Diễn Đàn » Thú Tiêu Khiển

Câu Lạc Bộ TRI ÂM 🔒

1.075 trả lời, 180.981 lượt xem — Trang 5 / 36
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-26 00:34:23Ct.Ly>


   
LÂM NGÔ - CHƯƠNG MƯỜI[themNhac]http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/audio/LamNgo_Chuong10.wma[/themNhac]

Chú thích:
 
Bùi Vịt Quác = Tiến Sỉ Bùi Việt Quát. Doctor Quackenbush, Giáo Sư Đại Học Havard, cũng là một tình nhân cũ của Duyên.
Cáo Sĩ = Gloucester, một địa danh ở Anh Quốc
Cầu Kem = Cambridge, một địa danh ở Hoa Kỳ
Chồn Nọc = Câu lạc bộ Hodaddy
đắp-bồ lăn-tăn = double entendre, dohop xin tạm dịch là song quan ngữ. (Xin lỗi các học giả Việt Văn) dohop hiểu đây là lối viết văn làm cho người đọc có thể hiểu theo hai nghĩa khác nhau.
Dũng = George, tay đàn keyboard của ban nhạc Trứng Nứt (The Cracked Eggs)
Đích Xi = Dixie, tên một bài hát, Dixie là tiếng lóng ám chỉ Miền Nam Hoa Kỳ.
Đỗ Rổ = Rudolph, người tình của Duyên học Triết Học ở Đại Học Havard
Gia Châu = Bang California của Hoa Kỳ
Hà Đình Tân = Elmer Harrington III, một sinh viên trong lớp học của giáo sư Bùi Việt Quát
Hồ Rác = Horace, một sinh viên trong lớp học của giáo sư Bùi Việt Quát
Lia = Vua Lia, King Lear, một bi hài kịch của William Shakespeare.
Liễu Siêu = Lucille, một nữ sinh viên trong lớp học của giáo sư Bùi Việt Quát
Mưu = Mose, tay trống của ban nhạc Trứng Nứt (The Cracked Eggs)
Phi Bình Tiên = Feeblestein, tên của người môi giới muốn làm băng nhạc cho ban nhạc Trứng Nứt.
Séc-pia = “Guy Dâm Séc-pia”, Đại văn hào William Shakespeare
Thông Điên của thành Bích Lâm = Mad Tom o’Bedlam, một nhân vật trong truyện King Lear của William Shakespeare.


Trang chú thích: xin nhấn ở đây 
 


(Chương 10)

Tui hổng có địa chỉ gì của Duyên hết ngọi trừ một hộp thơ bu điện, nhưng tui một thơ của cô nàng trong đó có tên của một chổ mà Duyên nói cô đang chơi nhạc dới bang nhạc của cổ, bang nhạc Trứng Nứt. Chổ đó có tên là Câu Lạc Bộ Chồn Nọc. Tui rán cuốc bộ tới đó từ ga se lửa, nhưng tui cứ bị lạc goài, nên cuối cùng, tui đón một chiếc tắc-xi. Mới sau buổi trưa nên hổng có khỉ gì trong câu lạc bộ ngoài hai tên say rượu và khoản một phân rượu đọng dưới sàn, còn sót lại từ điêm hôm trước. Nhưng có một anh chàng trong quầy nói là Duyên và cái đám bang nhạc sẻ tới đó vào khoản 9 giờ tối. Tui hỏi tui chờ ở đây được hông, và anh ta trả lời là, “Được chứ,” vì dậy mà tui ngồi xuốn chờ 5, 6 tiếng đồng hồ cho nhẹ chưng. Rồi ngừi ta tràn dô câu lạc bộ như nước lụt. Cái đám này hầu hết có dáng dấp sinh diên nhưng ăn diện giống như ngừi biểu diển ở hội chợ hay gánh xiệc. Ai củng mặc guần din xanh dới áo thun và toàn bộ cái đám con trai điều râu ria bù xù và đeo mắc kiếng và cái đám con gái thì tóc giống như ổ gọa, bạn có thể nghỉ là một con chim có thể bay ra bấc cứ lúc nào. Lúc này thì cái đám bang nhạc đả tới và đang bày gánh hát. Có 3 hay 4 tên và họ có một đống bự đồ nghề điện tử, phíp cắm tùm lum hết. Chắc chắng là ghuy mô hơn cái bang nhạc của tụi tui tại Hội Sinh Viên, ngày tui còn ở Đại Học. Và tui củng hổng thấy Mỹ Duyên ở chổ nào hết.
 
 
Sau khi họ sắp xiếp xong đám đồ điện tử, họ bắc đầu chơi, và cho phép tui nói: cái đám này thiệt là ầm ỷ! Đủ thứ loại đèn màu bắc đầu chớp chớp loạn xạ và âm nhạc của họ làm nghe dống như máy bay phản lực đang cấc cánh. Nhưng mà cái đám đông thì khoái rên rỉ và mọi ngừi bắc đầu la hò dui vẻ. Rồi một ánh đèn tỏa xuống sàn ở một bên của sân khấu, và hiện ra dưới ánh đèn – chính là cô nàng Duyên!
 
 
Duyên đả thay đổi so với cái hình ảnh mà tui biết dìa nàng. Thứ nhức, tóc của Duyên thả dài tới đít, và cô nàng đang đeo kính râm, vào buổi tối! Cô nàng mặc quần din xanh vào cái áo có góa nhiều núc làm cho cổ nhìn dống như cái máy đổi dây ở tổng đài điện thoại. Bang nhạc rụ lên nửa và Duyên bắc đầu hát. Cô nàng nắm mi-cờ-rô và múa dòng dòng sân khấu, nhảy lên nhảy xuốn guơ tay và hấc tóc. Tui ráng để ý nghe coi bài hát nói gì, nhưng bang nhạc chơi lớn quá tui nghe hổng nổi, họ dọng trống, đập phím dương cầm, và hành hạ cây đàn tây ban cầm cho tới lúc có vẻ như cái mái nhà bắc đầu bị móp méo. Tui đang suy nghỉ, hổng biếc đây là cái trò khỉ dì dậy?
 
 
Sau một hồi lâu, bang nhạc ngỉ xả hơi nên tui đứng dậy và ráng đi dô cái cửa dẩn tới hậu trường. Nhưng có một tên đứng chận ở đó nói là tui hổng thể dô được. Khi tui đi dìa lại chổ ngồi của tui, tui để ý là ai củng nhìn trừng trừng dô bộ đồ lính của tui. “Ông bạn có bộ đồ trang phục độc như thịt dịt,” ngừi nào đó nói, rồi một ngừi khác nói, “Goái dị thiệc!” rồi một tên khác nửa nói, “Có thiệt thằng chả là lính hông?”
 
 
Tui bắc đầu cảm thấy mình là một tên ngố nửa, vì dậy, tui bước ra ngoài, nghỉ là tui nên đi lòng vòng và suy nghỉ thiêm dìa mọi sự diệc. Tui đoán là tui đả đi bộ được được nửa tiếng hay sao đó, và khi tui trở lại câu lạc bộ, có một hàng ngừi dài thòn đang chờ để đi dô câu lạc bộ. Tui mới tới đầu hàng rồi ráng dải thích cho cái tên ở đó là toàn bộ đồ đạt của tui đang ở bên trong đó, nhưng hắn kiêu tui đi tới cuối hàng và chờ. Tui đoán là tui đứng chờ trong hàng một tiếng hay sao đó, và cùng lúc nghe nhạc dọng ra từ bên trong, và tui phải nói là nghe bên ngoài thiệc sự là có hay hơn khi nghe ở trong cái chốn khỉ đó.
 
 
Dù sao đi nửa, sau một hồi lâu, tui củng chán nên tui đi xuống con hẻm di vòng tới phía sau của cái câu lạc bộ. Có mấy cái bậc thang nhỏ ở đó nên tui ngồi xuốn và nhìn đám chuột rược đuổi nhau trong đống rác. Tui có ác-mô-ni-ca trong túi tui, vì dậy, để diếc thời gian, tui lấy nó ra chơi tí xíu. Tui có thể nge được tiếng nhạc từ bang nhạc của Duyên, và sau một hồi, tui có thể chơi ác-mô-ni-ca chung dới âm thanh từ bang nhạc, đại lọi là tui phải dùng cách thổi nửa cung để có được nhửng nốt lưng chừng để mà trộn dô được dai điệu của họ. Tui hổng biết tui làm như dậy bao lâu, nhưng hổng có lâu lắm trước khi tui có thể chơi theo ý của tui, lên tông Đô Trưởng, và tui rất ngạc nhiên vì thấy là hòa âm nghe có vẻ hổng có tệ lắm – miển sao mà tui hổng phải để ý nghe riêng từng âm thanh một khi chơi.
 
  
Bất thình lìn cánh cửa mở bung đằng sau tui và Duyên đang đứng ở đó. Tui đoán là bang nhạc đang nghỉ xả hơi nửa nhưng tui đả hổng biết và vẫn tiếp tục chơi.
 
 
“Ai ở ngoài đó dậy?” Duyên nói
 
 
“Tui nè,” tui nói, nhưng mà trong hẻm thiệc là tối nên Duyên thò đầu ra cửa và nói, “Ai đang chơi ác-mô-ni-ca đó?”
 
 
Tui đứng dậy và hơi sấu hổ vì đang mặc đồ lính, nhưng tui nói, “Tui nè. Lâm nè.”
 
 
“Ai?” Duyên nói
 
 
“Lâm.”
 
 
“Lâm? Ngô Lâm!” và thình lình cô ta chạy ra và thả người của cổ dô vòng tay của tui.
 
 
 
 
Tui và Duyên, tụi tui ngồi ở hậu trường và hỏi thăm nhau dìa mọi diệc trong khi chờ đợi màn trình diển kế tiếp của Duyên. Hổng hẳn là cô ta đả bỏ học, cô ta đả bị đuổi ra khỏi trường khi người ta bắc gặp cổ trong phòng của một tên đực rựa vào một điêm. Vào lúc đó, đó là một vi phạm thuộc loại phải bị đuổi khỏi trường. Cái tay chơi đàn băng cầm đả bỏ chạy qua Gia Nả Đại để trốn quân dịt và bang nhạc bị rả bầy. Duyên đả ra khỏi Gia Châu một thời gian, rồi đả cài hoa trên tóc, nhưng cô nàng nói là ngừi ta là một đám quái thai lúc nào củng bị phê bởi xì ke ma tý, rồi Duyên gặp được một thằng đực rồi đi theo hắn tới Bót Tân, và họ cùng tham gia diển hành cho Hòa Bình, nhưng ruốt cuộc cái tên đực rựa này thực ra là một tên Bê Đê tức là Bộ Đội hay Bù Đốp gì đó, và vì dậy, cô nàng chia tay với tên lại cái này, rồi Duyên cặp dới một tay thứ thiệt chiên diễn hành cho hòa bình một cách nghề nghịp, và tên này củng chế tạo bom, làm nổ tung nhà và cao ốc. Quang hệ với tên này củng hổng bền, và rồi cô nàng cặp dới một ông giáo sư ở Đại Học Há-Vợt, nhưng rồi mới biếc ổng đả có vợ. Kế đến, cổ cặp với một anh chàng thiệc là tử tế nhưng một hôm cả Duyên và anh bạn trai này bị túm đít bởi dì ăn cắp đồ trong thương xá, và cô nàng đả quyết định là đả đến lúc cô nàng phải thực sự tỉnh trí lại.
 
 
Cô nàng bị lôi cuốn dô bang nhạc Trứng Nứt, và họ bắc đầu chơi loại nhạc mới, khá thịnh hành ở vùng Bót Tân, và họ còn sẻ được đi tới Nủ Ướt để thu băng cho một bộ sưu tập âm nhạc dào từng tới nửa. Duyên nói là cổ đang cặp dới một tay học ở Đại Học Há-Vợt, là một sinh viên triết học, nhưng sau màn biểu diển tối nay, tui có thể dìa nhà với Duyên và ở chung với họ. Tui rất thất dọng vì Duyên đả có người tình, nhưng mà tui hổng còn chổ nào nương thân nửa, bởi dậy, tui đi theo Duyên.
 
 
Đỗ Rổ là tên của bạn trai của Duyên. Đây là một tên nhỏ con cở chừng 45 ký lô, có bộ tóc dống như cái chổi lông gà và đeo thiệc nhiều sâu chuổi quanh cổ và khi tụi tui bước dô nhà, hắn ngồi trên sàn, ngồi thiềng giống như một giáo chủ.
 
 
“Anh Rổ,” Duyên nói, “Đây là anh Lâm. Là bạn của em ở dưới quê, ảnh sẻ ở dới tụi mình một thời dan.”
 
  
Tay Rổ này hổng nói gì hết, nhưng hắn ta vẩy tay giống như Đức Giáo Hoàng đang bang phép lành cho cái gì đó.
 
 
Duyên chỉ có một cái dường, nhưng cô nàng làm một cái ổ nhỏ cho tui ở sàn nhà và đó là chổ tui sẻ ngủ. Nó củng hổng tệ hơn rất nhiều chổ tui đả ngủ trong Quân đội, và nhìn còn đẹp hơn nhiều.
 
 
Sáng hôm sau tui thức dậy, Đổ Rổ dẩn còn ngồi thiền ở dửa phòng, trên sàn nhà. Duyên làm điểm tâm cho tui, tụi tui hổng đụng gì tới Đổ Rổ và cứ để hắn ngồi ở sàn, và Duyên đưa tui đi một vòng vùng Cầu Kem. Đầu tiên hết, cô nàng nói là tui phải sắm quần áo mới, bởi dì dân ở đây hổng hiểu và sẻ nghỉ là tui đang kình dới họ. Bởi dậy, tụi tui dô một tiệm bán đồ thặng dư và tui mua vài bộ đồ một mảnh, hay ô-vờ-rô, và một cái áo khoác của thợ sửa ống nước và thay dô liền ngay ở trong tiệm, rồi tui bỏ quần áo lính của tui trong một cái túi dấy.
 
 
Tụi tui đi bộ chung quanh Đại Học Há-Vợt, và Duyên đụng độ một ngừi hổng xa lạ tí nào, đó là ông giáo sư có vợ rồi mà nàng đả cặp trước đây. Duyên vẩn thân mật dới ông ta, mặc dù khi nói chiện riêng tư dới tui, cô nàng gọi ổng là “Kức bị rửa.” Tên của ông này là Tiến Sỉ Bùi Vịt Quác.
 
 
Dù sao đi nửa, ông giáo sư đang phấn khởi hồ hởi bởi vì ổng sắp sửa dạy một cua mới vào từng tới, và cái cua học này do chính bản thân ổng nghỉ ra và tổng hợp lại. Cái môn này gọi là “Vai Trò của Tên Ngốc trong Văn Chương Thế Giới.”
 
 
Tui la lên là tui nghỉ cái môn này có vẻ hay à, và rồi ổng nói, “Thôi thì, Lâm, sao cậu không vào lớp tôi học? Có thể cậu sẻ thích đó.”
 
 
Duyên nhìn tui và ổng một cách hơi mắc cười, nhưng cô nàng hổng nói dì hết. Tụi tui trở dìa chung cư, Đổ Rổ vẩn còn ngồi chồm hổm ở trên sàn. Tụi tui dô nhà biếp và tui hỏi nhỏ Duyên là cái tay Rổ này có biết nói chiện hông, và Duyên nói có, trước sau gì hắn sẻ nói thui.
 
 
Trưa hôm đó Duyên đưa tui đi gặp mấy tay trong bang nhạc và nói là tui chơi ác-mô-ni-ca mùi mẩn như ở thiên đàng, và họ củng nên cho tui thử chơi chung dới bang nhạc tối nay. Một trong mấy tên đó hỏi tui thích chơi bài nào nhức, và tui nói, “Đích Xi,” và hắn nói hắn hổng tin là hắn đả nghe được tui nói cái dì, nhưng Duyên xen dô và nói, “Hổng sao đâu, ảnh sẻ biết làm gì khi tai của ảnh nghe được âm nhạc của tụi mình mà.”
 
 
Bởi dậy, tối hôm đó tui chơi dới bang nhạc và ai củng đồng ý là tui đang làm một đóng góp quan trọng cho bang nhạc và tui rất khoái ngồi đó nhìn Duyên tung ngừi tung tóc đủ nơi khi biểu diển ở sân khấu.
 
 
Thứ hai tới, tui quyết định dô ngồi trong lớp học của Tiến Sỉ Bụi Vịt Quạc, “Vai Trò của Tên Ngốc trong Văn Chương Thế Giới.” Cái tên của khóa học củng đủ làm cho tui cảm thấy mình có vẻ rất quang trọng rồi.
 
 
“Hôm nay,” Tiến Sỉ Bùi Dịt Quạc nói với lớp học, “chúng ta có một người khách và ông ta thỉnh thoản sẻ viếng lớp để kiểm tra khóa học. Tấc cả chúng ta hảy chào đón ông Ngô Lâm.” Mọi ngừi quay dìa phía tui và tui vẩy tay với họ nhẹ nhàng, và rồi lớp học bắc đầu.
 
 
“Tên ngốc,” Tiến Sỉ Bùi Vịt Quạc nói, “đả có một dai trò quang trọng trong lịch sử và văn chương trong nhiều năm. Tui nghỉ là tất cả các anh chị điều đả nghe về một anh khờ trong làng, và anh khờ thường là một cá nhân chậm phát triển sống ở một ngôi làng ở đâu đó. Anh khờ thường hay là mục tiêu để mà người ta trêu ghẹo hay khinh rẻ. Sau này, thông lệ của giới quý tộc là cho anh khờ hiện diện trong các màn cười, anh khờ là loại ngừi làm những chiện này chiện nọ để đem nụ cười thoải mái đến hoàng gia. Trong nhiều trường hợp, anh khờ này thực sự ngố hay khờ, trong một số trường hợp khác, anh ta chỉ là một anh hề, một nhà hài hước…”
 
 
Ổng nói như dậy một hồi, và tui bắc đầu thấy rằng mấy tên ngố hổng phải chỉ là những tên vô dụng, mà họ hiện hửu với một mục đích, giống như ông Dân đả nói, và mục đích này là để cho thiên hạ cười. Ít ra, điều này cũng có một giá trị nào đó. 
 
 
“Mục đích của sự hiện hửu của một anh khờ đối với hầu hết các văn sĩ,” Tiến Sỉ Bùi Vịt Quác nói, “là để áp dụng cái công cụ đắp-bồ lăn-tăn hay song quan ngữ, cái công cụ này cho phép nhà văn để cho anh khờ tự làm trò hề cho thiên hạ chê cười mình, nhưng cùng một lúc sẻ để cho độc giả khám phá ra được cái ý nghỉa lớn lao hơn của cái sự khờ khạo đó. Thỉnh thoảng, một đại văn hào như là Séc-pia còn để cho chính anh khờ khui ra cho mọi ngừi thấy sự ngu ngốc của những nhân vật chánh, và nhờ đó, để lộ ra một sự thật trớ trêu và người đọc mới sáng mắt ra.”
 
  
Tới điểm này, tui trở nên hơi bị rối. Nhưng mà điều này là điều bình thường. Dù xao, ông Vịt Quạc Quạc này nói là để giải thích nhửng gì mà ổng nói, tụi tui sẻ diển một cảnh trong vở kịch Vua Lia, trong đó có một anh khờ và một tên khùng dả dạng và chính nhà vua mới là người điên. Ổng kiêu cái anh chàng tên là Hà Đình Tân thủ vai Thông Điên của thành Bích Lâm, và một cô gái tên là Liễu Siêu đóng vai Gả Khờ. Một anh chàng khác tên là Hồ Rác gì đó sẻ thủ vai ông vua điên, vua Lia. Rồi ổng nói, “Lâm, chắc là cậu đóng vai Bá Tước thành Cáo Sĩ được chứ?"
 
 
Ông Bùi Vịt Quạc nói là ổng sẻ mượn một ít đồ sân khấu từ phân khoa kịch nghệ, nhưng ổng muốn chúng tui tự kiếm trang phục để hóa trang, để mà cái màn kịch đó "thiệt" hơn. Tui củng nghỉ hổng nổi ra tại sao mà tui dính dô cái chiện khỉ này nửa.
 
 
Củng trong thời gian này có một chiện xảy ra dới Bang nhạc của tụi tui, Bang nhạc Trứng Nứt. Một tay từ Nủ Ướt đáp máy bay tới Bót Tân để nghe tụi tui trình diển rồi ổng nói ổng muốn đưa tụi tui tới một phòng thu âm để làm băng nhạc. Hết mấy người trong bang nhạc điều phấn khởi, Duyên củng dậy, và dỉ nhiên, kể luôn tui luôn.  Cái ông từ Nủ Ướt, ổng tên là ông Phi Bình Tiên. Ổng nói là niếu mọi chiện iêm đẹp, tụi tui có thể là một hiện tượng nóng hổi nhất kể từ khi cái trò chơi bóng chày ban điêm được phát minh.  Ông Tiên nói là tụi tui hổng cần làm gì hết ngoài diệc ký dấy tờ và rồi bắc đầu trở nên dàu có.
 
 
Dũng, tay chơi đàn dương cầm điện hay ki-bô của ban nhạc, chỉ tui chơi chơi ki-bô chút ít, Mưu, tay trống, cũng để cho tui dộng trống vài lần. Cũng dui khi tui học chơi tất cả các nhạt cụ, kể luôn ác-mô-ni-ca. Mổi ngày tui tập chút ít, và mổi tối bang nhạc chơi ở Câu lạc bộ Chồn Nọc.
 

Rồi một hôm tui ở đại học dìa thì thấy Duyên đang ngồi một mình trên chiếc ghế dài. Tui hỏi Duyên Đổ Rổ đâu, và Duyên nói hắn "xù" cô nàng rồi. Tui hỏi tại sao dậy, và Duyên nói, "Bởi dì ảnh là một thằng khốn nạng mất dại dô dụng như mấy thằng khác," và bởi dậy tui mới nói, "Sao tụi mình không đi ra ngoài kiếm cái gì ăn tối rồi tụi mình nói dìa chiện này luôn?"

Duyên, theo lẻ tự nhiên, làm hết cái phần nói và thiệc ra đó là chỉ là một chuổi phàn nàng dìa đàn ông. Cô nàng nói đàn ông tụi tui "lười biến, phi trách nhiệm, ích kỷ, đàn ông là nhửng đống cức thấp hèn." Cô ta nói thao lao bất tiệt một hồi rồi bắc đầu khóc. Tui nói, "Thôi, Duyên đừng khóc, đừng buồn. Đâu có cái gì đâu. Dù sao, tui thấy cái tên Đổ Rổ Đổ Rác gì đó, đâu có xứng đáng dới  Duyên khi mà hắn lúc nào củng ngồi chồm hổm ở sàng nhà như dậy, dà tất cả chiện khác nửa."  Rồi cô nàng nói, "Đúng rồi, chắc là anh Lâm nói đúng đó. Em muốn dìa nhà ngay bây giờ."  Và rồi tụi tui đi dìa nhà.
  
Khi tụi tui dìa tới nhà, Duyên bắc đầu cởi hết guần áo. Cô nàng chỉ chừa có cái quần lót nhỏ tí xíu, dà tui chỉ ngồi trên cái ghế dài dả bộ hổng thấy, nhưng Duyên đi tới và đứng trước mặc tui rồi nói, "Lâm, em muốn anh chịch em ngai bây dờ."

Lút này tui đả yếu miềm, một cộng tóc quẹt dô tui củng đủ làm cho tui té chỏng gọng! Nhưng tui chỉ ngồi đó ngớ ngẩn nhìn Duyên. Rồi cô nàng ngồi xuốn kế bên tui và bắc đầu nghịch cái guần của tui, và điều kế tới tui biết, là cô nàng cởi áo tui rồi ôm tui và hun tui tùm lum đủ chổ hết. Lúc đầu, tui chỉ thấy hơi kỳ kỳ vì Duyên làm mấy chiện như dậy. Dỉ nhiên tui đả mơ chiện này từ lâu, từ trước tới giờ, nhưng tui hổng bao dờ nghỉ là chiện sẻ sảy ra như dậy. Nhưng mà..., tui đoán là cái dì đó đả tới trong tui, và tui hổng còn quang tâm đây là chiện tui đả hổng ngờ tới nửa, bởi dì tụi tui đả lăn tròn trên cái ghế dài dà guần áo của tụi tui đả gần như rớt hết, và lúc này Duyên kéo cái guần lót của tui xuốn luôn, rồi mắc của cô nàng mở thiệc bự khi cô nàng nói, "Ồ... ồ... ồ, anh Lâm, anh nhìn coi anh có cái dì dưới đây nè!" và cô nàng nắm lấy tui y chang như chị Phượng đả làm ngày trước, nhưng Duyên hổng bao giờ nói cái gì dìa cái dụ tui phải nhắm mắc lại, cho nên tui đả hổng nhắm mắt.
 
 
Rồi thì tụi tui làm đủ thứ khỉ trong buổi chiều hôm đó mà cho dù tui có điên tui cách mấy củng hổng bao giờ dám mơ tưởng tới. Duyên chỉ tui đủ thứ khỉ mà một mình tui, tui hổng thể nào tưởng tượng ra nổi – theo chiều ngang, rồi theo chiều dọc, chỏng ngược, theo chìu mông, theo chiều dài, theo chiều chó trong hang pắc chó, kiểu đứng, kiểu ngồi, kiểu khom ngừi xuốn, kiểu ngửa ngừi lên, từ trong ra ngòi và từ ngoài dô trong – kiểu di nhứt tụi tui hổng thử là kiểu hai đứa xa nhau, chắc phải gọi là kiểu “Anh ở đầu sông em cuối sông!” Tụi tui lăng qua lăn lại đủ chổ trong phòng khách và lăn tọt dô nhà biếp, chui xuống bàn ghế và đồ đạc, lăn và đá trúng đủ thứ khỉ đổ và rớt tùm lum hết, chăn mền chiếu gối củng bị kéo rớt xuống sàn, miếng thảm trải ở sàn nhà củng bị cuốn cong goẹo tùm lum, tụi tui còn dô tình làm ti-vi bật lên nửa. Đừng hỏi tui tại sao, nhưng sau cùng thì thì tụi tui làm chiện đó trên cái bồn rửa chén. Khi tui tui xong rồi, Duyên chỉ nằm ở đó một hồi lâu, rồi nàng nhìn tui rồi nói, "Trời ạ, anh Lâm, anh đã ở đâu trong suốt cuộc đời của em?"
 
 
"Tui ở lòng dòng chổ này, rồi chổ khác", tui nói.
 
 
Mọi thứ theo tự nhiên trở nên khác đi dửa tui và Duyên sau chiện đó. Tụi tui bắc đầu ngủ chung một giường, chiện này lúc đầu củng hơi lạ đối dới tui, nhưng chắc chắng là tui củng quen luôn. Khi tụi tui trình diển ở Câu Lạc Bộ Chồn Nọc, Duyên thường xuyên đi tới tui guậy cho tóc tui rối lên, nhửng ngón tay của cô nàng củng hay tới gải sau ót của tui từ trên xuống dưới.  Bất thình lình, mọi chiện bắc đầu thay đổi đối với tui – như là toàn bộ cuộc sống của tôi như chỉ mới khởi đầu, và tui là anh chàng hạnh phúc nhức trên thế giới.
 
(Hết chương 10)
 
 

 
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0




NGƯỜI CON GÁI VIỆT NAM

nhạc và lởi Dzuylynh
(viết tặng sinh viên Hà Nội Trịnh kim Tiến )

http://www.box.net/shared/rdet5gt6bjdr522u5j3f

Có phải Em ? Nguời con gái hiên ngang !
Quên thù riêng ...theo Mệnh Nước lên đàng ...
Chính là Em ! Người con gái da vàng !
Đi giữa hàng người cất tiếng hô vang :
" Hãy xéo đi ! giặc Tàu phương Bắc !
Hãy quên đi mộng cướp biển tham tàn ...
Hòang,Trường Sa là đất của phương Nam
Hòang,Trường Sa là đất của Việt Nam ! "
Bốn nghìn năm cha ông cha ta dựng nước
Là dân Nam ta phải giữ cơ đồ !
Một nghìn năm nô lệ gông xiềng
Hận nghìn năm dân Việt đảo điên
Đất Việt Nam là đất của người Nam !
Biển Việt Nam là biển của dân Nam !!!
...Từ phương xa ngăn cách mấy đại dương
Thấy áo em bay giữa cờ gió lộng
Xin nghiêng mình tặng Em nhành Nguyệt Quế
Viết bài ca tặng Em Người Con Gái Việt Nam !
Gửi đến Em ! Người Con Gái DaVàng !
Gửi đến Em ! NGƯỜI CON GÁI VIỆT NAM !

California July.25.2011
Cung Điệu Phù Trầm 
0
Cảm ơn OngLynh cho mọi người nghe một nhạc phẩm ca ngợi những người con gái da vàng đấu tranh cho đất nước





📎 P1020776




0


CLB.TRI ÂM GIẢI TRÍ CUỐI TUẦN

thân tặng Huyền Băng . Ctử Lỳ . SA . O Khế . Triart .

http://www.box.net/shared/7v5ss1dcsedka0d3e1me


BỐ GIÀ CON CỌC
truyện ngắn nguồn từ NET _ diễn đọc Dzuylynh

Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-26 13:42:04triart>






NGƯỜI CON GÁI VIỆT NAM

nhạc và lởi Dzuylynh
(viết tặng sinh viên Hà Nội Trịnh kim Tiến )






Có phải Em ? Nguời con gái hiên ngang !
Quên thù riêng ...theo Mệnh Nước lên đàng ...
Chính là Em ! Người con gái da vàng !
Đi giữa hàng người cất tiếng hô vang :
" Hãy xéo đi ! giặc Tàu phương Bắc !
Hãy quên đi mộng cướp biển tham tàn ...
Hòang,Trường Sa là đất của phương Nam
Hòang,Trường Sa là đất của Việt Nam ! "
Bốn nghìn năm cha ông cha ta dựng nước
Là dân Nam ta phải giữ cơ đồ !
Một nghìn năm nô lệ gông xiềng
Hận nghìn năm dân Việt đảo điên
Đất Việt Nam là đất của người Nam !
Biển Việt Nam là biển của dân Nam !!!
...Từ phương xa ngăn cách mấy đại dương
Thấy áo em bay giữa cờ gió lộng
Xin nghiêng mình tặng Em nhành Nguyệt Quế
Viết bài ca tặng Em Người Con Gái Việt Nam !
Gửi đến Em ! Người Con Gái DaVàng !
Gửi đến Em ! NGƯỜI CON GÁI VIỆT NAM !

California July.25.2011




📎 posterTK..opycopy
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
1
Bố DzuyLynh ơi!...

       Cám ơn bố đã cho ra đời một nhạc phẩm hay và ý nghĩa.....Bé tin chắc rằng nhạc phẩm này là lời khích lệ không những với người con Việt Nam da vàng trong và ngoài nước mà còn có những người yêu nước phương Tây bố nhỉ

         Chúc cả nha bưổi trưa mát mẻ
Minh Nghĩa
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-29 16:01:26triart>
  " người Con Gái Việt Nam " chỉ muốn...







Phác thảo tượng "Hoài niệm "...một thuở An-Bình
📎 ZTUONGHoàiniệm1
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-29 16:08:22triart>
Thư giãn ...sắp cuối tuần  [8D]

Hình tượng khỏa thân trong nghệ thuật

Nói đến nghệ thuật mang hình tượng khỏa thân (NTMHTKT), nhiều người trong chúng ta còn khá e ngại vì nó là một vấn đề kín trong văn hóa phương Đông, thực ra NTMHTKT cũng là nghệ thuật chân chính , phục vụ con người và ca ngợi cái đẹp. Chúng ta thường nói tới tranh và ảnh khỏa thân trong NTMHTKT, nhưng thực ra thì NTMHTKT còn có nhiều loại hình hơn thế: điêu khắc, thi ca, điện ảnh... nhưng nhiều nhất vẫn là tranh và ảnh mang hình tượng khỏa thân.

Có thể nói là tranh khỏa thân cũng đã xuất hiện từ khá lâu, từ trước thế kỉ thứ V sau Công nguyên. Chính Plato - nhà triết học & tư tưởng lỗi lạc Hy Lạp đã đưa ra thuyết cái đẹp hoàn thiện hướng về cái tâm, vì nó phản ánh “thế giới toàn thiện” của tâm hồn con người: trong sáng, lương thiện và không chịu ảnh hưởng của những cái trần tục. Thời kì này, đã có nhiều tác phẩm điêu khắc nổi tiếng ra đời như Venus d’Arles và Aphrodite của Praxitèle hay Thésée của Phidias. Tuy nhiên có rất ít người ở thời đó chấp nhận nghệ thuật mang hình tượng khỏa thân.

Nhưng mãi cho đến Cuộc cách mạng Phục Hưng, nó mới trở nên phổ biến. Thời kì Phục Hưng đã làm bùng nổ những nhận thức mới về giá trị nhân văn, đặc biệt là trong các lãnh vực nghệ thuật. Con người đỏi hỏi những cái nhìn mới, phóng khoáng hơn, rộng mở hơn đối với nghệ thuật. Sau thời kỳ này, nghệ thuật khỏa thân có một trang sử riêng của nó, được chấp nhận rộng rãi, và cùng với đó là những tên tuổi nổi tiếng như Giorgione, Rembrandt, Francisco Goya...

Nghệ thuật khỏa thân tập trung chủ yếu khai thác hình tượng người phụ nữ, nhất là các thiếu phụ, những nhân vật mang trong mình sức sống dồi dào, khát vọng hạnh phúc... hoặc cũng có thể là những nhân vật "nổi tiếng" như thần Vệ Nữ, thần Ái Tình, thần Săn Bắn Diana, nàng Psyche... Nó làm toát lên vẻ đẹp của con người, ngoài việc thể hiện vẻ đẹp hữu hình, còn thể hiện cả vẻ đẹp mang tính lý tưởng, đạo đức, vẻ đẹp bình dị của người lao động, vẻ đẹp cao quý của bậc thánh thần, hay vẻ đẹp trong tình yêu nam nữ...

Vấn đề nhìn nhận NTMHTKT đã từng là vấn đề gay gắt ở châu Âu xưa kia, và ở một số nước hiện nay, nơi mà thuần phong mĩ tục về con người vẫn được tuân thủ nghiêm ngặt theo những quy định phong kiến. Ở nước ta, cũng đã có nhiều vụ kiện liên quan đến ảnh chụp khỏa thân, cho thấy việc nhìn nhận vấn đề là phức tạp. Ranh giới giữa nghệ thuật và phản nghệ thuật đôi khi là hết sức mong manh. Điều này phụ thuộc rất nhiều cả vào sự cảm nhận của mỗi người. Xin dẫn lại câu chuyện của Goya khi ông vẽ bức “Maja khỏa thân” như sau:
Bức tranh vẽ nữ công tước Maria Cayetana, ông đã gặp nàng khi hai người sống ở Solina. Vụ việc đã bị đưa ra tòa án để xử vì “vẽ người trần truồng là một hành động chống lại thượng đế, chống lại con người.” Nhưng với tình yêu và lòng kính trọng đối với con người, Goya đã trả lời trước tòa án Tây Ban Nha rằng: “Thân thể người phụ nữ là tác phẩm tuyệt mỹ của tạo hóa, còn những ý thức đen tối về nó chỉ là tác phẩm của bản chất tồi tệ đáng khinh.”

[  My thuat duong dai 9/2009]





Hoạ sĩ và người mẫu

[ Sơn dầu ]


📎 HSVANGUOIMAUNUDE
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-30 04:40:44dzuylynh>
[themNhac]http://www.4shared.com/embed/716514989/43e5de0a[/themNhac]





THI NHẠC HÒA CA
liên khúc Nước mắt mủa thu rơi_Rồi mùa thu sẽ qua thôi
phổ nhạc.sáng tác.trình bày dzuylynh

NƯỚC MẮT MÙA THU RƠI...

Nước mắt mùa thu khóc cuộc đời
Người Nam kẻ Bắc cách đôi nơi
Mười năm chẳng gặp tình còn vẹn
Giữ mãi lòng ghi trọn những lời

Lắm lúc buồn nghe chất ngất cao
Suy tư chợt để lệ mình trào
Làm sao ngỏ hết vừa nhung nhớ
Chạm nhẹ hồn ta đến lúc nao

Có phải trời bày chuyện hợp tan
Trăng soi lấp lánh chợt đêm tàn
Sầu như suốt kiếp còn đọng lại
Lá khóc vì ai bởi dở dang

Đành gom tất cả trả lại nhau
Kỷ niệm ngày xưa đã ngã màu
Cất bước chân đi lòng nức nở
Buồn từ nay đến tận nghìn sau

NuocMatMuaThu


RỒI MÙA THU SẼ QUA THÔI !

này em ...
"giọt nước mắt mùa thu"
đã khô chưa những mùa xưa lá đổ ?
tàn phai , héo úa vỡ thành thơ !
vẫn bơ vơ dưới bờ con nắng hạ ?

khúc thu ca có là cơn gió lạ ...
gió qua mùa rồi gió sẽ trôi xa !
cho em muợn một bờ vai nghiêng đó
cho em hờ hững nỗi ưu phiền

mùa thu ! nai vàng đau phiến lá
mùa thu; thôi xào xạc phân ly
khóc mà chi những vần thơ bi lụy
hạ đang về dát ngọc sáng lưu ly...

đến rồi đi ! tình yêu là nghĩa gì ?
hạ đã về, rồi thu sẽ qua đi
đến rồi đi... tình yêu là miên viễn
Hạ đang về ...
rồi Thu sẽ qua đi !

half moon bay July 29.2011.dzuylynh
Cung Điệu Phù Trầm 
0
ĐỌC BÁO GIÙM BẠN
chiện xưa như trái đất sét !
 
TA VỀ TA TẮM AO TA
DÙ TRONG DÙ ĐỤC AO NHÀ VẪN DƠ !!!
 
Quái Đản Du Lịch Sầm Sơn



Một thành viên trên diễn đàn tttvnol chia sẻ câu chuyện đi Sầm Sơn (Thanh Hóa) của mình như sau: “Tôi mua dừa tươi, đã mặc cả rất kỹ. Họ nói 100.000 đồng/quả, tôi mặc cả xuống còn 30.000 đồng/quả và họ đồng ý bán. Khi thanh toán tiền cho 2 quả dừa, họ nói 130.000 đồng khiến tôi tưởng họ nhầm, Nhưng không phải, vì họ nói tôi mới mặc cả cho quả thứ nhất, quả thứ hai chưa đả động gì đến. Tôi hoảng quá, không mua nữa thì họ chửi đến phát ngại, mà mua thì ấm ức không chịu nổi”.

Như thấy mình trong câu chuyện này, các thành viên khác cũng ào ào tuôn ra những chuyện bức xúc mình từng gặp phải.

Có du khách cho biết còn bị “thịt” ở Sầm Sơn theo cách rất chi là bất ngờ, như kiểu đánh úp khách: “Biết là khu này hay chặt chém, chúng tôi đã mặc cả rất kỹ giá của từng món ăn rồi ghi ra giấy, bắt chủ quán ký vào, sau đó mới ngồi xuống ghế.

Ăn uống xong đứng dậy thanh toán, cả hội gần chục người choáng nặng khi em nhân viên cho biết nhà hàng thu thêm 20.000 đồng tiền ghế ngồi/khách; 20.000 đồng tiền gia vị, chanh ớt cho cả nhóm; 100.000 đồng tiền phục vụ; 50.000 đồng tiền vệ sinh, dọn dẹp rác rưởi, vv… Chúng tôi đôi co một hồi thì họ bảo quy định ở đây là thế. Vì không muốn lằng nhằng, cãi nhau mất vui, chúng tôi đành ngậm ngùi thanh toán, trong lòng bức xúc khôn tả”.

Một khách du lịch đi Sầm Sơn bức xúc thuật lại: “Tôi đặt 2 triệu để chắc chắn là có phòng, với giá phòng toàn 500.000 đồng, cao gấp đôi giá ở Hà Nội. Đến sát ngày đi, khách sạn gọi điện hỏi đoàn chúng tôi ăn gì nhưng cả đoàn đã thống nhất sẽ ăn tự do, đến nơi thấy gì ngon, thích thì ăn. Chủ khách sạn cho biết quy định của là đã thuê phòng là phải ăn đồ ăn của khách sạn.
Thấy quy định quá vô lý, chúng tôi không đồng ý thì bà ấy cho biết sẽ không cho thuê nữa vì như thế là không tuân thủ quy định khách sạn. Cuối cùng vì đã quá sát ngày nên tất cả muối mặt chịu đựng, nếu không thì không còn chỗ mà ở”.

Khốn đốn nhất là những dịch vụ 'quái chiêu' khiến du khách phát ốm. Trên các diễn đàn, nhiều người đọc những câu chuyện du khách bị “chăn” xong mà không thể nhịn nổi cười, đặc biệt là chuyện thuê ngựa để chụp ảnh, thuê ngựa để cưỡi thử ở Sầm Sơn, Thanh Hóa.

Một du khách thuật lại: “Tôi đưa con gái và vợ đi Sầm Sơn, con gái thấy ngựa đẹp nên cứ đòi xem. Y như rằng một thanh niên mời chào chụp ảnh, giá 20 ngàn đồng/bức. Thế là chụp xong 2 kiểu, tay thanh niên vỗ vào mông con ngựa khiến nó lồng lên làm vợ chồng tôi hốt hoảng. Khi dừng lại nó đòi 120 ngàn cho 6 kiểu, vì trong lúc ngựa phi, nó đã chụp thêm 4 kiểu! Không trả là không xong với nó”.

Cũng liên quan đến con ngựa, có du khách cay đắng móc ví, muốn khóc mà không khóc được vì tức. Khi cả đoàn du lịch đi ra hòn Trống Mái chơi, một thanh niên ngỏ ý mời một phụ nữ trong đoàn cưỡi ngựa thử với giá 5 ngàn đồng. Hí hửng trèo lên và chạy một đoạn rồi xuống ngựa, cậu ta hét “500 ngàn” với lý do 5 ngàn tính cho 1 bước chân ngựa, còn chạy vài vòng như thế phải trên 100 bước, tính 500 ngàn là còn rẻ (!?) Cãi nhau một hồi, cuối cùng người phụ nữ vẫn phải ngậm đắng rút ví 300 ngàn đồng trả cho kẻ “ăn cướp” trắng trợn.

Anh Văn Hùng ở Hà Nội từng đi du lịch tại Sầm Sơn thuật lại câu chuyện khá bức xúc. Nhóm bạn 4 người của anh đi du lịch ở đây, biết là sẽ bị 'chặt chém' không thương tiếc nên đã mặc cả trước với mọi thứ. Đến ngày cuối, cả nhóm hý hửng vì mình quá kinh nghiệm, không bị 'chém' gì.

Để 'tổng kết' thành tích này, nhóm đã đi hát karaoke ở ngay gần bãi biển. Trước khi vào hát, chủ quán đòi 500 ngàn cho 1 giờ hát, nhóm mặc cả xuống được 200 nghìn 1/giờ. Sau khi hát xong 1 giờ, đến lúc thanh toán tiền, chủ quán đòi 800 nghìn đồng.

Cả nhóm ngớ người ra thanh minh là đã mặc cả từ đầu là 200 nghìn, nhưng chủ quán lúc này 'mặt lạnh như tiền' tuyên bố xanh rờn: 200 nghìn là 1 người, 800 nghìn là 4 người!


Theo VNN[/align]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-30 23:55:23triart>
Thư giãn cuối tuần


Hoạ sĩ và người mẫu

Có một anh chàng thuộc giới quý tộc nghèo,mà ngoài cái vẻ bảnh mã và nổi tiếng là khách không mời của các bữa tối, cái còn lại người ta biết đên chỉ là hàng núi giấy nợ ... nhưng anh ta lại là bạn thân của một họa sĩ trẻ. Bạn anh ta, không phải là một tên tuổi nổi tiếng- nhưng được cái là cũng hợp thời nên tranh bán khá chạy.
Một hôm tạt qua thăm bạn,chàng quý tôc kia bắt gặp bạn anh ta đang vẽ một bức tranh một ông lão ăn mày, ông lão người mẫu kia quả thật là một người mẫu thành công- khi mới nhìn qua là thấy hiện lên trên khuôn mặt lão vẻ khốn khổ, bất hạnh cùng cực và bộ cánh của lão thì không thể không khiến người ta chợt bật lòng thương.

Ngắm anh bạn làm việc, chàng ta không kìm được lòng hỏi : " để làm mẫu vẽ cho một giờ thì người mẫu nhận được bao nhiêu?" " 5 si-ling" bạn anh ta trả lời. " Thế hoàn thành xong bức vẽ thì cậu tính sẽ bán nó với giá bao nhiêu?"- anh ta tiếp .
"Aha đã có người trả tớ với giá 1000 bảng rồi đấy"

"1000 bảng!" - anh chàng quý tộc nghèo kêu lên -" như thế thật là không công bằng- nhìn xem ông lão tội nghiệp cũng lao động căng thẳng như cậu đó thôi ! Cũng phải trả công xứng đáng với công sức mà lão bỏ ra chứ"

"Thôi nào, đó là quy ước trong nghệ thuật rồi, nhìn xem nếu mà không qua bàn tay bút vẽ của tớ, thì làm sao có được bức tranh chứ- mà ông lão đó cũng nên cám ơn tớ vì kiếm một người mẫu như thế thì không khó gì vả lại cũng đã quá so với cả ngày lão đứng đường rồi. Mà thôi cậu muốn ở lại đây thì phải im lặng đi- bây h tớ ko có thời gian mà nói chuyện.." 

" M* kiếp cái nghệ thuật của cậu..." Anh ta nghĩ miên man khi cậu bạn vẫn còn tiếp tục...

Một thoáng sau, khi có người mang khung đến cho họa sĩ - nhân lúc cậu ta ra ngoài- anh chàng của chúng ta- rời khỏi chỗ ngồi, tiến đến bên ông lão- lúc này tranh thủ anh họa sĩ ra ngoài cũng đã sang trạng thái thư giãn trông thấy- ông ta ngồi thu lu một góc- ánh mắt huớng lên mờ đục và tội nghiệp. Chàng (...) ta lục túi áo vét xem có thể có gì có thể mang đi cho được;chẳng mất thời gian gì vì trong đó ko có gì nhiều ngoài một đồng vàng duy nhất và vài trinh lẻ. Anh ta rút túi ra đồng vàng và tự nhủ " ..thế này có nghĩa là cả tháng cuốc bộ- không có xe ngựa đây...Nhưng mà có lẽ ông lão ấy cần nó hơn mình nhiều"

Anh ta lặng lẽ đặt đồng vàng vào tay ông lão- ông lão cất tiếng giọng khàn đặc: " Cám ơn Ngài" -" Cầu chúa phù hộ cho ngài !"

Ngay sau đó anh ta vội trở về chỗ của mình khi nghe thấy tiếng bạn trở lại trên tiền sảnh ... khi bạn anh ta bước vào, chàng qt về đến chỗ và vẫn hơi đỏ mặt về hành động tự phát của mình, ở một lúc anh ta rời đi...
...
tối hôm đó khi gặp nhau tại quán, chàng họa sĩ thấy cậu bạn đang chán đời vì một ngày "cực tệ"- theo cậu ta nói. Anh họa sĩ vui vẻ, kể " Cậu biết không, hôm nay sau lúc cậu đi, ông lão làm mẫu đó hỏi rất nhiều về cậu.."
" Thế cậu đã kể cho ông ta những gì ?"..
Và sau khi biết cậu bạn kể cho ông ta cả những bí mật của mình, chàng qt đỏ mặt và nổi nóng- " Sao cậu lại đi kể cho một lão ăn xin đến cả những việc đó của tớ hả?" 

thì bạn cậu ta cười ngặt nghẽo 

" ôi bạn thân mến của tớ, để tớ kể cho cậu nghe nhe'- ông lão ấy- ông lão ăn xin khốn khổ trong xưởng vẽ của tớ hôm nay ấy- không ai khác- chính là một trong những khách hàng quen của tớ. Bá tước J..., người giầu nhất Châu Âu, người với tài sản của ông ta có thể mua cả nửa cái Pari này ngay ngày mai nếu muốn...Vâng ông bạn của tớ, con người trong nhung lụa ấy lại chợt nảy ra ý định muỗn tớ vẽ cho ông ta trong trang phục của kẻ ăn mày...mà công nhận là ông ta vào vai cũng thành công thật " anh ta vui vẻ tiếp " trông thật hoàn hảo như lão ăn mày thật sự dưới bộ cánh ấy-àh mà đấy là bộ cánh rách của tớ hồi...." 

..../(trích đoạn)
Vh TG (A model millionaire) 




" Bá tước J.. trong vai người mẫu ăn mày "[:D]

[nhưng trong tác phẩm  Suisenki [đá cảnh ]này, dù khắc khổ buồn nhưng vẫn toát lên vẻ quý tộc ! [8D] ]
📎 CHANDUNG..UOCcopy
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
 NGƯỜI VIỆT KHẮP NƠI
 




Chợ đêm ở Little Saigon

Trời sẩm tối, đèn lại bật sáng giữa Bolsa
[/align][/align]
Ngọc Lan/Người Việt
[/align]WESTMINSTER (NV) - Từ hai tuần lễ qua, vào những ngày cuối tuần, những ai có dịp đi ngang thương xá Phước Lộc Thọ trên đường Bolsa vào lúc trời đã tối, đều nhìn thấy một khung cảnh nhộn nhịp khác lạ, đèn đóm sáng rực, đầy sức sống.[/align]







Chợ đêm cuối tuần Phước Lộc Thọ thỏa được ước muốn của nhiều người có thú đi chơi khuya, đặc biệt là khách phương xa ghé thăm Little Saigon. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)[/align][/align]Ðó là hình ảnh của khu chợ đêm, mở vào 3 ngày cuối tuần, Thứ Sáu đến Chủ Nhật, từ 7 giờ chiều đến 12 giờ đêm, mang tên “Asian Garden 2011 Outdoor Night Market”, vừa hình thành ngay trước cổng Phước Lộc Thọ từ hôm 24 tháng 6.[/align]***[/align]Khoảng đất trống ngay trước thương xá Phước Lộc Thọ không chìm trong bóng tối như thường lệ mà sáng choang ánh đèn, mà rộn ràng tiếng nhạc và véo von giọng hát.[/align]Những quầy hàng được dựng lên. Này là quầy băng đĩa nhạc. Này là quầy đồ chơi trẻ con. Này là hàng quần áo, trang sức cho quý bà quý cô. Này là hàng quà lưu niệm cho khách thập phương. Này là gian hàng của Vua Khô Bò.[/align]Thoảng trong gió hè, người ta nghe mùi thơm của bắp nướng quyện với mỡ hành, mùi thơm của cánh gà nướng cháy da, của miếng sườn bò phết mật ong, hay cũng cảm thấy hít hà khi bước ngang nồi cháo lòng nức mùi ngò, và ngầy ngậy béo của hành phi.[/align]Ánh đèn sáng trưng từ những chiếc đèn neon cũng khiến khách dừng bước trước quầy hàng chè đủ màu sắc, nào là chè Thái, nào là sâm bổ lượng, nào là chè trái cây.[/align]Và dập dìu làm nên cảnh nhộn nhịp, đông vui đó chính là người là người. Già trẻ có. Ðàn ông đàn bà có. Thanh niên nam nữ có. Có khách địa phương, có khách thập phương, có khách du lịch từ Việt Nam sang.[/align]Ý tưởng hình thành chợ đêm Phước Lộc Thọ của ông Frank Jao, chủ nhân thương xá Phước Lộc Thọ, bắt đầu từ chợ hoa, chợ Tết được mở vào mỗi dịp Tết Nguyên Ðán.[/align]Chợ hoa đêm trước khu thương xá Phước Lộc Thọ, tự lúc nào, đã không chỉ là một nét sinh hoạt khá đặc trưng của người Việt tại Little Saigon, miền Nam California, mà đó còn là nơi níu chân bao người khách Việt tha hương tìm đến, mong tìm chút không khí hoài niệm nơi quê nhà.[/align]Có điều, chợ hoa mỗi năm chỉ có một lần, và chỉ diễn ra vỏn vẹn trong một tuần. Sau ngày 30 Tết, con phố Bolsa ồn ào sôi nổi như lại trở về với dáng vẻ của người thôn nữ hiền lành, luôn đi ngủ sớm.[/align]Ông Marty Hoàng Hứa, người quản lý khu thương mại Phước Lộc Thọ, nói, “Mở chợ đêm là ước mơ từ nhiều năm nay của công ty bởi trước giờ cộng đồng mình chưa hề có chợ đêm ở khu Little Saigon.”[/align]Theo lời ông Marty thì “chợ đêm không chỉ nhằm mục đích thương mại mà cốt yếu có chỗ để cộng đồng mình có nơi đưa gia đình đến vui chơi, ăn uống vào mỗi cuối tuần, đặc biệt là trong dịp hè có nhiều người từ nơi khác tụ tập về đây.”[/align]Có lẽ chính vì điều này mà chợ đêm Phước Lộc Thọ khai trương từ tuần lễ cuối tháng 6, như thỏa được ước muốn của nhiều người có thú đi chơi khuya, đặc biệt là khách phương xa ghé thăm Little Saigon, khiến cả người bán hàng cũng phải thốt lên, “Tôi không nghĩ là chợ đêm sẽ đông như vậy.”[/align]***[/align]Một đôi thanh niên nam nữ không nêu tên đứng mua chè tại quầy chè của Bà Tư Trái Cây Ngon hôm tối Chủ Nhật, ngay trước lễ Ðộc Lập, không chút ngần ngại chia sẻ suy nghĩ, “Ði chợ đêm thấy vui lắm.”[/align]Theo lời của chàng thanh niên thì đây là lần đầu họ đến chợ đêm Phước Lộc Thọ, khi tình cờ “đi ngang thấy thì ghé vô chơi”.[/align]“Chợ đêm như thế này thấy có lý lắm, vì nhiều người ban đêm cũng muốn đi chơi, muốn có chỗ ăn uống, coi văn nghệ này nọ.” Chàng trai nói.[/align]Vừa ngắm nghía một cách thích thú quang cảnh chợ đêm, anh Thanh Thái, một khách đi chợ nhận xét, “Quá vui luôn!”[/align]“Không khí quá vui, giống như ngày Tết ở Việt Nam vậy đó, nhìn thấy đâu đâu cũng đồng hương Việt Nam mình.” Anh Thanh Thái bày tỏ.[/align]Ðứng cùng một nhóm gia đình đông người vừa ăn cánh gà, vừa nghe “ca sĩ” hát trên sân khấu, chị Ty Nguyễn, khách du lịch từ Việt Nam sang, vui vẻ chuyện trò, “Xuống khu Little Saigon này vui quá! Mấy hôm nay ở nhà người quen ở San Diego buồn gì đâu vì khu đó toàn Mỹ. Ðến đây, dù đã nghe nói là vui, nhưng cũng không hề nghĩ là có thể dạo chợ đêm như thế này.”[/align]Chị Ty Nguyễn nhận xét, “Chợ đêm Phước Lộc Thọ cho mình cảm giác như đang đi chợ đêm Bến Thành, hay Ðà Lạt. Tuy không quy mô như ở Việt Nam nhưng cảm giác ở đây hiền hòa, bình an hơn.”[/align]





“Chợ đêm không chỉ nhằm mục đích thương mại mà cốt yếu có chỗ để cộng đồng mình có nơi đưa gia đình đến vui chơi, ăn uống vào mỗi cuối tuần, đặc biệt là trong dịp hè có nhiều người từ nơi khác tụ tập về đây,” theo ông Marty Hoàng Hứa, người quản lý khu thương mại Phước Lộc Thọ. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)[/align]
Tươi tắn nụ cười trên môi, danh hài Vũ Bão, người đã đăng ký thuê hai gian hàng tại chợ đêm cho Trung Tâm Băng Nhạc Vũ Bão, cho biết, “Thực sự lúc đầu tôi nghĩ chợ đêm chỉ lai rai thôi, nhưng không ngờ là quá đông. Khách từ khắp nơi tụ về đây. Rất là vui.”[/align]Cũng chính vì lượng khách đông hơn mong đợi như vậy nên “hề” Vũ Bão “cảm thấy thật là thú vị khi phục vụ cho khán giả ngay tại chợ đêm.”[/align]“Nhìn chợ này là thấy kỷ niệm chợ đêm ở Việt Nam,” hài Vũ Bão nói thêm.[/align]Cho rằng mình “bị bắt cóc lên sân khấu biểu diễn khi đến chợ đêm” nhưng ca sĩ Khánh Trân cũng thừa nhận rằng, “Hát ở đây rất vui, bà con vỗ tay nhiệt tình lắm!”[/align]Sân khấu ngoài trời, ban nhạc ngoài trời, chợ ngoài trời, không có sự bít kín của không gian, nên cái gì cũng thoáng đãng, cái gì cũng dễ chịu. Chợ giản dị, khách bình dân. Thế nên khách đến chợ đêm vui chơi chẳng ai tiếc gì những tiếng vỗ tay thật giòn, những lời cổ vũ thật to, cho người đứng trên sân khấu, dù là ca sĩ chuyên nghiệp hay ca sĩ kiêm người bán hàng, người đi ngao du phố đêm.[/align]Chị Huê Võ, người bán hàng của một quầy đồ chơi, không giấu được vẻ hồ hởi trước không khí tấp nập của khách đến chợ đêm, chia sẻ, “Khi đăng ký mở gian hàng, cũng đã nghĩ rằng là sẽ đông, nhưng không ngờ là đông như vậy. Khách tấp nập ồn ào.”[/align]Trả lời cho câu hỏi người đến chợ đêm xem nhiều hay mua nhiều, chị Huê Võ nói, “Người ta mua đồ cũng nhiều. Coi vậy chứ cho dù kinh tế có xuống nhưng người ta vẫn mua đồ chơi, vẫn ăn xài à.”[/align]Theo nhận xét của danh hài Vũ Bão và chị Huê Võ, thì “khách già khách trẻ gì cũng đều có, lượng khách đi theo gia đình có ông bà, cha mẹ và các em bé cũng đông”.[/align]Ði chợ đêm là một trong những thú vui của nhiều người, như một kiểu dạo phố ngày hè, khi trời đã dịu mát. “Thoáng đãng, ăn uống nhẹ nhàng, giá rẻ, lại có nghe ca nhạc, khi hứng chí thì cũng có thể nhảy lên sân khấu làm ca sĩ luôn, thì tại sao lại không thích?” Anh Tony Vũ đi cùng nhóm bạn trẻ nêu cảm nghĩ.[/align]




Một gian hàng trong chợ đêm Phước Lộc Thọ. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Vừa ngớt tay bán hàng cho khách, chị Thu, ở quầy bán đồ nướng, nhận xét, “Tuần đầu ngày Thứ Sáu còn vắng do người ta chưa biết, nhưng qua Thứ Bảy Chủ Nhật thì đỡ hơn, đến tuần thứ hai thì đông hơn. Hy vọng tuần tới nữa sẽ lại ‘busy’ hơn tí nữa, vì người ta biết nhiều thì sẽ đi nhiều.”[/align]“Chợ đêm theo dự tính sẽ chỉ mở đến hết Mùa Hè, tức đến tháng 9, nhưng nếu nhu cầu và lượng khách đông thì công ty cũng sẽ mở tiếp cho đến Tết.” Người quản lý thương xá Phước Lộc Thọ cho biết.[/align]Ông Tyler Diệp, phó thị trưởng thành phố Westminster, cũng hy vọng, “Chợ đêm sẽ mang lại một sức sống mới cho Bolsa về đêm, và cũng sẽ mang lại sự phồn thịnh cho khu phố này.”[/align]***[/align]Gần 12 giờ đêm Chủ Nhật, nhiều người chủ chuẩn bị dẹp hàng, trong khi nhiều khách vẫn còn nán lại thưởng thức tiếp trái bắp nướng, miếng cánh gà, nghe những bản nhạc Việt qua tiếng hát của người ca sĩ bất đắc dĩ mà ngỡ như mình đang đứng đâu đó trên quê hương.[/align]Thoáng nghe tiếng một ai đó hẹn nhau, cuối tuần, sẽ trở lại Bolsa, và, đến chợ đêm[/align]


[/align]__._,_.___[/align]
0
Chào cả nhà

Hôm nay CtLy xin giới thiệu đến CLB

hình ông họa sĩ Ma Ẹc nè [:D]

và cả chiếc moto của ông siêu quậy luôn nè [sm=z_serenade.gif][sm=yeah.gif][sm=way%20to%20go.gif]











📎 hoasi2|hoasi|moto
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-01 00:36:16triart>
 
Chợ đêm ở Little Saigon ,Hè này A 4 rủ chú Bảnh xuống chú Bành , lập ban nhạc hát hò trước phục vụ Pàkon xa Quê,rùi quay Clip gởi dzìa cho Bà Năm xem nha [:D]

***

Hôm nay CtLy xin giới thiệu đến CLB
hình ông họa sĩ Ma Ẹc nè và cả chiếc moto của ông siêu quậy luôn nè [sm=z_serenade.gif][sm=yeah.gif][sm=way%20to%20go.gif]   ,

, Bạn của tui "Hãy đợi đấy " [:D] " Ma ec" [X(] trả bài sau nha  [8D]
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-01 00:48:22triart>
Nhiep anh do hoa 


- Ảnh đồ họa là một loại hình nhiếp ảnh nghệ thuật được tạo dựng bởi những ý tưởng sáng tạo của tác giả để tạo ra một tác phẩm nghệ thuật dựa trên những đường nét, mảng khối, màu sắc của một hay nhiều bức ảnh hợp thành nhằm thực hiện và truyền đạt tâm tư, tình cảm, chủ kiến của mình về một đề tài hay một vấn đề quan tâm.

Dòng nhiếp anh này được sáng tạo từ ý đồ chủ quan và nhiều giải pháp kỹ, mỹ thuật của chính tác giả. Trong một mớ các sự kiện, hình ảnh, màu sắc, ký hiệu, người thực hiện phải chọn lựa, “nhặt nhạnh” cái gì cho hợp lý nhất, lấy chi tiết nào làm điểm nhấn để tác phẩm hấp dẫn đồng thời phải làm nổi bật lên ý đồ của tác giả.
Tác phẩm Cứu của Phạm Dực

Có thể nói ý tưởng sáng tạo là đặc điểm cơ bản nhất của ảnh đồ họa. Trong cuộc sống, chúng ta cần phân biệt rõ bản chất của hai dòng nhiếp ảnh này để có sự áp dụng chính xác và đạt được hiệu quả cao nhất trong từng lĩnh vực cụ thể, tùy theo mục đích sử dụng của tác giả.

* Hình như trong thực tế, người ta thường nhầm lẫn giữa hai dòng nhiếp ảnh truyen thong -do hoa này, cho nên mới có những nghi ngờ, thắc mắc về chuyện ảnh giả, ảnh thật...?- Hiện nay, tồn tại một thực tế là nhiếp ảnh truyền thống của chúng ta đang bị “xâm lấn” bởi kỹ thuật xử lý của nhiếp ảnh đồ họa, vì tác giả muốn tác phẩm của mình phải đẹp hơn, hoàn hảo hơn ở tất cả các chi tiết. Tất nhiên, chúng ta không thể phủ nhận rằng hai dòng nhiếp ảnh này có thể “vay mượn” giao thoa lẫn nhau. Nhưng giao thoa như thế nào và “vay mượn” đến mức nào mới là điều đáng nói.Ảnh đồ họa có thể “vay mượn” rất nhiều “chất liệu” của ảnh truyền thống. Nhưng với ảnh truyền thống thì chỉ nên áp dụng thêm các kỹ thuật xử lý ảnh ở mức độ nhất định, có chừng mực. Nếu lạm dụng quá nhiều kỹ xảo đồ họa có thể dẫn đến sai lệch nội dung thông tin, thay đổi bản chất vấn đề, mất đi cái chân - thiện - mỹ.

Đối với ảnh báo chí, nguyên tắc đó càng phải được tôn trọng hơn.Nên có chuyên ngành nhiếp ảnh đồ họa riêng* Được biết nhiếp ảnh đồ họa xuất hiện từ rất lâu trên thế giới, còn ở Việt Nam nó xuất hiện từ bao giờ và hiện nay đang phát triển tới đâu thưa ông?- Chắc nhiều người sẽ rất bất ngờ khi biết rằng nhiếp ảnh đồ họa đã xuất hiện và được ứng dụng từ rất lâu trên thế giới, khi mà tin học còn đang được nghiên cứu và chưa phổ biến rộng rãi.Ở Việt Nam, nó xuất hiện vào khoảng đầu những năm 80, nhưng thực sự khởi sắc trong chục năm trở lại đây. Tuy nhiên, phải nói thẳng ra rằng, so với thế giới thì nhiếp ảnh đồ họa Việt Nam vẫn đang trong giai đoạn “mày mò” mà thôi, tức là chưa có định hướng rõ ràng và cụ thể do chưa tìm ra bản chất cũng như mục tiêu.

Dòng nhiếp ảnh đồ họa hiện nay mới phát triển đến giai đoạn “lưng chừng”, tuy đã vượt qua “điểm xuất phát” ban đầu nhưng chưa vươn tới đỉnh cao của những thành công thực sự.* Theo đánh giá chủ quan từ cái nhìn của một người có nhiều năm nghiên cứu về nhiếp ảnh, ông thấy nước ta có những thuận lợi và khó khăn gì để phát triển dòng nhiếp ảnh đồ họa?


 “Với vai trò là một nhà nghiên cứu nhiếp ảnh lâu năm, một người thường được mời vào ban giám khảo chấm giải các cuộc thi về ảnh, tôi nghĩ Hội Nghệ sĩ Nhiếp ảnh nên sớm tổ chức một cuộc thi dành riêng cho các tác phẩm ảnh đồ họa. Nếu thực hiện được, cuộc thi sẽ tạo ra một sân chơi thú vị, thu hút rất đông các họa sĩ, nhà nhiếp ảnh và các bạn trẻ tham gia” (phát biểu của ông Vũ Quốc Khánh).

- Theo tôi, đây chính là giai đoạn thuận lợi nhất để chúng ta phát triển dòng nhiếp ảnh này. Ba yếu tố chính là nguồn nhân lực, phương tiện kỹ thuật và môi trường hoạt động đều đã chín muồi. Thứ nhất, các nhà họa sĩ nhiếp ảnh ngày nay đã giỏi hơn về chuyên môn, không còn nhiều trường hợp “tay ngang” như trước, họ được đào tạo khá bài bản. Thứ hai, các công nghệ tiên tiến, các chương trình tin học, các thiết bị máy móc... đều được vận dụng triệt để nhằm mang lại hiệu quả tối đa. Thứ ba, đó chính là nhu cầu ngày càng cao của thị trường.Song bên cạnh đó, vẫn tồn tại một khó khăn lớn. Đó chính là việc đào tạo nguồn nhân lực chưa thực sự mang lại kết quả như mong muốn. Việc sáng tạo một tác phẩm đồ họa không phải ai cũng làm được, phải học mới có thể cho ra đời những sản phẩm có chất lượng. Trong khi đó, khâu đào tạo, nghiên cứu, tài liệu tham khảo của chúng ta chưa đáp ứng đầy đủ.* Vậy, ông có thể đề xuất một số hướng đi cụ thể cho nhiếp ảnh đồ họa VN, đặc biệt là sự định hướng cho các bạn trẻ yêu thích dòng nhiếp ảnh này?
Tác phẩm Đè nén của Madhu Sarkar (Ấn Độ)

- Đứng ở vai trò là một giảng viên, tôi nghĩ nhà trường nên mở một lớp nhiếp ảnh đồ họa riêng. Còn nếu điều kiện chưa cho phép làm được như vậy thì trong quá trình giảng dạy cũng nên đề cập đến những kiến thức cơ bản nhất về ảnh đồ họa như khái niệm, đặc điểm, bản chất để sinh viên có cơ hội học tập, nghiên cứu sâu hơn về vấn đề này.Trong cuộc sống có rất nhiều bạn yêu thích ảnh đồ họa, nhưng do chưa hiểu rõ bản chất nên mới chỉ dừng lại ở niềm say mê, thích thú chỉnh sửa, cắt ghép các bức ảnh. Nếu được định hướng và đào tạo thì chắc chắn chúng ta sẽ có một đội ngũ các họa sĩ nhiếp ảnh không chỉ hùng hậu về mặt số lượng mà còn bài bản về mặt chuyên môn.*

Xin cảm ơn ông về cuộc trò chuyện này!Hải Yến



Nổi buồn vỡ vụn
📎 NOIBUONVOVUN2
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-03 02:46:29dzuylynh>
LÀ EM ...

thơ TriềuÂm - nhạc & trìnhbày Dzuylynh

album Lệ Tým

( tặng NMMT )



http://www.box.net/shared/kf5ke58lgze1ku2alkvn



là em ...

giữa những bộn bề

là hoang sơ mái tóc thề nhẹ bay

thời gian

là cái nắm tay

con tim lạc nhịp má hây hây hồng


là em ...

giữa những bềnh bồng

đưa anh về với mặn nồng bỏ quên

tình yêu !

tiếng gọi thiêng liêng

mà anh bỏ sót ở phiên chợ đời !


là em ...

khúc khích tiếng cười

xua bao phiền muộn một thời đã xa ...

hạnh phúc ?

là những cánh hoa

tan theo cơn gió thỏang qua một chiều !


chừ đây em hiểu mình yêu

một điều đơn giản kiếm tìm tháng năm !

này anh !

giữa bước luân trầm

trăm năm ước hẹn tay cầm tay nhau


này anh ...

giữa bước trầm luân

trăm năm ước hẹn tay cầm tay nhau !



TA110802 _ DL822011
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-03 18:10:54Ct.Ly>
ƯỚc Muốn

Thơ Huyền Băng

Trình bày: Huyền Băng



Có những lúc thấy đời là hư không và chỉ muốn tan biến vào cảnh biển trời bao la, chỉ muốn chìm sâu trong màn đêm của biển hoặc hòa theo ánh chiều tà...
Để rồi một sáng mờ sương... chứng kiến những mãnh đời cơ cực, kiên nhẫn đầm mình trong làn nước từ rất sớm, mưu sinh bằng nguồn tôm cá lưới bắt ven biển, nhìn ngắm những khuôn mặt rạng rỡ của họ lúc cá tôm về lại mơ một ngày đời người _ đời ta mở hội..!

Thế là "con tim sẽ vui trở lại".

Huyền Băng mời các bạn thưởng thức lại nhạc phẩm Ước muốn... HB phổ từ thơ của mình...





[themNhac]http://vnthuquan.net/user/huyenbang/nhac2/uocmuonmix3.wma[/themNhac]














Ảnh CtLy: bải biển ở Costa Rica

📎 bien2
0

VĂN HOÁ ẨM THỰC

Ăn thịt lợn sống


Tôi đã có dịp hiếm có, được tận mắt từ đầu đến đuôi, từ cảnh bác đồ tể cầm dao chọc tiết lợn, đến cảnh moi thịt sống ra băm, cho đến khi món thịt sống lên mâm cỗ với cảnh hàng trăm người, đủ cả già trẻ, lớn bé, nam thanh, nữ tú luôn tay gắp thịt sống cho vào miệng, nhai một cách ngon lành.

Đó là làng Vị Thủy, thuộc xã Thái Dương (Thái Thụy, Thái Bình), nằm cách biển Đông không xa lắm. Tôi lại về đúng vào ngày đẹp, có 2 đám cưới liền. Ở cái làng này, đám cưới, đám hỏi, đám ma, đều không thể thiếu được món thịt lợn sống. Quả là cơ hội ngàn vàng, được chứng kiến đầy đủ từ giai đoạn chế biến, đến cảnh người dân thi nhau xơi món lạ.




Ở làng Vị Thủy, đám cưới không thể thiếu các món thịt lợn sống.


Có thể nói, hiếm có ngôi làng nào đẹp như làng Vị Thủy. Làng nằm lọt giữa hai con sông. Con sông ở cuối làng đỏ nặng phù sa, là con sông cấp nước cho đồng ruộng, còn con sông ở đầu làng lại là sông thoát nước ra biển. Con sông này rộng mênh mang, nước xanh ngằn ngặt. Đường làng Vị Thủy thẳng tắp, cây cối bên đường xanh rờn, quả là thi vị.

Tiện về công tác, lại muốn tìm hiểu món thịt lợn sống, nên tôi được các “nghệ nhân” nấu ăn của làng Vị Thủy mời chứng kiến và xơi món ăn đặc sản của làng, không giống bất kỳ đâu ở đất nước này. Các “nghệ nhân” chế biến món thịt sống còn có ý “nhờ vả” tôi quay phim, chụp ảnh, giới thiệu cho cả nước biết đến món đặc sản thịt lợn sống có một không hai của làng.




Món thịt sống được dần bằng sống dao.

Hôm ấy, làng Vị Thủy có 2 đám cưới, tôi được mời tham dự đám cưới của anh chàng Đinh Văn Hoàng, lấy vợ người làng cạnh.



Đây là món chân lợn sống, có tên táp dê.


Làng Vị Thủy có nhiều đầu bếp rất tài tình. Họ có tuổi trên dưới 60. Một số trẻ hơn để làm những việc nặng. Trong nhóm đầu bếp đó, có một người chỉ đạo chung, điều hành nhóm người tay dao, tay kéo băm chặt trực tiếp. Đàn ông làm công việc chế biến, đàn bà làm việc bếp núc, chuẩn bị bát đĩa.

Nhóm đầu bếp này là những người nấu ăn giỏi nhất làng, được lập ra để phục vụ những sự kiện lớn trong làng như lễ hội, cưới xin, ma chay, liên hoan… Họ làm việc không lương, nhưng rất nhiệt tình, sẵn sàng thức khuya, dậy sớm, phục vụ cả ngàn người trong một bữa tiệc.

Với mỗi đám cưới, họ thường phải chế biến món ăn hai lần: gồm bữa tối trước ngày cưới và bữa trưa của ngày cưới. Ngoài gà, mèo (đám cưới ở đây luôn có món thịt mèo), hoặc trâu, bò, thì nhất thiết phải có 2 con lợn (quả là tốn kém).




Bữa tối trước ngày cưới không thể thiếu 3 món thịt sống: tiết canh, thịt sống, táp dê.

[color="black"]Ngay từ trưa hôm trước ngày cưới, một chú lợn đã bị chọc tiết. Bác đồ tể Hà Văn Toan, người chuyên làm nhiệm vụ mổ lợn, cầm tai chú lợn chừng 60kg kéo xềnh xệch ra góc sân. Chậu nước sôi để nguội pha mắm, muối được bê đến. Cổ chú lợn được rửa sạch bằng nước muối và chọc tiết.

Phần thịt nạc của con lợn được tống vào máy xay nhuyễn để làm giò, chuẩn bị cho mâm cỗ vào trưa hôm sau. Phần sụn và một số thứ ngon của con lợn đem luộc, đánh tiết canh. Thật chả có đám cưới nào, mà lại xơi tiết canh đỏ chót máu me như ở ngôi làng này.

4 chiếc chân giò của chú lợn được khoét cao, cùng với 10 chân giò lợn được thu gom từ các lò mổ ở xóm khác, để chuẩn bị cho một món chân lợn sống có tên “táp dê”, để thực khách đánh chén vào buổi tối.
[/color]


Không ai hiểu cái tên món táp dê này có ý nghĩa như thế nào, nhưng theo các đầu bếp trong làng, có lẽ vì ăn nó giống ăn thịt dê, nên gọi như vậy. Nhiều người nơi khác về ăn món thịt sống này, cứ nghĩ là đang xơi thịt dê tái!

Chân giò lợn được làm sạch, bóc móng, cạo lông bằng nước nóng để rút hết chân lông. Rơm nếp sạch được đốt cháy bùng bùng, tạo than đỏ rực và chân giò lợn được hơ trên lửa rơm nóng hừng hực đó.

Chân giò được nướng trên lửa rơm chừng 1-2 phút, khi lớp da bên ngoài chuyển sang màu vàng. Người ta dùng dao nhọn chọc nhẹ vào da, thấy lớp da có màu trong như miến, thế là xong công đoạn nướng.




Thịt lợn sống được nhào trộn với một số loại gia vị.


Chân giò lợn đốt vàng ruộm được treo lủng lẳng lên cành cây, dây phơi chừng vài tiếng để gió và không khí làm khô.

Khoảng 4 giờ chiều, những chiếc chân giò này được các đầu bếp dùng dao sắc bén lóc lấy thịt và da. Nhìn chiếc chân giò thấy rằng, chỉ có lớp da bên ngoài là chín tái, còn lại, phần thịt nạc ở đùi lợn vẫn đỏ lòm. Phần mỡ và gân vẫn trắng ơn ởn. Tóm lại, toàn bộ phần thịt, mỡ, gân của chân lợn vẫn sống nguyên.

Phần thịt này được thái mỏng thành miếng to. Sau khi thái thịt chân giò lợn đầy một chậu, thì trộn gia vị vào. Gia vị chỉ có vừng rang, khế chua, mì chính, mắm. Một thanh niên khỏe mạnh, cơ bắp, liên tục xục bàn tay vào chậu thịt sống vừa đảo vừa bóp. Đảo bóp chừng 20 phút, thì món này được chia ra đĩa.

Thái Thụy







Cả trăm người thi nhau ăn ngon lành các món làm từ thịt lợn sống.

Buổi tối hôm đó, 30 mâm nhậu được sắp ra. Sau khi mỗi mâm đánh bay bát tiết canh, thì mọi người bắt đầu thưởng thức món táp dê, chế biến từ chân lợn sống. Những miếng thịt đỏ hỏn được gói vào lá sung và ai cũng chén ngon lành. Tôi cũng liều gắp miếng thịt sống gói lá sung và nhai. Quả thực, sau khi nhai xong miếng thịt sống, cảm giác sợ hãi biến đâu mất cả. Vị ngọt của miếng thịt cứ quấn quýt ở cổ họng, lại có hương vị của miếng thịt dê tái chanh.

Qua quan sát của tôi, bữa tối hôm trước của đám cưới, hai thứ hết đầu tiên là bát tiết canh lợn và món chân lợn sống, gọi là táp dê.

Dù sao, món táp dê cũng là món mà thịt đã chín được 10%. Ngày hôm sau, tôi được tận mắt quá trình chế biến và xơi món thịt lợn sống 100% ở cái đám cưới này.





5h sáng, ông đồ tể Hà Văn Toan đã chuẩn bị dao bầu sắc ngọt. Ngay khi chú lợn bị chọc tiết, bụng lợn phanh ra, ông Toan đã dùng dao xẻo toàn bộ phần thịt nạc ngon của con lợn: gồm thịt nạc mông, thịt thăn.

Đầu bếp Phạm Văn Mùi được giao nhiệm vụ chỉ huy làm món thịt sống này. Mọi thứ dùng để chế biến món này đều phải sạch sẽ tuyệt đối: dao, thớt, chậu, nia và tay mọi người đều được rửa nước sôi để nguội pha muối.

Những miếng thịt nạc ngon của con lợn tuyệt đối không được rửa qua nước. Theo họ, chỉ cần dính nước lã vào, món này sẽ hỏng, vì ăn vào sẽ bị Tào Tháo đuổi.

Những miếng thịt lợn sống được thái thành miếng mỏng chừng 1cm, to bản bao nhiêu không quan trọng. Mấy người dùng sống dao rựa dần luôn tay, khiến những miếng thịt đó nát ra thành bột, nhưng vẫn kết dính với nhau. Thịt nạc dần nát lấp đầy mấy chậu liền.





Những miếng bì lợn đã luộc tái được thái mỏng như những sợi bánh đa.


Cạnh nhóm người dần thịt lợn, là nhóm phụ nữ luôn tay bóc tỏi. Tỏi bóc đầy cả rổ. Các loại rau thơm như rau mùi, húng, lá mơ cũng được rửa sạch, ngâm nước muối loãng. Riêng lá đinh lăng và lá sung thì không được rửa.

Tỏi được giã nhỏ, dập ở mức vừa phải. Tỏi, mắm, mì chính, bì lợn thái sợi được đổ vào những chậu thịt sống rồi bóp rất mạnh tay, bóp đến khi nào nhuyễn thì thôi.



Trong khi đàn ông dần thịt, thì đàn bà bóc tỏi.


Ở một góc sân khác, phụ nữ rang gạo nổ lép bép, rồi xay gạo rang thành bột thật mịn. Thứ bột thơm nức này tiếp tục được rải vào chậu thịt sống và bóp đều.

Đầu bếp trẻ Đào Văn Sáng bóp thịt sống trộn gia vị thành từng quả to cỡ quả bưởi, rồi bày lên những chiếc đĩa lót lá sung. Vậy là món thịt sống đã hoàn thành, được đặt trang trọng vào giữa mâm cỗ. Xung quanh mâm là thịt gà, giò, thịt mèo và các món khác.

Tôi đã thực sự hãi khi thấy mấy trăm con người, không kể gái trai, lớn bé, liên tục gắp món thịt sống này chấm mắm cốt ăn. Cũng như món tiết canh và táp dê tối hôm trước, món thịt sống này hết đầu tiên. Những mâm ăn không hết, lập tức được chuyển sang những mâm đàn ông, thanh niên để làm mồi nhậu.

loiha152




Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Thái Thụy là một huyện ở phía Đông tỉnh Thái Bình. Huyện lỵ là thị trấn Diêm Điền. Huyện thành lập từ ngày 17 tháng 6 năm 1969 do hợp nhất 2 huyện Thái Ninh với Thụy Anh.


Địa lý
Huyện Thái Thụy nằm ở phía Đông Bắc tỉnh Thái Bình, phía Đông giáp biển Đông, phía Nam và Đông Nam giáp huyện Tiền Hải, phía Tây Nam giáp huyện Kiến Xương, phía Tây giáp huyện Đông Hưng (Thái Bình), phía Tây Bắc giáp huyện Quỳnh Phụ. Về phía Bắc, Thái Thụy giáp với các huyện của thành phố Hải Phòng là: huyện Vĩnh Bảo ở phía chính Bắc (ranh giới là sông Hóa), huyện Tiên Lãng ở phía Đông Bắc (ranh giới là đoạn cửa Thái Bình của sông Thái Bình). Phia Nam huyện có sông Trà Lý chảy men theo ranh giới với huyện Tiền Hải, đổ ra cửa Trà Lý. Chính giữa huyện có con sông Diêm Hộ chảy qua theo hướng Tây - Đông, đổ ra cửa Diêm Hộ, chia huyện thành hai nửa gần tương đương về diện tích.
Diện tích: 270,3 km².
Địa hình: đồng bằng duyên hải. Sông Hóa, sông Diêm Hộ, sông Trà Lý chảy qua; có cửa Thái Bình, cửa Diêm Hộ, cửa Trà Lý.




[color="black"]Làng ăn thịt sống ở Thái Bình: Độc đáo món xương lợn sống[/color]




Qua trò chuyện với ông Sanh và các cụ già trong làng, người làng Vị Thủy không chỉ ăn món thịt nạc sống, gọi là nem, mà họ còn ăn cả xương lợn sống!

Những người chưa từng ăn món thịt sống ở làng Vị Thủy (Thái Dương, Thái Thụy, Thái Bình), mà trông cảnh chế biến, thì quả là chết khiếp, không thể ăn nổi. Nhưng với người làng Vị Thủy, thì món ăn này chả có gì đáng sợ. Chị em phụ nữ mang bầu, thường đột nhiên thèm món ăn này một cách khủng khiếp. Hà Thị Thúy là dược sĩ, bán thuốc ở làng, bảo rằng: “Hồi em mang bầu, thèm không chịu được. Cứ mỗi bữa, em xơi tái nửa cân thịt lợn sống”.

Người nổi tiếng làm món thịt lợn sống cực ngon ở làng Vị Thủy là ông Đinh Văn Chính. Vậy thế, hầu hết các đám cưới, đám ma, lễ lạt, dân làng đều mời ông Chính chỉ đạo chế biến món ăn này.



Không một đám cưới nào ở làng Vị Thủy mà không có một vài món thịt lợn sống.


[color="black"]Ông Chính bảo rằng, mấy chục năm làm món thịt sống, song ông chưa từng thấy ai bị đau bụng, bị Tào Tháo rượt đuổi sau khi ăn. Để món ăn này an toàn, những người chế biến cũng phải có bí quyết và có những nguyên tắc bất di bất dịch. Đó là không được rửa thịt qua nước lạnh. Các đồ chế biến như dao, thớt cũng không được rửa bằng nước giếng, nước bể, mà nhất thiết phải rửa bằng nước sôi hoặc bằng nước sôi để nguội pha muối loãng.

Nếu là thịt mua ở chợ, đã để ra ngoài vài tiếng, thì người ta thường nhúng vào nước sôi vài giây, để vi trùng bám ngoài miếng thịt chết. Còn thịt cắt ra từ con lợn vừa mổ thì không cần nhúng nước, vì theo người dân nơi đây, nếu thịt chín tái sẽ giảm độ ngọt khi ăn.

Điểm chính khiến món ăn này an toàn là tỏi. Để chế biến một kg thịt sống, phải cần đến một bát con có ngọn tỏi bóc lõi. Tỏi được giã dập, rồi trộn với thịt sống đã băm nhuyễn cho đều. Tỏi sẽ làm nhiệm vụ tiêu diệt toàn bộ vi trùng, virus, giun sán có trong thịt.[/color]


[color="black"][/color]

[color="#660000"][font="verdana"][color="black"]Chị em phụ nữ cũng ăn thịt sống, các món nem rất nhiệt tình.[/color][/font][/color]


[color="maroon"][font="tahoma"][color="#660000"][font="verdana"][color="black"]Vì đã trộn một lượng tỏi lớn vào thịt, nên không cần vắt chanh vào thịt, không cần để lên men, có thể ăn ngay sau khi chế biến.

Nói thì đơn giản, nhưng để làm món ăn này, cũng phải rất kỳ công. Người Thái Bình gọi món thịt sống ở làng Vị Thủy là nem. Một số làng quê khác rải rác ở huyện Thái Thụy cũng có món này, nhưng món nem của làng Vị Thủy là nổi tiếng nhất, không đâu ngon bằng.

Hầu hết người làng Vị Thủy đều chế biến được món thịt sống. Từ các cụ già cho đến thanh niên đều làm được. Nhưng có một điều lạ là chỉ đàn ông làm được món này. Chưa thấy người phụ nữ nào làm được cả. Điều này kể cũng lạ. Qua tìm hiểu, tôi thấy rằng, đàn ông ở Vị Thủy đều rất giỏi giang trong việc nấu ăn. Họ không những làm mọi việc nặng nhọc như cày cấy, trồng trọt, mà còn sành nấu nướng. Phụ nữ thường chỉ làm được vài món đơn giản, không làm được món phức tạp, cỗ lớn.[/color][/font][/color][/font][/color]


[color="maroon"][font="tahoma"][color="#660000"][font="verdana"][color="black"][/color][/font][/color][/font][/color]

[color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="#660000"][font="verdana"][color="black"]Trong mâm cơm của người làng Vị Thủy, món nem làm từ thịt sống luôn là món quan trọng nhất.[/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color]



[color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="#660000"][font="verdana"][color="black"]Người dân trong huyện, trong tỉnh, đã một lần được xơi món thịt sống ở Vị Thủy, thường bị nghiện, nhưng lại không thể tự chế biến để ăn được. Do đó, khi muốn ăn, họ thường tìm về làng đặt người dân làm cho. Ai có người quen ở làng Vị Thủy, mỗi lần về làng, khi đi, không thể không có vài quả nem mang theo.

Mang câu hỏi món thịt lợn sống xuất phát từ đâu hỏi các cụ già, song tôi đều không nhận được câu trả lời chính xác. Các cụ già đều bảo rằng, món ăn này đã có từ thời xa xưa, do tổ tiên truyền lại.

Ông Phạm Văn Sanh, trưởng ban liên lạc họ Phạm, người trông coi ngôi đền thờ tổ họ Phạm đặt giả thiết: Theo gia phả họ Phạm, thì ông tổ họ Phạm của làng có nguồn gốc từ Thanh Hóa, di cư ra đây khoảng 700 năm trước.[/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color]


[color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="#660000"][font="verdana"][color="black"][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color]

[color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="#660000"][font="verdana"][color="black"]Chỉ đàn ông, thanh niên là làm được món này.[/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color]



[color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="#660000"][font="verdana"][color="black"]Món nem chua của Thanh Hóa đã nổi tiếng cả nước, có thể có liên quan đến món thịt sống, hay còn gọi là nem ở làng Vị Thủy. Theo phán đoán của ông Sanh, ngày xưa, người Thanh Hóa chế biến thịt lợn sống thành nem để ăn. Họ Phạm di cư từ Thanh Hóa ra vùng biển Thái Bình đã mang theo món ăn này và đến nay vẫn ăn y hệt như xưa. Nhưng người Thanh Hóa đã nâng món ăn lên một bậc, khiến nó nổi tiếng, đó là chế biến kiểu khác, gia vị kiểu khác và để vài ngày cho lên men, thành nem chua.

Một số người cầu kỳ trong ăn uống ở làng cũng thường để nem lên men. Họ gói những nắm nem sống vào rơm nếp rồi treo lên không trung. Chỉ cần một ngày sau là nem lên men, ăn có vị chua như nem Thanh Hóa. Tuy nhiên, theo người Vị Thủy, độ ngon của món nem này không chấp với thứ nem kinh doanh của Thanh Hóa. Người Vị Thủy không thể ăn được nem Thanh Hóa, vì theo họ, món đó không ra gì.[/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color]


[color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="#660000"][font="verdana"][color="black"][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color]

[color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="#660000"][font="verdana"][color="black"]Phụ nữ chỉ làm được những việc phụ giúp như chuẩn bị rau thơm, bóc tỏi.[/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color]



[color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="#660000"][font="verdana"][color="black"]Nhận định của ông Sanh về nguồn gốc của món thịt sống ở làng Vị Thủy không có cơ sở lịch sử vững chắc, song cũng phải công nhận là có lý riêng.

Qua trò chuyện với ông Sanh và các cụ già trong làng, người làng Vị Thủy không chỉ ăn món thịt nạc sống, gọi là nem, mà họ còn ăn cả xương lợn sống!

Xương sườn lợn sống được tách ra từ con lợn vừa mổ xong, để nguyên cả lớp thịt nạc dày chừng 0,5 - 1cm bám ở ngoài. Người ta cũng dùng sống dao rựa dần đều tay, cần mẫn. Chính vì băm xương, nên loại thớt phải là thớt nghiến, bền, cứng, không lên mùn.

Để băm được 1kg xương sườn lợn nát nhừ, phải mất 2-3 tiếng đồng hồ, do đó, người không có tính kiên nhẫn, thì không thể chế biến được món này. Việc dần xương cũng phải đều tay, kiên trì như tụng kinh gõ mõ. Người nóng tính không thể làm được món này, vì nếu cứ băm hùng hục, rồi lại nghỉ, xương sẽ nhừ không đều, mà chỗ nát, chỗ lổn nhổn, ăn lạo xạo.[/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color]


[color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="#660000"][font="verdana"][color="black"][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color]

[color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="#660000"][font="verdana"][color="black"]Từ những tảng thịt sống...[/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color]



[color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="#660000"][font="verdana"][color="black"][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color]

[color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="#660000"][font="verdana"][color="black"]Sau khi trộn gia vị, đã thành những quả nem ngon lành.[/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color]


[color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="#660000"][font="verdana"][color="black"]Băm xương đến khi nào sờ thấy mịn, mát tay thì rắc thêm mì chính, bột canh, mắm cốt cho đậm đà. Các loại rau thơm như mùi tàu, răm cũng được trộn vào xương băm nhuyễn.

Khi những khúc xương đã nhừ thành một thứ bột mịn, dẻo quánh, thì trộn gạo rang đã giã thành bột. Những giọt nước chảy ra trong quá trình băm xương được giữ lại, trộn vào để món xương dẻo quánh, đỡ khô. Món này được người dân Vị Thủy gọi là chạo.

Điều đặc biệt là món này không cho tỏi, cũng chẳng vắt chanh. Chỉ chấm với nước mắm cốt vắt chanh, dầm tỏi. Người dân trong làng cứ thế ăn nhiệt tình, mà không hề đau bụng.

Vì món ăn này vô cùng công phu, tốn kém thời gian, nên ít được sử dụng. Trong các lễ cưới không có mặt nó, vì không đủ sức để làm.[/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color]



[color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="#660000"][font="verdana"][color="black"][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color]

[color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="#660000"][font="verdana"][color="black"]Anh Đinh Văn Hưng là người sinh ra ở làng Vị Thủy, nên dù sống nhiều năm ở Hà Nội anh vẫn không thể quên được món ăn độc đáo của quê mình.[/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color]


[color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="#660000"][font="verdana"][color="black"][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color]

[color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="maroon"][font="tahoma"][color="#660000"][font="verdana"][color="black"]Trong bữa cơm sang trọng ở Thủ đô của người gốc làng Vị Thủy, không thể thiếu món nem làm tự thịt sống.[/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color][/font][/color]



Cũng vì cuộc sống bận rộn, nên món chạo làm bằng xương lợn sống độc đáo này không còn hiện diện thường xuyên trên mâm cơm người làng Vị Thủy nữa. Nó thường chỉ xuất hiện trong các bữa giỗ. Con cháu tụ họp cùng băm chặt chan chát trong ngày giỗ cho vui tai, tăng thêm sự gần gũi, tình cảm. Và đặc biệt, món đó được đưa lên bàn thờ, mời tổ tiên về thưởng thức trước, rồi con cháu mới được ăn sau.

Ngoài các món liên quan đến thịt sống, xương sống của lợn, người làng Vị Thủy còn ăn khá nhiều món cá sống nữa, như cá nhệch, cá mè sống. Hai món gỏi này thì khá nổi tiếng và nhiều nơi ăn, chứ không riêng gì làng Vị Thủy. Những ngày hè, khi gieo mạ, mưa rào, người làng Vị Thủy còn có một món ăn lạ hơn, là món châu chấu, muồm muỗm (loại côn trùng to hơn châu chấu). Riêng món thịt chuột đồng, thì tài chế biến của người làng Vị Thủy đã nổi danh khắp vùng. Mùa gặt cuối năm, người làng Vị Thủy săn chuột vui như hội.

Vị Thủy quả là một ngôi làng độc đáo, với nhiều món ăn lạ, rất cổ xưa.

Rời làng Vị Thủy, tôi không mang theo nỗi ám ảnh kinh hoàng với các món thịt lợn sống như ban đầu, mà có vẻ như đã nhớ những món thịt sống ấy.

Thật bất ngờ, trên chuyến khách đi Hà Nội, tôi lại ngồi cạnh anh Đinh Văn Hưng, người làng Vị Thủy, hiện là giảng viên Học viện Kỹ thuật Quân sự. Kể chuyện ăn thịt lợn sống, anh Hưng mở ba lô cho tôi xem: Cả một ba lô, ngập một thứ gạo rang giã thành bột.

Anh Hưng bảo, anh đã thử rang gạo và xay thành bột, nhưng không hiểu sao không thể ngon bằng gạo rang của người Vị Thủy. Vậy nên, mỗi lần về quê, anh lại mua đầy ba lô bột gạo rang mang lên Hà Nội để làm nem ăn dần.

Vậy là, thi thoảng thèm món thịt sống Vị Thủy, tôi lại gọi anh Hưng, và thế là, lại được đánh chén món thịt lợn sống đặc biệt này tại Hà Nội.


SƯU TẦM NGUỒN NET
[/align][/align][/align][/align] Reply to: Reply to: Trieu Am . All [/align] Reply to Trieu Am .[/align][/align]
0

Trích đoạn: Ct.Ly







[/align]


Ảnh CtLy: bải biển ở Costa Rica





hay lắm Huyền Băng ! cuối cùng là Sản phẩm trọn gói hén !
vậy mà vui nhen !
cho Ong " ăn theo " chúc híu hén ?

http://www.box.net/shared/jqy5js2meg2m34x8gqvn
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-04 00:13:56Ct.Ly>




Mèn ơi

Onglynh hay thiệt, mới đem nhạc vào đã có bài của ong vào phụ họa [sm=35.gif]



[themNhac]http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/musique/UocMuon.dzuylynh.mp3[/themNhac]





Costa Rica
📎 binhminh2
0
Chào ông chủ vườn Tri âm,

HB tui hỏng ngờ lại được cái "ân hận" xí quên hân hạnh được ông phổ bài thơ ước muốn của tui thành dân... dã ca.

Hy vọng tui sẽ nổi đình nổi đám sau khi được mọi người chia sẻ ý tưởng qua Ước muốn với giọng ca đương lên của ông.

Merci cái đùng nha!

[sm=band.gif]



Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-05 17:28:48Phù Vân>
ĐỈNH CAO TRÍ TỆ

CÁI KHÓ NÓ BÓ CÁI KHÔN
CÓ NGÀY BÓ CHIẾU MÀ CHÔN GẦM CẦU
TẨY CHAY " HOÁ CHẤT BA TÀU "
CÁI GÌ CŨNG GIẢ THIỆT RẦU LÀM SAO !
DÂN TA KHỐN KHÓ LAO ĐAO
LŨ TÀU NHƯ ĐÁM CHÓ NGAO HẠI NGƯỜI
TIỂU THƯƠNG LÒNG DẠ ĐƯỜI ƯƠI
HỌC THEO THÁI THÚ CHẾT TƯƠI CÓ NGÀY !!!

"Phù phép" trái cây






Tuổi Trẻ – 16 giờ trước

TTCT - Nhiều loại trái cây đang được các thương lái, chủ vựa thúc chín, làm đẹp và kéo dài “tuổi thọ” bằng hóa chất. Theo cảnh báo của giới khoa học, việc sử dụng hóa chất vô tội vạ để bảo quản trái cây sẽ khiến người ăn có nguy cơ ngộ độc rất cao.



“Bảo đảm hôm sau trái sẽ chín đều” …[/align][/align][/align]
Sáng 20-7, chúng tôi theo chân bà Lan - một thương lái - chở sọt sầu riêng chạy rà rà trên quốc lộ 56 (xã Nhân Nghĩa, huyện Cẩm Mỹ, Đồng Nai). Bà Lan tỏ vẻ kín kẽ khi chúng tôi thắc mắc: “Mua trái non vậy sao chín được?”. Nhưng khi biết chúng tôi có nhu cầu mua lượng hàng lớn, bà ôn tồn: “Bọn tui mỗi ngày mua vài tấn, hơi đâu đợi trái rớt... Cứ cắt về dùng thuốc cho khỏe”.

Thông thường sầu riêng từ lúc ra hoa đến kết trái chín phải mất 100-110 ngày, tuy nhiên bà Lan cho người vào tận vườn cắt trái non chỉ từ 70-80 ngày tuổi.

Từ “tắm” đến chích hóa chất

Giữa trưa, vựa trái cây của bà Trang ven quốc lộ 56 (xã Nhân Nghĩa) tấp nập xe ra vào chở hàng. Hàng trăm trái sầu riêng lớn nhỏ xếp thành đống lớn dọc khuôn viên gian hàng, trên trái còn rỉ nước. Ngỡ chúng tôi là mối mới nên bà Trang không ngần ngại nói: “Ở đây phải dùng thuốc mới đủ hàng cung cấp trái chín”.

Mỗi ngày vựa bà Trang cung cấp hơn 1 tấn sầu riêng “chẻ” cho những người bán sỉ ở các tỉnh miền Đông. Công nghệ “tắm” thuốc cho trái chín nhanh và đều khá đơn giản. Chỉ về phía thùng nhựa 20 lít, bà Trang giải thích: “Cho 2-3 nắp ethephon vào thùng, khuấy đều rồi lần lượt nhúng trái vào thùng và xếp qua bên này. Chỉ sau một đêm là trái chín đều hàng loạt”.

Thấy chúng tôi có một chai hóa chất nhãn hiệu HPC-97HXN Trái Chín của một xí nghiệp ở quận 12, TP.HCM, bà Trang nói liền: “Bên tôi cũng xài thuốc này. Nhiều tay còn xài thuốc cho trái vỏ mỏng, chích thẳng vô trái mít, nhúng đu đủ...”. Và “hàng” ra thị trường thì không người tiêu dùng nào có thể biết được trái đã “tắm” thuốc do thuốc không màu và hương thơm nhẹ.



Các loại hóa chất dùng để thúc chín trái - Ảnh: …[/align][/align][/align]
Bà Dũng, một chủ vườn mít ở huyện Cẩm Mỹ, nói: “Tui chỉ biết bán trái cho các tay buôn đánh xe vào tận vườn mua mít, sầu riêng. Các lái này mua cả trái non trái già. Không biết họ mần thuốc gì mà bán chạy lắm”. Không khó để tìm ra loại thuốc này ở các tiệm bán thuốc bảo vệ thực vật, phân bón ven quốc lộ 1A, quốc lộ 56 thuộc tỉnh Đồng Nai. Ông Tâm, một chủ tiệm tạp hóa ở chợ Nhân Nghĩa, cho biết: “Hàng này rất bán chạy, người ăn trái có làm sao đâu. Giá 32.000 đồng/500ml”.

Từ một đầu mối, chúng tôi liên hệ với ông Khánh, chủ vựa mít trên quốc lộ 1A thuộc xã Hưng Lộc, huyện Thống Nhất, Đồng Nai. Chiều 19-7, ông Khánh vừa chở mít gửi xe khách về Quảng Ngãi vừa nói mít đang vào cuối vụ nên lượng hàng không thể “chẻ” cho các mối mới. Tuy nhiên, chiều 20-7 trở lại vựa ông Khánh thì bà Mai (vợ ông Khánh) ngỡ chúng tôi là bạn hàng quen nên liền lấy ra lỉnh kỉnh chai lọ đựng hóa chất, một ống chích bằng nhựa, một tuôcnơvit được mài nhọn.

Đã sử dụng “công nghệ” được hơn một năm nay, bà Mai hướng dẫn: “Sau khi dùng dùi nhọn đâm vào cuống trái, chỉ cần bơm 2-5cc (1cc = 1ml) tùy trái lớn hay nhỏ, muốn chín nhanh thì bơm nhiều hơn. Sau hai ngày bảo đảm trái chín đều, không sượng. Trường hợp trái đã chín một phần thì bơm thuốc vào phần còn lại coi như trái chín đều”.

Bà Mai cho hay lượng hàng mỗi ngày có thể lên đến gần 1 tấn, đa số do các đầu mối ngoài Hà Nội và miền Trung đặt làm. “Mít ở đây sau thời gian vận chuyển tới nơi là trái đã chín đều, bán chạy hơn” - bà Mai khẳng định.



Những trái sầu riêng đã được “tắm” …[/align][/align]
Kéo dài “tuổi thọ”

Do biết chúng tôi được người quen giới thiệu nên ông Thuận, chủ vựa trái cây trên đường Tô Ký (Q.12), không ngần ngại tiết lộ “mánh”. Mỗi ngày ông Thuận mua 1 tấn trái cây từ chợ đầu mối Hóc Môn, sau đó tùy mặt hàng mà có “công nghệ” xử lý riêng. Sầu riêng nhúng vào dung dịch hóa chất màu vàng xuất xứ từ Trung Quốc; riêng táo, cam cho vào bình nhỏ 3 lít phun sương lên mặt, trái sẽ đẹp hơn và để lâu ít nhất một tháng.

Ông Thuận lấy một trái mít, nhanh tay dùng tuôcnơvit chọc vào cuống, sau đó bơm một dung dịch không màu vào rồi giải thích: “Nếu muốn nhanh chín thì dùng liều mạnh, khoét lỗ bơm vào trong trái. Như trái mít này đúng 24 giờ sẽ chín đều”.

Tại khu vực chợ Kim Biên (Q.5, TP.HCM), chúng tôi ghi nhận có hàng chục loại hóa chất không nhãn mác, chủ yếu nhập từ Trung Quốc, dùng để thúc chín trái. Trưa 21-7, cô nhân viên cửa hàng Lợi Tín giới thiệu: “Ở đây chị có nhiều loại bán cho nhiều mối rồi nên cứ yên tâm. Loại đậm đặc cho trái mau chín giá 500.000 đồng/lít”.

Nhiều loại hóa chất làm đẹp trái, giữ trái lâu hư cũng được bày bán công khai. Theo các chuyên gia hóa chất, đây là các nhóm hóa chất có tác dụng chống mốc, chống nấm (carbendazim, benomyl...) nên có khả năng giữ được trái không hư trong thời gian dài.

Ông Phương, quê Bắc Giang - một lái buôn có hơn mười năm trong nghề đã giải nghệ, nói: “Ở chợ Kim Biên có đủ loại hóa chất giúp trái mau chín, kéo dài thời gian bảo quản. Tùy trái mà phun hay chích sẽ giúp trái đẹp như ý muốn”.

Không ít người dùng các loại hóa chất không tên vì mục đích lợi nhuận. Tưởng chúng tôi là dân trong nghề, ông Huynh, chủ sạp bán trái cây ngụ P.Linh Chiểu, Q.Thủ Đức, thừa nhận nhiều khi bán chậm phải dùng hóa chất bảo quản để kéo dài tuổi thọ cho trái, như vậy mới mong thu hồi vốn.

Ông Huynh phân trần: “Làm thế cũng chưa bằng loại nho Trung Quốc. Mười lần khui thùng hàng thì có đến mười lần tôi phát hiện bên trong có chai nhỏ bốc mùi khó chịu. Loại trái này để được gần tháng trời vẫn tươi nguyên”.

NGỌC KHẢI - KHƯƠNG VĂN

-------------------------

Người bán không dám ăn

Gần đây, nhiều bạn đọc Tuổi Trẻ gọi điện thông tin lo ngại về tình trạng trái cây có sử dụng hóa chất bảo quản. Mới nhất là trường hợp trái dưa nặng hơn 6kg do chị Nguyễn Thị Thanh Thúy (ấp 1, xã Đông Thạnh, huyện Hóc Môn, TP.HCM) mua từ trước Tết Nguyên đán 2011 còn tươi nguyên (Tuổi Trẻ ngày 1-7).

Tương tự, chị Thanh Xuân (P.Tân Quý, Q.Tân Phú) cho hay: “Trái táo ông xã tôi mua ngoài chợ về chưng hơn ba tháng trời vẫn còn tươi nguyên, nhưng khi bổ ra thì bên trong đã thối mốc. Không hiểu trái này dùng chất gì mà giữ lâu đến vậy”.

Ông Chiến, một chủ sạp trái cây ở P.Trung Mỹ Tây, Q.12, nghe thông tin trên chỉ cười xòa, lấy một trái bơ bóng đẹp nhất sạp ra giới thiệu: “Trái cây không dùng thuốc thì khách chê mẫu mã không bóng đẹp, rất khó bán. Ngay cả bọn tôi cũng không dám ăn vì sợ hàng bị các đầu mối mua về đã có dùng thuốc”.

-------------------------

Có nguy cơ gây ngộ độc

Ethrel có tên thương mại là Ethephon với hoạt chất chính là 2-chloroethyl phosphonic acid. Ethrel được xếp vào nhóm các chất điều hòa sinh trưởng thực vật. Cơ quan Quản lý thuốc và thực phẩm Hoa Kỳ (FDA) cho phép sử dụng ethrel với liều lượng thích hợp để thúc chín trái cây như cà chua, dâu, táo. Úc, New Zealand và Hà Lan cũng cho phép tương tự nhằm rút ngắn thời gian chín và giảm tổn thất sau thu hoạch.

Cục Bảo vệ môi trường Hoa Kỳ (US-EPA) đã xác định ethrel đi vào cơ thể qua thực phẩm chỉ an toàn nếu liều lượng mỗi ngày không vượt quá mức cho phép 0,05mg/kg cân nặng cơ thể.

Tại Việt Nam, các sản phẩm ethrel mới được Bộ NN&PTNT cấp phép sử dụng như một loại chế phẩm kích thích mủ cao su và thúc chín quả bông. Một số cơ quan nghiên cứu đã ứng dụng ethrel để kích thích chôm chôm ra hoa trái vụ. Riêng hóa chất ethrel nhập từ Trung Quốc chưa được chính thức cấp phép. Vì thế “Nếu ai/đơn vị nào sử dụng vào mục đích khác là vi phạm và sẽ bị xử lý theo quy định của pháp luật” (trích lời của cục trưởng Cục Bảo vệ thực vật thuộc Bộ NN&PTNT).

Nếu bơm chích vào cuống trái mít hay sầu riêng với liều lượng vượt ngưỡng sẽ gây độc vì lượng ethrel hấp thu vào người sử dụng (nặng 60kg) có thể &gt; 3mg. Người ăn trái cây có sử dụng các hóa chất bảo quản không cho phép hoặc vượt quá ngưỡng cho phép đều có nguy cơ bị ngộ độc, nặng sẽ bị ngộ độc cấp tính, nếu ăn thường xuyên mỗi ngày sẽ bị ngộ độc mãn tính.

TS NGUYỄN ĐĂNG NGHĨA
(Trung tâm Nghiên cứu đất - phân bón & môi trường phía Nam)
[/align]
[/align]





0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-05 05:21:29Phù Vân>
Trích đoạn: Huyền Băng

Chào ông chủ vườn Tri âm,

HB tui hỏng ngờ lại được cái "ân hận" xí quên hân hạnh được ông phổ bài thơ ước muốn của tui thành dân... dã ca.

Hy vọng tui sẽ nổi đình nổi đám sau khi được mọi người chia sẻ ý tưởng qua Ước muốn với giọng ca đương lên của ông.

Merci cái đùng nha!

[sm=band.gif]






Phù Vân tui nghĩ là chiện ƯỚC MUỐN này hỏng phải là của riêng HuyềnBăng Thái Thái nên OngLynh thấy tỷ vô thăm CLB , ổng mừng MUỐN ƯỚT lun đi !
Chắc là cảm động đậy dí bạn hiền dị mừ !
Thấy ổng bị mí đứa nhỏ mè nheo wá tụi ngịp ghê !
Ổng có nhờ tui nhắn dí chị là đi chợ mừ gặp CÁI ROI MÂY nào tốt mừ bán giá bèo nhớ mua dùm một cái bự chàm wàm cho ổng á !
Tui có gởi tiền cho Công tử Lỳ nhờ mua ROI rùi nhen chị !
Coi chừng giả nhím đi mua chè đậu đỏ bánh lọt bao thằng Tóc lun á !
E hèm ! dạo này sao tui thấy mấy con dê lòng dòng ở xóm con Thơ wá chòi nhen !
Cái xóm nhà lá đó là lun lun lộn xộn hà
Nhớ để mắt dô chúc híu hen !
Tháng Bảy hay bị mưa ngâu ướt nhẹp lắm à !

Nhớ khi nào wởn wởn mò dô chơi nhen tỷ !

dzui dzẻ hén HB !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-06 01:22:23Ct.Ly>
Coi chừng giả nhím đi mua chè đậu đỏ bánh lọt bao thằng Tóc lun á !


Bà Phù Vân há

dám nói xấu hai người vắng mặt nha

TN đem kiếm ra coi rỉ sét chưa TN

[sm=daukiem.gif]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-06 16:19:56dzuylynh>


[/align][/align]

[/align]

http://www.box.net/shared/fahdo96ooagd95zmox4e

THÓANG NHỚ MONG MANH

Album Lệ Tým _ thơ Phương Vy . phổ nhạc & trình bày Dzuylynh

Half Moon Bay August 4.2011




Một chút hồn nhiên, một chút buồn

Ánh trên đôi mắt bóng sầu vương

Suối mây chải xoã ôm vai nhỏ

Vành nón nghiêng che phủ dáng thương

Bóng ngả em về chênh chếch nắng

Hồn mơ anh đến lập lờ sương

Bâng khuâng tự hỏi... ai mong đợi ?

Thoáng nhớ mong manh… dạ chớm buồn!


Phương Vy
24.7.2011
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-06 16:40:30Phù Vân>
ĐỌC BÁO GIÙM BẠN - GIẢI TRÍ CUỐI TUẦN

" GIỐNG SÓI SĂN CHO DÙ ĐÃ THUẦN HOÁ , BẢN NĂNG VÀ THÚ TÍNH CỦA NÓ LÀ VẪN LUÔN CẤU XÉ VÀ ĂN THỊT ĐỒNG LOẠI , NHƯNG LÚC NÀO CŨNG PHẢI CỤP ĐUÔI TRƯỚC CHỦ NHÂN CỦA CHÚNG."
( Thao Thú Sư Lâm Ngố )


                               
                                    ẢNH ĐẸP QUÊ HƯƠNG _  BÁNH GIÀY BÁNH CHƯN
....

Chính phủ Pháp ở Đông Dương có liên tục thực thi chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa trong giai đoạn 1909 – 1945 hay không?

Giáo sư Li Jinmin, Trường Nghiên cứu Đông Nam Á tại Đại học Hạ Môn trong bài viếtNguồn gốc và sự tranh cãi đang diễn ra về vấn đề Biển Đông” đăng trên “Beijing Review” (1/8/2011) đã nhận xét: ‘Pháp đã không kiểm soát quần đảo Nam Sa sau chiến tranh thế giới thứ II. Hơn nữa, không có tài liệu chứng minh việc chuyển giao giữa Pháp và Việt Nam. Ngoài ra, Việt Nam thừa nhận quần đảo Nam Sa và quần đảo Tây Sa là lãnh thổ Trung Quốc trong quá khứ. Vì vậy, dựa trên nguyên tắc estoppel của luật pháp quốc tế, chính phủ Việt Nam hiện nay nên tuân theo ghi nhận trước đó’ (*).

Lịch sử tranh chấp 2 quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa đối với ViệtNamcủa Trung Quốc có đúng như thế không?Bài viết này đã có chỉnh sửa, bổ sung thêm tư liệu nhằm phản bác lại quan điểm sai trái và hàm hồ của Giáo sư Li Jinmin.
Đinh Kim Phúc
“Hoàng Sa là một quần đảo thuộc về An Nam”
(Les Lettres étudiantes et curieuses – Tập 3 trang 38,
nhà xuất bản văn học Panthéon, năm 1843)
————–




Bản đồ khu vực Đông Nam Á do Jean Baptiste Nolin hoàn thành năm 1687 (Nguồn: Bản đồ ký hiệu C.C. 1144.A lưu trữ tại Thư viện quốc gia Bồ Đào Nha)




Khu vực quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa được ghi chú là: Baixos de Chapar de Pulls Scir (Tạm dịch: Bãi cát Champa là Bãi Đá Ngầm) nằm trong Vịnh Cochin Chine (Golfe de la Cochin Chine)Khi nhắc đến hai quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa, người Pháp đã nhận xét:“Quần đảo Hoàng sa gồm những đảo nổi tiếng trong biên niên sử hàng hải qua chuyện mắc cạn của tàu “l’Amphirite”, chiếc tàu đầu tiên của Pháp dưới thời vua Louis XIV, đi từ Pháp qua Trung Quốc (1698).Quần đảo nhỏ này có vị trí ở khoảng vĩ độ giữa Huế và Đà nẵng, chia làm hai nhóm: nhóm Croissant (Trăng Khuyết), ở gần bán đảo Đông Dương nhất, và nhóm l’Amphitrite (An Vĩnh), xa về phía Đông. Vị trí địa lý của quần đảo không ra ngoài phạm vi lãnh thổ của vua An Nam, Gia Long, đã đặt chủ quyền từ năm 1806.Nhóm Trường Sa, được biết dưới tên nhóm đảo Tempête (Bão Tố) nằm ở vị trí mà phần lớn thuộc Đông Dương, cùng vĩ độ của quần đảo Côn lôn. Một nhóm khoảng 14 đảo, Trường Sa trải rộng ở phía đông nam của Paradang, phía nam của Hoàng Sa, 594 dặm về phía nam đảo Hải Nam. Các đảo này có nhiều đảo san hô, là nơi trú ẩn của vô số chim biển; là một vị trí tuyệt vời cho thủy phi cơ trong vùng Đông Nam Á, nằm giữa khoảng cách giữa bán đảo Đông Dương và Bornéo” [1].Cho đến trước năm 1909, thế giới đã chứng kiến một sự kiện chưa từng có tiền lệ: quân đội của một nước da vàng đánh thắng quân đội của một nước da trắng. Đó là cuộc chiến tranh Nga-Nhật (1904-1905).Đây là một thắng lợi đầu tiên của một nước châu Á trước một cường quốc châu Âu trong thời kỳ hiện đại. Uy thế của Nhật Bản tăng lên nhanh chóng và bắt đầu được coi là một cường quốc đầu thế kỷ XX. Chủ nghĩa Đại Đông Á đang trên đà thẳng tiến.Trước đó, trong cuộc chiến tranh Trung-Nhật (1894-1895) và chiến thắng cũng đứng về phía Nhật Bản nên đã làm cho giới lãnh đạo Trung Quốc lúc bấy giờ thức tỉnh, họ bắt đầu coi trọng đại dương và chiến lược hướng ra đại dương cũng bắt đầu từ đó. Và phươngNamvẫn là hướng bành trướng truyền thống của các nhà nước phương Bắc.




Bản đồ Trung Quốc năm 1910 (thời Nhà Thanh)[Bản đồ rõ ràng không phải của Trung Quốc mà do người phương Tây vẽ về thời nhà Thanh, Trung Quốc vào năm 1910 AD, một năm sau chủ quyền của Trung Quốc bị đe dọa và bị bao vây hơn 70 năm.Trong Bản đồ năm 1910 này, được vẽ một năm trước khi hoàng đế cuối cùng của nhà Thanh, Tuyên Thống (còn có tên Aisin-Gioro Pu Yi) thoái vị và cuối cùng đã kết thúc giai đoạn lịch sử phong kiến Trung Quốc, Trung Quốc được vẽ với ranh giới và sự xác định nhỏ nhất. Đáng chú ý là vùng Đông Bắc (Mãn Châu), và Nội Mông, cả hai vùng lãnh thổ trên danh nghĩa do Trung Quốc kiểm soát và thuộc chủ quyền của Trung Quốc được vẽ như các khu vực riêng biệt].(Nguồn: http://www.drben.net/files/China/ChinaMaps-ALL/Historic_Maps/Qing_Dynasty-1644-1911/_Ancient_Maps__Asia_-_Chinese_Empire_1910-S_op_800×611.jpg)Trong bối cảnh ấy, tầm quan trọng của hai quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa đã được nhận thức lại: “Các đảo nhỏ, đá ngầm mà trước đây chưa bao lâu, gây cản trở và làm người ta né tránh, thì hôm nay lại là chủ đề để người ta nghiên cứu, đặt tham vọng, và thay đổi quan điểm ngoại giao. Hậu quả là, người ta phát hiện ra những điều mà trước đây đã bỏ qua: đó là nơi có thể làm căn cứ không quân, điểm để quan sát và tuần cảnh trên biển” [2].Đầu năm 1907, Nhật Bản chiếm Đông Sa (Pratas), Tổng Đốc Quảng Đông lúc bấy giờ là Trương Nhân Tuấn đã nhiều lần trình lên cho triều đình Nhà Thanh ở Bắc Kinh để thương thảo với chính phủ Nhật trả lại. Bộ Ngoại Giao Trung Quốc điện cho Tổng Đốc Trương Nhân Tuấn giao thiệp với lãnh sứ Nhật ở Quảng Châu để giành lại đảo này. Đến ngày 7/10/1907, Nhật Bản trao lại đảo này cho Trung Quốc. Như vậy, sự kiện Nhật Bản nhòm ngó đảo Đông Sa vào năm 1907 làm cho các nhà cầm quyền miền Nam Trung Quốc quan tâm đến các đảo trên biển Đông.Năm 1909, vì cho rằng quần đảo Hoàng Sa là vùng đất vô chủ, và sợ Nhật Bản đánh chiếm, lần đầu tiên chính quyền Quảng Đông (Trung Quốc) đã lập một ủy ban quản lý vùng và lệnh cho đô đốc Lý Chuẩn tiến hành cho khảo sát Hoàng Sa. Quá trình tranh chấp biển Đông của Trung Quốc có thể nói rằng đã bắt đầu từ đây.“Vào năm 1909, hai tàu chiến nhỏ của Trung Hoa đến từ Quảng Châu, bất ngờ, buộc 2 người Đức giao nộp tài liệu khảo sát về quần đảo trong vòng 24 giờ, nhưng họ loan một mẫu tin trong một tờ báo lớn ở Quảng Châu, ngày 20 tháng 6, một tin quan trọng khôi hài: ‘Teo-tai-Li, như đã nói, là đã vẽ một bản đồ tổng quát về các đảo mà ông đã khám phá và 15 bản đồ riêng của cùng những đảo đó (trong vài giờ !)” [3].




BáoLa Nature số 2916 ngày 1-11-1933Xác nhận sự kiện trên, báo Advertiser số ra ngày thứ Ba, 29/6/1909 đã viết:“Tin từ cảng Darwin hôm 28/6 – một nguồn tin từ Trường Sa (Hồ Nam, Trung Quốc) cho biết Trung Quốc vừa tiến hành một sứ mạng chính thức với sự tham dự của cả các sĩ quan chỉ huy cấp cao, đó là ra thăm quần đảo Hoàng Sa trên 3 pháo hạm Fupao, Chinhao và Kwong Kum để thượng cờ rồng (Long kỳ – cờ Thanh triều Trung Quốc) tại quần đảo này. Đảo Hữu Nhật bị đổi tên thành đảo Fupao, đảo Cây thành đảo Chinhao sau khi hai con tàu trên tới các đảo này. Điều này cho thấy người Trung Quốc đang nhắm tới việc biến Du Lâm Cảng (Zulinkan) thành căn cứ phía Nam cho hải quân Trung Quốc trong tương lai” [4].Cũng trên báo Advertiser số ra ngày thứ Hai, 5-7-1909, tiếp tục đưa tin:“Đô đốc Le và Taotai Li, những người vừa ghé thăm quần đảo Hoàng Sa, đã trình tấu cho Phó Vương Quảng Đông là hai đảo Fuk-Po và Mo-Huk có thể được dùng để làm thương cảng, và một cây cầu sẽ nối liền hai đảo. Họ cho biết các cơ sở làm nông nghiệp, sản xuất muối, và nghề cá có thể được duy trì trên những đảo này” [5].




Tin về quần đảo Hoàng Sa trên trang 8 báo The Advertiser, ngày thứ Hai, 5-7-1909Từ những sự kiện kể trên, cho đến nay các học giả Trung Quốc vẫn căn cứ vào đó coi như hồ sơ pháp lý của mình để hợp thức hóa trong việc lên tiếng chủ quyền của họ trên biển Đông. Nhưng phía Trung Quốc quên rằng trong các năm 1895, 1896 khi các ngư dân ở đảo Hải Nam ra cướp đồng trên các tàu bị đắm tại Hoàng Sa như tàu Bellona của Đức và tàu Himeji Maru của Nhật, chính phủ Anh đã phản kháng và Trung Quốc tuyên bố chính thức là quần đảo này không thuộc về mình [6].Trong khi ấy, sau khi Hoà ước Giáp Thân (1884), là Hoà ước được Triều đình Huế kí với nước Pháp công nhận cuộc bảo hộ của Pháp và kể từ đây thực dân Pháp đặt nền bảo hộ trên toàn cõi Việt Nam.Thực dân Pháp sẽ thay mặt Việt Nam trong những quan hệ ngoại giao với nước ngoài bên cạnh là đảm bảo chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam. Cũng theo tinh thần của Hòa ước Giáp Thân, thực dân Pháp tiếp tục thực thi chủ quyền của ViệtNamtrên hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa. Trong khoảng thời gian từ 1894-1899, Pháp đã đạt được nhiều lợi ích từ Đông Dương, Trung Quốc và đạt được về nguyên tắc những lợi ích căn bản tại đây, nhưng cũng kể từ thời gian này, chính sách của chính phủ Pháp chú trọng đặc biệt vào Châu Phi. Nhưng chúng tôi thấy rằng không vì lợi ích kinh tế ở Châu Phi và những khó khăn ở Đông Dương (lúc đầu người Pháp không mấy quan tâm đến Hoàng Sa) thực dân Pháp vẫn tiếp tục duy trì chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa:“Cần nhắc lại rằng trong khoảng năm 1899, M. Doumer, khi đó là Thống đốc Toàn quyền Đông Dương, đã ra lịnh xây dựng một hải đăng trên đảo Hoàng Sa. Một dự án đã được viết hoàn tất. Dự án này đã bị ngưng trệ một cách lặng lẽ trong khối nhiệm vụ của một quan toàn quyền” [7].Dự án này tuy được Toàn quyền Paul Doumer ủng hộ nhưng bất thành vì thiếu ngân quỹ. Giải thích về vấn đề, báoLa Nature có nhận xét: “Chính phủ Pháp, đã thiết lập sự đô hộ của họ đối với An Nam mà những hòn đảo này thuộc lãnh thổ của An Nam, nên Pháp có quyền sở hữu và trách nhiệm coi sóc đối với lãnh thổ mới này. Phải nhận thấy rằng họ đã hoàn toàn phớt lờ trách nhiệm cho đến hôm nay. Lý do vì lợi tức ít oi hoàn toàn không biện bạch được cho việc thờ ơ này” [8].Tuy nhiên, hải quân Pháp vẫn tuần tiễu vùng biển để giữ an ninh và cứu giúp các thuyền bị đắm: “Từ thời kỳ này đến 1920, quần đảo Hoàng Sa chìm vào quên lãng. Trong thời kỳ này, tàu của sở thuế Đông Dương thỉnh thoảng ghé nơi này nơi kia giữa các đảo của quần đảo, khi thì can thiệp giữa các người đánh cá Trung Hoa và An Nam khi họ hành nghề ở đó, bước đầu họ phải vất vả đánh bắt sản vật biển để sau đó đem bán cùng với các sản vật biển khác mà phụ nữ và trẻ em thu lượm được, khi thì ngăn chận bọn buôn lậu vũ khí và á phiện” [9].Bên cạnh việc giữ gìn an ninh trên biển, năm 1917, 1918 trong các báo cáo của chính quyền Pháp tại Đông Dương, có đề cập đến việc cần thiết lắp đặt đài radio TSF, trạm quan sát thời tiết, hải đăng trên quần đảo Hoàng Sa. Điều này cho thấy Pháp sớm quan tâm quản lý, thực thi chủ quyền Hoàng Sa trong Đông Dương thuộc Pháp [10].Chúng ta thấy rằng, từ cuối năm 1918, sự kiểm soát của Pháp trên biển Đông rất gắt gao, chính vì thế Nhật Bản phao tin là Pháp giành quyền khai thác phốt-phát.Năm 1920 khi tàu Khuou Maru ở Kobe thuộc tập đoàn Mitsui Busan Kaisha chở phốt phát khai thác từ đảo Phú Lâm bị tàu chiến Pháp Espadon bắt mới rõ là tàu Nhật này đã được Hải quân Pháp đóng ở Sài Gòn xem như cho phép vì chỉ đánh giá về mặt quân sự. Cũng trong năm này, Công ty Mitsui Busan Kaisha xin phép Pháp khai thác quần đảo Hoàng Sa nhưng Pháp từ chối.“Trong bản tường trình cho Bộ Thuộc địa tại Paris viết ngày 20 tháng ba năm 1930, chính phủ thực dân Pháp tường thuật rằng vào năm 1927 Lãnh sự Nhật Bản tại Hà Nội, ông Kurosawa, đã thay mặt chính phủ Nhật Bản hỏi Pháp về tình trạng một số đảo trong vùng biển Đông. Nhưng Lãnh sự Nhật Bản tuyên bố rằng, theo chỉ thị của chính phủ Nhật Bản, quần đảo Hoàng Sa dứt khoát không được bàn đến, vì Nhật Bản không hề tranh luận chủ quyền của Hoàng Sa với Pháp” vì đã tự ý đặt Hoàng Sa dưới sự cai quản của chính phủ thuộc địa của Nhật ở Đài Loan [11].Mặt khác, ngày 30/1/1921, Chính quyền miền Nam Trung Quốc ra quyết định sáp nhập hành chánh quần đảo Hoàng Sa (mà họ gọi là Tây Sa) vào huyện Châu Nhai, đảo Hải Nam, tỉnh Quảng Đông đã làm cho chính quyền Pháp ở Đông Dương ngày càng quan tâm hơn đến vấn đề chủ quyền của An Nam đối với quần đảo Hoàng Sa. Từ đây sự tranh chấp giữa Trung Quốc và Pháp về chủ quyền trên quần đảo Hoàng Sa đã trở thành điểm nóng.Tuy hành động xâm phạm chủ quyền của Trung Quốc chỉ diễn ra trên giấy tờ, nhưng Pháp cho rằng đây là hành vi nghiêm trọng. Khâm sứ Trung Kỳ LeFol viết trong thư ngày 22-1-1926 gửi Toàn quyền Đông Dương: “Sau khi Trung Quốc có yêu sách vào năm 1909, vì nước Pháp thay mặt nước An Nam về quan hệ đối ngoại theo Hiệp ước bảo hộ, đáng lẽ phải khẳng định quyền của nước được bảo hộ đối với các đảo hữu quan, thì trái lại hình như hoàn toàn không quan tâm đến vấn đề, như vậy làm lợi cho người Trung Quốc và dường như họ chuẩn bị cho việc nắm quyền sở hữu chính thức đối với các đảo đó”. Cũng trong bức thư trên, ông LeFol cho biết, Thượng thư Bộ Binh Thân Trọng Huề của Nam Triều đã có văn thư ngày 3-3-1925 khẳng định: “Các đảo nhỏ đó [quần đảo Hoàng Sa] bao giờ cũng là sở hữu của nước An Nam, không có sự tranh cãi trong vấn đề này” [12].Ngày 8/3/1921, Toàn quyền Đông Dương tuyên bố hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là lãnh thổ của Pháp.Trước tình hình đó, trong bài báo La perte du Haiphong của tạp chí L’Eveil économique de l’Indochine số 394 xuất bản tại Hà Nội ngày 28/12/1924 đã kêu gọi về sự cần thiết phải chiếm giữ và xây dựng các công trình trên quần đảo Hoàng Sa, lợi ích của việc xây hải đăng trên đảo Tri Tôn [13].Sự kiểm soát biển Đông có hiệu quả của của chính quyền thực dân Pháp đã dẫn đến điều kiện cho phép các cuộc thám hiểm khoa học trên quần đảo Hoàng Sa.“Một cuộc khảo sát về độ sâu vào năm 1926 được tàu De Lanessan của Sở Nghiên cứu Hải dương và Nghề cá Đông Dương thực hiện, với sự điều hành của D’A. Kempf, Giám đốc Sở. Chuyến khảo sát đã ghi nhận thành phần cấu trúc duy nhất của đất đá trên các đảo và đảo nhỏ là đá vôi san hô, trên bề mặt là một lớp san hô sống, cát và sỏi đá vôi.Người ta cũng thấy có một tầng đá vôi phosphat dày chừng 1 m với hàm lượng axit phosphoric từ 23-25% trong tầng mặt, 42% ở tầng sâu (phân tích của Giám đốc Phòng thí nghiệm Hóa học Sài Gòn, M.Michel – chú thích của tác giả bài báo).Sự khám phá ra mỏ khoáng này, thật có lợi như ta đã thấy, nhưng cho đến nay, chỉ có một công ty Nhật, vào năm 1920, được giấy phép của Tư lệnh hải quân Sài Gòn đến khai thác mỏ trên đảo Phú Lâm và Hữu Nhật. Một số lượng phosphat nào đó đã được đưa về qua một đoạn đường sắt nhỏ dẫn đến một cầu tàu dài 300 m, nơi cập bến” [14].Hơn nữa, dường như khó có thể tiến hành khai thác nghề cá dưới dạng công nghiệp trên vùng đá san hô của quần đảo Hoàng Sa. “Quả vậy, những báo cáo của phái đoàn nghiên cứu của tàu De Lanessan nói rằng, dù tìm thấy có rất nhiều loài cá ở đó, nhưng cấu tạo của đáy biển ven bờ gây khó khăn cho việc dùng lưới, công việc mà người ta không thể thực hiện được trong vài phút ở vùng đáy biển gồ ghề nơi có đầy san hô đang sinh trưởng. Cuộc khảo sát đáy biển này, đoàn nghiên cứu đã thực hiện bằng phương cách chiếu sáng, cho phép Sở Nghiên cứu Hải dương và Nghề cá Đông Dương ghi nhận các loài sinh vật biển chưa được biết đến ở đó cũng như có thể trao đổi qua lại giữa các thành viên trong đoàn về số liệu của những khối san hô và độ sâu các vùng trũng phân cách chúng. Nhưng phải nói là rất ấn tượng với khối nước 20 m này, nó trong suốt như thủy tinh với những loài cá nhiều màu sắc rực rỡ lượn qua lại giữa các loài san hô đa dạng” [15].Mặc dù “Có vẻ như việc khai thác này không đem lại hiệu quả nên các công trình xây dựng từ lâu bị bỏ phế: cầu tàu, xe goòng, xà lan xi măng, máy chưng cất, v.v. Việc khai thác, thực tế có vẻ không hữu dụng: gió mạnh, tiếp tế lương thực tốn kém và sự an toàn khi chuyên chở hàng hóa rất bấp bênh. Hơn nữa, dường như khó có thể tiến hành khai thác nghề cá dưới dạng công nghiệp trên vùng đá san hô của quần đảo Hoàng Sa. Quả vậy, những báo cáo của phái đoàn nghiên cứu của tàu De Lanessan nói rằng, dù tìm thấy có rất nhiều loài cá ở đó, nhưng cấu tạo của đáy biển ven bờ gây khó khăn cho việc dùng lưới, công việc mà người ta không thể thực hiện được trong vài phút ở vùng đáy biển gồ ghề nơi có đầy san hô đang sinh trưởng” [16].Nhưng “Tốt hơn là các quy định này được lập ra khi chính phủ đặt trên khối đá ngầm này một hải đăng hiệu quả cho phép tàu đi biển không gặp nguy hiểm khi đi gần đến đó. Sẽ rất tuyệt vời nếu đặt thêm vào nơi đó một trung tâm thông tin khí tượng, ở nơi có nhiều cơn bão chính đi qua trong vùng biển Trung Hoa, để tổ chức và hoạt động của trung tâm này đưa ra những cảnh báo thời tiết [17].Chính vì vậy, D’A. Kempf đã đề xuất thiết lập một đài quan sát và một ngọn hải đăng và nếu có thể là một bến cảng tại Hoàng Sa để có chỗ cho ngư dân tránh bão và bảo vệ ngư dân An Nam [18].“Quyền hạn pháp lý của Pháp vững chắc, và yên ổn đủ để cho phép các cuộc thám hiểm khoa học trên quần đảo Hoàng Sa. Một danh sách đáng kể gồm các công trình nghiên cứu khoa học trong mọi lãnh vực đã được công bố bởi các viện thuộc địa và học giả. Từ 1925, sau sứ mạng khoa học lần đầu tiên trên thuyền De Lanessan do các khoa học gia thuộc Hải học viện Nha Trang nổi tiếng thực hiện, những kiến thức về quần đảo Hoàng Sa được thu thập nhiều” [19].Nhưng quan trọng hơn hết, Viện Hải dương học sau hai năm nghiên cứu và đo đạc đã chứng minh một cách chính xác rằng: “Quần đảo Hoàng Sa nằm trên một cao nguyên chìm dưới biển và dính liền với lục địa Việt Nam”. Ðây là một bằng chứng khoa học càng sáng tỏ hơn giá trị lịch sử về chủ quyền hợp pháp của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa. Ðúng như lời kết luận của Tiến sĩ Krempt, Giám đốc Viện Hải học Ðông Dương, rằng: “Về phương diện địa chất, những đảo Hoàng Sa là một phần của Việt Nam”. Các nhà nghiên cứu hải học, như ông Oliver A. Saix và ông Marcel Beauvoix đều có kết luận như vậy [20].Năm 1927, Pháp cho đặt một trạm khí tượng hạng nhất tại đảo Hoàng Sa và một trạm phong vũ biểu tại đảo Ba Bình. Đây là 2 đài khí tượng nằm trong hệ thống được quốc tế thừa nhận [21].Trong một báo cáo năm 1933 về tình hình kinh tế, tài chính của chính quyền thuộc địa Pháp tại Đông Dương có nói những hoạt động chính của tàu De Lanessan trong chuyến khảo sát quần đảo Trường Sa. Các đảo được khảo sát gồm có đảo An Bang (Amboyna Cay), Đá Tây (Récif London Ouest), Đá Chữ Thập (Fiery Cross), đảo Ba Bình (Itu Aba) và cụm Tizard, đảo Loại Ta, Đá Subi, đảo Thị Tứ, đảo Song Tử Đông (Cay de l’Alerte) và cụm Song Tử (North Danger) [22] đã chứng chứng tỏ chính phủ Pháp đã có trách nhiệm trong việc chiếm hữu, khai thác liên tục và có hiệu quả trên vùng biển Đông thuộc chủ quyền của Việt Nam.“Bằng những hành động kể trên, người Pháp nhận lấy pháp quyền và trách nhiệm giao nhượng cho họ từ người Việt Nam bị bảo hộ, tiếp tục bảo đảm quyền hạn pháp lý thay mặt cho người Việt Nam. Tuy nhiên, khi đối diện với yêu sách không căn cứ và hành động bất hợp pháp của Trung Hoa về quần đảo Hoàng Sa năm 1932, người Pháp cảm thấy cần phải có biện pháp phòng thủ. Từ năm 1909, Trung Quốc thỉnh thoảng đòi chủ quyền trên đảo. Một lần trong năm 1909, chính quyền tỉnh Kuang Tung [Quảng Đông] cho tàu chiến ra thám hiểm đảo. Ngày 20 tháng ba, 1921 tỉnh trưởng Kuang Tung ký một sắc lệnh kỳ lạ sát nhập quần đảo Hoàng Sa vào lãnh thổ đảo Hải Nam. Tuy nhiên, hành động của ông không ai biết đến, vì nó chỉ được ghi chép trong văn bản của địa phương, do đó thế giới không biết đến để bình phẩm hoặc chống lại. Tuy Trung Quốc không đưa người ra chiếm đảo, nhưng Pháp thấy rằng những hành động đó khiến Pháp phải ra tay trước. Thí dụ, năm 1930 thủy thủ đoàn trên tàu La Malicieuse đổ bộ lên nhiều đảo trong quần đảo Hoàng Sa để cắm cờ và mốc chủ quyền” [23].Ngày 8-3-1925, Toàn quyền Đông Dương ra tuyên bố khẳng định quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là lãnh thổ Pháp. Tháng 11-1928, Thống đốc Nam Kỳ cấp giấy phép nghiên cứu mỏ ở quần đảo Trường Sa cho Công ty Phosphat Bắc Kỳ Mới. Trong thư ngày 20-3-1930, Toàn quyền Đông Dương gởi cho Bộ trưởng Bộ Thuộc địa Pháp xác nhận: “Cần thừa nhận lợi ích nước Pháp có thể có trong việc nhân danh AnNam, đòi chủ quyền đối với quần đảo Hoàng Sa”.Năm 1929, sứ bộ Perrier-De Rouville đề nghị xây dựng bốn đèn pha ở bốn góc quần đảo Hoàng Sa (trên các đảo Tri Tôn, Linh Côn, bãi Đá Bắc,BomBay).Năm 1927, với tựa đề “Chronique des mines” tác giả bài báo đã đề cập đến việc quần đảo Hoàng Sa là một phần của An Nam nhưng chính phủ Pháp đã không có những hành động thiết thực để chứng minh chủ quyền của An Nam khi đó là nước được Pháp bảo hộ và để cho Trung Quốc nghiễm nhiên coi Hoàng Sa là của Trung Quốc [24].Đứng trước tình hình đó, “Ngày 4-12-1931 và ngày 24-4-1932, Pháp phản kháng Chính phủ Trung Quốc về việc chính quyền Quảng Đông lúc đó có ý định cho đấu thầu khai thác phân chim trên quần đảo Hoàng Sa” [25].Ngày 15-6-1932, chính quyền thuộc địa Pháp ra Nghị định số 156-SC ấn định việc thiết lập một đơn vị hành chính gọi là quận Hoàng Sa tại quần đảo Hoàng Sa.Năm 1933, chính quyền Pháp quyết định thiết lập chủ quyền trên quần đảo Trường Sa.Báo Le journal officiel trong số báo ngày 1 tháng 7 năm 1933, đã đăng tải một thông tin liên quan đến việc các đơn vị hải quân Pháp chiếm hữu một số đảo và đảo nhỏ nằm trong vùng biển Đông, giữa các đảo của Philippines, Bornéo và Đông Dương.“Pháp đã biết đến nhóm đảo này, vào ngày 13 tháng 4 năm 1930, bởi tàu chiến nhẹ “La Malicieuse”. Ngày 7 và 10 tháng 4 năm 1933, đảo đã được đặt cột mốc xác định chủ quyền bởi các thông báo hạm “Astrolabe” và “Alerte”; cuối cùng vào ngày 25 tháng 4 năm 1938, một cột cờ đã được dựng lên bởi tuần dương hạm “Duguay-Trouin” [26].“Sự chiếm hữu tiến hành theo nghi thức cổ xưa – đó là một văn bản được thảo ra và các thuyền trưởng ký thành 11 bản – Mỗi đảo nhận một văn bản, được đóng kín vào trong một cái chai rồi được gắn trong một trụ xi măng xây trên mỗi đảo tại một điểm ấn định và cố định trên mặt đất, người ta kéo lên lá cờ tam tài và thổi kèn trên từng hòn đảo” [27]. Cáo thị sát nhập đăng trên báo “Journal Officiel” ngày 26 tháng 7 năm 1933.“Công bố quyền thủ đắc do chiếm cứ các đảo do các đơn vị Hải Quân Pháp thực hiện.”Chính phủ Pháp quốc nay long trọng công bố sự kiện chiếm cứ các đảo nêu trên do Hải Quân Pháp thực hiện. 1. Trường Sa, tọa lạc tại vĩ tuyến 8 độ 39 Bắc và 111 độ kinh Tuyến Đông cùng một số đảo nhỏ khác trong vùng. (Chiếm cứ ngày 13 tháng 4 năm 1930).2. Cồn Am Bang (Amboine) tọa lạc tại vĩ tuyến 7 độ 52 Bắc và kinh tuyến 115 độ 55 Đông cùng một số đảo nhỏ trong vùng. (Chiếm cứ ngày 7 tháng 4 năm 1933).3. Đảo Ba Bình (Ita Aba) tọa lạc tại vĩ tuyến 10 độ 2 Bắc và kinh tuyến 114 độ 21 Đông cùng một số đảo khác trong vùng. (Chiếm cứ ngày 10 tháng 4 năm 1933).4. Nhóm hai đảo tọa lạc tại vĩ tuyến 111 độ 29 Bắc, kinh tuyến 114 độ 21 Đông cùng một số đảo nhỏ khác trong vùng (36). (Chiếm cứ ngày 10 tháng 4 năm 1933).5. Loại Tá (Loaita) tọa lạc tại vĩ tuyến 10 độ 42 Bắc kinh tuyến 114 độ 25 Đông cùng một số đảo nhỏ khác. (Chiếm cứ ngày 12 tháng 4 năm 1933).6. Đảo Thị Tứ (Thitu) tọa lạc tại vĩ tuyến 11 độ 7 Bắc và kinh tuyến 114 độ 16 Đông cùng một số đảo khác. (Chiếm cứ ngày 12 tháng 4 năm 1933). Tất cả các đảo nêu trên sẽ thuộc chủ quyền của nước Pháp kể từ ngày hôm nay (công bố này có hiệu lực hủy bỏ tất cả các công bố được liệt vào sổ bộ trước đây). Ngày 25 tháng 7 năm 1933. Ngày 24-7-1933, Pháp đã thông báo cho Nhật Bản việc Pháp đưa quân ra đóng các đảo chính trong quần đảo Hoàng Sa, Nhật Bản lên tiếng phản đối nhưng bị Pháp bác bỏ.Ngày 21-12-1933, thống đốc Nam Kỳ M. J. Krautheimer ký Nghị định sáp nhập các đảo Trường Sa, An Bang, Itu Aba, nhóm Song Tử [28], Loại Ta và Thị Tứ vào địa phận tỉnh Bà Rịa.Người Pháp cũng tiếp tục thực hiện những cuộc thăm dò khoa học các đảo thuộc quần đảo Trường Sa sau năm 1933. Ví dụ như tài liệu nghiên cứu địa lý và địa chất đảo Trường Sa rất giá trị đã được để tham khảo trong bản tường trình số 22 của Hải học viện Đông Dương.Tháng 10 năm 1937, chính quyền Đông Dương dựng lên trên đảo Hoàng Sa một hải đăng khuyết quang mà phạm vi quét của đèn chiếu khắp nhóm đảo Trăng Khuyết; kế đến, năm 1938, đặt trên đảo Phú Lâm, xa về phía Đông, một trạm khí tượng để dự báo bão và một ngọn hải đăng để an toàn đi lại trên biển [29].Ngày 29-3-1938, vua Bảo Đại ký Dụ tách quần đảo Hoàng Sa khỏi địa hạt tỉnh Nam Nghĩa:“Chiếu chỉ các Cù lao Hoàng Sa (Archipel des iles Paracels) thuộc về chủ quyền nước Nam đã lâu đời và dưới các tiền triều, các Cù lao ấy thuộc về địa hạt tỉnh Nam Nghĩa: đến đời Đức Thế Tổ Cao Hoàng Đế vẫn để y như cũ là vì nguyên trước sự giao thông với các Cù lao ấy đều do các cửa bể tỉnh Nam Nghĩa.Chiếu chỉ nhờ sự tiến bộ trong việc hàng hải nên việc giao thông ngày nay có thay đổi, vả lại viên Đại diện Chánh phủ Nam triều uỷ phái ra kinh lý các cù lao ấy cùng quan Đại diện Chánh phủ bảo hộ có tâu rằng nên tháp các cù lao Hoàng Sa vào địa hạt tỉnh Thừa Thiên thời được thuận tiện hơn.Dụ:Độc khoản: Trước chuẩn tháp nhập các cù lao Hoàng Sa (Archipel des iles Paracels) vào địa hạt tỉnh Thừa Thiên: về phương diện hành
chánh, các cù lao ấy thuộc dưới quyền quan Tỉnh hiến tỉnh ấy” [30].




Dụ số 10 của hoàng đế Bảo Đại ký ngày 29-3-1938Ngày 15-6-1938 toàn quyền Đông Dương Jules Brévié ký Nghị định thành lập một đơn vị hành chính tại quần đảo Hoàng Sa thuộc tỉnh Thừa Thiên. Nhưng ngày 5-5-1939 toàn quyền Đông Dương Jules Brévié ký Nghị định sửa đổi nghị định ngày 15-6-1938 nói trên và thành lập tại quần đảo Hoàng Sa hai cơ quan hành chánh: “Croissant et indépendences” và “d’Amphitrite et indépendences”. Cũng trong năm 1938, Pháp dựng bia chủ quyền trên quần đảo Hoàng Sa, riêng trên đảo Hoàng Sa, bia chủ quyền mang dòng chữ: Répubique Francaise (Cộng hòa Pháp Quốc)Empire d’Annam (Đế chế An Nam)Archipel des Paracels (Quần đảo Hoàng Sa)1816-Ile de Pattle-1938 (Đảo Hoàng Sa 1816-1938)




Bia chủ quyền Hoàng Sa của Việt Nam Ảnh: chụp tại phòng lưu trữ tư liệu Hoàng Sa, Đà NẵngNgày 3 tháng 7 năm 1938, Bộ Ngoại giao Pháp công bố về việc Pháp chiếm hữu quần đảo Hoàng Sa: “Do sự đáng chú ý của việc chiếm lĩnh quần đảo Hoàng Sa, mà vào tháng 7 năm 1938, Đại sứ của ta [Pháp] ở Tokyo nhắc lại sự sát nhập quần đảo Trường Sa trước đây vào nước Pháp” [31].Nước Nhật đã phản ứng lại sự kiện này, họ cho rằng “từ năm 1917 người Nhật đã khai thác mỏ phốt-phát trên hòn đảo chính, người ta chưa bao giờ chú ý rằng chỉ có một người Pháp duy nhất đến sống ở đó” [32]. Chính vì vậy ngày 31-3-1938 Tokyo đã cáo thị với Đại sứ Pháp rằng “quần đảo Hoàng Sa là đất của Nhật Bản, đã được đặt dưới luật pháp của Nhật Bản, sát nhập cai trị với lãnh thổ Đài Loan; sự chiếm đóng được bảo đảm bằng một đội cảnh sát biệt phái” [33].Tháng 7-1938, Hãng thông tấn Domei, cơ quan báo chí chính thức của Tokyo, đã công bố một công hàm nói rằng theo tin tức từ Hongkong, có sáu tàu chiến Pháp đang hoạt động bảo vệ quần đảo Hoàng Sa và rằng, chủ nhật vừa qua, hai tàu vận tải Pháp đã mang đến đó vũ khí, đạn dược và lương thực dự trữ.Ngày 14-7-1938, Nhật báo La Croix đã khẳng định: “Cần nhắc lại rằng quần đảo Hoàng Sa là một nhóm các đảo nhỏ và đá ngầm nhô trên mặt nước có vị trí nằm ở phía nam đảo Hải Nam, đối diện với Đông Dương và vừa mới đây có một ít lính Đông Dương được gởi tới đây để bảo vệ trạm phát sóng T.S.F và ngọn hải đăng mà chính quyền Pháp đã xây dựng trên miền đât này, và hơn nữa, đảo này thuộc về thuộc địa của chúng tôi” [34].Ngày 4-4-1939, chính phủ Pháp gởi một công hàm phản đối chống lại các quyết định tuyên bố chủ quyền của Nhật Bản và đề nghị cùng chọn giải pháp trọng tài. Công hàm bị phía Nhật từ chối. Cần nhắc lại rằng, Pháp được Anh ủng hộ trong cuộc tranh luận ngày 5 tháng 4 năm1939 tại Hạ Nghị viện, đại diện Bộ Ngoại giao Anh đã khẳng định chủ quyền quần đảo Trường Sa trọn vẹn thuộc nước Pháp. Nước Pháp tiếp tục quản lý 2 quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa cho đến năm 1956 khi họ rút hết quân đội khỏi Đông Dương theo tinh thần Hiệp định Genève 1954. Mãi đến tháng 5 năm 1956, sau khi Tomas Cloma thiết lập cái gọi là “ Đất Tự do” (Freedomland) của ông ta thì Đặc sứ Pháp tại Manila đã nhắc nhở chính phủ Philippines về quyền hạn của nước Pháp đến từ việc chiếm đóng vào năm 1933 [35].Do nhu cầu thiết lập đầu cầu xâm chiếm Đông Nam Á, năm 1938, Nhật Bản đã nhanh chóng chiếm đảo Phú Lâm và 1939 đánh chiếm đảo Ba Bình của Trường Sa. Cho đến ngày 9 tháng 3 năm 1945, ngày Nhật Bản đảo chính Pháp tại Đông Dương, Nhật mới bắt làm tù binh các đơn vị lính Pháp đóng ở các đảo Hoàng Sa.Kể từ đây lịch sử tranh chấp hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa bước sang một giai đoạn mới: chiến tranh thế giới lần thứ hai.Nhận xét:Mãi đến đầu thế kỷ 20, năm 1909, trước sự đe doạ của chủ nghĩa bành trướng Nhật Bản, và biến thành Chủ thuyết Đại Đông Á trong thế chiến thứ hai,Trung Quốc mới bắt đầu chú ý tới quần đảo và sau này, trong những năm 1928, 1932, biểu hiện ý đồ tranh giành chủ quyền khi Chính phủ Nhật Bản đặt vấn đề chủ quyền của quần đảo Hoàng Sa với chính quyền bảo hộ ở Đông Dương nhưng đã không có hành động chiếm cứ hay xác minh cụ thể.Theo GS Urano Tatsuo, sau khi Đài Loan và một số đảo trong bán đảo Liêu Đông, Bành Hồ và nhiều bãi đá hoang đã trở thành thuộc địa của Nhật Bản theo hòa ước Shimonoseki giữa hai nước Nhật-Thanh (1895), nhà buôn khai thác tài nguyên của Nhật đã đổ xô đi tìm và phát hiện nguồn phân lân phong phú của đảo Đông Sa (Pratas) khi tàu buôn của họ lạc vào đảo nầy vào năm 1902 và nhảy vào khai thác đã làm cho chính quyền Quảng Đông (Trung Hoa Dân Quốc) nóng lòng bắt đầu quan tâm đến vấn đề “chủ quyền”, trong khi ở Đông Sa từ trước đến nay vẫn là đảo hoang như nhiều đảo khác rải rác trong quần đảo Hoàng Sa… Việc Nhà Thanh lại không đồng ý khi Nhật Bản khai thác phân chim trên đảo Đông Sa (mà đảo nầy Nhật Bản đã mua của Nhà Thanh), hay việc cho hải quân vội vã ra chiếm đảo Ba Bình (Itu Aba) thuộc quần đảo Trường Sa – do Pháp chiếm giữ trước đó dưới danh nghĩa giải giới quân đội Nhật đang chiếm đóng trên đảo này – ngay sau khi thế chiến thứ hai kết thúc là những ví dụ chứng minh.Nhân đây, xin nhắc lại một điểm quan trọng cần được nhấn mạnh là trong khi nghiên cứu đề tài này, chúng tôi chưa thấy có công trình nào đề cập đến ngoại trừ tài liệu nghiên cứu của NNC Hồng Lê Thọ (chưa công bố), có những điểm đáng lưu ý như sau:- Một là, sau khi thua trận trong chiến tranh Trung-Nhật, Nhà Thanh đã kí Hiệp ước Shimonoseki ngày 17/4/1895 (Trung Quốc gọi là Hiệp ước Mã Quan), theo đó Nhà Thanh nhượng cho Nhật Bản vĩnh viễn chủ quyền đầy đủ của quần đảo Bành Hồ, Đài Loan và phần phía đông vùng biển của bán đảo Liêu Đông cùng với tất cả các tài sản có trên đó như: công sự, kho vũ khí,… và khu vực này [36] không bao gồm 2 quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa, điều đó có nghĩa là 2 quần đảo này đã không được xem là thuộc chủ quyền của Trung Hoa (nhà Thanh)! Điều nầy hoàn toàn phù hợp với việc các bản đồ Trung Quốc vẽ trong thời kì này đã xem HảiNamlà vùng cựcNamcủa Trung Quốc. Mặt khác, qua sự kiện tàu buôn La Bellona của Đức bị chìm vì đá ngầm vào năm 1885 và tàu Himeji của Nhật bị đắm vào năm 1896 đã bị nhà đương cuộc Trung Hoa ở đảo Hải Nam từ chối trách nhiệm cứu vớt với lý do những vùng này không thuộc lãnh hải và quyền quản hạt của Trung Hoa cho thấy rằng chí ít đến cuối thế kỷ 19, nhà đương cuộc Trung Hoa xem những quần đảo nầy là đảo hoang, không thuộc về Trung quốc lẫn Vương quốc An Nam (xem chú thích ở dưới, rằng Vương quốc An Nam không có chủ quyền là sai) [37].




Bản đồ Trung quốc do Phòng nghiên cứu khoa học bản đồ biên soạn và NXB Bản đồ Trung Quốc xuất bản và phát hành tháng/2004 cho thấy cái gọi là đường lưỡi bò trong tấm bản đồ này là ngang ngược và vi phạm luật pháp quốc tế Như vậy Hiệp ước Shimonoseki ngày 17/4/1895 giữa Trung-Nhật cho thấy rằng những phần đất mà Nhà Thanh nhượng cho Nhật Bản trên bản đồ nằm ở từ 119o-120o kinh Đông, và từ 23o-24o vĩ Bắc phù với miêu tả trong Trung Quốc địa lý học giáo khoa thư, biên soạn năm 1905, xuất bản năm 1906: “Phía Nam từ vĩ độ Bắc 18o13’, tận cùng là bờ biển Nhai Châu, đảo Hải Nam, phía Bắc đến vĩ độ 53o50’, tận cùng là chỗ gặp nhau giữa sông Hắc Long Giang và sông U-xu-ri; phía Tây đế kinh tuyến 42o11’ tận cùng là núi Tùng Lĩnh, Nam Bắc gồm hơn 36 vĩ độ, rộng hơn 7.100 dặm. Đông Tây gồm hơn 61 độ, dài hơn 8.800 dặm. Diện tích 32.605.156 dặm vuông, chiếm ¼ Châu
Á, 1/10 lục địa thế giới, lớn hơn cả Châu Âu”.




Trung Quốc địa lý học giáo khoa thư- Hai là, trong những năm đầu của thế kỷ 20, khi Trung Hoa Dân Quốc lên nắm quyền thay nhà Thanh, Nhật Bản tiếp tục khai thác phosphate ở các đảo ở Hoàng Sa thì xảy ra tranh chấp chủ quyền giữa Pháp với Nhật Bản, kết quả là Nhật Bản phải tôn trọng chủ quyền Việt Nam mà Pháp đang cai trị ở Đông Dương, điều này có nghĩa Trung Quốc thời kỳ Trung Hoa Dân Quốc cũng không xác định lãnh thổ của họ ở biển Đông cho đến năm 1947. Khi thương nghị với các nước thuộc phe đồng minh về việc giải giới và xử lý đối với Nhật Bản sau chiến tranh, trong Tuyên bố Postdam đưa ra ngày 24/7/1945 giữaHarry S. Truman (Tổng thống Hoa Kỳ), Winston Churchill (Thủ tướng Anh) và Tưởng Giới Thạch (Tổng thống Trung Hoa Dân Quốc) – theo nội dung Hội Nghị Postdam (17/7/1945) – cũng đã không yêu cầu “thu hồi” Hoàng Sa và Trường Sa là nơi quân đội Nhật Bản đã chiếm cứ trong thế chiến thứ hai về cho Trung Quốc vì một lẽ đơn giản là hai quần đảo nầy không thuộc Trung Hoa. Điều nầy là lý do giải thích vì sao tại Hội nghị San Francisco 1951 sau đó, các nước đồng minh đã không yêu cầu Nhật Bản trao trả cho Trung Quốc “quần đảo Tân Nam” (新南諸島-Shinnan Shoto- Trường Sa) và một phần quần đảo Hoàng Sa mà quân đội Nhật đã chiếm đóng, xây dựng căn cứ quân sự trong thế chiến thứ hai.Sau này, theo nhận xét về những tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc đối với quần đảo Trường Sa lúc bấy giờ, học giả Samuels đã nhận xét: “Những tuyên bố của Trung Quốc trên các quần đảo Trường Sa bị suy yếu bởi một báo cáo 1928 của Ủy ban chính phủ Trung Hoa Dân Quốc cho biết các quần đảo Hoàng Sa là lãnh thổ cực Nam của Trung Quốc” (thay vì đảo Hải Nam như trước đây?!) và “điều này ít ra cũng đã cho thấy rằng quần đảo Trường Sa không được xem như là lãnh thổ Trung Quốc tại thời điểm đó” [38].Nghiên cứu của GS Urano Tatsuo (Nhật Bản) cho biết trong suốt thời gian Việt Nam dưới chế độ thuộc Pháp, với tư cách là quốc gia “bảo hộ”, Pháp không hề khước từ chủ quyền trên hai quần đảo, khẳng định quan hệ chủ quyền và phản đối những yêu sách của Nhật Bản lẫn Trung Quốc. Mặc dù vào ngày 8 tháng 3 năm 1921 Toàn quyền Đông Dương tuyên bố hai quần đảo: Hoàng Sa và Trường Sa là lãnh thổ của Pháp nhưng mối tranh chấp chủ quyền về quần đảo Hoàng Sa giữa Pháp-Trung Hoa đã bùng lên khi Chính quyền miền Nam Trung Hoa ra quyết định sáp nhập quần đảo Hoàng Sa (mà họ gọi là Tây Sa) vào đảo Hải Nam vào ngày 30/3/1921. Cũng nên nhắc lại rằng tháng 3 năm 1925, Binh Bộ Thượng Thư Thân Trọng Huề của triều đình Huế xác nhận thêm lần nữa là Hoàng Sa thuộc lãnh thổ ViệtNam. Tiếp đó, ngày 6/11/1925 Pháp kí hiệp ước với triều đình Huế tăng cường việc bảo hộ của Pháp, chính thức ra tuyên bố phủ nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với quần đảo này (1927)… bắt đầu triển khai các hoạt động như phái tàu tuần dương ra canh phòng, điều tra, thăm dò và chuẩn bị đặt trạm quan trắc khí tượng, hải đăng trên đảo Hoàng Sa. Vì vậy, ngày 8-3-1925, Toàn quyền Đông Dương lần nữa ra tuyên bố khắng định quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam và đây cũng là cơ sở cho chính quyền “bảo hộ” tiếp nối việc cai quản các quần đảo một cách hợp pháp. Ngày 29/4/1932 chính phủ “bảo hộ”ở Đông Dương thông báo chủ quyền đối với Hoàng Sa cho phía Trung Hoa Dân Quốc và tiếp đên là ngày 16/6/1932 thông báo điều nầy cho phía Nhật bản [39].Khi lý giải về việc Chính phủ Pháp trong 20 năm đầu thế kỷ 20 chưa quan tâm đến việc thực thi chủ quyền của Việt Nam trên biển Đông, một học giả đã nhận xét: “Về phía chính quyền thực dân Pháp, nguyên nhân chủ quan chính là do quyền lợi riêng của Chính quyền thực dân Pháp đă khiến Pháp không phản ứng kịp thời để Trung Hoa cho là đất vô chủ và đi sâu vào hành động xâm phạm chủ quyền của Việt Nam ở Ḥoàng Sa và sự thiếu hiểu biết do hạn chế của người đi đô hộ, không hiểu quan điểm của Nhà nước và nhân dân Việt Nam”[40] hoặc phía Pháp đã không “phát huy” quyền “bảo hộ” của mình đối với An Nam trước âm mưu chiếm đóng Hoàng Sa và Trường Sa của quân đội Nhật Bản, Trung Hoa Dân Quốc (!) như ý kiến của một vài chuyên gia nước ngoài.Có thật sự như thế không? Thử nhìn lại tình hình việc xây dựng một chế độ “tam kỳ” ở Việt Nam theo Hòa ước Patenôtre năm 1884 để thống trị của thực dân Pháp chưa hoàn tất (Nam Kỳ là xứ thuộc địa Pháp; Bắc Kỳ và Trung Kỳ là xứ Pháp bảo hộ nhưng triều đình nhà Nguyễn trên danh nghĩa vẫn được quyền kiểm soát) và tình hình xáo trộn nội trị của “mẫu quốc”, thế chiến thứ nhất bùng nổ và Pháp là nước chịu tổn thất nặng nề hơn cả và hoàn toàn bị khánh kiệt, dẫn tới đại bại của Pháp trong các cuộc chiến tranh về sau …đã không cho phép chính quyền cai trị thực dân ở thuộc địa có điều kiện để xác lập chủ quyền chính thức ở biển đảo cho đến khi “nhà nước bảo hộ thực hiện việc chiếm giữ 6 hòn đảo thuộc quần đảo Trường Sa vào năm 1933 như đã đề cập ở trên. Hơn thế nữa cuộc tranh giành chủ quyền song phương các quần đảo trên biển Đông đã diễn ra giữa ba nước Pháp-Trung Hoa-Nhật Bản vô cùng phức tạp kéo dài từ năm 1927, đến năm 1933 thì Pháp chính thức ra thông báo chủ quyền của mình cho phía Nhật Bản (24/7/1933) sau khi đã chiếm một số hòn đảo chủ yếu thuộc quần đảo Trường Sa và chính thức sát nhập vào quản hạt của tỉnh Bà Rịa.Tóm lại, 100 năm trước, trước khi thực dân Pháp nổ súng xâm lược Việt Nam (1858), “Họ mong ước chiếm được trong các biển gần Trung Hoa, nơi mà Hải quân Pháp không có một chỗ trú ẩn nào kể từ thế kỷ 17, mặc dù tàu thuyền họ thường xuyên qua lại vùng này, một khu vực có vị trí tương đương với vị trí Hải quân Anh và họ liền coi Việt Nam là nơi thuận tiện để đặt căn cứ hành quân sang Trung Hoa.Do đó, đối với mối quan tâm chính yếu của họ là hướng sang Trung Hoa, và đứng trước thế thượng phong của Hải quân Anh, thì tham vọng của các sĩ quan đối với Việt Nam vẫn còn khiêm tốn: có lẽ họ có thể bằng lòng chiếm một hòn đảo như Côn Lôn hoặc một đảo nhỏ vô danh nào đó gần Đà Nẵng” [41].Mặt khác, nhìn vào danh sách 24 Thống đốc Nam kỳ thuộc Pháp từ năm 1858-1883, chúng tôi thấy có 17/24 người là sĩ quan cao cấp của Hải quân Pháp, trong đó: Phó Đô đốc là 2 người; Đề đốc là 13 người, Đại tá Hải quân là 1 người, Trung tá Hải quân là 1 người [42].Tầm quan trọng và mối quan tâm biển đảo của thuộc địa chắc chắn phải tỉ lệ thuận với binh chủng và cấp bậc của các nhà cai trị Pháp ở Đông Dương.Yoshiharu Tsuboi đã nhận xét: “Thuộc địa mới ở rất xa chính quốc và lẻ loi đối với các thuộc địa khác của Pháp. Chiếm hữu bởi thủy binh và chỉ có thể liên lạc bằng đường thủy, nên thuộc địa này được đặt dưới quyền của Bộ Hải quân”, và “Được thành lập vì những lý do chính trị và quân sự – còn lý do kinh tế sẽ tới sau vì thiếu những kẻ khai thác thuộc địa – khi khởi đầu, thuộc địa xuất hiện như một phạm vi lãnh địa dành riêng cho Hải quân, do sĩ quan hải quân quản trị và cho các sĩ quan đó một môi trường thăng tiến nhanh chóng” [43]. “Trên thực tế, Bộ trưởng Hải quân quyết định chính sách thuộc địa tổng quát, tùy thuộc vào những tin tức thâu lượm được từ khắp các thuộc địa mà ông kiểm soát việc cai trị [44]. Ngày 29/4/1932 chính phủ Pháp gửi công hàm cho Bộ Ngoại giao Trung Hoa Dân Quốc phản đối việc khai thác phân lân trên đảo Hoàng Sa, xác nhận chủ quyền quần đảo nầy vốn dĩ thuộc về An Nam từ xưa. Ngày 15/6/1932 Toàn quyền Đông Dương ra quyết định số SC-152 chính thức sáp nhập quần đảo Hoàng Sa vào tỉnh Thừa Thiên (Huế) [45].Tiếp theo đó, Tuyên bố ngày 4/7/1933 của Chính phủ Pháp xác nhận quần đảo Hoàng Sa đã được Vua nhà Nguyễn chiếm đóng từ đầu thế kỷ 19, xưa nay vốn thuộc lãnh thổ của Vương Quốc An Nam, cho biết chính quyền Đông Dương đã cho xây hải đăng kiên cố trên đảo Hoàng Sa để bảo đảm an ninh hàng hải trong vùng biển thuộc khu vực quần đảo này, xây dựng trạm quan trắc khí tượng và bố trí lính người An Nam canh phòng bảo vệ túc trực thường xuyên.Trong công hàm gửi Chính phủ Nhật bản ngày 12/7/1938, Đại sứ Pháp ở Tokyo khẳng định vai trò gìn giữ an ninh trên biển Đông với hàm ý sự chi phối về chủ quyền của chính quyền “bảo hộ” Pháp trên biển Đông như sau:“Trải rộng ra quần đảo Hoàng Sa, phương cách đảm bảo an toàn (an ninh) đường biển đang được thực thi ở vùng duyên hải và các đảo thuộc về Liên bang Đông Dương, mục đích của Chính phủ Pháp là thi hành đầy đủ trách nhiệm của mình nhằm đảm bảo việc đi lại trên biển quốc tế cho quần đảo Hoàng Sa và các khu vực chung quanh” [46].Những tài liệu dẫn chứng trên thiết tưởng đã đủ để chứng minh một sự thật là chính quyền “bảo hộ” của thực dân Pháp ở Đông Dương đã tái xác lập chủ quyền của Việt Nam (để bảo vệ quyền lợi chính trị lẫn kinh tế của chính sách thực dân như trên đã có đề cập) trong thời kỳ chúng đô hộ, đấu tranh bác bỏ lập luận của phía Trung Quốc (trước đây là Trung Hoa Dân Quốc của Quốc Dân Đảng trong âm mưu bành trướng lâu dài của chủ nghĩa dân tộc Đại Hán mà lãnh hải hình lưỡi bò xuất hiện vào năm 1947 là một minh chứng hùng hồn nhất) và quân phiệt Nhật Bản trong thời kỳ chiếm đóng quần đảo Trường Sa trong thế chiến thứ hai dưới tên gọi “Tân Nam quần đảo”.Chú thích: Chúng tôi xin chân thành cám ơn các bạn hhhh, Sanleo, Submarine và Trung tâm Dữ liệu Hoàng Sa (HSO) đã tạo điều kiện cho chúng tôi tiếp cận tài liệu của các bạn. Cám ơn Dịch giả Nguyễn Đôn Phước, bạn HD đã chuyển ngữ các tài liệu được sử dụng trong bài viết này. Đ.K.P.Tác giả gửi trực tiếp cho BVN. Tài liệu tham khảo: * http://www.bjreview.com.cn/world/txt/2011-08/01/content_380478.htm(1)(2) Madrolle Claudius – Vấn đề Hải Namvà quần đảo Hoàng Sa – trong: Chính sách nước ngoài – số 3 – 1939 – năm thứ tư, trang 302-312 (http://www.persee.fr)Vua Gia Long xác lập chủ quyền trên quần đảo Hoàng Sa vào năm 1916. Tác giả bài báo đã nhầm là năm 1906.(3) Báo “La Nature” số 2916 ngày 1 tháng 11 năm 1933, phát hành vào ngày 1 và 15 hằng tháng. Tài liệu lưu trữ của Trung tâm dữ liệu Hoàng Sa.Trong một tài liệu khác cho biết Đô đốc Lý Chuẩn trong chuyến đi “khảo sát” Hoàng Sa lần này ông đã cho vẽ 15 bản đồ và 10 bức ảnh chỉ diễn ra trong vòng 36 tiếng đồng hồ! Xem: P.A Lapicque, A propos des Iles Paracels, 1929, Les Editions D’Extreme-Asie,Saigon, trang 8-11.(4) Báo Advertiser số ra ngày thứ 3, 29/6/1909, trang 7. Tài liệu lưu trữ của Trung tâm dữ liệu Hoàng Sa.(5) The Advertiser, Monday 5 July 1909, page 8. Tài liệu lưu trữ của Trung tâm dữ liệu Hoàng Sa.(6) Bài báo “L’histoire moderne des iles Paracels” đăng trên tờ báo “L’ Eveil de l’Indochine” số 738 năm thứ 16, phát hành ngày 22/5/1932 tại Hà Nội. Tài liệu lưu trữ của Trung tâm dữ liệu Hoàng Sa.(7) Báo “La Nature” số 2916 ngày 1 tháng 11 năm 1933, tài liệu đã dẫn.(8) Báo “La Nature” số 2916 ngày 1 tháng 11 năm 1933, tài liệu đã dẫn.(9) Báo “La Nature” số 2916 ngày 1 tháng 11 năm 1933, tài liệu đã dẫn.(10) – Indochine. Rapports au Conseil de gouvernement 1917.- Gouvernment général de l’Indochine – Conseil de Gouvernment: Session ordinaire de 1918. Tài liệu lưu trữ của Trung tâm dữ liệu Hoàng Sa.(11) Bạch Thư về các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, Việt Nam Cộng Hòa, Bộ Ngoại Giao, Sài-gòn, 1975(12) Xem:- Gustave SALÉ, “Les Iles Paracels et la Sécurité en Extrême-Orient”, Avenir du Tonkin, (no 10495), 17/04/1931, pp 2.- E. SAURIN, “A propos des Galets Exotiques des Iles Paracels”, Archives Géologiques du Vietnam, I.N.D.E.O,Saigon, (no 4), 1957, pp 9.(13) L’Eveil économique de l’Indochine N394: La perte du Haiphong 28/12/1924. Tài liệu lưu trữ của Trung tâm dữ liệu Hoàng Sa.(14) Báo “La Nature” số 2916 ngày 1 tháng 11 năm 1933, tài liệu đã dẫn.(15) Báo “La Nature” số 2916 ngày 1 tháng 11 năm 1933, tài liệu đã dẫn.(16) Báo “La Nature” số 2916 ngày 1 tháng 11 năm 1933, tài liệu đã dẫn.(17) Báo “La Nature” số 2916 ngày 1 tháng 11 năm 1933, tài liệu đã dẫn.(18) L’ Eveil de l’Indochine N419. Du Charbon pour le “de Lanessan”.1925/06/21. Tài liệu lưu trữ của Trung tâm dữ liệu Hoàng Sa.(19) Bạch Thư về các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, Việt Nam Cộng Hòa, Bộ Ngoại giao, Sài Gòn, 1975.(20) Tham khảo bài của Oliver trong “La Géographie”, Tome LX, Nov – Dec. 1933, và bài của Marcel “Les Archipels Paracels et Spratly” trong báo VIetnam Press, Sagon, Nov. 1971, No 7574.(21) (Bruzon, Canton, Romer, Le climat de L’Indochine et les typhoons de la Mer de Chine, Hanoi, 1930).(22) Océanographie physicque et biologique 1932, 1933. Tài liệu lưu trữ của Trung tâm dữ liệu Hoàng Sa.(23) Bạch Thư về các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, Việt Nam Cộng Hòa, Bộ Ngoại Giao, Sài-gòn, 1975.(24) L’ Eveil de l’Indochine N502. Chronique des mines. 1927/01/23. Tài liệu lưu trữ của Trung tâm dữ liệu Hoàng Sa.(25) Quần Ðảo Hoàng Sa và Trường Sa-Lãnh Thổ ViệtNam.http://truongnhantuan.ifrance.com/hoangsa-truongsa-chxhcnvn.htm(26) Madrolle Claudius – Vấn đề HảiNamvà quần đảo Hoàng Sa – Tài liệu đã dẫn.(27) Chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, NXB Chính trị quốc gia, Hà Nội, 1998, Người dịch: Nguyễn Hồng Thao, Hiệu đính: Lưu Văn Lợi, Lê Minh Nghĩa. Nguyên bản: La Souveraineté sur les Archipels Paracels et Spratleys, tác giả Monique Chemillier-Gendreau.(28) Tức đảo Song Tử Tây và đảo Song Tử Đông.(29) Madrolle Claudius – Vấn đề HảiNamvà quần đảo Hoàng Sa – Tài liệu đã dẫn.Vào năm 1938, Sở Khí tượng Đông Dương (Indochina Meteorological Service) thiết lập một trạm thời tiết tại Ba Bình, là nơi được coi là tốt nhất tại Biển Đông để cung cấp dữ kiện về thời tiết cho những quốc gia trong vùng. Trạm được người Pháp quản trị trong vòng 3 năm đầu, sau đó thì người ta tin là Trạm vận hành dưới sự kiểm soát của quân đội Nhật Bản. Trước khi rơi vào tay quân đội Nhật, trạm Ba Bình quan trọng tới mức được cấp mã số quốc tế là 48919. Những dữ kiện do trạm cung cấp được lưu trữ khắp nơi trên thế giới dưới tên French Indochina – Cochinchina.(Xem: Bạch Thư về các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, Việt Nam Cộng Hòa, Bộ Ngoại Giao, Sài-gòn, 1975).(30) Nguồn:http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2011-02-23-viet-nam-co-chu-quyen-khong-the-tranh-cai-doi-voi-hoang-sa.(31) (32) (33) Madrolle Claudius – Vấn đề HảiNamvà quần đảo Hoàng Sa – Tài liệu đã dẫn.(34) Nhật báo La Croix số 17004 năm thứ 59, ngày thứ năm 14.07.1938, trang 1.Tài liệu lưu trữ của Trung tâm dữ liệu Hoàng Sa.(35) Reported by Prof. Charles Rousseau in Revue General de Droit International Public July- September 1972, p.830.(36) Theo Hòa ướcShimonoseki, điều 2 & 3 qui định清国は、遼東半島台湾澎湖諸島など付属諸島嶼の主権ならびに該地方にある城塁、兵器製造所及び官有物を永遠に日本に割与する。(第二条、第三条)澎湖列島即英國「グリーンウィチ」東經百十九度乃至百二十度及北緯二十三度乃至二十四度ノ間ニ在ル諸島嶼http://www.ioc.u-tokyo.ac.jp/~worldjpn/documents/texts/pw/18950417.T1J.htmlbản tiếng Anh:(b) TheislandofFormosa, together with all islands appertaining or belonging to the saidislandofFormosa.© The Pescadores Group, that is to say, all islands lying between the 119th and 120th degrees of longitude east of Greenwich and the 23rd and 24th degrees of north latitude.http://www.international.ucla.edu/eas/documents/1895shimonoseki-treaty.htm[tất cả các đảo nằm trong khu vực từ 119 độ đến 120 độ kinh đông và từ 23 độ đến 24 độ bắc vĩ tuyến] cho thấy khu vực nhà Thanh nhượng cho Nhật Bản không bao gồm quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa, chỉ đến đảo Hải Nam mà thôi].(37) “Thực thi chủ quyền ở Hoàng Sa và Trường Sa của các triều đại Việt Nam” (25/6/2011)
http://daidoanket.vn/index.aspx?Menu=1434&Chitiet=33070&Style=1(38) http://docs.google.com/viewer?a=v&q=cache:BusX4FFtUbcJ:hoangsa.org/tailieu/The%2520Spratly%2520Islands%2520Dispute.pdf+xisha+southernmost+of+china+1928&hl=vi&gl=vn&pid=bl&srcid=ADGEESjIMWCZo-POzcxLQF402URmu2KzTIRZNWcyNTSNevG_twiEJ1flR57kzYkkyr-qOEkndkAFsJ7jgHPrQOr2Om9yX-iNNge0PHG4FiF4Ydj8_FevmYZPOFf9SYfAjyHNpUg9N6du&sig=AHIEtbS1asYpeSBVPQu6Il-Tg5oJznkRLA&pli=1 (39) Theo Urano Tatsuno “International Conflit over theSouth China Sea”(Nankai shotoo Kokusai Fusooshi”(Tosui Shobo Publishers, 1997) (40) http://www.rfi.fr/actuvi/articles/110/article_2399.aspKhái niệm “nhà nước và nhân dân ViệtNam” của TS Nguyễn Nhã nêu ở đây phải chăng là triều đình Huế? (41) Yoshiharu Tsuboi, Nước Đại Nam đối diện với Pháp và Trung Hoa 1847-1885, NXB Tri Thức, 2011, trang 111. (42) Võ Đức Hạnh, La place du catholicisme, trang 402-403, dẫn theo Yoshiharu Tsuboi, Nước ĐạiNamđối diện với Pháp và Trung Hoa, Sđd, trang 125. Sau khi thực dân Pháp xâm chiếm đất Nam kỳ, người Pháp tổ chức hệ thống cai trị qua hai giai đoạn. Trong giai đoạn đầu, từ 1861 đến1879, người Pháp thành lập Soái phủ Nam kỳ (Gouvernement des Amiraux) do các đô đốc của Hải quân Pháp đứng đầu, trông coi việc cai trị hành chính và binh bị. Bắt đầu năm 1879, người Pháp đặt chức vụ Thống đốc Nam kỳ (Gouverneur-général de la Cochinchine) để cai trị mảnh đất thuộc địa này. Chức vụ Thống đốc này trực thuộc Bộ Thuộc địaBộ Hải quân Pháp. Sau khi áp đặt chế độ bảo hộ, người Pháp đặt thêm chức vụ Khâm sứ Trung kỳ (Résident supérieur d’Annam) và Thống sứ Bắc kỳ (Résident général du Tonkin). Hai người này trực thuộc Bộ Ngoại giao Pháp.
(Xem: http://vi.wikipedia.org/wiki/To%C3%A0n_quy%E1%BB%81n_%C4%90%C3%B4ng_D%C6%B0%C6%A1ng).(43) Yoshiharu Tsuboi, Nước ĐạiNamđối diện với Pháp và Trung Hoa, Sđd, trang 121.(44) Yoshiharu Tsuboi, Nước ĐạiNamđối diện với Pháp và Trung Hoa, Sđd, trang 129.(45) Theo Dương Tác Châu trong “Tranh chấp ở quần đảo Trường Sa”(Funsoo Nasha Guntoo”(NXB Shinbyoron—Tokyo)(46) Công hàm của Đại sứ quán Pháp tại Nhật Bản gửiCPNBngày 12/7/1938.“En étendant aux iles Paracelse le dispositif de sécurité maritime qui fonction sur la côte et le iles relevant de l’Union Indochinoise le Gouvernement Francais n’a d’autre intention que de remplir la charge qui lui incombe d’assurer dans ces parages la protection de la navigation internationale.” (theo Urano Tatsuo, Sđd, trang 288-289)

NGUỒN NET
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-08 16:29:34triart>
Trích đoạn: Ct.Ly

Chào cả nhà

Hôm nay CtLy xin giới thiệu đến CLB

hình ông họa sĩ Ma Ẹc nè [:D]       

[sm=z_serenade.gif][sm=yeah.gif][sm=way%20to%20go.gif]




Chào cả nhà

Hôm nay CtLy xin giới thiệu đến CLB

ông họa sĩ Ma Ẹc  [:D]

Đang vẽ :







" Ma ẹc " biến nha [:D][:D][:D]
📎 MRECVECTLY
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-08 21:15:59dzuylynh>



SÁNG NAY

sáng nay đi ngang qua phố
con đường lắm nắng ngày xưa
mưa rơi không làm ướt cỏ
vui buồn theo gió đong đưa

sáng nay đi ngang qua ngỏ
tim còn thoáng chút buâng quơ
cái thuở hoa rơi trên tóc
có người lấy cớ dệt thơ

sáng nay tìm về quá khứ
chợt nhiên nghe lắm nhớ mong
ngày xưa điều ta do dự
bây giờ là việc đã xong

sáng nay buồn - vui chẳng biết
nghe chừng ngọn gió đi rong
mây xưa giờ đâu còn tím
ta - người ...cái nhớ còn không ?

diênvỹ. aug. 8, 2011



http://www.box.net/shared/qhsmsay6x84s2vtfv905

TA . NGƯỜI . CÁI NHỚ CÒN KHÔNG ...
Album HoaDiênVỹ
thơdiênvỹ.nhạc&trìnhbàyDzuylynh


sáng nay đi ngang qua phố...
con đường rợp nắng ngày xưa
mưa rơi không làm ướt cỏ
vui buồn theo gió đong đưa
sáng nay đi ngang qua ngỏ
tim còn thóang chút bâng quơ
cái thuở hoa rơi trên tóc
...có người lấy cớ dệt thơ !

sáng nay tìm về quá khứ...
chợt nhiên nghe lắm nhớ mong !
ngày xưa điều mình chưa ngỏ
bây giờ ... có cũng như không !
sáng nay , buồn vui chẳng biết ?
nghe chừng ngọn gió đi rong
mây xưa giờ đâu còn tím ?
ta .
người .
cái nhớ còn không !



dzuylynh.thunglũngcuốihạ . Aug.8.2011

Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-08 22:24:27dzuylynh>
 
XA ...


Ừ xa ... thì đã thật xa
Xa từ vạn cổ khi ta yêu người
Trên môi đặc sánh nụ cười
Trái tim vụn vỡ .
Trăm lời tan hoang .

Trên vai sợi tóc ngỡ ngàng
Dài Thương .
Rối Nhớ .
Võ vàng đan tay

Rừng chiều ướt hạt mưa bay
Vọng âm vách núi .
Tàn Ngày khóc Đêm

Ta ngồi đối mặt bình yên
Bên tai giông bão trăm miền trổi dâng
Thiên thu một tiếng Ngại ngần
Nên xa vạn kiếp .
Vạn lần vẫn xa ...




Tóc nâu





http://www.box.net/shared/cnghz47hesv8vqf1j9sf

thơ Tóc Nâu _ diễn ngâm Dzuylynh



Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-10 01:29:49triart>
Trích đoạn: dzuylynh




SÁNG NAY

sáng nay đi ngang qua phố
con đường lắm nắng ngày xưa
mưa rơi không làm ướt cỏ
vui buồn theo gió đong đưa

sáng nay đi ngang qua ngỏ
tim còn thoáng chút buâng quơ
cái thuở hoa rơi trên tóc
có người lấy cớ dệt thơ

sáng nay tìm về quá khứ
chợt nhiên nghe lắm nhớ mong
ngày xưa điều ta do dự
bây giờ là việc đã xong

sáng nay buồn - vui chẳng biết
nghe chừng ngọn gió đi rong
mây xưa giờ đâu còn tím
ta - người ...cái nhớ còn không ?

diênvỹ. aug. 8, 2011



http://www.box.net/shared/qhsmsay6x84s2vtfv905

TA . NGƯỜI . CÁI NHỚ CÒN KHÔNG ...
Album HoaDiênVỹ
thơdiênvỹ.nhạc&trìnhbàyDzuylynh


sáng nay đi ngang qua phố...
con đường rợp nắng ngày xưa
mưa rơi không làm ướt cỏ
vui buồn theo gió đong đưa
sáng nay đi ngang qua ngỏ
tim còn thóang chút bâng quơ
cái thuở hoa rơi trên tóc
...có người lấy cớ dệt thơ !

sáng nay tìm về quá khứ...
chợt nhiên nghe lắm nhớ mong !
ngày xưa điều mình chưa ngỏ
bây giờ ... có cũng như không !
sáng nay , buồn vui chẳng biết ?
nghe chừng ngọn gió đi rong
mây xưa giờ đâu còn tím ?
ta .
người .
cái nhớ còn không !



dzuylynh.thunglũngcuốihạ . Aug.8.2011




TA . NGƯỜI . CÁI NHỚ CÒN KHÔNG ...

Album HoaDiênVỹ
thơdiênvỹ.nhạc&trìnhbàyDzuylynh



📎 CAITHUOH..trentoc
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»