phòng nơi mà tụi tui chỉ mới chửng bị ngồi xuống để ăn trưa, tên này la lên, “Mặc đồ phi hành dô liền bây giờ đi! Ngừi ta đang xửa phi thiền và chuản bị phóng mấy anh chị lên không dan!”
 
 
Ai củng la hét om xòm và chửi bới nửa, và chạy lòng dòng tùm lum hết. Tui đón là có lẻ mấy cái đám người coi tụi tui trên TV đả gọi điện thôại tới than phiền hay đại lọi như dậy, bởi dậy, ngừi ta quyết định châm lửa đốt đíc tụi tui cho dù chiện dì có xảy ra củng thây kệ. Mà vì cái lý do gì củng được, bây giờ thì hổng có cái gì thành vấn đề nửa.
 
 
Dù xao, tụi tui bị nhét dô chiếc xe buyết nửa, rồi chở tới phi thuyền, và khi tụi tui được cẩu lên nửa chừng trong thang máy thì tên nào đó bấc thình lình rống lên, “Đếu mẹ. Giê Su Ki Tô. Tụi tao quên cái con khỉ đó rồi!” và tên này bắc đầu hò hét tùm lum cho cái đám ngừi ở dưới đất để họ đi dìa lại để bắc cái con khỉ Thu Sương tới.
 
 
Tụi tui bị trói bị cột một lần nửa, dà ai đó điếm ngược lại từ 100 khi họ đi dô cửa với Thu Sương. Tụi tui cùng dựa dô ghế khi họ đả điếm ngược tới số mười, lúc đó tui nghe mấy tiếng gầm gừ kỳ dị từ phía sau tụi tui, nơi mà họ để Thu Sương.  Tui mới liếc nhìn phía sau thì, ối trời đất quỷ thần ơi, đó hổng phải là Thu Sương rồi, mà đó là một con khỉ đực bự tổ bố, nó đang nhe răng và nó đang nắm và dực cái dây nịch an toàn dống như là nó có thể xổng ra bấc cứ lúc nào!
 
 
Tui nói dới Thiếu Tá Thu và cô ta quay lại nhìn rồi nói, “Lạy Chúa Tôi!” rồi cổ nhấn ra-dô kiêu ai đó ở dưới tháp điều khiển dưới đất. “Nghe đây,” cổ nói, “mấy ông làm một cái sai thiệt là bự. Mấy ông đả đưa một trong mấy con khỉ đực tới tụi tui. Mấy ông có khôn hồn thì xì tóp cái khỉ này ngay lập tức cho tới khi mọi thứ được giải quyết xong!”  Nhưng bất thình lình, con tàu vủ trụ bắc đầu lung lay và gào thét và tay nào đó từ tháp điều khiển ở dưới đất nói qua ra-dô, “Cái đó bi giờ là chiện riêng của quý vị, cô em à, tụi tui còn có nhiều thứ khác phải làm cho đúng giờ đúng giấc nửa.”
 
 
Và như thế, tụi tui lên đường dô dủ trụ.
 
(Hết chương 12)

Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-10 01:09:15triart>



LÂM NGỐ - CHƯƠNG MƯỜI HAI

 Chú Thích:

 
bắc cặp = backup
Bú Lìn  = Đại Số Bú Lìn, Boolean Algebra
Hội Tân = Houston, một thành phố ở Hoa Kỳ
Phiêu-ri-dê = Fourier, Fourier Analysis
Sương = Thu Sương, Sue. Tên của một con khỉ đi chung với Ngô Lâm trên con tàu vũ trụ.
Tầm Lung  = chương trình văn nghệ tạp lục Tầm Lung, Johnny Carson show trên truyền hình Mỹ 1955-1956
Tôn Thất Đức và Tôn Thất Vọng = Bác Sĩ Duke và Bác Sĩ Earl (Bá Tước và Công Tước)
Triết = Fred, một “bệnh nhân” ở chung phòng với Ngô Lâm ở bệnh viện tâm thần.
Trịnh Băng Thu = Nữ Thiếu Tá Trịnh Băng Thu, Major Janet Fritch
Văn Tân  = Bác Sĩ Văn Tân, Doctor Walton, Bác Sĩ chuyên khoa của Lâm tại bệnh viện tâm thần

 
Trang chú thích: xin nhấn ở đây 

 
(Chương 12)
 
Cái chổ này đúng là một cái chổ điên khùng thứ thiệc. Ngừi ta cho tui ở chung phòng dới một thằng tên là Triết, và thằng này đả ở đây gầng một năm. Nó bắc đầu nói cho tui nghe liền dìa nhửng thứ khùng điên mà tui sẻ phải chịu đựng.  Ở trong đây có một tên bỏ thuốc độc hại 6 nghười, một tên khác dùng dao phay chặc thịt để bằm má của nó. Có những tên làm đủ thứ khỉ tầm bậy tầm bạ – từ diết ngừi, hiếp dâm cho tới tự sưng mình là Hồng Thất Công, hay tự xưng mình là Cha dà dăm tặc hay Cha già dăn tộc dì đó, có nhửng thằng tự sưng mình là bộ trưởng của đỉnh cao trí tuệ và từng là cháu ngoan gái gian hồ như là bộ trưởng văn hóa Tôn thất Học, bộ trưởng canh nông Nông Thất Mùa, bộ Tưởng Tài Chánh Nguyễn Thất Thoát, bộ Trưởng bộ thông tin Tôn Thất Thiệt, bộ trưởng quốc phòng Tôn thất Trận, bộ trưởng công an kiêm nghề đánh giày cho khách du lịch Trung Quốc và kiêm luôn việc bán bánh chưn, đồng chí Phạm Bắc Kinh và đủ thứ khỉ đó kể hổng hết nổi. Cúi cùng thì tui hỏi thằng Triết tại sao nó ở chổ này thì nó nói là bởi dì nó là kẻ diết người ta bằng rựa, nhưng mà ngừi ta sẻ thả nó ra trong dòng 1 hay 2 từng nửa.
 
 
Ngày thứ hai tui ở đó, ngừi ta kiêu tui báo cáo dới văng phòng của bác sỉ tâm thần của tui, Bác Sỉ Văn Tân. Thì ra Bác Sỉ Văn Tân là một nữ bác sỉ. Đầu tiên, cổ nói, là cổ sẻ cho tui làm một cái tét nhỏ thui, rồi sẻ được khám sức khỏe tổng quác. Cổ kiêu tui ngồi xuống tại bàn của cổ rồi bắc đầu cho tui coi mấy cái thẻ có in hình mấy cái giọt mựt ở trỏng, rồi cổ hỏi tui thử nghỉ coi nó là mấy cái dì. Tui cứ trả lời “đó là dọt mực” goài cho tới khi cổ nổi khùng lên rồi cổ kiêu tui nói cái gì khác đi, bởi dậy, tui bắc đầu bịa ra đủ thứ để trả lời. Rồi Bác Sỉ Văn đưa tui một bài tét dài để làm. Khi tui làm song, cổ nói, “Cởi đồ ra.”
 
 
Aaaaa, chỉ có một hai ngoại lệ, cứ mổi lần tui cởi đồ ra là có cái dì đó hổng tốt sảy ra cho tui, bởi dậy, tui nói là tui hổng muốn cởi, rồi Bác Sĩ Văn ghi điều này suống rồi mới nói là có hai cắch – hoặc là tui tự cởi guần áo ra, hoặc là cổ sẻ kiêu mấy tên khủng bố tới làm diệc này cho tui. Và tui muốn cách nào?
 
 
Tui tự cởi đồ ra, và khi tui đả trần truồn chiên chính vô sảng như chủ tịt đảng mở lòng dới quần chúng, Bác Sỉ Văn bướt dô phòng rồi nhìn tui từ đầu tới đuôi rồi nói, “Ôi trời! Anh bạng đúng là một ngừi mẩu đàn ông thiệc là đẹp!”
 
 
Dù xao đi nửa, cổ bắc đầu gỏ đùi gối tui bằng cây búa mủ dống như cái tên bái sỉ Quai Móc dì đó đả làm ở Đại học, rồi chọt tui ở đủ chổ. Nhưng cổ hổng bao dờ kiêu tui “cúi ngừi xuốn,” nên tui rất biết ơn cổ. Sao đó, cổ kiêu tui có thể bận đồ lại rồi trở dìa phòng của tui.  Trên đường dìa phòng, tui đi goa một cái phòng có cửa kiến bên trỏng có một đám mấy thằng nhỏ con, đứa thì ngồi, đứa thì đứng, đứa thì nằm đủ nơi, nước miến nhỉu nhảo, chưng tay dực dực và dọng tay xuống đấc nghe rầm rầm. Tui đứng đó nhìn dô trỏng một hồi và cảm thấy thiệc thương hại cái đám này – họ thiệc sự đả làm tui nhớ những ngày tui còn học ở trường ngố.
 
 
Khoản 2 ngày sau, tui được kiêu phải báo cáo dới văn phòng Bác Sĩ Văn Tân nửa. Khi tui tới đó, bác sĩ Văn đang ngồi dới hai tên khác củng mặc đồ bác sỉ, rồi cổ dới thiệu tui họ là Bác Sỉ Tôn Thất Đức và Bác Sỉ Tôn Thất Vọng – cả hai điều tới từ Học Viện Tâm Thần Y Tế Quấc Da. Và Bác Sỉ Văn Tân nói là hai bác sỉ họ Tôn này đang rất hứng thú dìa trường hợp của tui.
 
 
Bác sỉ Vọng và Bác Sỉ Đức kiêu tui ngồi xuống rồi bắc đầu hỏi tui tùm lum hết – và cả hai tên này thay phiên nhau lấy búa gỏ dô đầu gối của tui. Rồi Bác Sỉ Vọng nói, “Anh Lâm coi nè, chúng tui có kết quả bài tét của anh, và quả là anh đả làm tốt phần toán học một cách hổng ngờ. Bởi dậy, chúng tui muốn cho anh làm thử thêm mấy cái tét nửa.”  Họ cho tui mấy bài tét rồi bắc tui làm, mấy bài này phứt tạp hơn cái bài tét đầu tiên, nhưng tui nghỉ là tui đả làm hổng có tệ.  Giá mà tui biếc chiện khỉ gì sẻ sảy ra, tui đả địc cho nát bét mấy bài tét đó cho rồi.
 
 
“Anh Lâm,” Bác sỉ Đức nói, “Đây là một hiện tượng lớn. Anh có bộ óc dống như máy vi tính. Tui hổng biết anh lý lựng dỏi cở nào dới một bộ óc như dậy – có lẻ đây chính là cái lý do tại sao anh đả bị dô cái chổ này – nhưng tui chưa bao dờ thấy trường hợp nào dống như dầy hết.”
 
 
“Ông Đức biết hông,” Bác sỉ Vọng nói, “cái anh này thiệt là đặt biệt. Tui có làm một ít diệc cho NASA cắch đây một thời gian, tui nghỉ là bọn mình nên gửi anh chàng này tới Trung Tâm Hàng Không và Không Gian ở Hội Tân để họ coi.  Họ đang tìm một ngừi thuộc loại dống cái anh này.”
 
 
Tất cả các bác sỉ nhìn trừng trừng dô tui, rồi họ gậc gậc cái đầu, rồi họ gỏ đầu gối tui dới cây búa một lần nửa dà có dẻ như, thiêm một lần nửa tui đả biến thành một con cá mắc câu.
 
 
Ngừi ta áp tải tui xuống Hội Tân, Tét Xát, trong một cái máy bay bự và củ và hổng có ai trong đó ngòi tui dới Bác Sỉ Vọng, nhưng chiến bay này củng tương đối dể chịu và thượng lộ bằm an, ngọi trừ diệc tui bị khóa chưng khóa tay dô cái ghế máy bay.
 
 
“Này nhé, anh Lâm,” Bác sỉ Vọng nói, “Tụi mình đồng ý như thế này nha. Bây giờ anh đang thiệc sự ở trong cái nồi phân bởi dì anh đả quăng cái Huân chương đó dô đầu ông Thư Ký Thượng Viện Hoa Kỳ. Anh có thể phải dô tù học tập cải tạo 10 năm chỉ dì cái diệc đó thôi.  Nhưng nếu anh hợp tác dới những ngừi ở NASA, bản thân tui sẻ tìm cách cho anh được rả ra – anh đồng ý điều này phải hông?”
 
 
Tui gậc đầu. Tui biếc là tui phải ra khỏi tù để đi kiếm Duyên nửa. Tui đang nhớ cô ta kinh khủng luôn.
 
 
Tui ở chổ NASA ở Hội Tân khoản 1 tháng. Ngừi ta khám tui rồi cho tui làm tét rồi phỏng dấn tui thiệc nhiều đến nổi tui tưởng là tui sắp được dô cái sô chương trình văn ngệ tạp lụt Tầm Lung trên vô tuyến.
 
 
Nhưng mà hổng phải.
 
 
Một hôm, ngừi ta lôi tui dô một cái phòng bự rồi nói cho tui biết dự tính trong đầu của họ.
 
 
“Lâm,” họ nói, “chúng tui muốn dùng anh trong một chiến bay ra ngoài không dan.  Như là Bác Sĩ Vọng đã chỉ ra cho anh thấy, đầu óc của anh dống như cái mái vi tính – chỉ tốt hơn cái máy chứ hổng có dỏm hơn. Niếu tụi tui có thể cài đặc dô đầu của anh với nhửng phần miềm đúng, thì anh sẻ vô cùng hủ dụng cho chương trình thám hỉm không giang của Hoa Kỳ. Anh có nói dì hông?”
 
 
Tui si nghỉ một phúc, rồi tui nói tui phải hỏi má tui trước, nhưng rồi ngừi ta đưa ra nhửng lập lựng cứng hơn nửa niếu tui hổng chịu hợp tác – như là họ có thể cho tui “học” 10 năm hay múc mùa lệ thủy trong trại cải tạo dống như là Hàm Tâng hay Yên Bái gì đó!
 
 
Và bởi dậy, tui nói ừ, và câu trả lời này lần nào củng đưa tới nhìu chiện rắt rối. Ngừi ta đả nghỉ ra cái ý tưởng nhét tui dô một con tàu dủ trụ rồi phóng tui ra lên để tui bay lòng dòng trái đất một ngàn dặm. Ngừi ta đả đưa con ngừi tới cung trăng, nhưng ngừi ta hổng tìm được cái dì đáng giá một cục kức ở đó, bởi dậy, cái kế hoặch kế tiếp là cho ngừi tới Hỏa Tinh. May mắng cho tui, ngừi ta hổng nghỉ tới Sao Hỏa trong lút này – thay dì dậy, ngừi ta nghỉ dìa một phi dụ tập dợt để mà ngừi ta coi thử coi lọi ngừi nào thích hộp nhức cho chuyến bay tới Hỏa Tinh.
 
 
Ngoài tui ra, ngừi ta còn lựa ra một phụ nử và một con khỉ để cùng đi dới tui nửa.
 
 
Ngừi phụ nử này là một cô gái có vẻ rất kỳ dị tên là Thiếu Tá Trịnh Băng Thu , đúng ra cổ là ngừi nử phi hành da đầu tiên của Mỷ nhưng mà hổng có ai biết dìa cổ hết bởi dì toàn bộ đây là chiện tối mật. Cổ là một cô gái thấp và có mái tóc cắt theo cái kỉu cắt mà ngừi ta làm sau khi úp một cái tô lên đầu, và cổ hổng có vẻ hửu dụng gì cho tui hay cho con khỉ.
 
 
Thiệc ra con khỉ hổng có tệ lắm. Nàng khỉ này là một con tinh tinh gái dới cái tên là Thu Sương, đả bị bắc trong rừng rậm vùng Su-má-trà hay chổ nào đó. Thiệc ra, ngừi ta còn có một đống khỉ ở đây, và người ta đả từng gửi đám khỉ lên dủ trụ từ lâu rồi, nhưng mà ngừi ta nói là Thu Sương sẻ thích hợp nhức cho sứ mạng này bởi dì nàng khỉ này là con gái nên sẻ thân thiện hơn cái đám khỉ đực, hơn nửa, đây sẻ là chuyến đi thứ ba của cô nàng. Khi mà tui khám phá ra điều nài, tui cứ thắc mắc goài, tại sao ngừi ta tống tui dô vủ trụ dới duy nhức một phi hành viên có kinh nghiệm, mà thành viên này lại là một con khỉ. Nếu bạn trong hoàng cảnh của tui, chắc là bạn củng có chút ít suy nghỉ dìa cái điều khỉ này, phải hông?
 
 
Dù xao, tụi tui trải goa đủ thứ phải học hỏi trước khi chiến bay xảy ra. Người ta bỏ tụi tui dô máy gia tốc, hay là xai-cờ-lơ-tron và goăy tụi tui dòng vòng, rồi bỏ tụi tui trong cái phòng hổng có trọng lượng hay giống như dậy. Xuốt ngày, ngừi ta nhét dô đầu tui đủ thứ khỉ ngừi ta muốn tui phải nhớ, như là mấy cái phương trình để tính khoảng cách giửa chổ tụi tui đang ở, dù ở chỗ khỉ nào, tới cái chổ mà ngừi ta muốn tụi tui tới, và làm sao để trở dìa lại; và đủ thứ khỉ rác rửi như tọa độ đồng trục, phép tính cô sin, lượng giác cầu, đại số Bú Lìn, ăng-ti lô-ga-rít, giải tích Phiêu-ri-dê, toán bình phương và toán ma trận. Ngừi ta nói tui sẻ là cái máy điện toán phụ, hay là bắc cặp của cái máy điện toán phụ, để mà lở cái máy vi tính phụ có bị kết nạp dô đảng thì ngừi ta dẩn còn có tui để xài được.
 
 
Tui đả viết một mớ thơ cho Mỹ Duyên nhưng mà cả đám đả bị trả dìa tui với dấu mộc “Không biết người nhận.”  Tui củng viết thơ cho Má, rồi má viết lại cho tui một thơ thiệc dài đại ý là “Sao con nở lòng nào đối xử dới má như dậy, khi má nghèo và phải ở nhà tế bầng, và má chỉ còn có mình con trên cái đời này?”
 
 
Tui hổng dám nói cho Má nghe là tui đang có thể lảnh án tù nếu tui hổng làm như dậy, bởi dậy, tui chỉ diếc thơ cho má tui nói má tui đừng có lo bởi vì phi hành đoàn của tụi tui có nhiều kinh nghịm lắm.
 
 
Rồi thì cái ngày vỉ đại cuối cùn củng đả tới, cho phép tui nói: Tui hổng phải chỉ hơi hồi hộp – tui sợ như dịt sắp bị quay! Cho dù đây là chiện tối mật, câu chiện củng bị nhiểu ra báo chí, nên bây giờ ai củng sẻ thấy tụi tui trên dô tuyến, và đủ thứ như dậy.
 
 
Sáng hôm đó, ai đó đưa tụi tui mấy tờ báo để tụi tui biết tụi tui nổi tiến như thế nào. Đây là một vài cái Tít lớn nhức:
 
 
“Khả Ái, Khỉ Ố, và Khờ trong Chiến Dịch Không Gian Sắp Tới của Hoa Kỳ.”
 
 
“Hoa Kỳ gửi Sứ Giả Dị Nhân Dị Dạng Tới Thăm Người Hành Tinh.”
 
 
“Thiếu Nữ, Thú Nữ và Thiếu Não Phóng Lên Vũ Trụ Hôm Nay.”
 
 
Còn có một bản bình lựng từ tờ Nủ Ướt Post nói là, “Bộ Tam Đa lên Vũ Trụ - Nhưng AI SẼ LÀ TRƯỞNG ĐOÀN?”  
 
 
Chỉ có một cái tít coi như hơi tử tế dới tụi tui từ tờ báo Nủ Ướt Times, đó là, “Con Tàu Vũ Trụ Mới với Phi Hành Đoàn từ Mọi Thành Phần.”
 
 
Rồi thì, như mọi lần, tấc cả mọi thứ điều lộn sộn ngai từ phút đầu tiên tụi tui thức dậy. Tụi tui đi ăn điểm tâm thì có ngừi nào đó nói, “Họ hổng nên ăn sáng trong ngày phóng phi thiền.”  Nhưng ngừi nào khác nói, “Họ ăng được mà,” rồi ngừi khác nửa nói, “Hổng được,” và cái khỉ này kéo dài cho tới lúc hổng ai còn muốn ăng cái gì nửa.
 
 
Ngừi ta mặc đồ phi hành gia cho tụi tui rồi đưa tụi tui ra bãi phóng phi thiền trên một chiếc xe buyết nhỏ, dới Thu Sương ở phía sau, trong một cái chuồng. Cái phi thuyền này cao khoản một trăm từng, đang xì khói, xì hơi, xì bọt như là sắp sửa ăn thịt tụi tui!  Một cái thang máy đưa tui tới một cái kép-xù hay là một cái phòng nhỏ chúc xíu và kín mích nhốt tụi tui trong đó, ngừi ta ràng tụi tui lại, và Thu Sương thì ở một chổ riêng ở phía sau. Rồi tụi tui chờ.
 
 
Rồi tụi tui chờ thêm chúc xíu nửa.
 
Rồi tụi tui chờ thêm chúc xíu nửa.
 
Rồi tụi tui chờ thêm chúc xíu nửa.
 
 
 
Rồi cuối cùng, cái con tàu dủ trụ bắc đầu sôi sùng xục, xì xèo huýt sáo, gầm gừ và xì hơi trắng. Ngừi ta nói là có một trăm triẹu ngừi đang theo dỏi tụi tui trên TV ở ngoài đó. Tui nghỉ là họ củng đang chờ luôn.
 
 
Dù xao đi nửa, khoảng giửa trưa, ai đó lên tới rồi gỏ dô cửa phi thiền ròi nói, họ tạm thời căng xeo hay đình chỉ cái phi vụ này cho tới khi ngừi ta có thể xửa xong cái phi thuyền.
 
 
Bởi thế cho nên tui, Thiếu Tá Thu và Sương phải đi xuống, dô trong cái thang máy lần nửa. Thiếu Tá Thu là ngừi duy nhức rên la dà than phiền và chửi bới, bởi dì Sương và Tui cảm thấy rất thoải mái vì phi vụ bị căng xèo.
 
 
Nhưng mà tụi tui củng hổng thoải mái được bao lâu.  Bởi dì khoản 1 tiếng sau, có một tên chạy dô phòng nơi mà tụi tui chỉ mới chửng bị ngồi xuống để ăn trưa, tên này la lên, “Mặc đồ phi hành dô liền bây giờ đi! Ngừi ta đang xửa phi thiền và chuản bị phóng mấy anh chị lên không dan!”
 
 
Ai củng la hét om xòm và chửi bới nửa, và chạy lòng dòng tùm lum hết. Tui đón là có lẻ mấy cái đám người coi tụi tui trên TV đả gọi điện thôại tới than phiền hay đại lọi như dậy, bởi dậy, ngừi ta quyết định châm lửa đốt đíc tụi tui cho dù chiện dì có xảy ra củng thây kệ. Mà vì cái lý do gì củng được, bây giờ thì hổng có cái gì thành vấn đề nửa.
 
 
Dù xao, tụi tui bị nhét dô chiếc xe buyết nửa, rồi chở tới phi thuyền, và khi tụi tui được cẩu lên nửa chừng trong thang máy thì tên nào đó bấc thình lình rống lên, “Đếu mẹ. Giê Su Ki Tô. Tụi tao quên cái con khỉ đó rồi!” và tên này bắc đầu hò hét tùm lum cho cái đám ngừi ở dưới đất để họ đi dìa lại để bắc cái con khỉ Thu Sương tới.
 
 
Tụi tui bị trói bị cột một lần nửa, dà ai đó điếm ngược lại từ 100 khi họ đi dô cửa với Thu Sương. Tụi tui cùng dựa dô ghế khi họ đả điếm ngược tới số mười, lúc đó tui nghe mấy tiếng gầm gừ kỳ dị từ phía sau tụi tui, nơi mà họ để Thu Sương.  Tui mới liếc nhìn phía sau thì, ối trời đất quỷ thần ơi, đó hổng phải là Thu Sương rồi, mà đó là một con khỉ đực bự tổ bố, nó đang nhe răng và nó đang nắm và dực cái dây nịch an toàn dống như là nó có thể xổng ra bấc cứ lúc nào!
 
 
Tui nói dới Thiếu Tá Thu và cô ta quay lại nhìn rồi nói, “Lạy Chúa Tôi!” rồi cổ nhấn ra-dô kiêu ai đó ở dưới tháp điều khiển dưới đất. “Nghe đây,” cổ nói, “mấy ông làm một cái sai thiệt là bự. Mấy ông đả đưa một trong mấy con khỉ đực tới tụi tui. Mấy ông có khôn hồn thì xì tóp cái khỉ này ngay lập tức cho tới khi mọi thứ được giải quyết xong!”  Nhưng bất thình lình, con tàu vủ trụ bắc đầu lung lay và gào thét và tay nào đó từ tháp điều khiển ở dưới đất nói qua ra-dô, “Cái đó bi giờ là chiện riêng của quý vị, cô em à, tụi tui còn có nhiều thứ khác phải làm cho đúng giờ đúng giấc nửa.”
 
 
Và như thế, tụi tui lên đường dô dủ trụ.
 
(Hết chương 12)



            "Bé hộp " ui.Thơ và ảnh đâu rùi ?! [:(][:D]
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-13 14:44:35triart>







Ai cũng có nỗi niềm tâm sự , và nỗi buồn thường nhiều hơn những niềm vui, chúng ta nghe lại bài 

Lời của sóng

HB vừa chỉnh nhé!







các bạn hát cùng HB nhé!


Chị HB ui,muốn hò theo chị [:D],nhưng  ẹc...dốt ! không dán được link nhạc [:(][:&#39;(] !

Bèn quẹt cái gọi là Nhạc quẹt TRI ÂM [8D]


📎 LOI CUA SONG
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-16 10:10:21Ct.Ly>


LÂM NGỐ - CHƯƠNG MƯỜI BA



[themNhac]http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/audio/LamNgo4_Chuong13.wma[/themNhac]


Chú thích:
 
Cạc-Gổ = Cargo Cult, một hoạt động tôn giáo của các bộ lạc thí dụ như ở New Guinea, khi các bộ lạc này mới va chạm với thế giới văn minh. Các bộ lạc này tin là tất cả những thứ tới họ điều là tài sản hay của cải của họ, do các thần thánh hoặc tổ tiên của họ gửi tới cho họ.
 
Trang chú thích: xin nhấn ở đây 




(Chương 13)

Ấn tượng đầu tiên của tui là tui đang bị cái khỉ dì đó đè tui, dống như tía của tui, khi ổng bị một đống chuối đổ dô ngừi ổng. Tui hổng nhúc nhít được, tui hổng la được, tui hổng nói được và củng hổng làm được cái khỉ gì hết – tụi tui bị nhét dô cái khỉ này chỉ để bay dô dủ trụ mà thui.  Tui nhìn qua cửa sổ, tất cả tui thấy được ở bên ngoài chỉ là bầu trời màu sanh. Con tàu vủ trụ đang ra khỏi trái đất.
 
 
Sau một hồi, tụi tui có vẻ như bay chậm lại chúc síu, và tui cảm thấy dể chiệu hơn.  Thiếu tá Thu nói là bây giờ tụi tui có thể gở dây an toàn ra được rồi, và rồi tụi tui bắc đầu công việt của tụi tui, công diệc gì củng được. Cổ nói là tụi tui đang bay dới tốc độ 15 ngàn dặm một giờ. Tui nhìn lại và, đúng như dậy, trái đất bây dờ chỉ là một trái banh nhỏ phía sau tụi tui, dống i như ở trong mấy tấm hình chụp từ không gian mà bạn thấy. Tui nhìn chung goanh, bên kia là con khỉ bự dới khuôn mặc chua chát và ủ dột, nó nhìn dô thiếu tá và tui. Thiếu tá Thu nói là có lẻ nó muốn ăn trưa, đại loại là như dậy, và tui có bổn phận đi tới nó và cho nó một trái chuối trước khi nó nổi nóng lên rồi làm chiện tầm bậy.
 
 
Ngừi ta có chửng bị một gói nhỏ đồ ăn cho con khỉ và ở trỏng có chuối, một ít ngủ cốc và trái cây khô, lá cây, và mấy thứ khỉ như dậy. Tui mở gói đồ ăn của con khỉ ra và bắc đầu lục lọi ở bên trỏng coi thử coi có gì làm cho con khỉ dui hông, trong lúc đó Thiếu Tá Thu nói chiện qua máy ra-dô với đài điều khiển ở mặt đất ở Hội Tân.
 
 
“Mấy ông nghe đây,” cổ nói, “chúng ta phải làm dì đó dới con khỉ này. Nó hổng phải là Thu Sương – nó là một con khỉ đực, và nó hổng có vui chúc xíu nào hết khi bị ở đây. Nó còn có thể trở thành khủng bố nửa, mấy ông có ‘đảm bảo’ nó sẻ hổng cho tụi tui ăn bánh chưn bánh giày hông?”
 
 
Phải mất một hồi thông điệp của tụi tui mới tới trái đất và lời phúc đáp trở lại tụi tui ở đây, nhưng cái tên khỉ nào ở dưới đó nói, “Tội nghiệp tui góa bà ơi! Con khỉ nào củng dống nhau hết.”
 
 
“Dống nhau cái con Kẹt!” Thiếu Tá Thu nói. “Niếu mà ông ở trong cái thùng nhỏ xíu chung dới cái cục nợ bự và lông lá như vầy, cái dọng nói của ông sẻ khác đó.”
 
 
Và sau một hay hai phúc dì đó, một dọng nói nổ lốp bốp từ cái ra-dô, nói là, “Nghe đây, quý vị được lịnh là hổng được nói dới ai dìa cái dụ này, hổng thôi cả đám chúng ta sẻ trở thành trò hề cho thiên hạ cười. Và đối dới quý dị hay đối dới mọi người khác, con khỉ đó chính là Thu Sương – cho dù chính dửa hai cái chưng của nó là cái dì củng vậy.”
 
 
Thiếu Tá Thu nhình dô tui rồi lắt đầu. “Ái da, ái da, dạ thưa ông cố nội,” cổ nói, “nhưng mà tui sẻ hổng có mở trói cho cái con Kẹc lông lá bự tổ bố này trong khi mà tui ở gần nó – ông cố nội hiểu chứ?”
 
 
Và từ trái đất, chỉ có một chử gửi tới tụi tui:
 
 
“HIỂU!”
 
 
Thiệt ra, sau khi bạn quen rồi thì ở ngoài không dan củng dui lắm. Tụi tui hổng có trọng lượng, và bởi vậy, tụi tui nổi và bơi tùm lum trong phi thuyền, và khung cảnh ở đây rất hùng dỉ - mặc trăng và mặc trời, địa cầu và các ngôi sao. Tui hổng biếc Mỹ Duyên đang ở đâu ở dưới đó, và cổ đang làm dì.
 
 
Tụi tui bay lòng dòng vòng goanh trái đất. Ngày và điêm thay đổi theo từng giờ và cái điều này như là cho tui có một cái góc độ nhìn khác đi đối dới mọi sự diệc.  Ý của tui là, bây dờ tui đang ở đây và đang làm cái chiện khỉ này, và khi tui trở lại trái đất – hay có lẻ tui nên nói là nếu tui có trở lại– thì chiện khỉ gì sẻ sảy ra? Tui bắc đầu cái thương nghiệp đánh tôm? Tui đi tìm Duyên nửa? Chơi nhạc ở Bang nhạc Trứng Nức? Làm gì đó cho Má ở nhà tế bần?  Mọi thứ điều rất lạ lùng.
 
 
Thiếu tá Thu tìm cách có một vài giấc ngủ ngắn bấc cứ lúc nào, nhưng khi mà cổ hổng có ngủ, cổ nhằng nhì tùm lum hết. Hết than phiền vớ vẩng dìa cái con khỉ, rồi than phiền dìa mấy thằng xặc cục Bắc Tân Bắc Cựu mất dạy gì đó ở đài điều khiển ở trái đất, rồi than phiền là cổ hổng có chổ nào để tự trang điểm, thoa xon đánh phấn, than phiền dìa diệc tui ăn trong lúc hổng phải là giờ ăn. Mẹ bà, dù thế nào, tụi tui hổng có cái khỉ dì để nhét dô miệng ngoại trừ mấy cái thanh ngủ cốc cứng ngắt dống như “cao lương” của cái đám bộ đội VC. Tui thiệc sự hổng có muốn thang phiền chiện dì nhiều, nhưng mà niếu phải thang phiền thì, có lẻ ngừi ta nên kiếm một cô gái đẹp chúc xíu hay ít ra là hổng có cái tật hay nhằng nhì xuốt ngày xuốt điêm.
 
 
Và hơn nửa, cho phép tui nói điều này:  cái con khỉ mắc toi đó củng hổng có hiền lành hơn chúc xíu nào.
 
 
Đầu tiên hết, tui cho nó một trái chuối – chắc như dậy là xong? Nó chụp trái chúi rồi bắc đầu lột dỏ, nhưng rồi nó để trái chuối xuốn. Trái chúi bắc đầu nổi lơ lửng và đi lòng dòng ở trong phi thiền, tui phải đi kiếm nó. Kiếm thấy nó rồi tui đưa lại cho con khỉ và nó bắc đầu bóp nác trái chuối rồi liệng tùm lum đủ chổ hết, và tui phải đi dọn dẹp cái khỉ đó. Nó lúc nào củng muốn tụi tui để ý nhìn nó. Mổi khi bạn để nó một mình, nó bắc đầu la hét khỉ khọt um xùm, rồi nó gỏ hai hàm răng lại dới nhau nghe lụp cụp lạc cạc y như là mấy bánh xe răng cưa trong nhà máy. Nghe một hồi là bạn muốn điên luôn.
 
 
Cuối cùng tui mới móc cái ác-mô-ni-ca của tui ra rồi chơi cái dì đó ngắn thui – “Mái nhà nơi khỉ ho cò gáy,” tui nghỉ là tui đả chơi bài đó. Và con khỉ bắc đầu dịu xuống một chút. Bởi dậy, tui chơi thiêm nửa – mấy thứ như là “Bông Hồng Vàng của Tét Xát” và “Dư Âm” của Nguyễn Văn Tý. Con khỉ nằm xuống rồi nhìn tui, iêm điềm như là một em bé. Tui quên là có máy quay phim đặc trên phi thuyền thu hết mấy cái cảnh vừa rồi, rồi gửi xuống đài điều khiển ở dưới đất. Sáng hôm sau, khi tui mới mở mắc thức dậy, ngừi nào đó ở Hội Tân giơ một tờ báo trước ống kính máy quay phim ở dưới đó cho tụi tui coi. Tờ báo có cái tít ghi là, “Khờ dỗ Khỉ bằng Khẩu cầm.”  Một trong mấy thứ rác rưởi mà tui phải chịu đựng là như dậy đó.
 
 
Dù sao, mọi thứ trôi goa khá tốt, nhưng rồi tui để ý thấy Thu Sương đang nhìn Thiếu Tá Thu một cách hơi kỳ cục. Cứ mổi lần thiếu tá ở gần nó, Thu Sương giống như dểnh mặc lên rồi đưa ngừi tới dống như là nó muốn ôm hay níu cổ, hay đại loại như dậy, và Thiếu tá Thu bắc đầu chửi rủa con khỉ – “Tránh ra, cái đồ lông lá. Lấy cái tay dô, đồ khỉ!”  Nhưng mà Thu Sương của tui đang có cái ý khỉ dì đó trong đầu. Tui chỉ biết có dậy thui.
 
 
Hổng bao lâu sau thì tui khám phá ra được cái ý khỉ đó. Tui dừa mới đi ra phía sau cái vách ngăng nhỏ để tè dô một cái hủ ở chổ riêng tư thì bấc thìn lìn tui nge tiếng Thiếu Tá và Thu Sương la ó khỉ khọt. Tui lú đầu ra để coi chiện gì sảy ra thì thấy Thu Sương đả tìm được cách để ôm Thiếu Tá Thu và nó đả đút cái bàn tay nó dô sâu trong bộ đồ phi hành của thiếu tá. Thiếu tá Thu tru lên và la hét lớn muốn bể cái phi thiyền và cổ đang đập dô đầu Thu Sương dới cái ra-dô mi-cờ-rô.
 
 
Rồi tui đả nghỉ ra được cái dấn đề đó từ đâu mà ra. Trong khi tụi tui đả ở không giang gần 2 ngày, Thu Sương vẩn phải bị cột trong cái ghế và hổng có cơ hội đi đái hay làm cái khỉ dì hết! Và chắt chắn là tui nhớ rỏ cái cảm dác đó nó như thế nào. Thu Sương chắc sắp muốn bể bong bóng rùi!  Dù xao, tui đi tới con khỉ rồi đưa nó ra xa khỏi thiếu tá trong lúc cổ vẩn còn la hét chưởi bới, cổ gọi Thu sương là “thú dật bẩn thỉu tục tằng,” và mấy thứ khỉ như dậy. Sau khi được Thu Sương thả ra, thiếu tá Thu mới đi lên phía trước của phòng lái, rồi gục đầu xuống và bắc đầu khóc hu hu. Tui mở dây an toàn cho Thu Sương rồi đưa hắn ra sau cái vách ngăn dới tui.
  
Tui kiếm ra được một cái bình trống cho Thu Sương tè dô trỏng, nhưng mà sau khi nó tè xong, nó lấy cái bình đó rồi hấc nước đái lên một cái dàn đèn màu làm cho cái cục nước này bể ra làm nhiều mảnh và nổi lưng chừng lòng dòng trong phi thiền. Tui mới nói, kệ mẹ nó, rồi dẩn con khỉ dìa lại chổ ngồi của nó, lúc này tui mới thấy dống như một cái bong bóng nước tè bự thiệt bự đang hướng thẳng dìa phía thiếu tá Thu. Cái cục nước đái này có dẻ như sắp đụng dô phía sau đầu của thiếu tá, bởi dậy, tui thả Thu Sương ra rồi rán rượt theo cái bọc nước tè để bắc nó dới một cái lưới ngừi ta cho tụi tui để chụp bắt mấy cái khỉ nổi lình bình trong phi thiền. Nhưng ngay lúc tui sắp bắc được cái trái banh nước tiểu này dô lưới thì thiếu tá Thu đứng dậy và quay mặc lại, và bởi dậy, nguyên trái banh vàng khè méo mó này bay ngay chóc dô mặc cổ.
 
 
Thiếu tá Thu bắc đầu tru lên và chửi rủa tùm lum hết, và trong khi đó, con khỉ Sương đả đi khỏi chổ ngồi và bắc đầu bức dây điện từ cái dàn điều khiển. Thiếu Tá Thu rống lên, “Bắt nó lại! Hổng cho nó phá nửa!” nhưng trước khi mà bạn biết chiện khỉ dì, tia lửa điện và đủ thứ khỉ bay tùm lum lòng vòng bên trong con tàu dủ trụ và Thu Sương nhảy tưng tưng giửa sàn và trần của phi thuyền, xé hết thứ khỉ này tới thứ khỉ khác. Từ ra-dô có tiếng ai đó từ đài điều khiển ở dưới đất muốn biết xem “Chiện khỉ dì đang xảy ra ở trên đó?” Nhưng tới lúc này mới hỏi thì đả góa trể rùi.
 
 
Cái phi thiền bây giờ đi len lỏi lòng vòng tùm lum hết từ đầu này tới đầu kia, Thu Sương và Thiếu Tá Thu bị hấc tung lên lòng dòng như là nút chai. Hỏng có nắm được cái khỉ gì hết, hổng có tắt hay mở được cái khỉ khô dì luôn, ngồi củng hổng được, và đứng củng hổng được.  Từ ra-dô phát ra cái dọng nói của đài điều khiển dưới mặt đất nửa, “Chúng tôi để ý thấy được phi thuyền của bạn như đang có vấn đề nhỏ với sự quân bình. Lâm, bạn có thể vui lòng cài đặt bằng tay chương trình D-6 vào cái máy vi tính ở mạn phải của con tàu được hông?”
 
Cái con mẹ nó – cái tên khỉ này coi bộ khoái nói chơi!  Tui đang quay vòng dòng như cái bông dụ và tui lại còn có một đồng chí cán bộ cao cấp Phạm Khỉ đang độc lập tự do hạnh phúc ở đây để bồi dưởng nửa! Thiếu tá Thu đang gầm thét thiệc là lớn tui hổng còn nghe hay ngay tới cái diệc xuy nghỉ cái khỉ gì nửa, nhưng mà cái đại ý mà cổ đang gầm thét có vẻ như là tụi tui sắp xửa rớt xuống đất và bị cháy. Tui ráng tìm cách liếc dô cửa sổ, và đúng như dậy, tình hình có dẻ hổng có xáng xủa chúc nào. Trái địa cầu đang tiến tới tụi tui nhanh như dủ bảo.
 
 
Dù xao đi nửa, tui đả tìm được tới chổ cái máy điện toán ở mạn phải của tàu, một tay tui giử cái pa-nen, còn tay kia tui ráng gắn cái D-6 dô trong máy. Cái chương trình này đả được thiếc kế để đáp con tàu dủ trụ xuống Ấn Độ Dương lở khi tụi tui có dấn đề, chắc chắng là như bi giờ đây nè.
 
 
Thiếu Tá Thu và Thu Sương còn đang láp ngáp, nửa sống nửa chết, nhưng Thiếu tá rống lên, “Anh làm cái dì ở đó dậy?” Khi tui nói cho cổ nghe dìa cái D-6, cổ nói, “Dẹp cái khỉ đó đi, anh ngu như kức – chúng ta đả đi qua khỏi Ấn Độ Dương rồi. Chờ cho tới khi chúng ta quay hết một dòng rồi quay lại nửa, rồi anh coi thử coi anh có thể chỉnh cho chúng ta rơi xuốn Nam Thái Bình Dương được hông.”
           
 
Tin hay hổng tin, đi hết một dòng trái đất hổng có tốn bao nhiêu thời dan khi mà bạn ở trong con tàu vủ trụ, và Thiếu tá Thu đả chụp được cái ra-dô mi-cờ-rô và đang la hét dô cái đám ngừi ở trạm điều khiển ở mặc đất để cho ngừi ta biếc là tụi tui sẻ rớt cái tỏm xuống hay đâm xầm xuống Nam Thái Bình Dương, để mà người ta tới vớt tụi tui thiệc sớm. Tui đang gỏ như khùng điên dô mấy cái nút của máy điện toán và cái trái banh bự khổng lồ tên là địa cầu đang càng lút càn gần tụi tui. Tụi tui bay qua cái dì đó mà Thiếu tá Thu nghỉ có thể là Nam Mỷ rồi sau đó thì toàn là nước nửa, dới Nam Cực đả chạy qua bên trái tụi tui và phía trước tụi tui là Úc Thòi Lòi.
 
 
Rồi thì mọi thứ bắc đầu nóng như bị cháy thiêu, có nhửng âm thănh ngộ ngỉn tới từ bên ngoài của phi thuyền và rồi chiếc tàu bắc đầu rung và kiêu xì sèo và trái đấc như đang chết trước mặt tụi tui. Thiếu tá Thu hét dô tui, “Kéo cái cầng bậc dù!” nhưng mà tui đang bị dính chặc dô chổ ngồi, còn thiếu tá thì bị ép dính chặc dô cái trần của ca-bin, bởi dậy, tụi tui coi như hết nhúc nhíc, bởi dì tụi tui đang bay dới tốc độ khoản 10 ngàn dặm một giờ dô thẳng cái mớ đấc bự và xanh lè ở dửa đại dương. Tụi tui lao đầu xuốn dới cái tốc độ như dầy thì khi đụng đất rồi, tụi tui hổng chắc sẻ còn được biến thành một đống cục mở bò hay dầu nhớt hông nửa, hay là tụi tui sẻ biến thành cái khỉ dì đó còn gúy hơn là độc lặp và tự ro nửa.
 
 
Nhưng rồi bấc thình lìn, có cái gì đó làm cái “bụp” và rồi chiếc tàu chậm lại. Tui nhìn quanh, và trời sập niếu Thu Sương hổng có tự ý kéo cái cần để bậc cái dù để cứu mạng mấy cái đíc của tụi tui. Tui tự nhắc nhở tui lúc đó là tui sẻ cho Thu Sương một trái chuối khi tấc cả mấy cái khỉ này chấm dức.
 
 
Dù xao, con tàu dủ trụ đang đong đưa goa lại dưới cái dù, và có vẻ như là tụi tui sẻ đụng dô cái đám đất bự màu xanh lá cây – và điều này củng hổng có tốt lắm, bởi dì đúng ra tụi tui chỉ được rớt dô nước để mà có tàu thuyền tới vớt tụi tui. Nhưng mà đả hổng có cái khỉ dì xảy ra theo đúng kế hoặch ngay từ cái lúc tụi tui đặt chưng dô cái máy khỉ kì dị này, và như dậy thì có thằng khùng nào dám thề là tụi tui sẻ rớt xuống nước theo đúng sắch vở lúc này?
 
 
Thiếu tá Thu nói dới đài điều khiển dưới đất qua ra-dô, “Chúng tui chửng bị đáp xuống ở một chổ phía bắc Úc Đại Lợi và hổng có dô biển, nhưng tui hổng biết chắc tụi tui đang ở đâu.”
 
 
Hai phúc sau, có tiếng trả lời, “Nếu cô em hổng biết mình ở đâu, sao hổng chịu nhìn ra cửa sổ, sao bà nào củng ngu góa dậy?”
 
 
Bởi dậy, thiếu tá Thu để cái ra-dô xuống rồi đi tới cửa sổ nhìn ra, rồi cổ nói, “Giê-Su – chổ này dống như Bót-nê-ô hay sao đó,” nhưng khi cổ ráng nói điều đó cho đài điều khiển ở mặc đất, cái ra-dô đả chết ngắc rồi.
 
 
Lúc này, tụi tui đả xuống thiệc gần trái đất, và cái phi thuyền dẫn tiếp tục đong đưa dưới cái dù. Hổng có cái dì ở dưới tụi tui ngòi rừng rậm và núi, và có một cái hồ chúc xíu có màu nâu. Tụi tui hổng đoán được cái gì đang xảy ra ở dưới đó, kế bên cái hồ này. Ba đứa tui – tui, Sương và Thiếu Tá Thu – tấc cả điều ép cái mủi dô cửa sổ dà nhìn xuốn, và bất thìn lình, Thiếu tá la lớn lên, “Thấy mồ rồi! Chổ này đếu phải là Bót-Nê-Ô – Đếu mẹ, chổ này là Tân Ghi-nê, mấy cái khỉ ở bên bờ hồ chắc chắng là một đám mọi rợ đang làm lể Cạc Gỗ để tiếp nhận đồ ăn từ mấy ông thần, hoặc là cái khỉ dì đó dống như dậy!”
 
 
Thu Sương dới tui mở mắt thiệt bự nhìn xuống, ở dưới đất, kế bên cái hồ, có khoản một ngàn cái đám mọi rợ thổ dân đang nhìn tụi tui, toàn bộ đang giơ cánh tay dìa phía tụi tui.  Cái đám này mặc váy cỏ cũn cởn, tóc tai bị bức hết, một số còn cầm dáo mác và lá chắng nửa.
 
 
“Thấy bà rồi,” tui nói, “Thiếu tá nói họ là ai?”
 
 
“Cái đám mọi theo đạo Cạc-Gổ,” Thiếu tá Thu nói. “Trong Đệ Nhị Thế Chiến, chúng ta thường thả nhửng Ca-gô hay mấy cái thùng trong đó kẹo hay nhửng thứ khỉ dống dậy xuống cái đám mọi rợ rừng rậm này để giử họ dìa phe của chúng ta, và cái đám mọi này hổng bao dờ quên được chiện đó. Cái đám này nghỉ là Thượng Đế hay thần nào đó làm như dậy, và từ đó, cái đám mọi luôn chờ chúng ta trở lại. Họ còn làm một cái sân bay mọi rợ và toàn bộ mấy thứ khỉ nửa – nhìn xuống coi kìa? Cái đám mọi còn làm chổ cho máy bay đáp, đánh dấu bằng mấy cái hình tròn bự đen thui đó.”
 
 
“Mấy cái đen đen tròn tròn đó tui thấy dống mấy cái nồi để nấu đồ ăn nhiều hơn,” tui nói.
 
 
“Ừ, giống thiệt chứ, hình như là cái nồi,” Thiếu tá Thu nói một cách hiếu kỳ.
 
“Có phải cái chổ này là xứ sở của đám mọi ăn thịt người hông?” Tui hỏi.
 
 
“Tui nghỉ là hổng bao lâu chúng ta sẻ biết được cái điều này,” cổ nói.
 
 
Chiếc tàu dủ trụ đong đưa nhẹ nhàng dìa phía cái hồ, và khi tụi tui sắp xửa chạm đất, cái đám mọi bắc đầu gỏ trống và đưa cái miệng của họ đi lên đi xuống. Tụi tui hổng nghe được cái dì hết bởi vì tụi tui ở trong cái kép-xù, nhưng mà trí tưởng tượng của tụi tui chắc chắng là hổng có sai.
 
(Hết chương 13)
 
 
 
 
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-16 20:57:44dzuylynh>


Một bước đường


thơ Tuệ Sỹ _ nhạc & trình bày Dzuylynh
album Tình Ca Quê Hương . Aug 16.2011

http://www.box.net/shared/0745m6ghxbellhyxxj82

Một bước đường thôi nhưng núi cao
Trời ơi, mây trắng đọng phương nào.
Ðò ngang neo bến đầy sương sớm;
Cạn hết ân tình nước lạnh sao?
Một bước đường xa, xa biển khơi
Mấy trùng sương mỏng nhuộm tơ trời.
Thuyền chưa ra bến bình minh đỏ,
Nhưng mấy nghìn năm tống biệt rồi.
Cho hết đêm hè trong bóng ma;
Tàn thu khói mộng trắng Ngân hà
Trời không ngưng gió chờ sương đọng,
Nhưng mấy nghìn sau ố nhạt nhòa.
Cho hết mùa thu biệt lữ hành
Rừng thu mưa máu dạt lều tranh
Ta so phấn nhụy trên màu úa,
Trên phím dương cầm, hay máu xanh?



Tuệ Sỹ
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-17 15:23:15SongHuong>
DƯỜNG NHƯ


Dường như thu đã chớm về
Nên con nắng muộn cuối hè vàng hơn
Xoè tay hứng chiếc lá rơi
Dường như trong lá vọng lời từ li

Dường như từ độ người đi
Thời gian chẳng có nghĩa gì đó chăng ?
Bên trời lẻ một vầng trăng
Dường như nơi ấy chị Hằng ngủ say ?

Dường như vắng một vòng tay
Từ người đi cuối chân mây chẳng về
Chập chờn đâu đó triền đê
Còn vương vãi chút lời thề cỏ may ?

Dường như còn lại đâu đây
Chút hương muộn của một ngày đã xa
Ừ thôi... em của người ta
Mà sao ẩn hiện như là.... dường như

Huế 8/2011
Sông Hương
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-17 11:59:55Ct.Ly>





Sông Hương thiệt là làm bé hộp nhớ tới bài thơ cũ của dohop.

Nước Úc đang vào phân nửa cuối của mùa đông. Trời bữa lạnh bữa ấm, hay là trời lạnh nhưng thỉnh thoảng cũng ấm bởi những bộ áo mỏng manh hoặc thiếu vải để ẩn hiện những đường cong của cuộc đời...

Bao giờ thì bé hộp mới làm thơ được nữa?

Gửi đến quý đồng hương bài thơ cũ - và "lên xứ lạnh nhớ mặc áo ấm..." (Hoàng Ngọc Tuấn)




Ảnh dohop - Nam Bán Cầu - 9 tháng 4, 2010

Sao em biết thu về mà đan áo?

Sao em biết thu về mà đan áo
Áo cho thân hay cho cả tâm hồn
Mỗi nhịp đan gửi gấm một nụ hôn.
Hay nhịp đập của tim yêu nồng thắm?

Sao em biết tim anh cần hơi ấm?
Dù cho anh là dũng sĩ, anh hùng
Là đại bàng tuy tung cánh biển đông
Gió sương là bạn nhưng niềm tin: (là) nguồn sống.

Sao em biết trong anh cần hơi thở?
Mối tình em sưởi ấm trái tim anh
Dù đôi ta đang xa cách nghìn trùng
Vẫn chung nhịp hai trái tim nóng đỏ.

Sao em biết suối lòng anh chảy xiết?
Róc rách long lanh quyện chặt mối chung tình
Suối đàn xưa vẫn trong trẻo như mơ
Bọt nước bập bồng: vạn nụ hôn nóng bỏng

Sao em biết anh đã về trong giấc mộng?
Dù trong mơ anh vẫn kẻ chung tình
Em hiểu anh từng hơi thở, nhịp tim
Tình nồng mặn dù anh đi vạn nẽo.

Gửi em yêu vạn nụ hôn óng ánh
Suối lòng anh róc rách bản tình ca
Hơi nước bay cao tình vẫn mặn mà
Hạt sương rơi, nhẹ hôn hoa hồng nhỏ…

Anh yêu em yêu nụ hoa nhánh cỏ
Yêu gió thu, mộng đẹp cảnh hoàng hôn
Yêu chim rừng tấu khúc nhạc về nguồn
Yêu thiên nhiên nghiệp duyên ai sáng tạo?

Anh yêu em từng bước chân anh bước
Vạn sinh linh cùng nhịp đập của tim
Từng nút đan sen nở kết duyên tình
Vì cuộc sống và em là hơi thở…

dohop  23/5/2005


Sao em biết Thu về mà đan áo 2

Sao em biết Thu về mà đan áo
Phải chăng em là ái nữ mùa Thu
Vì mắt em nét đẹp của Tây Hồ
Và mặt em trăng tròn bên nhành liễu?

Sao em biết anh về nơi đầu ngõ?
Thi sĩ nghèo chỉ bạn với trăng sao
Để mơ tưởng đến em phận má đào
Anh tìm vui từ áng mây, ngọn gió

Sao em biết anh đã về gác trọ
Để phòng em ấm áp ánh đèn vàng
Cho anh ngắm dịu dàng từng ngón nhỏ
Lượn phím đàn nhắc nhở Thu chóng tàn?

Sao em biết đường đời anh khấp khểnh
Để tiếng đàn như sưởi ấm lòng anh
Được ru ngủ anh sống trong hạnh phúc
Cung đàn em đan kết giấc mộng lành

Sao em biết từng hướng đi của gió
Tà áo mơ duyên dáng nhịp nhàng bay
Thu xinh đẹp vì có em trong đó
Nhạc thơ nào anh tả được em đây?


dohop 7/7/05
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-30 17:17:56Ct.Ly>
Hè chưa đi qua, mà các nhà thơ đã vội mang mùa thu đến, làm CtLy thấy cái lạnh đến lần rồi ah

Cảm ơn dohop cho Chị đọc lại những bài thơ tuy cũ nhưng đầy những lời thơ đong đầy tình ý của một mùa đông , ngồi nhìn người thương lần từng mũi đan, cho mình 1 cái áo ấm của những đêm đông giá buốt


Sao em biết thu về mà đan áo
Áo cho thân hay cho cả tâm hồn
Mỗi nhịp đan gửi gấm một nụ hôn.
Hay nhịp đập của tim yêu nồng thắm?

Sao em biết tim anh cần hơi ấm?
Dù cho anh là dũng sĩ, anh hùng
Là đại bàng tuy tung cánh biển đông
Gió sương là bạn nhưng niềm tin: (là) nguồn sống.




📎 bien6
0

SAO EM BIẾT ?


sángtác&trìnhbày Dzuylynh
album Tình Ca Quê Hương _ Aug 17.2011

http://www.box.net/shared/zpafuefhduxb4yb5shq5

sao em biết thu về mà đan áo ?* ( *lời thơ dohop )
áo cho mình hay cho cả quê hương !
giọt mưa thu ai óan nỗi đọan trường . bên song cửa hạt buồn vương mái lá
nhớ quê nhà xa quá một tầm tay... nhớ quê nhà ngăn cách một đại dương...
sao em biết quê nhà đang khói lửa ? những điêu tàn theo cánh võng đong đưa
quê hương ơi ! thương biết mấy cho vừa ! biển không còn khua sóng dưới sao thưa !
núi không còn che chắn nổi cơn mưa ...
sao em biết mùa thu không về nữa ? lá chưa vàng đã giục giã đông sang
mũi kim đan hòa ngấn đọng hai hàng ...lệ ân tình xin gửi đến cho chàng
cho ấm lòng viễn xứ khách tha hương !

[/align]         
[/align]
[/align]                                 
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-22 00:58:04Phù Vân>



Hoa hậu Jennifer Phạm

CÓ NHỮNG ĐƯỜNG CONG

có những đường cong trên cánh Sen
đường cong không thị hiện sang hèn
đường cong chẳng thiết gì hơn kém
tinh khiết không màng chê với khen

có những đường cong trên dáng em
nhác trông Béhộp phải e hèm
hành đôi mắt Tuấn căng như kẻm
một sáng thu về mơ bánh kem

có những đường cong buổi nhá nhem
anh tư dzui dzẻ nấp sau rèm
ngỡ trăng mười sáu dang tay tém:
- dẹp lép bên rèm khoe cái kem !!!

có những đường cong khe suối em
tàu man tham vọng ngẩn ngơ thèm
rắp tâm thôn tính hòng thâu tém
cướp suối đoạt đồi trong bóng đêm

có những đường cong như cái lu
làm em phát hãi khóc lu bù
nhải trai mong sớm thành ông cụ
ao ước dzui cùng em với lu

có những đường cong trên cái trôn
biết bao quân tử xuyến xao hồn
yếm thắm em giăng từ ngang rốn
trấn thủ lưu đồn bao xác chôn

có những đường cong pa ra bôn
đỉnh cao trí tệ cóc ra hồn
rúc hang bắc chó ngày đêm trốn
nô lệ bao đời quân xảo ngôn

có những đường cong hy pẹc bôn
trèo lên tuột xuống bơ hơi dồn
ngoác mỏ toang hoang cùng đinh ngốn
ai khổ muôn đời ! chưa biết khôn ?

có những đường cong nhiều như thế
em đời dâu bể mãi nhiêu khê
kéo lê thân xác tàn thêm tệ
quân đểu ê hề ôi tái tê !!!

có những đường cong trông rất cong
cụ ông trên ảo bỗng mơ mòng
cụ bà đóng mốc ôm hoài vọng
tiếc thuở từng cong như đã cong !

có những đường cong ai cũng mong
coi chừng công cốc mất toi chồng
trai tơ mê mẩn đành câm họng
tan nát gia đình có biết không !!!

có những đường cong Ong chẳng mong !

Ong tháng tám

















0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-10 16:45:55Ct.Ly>

ĐỌC BÁO GIÙM BẠN

Các xác chết bí ẩn của người cá

Không biết liệu nàng tiên cá có thật không nhỉ?


Chắc hẳn chẳng ai còn xa lạ với nhân vật nàng tiên cá của nhà văn Alexandre. Ngoài câu chuyện dễ thương này ra, có rất nhiều những câu chuyện xoay quanh mỹ nhân ngư - người cá, hầu hết họ đều được miêu tả rất nhất quán là lấy phần eo làm ranh giới, nửa trên là thân thể người con gái, nửa dưới là chiếc đuôi của loài cá, toàn bộ cơ thể không chỉ toát lên vẻ đẹp quyến rũ mà còn mang chút gì đó ma quái, nhất là giọng hát đầy cám dỗ. Theo truyền thuyết, người cá không có linh hồn, không có tình cảm, giống như đại dương bao la vậy.




Người cá trong truyền thuyết

Vậy phải chăng mỹ nhân ngư chỉ là một sản phẩm của trí tưởng tượng? Có một số người không tin như thế và những bằng chứng sau đây cũng sẽ khiến bạn phải giật mình suy ngẫm lại vấn đề này đấy. Ngày 02 tháng 7 năm 1991, tờ "United Daily News" của Singapore đưa tin rằng các nhà khoa học đã phát hiện ra hóa thạch hoàn chỉnh của mỹ nhân ngư đầu tiên trên thế giới, chứng minh cho sự tồn tại của mỹ nhân ngư không chỉ có trong truyền thuyết. Hóa thạch tương đối hoàn chỉnh này được tìm thấy tại bờ biển Nam Tư và được xác định có từ 1.200 năm về trước. Tiến sĩ Aughni cho biết: “Người cá bị chết vì mắc cạn, sau đó xác được cát đá bảo vệ và dần dần hóa thành hóa thạch.” Người ta xác định được người cá cao 1m6, phía trên eo phát triển như người với não bộ phát triển, thể tích não tương đối lớn, tay phát triển 5 ngón có móng vuốt, bộ hàm chắc khỏe với răng sắc nhọn để xé con mồi, khuôn mặt có đầy đủ các cơ quan tuy nhiên mắt lại không có mí.




1 hóa thạch được cho là người cá.

Tháng 4 năm 1990, tờ "Wenhui" của Trung Quốc đưa tin rằng một nhóm công nhân xây dựng ở thành phố Sochi, bên bờ Biển Đen đã phát hiện thấy ngôi mộ của xác ướp mỹ nhân ngư được chôn cùng với kho báu. Tin tức này được nhà khảo cổ học Liên xô - tiến sĩ Zelemi tiết lộ, ông là người đã chứng kiến tận mắt và hoàn toàn tin vào sự tồn tại của người cá, ông đã bỏ ra hơn 4 năm bên bờ biển này để nghiên cứu. Nhìn xác ướp người ta đoán rằng đó là 1 cô gái da đen xinh đẹp, nhưng điều đáng ngạc nhiên là không chỉ phần dưới là chiếc đuôi cá mà ngay trên đỉnh đầu cũng có mang, ước tính cô người cá này dài khoảng 1m7. Các nhà khoa học tin rằng xác ướp này đã có hơn 100 năm tuổi.




Liên quan đến sự xuất hiện của nàng tiên cá, tiến sĩ học viện khoa học Liên xô cũng cho biết vào năm 1962, chiếc tàu chở các nhà khoa học và chuyên gia quân sự đã bắt được ngoài khơi biển Cuba 1 đứa bé nói được, nhưng da thô có vảy và mang, đầu giống người nhưng lại là đuôi cá. Thực hư về người cá như nào vẫn chưa ai khẳng định 100%. Dưới đây là một số hình ảnh từng được cho là xác chết của người cá.








Trông có vẻ hơi ghê nhỉ?

















Hàm răng đáng sợ quá...











0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-19 00:29:37triart>
Sao em biết thu về mà đan áo?
[Dohop]




Sao em biết thu về mà đan áo
Áo cho thân hay cho cả tâm hồn
Mỗi nhịp đan gửi gấm một nụ hôn.
Hay nhịp đập của tim yêu nồng thắm?

Sao em biết tim anh cần hơi ấm?
Dù cho anh là dũng sĩ, anh hùng
Là đại bàng tuy tung cánh biển đông
Gió sương là bạn nhưng niềm tin: (là) nguồn sống.

[Ct.Ly]

SAO EM BIẾT ?
 
sángtác&trìnhbày Dzuylynh
album Tình Ca Quê Hương _ Aug 17.2011





***


CÓ NHỮNG ĐƯỜNG CONG

[ Ong tháng tám -Phù Vân ]




...
có những đường cong hy pẹc bôn
...

[ Cái thực trong cái vô thực ]


📎 CopyofKHACKHOAI
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
LỠ


Lỡ đứt một cung đàn
Mưa buồn con phố nhỏ
Mình xa nhau từ đó
Dấu giày xưa nơi đâu?

Thơ tình cuối mùa Ngâu
Lỡ vần nên chẳng trọn
Dáng ai chiều nghiêng nón
Qua cầu xưa gió bay

Thế là mình chia tay
Nhẹ nhàng như gió thoảng
Tình đi cùng năm tháng
Lỡ câu thề hôm nao

Nửa vầng trăng nghiêng chao
Thương những chiều bước vội
Nửa vòng tay bối rối
Lỡ làng... buông bóng đêm.

Huế 8/2011
Sông Hương
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-21 00:18:55triart>

Thư giãn cuối tuần



Thiếu nữ Hội An [phố cổ ] qua ống kính của NAG Dương minh Bình [Chuyên ngành du lịch ]















📎 THIEUNUHOIAN1|THIEUNUHOIAN2|THIEUNUHOIAN3|THIEUNUHOIAN4|hoian_01sizenho
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-10 16:48:19Ct.Ly>

ĐỌC BÁO GIÙM BẠN

TRUNG HOA ĐỎ
ÂM MƯU VÀ  THỦ ĐOẠN XÂM LƯỢC
GIẤC MƠ KHÔNG TƯỞNG : HÁN HOÁ  Á CHÂU !

Ách đô hộ của Bắc Kinh ở Tây Tạng là điều không chấp nhận được


Lobsang Sangay


Thủ tướng Chính phủ lưu vong của người Tây Tạng tại Ấn Độ Cách đây 3 năm, từ khu thủ phủ Lhassa tới Litang, người dân Tây Tạng đã đứng lên chống lại sự thống trị của Trung Quốc trên vùng đất của họ. Chúng tôi không khuyến khích các cuộc nổi dậy như thế. Nhưng bổn phận cao cả của chúng tôi là ủng hộ họ vì đó là tiếng nói của những con người dũng cảm khi mà tự do ngôn luận của họ không được thừa nhận.





Ảnh: BBC

 



Ảnh: asianews.it


Ảnh: dalje.com



Ảnh: dailymail.co.uk

 

Ảnh: cja.live2.radicaldesigns.org


 

Ảnh: AFP

Năm 1950, khi quân đội Trung Quốc tiến vào Tây Tạng, người Trung Quốc đã hứa với họ sẽ xây dựng thiên đường CNXH. Sau hơn 60 năm dưới nền cai trị của Trung Quốc, Tây Tạng chẳng có gì là thiên đường của CNXH. Đó không phải là CNXH đang thống trị mà là Chủ nghĩa Thực dân, thay vì nhìn thấy thiên đường, ở đây chỉ là thảm kịch. Chính phủ Trung Quốc cần phải hiểu rõ điều đó. Khi mở các con đường nối thông giữa Tây Tạng và Trung Quốc, một số người Tây Tạng đã làm việc cho Trung Quốc. Họ được trả lương bằng những đồng tiền bằng bạc. Những người lính Trung Quốc tỏ ra lịch sự và tôn trọng họ. Tuy nhiên, vào đầu những năm 50, khi những con đường ấy được hoàn thành, xe tăng của họ đã được đưa tới và bao vây những khu vực mang tính chiến lược, những đoàn xe tải tiến sâu vào những rừng núi giàu quặng và sau đó những công nhân Trung Quốc đến đó khai thác và lấy đi các kim loại vàng, đồng và uranium trị giá hàng tỷ đô la. Sự thay đổi về thái độ của họ nhanh quá. Hôm trước còn lịch sự, hôm sau đã trở thành những người độc đoán, trấn áp bằng bạo lực. Họ đã dùng đến vũ khí, những trận đánh đã nổ ra. Đó là một giai đoạn đau thương, chết chóc và tàn phá. Sự đàn áp về chính trị, sự đồng hóa về văn hóa cùng với nền kinh tế nhỏ nhoi của người Tây Tạng bị gạt sang bên lề kèm theo là môi trường bị tàn phá. Tất cả những thứ đó đan xen và kế tiếp nhau. Đối với người Tây Tạng, những thứ đó không chấp nhận được. Khi con đường sắt nối liền Bắc Kinh và Lhassa được hoàn thành, các đoàn tàu chở đến Tây Tạng các công cụ và thiết bị máy móc để phục vụ việc khai thác các nguồn khoáng sản. Số lao động Trung Quốc di cư đến Tây Tạng ngày một nhiều. Người Trung Quốc đang dần dần áp đảo người Tây Tạng về số lượng, bản sắc văn hóa phóng phú của Tây Tạng đang bị mai một. Hiện nay, gần 70% các doanh nghiệp tư nhân do người Trung Quốc nắm giữ, hơn một nửa số cán bộ công chức của ĐCS và những người làm việc trong các cơ quan hành chính là người Trung Quốc, trong khi đó khoảng 40% những người Tây Tạng có bằng cấp từ trung học đến đại học rơi vào tình trạng thất nghiệp. Tình trạng ấy ngày càng nghiêm trọng vì các cán bộ lãnh đạo Trung Quốc coi Tây Tạng như là một phần tài sản của riêng họ, họ tỏ thái độ như những lãnh chúa thời phong kiến. Người Tây Tạng trở thành những công dân hạng hai ở trên chính quê hương của họ. Nhiều nhà lãnh đạo Trung Quốc mới đây đã đến Lhassa để thông báo những kết quả về cái mà họ gọi là lễ kỉ niệm 60 năm giải phóng Tây Tạng thông qua chính sách hòa bình. Thực tế là lễ kỷ niệm ấy được tổ chức trong bầu không khí thiết quân luật, nhưng không công bố chính thức vì hôm đó những toán lính được trang bị vũ khí hạng nặng có mặt ở khắp các khu phố của thủ phủ Lhassa, lính đặc nhiệm bắn tỉa trấn giữ trên các mái nhà, biên giới đóng cửa đối với khách du lịch. Sự thống trị của Trung Quốc ở Tây Tạng rõ ràng là vô lý và không chấp nhận được.




Ảnh: sanfranciscosentinel.com


Ảnh:AFP


Ảnh: Asia News

Cho dù thảm kịch vẫn đang diễn ra tại Tây Tạng, chúng tôi muốn nói với thế giới và đặc biệt với nhà nước Trung Hoa rằng chúng tôi không ủng hộ bạo lực, vì chúng tôi được kế thừa những truyền thống tốt đẹp của tổ tiên, chúng tôi tiếp tục con đường đấu tranh ôn hòa, còn đường ấy là một nền tự trị đích thức cho Tây Tạng, nền tự trị được tôn trọng ở trong nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Đây là một giải pháp hòa bình có lợi cho cả người Tây Tạng lẫn người Trung Quốc. Chúng tôi tin giải pháp hòa bình có thể đạt được thông qua đối thoại. Trung Quốc mong muốn trở thành một siêu cường. Nền kinh tế Trung Quốc tăng trưởng nhanh và vị trí siêu cường đang được củng cố bằng sức mạnh quân sự phát triển không ngừng. Nhưng bất hạnh thay, sức mạnh ấy không đi kèm những giá trị đạo đức và những giá trị đạo đức ấy không mua được bằng tiền, cũng không thể áp đặt bằng sức mạnh quân sự nhưng những giá trị ấy phải thực sự xứng đáng.



AP Photo/Greg Baker

Chừng nào người Tây Tạng vẫn còn chịu nhiều áp bức, thì sự kháng cự và không tôn trọng Trung Quốc vẫn còn tiếp diễn. Tìm một giải pháp lâu dài cho vấn đề Tây Tạng sẽ là bước tiến lớn trong việc cải thiện hình ảnh tốt đẹp của Trung Quốc trong trái tim và suy nghĩ của nhiều người trên thế giới. Điều đó cũng sẽ góp phần vào việc giữ gìn chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ. Nhưng năm tới sẽ rất quan trọng, hoặc chúng tôi sẽ thành công trên con đường tìm tự do cho mình, hoặc chúng tôi sẽ thất bại và sẽ bị rơi vào quên lãng. Một cuộc đối thoại hòa bình có thể sẽ đạt được một giải pháp đem lại lợi ích cho cả người Tây Tạng và người Trung Quốc. Đó sẽ là một thắng lợi không chỉ cho người dân Tây Tạng mà còn là thắng lợi cho tất cả các dân tộc bị coi là ngoài lề trên thế giới này. Một giải pháp đúng đắn và nhanh chóng cho vấn đề Tây Tạng sẽ mang lại lợi ích cho toàn bộ Châu Á.
Trong suốt mấy nghìn năm, nhân dân Tây Tạng đã là những người gìn giữ môi trường cho cao nguyên cao nhất và rộng lớn nhất hành tinh này, đó là nơi bắt nguồn của 10 con sông lớn nhất và từ đó tỏa ra những nhánh sông quan trọng. Những dòng sông ấy đã góp phần bảo đảm cuộc sống cho hơn 2 tỷ người. Người Trung Quốc đã xây dựng các con đập để chặn những nguồn nước từ Tây Tạng, điều đó đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến điều kiện sống của biết bao nhiêu người ở những vùng hạ lưu Châu Á. Chính vì lý do đó, hàng triệu người Châu Á có lợi ích để giúp đỡ nhân dân Tây Tạng, để người Tây Tạng lại được giữ vai trò là người bảo vệ môi trường trên cao nguyên rộng lớn này. Vấn đề đấy còn được chuyển hóa thành các buổi thảo luận mang tính chính trị vì nó ảnh hưởng đến lợi ích và sự thịnh vượng của Châu Á.

L.S. Phan Thành Đạt dịch theo Le Monde 17.8.2011
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-22 22:43:48dzuylynh>



http://www.box.net/shared/nxylcdn2zpl93lgyp7ey

CÒN ĐÂU HỠI VẦN THƠ ...
sáng tác & trình bày Dzuylynh
 Album Lệ Tým . Aug 22.2011
(tặng dienvy )

không có anh, em làm thơ ai đọc
không có em, anh làm nhạc cho ai?
không có anh, nắng chẳng buồn đi hoang
không có nhau, thu vàng quên trút lá...
không có anh, em làm thơ ai đọc !
không có em, khúc nhạc hòai lao đao
không có anh,ai lặng ngắm sao đêm
không có nhau, vần thơ đồ bên thềm...
không có nhau ! kỉ niệm đành chôn dấu
không thấy nhau, sợi tóc vội phai màu
lá thu về thôi xào xạc đêm sâu...
cà phê buồn theo sợi khói tan mau
không có nhau phím ngà chừng rỉ máu
nghe lá thu vàng úa ngã đôi bờ
nghe tiếng thu cung sầu buông nức nở...
không có nhau ! còn đâu hỡi vần thơ !

thunglungtinhyeu.aug.22.2011
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-23 00:27:46triart>
 



CÒN ĐÂU HỠI VẦN THƠ ...

sáng tác & trình bày Dzuylynh
 Album Lệ Tým . Aug 22.2011
(tặng dienvy )

không có anh, em làm thơ ai đọc
không có em, anh làm nhạc cho ai?




Hoài niệm

[Nhiếp ảnh đồ hoạ ]


📎 HOAINIEMcopy
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-28 06:36:29dohop>



Mẹ ơi, quê hương ngàn mảnh mỏi mòn!

Quê hương ơi, vẫn còn hay tan vỡ?
Vẫn hình cong chữ S cạnh biển đông?
Sóng gió to có rạn nứt có bào mòn,
Trời nắng gắt có bảo toàn thân trinh trắng?

Quê hương ơi, ta yêu người như khoai sắn
Như lúa vàng, như sữa ngọt mẹ nuôi ta
Như lời răn mẹ dạy ta thật thà
Dạy yêu nước, thương người và bình đẳng

Nhưng, xót xa, thịt da tan trăm mảnh
Mảnh quyền hành mảnh yếu ớt mảnh lai căng
Mảnh nổi trôi, mảnh sa đọa, mảnh hung tàn
Mảnh chiến thắng mảnh dạt trôi muôn phía

Mẹ Việt Nam ơi, mảnh nào là đồng loại?
Mảnh nào là bụi, là đất, là thịt xương?
Mảnh nào là quặng mỏ hay miểng đạn chứa oan hồn?
Mảnh nào ăn được dù còn tanh mùi máu?

Quê hương ơi mảnh nào là giả tạo?
Mảnh nào còn, mảnh nào mất trong u mê?
Có ngày nào ta xa xứ, ta trở về
Đến chốn cũ, có còn là quê cũ?

Đến chốn cũ ta gọi nhau “người Việt”?
Hay gọi chung nhau bằng hai chữ “Việt kiều”?
Đã mất rồi, mình đồng cảnh với nhau
Chúng ta cùng là hồn hoang trôi dạt?

Vì tất cả mất rồi thân xác Việt
Ta cùng buồn, cùng hổ thẹn, lẫn ăn năn
Cùng khóc ròng, giọng ngượng nghịu lai căng
Ta bình đẳng, vì ta cùng mất mát?

Mất hết rồi anh em khỏi bắt nạt
Chẳng còn gì để mất cho ngoại bang
Bình đẳng với nhau, mình là đống xương tàn
Cùng bồi đắp đất người thêm màu mỡ!


dohop, mùa Xuân Nam Bán Cầu 2 Tháng 9, 2009

📎 SAM_1765_sand_sml
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-29 17:29:29Phù Vân>

LÂM NGỐ ĐỌC BÁO GIÙM BẠN

TẨY CHAY NHỮNG GÌ THUỘC VỀ TRUNG CỘNG !
Trong khi Tết Trung thu gần kề, 33 nước cấm Bánh Trung Thu của Trung Hoa


Tác giả: Eye on China-EET

Tết Trung Thu của Trung Hoa đang nhanh chóng đến gần vào ngày 12 tháng 9, nhưng năm nay, rất có thể bạn sẽ không thể thưởng thức bánh trung thu Trung Hoa.

Mặc dù cần phải có món ăn thưởng thức vào dịp lễ này, bánh trung thu Trung Hoa sẽ bị mắc ứ đọng khá nhiều ở Trung Quốc: Ba mươi ba (33) quốc gia, gồm Hoa Kỳ, Canada, và Anh Quốc, đã cấm các bánh ngọt nhân có lòng đỏ trứng gà nếu chúng được gữi từ Trung Quốc, do sự lo ngại về an toàn thực phẩm [food safety concerns], theo China News

Dù cho có nhiều người thực sự khao khát dịp lễ này, họ có thể nhận được bánh trung thu gửi qua đường bưu điện từ Trung Quốc. Nhưng ngay cả những hạn chế còn tùy thuộc vào bạn đang ở đâu. Những hạn chế gửi thư như sau đây, theo Thời báo Đại Kỷ Nguyên, phiên bản tiếng Trung:-Hoa Kỳ: Bất kỳ sản phẩm nào có thịt, gia cầm, hoặc trứng phải qua sự khám xét của các cơ quan kiểm tra Hoa kỳ. hoặc có một cơ quan quản lý thực phẩm quốc tế được chấp thuận, giám sát việc sản xuất. Người nhận các sản phẩm phải xuất trình một giấy chứng nhận vệ sinh và phải chịu sự kiểm tra việc nhận nhân [bánh trung thu].-Canada: Gửi bánh trung thu qua bưu điện phải có kèm theo thông tin và tài liệu. Lọai nhân bánh trung thu nhập khẩu không thể chứa lòng đỏ hay thịt.-Anh: [bánh trung thu qua bưu điện] phải qua kiểm tra bởi các cơ quan y tế địa phương. Gửi bánh trung thu qua bưu điện phải có kèm với thông tin và tài liệu. Một khoản phí kiểm tra 60 pound cho mỗi gói thư.-Úc: [bánh trung thu] chỉ có thể được gửi như quà tặng vào kỳ nghỉ và không được chứa lòng đỏ trứng, thịt, hoa quả khô, bưởi, trái cây, và taros. _
0
«« « 4 5 6 7 8 » »»