Diễn Đàn » Thú Tiêu Khiển

Câu Lạc Bộ TRI ÂM 🔒

1.075 trả lời, 180.981 lượt xem — Trang 4 / 36
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-27 05:14:16dzuylynh>
 
Chúc mừng sinh nhật bé Triều Âm

 


BốLynh thương chúc con gái :

hy vọng mãi xanh như cánh hồng
vào đời an tịnh cuộc thong dong
búp măng hé nở trong rừng trúc
vững chí bền tâm vực xóay đời
sóng nhỏ triều âm lời ngân vọng
vững chèo biển lớn tiếng thinh không
cánh chim côi giữa vòng luân lạc
vút thẳng tầng mây Hạc giữa trời

***






Một khoảng lặng
 VIẾT NGẮN

Jun 24, '11 4:40 AM _ Triều Âm

Người ta bảo : " Có những lúc mình nên sống chậm lại " 
Sáu mươi bảy ngày trước đây mình vẫn còn hơi nghi ngờ điều đó, làm sao có thể SỐNG CHẬM lại trong khi mọi thứ chung quanh ta hối hả, hối hả một cách cuồng loạn. Chẳng phải người ta cũng đã khuyến cáo : " Thời gian sẽ bỏ lại bạn bên lề nếu bạn không theo kịp guồng quay của nó " 

[/align]


[/align]Bạn chỉ có 9 tháng 10 ngày yên ổn trong bụng mẹ của mình (Vậy mà cũng có những bạn hối hả tìm cách chui ra ngoài thật sớm nữa kìa ). Đúng ngày đúng tháng mà bạn không chui ra thì người lớn cũng chẳng để yên cho, họ sẽ dùng đủ mọi phương cách, kể cả dao kéo để lôi bạn ra để bạn kịp chạy theo thời gian chứ. 

[/align]


[/align]Những năm bình yên của tuổi thơ cũng sẽ qua mau, bạn phải chạy đua với bè bạn hàng xóm từ thời gian học ăn học nói học vào mẫu giáo, rồi " luyện thi" vào lớp một. Học ngày, học đêm, học tranh thủ thời gian để số kí lô trên lưng những đứa trẻ nặng tương đương số cân nặng của chúng. Phải phấn đấu chứ, con em chúng ta là thiên tài, tương lai đất nước chúng ta sẽ là con rồng Châu Á, tất cả chúng ta phải là bác học. Một trách nhiệm thật nặng nề trên những búp măng non !!!! 

[/align]


[/align]Khi măng thành tre, tức là khi những đứa trẻ thành nhân, chúng lại phải chạy đua để bước vào xã hội - phải kiếm một công việc làm để cố gắng ít nhất nuôi được bản thân chúng, kẻo cha mẹ lại xấu hổ với bà con láng giềng. Những đứa may mắn thì có công việc tốt, chỉ vài ba năm là bước lên vị trí lãnh đạo cao cấp. Những đứa kém may mắn hơn một chút thì an phận với một vị trí nhân viên bình thường nhưng ổn định. Những đứa hoàn toàn không may mắn chút nào ( người ta gọi là lỡ sinh ra dưới một ngôi sao không tốt ) thì phải bươn chải theo những ngành nghề khác hơn. Nhưng dù thế nào thì tất cả đều đang chạy đua trong cái trường đua được mang tên CUỘC SỐNG. Bạn không chạy ư ? Ồ, đừng nói tới sự thất vọng của cha mẹ hay gia đình nhé, những cô bạn gái, những anh bạn trai sẽ đánh giá bạn thế nào với những đối thủ cạnh tranh. Dần dần bạn phải sống và bọc cho mình một cái vỏ mà thiên hạ muốn bạn là như thế. Bạn sẽ cảm thấy cô đơn chứ ?  Mình tin là khi ai được hỏi điều đó đều sẽ trả lời là : " Có " , cho dù bạn có nhiều bạn bè vây quanh, bạn có bạn thân, bạn có tất cả nhưng bạn sẽ vẫn cô đơn vì không thể là chính mình, không là con người mà mình ao ước trở thành, không thể tự do là mọi điều mà mình muốn, mình thích. Vì sao ư ? Vì bạn không thể phí phạm thời gian trong cuộc chạy đua với thời gian, với mọi người chung quanh, và quan trọng nhất là bạn không thể trễ nhịp với cuộc sống này. 

[/align]Mình cũng vậy thôi ! 

[/align]Thậm chí mình còn tệ hại hơn là chạy quá nhanh trên một con đường không bằng phẳng nữa. 

[/align]Nhưng đôi khi chúng ta chạy thật nhanh để đạt được một điều, nhưng lại đánh mất nhiều thứ khác và còn tồi tệ hơn khi điều chúng ta muốn đạt được cũng bay khỏi tầm tay và cuộc sống trở thành trống rỗng. 

[/align]Bạn có mệt không khi trên một đường đua dài của cuộc đời, bạn chạy mãi, chạy mãi mà không dám dừng lại. Bạn có nghĩ rằng sẽ có ngày nào đó bạn kiệt sức và gục xuống trên đường đua hay không ? Bạn có nghĩ rằng nếu chịu chạy chậm lại một chút bạn sẽ nhận ra cuộc sống không phải đơn điệu chỉ là điều người khác muốn bạn trở thành ở cuối đường đua mà còn nhiều thứ quan trọng hơn rất nhiều, và những thứ đó dẫu muốn ở trong lòng bàn tay bạn, chúng cũng không thể vì chúng không có chân để chạy nhanh bằng bạn và bạn cũng không dành một phút để đưa tay ra và níu giữ lấy chúng. Thành ra, thời gian cứ trôi và mọi thứ cứ bay đi một cách vô tình, chỉ để lại mình bạn trên con đường đua dài vô nghĩa với những mảnh linh hồn vô cảm khác. 

[/align]Ừ thì, mình CHẬM lại một chút để kịp nhận ra rằng người bạn lớn nhất của đời mình, người cha yêu quý đã không kịp chờ mình đến tận cuối cuộc đua - Người đã mãi mãi rời xa, hóa thân thành hạt bụi nhỏ trong cõi vĩnh hằng xa xăm - Cái cõi mà có lẽ mọi người sẽ chỉ có SỐNG CHẬM thôi vì thời gian là bất biến. 

[/align]
CHẬM lại một chút để ngẩn ngơ rằng mình làm tất cả, mình chạy nhanh hết sức chỉ những mong mang lại cho cha mình một ngày hạnh phúc, nhưng bây giờ chỉ là ảo vọng mà thôi. 

[/align]CHẬM lại một chút để hiểu rằng mình đã từ bỏ nhiều hạnh phúc đơn sơ, ngay cả giấc mơ cỏn con của mình bây giờ cũng khó có thể thành hiện thực. Tất cả chỉ do mình mải chạy quá mà thôi. 

[/align]...................... 

[/align]Nhiều lắm !!! Chỉ trong một khoảng lặng như thế này mình mới chợt nhận ra rằng : " Mình đã, đang sống quá nhanh đến độ không kịp nhận ra từ ĐÁNH MẤT đánh vần ra sao " 

[/align]Ừ thì, mình cần một khoảng lặng để học cách đánh vần nhiều chữ nữa, ít nhất là hai chữ YÊU THƯƠNG . Quan trọng hơn là phải hiểu cách sử dụng hai chữ đó như thế nào, không phải chạy thật nhanh mới hiểu ra điều đó. 

[/align]Bắt đầu bằng cách học yêu thương bản thân mình được không nhỉ ? 

[/align]Từ trước đến giờ, mọi việc mình làm, từ chuyện học hành, yêu đương, đi làm ... Hình như toàn là những điều mình không muốn. 

[/align]Chắc phải cần lánh khỏi đường đua một thời gian, trốn trong khoảng lặng này để sống chậm hơn một chút, để nhận ra mình đang cần gì và muốn gì. 

[/align]Có lẽ không phải là một quyết định sai. Bởi vì mình nghĩ cuộc sống không phải chỉ là đường thẳng phía trước để cắm đầu chạy hoài. Có lẽ với phút CHẬM LẠI  của mình, mình sẽ nhận thấy có thêm nhiều con đường khác nhau để hiểu được trọn vẹn nghĩa của 2 từ CUỘC SỐNG. 

[/align]
Mình đi CHẬM lại nhé bạn... 

[/align]


[/align]


[/align][/align]
 

[/align][/align][/align]
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-27 23:24:29dzuylynh>
THI NHẠC GIAO DUYÊN
 
CLB.TRI ÂM HÂN HẠNH GIỚI THIỆU SÓNG THƠ TRIỀU ÂM _ VNTQ 

Con sóng nhỏ Nguyễn minh Châu chạm bờ kéo theo chuỗi thang âm rì rào bọt bể trùng khơi thấm ướt chiếc tây ban cầm tôi vào một đêm mưa sa vịnh Nửa Vầng Trăng...
Vầng trăng một nửa trôi dần khỏi chiều dài từ đầu điếu thuốc lá đến cuối con mắt lửa.
Half Moon Bay diễm ảo của đêm thức trắng chợt nhòa đi trong làn khói thắp vàng tay, nghe như có vương vất một khỏang xa sương mù mờ mịt đang ập đến phủ kín những mảnh vỡ phía sau nỗi buồn.
Nghe có nỗi buồn cuối bải Triều Âm.

Cô thiếu nữ người Kinh trên sóc Thượng lâm viên Di Linh làm quen với những vần thơ từ khi những giọt nước mắt trời một buổi tinh mơ vửa trượt từ ngọn lá ngã xuống triền cao Dalat mộng mơ.
Từ lúc cô bé Minh Châu chưa biết làm dáng cài cánh Lan rừng trên tóc, đã loay hoay vật vả đi tìm cái thực của thơ, cái huyễn của đời... và cái thực của đời cùng cái thơ cõi huyễn.
Người thơ trẻ nhất trong VNTQ mà tôi biết đã không làm thất vọng âm tiết cồng Tây nguyên, phảng phất câu ru từ quê hương nương rẫy đã cắt xén KHỎANG XA không gian để nối lại thật gần với thơ và nhạc.
KHỎANG XA từ đỉnh núi chân mây với cuối ghềnh giọt mặn không còn nữa...
Hãy theo dấu chân trần trên sa mạc cô đơn rát bỏng của người thơ chạy trước bóng mình và tự hỏi :

lấp làm sao khỏang trống đã thừa?
giang rộng tay đo chiều xa hai đứa...

để rồi ngẩn ngơ, bàng hòang giữa :

đêm mùa xuân, mặt trăng như đổ lửa

ngọn lửa nhật thực tình yêu giữa đêm trăng xuân mới nghiệt ngã làm sao :

đốt trời mơ ; cháy cánh cửa thiên đàng...

Hãy còn quá sớm để biết dư âm con sóng triều Nguyễn Minh Châu có tìm ra cánh cửa Thiên Đàng khác đang còn lẩn khuất ẩn hiện sau màn sương tâm thức hay không !

Dzuylynh thân mời các bạn và qúy thính giả cùng cầm theo cây thước thời gian bước vào KHỎANG XA của nhà thơ trẻ Triều Âm.


KHỎANG XA
 
http://www.box.net/shared/4trgjaijep
 
Album Phía Sau Nỗi Buồn
thơ Triều Âm _ nhạc & trình bày Dzuylynh
 
                                                          
                                               
lấp làm sao khỏang trống đã thừa
giang rộng tay đo chiều xa hai đứa
đêm mùa xuân mặt trăng như đổ lửa
đốt trời mơ cháy cánh cửa thiên đàng...
 
giữa nhân gian hồn cầu van bão tố
nghe thịnh nộ vụt giáng kiếp dọc ngang
từng nhát đau quật vào tim rướm lệ
bóc bụi trần giọt máu vỡ trong nhau
 
những vần thơ đã chìm vào vô vọng
nghe giữa đời một khỏang trống chia xa
hồn vật vã bên mùa xuân ngất ngưỡng
khúc nhạc chiều giao hưởng cõi xa xăm
 
... để đêm đen chùng xuống note thật trầm
mộng mơ vỡ lời đánh mất trăm năm ...

 
triềuâm dalat.dzuylynh half moon bay .2011
 
 
 
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-28 01:23:15Ct.Ly>
 
 
 
photo  Yen Ha
 
 
KHI MẶT TRỜI CHƯA THỨC DẬY
 
thơ Linh Vũ - diễn đọc Tóc Nâu
 
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-28 22:02:14Ct.Ly>
Surprise - Surprise quá tóc ơi [:D]

Mới dzìa nhà đã được tiếng của Toc nỉ non gồi ah,



Mầu Hoa Khế: lâu lắm rồi mới nghe lại giọng hát của Mầu Hoa Khế đó nhen

hy vọng MH Khế cứ vui vẻ đem giọng hát của mình để mọi người thưởng thức tiếp nhá

tặng cho hai nữ sĩ nè




📎 compost2
0



Trời đổ mưa như hôm nào anh đến
Mang tình yêu thắp ngọn nến tim em
Mùa thu bay những chiếc lá nhuộm vàng
Âu yếm về viết tên nhau gần gũi

Tháng sáu trời mưa bâng khuâng rơi vỡ
Người có còn nhớ kỷ niệm không anh
Vùng ngoại ô ánh đèn khuya mờ tỏ
Tiếng ân cần nồng thắm giữa mưa đêm






Mùa đông sydney sũng ướt với những cơn mưa chập chùng bất tận - mưa giao hoà gợi thương nhớ mênh mang. aB xin gởi tặng CLB Tri Âm tình khúc THÁNG SÁU TRỜI MƯA
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-26 23:22:08dzuylynh>
 
 
... Mùa đông sydney sũng ướt với những cơn mưa chập chùng bất tận - mưa giao hoà gợi thương nhớ mênh mang. Hạ vàng Cali thung lũng nắng ấm thênh thang...



... nhặt nắng Hạ sang gửi về cho em
lời hát sầu khơi nỗi hờn viễn xứ
thôi thì cũng đành vọng khúc Tương Như
gửi nắng gửi thương theo đời lữ thứ
gửi nắng cho em sưởi ấm mộng xuân thì ...

  http://www.box.net/shared/2dav3rb3d08l8aivz4fp

GỬI NẮNG CHO EM
Album Lệ Tým
sáng tác & trình bày dzuylynh
 
 
gửi nắng cho em giữa ngọn lửa Hạ
nơi anh trải vạt nắng lụa hong tơ
để em thôi ngồi đếm những hạt mưa ...
võng trưa ru hời câu hát đò đưa
gửi nắng cho em bớt đời hiu quạnh
song thưa mây trắng lạnh bụi vô thường
gửi chút yêu thương cho em ấm tình tha hương
gửi chút tơ vương cho em nối khúc duyên thừa...
lời hát gọi mưa quên thời bão nổi
lời hát gọi con nắng mới lên đời
điệp khúc nhặt khoan gửi lời theo nắng
nhặt nắng Hạ sang gửi về cho em
lời hát sầu khơi nỗi hờn viễn xứ ...
thôi thì cũng đành vọng khúc Tương Như
gửi nắng gửi thương theo tình lữ thứ
gửi nắng cho em sưởi ấm mộng Xuân thì
 

half moon bay june.26.2011.dzuylynh
Cung Điệu Phù Trầm 
0

Trích đoạn: dzuylynh


... nhặt nắng Hạ sang gửi về cho em
lời hát sầu khơi nỗi hờn viễn xứ
thôi thì cũng đành vọng khúc Tương Như
gửi nắng gửi thương theo đời lữ thứ
gửi nắng cho em sưởi ấm mộng xuân thì ...

  http://www.box.net/shared/2dav3rb3d08l8aivz4fp

GỬI NẮNG CHO EM
Album Lệ Tým
sáng tác & trình bày dzuylynh
 
 
gửi nắng cho em giữa ngọn lửa Hạ
nơi anh trải vạt nắng lụa hong tơ
để em thôi ngồi đếm những hạt mưa ...
võng trưa ru hời câu hát đò đưa
gửi nắng cho em bớt đời hiu quạnh
song thưa mây trắng lạnh bụi vô thường
gửi chút yêu thương cho em ấm tình tha hương
gửi chút tơ vương cho em nối khúc duyên thừa...
lời hát gọi mưa quên thời bão nổi
lời hát gọi con nắng mới lên đời
điệp khúc nhặt khoan gửi lời theo nắng
nhặt nắng Hạ sang gửi về cho em
lời hát sầu khơi nỗi hờn viễn xứ ...
thôi thì cũng đành vọng khúc Tương Như
gửi nắng gửi thương theo tình lữ thứ
gửi nắng cho em sưởi ấm mộng Xuân thì
 

half moon bay june.26.2011.dzuylynh



aB thân mến chào nlynh, chào cả nhà CLB Tri Âm [sm=40.gif]

Một chút nắng mong manh
Sợi hanh vàng, óng ả
Du dương trên phím đàn
Da diết note trầm ca

nlynh ơi!!! mà lynh thiệt nhen, hỗm rày trời Syd nắng ngả nghiêng chân trời luôn [;)] Có lẽ gió ghen vì thế, nên giông tố kéo về - gió mạnh lạnh kinh khủng, kí gì hổng dính với mình đều bay hun hút [sm=n_no.gif]. Chắc phải đợi sang Xuân mB mới đi ra khỏi nhà lang thang úng cafe dzí winh dohop, úng soda chanh múi đường dzí winh Ẹc, nhúm lửa dùm nlynh luộc thơ nấu nhạc, lơ lửng trên dòng Sông Hương nghe hò Huệ, lang thang vùng chín mùi dzí Con Ma Nhỏ...và các anh chị bạn hữu của CLB Tri Âm nữa nha [sm=flower.gif]

Chúc nhau luôn vui khoẻ, bình an [sm=7.gif]


0
Trích đoạn: damotlanyeunhau

Trích đoạn: dzuylynh

... nhặt nắng Hạ sang gửi về cho em 

 http://www.box.net/shared/2dav3rb3d08l8aivz4fp

GỬI NẮNG CHO EM
Album Lệ Tým
sáng tác & trình bày dzuylynh
 
half moon bay june.26.2011.dzuylynh



aB thân mến chào nlynh, chào cả nhà CLB Tri Âm [sm=40.gif]

Một chút nắng mong manh
Sợi hanh vàng, óng ả
Du dương trên phím đàn
Da diết note trầm ca

nlynh ơi!!! mà lynh thiệt nhen, hỗm rày trời Syd nắng ngả nghiêng chân trời luôn [;)] Có lẽ gió ghen vì thế, nên giông tố kéo về - gió mạnh lạnh kinh khủng, kí gì hổng dính với mình đều bay hun hút [sm=n_no.gif]. Chắc phải đợi sang Xuân mB mới đi ra khỏi nhà lang thang úng cafe dzí winh dohop, úng soda chanh múi đường dzí winh Ẹc, nhúm lửa dùm nlynh luộc thơ nấu nhạc, lơ lửng trên dòng Sông Hương nghe hò Huệ, lang thang vùng chín mùi dzí Con Ma Nhỏ...và các anh chị bạn hữu của CLB Tri Âm nữa nha [sm=flower.gif]

Chúc nhau luôn vui khoẻ, bình an [sm=7.gif]




 
hu la cục Múi.. cưng bò đi mô mừ phú lít tìm miết hông thí dị?
béhộp kím múi hòai hông thí nên chơi búng hột me mình ên...
uh ! nlynh lúc nào mừ hỏng linh !
có bịnh họan chi nhớ nói cho anh biết , đặng anh gửi thút chụt cho em hỉ?
bắt chướt béhộp hun chùn chụt chèm nhẹp mí cáis nhen !
 
è. coi chừng dập cí bánh phồng tơm á !
dzui dzẻ hỉ cục múi
nlynh
Cung Điệu Phù Trầm 
0
TÌNH LẶNG


Vỹ Dạ chiều nay lất phất mưa
Giọt buồn rơi ngập lối đi xưa
Bằng lăng lặng khóc trong chiều muộn
Tóc rối phương xa khẽ gió lùa?

Em sẽ về thôi...thật sao em
Hay là trăn trở suốt bao đêm?
Trăng khuya một mảnh vàng lơ lửng
Chiếc là chao nghiêng đậu trước thềm

Dẫu biết em về như giấc mơ
Chút tình riêng lặng giữa trang thơ
Hương xưa đồng vọng niềm xa xứ
Khúc hát tha phương vẫn hững hờ

Muốn gởi về em khúc Nam ai
Để buồn thôi nặng xoã đôi vai
Sông xưa, bến cũ, con đò nhỏ
Vẫn ngóng ai sang, dẫu dặm dài

Đừng để là mây bay bốn phương
Giọt buồn rơi lặng nước sông Hương
Đêm chia hai nửa vòng tay lạnh
Ta sẻ chia nhau những đoạn trường


 
Sông Hương
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-09 18:01:15Thanh Vân>
Thanh vân xin chào các bạn ,  cho Thanh Vân làm quen với các bạn văn nghệ sĩ trong Câu Lạc Bộ Tri Âm

Thanh Vân xin gửi một nhạc phẩm  Paris có gì lạ không em  - do ca sĩ Elvis Phương trình bày

chúc các bạn ngày cuối tuần vui vẻ

Paris, có gì lạ không em?
bài thơ của Nguyên sa
Phổ nhạc: Ngô Thụy Miên


Vài hình ảnh ở Paris với tiếng hát vượt thời gian Elvis Phương


[embed]http://www.youtube-nocookie.com/v/Ily-VlCr8pM?fs=1&amp;hl=fr_FR" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="480" height="390"&gt;[/embed]


Paris có gì lạ không em?
Mai anh về em có còn ngoan
Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
Em có tìm anh trong cánh chim

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về giữa bến sông Seine
Anh về giữa một giòng sông trắng
Là áo sương mù hay áo em?
Em có đứng ở bên bờ sông?

Làm ơn che khuất nửa vừng trăng
Anh về có nương theo giòng nước
Anh sẽ tìm em trong bóng trăng
Anh sẽ thở trong hơi sương khuya

Mỗi lần tan một chút suơng sa
Bao giờ sáng một trời sao sáng
Là mắt em nhìn trong gió đưa…
Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay

Tóc em anh sẽ gọi là mây
Ngày sau hai đứa mình xa cách
Anh vẫn được nhìn mây trắng bay
Anh sẽ chép thơ trên thời gian

Lời thơ toàn những chuyện hờn ghen
Vì em hay một vừng trăng sáng
Đã đắm trong lòng cặp mắt em?
Anh sẽ đàn những phím tơ chùng

Anh đàn mà chả có thanh âm
Chỉ nghe gió thoảng niềm thương nhớ
Để lúc xa vời đỡ nhớ nhung

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về mắt vẫn lánh đen
Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm
Chả biết tay ai làm lá sen?…


Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-11 16:55:42Phù Vân>
 
                                    
 
VĂN HÓA VIỆT NAM
 
 NÓI TIẾNG MẸ ĐẺ

Song Thuận

Mở đầu
Tiếng mẹ đẻ là tiếng nói của người mẹ sinh ra con, cũng là tiếng nói đầu đời của trè thơ
được mẹ truyền dạy. Đó là tiếng nói của một dân tộc. Đối với dân tộc Việt, tiếng mẹ đẻ
chính là Tiếng Việt, một sinh ngữ tồn tại được là nhờ có “sức sống” mãnh liệt từ một nguồn
cội thuần nhất lâu đời và khả năng đồng hóa những tiếng nói của các dân tộc tiếp cận.

Thực vậy, trước khi có vua tất nhiên phải có dân. Theo truyền thuyết, từ khi được cai trị bởi
vua Kinh Dương, Lạc Long và sau đó là các vị vua Hùng, dân chúng của nước Văn Lang đã
biết quây quần thành từng bộ tộc nhỏ, rồi kết thành Bộ Lạc lớn… . Dân tộc Lạc Việt là
thành phần dân chúng quan trọng của những Bộ Lạc này. Nước Văn Lang được chia làm
15 Bộ, và tiếng nói của dân chúng trong 15 Bộ đó, theo thời gian đã thành tiếng nói của
dân tộc Việt.

Tục Ngữ, Ca Dao
Tục ngữ ca dao được coi là văn học bình dân truyền khẩu của dân tộc Việt (Tục Ngữ là
những câu có tự lâu đời – Ca Dao là câu hát phổ thông trong dân gian). Tục Ngữ Ca Dao
được hình thành từ xa xưa theo thời gian, không rõ từ bao giờ. Vì trước kia không có chữ
viết để truyền bá, tục ngữ ca dao được học thuộc lòng và truyền bắng tiếng nói (truyền
miệng hay truyền khẩu) từ người này đến người khác, từ thế hệ này qua thế hệ sau.

Chữ Nôm
Trong một ngàn năm bị người Tàu đô hộ và hơn tám trăm năm học và thi cử bằng chữ Nho
tức chữ Hán, dân tộc Việt vẫn không bị Hán hóa. Ngược lại, chữ Nôm hay chữ riêng của dân
Nam được hình thành trong thời kỳ cực thịnh của nền Nho học tại nước ta.(1)

Chữ Quốc Ngữ
Thời gian bị Tây đô hộ gần trăm năm, tiếng Việt không những không bị “Tây hóa” mà còn
được chính thức góp mặt với năm châu qua chữ Quốc Ngữ, một trong những sinh ngữ đang
được phổ biến trên thế giới và được trên tám mươi triệu người nói, học và tìm hiểu. Chữ
Quốc Ngữ chính là chữ của dân tộc Việt ngày nay.

Tiếng Việt có vị thế vững vàng trong số những sinh ngữ trên thế giới như tiếng Anh, Pháp,
Ý, Tây Ban Nha, Nga, Nhật, Trung Hoa, Ấn … là nhờ được ký âm bằng tiếng La Tinh và một
số dấu phụ. Đây là công trình nghiên cứu và sáng tạo của nhiều người, trong đó nhà truyền
giáo có công nhất là Alexandre de Rhodes, tác giả cuốn từ điển Việt Nam - Bồ Đào Nha - La
Tinh.

Học và nói tiếng mẹ đẻ chính là một nhu cầu của người Việt sống tại Hải Ngoại vì các lý do
tự hào dân tộc và mục đích giữ gìn tiếng Việt trong sáng trong một môi trường dân chủ, tự
do và cạnh tranh để sinh tồn.

Tiếng Việt dễ học và dễ truyền bá nhờ được ký hiệu bằng chữ La Tinh, một thứ chữ rất phổ
biến trên thế giới. Liên Hiệp Quốc tôn trọng tiếng nói của các dân tộc trên thế giới, nên đã
tổ chức ngày nói tiếng mẹ đẻ quốc tế hàng năm vào ngày 21 tháng 2. (2)

Theo GS Nghiêm Toản, chữ Quốc Ngữ được sáng tạo do nhu cầu truyền Đạo của các giáo
sĩ Thiên Chúa giáo tại Việt Nam: “Từ thế kỷ thứ XVI, trong thời Hậu Lê (Trịnh, Nguyễn phân
tranh) các đường giao thông trên mặt bể giữa Âu, Á được mở mang, người Tây Âu bắt đầu
đến xứ ta, phần nhiều là nhà buôn và giáo sĩ đi truyền đạo Thiên Chúa. Các giáo sĩ học nói
tiếng bản xứ và muốn đem kinh Thánh ra giảng dạy tất phải dịch ra tiếng Việt, nhưng chữ
Nôm khó học, dùng không tiện, họ bèn nghĩ cách lấy chữ La Mã để ghi âm tiếng Việt Nam.
Công cuộc sáng chế chữ Quốc Ngữ là công việc chung của nhiều người (có cả giáo sĩ Ý,
Pháp, Bồ Đào Nha…), những sách trứ thuật đầu tiên là:
Tự vựng Việt Nam - Bồ Đào Nha của cố Gaspard.
Tự vựng Bồ Đào Nha - Việt Nam của cố Antoine de
Bar

Nhân hai cuốn ấy mà cố Alexandre de Rhodes , người Pháp, soạn cuốn Từ Điển Việt Nam -
Bồ Đào Nha – La Tinh, in năm 1651 tại La Mã. Nhà in của giáo hội La Mã đúc chữ Quốc
Ngữ bắt đầu từ đó…”

Như vậy, tiếng Việt được viết bằng chữ Quốc Ngữ, dựa trên bộ chữ La Tinh, gồm:

* 22 chữ cái chính là:

A, B, C, D, E, G, H, I, K, L, M, N, O, P, Q, R, S, T, U, V, X, Y

* 7 chữ cái phụ là

Đ, Ă, Â, Ê, Ô, Ơ, Ư

Tổng cộng 29 chữ cái.

Những chữ F, J, W, Z không dùng trong tiếng Việt, ngoại trừ để phiên âm tiếng nước
ngoài hay viết tên người.

Ngoài 29 chữ cái kể trên, tiếng Việt còn có thêm 9 chữ ghép đôi và một chữ ghép ba (Chữ
ghép đôi còn được dùng làm bội vận kép, và chữ ghép ba được dùng làm bội vận đụp):
CH, GH, GI, KH, NG, NH, PH, TH, TR và NGH

Bộ dấu chữ Việt
Ngoài các chữ cái, vẫn cần thêm dấu mới có thể phát âm đầy đủ tiếng Việt:
Có 5 dấu: HUYỀN, SẮC, HỎI, NGÃ, NẶNG

Nguyên âm và phụ âm

Để phân biệt nguyên âm và phụ âm, người ta chia ra:
- Phụ âm là chữ cái tự nó không thể phát ra âm mà phải đi với chữ khác mới phát ra âm.
Có 17 phụ âm (Còn được dùng làm Bội Vận đơn):

B, C, D, G, H, K, L, M, N, P, Q, R, S. T, V, X và Đ.

- Nguyên âm là chữ cái khi đọc lên, tự nó đủ để phát ra âm. Có 12 nguyên âm là:

A, E, I, O, U, Y, Ă, Â, Ê, Ô, Ơ, Ư .

Nguyên âm lại được chia thành:
- Nguyên âm có nghĩa: A, E, O, U, Y, Ê, Ô, Ơ, Ư .
(tự nó phát ra đã có ý nghĩa của tiếng Việt)
- Nguyên âm vô nghĩa: Ă, Â, I (tuy phát ra âm, nhưng trong tiếng Việt thì âm đó không có
nghĩa).

Cách phát âm các chữ cái -
Có hai cách phát âm những chữ cái phụ âm:

- Phát âm theo dạng chữ viết: (là cách phát âm chữ La Tinh, dù là người Pháp hay
người Viêt: B (bê), C (xê), D (dê), Đ (đê - chữ này chỉ dùng cho chữ Quốc Ngữ), G (giê), H
(hát), K (ca), L (en lờ), M (em mờ), N (en nờ), P (pê), Q (cu), R (e rờ), S (ét sì), T (tê), V
(vê), X (ich xì).

- Phát âm theo âm tiếng Việt khi phụ âm ghép vần với những chữ khác:
B (bờ), C (cờ), D (dờ), Đ (đờ), G (gờ), H (hờ), K (cờ), L (lờ), M (mờ), N (nờ), P (pờ),
Qu (quờ)*, R (rờ), S (sờ), T (tờ), V (vờ), X (xờ).

* (Phụ âm Q tự nó không thể phát âm thành vần quờ, mà phải đi kèm với chữ “u” và phát
âm là “quờ” (ở đây, “u” là phụ âm, tương tự “i” là phụ âm đi kèm với “g” thành “gi” để phát
âm chữ “giờ”)

Âm Tiết – Âm Vị - Âm Vận - Bội Vận - Chính Vận
Tiết là đốt, âm tiết là “chuỗi lời nói mà con người phát ra gồm nhiều khúc đoạn dài ngắn
khác nhau. Đơn vị phát âm ngắn nhất là âm tiết (syllable).” (nguồn: Net Ngôn Ngữ). Tiếng
Việt là đơn âm, nên một từ đọc lên được coi là một “âm tiết” (syllable), khác với tiếng Anh
hay tiếng Pháp thuộc loại “đa âm” nên mỗi từ (word) chia ra nhiều âm tiết (syllables). Như
vậy theo “Sách Giáo khoa Việt Tộc”, Từ (word) trong tiếng Việt không có “âm tiết “ mà chỉ có
“Âm Vị” mà thôi.

Vị có nghĩa là chỗ đứng (vị trí). Một Âm Vị thường có 2 Âm Vận tức là 2 loại vần. Thí dụ
chữ BAN nếu chặt đôi sẽ có vần AN (khi làm thơ gieo vần). Vần AN là vần chính của từ BAN
nên được gọi là Chính Vận, và vần B (đọc là bê hay bờ) là Bội Vận.

Chính vận được lập bởi một nguyên âm đứng đầu. Trong tiếng Việt có 3 loại chính vận, đó
là chính vận đơn (AN), chính vận kép (ghép 2 nguyên âm: ƯƠNG) và chính vận đụp (ghép
3 nguyên âm: UYÊN).

Bội Vận là phụ âm hoặc tập hợp những phụ âm. . . Có 3 loại Bội Vận: Bội Vận đơn (Thí dụ:
vần B của chữ BAN), Bội Vận kép (Thí dụ: vần CH của chữ CHÂN , Bội Vận đụp (thí dụ: vần
NGH của chữ NGHINH)…

Cách đánh vần
Tùy theo cách phát âm các chữ cái phụ âm, Có 2 cách đánh vần chữ Quốc Ngữ:
- Đánh vần theo âm các chữ cái phụ âm. Thí dụ: Đánh vần chữ BANH: A+N+H = ANH,
BÊ + A + BA + N + H = BANH - BANH

Đánh vần theo âm tiếng Việt khi chữ cái phụ âm ghép vần với những chữ khác. Thí dụ:
Đánh vần chữ BANH: A+N+H =ANH, BỜ + ANH = BANH – BANH.

Cách đánh dấu tiếng Việt
Dấu tiếng Việt rất quan trọng vì khi phát âm theo dấu sẽ làm khác hẳn nghĩa của cùng một
chữ viết không dấu. Thí dụ chữ “BA” không dấu có nghĩa là “cha”. Khi thêm dấu huyền
thành “BÀ”. thêm dấu sắc thành “BÁ”, thêm dấu hỏi thành “BẢ”, thêm dấu ngã thành “BÔ và
thêm dấu nặng thành “BẠ”.

Dấu tiếng Việt để vào đâu? Trên chữ nào?

* Theo nguyên tắc, dấu tiếng Việt phải để trên nguyên âm (chính vận). Thí dụ TÁ, MÀ, BẢ
(T, M, B là bội vận, A là chính vận đơn)
* Trường hợp có hai nguyên âm (chính vận kép), dấu sẽ để trên nguyên âm phát ra tiếng
nói hoặc trên nguyên âm ở chính giữa chữ nếu không rõ âm phát tiếng. Đây là cách để dấu
theo lối mỹ thuật của nhà in hay người trình bày bài in. Thí dụ: BUỒN, CHÁO. CỦA , HÓA,
KHỎE . Những chính vận uồn, áo, ủa do âm chính phát ra từ chữ ồ, á, ủ nên để dấu trên
các chữ này. Theo mỹ thuật, để dấu ở giữa chữ như thế cũng rất hợp lý. Đối với chữ Hóa,
chính vận óa phát âm từ chữ “á”, đáng lẽ phải để dấu trên chữ á (hoá) mới đúng. Nhưng vì
lý do mỹ thuật, để dấu ở chữ o cho cân xứng. Vậy nếu ai đánh dấu trên chữ a thành hoá
cũng không sai. Tương tự đối với chữ khỏe hay khoẻ đều đúng cả.
Trường hợp có 3 nguyên âm (chính vận đụp), dấu để trên nguyên âm chính giữa. Thí dụ:
SOÁI, TUỔI…

Cách viết tiếng Việt (Ngữ Pháp)
Tiếng Việt được viết ra bằng chữ Quốc Ngữ, nghĩa là ghép những chữ cái (nguyên âm và
phụ âm) lại với nhau mà tạo thành. Vậy CHỮ (alphabet) là những chữ cái hay gọi tắt là
CHỮ. Nhiều CHỮ tạo thành TỪ (mot, word). Nhiều TỪ tạo thành CÂU (phrase, sentence)
Nhiều CÂU tạo thành một BÀI VIẾT.

Văn phạm tiếng Việt tương đối giống văn phạm tiếng Pháp, do đó cách viết tiếng Việt cũng
giống với cách viết tiếng Pháp (do cách nói của người Việt và cũng phù họp với cách nói
của người Pháp?). Cách viết tiếng Việt khác với cách viết tiếng Hán hay tiếng Anh.
Thí dụ: Sông Hồng (tiếng Việt), Rivière rouge (tiếng Pháp), Hồng Hà (tiếng Hán), Red river
(tiếng Anh).

Cách dùng chữ i (i ngắn) và chữ Y (y dài):
Vì hai chữ i (i ngắn) và Y (y dài) phát âm giống nhau, nên thường có sự lúng túng và lẫn
lộn khi sử dụng hai chữ này.

Theo Wikipedia: “Đã có quyết định của Bộ Giáo dục Việt Nam vào năm 1984, quy định dùng
i thay cho y. Quy chuẩn này không áp dụng cho các nguyên âm đôi và nguyên âm ba, cũng
như ngoại trừ tên riêng; nhưng vẫn có hạn chế trong việc thực thi trong cuộc sống. Trường
hợp các từ có phụ âm đầu là qu, sử dụng vần y thì sẽ đúng hơn”. Wikipedia kết luận : ”y và i
có thể dùng thay cho nhau trong nhiều trường hợp”.

Không rõ “Bô Giáo Dục Việt Nam” quyết định như thế nào, nhưng sách xuất bản trong nước
ngày nay, thường dùng chữ i (i ngắn) thay cho chữ y (y dài), dù đó là tên các nhân vật lịch
sử . Thí dụ: “Lý Thường Kiệt” là một danh tướng thời Lý (y dài), nay viết là “Lí Thường Kiệt”,
nhìn vừa “lạ” mắt vừa không tôn trọng Quyết Định 1984?!

Sách Giáo Khoa - Việt Tộc Thiếu Niên Cấp II, số 2 đưa ra quy luật như sau:
• Nếu chỉ có một mình nó bao trùm chính vận, phải viết y (y dài) như Ty, By, Sy….
• Nếu đi với chữ khác mới thành chính vận được, thì chỉ có 2 loại như sau:

- Phát âm giống nhau thì phải dùng chữ i (i ngắn).Thí dụ: in, tin, tiên…(Chữ yên ngựa
đáng lẽ viết là iên ngựa mới đúng cách. Nhưng thường viết là yên ngựa. (Nhìn quen mắt mất
rồi, có nên coi đó là ngoại lệ?).
- Phát âm khác nhau, không thể thay thế chữ nọ bằng chữ kia được. Thí dụ: chính vận
úí và chính vận uý. Từ Thúi khác hẳn nghĩa với Thuý.
- Đối với chữ QUÝ phải viết là y (y dài) vì âm phát ra là “uý”. không phải “úi”.
Nhận xét và đề nghị: Có rất nhiều ngoại lệ đối với quy tắc sử dụng i và y. do “Sách Giáo
Khoa Việt Tộc” đưa ra. Thí dụ: Chữ bi (hòn bi), li (li ti), theo quy tắc trên phải viết là hòn by,
ly ty. .. ? Trên thực tế không ai viết như thế! Vì chữ i ngắn nhỏ bé, ốm yếu nhất trong bộ
chữ cái, nên dùng i ngắn đối với những chữ gợi hình nhỏ bé. thí dụ li ti, bé tí. Chữ ý là ý
kiến, nên dùng cho các chữ “lý thuyết”, “lý lẽ”, “lý luận”…

Vấn đề dùng i (i ngắn) hay y (y dài) đã được bàn luận rất nhiều từ trước đến nay. Một lần
nữa, xin đề nghị quý thầy cô giáo dạy tiếng Việt tại các Trung Tâm Việt Ngữ và quý vị làm
truyền thông, văn hóa quan tâm đến Tiếng Việt cùng góp ý kiến về vấn đề này.

Sự khác biệt giữa TR và CH
Cũng theo “Sách Giáo Khoa - Việt Tộc Thiếu Niên Cấp II, số 2”, hai chữ truyền và chuyền
đều có nghĩa là đem từ chỗ này đến chỗ khác. Nếu ý nghĩa của chữ là trừu tượng , vô hình,
thể tĩnh, thì viết là truyền. Thí dụ truyền bá tư tưởng. Còn nếu ý nghĩa của chữ là hữu hình,
cụ thể, thể động, viết là chuyền. Thí dụ chuyền banh cho nhau. Ta cũng có thể áp dụng quy
tắc này cho chữ truyện và chuyện (?)

Sự khác biệt giũa X và S
Quy tắc này được “Sách Giáo Khoa - Việt Tộc Thiếu Niên Cấp II, số 2” đề cập như sau: Ở
thể động dùng chữ S, thể tĩnh dùng chữ X. Thí dụ: NỮ SINH, XẤU XÍ.

Kết luận
Nói tiếng mẹ đẻ , nghe tiếng mẹ ru là điều tất nhiên, rất bình thường. Nếu mẹ là người Việt,
nói tiếng Việt, đứa con sinh ra đương nhiên biết nói tiếng Việt. Nhưng biết viết chữ Việt lại là
chuyện khác. Phải học mới viết được chữ Quốc Ngữ.
Xưa ta chưa có chữ viết riêng, ca dao tục ngữ được lưu truyền bằng cách truyền miệng
(truyền khẩu). Sau đó các cụ dựa vào chữ Hán để tạo ra chữ Nôm dùng để ghi chép nhiều
tài liệu văn chương giá trị. Vì nhu cầu truyền giáo tại Việt Nam, các vị Giám Mục ngoại quốc
đã nghĩ ra cách dùng bộ chữ cái (mẫu tự) La Tinh để ký âm tiếng Việt. Đó là chữ Quốc Ngữ
mà hiện nay chúng ta đang sử dụng. Nhiều người cùng góp công sáng tạo ra chữ Quốc
Ngữ, nhưng người có công nhất là Cố Alexandre de Rhodes.
Tiếng Việt là một đơn âm. Nhờ bộ dấu riêng nên âm phát ra những tiếng nói trầm bổng rất
hay.

Chữ Quốc Ngữ rất dễ học, vì thế học nói tiếng Việt không khó. Hiện nay tiếng Việt được trên
80 triều đồng bào trong nước sử dụng và hơn 3 triệu đồng hương gốc Việt ở nhiều quốc
gia trên thế giới nói và gìn giữ .(3)

Ta có thể kết luận: “Không phân biệt chủng tộc, người nào cũng có thể viết và nói được
tiếng Việt. Ai chưa nói được tiếng Việt là vì chưa muốn học nói đấy thôi”.

Chú thích

(1) Theo GS Nghiêm Toản, có 3 cách viết chữ Nôm: (a) Dùng nguyên hình chữ Nho. (
Ghép 2 chữ Nho thành chữ mới (Nôm). © Ghép một chữ Nôm chỉ âm với một chữ Nho chỉ ý.
Muốn biết chi tiết xin mời vào:

http://e-cadao.com/Chunom/chunomvaviechocchunom.htm
hoặc:
http://vi.wikipedia.org/wiki/Ch%E1%BB%AF_N%C3%B4m#Nh.E1.BB.AFng_c.C3.A1ch_t.E1.
BA.A1o_ch.E1.BB.AF_N.C3.B4m

(2) “Ngày 21 tháng 2 hàng năm được UNESCO tuyên bố là Ngày tiếng mẹ đẻ Quốc tế vào
ngày 17 tháng 11 năm 1999. Ngày kỷ niệm này cũng đã được Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc
chính thức công nhận trong nghị quyết trong đó quyết định năm 2008 là Năm Ngôn ngữ
Quốc tế[1]. Ngày tiếng mẹ đẻ Quốc tế bắt nguồn từ sự thừa nhận trên toàn thế giới Ngày
Phong trào Ngôn ngữ, tưởng niệm sự kiện diễn ra tại Bangladesh (trước đây là Đông
Pakistan) từ năm 1952, khi một số sinh viên của trường đại học Dhaka bị cảnh sát và quân
đội Pakistan giết chết tại Dhaka trong Phong trào tiếng Bengal. Ngày tiếng mẹ đẻ Quốc tế
được các quốc gia thành viên UNESCO tổ chức hàng năm tại các trụ sở UNESCO nhằm
quảng bá sự đa dạng ngôn ngữ, văn hóa và tính đa ngôn ngữ.” (nguồn: Wikipedia”).
0
VĂN HÓA VIỆT NAM
 

NHỮNG BIẾN ĐỔI TRONG VĂN HÓA VIỆT NAM

G.S. Nguyễn Thanh Liêm

Văn hóa là gì?

Một cách tổng quát có thể hiểu văn hóa là lối sống (life style) của một nhóm người ở trong một khu vực địa lý nào đó hay rộng hơn là của cả một dân tộc trong một quốc gia. Có xã hội loài người là có văn hóa vì có những sinh hoạt có ý thức của con người. Ngôn ngữ, tư tưởng, tín ngưỡng, các hoạt động kinh tế, các kỹ thuật, các sinh hoạt nghệ thuật, cách xử sự ở đời, cách ăn mặc, các thứ lễ nghi...tất cả mọi hoạt động của con người trên cõi đời này đều thuộc về văn hóa. Khi mở mắt chào đời ta đã được đặt trong một cộng đồng, một xã hội, một nền văn hóa rồi.

Văn hóa cổ truyền Việt Nam

Khi nói đến văn hóa Việt Nam chúng ta nghĩ ngay đến nền văn hóa của người dân Việt từ thuở xa xưa nào đến giờ và từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mau, với một số những đặc tính nào đó gắn liền với con người và xã hội văn hóa Việt, làm cho nó khác biệt với những nền văn hóa của các dân tộc khác trên thế giới. Nó bao gồm tiếng Việt, tư tưởng Việt, tôn giáo tín ngưỡng Việt, lễ nghi Việt, quần áo thức ăn Việt, vv.. Vì mang những đặc tính rất đặc biệt của dân tộc Việt Nam từ nhiều năm qua nên văn hóa dân tộc thường được đồng hóa với văn hóa cổ truyền hay truyền thống văn hóa Việt. Đó là nền văn hóa mà hầu hết người Việt Nam chúng ta đều nghĩ rằng nó là của chung của chúng ta do tổ tiên ta dựng nên từ hơn bốn ngàn năm qua.

Văn hóa biến đổi

Những người thiết tha với văn hóa Việt Nam, muốn làm cái gì tốt đẹp cho văn hóa nước nhà thường có thể nghĩ đến một mặt bảo tồn nền văn hóa cổ truyền của dân tộc và mặt khác phát huy hay tân tiến hóa nền văn hóa đó để xây dựng nên một nền văn hóa mới. Và khi nói đến bảo tồn hay phát huy hay tân tiến hóa là phải nói đến sự biến đổi của văn hóa. Không có một nền văn hóa nào đứng yên một chỗ, không có một nền văn hóa nào có thể giữ nguyên trạng thái của nó từ buổi ban đầu cho đến bây giờ dù người ta có cố bảo tồn duy trì nó mãi. Kết quả của những công trình nghiên cứu về văn hóa của các nhà văn hoá nhân loại học (cultural anthropology) cho thấy không có một nền văn hóa nào hoàn toàn giữ được nguyên vẹn những đặc tính của nó qua thời gian. Bất cứ nền văn hóa nào, dù ở trong những xã hội đóng kín không có những tiếp xúc với bên ngoài đi nữa, vẫn ít nhiều thay đổi theo thời gian. Nhịp điệu biến đổi có thể từ rất nhanh, đến nhanh, hay chậm và rất chậm, tùy theo hoàn cảnh, tùy theo trường hợp. Phần nhiều các nền văn hóa đều thay đổi rất chậm nếu không có những va chạm/xung đột lớn lao như sự va chạm/xung đột giữa văn hóa Á Đông và văn minh Âu Tây hồi thế kỷ XIX-XX. Nhưng dầu chậm nó vẫn phải thay đổi mặc dầu trong đà biến đổi tự nhiên của văn hóa bao giờ cũng có khuynh hướng chóng chọi lại không nhiều thì ít.

Sự biến đổi trong văn hóa Việt Nam

Văn hóa Việt Nam không tránh được những định luật thay đổi tự nhiên đó theo thời gian và không gian. Từ trước thời Bắc Thuộc cho đến cuối thế kỷ XX nền văn hóa Việt Nam đã có nhiều thay đổi theo thời gian. Một số những tập tục xưa được ghi chép trong sách sử bây giờ không còn tồn tại nữa, hoặc chỉ còn sót lại trong các thế hệ trước đây ở một ít vùng quê xa xôi mà thôi như tục xăm mình, ăn trầu, nhuộm răng chẳng hạn. Ngược lại có những thói quen mới chỉ xuất hiện gần đây chớ không có trong xã hội xưa như thói quen uống cà phê buổi sáng hay bắt tay khi chào nhau. Tư tưởng, khoa học, kỹ thuật thay đổi nhiều từ khi có công cuộc đô hộ của người Pháp hồi cuối thế kỷ XIX. Trong quá trình bành trướng lãnh thổ từ Miền Bắc vào Miền Nam nền văn hóa Việt Nam cũng có nhiều thay đổi theo không gian, theo môi trường sinh sống, từ thức ăn, quần áo, đến cách phát âm tiếng Việt, làng mạc, tôn giáo, tín ngưỡng, nghệ thuật, tâm lý, tư tưởng, vv...

Về thức ăn chẳng hạn. Người Bắc có bún chả trong khi người Nam thì có bún thịt nướng tuy cả hai thứ đều dùng những mẫu số chung là bún, thịt nướng, rau sống và nước mấm, chỉ khác nhau ở phần sắp xếp trình bày. Người Bắc thì để chung thịt nướng vào trong chén với nước mấm còn bún với rau thì để riêng cho khách tùy nghi, trong khi người Nam để chung tất cả các thứ vào trong cái tô với một chén nước mấm để riêng để khách hàng tùy nghi chan vào. Nếu lấy bún với nước lèo làm mẫu số chung thì ta có bún thang bún riêu bún ốc của người Bắc, bún bò Huế của người Trung, và bún mấm với bún nước lèo của người Nam. Nước lèo là tiếng Nam trong khi nước dùng là tiếng Bắc, tuy hai tiếng chỉ cùng một thứ nước dùng cho các loại bún nói trên. Cách ăn mặc cũng có chỗ khác nhau từ chiếc áo tứ thân của người Bắc đến chiếc áo bà ba của người Nam. Đàn ông miền Nam theo Tây sớm hơn trong khi nhiều người đàn ông miền Bắc vẫn còn mặc áo dài theo xưa. Hồi thập niên 1950 ở Đại Học Văn Khoa và Cao Đẳng Sư Phạm Saigòn người ta thấy mấy cụ giáo sư Cử/ Tú từ miền Bắc vào (cụ Bình, cụ Nghinh, cụ Quỳnh, cụ Chiểu, trừ cụ Nghè Giác) vẫn mặc áo dài khăn đóng đi dạy học trong khi các giáo sư lớn tuổi miền Nam (thầy Tấn, thầy Lúa, thầy Trụ, cụ Sển...) đều ăn mặc theo Tây.

Về phương diện ngôn ngữ tuy cả ba miền đều sử dụng một thứ ngôn ngữ chung như nhau nhưng trên phần lớn ngữ vựng thông dụng cho cả ba miền còn có những tiếng địa phương đặc biệt chỉ xài cho một vùng hay một địa phương nào đó thôi. Có khi cùng một từ ngữ nhưng ý nghĩa lại khác nhau tùy theo miền. Cái hòm đối với người miền Nam là cái hàng để tẩn liệm người chết trong khi người Bắc dùng chữ đó với ý nghĩa của cái rương đựng đồ dùng của người miền Nam. Củ sắn của người Bắc là củ khoai mì của người Nam. Những tiếng xưng hô trong gia đình họ hàng cũng có chỗ khác biệt. Tiếng cô, chú, bác giữa người Nam và người Bắc rất khác nhau cũng như những tiếng dì dượng thì chỉ có người miền Nam và một số người miền Trung dùng đến. Khác biệt rõ ràng nhất là cách phát âm tiếng Việt của mỗi vùng, mỗi địa phương. Người miền Bắc phát âm đủ cả năm dấu, nhất là phân biệt được rõ ràng dấu hỏi và dấu ngã, phân biệt được phụ âm t và c ở cuối chữ (như phát và phác, phút và phúc...), nhưng lại không phân biệt được hai phụ âm tr và ch (trân châu và chân trâu chẳng hạn). Phần đông người miền Nam đều phân biệt các phụ âm tr và ch nhưng không phân biệt hỏi ngã và các phụ âm t và c ở cuối chữ. Đối với người bình dân miền Nam thì người Huế phát âm các dấu sắc hỏi ngã đều như dấu nặng, và người Quảng Nam/Quảng Ngãi thì phát âm những nguyên âm a như ơ và ơ như ô.

Trên phương diện tôn giáo, tín ngưỡng, mặc dầu hầu hết người Việt Nam đều ít nhiều chịu ảnh hưởng của tam giáo và đều xem sự thờ cúng tổ tiên như một tôn giáo chính của người Việt Nam nhưng riêng ở miền Nam thì ngoài căn bản tín ngưỡng đó còn có thêm những tôn giáo tín ngưỡng khác hơn chẳng hạn như Cao Đài giáo, Bửu Sơn Kỳ Hương và Phật Giáo Hòa Hảo. Ở địa hạt nghệ thuật hát cải lương và câu ca vọng cổ là cái gì rất đặc biệt của người miền Nam trong khi hát chèo hát quan họ thì chỉ có người Bắc mới biết. Tiểu thuyết (như tiều thuyết của Hồ Biểu Chánh chẳng hạn) hay nói chung văn chương miền Nam có những sắc thái đặc biệt của người miền Nam mà chỉ những người sanh trưởng ở vùng đồng bằng sông Củu Long mới có thể thưởng thức được cái hay cái thích thú trong đó. Đặc biệt là tổ chức làng xã ở trong Nam không giống tổ chức xã thôn ở ngoài Bắc. Ở ngoài Bắc các xã thường được bao bọc bởi lũy tre xanh và có một cái cổng vào làng. Làng này cách biệt với làng kia bằng những ranh giới có thể nhận biết dễ dàng. Ở vùng đồng bằng sông Cửu Long làng này tiếp nối với làng khác, không có cổng làng, không có lũy tre làm ranh giới. Nếu không phải là người ở tại địa phương thì khó mà biết được ranh giới giữa làng này với làng khác. Tổ chức hành chánh địa phương cũng khác với miền Bắc. Ở đây mỗi làng, dưới thời Pháp thuộc có ban hội tề gồm hương cả, hương chủ, hương sư, hương trưởng, hương quản...và chánh lục bộ, lo về việc cai trị, hành chánh trong làng. Ngoài ban hội tề còn có các vị bồi, bái, kề hiền... là những người lớn tuổi có nhiều uy tín trong làng thường giữ vai trò như cố vấn nhất là trong những việc tế tự lễ nghi. Ở miền Nam thời Pháp thuộc có những chức vụ không thấy có ở miền Bắc như Thầy Cai Tổng hay ông Hội Đồng. Tóm lại từ châu thổ sông Hồng Hà đến châu thổ sông Cửu Long lối sống của người dân Việt cũng như tổ chức xã hội Việt Nam đã có nhiều biến đổi.

Điều kiện cần để có biến đổi

Tại sao có những biến đổi như vậy? Môi trường sinh sống mới và sự tiếp xúc với những nền văn hóa khác là những điều kiện cần yếu đưa đến những biến đổi đó. Từ khi Nguyễn Hoàng vào Thuận Hóa và các chúa Nguyễn nối tiếp, xây dựng nên Đàng Trong thì bắt đầu có một nhánh văn hóa Việt biến dạng dần dần trở thành một chi nhánh văn hóa (subculture) có phần khác biệt với văn hóa cổ truyền ở miền Bắc. Sự cắt đứt liên hệ chính trị giữa Đàng Trong (Chúa Nguyễn) và Đàng Ngoài (Chúa Trịnh), sự phân tranh Nam Bắc và chia đôi lãnh thổ đã là cơ hội để tạo nên một chi nhánh văn hóa mới xa dần văn hóa cổ truyền. Đến thế kỷ XVII khi Họ Nguyễn chiếm hết cả miền Trung và rồi một số người miền Trung vào khai phá miền Nam khẩn hoang lập ấp xây dựng nên miền Nam thì một chi nhánh văn hóa khác nữa lại thành hình. Chi nhánh văn hóa mới này lại càng cách biệt với văn hóa gốc ở miền Bắc hơn nữa. Về phương diện địa lý và môi trường sinh sống, khác với những vùng đất đai chật hẹp khô cằn nằm giữa núi non và ven biển, miền Nam là cả một vùng đất hoang mênh mông chằng chịt sông rạch với không biết là bao nhiêu cá tôm rau cỏ cây trái. Đất đai lại rất phì nhiêu do phù sa mang lại. Khẩn hoang lập nghiệp tuy có cực nhọc nặng nề nhưng kết quả thu lượm dễ dàng và khả quan, đời sống tự nhiên ung dung thoải mái. Vùng mới lập này tuy có ít nhiều liên hệ với Chúa Nguyễn nhưng triều đình ở xa, tổ chức cai trị không chặt chẽ tùy thuộc ở triều đình Huế (chế độ tổng trấn), thêm vào đó còn có những biến cố chính trị làm thay ngôi đổi chủ nhiều lần cho nên tương đối có nhiều tự do địa phương. Nỗ lực chính của những thế hệ đầu tiên vào đây là khai khẩn đất đai, thiết lập đời sống mới nhiều hơn là trau dồi kinh sử để lãnh lấy mão áo chức tước của triều đình. Đời sống dễ dãi, tương đối thừa thãi về vật chất và tự do về tinh thần, đã không bắt buộc người dân Việt ở đây phải duy trì hay theo đúng những phong tục tập quán đã được mang vào Đàng Trong từ mấy thế kỷ trước. Sự lỏng lẻo của khuông phép từ thế hệ này sang thế hệ khác đã tạo nên một nếp sống mới, một tính tình và nhân cách mới, rộng rãi và phóng khoáng, với tâm hồn chân thật, chất phác, mở rộng để đón nhận những cái mới lạ hơn là khép kín để duy trì những cái đã có. Ngoài hoàn cảnh địa lý nói trên, trong quá trình mở rộng đất đai về phương Nam chi nhánh văn hóa Đàng Trong đã phải tiếp xúc va chạm với những nền văn hóa khác tạo nên điều kiện rất cần cho sự biến đổi về văn hóa. Có tiếp xúc với văn hóa khác là có cơ hội để nhìn thấy lối sống, cách hoạt động, sự tín ngưỡng, lề lối suy tư của một giống người khác. Từ đó có thể có những thích nghi với nhau hay vay mượn lẫn nhau ít nhiều từ tập quán, kỹ thuật, đến tín ngưỡng và nghệ thuật. Từ thế kỷ XVII người Đàng Trong đã có cơ hội gần gũi với văn hóa Chiêm Thành, đã nhìn thấy và hiểu biết lối sống của người dân Chàm. Sau đó sang thế kỷ XVIII người Việt khi bành trướng lãnh thổ về miền Nam lại có dịp sống bên cạnh người Miên và người Trung Hoa (Minh Hương, Triều Châu). Và gần đây hơn từ thế kỷ XIX người Việt ở đây lại có nhiều dịp để biết đến đạo Thiên Chúa cùng văn minh Tây Phương do người Pháp mang đến. Có thể nói miền Nam cũng na ná như xứ Mỹ, nó là một xã hội mới thành hình với nhiều chủng tộc sống lẫn lộn trong đó và với một nền văn hóa ít nhiều pha trộn đủ thứ. Nó như cái “melting pot” hay cái “salad bowl” của Việt Nam. Nó mang rất ít tính chất cổ truyền của nền văn hóa gốc.

Điều kiện đủ để có biến đổi

Sự gặp gỡ, tiếp xúc giữa các nền văn hóa thật ra chỉ là điều kiện cần mà thôi chớ chưa phải là điều kiện đủ để cho sự vay mượn, học hỏi xảy ra. Trường hợp của bốn bộ lạc lân cận trên vùng Nilgiri (Ấn Độ) chẳng hạn, cho thấy tuy có tiếp xúc văn hóa với nhau nhưng bốn bộ lạc khác nhau này không hề vay mượn nhau tí nào trong lối sống của họ. Các nhà văn hóa nhân loại học gọi trường hợp trên đây là “kinh tế, xã hội cọng sinh”(economic and social symbiosis) nghĩa là cùng sống với nhau về phương diện xã hội và kinh tế mà thôi nhưng không vay mượn nhau hay thích nghi với nhau về văn hóa (acculturation). Điều kiện đủ để đưa đến vay mượn và thích nghi văn hóa là sự có mặt của những yếu tố sau đây: (1) tinh thần khai phóng của người vay mượn, (2) sự tự do chấp nhận cái mới lạ của người vay mượn, và (3) sự lợi ích của những gì được vay mượn học hỏi. Văn hóa không thay đổi nếu các thành phần trong nền văn hóa đó không có tinh thần cởi mở, không chấp nhận những cái mới lạ của nền văn hóa khác. Mặt khác dù các thành phần chấp nhận những cái mới lạ của văn hóa khác nhưng không có tự do để học hỏi, thực hiện thì văn hóa cũng không có cơ hội thay đổi. Có thể vì luật lệ cứng rắn của quốc gia, có thể vì tính khắt khe của phong tục tập quán mà người ta không có đủ tự do để học hỏi và thực hiện điều gì mới lạ trong cuộc sống. Sau hết người ta chỉ học hỏi vay mượn khi nào điều người ta muốn học hỏi vay mượn đó đáp ứng được nhu cầu sinh sống của con người. Đây không phải là những đòi hỏi căn bản ở hạ tầng sinh lý (primary drives) như đói, khát, làm tình...mà là những thôi thúc ở gia tầng cao hơn (secondary drives) như phẩm chất của đồ ăn thức uống, phẩm chất và sự tiện lợi của loại đồ dùng nào đó, và cao hơn nữa là những nhu cầu tinh thần như tôn giáo tín ngưỡng, nghệ thuật, vv...

Thích ứng với môi trường: sinh tồn và tiến hóa

Những điều kiện trên đây cần phải có đủ thì văn hóa mới có thể thay đổi được. Người Việt Nam trong quá trình bành trướng lãnh thổ và định cư vào Phương Nam đã có đủ những điều kiện ghi trên. Họ có tinh thần rộng rãi khai phóng, không mù quáng tôn sùng cổ nhân, không khép kín chật hẹp hay bế quan tỏa cảng. Họ có ít nhiều tự do chớ không bị chặt chẽ ràng buộc bởi luật lệ cứng rắn của triều đình hay tập quán khắt khe của xã hội. Khi đã có đủ những điều kiện cần và đủ thì tất nhiên văn hóa phải thay đổi theo lối sống thay đổi của con người ở vùng đất mới mẻ này. Như vậy có thể nói một cách tổng quát là người Việt Nam có một nền văn hóa chung (general culture) là văn hóa Việt Nam (Vietnamese Culture), và dưới nền văn hóa chung đó có những chi nhánh văn hóa (subculture) như chi nhánh văn hóa sông Hồng, chi nhánh văn hóa miền Trung, chi nhánh văn hóa vùng đồng bằng sông Cửu Long. Các chi nhánh văn hóa có cùng một số đặc tính xem như cùng mẫu số chung nhưng trên mẫu số chung đó vẫn có những nét đặc thù khác biệt của mỗi vùng hay mỗi miền. Những khác biệt này là những biến đổi tự nhiên của văn hóa Việt Nam qua bao nhiêu thế hệ và qua quá trình bành trướng lãnh thổ, tiếp xúc với nhiều nền văn hóa khác. Biến đổi để thích ứng với môi trường và hoàn cảnh mới, đó là điều kiện cần yếu để một nền văn hóa sinh tồn và tiến hóa.

Ý kiến kết thúc

Những người làm chính trị cũng như những nhà làm văn hóa, hay nói rộng ra hơn, tất cả những ai thiết tha với nền văn hóa nước nhà, cần phải nhìn thấy sự khác biệt giữa những chi nhánh văn hóa cũng như những lý do đưa đến sự khác biệt đó. Nhận biết như vậy không phải để cổ võ cho sự chia rẽ hay gây tinh thần kỳ thị địa phương mà là để có thể đi đến tinh thần đa nguyên đa văn hóa (cultural pluralism). Tinh thần này đòi hỏi người ta phải nhìn thấy và chấp nhận sự khác biệt giữa các nền văn hóa hay giữa các chi nhánh văn hóa với nhau. Từ sự chấp nhận khác biệt đó người ta mới có thể hiểu nhau và cọng tác với nhau lâu dài và hữu hiệu được. Ngược lại nếu phủ nhận sự khác biệt để đi đến cái nhìn thiên lệch là chỉ có văn hóa của mình là tốt nhất thì khó có thể tránh được hậu quả tai hại là sẽ bị rơi vào một hình thức nào đó của chủ nghĩa “chủng tộc độc tôn” (ethnocentrism) và tinh thần kỳ thị chủng tộc hoặc một hình thức kỳ thị nào khác. Sự đoàn kết quốc gia cũng như sự thống nhất ý chí để làm một việc lớn lao nào cũng phải tựa trên tinh thần đa nguyên, đa văn hóa. Phải khởi sự bằng sự chấp nhận những khác biệt của người khác cái đã rồi mới có thể đi đến những cuộc đối thoại thông cảm xây dựng và có hiệu quả thật sự. Hơn nữa, muốn dân tộc tiến bộ, muốn hiện đại hóa xã hội, cần phải biết rõ những điều kiện cần và đủ để làm cho văn hóa biến đổi theo chiều hướng tiến bộ chung của nhân loại. Đó là những điều kiện đã đưa xã hội Miền Nam đến chỗ giàu có và dân Miền Nam đến chỗ thịnh vượng, hạnh phúc hơn xã hội Miền Bắc như đã thấy ở phần trên.
[/align][/align][/align]
ipb.global.registerReputation( 'rep_post_12944', { app: 'forums', type: 'pid', typeid: '12944' }, parseInt('0') );
0
LỜI CHÀO BÌNH AN
 
 


ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA NHẤN MẠNH ĐẾN
TẦM QUAN TRỌNG CỦA BÌNH AN NỘI TẠI
TRONG BUỔI PHÁP THOẠI PHÍA TÂY ĐỒI CAPITOL GẦN TÒA BẠCH ỐC
Ngọc Hằng dịch
[/align]

Washington DC, USA- Vào ngày 7/9, Đức Dalai Latma đã đến nơi dạy truyền Kalachakra để chuẩn bị nghi lễ. Sau đó, Ngài đến phía tây đồi Capitol gần tòa Bạch Ốc để nói chuyện với công chúng về hòa bình thế giới.[/align]Trước khi đức Dalai Latma đến, các nhà sư của tu viện Namgyal đã tụng đọc chú cầu nguyện. Sau đó, Ngài Bhuchung Tsering đại diện cho hội người Tây Tạng ở thủ đô chào đón mọi người và cũng cảm ơn sự quan tâm của quốc hội Hoa Kỳ đã cho phép sự kiện này được diễn ra. Các nghệ sĩ của viện biểu diễn nghệ thuật Tây Tạng, đến từ Ấn Độ đã trình diễn một tiếc mục múa đặc sắc.[/align]Sau đó, nữ diễn viên truyền hình Whoopi Goldberg đã lên sân khấu giới thiệu chương trình. Cô bày tỏ niềm hạnh phúc được đến đây tham dự và cô cũng cho biết thêm rằng đây là một nơi rất tốt để tôn vinh ý tưởng về hòa bình[/align]Cô Goldberg sau đó giới thiệu ca sĩ Skylar Grey trình diễn một tiếc mục đơn ca cho bài hát “Về nhà” (Coming home). Sau đó là một đoạn video của tổng giám mục Desmond Tutu mừng sinh nhật lần thứ 76 của Đức Dalai Latma được trình chiếu trên màn hình.[/align]Khi cô Goldberg giới thiệu Đức Dalai Latma Ngài được Gyalwa Karmapa, ông Penpa Tsering, phát ngôn viên của quốc hội Tây Tạng và Tiến sĩ Lobsang Sangay, người đắc cử trong cục quản lý trung ương Tây Tạng chào đón lên sân khấu.[/align]Trong bài nói chuyện của mình, Dức Dalai Latma nhấn mạnh đến tầm quan trọng của việc tạo dựng bình an nội tại và Ngài cho biết Ngài cảm thấy rất hạnh phúc khi chia sẻ những ý tưởng này đến công chúng. Ngài cho biết không có sự phân biệt rằng người đó có thuộc tôn giáo hay không, ai cũng đều muốn có một cuộc sống hạnh phúc và thành công. Ngài nói thêm rằng những mục tiêu này phụ thuộc vào bình yên nội tại. Ngài cho biết nếu có quá nhiều sự nghi ngờ, lo sợ, không tin tưởng, giận dữ, ở mức độ tinh thần thì người đó không thể có một cuộc sống thành công và hạnh phúc được . Tuy nhiên, Ngài cho biết có thể thực tập để tạo nên bình an nội tại thông qua cuộc sống thế tục chứ không phải dựa trên niềm tin tôn giáo.[/align]Ngài nói về hai lời cam kết của Ngài nhằm cũng cố những giá trị nhân quyền và hòa hợp tôn giáo. Ngài cho biết ở mức độ một con người, chúng ta đều là như nhau cả về tinh thần, tình cảm và thể chất. Mọi người đều có mong muốn có một cuộc sống hạnh phúc và thành công. Ngài nói thêm rằng từ lúc chúng ta sinh ra, chúng ta có quyền có một cuộc sống hạnh phúc.[/align]Vấn đề là chúng ta thỉnh thoảng quên đi sự bình an bên trong tâm hồn mình.[/align]Nói về sự cam kết của Ngài trong việc cũng cố hòa hợp tôn giáo, Ngài cho biết theo “kinh nghiệm ít ỏi” của Ngài, tất cả các truyền thống tôn giáo đều có khả năng mang đến bình an nội tại. Ngài cho biết thêm rằng sự hợp tác giữa các tôn giáo là cần thiết.[/align]Ngài cho biết trong cuộc sống luôn luôn có vấn đề. Những vấn đề này có hai dạng chính: ở mức độ thể lực và tinh thần. Mặc dù khó khăng, chúng ta đều có khả năng tạo nên bình an cho tâm hồn. Ngài đề cập đến kinh nghiệm cá nhân của Ngài khi cho biết ở tuổi 16, Ngài đã mất đi tự do cá nhân (Ngài phải nhận lãnh trách nhiệm lãnh đạo chính trị của Tây Tạng ở một độ tuổi còn quá trẻ) và ở tuổi 24, Ngài đã mất nước (sau khi Trung Hoa đóng chiếm Tây Tạng vào năm 1959). Vào các thời điểm này, Ngài đã không mất đi sự bình thàn bên trong tâm hồn. Ngài nói về những nhà khoa học chất chứa quá nhiều thù hận, sợ hãi thường xuyên đang bào mòn hệ miễn dịch của chính mình. Ngài cũng đề cập đến một nhà khoa học đã nói chuyện tại một hội nghị ở New York rằng những ai thường nghĩ về “cái tôi” hay “chúng ta” thường có nguy cơ bị bệnh nhồi máu cơ tim rất cao. Ngài cũng nói rằng các nhà khoa học cho biết những ai có lòng từ bi và nghĩ về người khác thường có sức khỏe tốt hơn.[/align]Ngài cho biết Ngài có khả năng tạo nên bình yên cho tâm hồn và để làm được điều đó thì sự tự tin và sức mạnh bên trong tâm là điều cần thiết. Ngài cho biết mọi người cần nhận ra rằng hạnh phúc cá nhân dựa vào hạnh phúc của người khác.[/align]Ngài cho biết việc nghĩ về lòng từ bi và tha thứ chỉ thuộc về những người có tôn giáo là sai lầm. Nói rằng việc có tôn giáo hay không là sự lựa chọn cá nhân và một người vẫn có thể hạnh phúc mà không cần theo tôn giáo. Ngài cũng cho biết là sai lầm là từ bi là vì lợi ích cho người khác. Ngài cho biết lợi ích cơ bản của từ bi là cho chính bản thân mình.[/align]Nhấn mạnh đến tầm quan trọng của những giá trị mạnh mẽ bên trong tâm hồn, Ngài kéo sự chú ý đến vẻ đẹp bên trong và vẻ đẹp bên ngoài. Ở đây Ngài nói thêm rằng ngay cả quan hệ trong hôn nhân thường hạnh phúc và kéo dài hơn khi chúng ta dựa vào lòng biết ơn vẻ đẹp bên trong tâm hồn hơn vẻ đẹp bề ngoài.[/align]
Trong việc thực hành lòng từ bi, điều cần thiết là nghĩ về sự thật và nhìn vào sự việc một cách khách quan.Đề cập đến lời khuyên của nhà sư Shantideva vào thế kỷ thứ tám rằng luôn có giải pháp cho mỗi vấn đề nên không cần phải lo lắng. Tuy nhiên, nếu như không có giải pháp thì cũng chẳng đáng để lo. Ngài cho biết điều này là rất thực tế.[/align]Trong quá trình nói chuyện, Ngài chỉ vào tòa bạch ốc phía trước và nói về sự ngưỡng mộ của người Tây Tạng đối với Hoa Kỳ từ khi Ngài còn nhỏ. Ngài chỉ ra sự phát triển tích cực trong việc cổ vũ sự tự do, bình đẳng, luật trị cũng như những giá trị của con ngườii như bình đẳng, tự do, dân chủ tồn tại ở Hoa Kỳ.[/align]Sau buổi nói chuyện của Ngài, cô Goldberg lên sân khấu trở lại để điều hành phần hỏi đáp. Cô đưa ra ba câu hỏi được chọn lựa từ trên mạng. Câu đầu tiên là một câu hỏi của một cậu bé 14 tuổi hỏi làm cách nào cậu có thể tiếp cận các vấn đề cũng cố hòa bình. Ngài nói về trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc mang đến một thế giới bình yên hơn. Ngài cho biết thế hệ của Ngài thuộc về thế kỷ thứ 20 trong khi thế hệ trẻ ngày nay như cậu bé 14 tuổi là ở thế kỷ thứ 21. Ngài cho biết họ phải chú tâm đến sự phát triển của bộ não cũng như sự phát triển trái tim nồng ấm.[/align]Ở đây, Ngài đề cập đến tiến trình lịch sử của Hoa Kỳ. Ngài cho biết tổng thống Abraham Lincolh đã từ bỏ nô lệ trong khi Mục sư Martin Luther King đạt được nhân quyền. Ngày nay, nước Mỹ có tổng thống Obama. Ngài cho biết đây là những thành công.[/align]Câu hỏi thứ hai liên quan đến lời khuyên để có môi trường học tập thuận lợi. Ngài cho biết điều cần thiết là thúc đẩy đạo đức thế tục và bất bạo động. Ngài cho biết mọi người cần nhận ra rằng quyền lực của sự thật và quyền lực của từ bi hiệu quả hơn là quyền lực của súng đạn.[/align]Câu thứ ba hỏi liệu Ngài có định quay trở về Tây Tạng sau 52 năm lưu vong.[/align]Ngài trả lời một cách tích cực rằng Trung Hoa đang thay đổi. Ngài cho biết tiếng nói của tự do, dân chủ, luật trị đang phát triển và chú ý ở Trung Hoa bằng chứng là thủ tướng Ôn Gia Bảo kêu gọi cải tổ chính trị.[/align]“Vì mọi thứ hiển nhiên sẽ thay đổi.” Ngài nói thêm.[/align]Khi cô Goldberg kết thúc phần trả lời vấn đáp, một người từ đám đông khán giả muốn hỏi một câu và Đức Dalai Latma chấp thuận. Người đó muốn biết điều gì cần làm nếu những người có thế lực không phải trả tiền để có thể được chú ý. Ngài cho biết mọi người có thể dùng mọi con đường có sẵn để đưa ra ý kiến. Ngài cho biết mọi người cần phải suy nghĩ cẩn thận khi trong thời gian bầu cử. Ngài cho biết dù có nhiều hạn chết, một hệ thống dân chủ vẫn là hệ thống tốt nhất và Ngài nói chuyện về việc từ bỏ quyền lực “trong vui vẻ và tự nguyện” khi nói về vấn đề này.[/align]Sau khi Ngài nói xong, nghệ sĩ dương cầm Michael Fitzpatrick chơi bài “Lời nguyện cầu cho hòa bình thế giới.”[/align]Đức Dalai Latma sau đó trở về trung tâm Verizon nơi Ngài bắt đầu các buổi thuyết giảng giáo lý sơ pháp vào buổi chiều. Sau những lời giải thích sâu rộng về tổ chức Phật giáo , Đức Dalai Latma bình luận về các giai đoạn của thiền của Acharya Kamalashila.[/align]Vào ngày 10/7, Ngài sẽ tham dự một cuộc hội thảo về dân chủ cho Trung Hoa và tương lai của Tây Tạng và sau đó Ngài sẽ tiếp tục thuyết pháp.[/align]Ngọc Hằng dịch

Theo [color=#0066cc size=5]Dalailama.com[/color]
(Thư Viện Hoa Sen)
Chùm ảnh (VP Đức Đạt Lai Lạt Ma - Ảnh: Tenzin Choejor/OHHDL)
Hàng ngàn người Hoa Kỳ đang nghe Đức Đạt Lai Lạt Ma giảng pháp
Đức Đạt Lai Lạt Ma đang vẫy tay chào đón đồng bào (người đứng bên cạnh là Dr. Thupten Jinpa - người thông dịch)
Hai nữ diễn viên trong đoàn âm nhạc truyền thống Tây Tạng đang biểu diễn
Ca sĩ Skylar Grey đang trình diễn
Ảnh từ trái: Dr. Thupten Jinpa (người thông dịch), Đức Đạt Lai Lạt Ma và nữ tài tử giải Osca Whoopi Goldberg
[/align][/align]

 [/align][/align][/align][/align]
0

Trích đoạn: SongHuong

TÌNH LẶNG


Vỹ Dạ chiều nay lất phất mưa
Giọt buồn rơi ngập lối đi xưa
Bằng lăng lặng khóc trong chiều muộn
Tóc rối phương xa khẽ gió lùa?

Em sẽ về thôi...thật sao em
Hay là trăn trở suốt bao đêm?
Trăng khuya một mảnh vàng lơ lửng
Chiếc là chao nghiêng đậu trước thềm

Dẫu biết em về như giấc mơ
Chút tình riêng lặng giữa trang thơ
Hương xưa đồng vọng niềm xa xứ
Khúc hát tha phương vẫn hững hờ

Muốn gởi về em khúc Nam ai
Để buồn thôi nặng xoã đôi vai
Sông xưa, bến cũ, con đò nhỏ
Vẫn ngóng ai sang, dẫu dặm dài

Đừng để là mây bay bốn phương
Giọt buồn rơi lặng nước sông Hương
Đêm chia hai nửa vòng tay lạnh
Ta sẻ chia nhau những đoạn trường



Sông Hương




Dĩ vãng tàn phai


Em thấy anh, mặt trời dâng lên nắng
Cuối ngàn mây gió ấm áp thổi qua
Lá vàng rơi màu lãng mạn thướt tha
Bước tình nhân sát vai trên đường phố

Mùa đông sang nỗi niềm thành nhung nhớ
Cõi đam mê vàm võ rực trong tim
Góc nhỏ thiên đường lặng dưới bóng thời gian
Ánh lửa thầm mơ, tình yêu vươn mạch sống

Em chợt thấy ngàn hoa đăng trên sóng
Lướt êm đềm ôm dãi cát mộng say
Ngả ân cần dường như những ngón tay
Đan vào nhau dạt dào nguồn rung cảm

Dĩ vãng đi qua - vết thương sầu đắm
Biển thênh thang vui đón bước tình nhân
Một tình yêu thơm nồng nàn biển mặn
Một người tình em yêu đó là anh


aB - July 2011

0
CA NHẠC CUỐI TUẦN
 
CLB TriÂm thân mời các bạn cùng thưởng thức giọng Soprano liêu trai của Tà Áo Xanh qua nhạc phẩm :
 
NƯỚC MẮT MÙA THU
 
nhạc Phạm Duy_ tiếng hát Tà Áo Xanh
 






Nước mắt mùa thu khóc ai trong chiều
Bằng cây trút lá nghĩa trang đìu hiu
Từng chiếc từng chiếc lệ khô vàng héo
Buồn thương từng kiếp nằm trong mộ réo tên người đời quên
Nước mắt mùa Thu khóc than triền miên

Nước mắt mùa Thu khóc trong đêm dài
Mùa mưa chới với tiếng mưa buồn rơi
Người xây ngục tối tình yêu lừa dối
Giọt mưa tìm tới để chia lầm lỗi với người hoài trinh
Nước mắt mùa Thu khóc cho cuộc tình

Nước mắt mùa Thu khóc cho hạnh phúc
Mỏng manh vụt đến rồi tan tành, như trăng thanh
Nước mắt nào nguôi khóc cho đời mất thần linh
Rồi, người xa người (tôi xa tôi)

Nước mắt mùa Thu khóc than một mình
Một đời ca sĩ hát trong buồn tênh
Giọng ca buồn bã vào trong đời úa
Thời gian còn đó còn thương còn nhớ hoài
Trời ơi nước mắt mùa Thu khóc thân phận mình
 
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-18 00:16:35dzuylynh>
KHÚC CẦM



[/align]Album LỆ TÝM


[/align]sáng tác & trình bày Dzuylynh


[/align]( tặng Nắng Ấm )


[/align] 

                                                                 


[/align]
                                                                         

[/align]                                                              [themNhac]http://www.4shared.com/embed/701731453/179de643[/themNhac]

                                                                
[/align][/align][/align][/align]                      
mây giăng tám ngả sơn khê


[/align]vạt nắng đã lâu chưa về


[/align]sương pha trắng bờ vực mê


[/align]em về theo những lời ca


[/align]nhặt khoan đàn buông lưu luyến


[/align]khúc cầm trải lọn tơ nghiêng


[/align]gọi gió vào miền miên viễn


[/align]gọi mây tím cả nỗi niềm

 
[/align]cảm ơn em... tiếng đàn xa vắng


[/align]nợ ơn em... lời ru thầm lặng


[/align]cảm ơn em... vạt nắng ấm cho đời


[/align]tạ ơn em ! tiếng đàn đầy vơi


[/align]cuộc nhân gian còn gì được mất



[/align]phù sinh thôi ! mây trắng ngang trời


[/align]vào hư không tiếng đàn buông lơi


[/align]vạt nắng ấm khúc giao hòa chơi vơi ...


[/align]



[/align]thunglũngbìnhminh.July.16.2011



[/align]
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-20 22:47:51dzuylynh>
ẢO ẢNH MÀ THÔI...




 
[/align][/align][/align][/align]
truyện ngắn Triều Âm _ diễn đọc Dzuylynh
[/align]






Một ngày lại trôi đi
Trên triệu miền thương nhớ
Một ngày lại qua đi
Trong hững hờ nhớ thương
Phải em người con gái
Cánh hoa dại bên đường
Anh là người khách lạ
Trông thấy, tim vấn vương ?
Thời gian vụi trôi đi
Trong vạn niềm ký ức
Phải chăng là sự thật
Hay ảo ảnh hoang đường ?
Ngòai trời cây thay lá
Cánh hoa xưa đâu rồi
Hỡi em người con gái
Với nụ cười nắng rơi ?
Anh vẫn tất bật lao đi trên những chặng đường đời không bằng phẳng, và anh đã quen với chúng, anh đi trên chông và gai nhưng cảm tưởng như đang đi trên đất bằng. Cuộc sống đã cho anh bản lĩnh. Cuộc sống đã tôi luyện anh. Anh đã là một người thành công. Nhưng cuộc sống đã cướp đi của anh một con tim. Một con tim biết đập, biết đau đớn, biết rung động và biết xao xuyến với một ánh mắt nào bất chợt đưa ngang.
Một chiều thu quen thuộc, anh vội vàng bước qua cánh rừng - con đường anh vẫn thường đi - để đến nơi anh cần đến; vẫn tất bật, nhanh nhẹn. Giữa rừng, một chiếc lá rơi ngang, rơi ngang tầm mắt anh, để tay lái anh chậm lại, rồi cũng bâng quơ nhìn cánh lá rơi.
Bên vệ đường, một cành hoa rừng đỏ thắm, đang đong đưa cười cùng anh. Hình như đêm quá nó mới vừa nở, hoặc giả chừng như nó đã có ở đó tự lâu rồi, nhưng tại sao anh không thấy nhỉ?
Anh dừng tay lái, bước ra ngòai, dụi dụi mắt, e rằng mình chưa tỉnh ngủ hẳn.
Cành hoa vẫn còn đó. Đẹp lạ lùng. Một lòai hoa anh không biết tên.
Bất chợt anh nhìn chung quanh.
Cánh rừng đẹp quá. Tiếng thiên nhiên dịu vợi quá. Những sắc lá chớm thu đang khóac cho cả khu rừng một chiếc áo mới.
" Tại sao trước giờ mình không nhận ra nhỉ?" Anh tự nhủ thầm.
Anh đưa tay, toan hái cánh hoa rừng ngộ ngộ kia, nhưng ngay lúc đó
Renggggggggg..... Tiếng cell phone làm anh giật mình.
" Alô ...., ...... "
Sau đó anh cúp máy.
" Mình thật là ngớ ngẩn. Trễ giờ mất thôi." Anh tự giễu mình bằng một nụ cười gượng gạo " Hôm nay mình sao thế nhỉ, chỉ là một bông hoa bình thường thôi mà."
Anh phóng xe đi. Rừng thu xào xạc. Lá đổi mùa.
* * *
[/align]
Công việc vẫn cuốn anh đi tất bật.
Những mối quan hệ chóng vánh, những mối tình chẳng đáng gọi vắt vai.
Anh vẫn là anh, người của công việc, người thành đạt.
Một lần trở về nhà, trên xa lộ, trong giờ kẹt xe cao điểm hàng ngày.
Có tiếng "Cốp" - chiếc xe ngớ ngẩn nào đàng sau đã ủi trúng xe anh.
Mở cửa xe lao ra, nhất định phải cho tên stupid này một trận. Chiếc xe kia cũng mở cửa, và một cô gái nhỏ nhắn với gương mặt biết lỗi đang tiến về phía anh.
" xin... xin lỗi ... anh. Tôi... tôi mới lấy bằng lái."
Anh thở dài " Gặp trúng thiếu nhi rồi"
" Thôi, không sao. Lần sau đi đứng cẩn thận một chút, không phải lúc nào cô cũng gặp người dễ chịu như tôi đâu" - Anh khóac tay.
Cô gái ngước mặt lên, cười nụ cười thật tươi: " Thật sao, cám ơn anh quá. Anh thật là tốt bụng. Tôi cứ tưởng..."
" Tưởng sao?" Anh bỗng thấy vui vui...
" Uh, thì..."
"Ting.... Ting..."Ngay lúc đó thì tiếng còi xe vang lên, chiếc xe sau lưng cô gái báo hiệu đèn xanh đã lên.
Anh vội vã trở về xe. Cô gái cũng vậy.
Họ chạy xe đi. Qua ngã tư, hai hướng rẽ.
" Cô bé có nụ cười thật dễ thương" - Anh tự nói với mình và 1 tiếng sau, khi về đến nhà, anh cũng đã quên ngay mọi chuyện, lại chúi mũi vào công việc.
* * *
[/align]
Rầm.
Cánh cửa sổ ai đó quên đóng bị cơn gió lạnh đập một cái rõ to.
Đang kì nghỉ phép. Anh chẳng biết phải đi đâu.
Nhìn quanh, căn nhà gọn ghẽ,ngăn nắp nhưng hình như lạnh quá.
"Ờ, hình như thiếu một cành hoa"
Anh nhìn qua sân.
Trời đã chớm đông. Cánh rừng ảm đạm.
Không hiểu vì sao anh khóac áo, và đi bộ vào lối đi quen thuộc vào rừng.
Sao chẳng một chiếc lá rơi để đưa anh về chỗ cũ. Cánh rừng sao bây giờ đâu cũng giống nhau, một màu xám ngóet.
" Có phải hôm trước mình đã gặp một bông hoa dễ thương ở đây?" Anh lẩm bẩm.
Đi thêm đọan nữa, nhưng anh đành bất lực, và chắc rằng nơi này hòan tòan chẳng có bông hoa nào.
Anh quay trở về nhà, tự đếm bước chân mình một cách vô vị.
Đến nhà, anh bước về phía garage. Chiếc xe cũng đang on vacation như chủ nó, ngủ ngon im lìm.
[/align]
Anh chợt đứng sững, tay sờ vào vết trầy sau xe. Khuôn mặt cô bé đang cười rạng rỡ hôm nào hiện lên rõ mồn một, y như cánh hoa rừng một buổi sớm đang nghiêng mình ghẹo anh.
" Bây giờ nàng đang ở đâu nhỉ ? " Anh bất giác tự hỏi mình.
Và...
Anh lên xe, chạy về hướng xa lộ... Nơi có ngọn đèn xanh đỏ, nơi nào đó có dấu vết cô bé hôm nào, và cũng là nơi có triệu người qua lại mỗi ngày.
Anh dừng xe bên vệ đường. Nhắm mắt. Anh chờ một cú đụng đến từ phía sau.
[/align]
Một tiếng. Hai tiếng trôi qua. Bóng chiều phủ xuống.
Anh thở dài, quay ngược đầu xe:" Mình thật là ngớ ngẩn, chỉ là một người con gái thôi mà. Đi toong một ngày nghỉ!"

Triều Âm
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-21 12:31:17Ct.Ly>


   
LÂM NGÔ - CHƯƠNG CHÍN - PHẦN 2


[themNhac]http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/audio/LamNgo_chuong9.mp3[/themNhac]
 


Chú thích:
 
Bót Tân = Boston, thủ phủ và thành phố lớn nhất của bang Massachusetts .

Trang chú thích: xin nhấn ở đây 
 


(Chương 9 – Phần 2)

Tụi tui sắp xửa chơi xong hết cái trò ping-pong, và tui hổng còn nhớ nổi ai thua bao nhiêu bàng ai thắng ai nhiêu bàng nửa.  Nhưng trong thời giang đó, bởi dì tui đả kéo Mao Chủ Tịt ra khỏi dòng sông cho ổng khỏi chết chìm, tui đả trở thành một lọi anh hùng dân tộc đối dới cái đám ba Tàu.
 
 
“Lâm,” Ông Quíu nói, “cái sự ngu ngốc của chú hình như đả biến thành một cái điều lợi.  Tui mới nhận được một báo cáo là đại diện ngoại dao Trung Quấc muốn bắt đầu diệc thảo luận dìa khả năng mở lại bang giao dới chúng ta. Ngoài ra, ngừi Tàu muốn mời chú xem một cuộc đại diển hành dưới phố tại thủ đô Bắc Kinh, và tui muốn chú phải tự biết cư sử tốt bửa đó.”
 
 
Ngừi ta tổ chức một cuộc diển hành hai hôm sau đó, và đó đúng là một dịp để rửa hai con mắc. Có khoản 1 tỷ ba Tàu ở hai bên đường, dà họ vẩy tai và cuối đầu chào và làm đủ thứ khi tui đi qua. Và đoàn ngừi sẻ dồn dìa một chổ nghe dống như là Ku Minh Thằng, là chổ giống như tòa nhà Cạp Thồ của ba Tằu, dà tại đó chính Mao Chủ Tiệm sẻ gặp mặc tui để cám ơn riêng tui.
 
 
Khi tụi tui tới đó, Mao Chủ Tịt đả khô ráo và rất dui được gặp lại tui. Ngừi ta lót một miếng trải bự để tụi tui ăn trưa, dà tui được xiếp ngồi kế bên Mao chủ tịt. Tui đang ăn nửa chừng thì Mao nghiên dìa phía tui rồi nói, “Tui nghe nói là chú đả ở Việt Nam. Cho phép tui hỏi chú, chú nghỉ như thế nào dìa cuộc chiến đó?” Một thông dịt diên dịch lại câu đó cho tui, rồi tui nghỉ dìa câu hỏi trong một dài khắc, rồi tui nghỉ là, kệ mẹ nó, niếu thằng chả hổng muốn biết tui nghỉ thế nào, thằng chả đả hổng hỏi làm chi, nên tui nói, “Tui nghỉ nó là một đống kức.”
 
 
Thông dịt diên dịch lại lời tui cho Mao nghe, và nét mặc Mao chủ tịt trở nên kỳ cục, rồi ổng nhìn tui ngộ ngỉnh, nhưng rồi mắc ổng sáng lên và ổng cười thiệc là lớn, rồi ổng bắc đầu bắc tay tui rồi gật đầu liêng tục y như một con búp bê đồ chơi có cái cổ là cái lò so.  Ngừi ta chụp hình cái cảnh đó lia lịa, và sau đó có đăng lên báo chí ở Mỹ. Thế nhưng cho tới hôm nay tui chưa bao dờ nói cho ai biết tui đả nói dì dới Mao chủ tiệm để làm cho ổng cười như dậy.
 
 
Rồi tới ngày tụi tui rời xứ Tàu, tụi tui ra khỏi khách sạng, có một đám đông thiệc bự ba Tàu tới coi la hò hoang hô và vổ tay. Tui nhìn dô đám đông thì thấy có một bà mẹ Tàu dới một thằng cu trên vai, và tui thấy tên nhóc này đúng là một tên ngốc Mông Cổ thứ thiệt – hai mắt thì lé xẹ, lưởi thì lè ra ngoài, nước miến chải lòng thòng và nói bặp bặp y như mấy đứa ngốc Mông Cổ hay làm. Và rồi, tui hổng thể kiềm chế tui được. Lảo Quíu đả ra lịnh cho tụi tui hổng bao giờ tới gần cái đám ba Tàu nếu hổng được phép của ổng, nhưng tui cứ đi tới đó, trong túi tui có mấy trái ping-pong, tui lấy một trái banh ra, rồi lấy viếc ghi chữ X lên trái banh rồi đưa cho thằng bé. Điều đầu tiêng mà thằng nhóc làm là nhét trái banh dô họng, nhưng sau đó, khi ma ma của nó cho nó biết cái đó ăng hổng được, thằng nhóc đưa tay ra nắm lấy ngón tay của tui. Rồi thằng bé cười – một nụ cừi thiệc là tươi và thân thiện – và bất thình lình, tui thấy nhửng dọt nước mắc trên khuông mặc bà mẹ và bà ta bắc đầu nói chiện, và thông dịt diên của tụi tui nói cho tui biết là từ lúc mới đẻ tới giờ, đây là đầu tiên thằng bé cười. Tui nghỉ là có nhiều thứ tui muốn nói cho bà ta biếc, nhưng tụi tui đả hổng có thời giang.
 
 
Dù sao, khi tui bắc đầu phải đi, thằng bé quăng trái banh dià phía tui và trái banh ping-pong bay trúng phía sau đầu tui trước khi tưng dìa thằng bé. Và tui đả may mắng nửa vì ai đó đả chụp hình thiệc đúng lúc, và, dỉ nhiên là tấm hình này kiếm đường dô báo chí. Và tấm hình được đăng với dòng chú thích là “Thiếu Nhi Trung Quấc Biểu Lộ Lòng Căm Phẩn đối với Bọn Tư Bản Mỹ.”
 
 
Dù sao đi nửa, Lảo Quíu đi tới rồi kéo tui ra chổ khác và hổng bao lâu, tụi tui đả bay cao trên máy bay. Điều cúi cùng ổng nói dới tui trước khi máy bay đáp xuống Hoa Thịnh Đốn là, “Lâm nè, tui nghỉ là chú đả biết phong tục của người Hoa là nếu mình cứu mạng một ngừi Tàu thì mình phải chịu trách nhiệm dìa mạng sống người đó mải mải.”  Rồi lảo Quíu có một nụ cười dơ bẩn trên khuôn mặc của lảo, và ổng tới ngồi kế bên tui trên máy bay, và ngừi ta nói tụi tui gài dây an toàn và hổng được đứng dậy. Rồi thì, tui nhìn dô ổng rồi tui địc một cú lớn nhức trong đời tui. Âm thanh phác ra dống như tiếng cưa máy. Ông Quíu lỏ lòi con mắc ra luôn và nói, “Ối trời ơi!”  và bắc đầu quạc không khí, cùng lúc ráng tháo dây an toàn ra.
 
 
Một cô tiếp viên hàng không thiệc là đẹp chạy tới để coi chiện dì ồn ào xải ra, và lảo Quíu đang ho sặc xụa và bấc thình lình tui củng bắc đầu quạt không khí, tui bịt mủi và chỉ dìa phía lảo Quíu, và tui la lên, “Ai đó, làm ơn mở cửa sổ dùm,” đại loại như dậy. Lảo Quíu, mặt lảo đỏ bừng lên và bắc đầu phản đối, chỉa tay ngược lại dìa phía tui, nhưng cô tiếp diên chỉ cười rồi trở dìa chổ ngồi của cổ trên máy bay.   Sau khi lảo Quíu hết cà lăm lặp bặp, ổng mới bắc đầu xửa cổ áo rồi vừa thở hổn hển dừa nói dới tui, “Lâm, đó là cái điều lổ mảng kinh khủng nhức chú đả làm.” Nhưng tui chỉ nheo mắc cười và nhìn thẳng phía trước.
 
 
Ngừi ta gửi tui dìa lại Phước Định sau đó, nhưng thay vì đưa tui dô Đại Đội Hơi Nóng, ngừi to cho tui biết là tui sẻ được ra khỏi Quân đội sớm hơn.  Chỉ một hay hai hôm hay sao đó, rồi tui hết là lính.  Ngừi ta cho tui một ít tiền để mua một vé xe dìa nhà, và bản thân tui cũng còn mấy đồng. Bây giờ tui phải quyếc định tui sẻ làm cái gì.
 
 
Tui biết là tui nên dìa nhà để gặp má tui, bởi dì Má đang ở nhà tế bần, đại loại như dậy. Tui củng nghỉ là có lẻ tui nên bắc đầu làm cái thương nghiệp đánh tôm, và làm cái gì đó cho đời tui, nhưng toàn bộ thời giang này, sâu trong tâm tui, tui luôn nghỉ tới Duyên tại Đại Học Há-Vợt.  Tui tới trạm xe buyết, và xuốc trên đường đi, tui ráng nghỉ mình phải làm cái dì cho phải. Nhưng khi tui tới lúc tui mua vé, tui nói dới ngừi ta tui muốn đi Bót Tân, nơi có Đại Học Há-Vợt. Có nhửng lúc mà bạn không thể để lẻ phải làm cản đường đi của bạn.
 
 
(Hết chương 9)
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-20 22:48:51Ct.Ly>
[color="#000000"][font="arial"][/font][/color]
CHIẾC VỎ SÒ[color="#000000"]

( Album Trở Về Tỉnh Thức )[/color]

http://www.box.net/shared/f4gbkft0ozbp7k17jymg[color="#000000"][font="arial"]

[font="verdana"][color="indigo"]Một vỏ sò nằm ngủ
Chỉ một chút đong đưa
Khi sóng chiều đến hát
Mặc trùng dương gầm rú
Vẫn lặng yên mơ màng

Một ngày nào đó
Biển hoá nương dâu
Bãi bờ thành đáy nước
Vỏ sò không sá kể
Ngày mai một buổi nào
Và dẫu nằm trong cát
Chẳng ghen gì mây cao

Vỏ sò đã quên hết
Nhục thân xưa của mình
Và những năm về trước
Đã đi cùng hư không
Mơ màng không xao xuyến
Lãng đãng không muộn phiền
Dâng mình cho nhịp điệu
Của bước dài Vô biên

Và một ngày nào đó
Vỏ sò ai nhặt lên
Sau một cuộc hoá thân
Hốt nhiên thành cúc áo
Nó sẽ không sầu não
Không một lần bận tâm

A, vỏ sò!
Cầu vồng nằm trong cát
Chỉ một chút đong đưa
Khi sóng chiều đến hát ...

Thiền Thi Shinkichi
 
phổ nhạc dzuylynh.
thảovânamJuly.2011
[/font][/color][/font][/color]
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-21 05:13:29dzuylynh>
 
MÀU ÚA
 
thơ Thy Linh_nhạc Dzuylynh

http://www.box.net/shared/h90kuy70dsma9i0fxusp



Anh có nghe hương thu về giục giã
Gió heo may nhè nhẹ sắt se hồn
Anh có thấy mây chiều giăng buồn bã
Ánh nắng tàn vụng dại xuống mầm thương

Anh có hay hồn thu nầy rời rã
Dõi bóng tình rời rạc ánh hoàng hôn
Cõi yêu đương mơ hồ soi bàng bạc
Giữa mùa sang khơi trống vắng lạ thường

Vâng.. Vũ trụ muôn đời rằng vẫn thế ..
Cuộc đổi thay cũng chẳng hiểu tại đâu ...
Thương lá hoa ...thương phận buồn ủ lệ
Gượng nụ vui..giữa dâu bể nhạt màu ...

Thu vàng nhé ...vàng thêm miền tâm thức
Lá rơi đi ..rơi ...lặng lẽ thời gian
Rồi lắng nghe dư âm tình ngã gục
Tàn phai theo màu úa gió mưa tràn ......

Thy Linh

Half moon Bay July 19.2011.dzuylynh
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-21 01:30:01triart>

CHIẾC VỎ SÒ

( Album Trở Về Tỉnh Thức )


Một vỏ sò nằm ngủ
Chỉ một chút đong đưa
Khi sóng chiều đến hát
Mặc trùng dương gầm rú
Vẫn lặng yên mơ màng

Một ngày nào đó
Biển hoá nương dâu
Bãi bờ thành đáy nước
Vỏ sò không sá kể
Ngày mai một buổi nào
Và dẫu nằm trong cát
Chẳng ghen gì mây cao

Vỏ sò đã quên hết
Nhục thân xưa của mình
Và những năm về trước
Đã đi cùng hư không
Mơ màng không xao xuyến
Lãng đãng không muộn phiền
Dâng mình cho nhịp điệu
Của bước dài Vô biên

Và một ngày nào đó
Vỏ sò ai nhặt lên
Sau một cuộc hoá thân
Hốt nhiên thành cúc áo
Nó sẽ không sầu não
Không một lần bận tâm

A, vỏ sò!
Cầu vồng nằm trong cát
Chỉ một chút đong đưa
Khi sóng chiều đến hát ...

Thiền Thi Shinkichi
phổ nhạc dzuylynh.
thảovânamJuly.2011



📎 CHIECVOSO...copy
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-24 18:22:15dzuylynh>

http://www.box.net/shared/admv1ulfubzdeaf2sfec

Thơ Lam Ngọc _ Phổ nhạc DzuyLynh








Album Cuối trời Dâu Bể

( tặng lamngọc . bé lười . triềuâm . thúylan . aBdmlyn và tuổi trẻ ViệtNamHảiNgọai )

tôi thương Ngọai tuổi già gian khổ
suốt cả đời tần tảo vì con
mong con cuộc sống vun tròn
Ngọai quên mình đang cõi còm năm tháng
rổ khoai mì giữa trưa hè nắng lửa
nồi cháo lòng trong những buổi mưa giông
Ngọai oằn vai trĩu nặng cả cõi lòng
gánh hàng rong bước lê từng con phố
Mẹ lớn rồi đời thôi cực khổ
bước theo Cha theo áo cưới cô dâu
hạnh phúc thay những tháng năm đầu
Mẹ có biết Ngọai chờ bên hiên vắng
ngày tháng dài không còn tươi màu nắng
Ngọai đi rồi sân vắng quạnh hiu
cây mận đỏ còn tươi màu lá
mộ Ngọai nằm dưới hàng cây nghiêng ngã
tiếng gió buồn như thuở ấy Ngọai ru
ầu ơ .... cơn gió mùa thu Mẹ ru con ngủ
để lòng Mẹ vui
Ngọai ru con ngủ ...
để lòng Ngọai vui ...

diệuchâulamngọc July.2009 _ dzuylynh.thunglũngbuồnhiu.July.11am.21.2011.

Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-22 19:44:34Phù Vân>
 
LÂM NGỐ ĐỌC BÁO GIÙM BẠN



                                    TRÒ CHƠI CON TRẺ _ MÓN NGON QUÊ NHÀ : BÁNH CHƯN BÁNH GIÀY

                                                                                                             
 

 
Nguyễn Tiến Nam
 
-Chuyện là thế này: Mình bắt đầu chuyển sang nhà người bạn thân trọ cùng, vợ chồng bạn cũng khó khăn, tuy có hơi xa, nhưng cũng đỡ được khoản tiền nhà. Vừa dọn tới chưa được bao lâu, nhà lại xa nên cũng chưa cho ai biết địa chỉ, vậy mà lại nghe bạn nhắn lại: mấy hôm nay lúc mình đi làm có "người lạ" đến tìm liên tục. Đấy là chuyện lạ thứ nhất.

Hôm nay, vừa đi làm về, mình hẹn lão Đức ra quán làm vài chai bia, nhân tiện cũng muốn ai ủi ông bạn sau sự cố bị An ninh cho ăn "bánh giầy" hôm 17/07. Cả video và hình ảnh đang ầm ỹ trên mạng, bỗng thấy thương cho ông bạn, tự nhiên lại trở thành người nổi tiếng bất đắc dĩ. Thật, nổi tiếng kiểu lạ đời này thì chắc chẳng ai dám.


Vừa về đến nhà, nghe vợ bạn nhắn có ai đó để lại cho mình một phong bì ở trước cổng. Mình chợt nghĩ, có ai biết mình chuyển chỗ ở đâu mà lại biết địa chỉ mới để gửi thư ?





Cầm trên tay bì thư, ngoài phong bì là "Gửi anh Nguyễn Tiến Nam", phần người gửi thì ghi "BCA-C49" - một nickname nghe rất lạ ! Bên trong bì thư là một bức hình đen trắng, là ảnh của mình và anh Nguyễn Văn Phương đang tươi cười trước trụ sở CA huyện Từ Liêm hôm 17/07. Phía sau bức thư là một dòng chữ nghệch ngoạc như kiểu trẻ con, hoặc cũng có thể là cố tình :


Ảnh của anh đẹp lắm, nếu lần sau nữa thì mời anh đi gặp chúng tôi - Lúc đó sẽ ko biết ngày về

BAC(gạch ngang) BCA. C49


Xem xong bức thư, mình chỉ mỉm cười. Có lẽ đã qua cái thời nông nổi, hay dễ nóng giận chỉ vì những trò dọa dẫm thế này.







Ngồi chat với đứa em, kể nó nghe câu chuyện về bức thư lạ như một chuyện vui cuối ngày. Không ngờ thằng em suy nghĩ rất đăm chiêu, rồi nghiêm nghị phân tích: Anh ạ, em nghĩ đây không phải trò đùa đâu, mà cũng chẳng phải chuyện dọa dẫm bình thường...


Sợ mình không tin, ông em giải thích tiếp: "Bì thư ghi BCA tức là "Bộ Công An", để ngay trước cổng là để dọa vợ chồng người bạn đang ở cùng". Rồi sau nó tra Google thế nào ấy, lại bảo: C49 là tên viết tắt của Cục cảnh sát phòng chống tội phạm về môi trường, họ đã tính trước là nếu mình có nóng giận mà đưa lên internet thì cũng bị hố...


Ông em của mình sau một bài phân tích dài lê thê, phán thẳng một câu : Đây là kế hoạch đã được tính toán kỹ lưỡng !


Chẳng biết có đúng thật vậy hay không, nhưng lúc này, mình chỉ muốn nhắn với người đã gửi đến bức thư lạ đó rằng : Mình đi biểu tình đơn giản chỉ vì muốn biểu thị lòng yêu nước, ngoài ra không có mục đích đen tối nào cả. Nhớ lại hồi năm 2008, mình cũng đã từng bị bóp cổ, đánh đến nỗi chảy máu miệng chỉ vì đi chống rước đuốc Bắc Kinh còn chẳng sao, việc đùa quá lố, dọa dẫm "không biết ngày về" dù có trở thành sự thật đi chăng nữa, thì mình vẫn sẽ nhẹ nhàng chấp nhận.


Thấy mình suy nghĩ miên man, đứa em lại hỏi kháy: Hay là hôm biểu tình, anh "tè bậy" trước Đại sứ quán TQ hay sao mà để cảnh sát môi trường nó dọa ?


Chưa kịp trả lời, thì nó lại nói tiếp: Không phải anh thì chắc nó nói cậu Phương đấy, trong ảnh có 2 người. Cảng sát mội trường cũng nhiệt tình "nhắc khéo" như này thì đúng lạ thật !


Mình phì cười trước câu trêu đùa của ông em. Đúng là lạ thật, không biết sau hôm nay, chuyện lạ thứ N nào sẽ xảy đến đây ?


Nguyễn Tiến Nam
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-23 15:28:26triart>
Thư giãn cuối tuần

Cà Phê Sài Gòn
***



Kiến trúc & đời sống
Không gian cà phê, văn hoá cà phê


Không hiểu sao, mỗi khi tiết trời thay đổi. Hay, có cơn mưa bất chợt tới… Mọi người lại thích uống một ly cà phê!?

Cà phê và ký ức

Cà phê - là thứ nước uống, mà người Pháp du nhập vào nước ta. Hồi trước năm 1975, không hiểu do chiến tranh, hay sở thích mà người dân Hà Nội ít uống cà phê. Mọi người có thói quen uống nước chè (trà). Lúc đó, Hà Nội chỉ có dăm quán bán cà phê. Quán thường không có bảng hiệu, người ta gọi tên chủ quán, là tên quán. Như cà phê Tuyên, ở phố Trần Hưng Đạo, quán nằm trên gác,cầu thang nhỏ xíu, một người đi còn chật. Bàn ghế, được sắp chung với giường chiếu trong nhà, để tận dụng chỗ bán. Khách lui tới, chủ yếu là khách quen, mỗi người đều có gu riêng, chỉ cần ngồi xuống, chủ quán đã biết mình uống gì, không cần phải gọi. Phần đông, quán phục vụ cho mấy bác văn nghệ sĩ, có trụ sở làm việc ở nhà số 51, cùng phố. Mùa đông, mỗi lần chủ quán rang cà phê, cả phố sực mùi thơm ngậy, thấy trong người cũng ấm lên. Cà phê Lâm, ở phố Bà Triệu, rất nổi tiếng, chủ quán là người sưu tập tranh có tiếng, ở xứ Hà thành. Cà phê lúc đó, thường biểu thị cho một sự “xa xỉ”, dành cho người có tâm trạng, suy tư, dùng nó để kích thích thần kinh, tìm một cái gì đó.

Ở Sài Gòn, người Sài Gòn không uống trà như người Hà Nội. Người Sài Gòn uống cà phê! Bây giờ cũng vậy. Sài gòn có nhiều loại quán cà phê. Cà phê cóc, ngồi vỉa hè - phục vụ cho giới lao động bình dân. Quán mở rất sớm, từ bốn, năm giờ sáng. Cà phê pha bằng vợt, người Sài Gòn gọi là cà phê “vớ”. Không hiểu do vội vàng uống, để kịp đi làm, hay là một thói quen, nhiều người đổ cà phê đen nóng ra đĩa, để uống!? Xung quanh các trường đại học, cũng có nhiều quán cho sinh viên. Góc đường Duy Tân với đường Phan Đình Phùng, bây giờ đặt lại là đường Phạm Ngọc Thạch và Nguyễn Đình Chiểu, có quán cà phê không bảng hiệu, chỉ biết sinh viên trường Kiến Trúc và trường Luật, thường hay gọi là quán Nhà mồ. Không hiểu cái tên Nhà mồ ấy, ai đặt và nghĩa của nó là gì? Không ai biết. Mỗi khi tiết trời thay đổi, hay cơn mưa bất chợt ập đến, sinh viên hay trốn học, rủ nhau - Cà phê nhé! Sang hơn, dành cho giới thượng lưu, ở góc đường Nguyễn Huệ với đường Lê Lợi, khách sạn Rex có cafeteria.
Sài Gòn lúc đó, hay bây giờ cũng vậy, mỗi khi rảnh rỗi, có tâm sự gì, người ta thường rủ nhau đi uống cà phê.
Bán không gian

Bây giờ có nhiều người gọi Sài Gòn là thiên đường cà phê!? Lên mạng tìm, thấy cả ngàn quán cà phê. Đủ kiểu.
Cuộc sống khá hơn, con người đòi hỏi nhu cầu phục vụ và tiện ích tốt hơn. Từ cà phê bình dân, ghế gỗ thấp, chuyển sang ghế có tựa, rồi phải có nhạc, có video, máy lạnh… và tiếp viên phục vụ. Tùy vào sở thích của khách, người ta trang trí và để nhạc theo từng thể loại. Thế là, một cuộc chạy đua về hình thức, không gian kiến trúc của các quán cà phê, nhằm tạo ra những không gian mới hơn, đặc sắc hơn, để bán! Bởi người bán hiểu rằng, nhu cầu của người mua, không phải là cà phê. Họ cần mua, một cái không gian, theo sở thích và tâm trạng của họ.



Một quán cà phê vỉa hè điển hình ở hà nội hiện nay Cái không gian của cà phê nhạc, trong một căn nhà, dù có trang trí, tạo không gian, kết hợp với cây xanh… để tạo ra cái không gian chung và riêng cần thiết, cũng không đáp ứng được nhu cầu đòi hỏi cái không gian “thật riêng” cho nhiều đối tượng. Thế là, “cà phê” đèn mờ, máy lạnh ra đời. Thực khách, bao giờ cũng một nam, một nữ. Già, trẻ đủ cả. Gọi là đèn mờ, nhưng trong quán không có ngọn đèn nào cả, tối thui. Muốn vô quán, phải có người dẫn đường, mò mẫm. Ở quán này, người ta bán cái không gian “đêm ba mươi”. Không cần thiêt kế!
Những năm gần đây, Sài Gòn rộ lên nhiều loại cà phê sân vườn “cao cấp”. Đúng là “thiên đường” cà phê! Thiên đường ở đây được hiểu là, thiên đường của không gian kiến trúc cà phê. Không phải thiên đường của các loại cà phê. Ở những quán cà phê này, chủ quán và kiến trúc sư thiết kế đều nhìn thấy, và cùng đồng cảm với nhau, về đối tượng khách hàng của mình. Khách hàng của họ thường là nam thanh nữ tú, trẻ tuổi, có thời gian, có tâm trạng, thích “tám”… và đương nhiên là “sành điệu”.

Triết lý kinh doanh ở các quán cà phê này, đều giống nhau. Họ bán - KHÔNG GIAN và THỜI GIAN! Vì, thức uống không phải chỉ có cà phê. Có đủ tất cả các thứ - nước ngọt, nước sinh tố… cả bia, rượu. Và, một ít đồ ăn điểm tâm, ăn nhẹ. Vì vây, sự sống còn của quán, phụ thuộc vào thiết kế không gian và trang trí kiến trúc. Việc thiết kế thường bắt đầu từ cái ý, cái tâm trạng… để sau này đặt thành tên quán, như Cõi riêng, Vẫn chờ, Một thuở, Niết bàn, Hội ngộ, Khúc giao mùa, Windows… đủ cả.

Nhưng, thực chất vẫn phải đi tìm cho mình, một hình thức, một không gian kiến trúc đặc sắc. Cái không gian ngồi suốt ngày không chán. Cái không gian mà trời nắng, trời mưa, lúc nào cũng phù hợp. Không gian ở đây, không kín, không hở. Không tối, không sáng. Có cái chung, cái riêng. Bên ngoài, sơn thuỷ hữu tình, có những khoảng trời riêng, đẹp bất ngờ. Bên trong thân thiện, ấm áp. Khách có thể ngồi cả buổi, với một ly nước. Không sao, vì ở đây, người ta đã tính tiền không gian và thời gian vào trong ly nước rồi. Đơn giản vậy thôi, nhưng có nhiều quán, mở ra một thời gian, không có khách, ế, đóng cửa. Để luôn có cái mới, nhiều quán, vài năm phải trang trí lại, cho phù hợp với thị hiếu của khách hàng. Nhưng cũng có những quán, trở thành thương hiệu thời thượng, đối với thưc khách giới trẻ. Kiến trúc của quán, đã làm nên tên tuổi của nhiều kiến trúc sư trong làng thiết kế.

Ở Sài Gòn, có những quán cà phê, người ta bán không gian, rất đep! Nhưng không phải của họ. Người Sài Gòn gọi các quán đó là: cà phê “bệt”. Đó là các quán cà phê ngoài trời, người uống cà phê, cứ ngồi bệt xuống đất. Ở công viên 30 tháng 4, trước dinh Thống Nhất, có một quán cà phê có một không hai. Cả công viên đều là quán. Khách ở đây, đủ mọi thành phần. Quán không có bàn ghế, khách uống cà phê cứ viêc ngồi bệt trên vệ cỏ, sẽ có người đến hỏi: Uống gì? Chỗ pha chế cà phê, nước giải khát ở đâu? Không thấy. Chỉ thấy người phục vụ từ đâu mang tới, rồi tính tiền. Ly uống bằng nhựa, uống xong cứ việc bỏ lại, không mất! Đúng là quán, bán không gian, của trời. Tuyệt đẹp! Mà, không cần kiến trúc sư thiết kế.
Ngày nay, ở rất nhiều các thành phố của các nước phát triển, ta thấy có nhiều quán cà phê mang hiệu Starbucks. Nó là biểu tượng cho mọi đối tượng uống cà phê. Quán thường có không gian không lớn, nằm ở một góc đường, hay góc một trung tâm thương mại nào đó, thuận tiện. Quán thiêt kế không cầu kỳ, đơn giản, cùng một hình thức kiến trúc. Chỗ ngồi cũng không nhiều, khách thường mua mang đi! Ở đây có nhiều loại cà phê, từ Espresso, Latte cho đến Cappuccino… nhưng ly uống bằng… giấy. Người uống, thưởng thức hương vị của cà phê, không phải thưởng thức cái không gian của quán. Có người nói, “Coffee Starbucks” sẽ khó vào thị trường Viêt Nam, cũng như hệ thống nhà hàng McDonalds. Mặc dù, nước ta đã hội nhập. Nhưng ở nước ta, người dân sống chậm!?





Các quán đầu tư vào nội ngoại thất, tạo ra không gian để bán...
một chỗ ngồi Đà Lạt? Không, một  quán cà phê ở TP.HCM tạo không khí giống như ở Đà Lạt

Trong một quán cũng có những không gian khác nhau cho nhu cầu khác nhau Sân vườn là một loại quán được đầu tư nhiều ở TP.HCM

Bài: KTS Nguyễn Trường Lưu
Ảnh: A.Q - T.Huy - T.T- N.T







CF Khúc giao mùa.92 THL.PN.SG




@OngTư : Nghe OngTư giới thiệu "giọng caTân cổ giao duyên vượt thời gian " HB  ,mờ seo ẹc hỏng nghe thấy [:D][:(],ẹc giới thiệu "không gian "...Chờ [;)] nghe nhạc... cúi từn nè [8D]
📎 5|Gomvetay [VDDM]|LÁ [troith..oi] copy
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-24 21:38:16Ct.Ly>
Trích đoạn: triart






THÁNG SÁU
THƠ VÀ EM

http://www.box.net/shared/u08ldk7xpkfpkovv4qgr


Em trôi mãi theo dòng thơ tháng sáu
Tuổi mông mênh cơn mưa hạ cuối nguồn
Tìm mãi nhau trong cùng tận nỗi buồn
Cũng chỉ thấy thêm một ngày nương náu

Từng sát na qua dòng đời đau đáu
Đón mặt trời bên khung cửa yêu thương
Tiễn gió theo bọt sóng bể vô thường
Để chợt thấy khỏanh trời xa chia nửa

Ngỏanh lại đây trông cuộc tình mục rữa
Cội gốc sầu đã đâm nhánh tỏa sâu
Em tìm gì giữa thế cuộc bể dâu
Một đôi mắt của người tình muôn thuở ...

Lặng lẽ thôi ! bình minh hòa nhịp thở
Vũ điệu buồn mặc cả với yêu thương
Giải sương trôi xóa hết cả con đường
Có ký ức, có tình anh trong đó.

Mở mắt ra nhìn bóng người vò võ
Nhỏ bé sao giữa muôn triệu sinh linh
Em thấy ai ? Có phải chính bóng mình
Hay Ta khác đang tìm về bản ngã ?

Trôi đi em theo con thuyền bát nhã
Giục giã đời tỉnh thức một cơn mê
Đi đi em, về đến bến bình yên
Nơi nhật nguyệt xẻ hai triền mây, núi

Mạnh mẽ lên ! đừng một mình lầm lũi
Giữa cuộc đời với tro, bụi... trở trăn
Đứng lên đi khi tam thế bủa giăng
Mờ sáng, tối khuất lối về xưa cũ

Tỉnh nhé em, đừng âu sầu ủ rũ
Kẻo chim non quên vỗ cánh trên mình
Hãy bay đi, ra biển cả mông mênh
Nghe giai điệu nhạc thiên nhiên huyền diệu.


Lửng lơ một khúc phong cầm
Em theo cơn gió vọng âm đời mình
Dặt dìu vũ điệu tam thiên
Bay lên em nhé ! Muộn phiền buông đi !



Triều Âm 23.07.2011
(TA 110723)
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-24 21:39:05Ct.Ly>
Thư giãn cuối tuần

Bố già con cọc

Biển đảo, công hàm, biểu tình, tụ tập mãi cũng chán. Tổng Cua viết bài vui vui cho các bạn giải trí cuối tuần, đỡ mệt đầu. Bác nào cùng cảnh nhớ chia sẻ. Thanks.
Nhiều bạn của Cua sắp tuổi 60, và 10 năm nữa sẽ thành “Nhân sinh thất thập cổ lai hy”. Mấy ông bạn hơn mình vài tuổi đã thành cụ vì răng rụng hết, cười móm mém. Lão nào may mắn và giầu có, lắp răng giả, tóc nhuộm hàng tuần, thì không đến nỗi nào.

Nhớ chục năm trước, mình vác cu Luck vài tháng đi khoe, mấy tay bạn cười vào mũi “Cho chết, lúc trẻ mải chơi, bây giờ bố già con cọc”, dù lúc ấy Cua đang U50, phong độ chán.
Mình cãi, lúc trẻ tớ ôm gái, các cậu vất vả, cố mua từng hộp sữa ông Thọ quá hạn cho con vài ngày tuổi, chưa chắc đã có. Nhà nghèo mà vợ nghén đòi trứng vịt lộn, xôi gà, trong khi vợ nhà giầu ăn đất vách.  Bây giờ tớ nuôi con chả lo gì, Osin giặt tã, mình chỉ bế con đi khoe. Chả biết thằng nào hơn. Mấy lão nghe xong gật gù, Cua ngang đôi lúc cũng có lý.
Về làng gặp mấy thằng bạn học hồi cấp 1, lên lão hết rồi, con cháu đầy nhà, có đứa thành ông cố. Gặp chúng xấu hổ quá trời.

Có lần về quê Tụ An, sang chơi bạn gần nhà thì thấy tiếng oe oe trong buồng. Tưởng là con dâu hay con gái đẻ chăng. Hóa ra lão 58 này mới lấy vợ năm ngoái vì đời vợ trước toàn vịt giời. May cho lão là lần này, cô vợ ít tuổi hơn cả con gái út của lão lại đẻ ra một quí tử. Nhìn lão nựng đứa con mà mình thấy may vì có “bố già…con cọc” cùng hội, cùng thuyền.
Hắn bảo, ở quê mà không có con trai, coi như đời vứt. Đi ăn cỗ ngồi mâm dưới, lúc chết không có đứa đội nùn rơm, chống gậy, đi giật lùi…đúng là đồ vô phúc.
Hắn không biết rằng bên Mỹ mà có con gái thì quí như vàng. Nếu con gái mà kiếm được chồng cỡ Obama hay Tiger Wood, bố mẹ sướng cả đời.

Kể cho hắn nghe và dọa rằng “Có con gái, sống như người và chết như chó, trong khi có con trai, sống như chó và chết như người”. Vì đời người thế nào cũng có lúc làm chó, vấn đề là lúc nào thôi.
Chả là con gái sống có tình nghĩa, luôn lo lắng cho cha mẹ, lúc già yếu thường về chăm chút. Duy nhất khổ là khi về trời, không có đứa chống gậy, nên có cảm giác bất hạnh, chết trong nỗi cô đơn như con chó.
Con trai sinh ra nghịch như quỉ sứ, hành hạ mẹ cha từ bé, khóc cũng to, ỉa cũng nhiều, nuôi nấng chúng nó đúng là khổ như chó. Chúng lấy vợ rồi thì nhất vợ nhì trời, ít khi thăm bố mẹ. Kiếm được tiền, về đưa một nắm rồi đi, thế là hết trách nhiệm. Nhưng được cái hay, khi các cụ chầu Diêm Vương, có đứa chống gậy, chết được làm người là vì thế.
Nhưng cha này không nghe. Hắn lý luận kiểu nông dân có học thức của anh chàng khảo cổ, sống trên thế gian là tạm thời, về thế giới bên kia mới vĩnh cửu. Làm chó 100 năm và làm người suốt một triệu năm không sướng à, quan trọng là ăn nhau ở hậu vận được làm người.
Ở quê đã thế, ra Hà Nội có mấy ông bạn chả khác tư duy, muốn có con trai để làm người trên một đoạn đường ngắn khi cả làng đưa đám.

Lão bạn năm nay tròn 62. Vợ hưu, con gái lấy chồng, có cháu, hắn lên ông. Rỗi việc đi sàn nhảy, quen một em sinh viên. Thấy lão này lắm tiền, hào hoa, dù đã phải đeo hàm giả và tóc giả, lông trắng khắp người, nên em chài bằng được. Thế là tòi ra một đứa con trai không giá thú.
Có lần, vợ lão gọi mobile hỏi, anh đang ở đâu, thì nghe tiếng trẻ oe oe trong điện thoại, liền nghi. Mụ rình và bắt quả tang U70 này đang ru con trên gác 3 ở nhà thuê ngoại thành Hà Nội. Cũng lạ, cô vợ non lại non hơn cả con gái. Sao mà giống lão ở quê đến thế.

Chuyện vỡ lở, vợ đòi ly dị nhưng lão nhất quyết không chịu. Hắn lý luận, người đàn ông đàng hoàng không ai bỏ vợ mà chỉ có thể lấy thêm vợ “Chung thủy với vợ con, sắt son với bồ bịch”.
Thấy bỏ cũng khó, chả lẽ chia đôi gia sản cho con vợ trẻ kia, mất đứt 10 tỷ, có ít đâu, tiếc tiền quá, mụ già nghĩ ngợi cả tháng. Thôi thì thỏa thuận, anh mang con về đây tôi nuôi, nhưng anh không được đi lại với con phò kia nữa.

Lão sướng quá liền đồng ý. Vợ già nuôi con cũng hạnh phúc, thằng cu thỉnh thoảng đái phọt vào mặt cũng thinh thích. Gì gì cũng là giọt máu của anh ấy, chả mất đi đâu. Nói rồi mụ nựng đứa con…ngoại nhập.
Khổ nỗi, nhân tính không bằng trời tính. Vợ non son rỗi, hứng tình lại rủ lão U70 đi sàn nhẩy và vài lần như thế, bụng lùm lùm. Nghe nói, lần này dứt khoát li dị.
Mình gọi điện hỏi, lão bảo, cứ đẻ, thế nào mụ vợ già tiếc của, cũng sẽ nuôi. Lão hứa sẽ không đi nhảy đầm. Chả là lần trước lóng ngóng hôn hít thế nào mà mất cả hàm răng giả. Rồi thề không lấy vợ non lần nữa mà chỉ sống với hai bà và hai con đến trọn đời, hy vọng toại nguyện sẽ chết như một con người.
Lão bạn khác trên Tây Hồ rõ ràng là hư và đổ đốn. Vợ con đàng hoàng, nhà lầu xe hơi, có mấy nhà cho thuê. Hai con trai đã lấy vợ, nhưng chúng nó đi tây hết, chẳng đứa nào ở nhà.
Nghĩ thân phận hai già lọ mọ một mình trong một cái villa to tướng, lúc chết thì con chưa chắc đã về được. Mà như thế thì ai chống gậy, đội nùn rơm.

Thừa tiền, đi làm răng giả, cấy tóc cho cái đầu hói, ăn mặc chỉn chu và đi…sàn nhảy. Có cung thì có cầu. Nhưng lão khôn lắm, thỏa thuận với một em đẻ thuê, không yêu đương lãn mạn, giá bằng một căn hộ cao cấp.

Với lão, căn hộ kia là cái đinh. Cái thằng chống gậy mới quan trọng. Thế là có hợp đồng đàng hoàng, với điều kiện nếu con trai mới trả nhà, con gái thì một xu cũng không cho.

Chả hiểu có phải ADN của lão hay không mà nàng kia đẻ ra một đứa con trai kháu khỉnh, đẹp như tranh vẽ.
Nuôi được 6 tháng trong căn hộ mới chưa được sang tên, theo hợp đồng thì hai bên phải trao nhà và trả con. Nhưng lạ lùng, cô bé kia tiếc con, nhất định không trả con như thỏa thuận. Căn hộ cô ấy chiếm luôn, lão mất cả chì lẫn chài. Nghe đâu bên Hội Phụ nữ còn can thiệp bắt lão chu cấp tiền nuôi con đến 18 tuổi.
Mụ vợ già biết chuyện, tiếc của, tiếc con, cậy lắm tiền định đưa nhau ra tòa. Nhưng lão gạt đi, thôi cứ cho cô ta ở cái nhà ấy và nuôi con. Là dòng máu của mình thì thế nào nó cũng quay về chống gậy lúc hai ta ra đi.

Bằng mọi giá, ba ông bạn 60 đã có con trai để làm người trong một đoạn đường ngắn ra bãi tha ma.
Bây giờ đến lượt mình thăm  con của các lão. Và chợt nghĩ, nếu mình lấy vợ sớm thì chắc số phận cũng “bố già con cọc” mà thôi, số mình giời đầy. Nhưng mấy lão cũng chẳng khác, thế mà cứ giễu mình.
Đang ngồi uống nước với lão trên Hồ Tây thì nghe tiếng mẹ trẻ trong trẻo ru “Con ơi con ngủ cho ngoan. Bố còn đi cấy…hàm răng chưa về”, làm mình này cười văng cả răng giả ra sàn nhà.
Chúc các bạn vui cuối tuần.

HM. 22-07-2011.

[trích hieuminh.org ]









         
📎 CHACON
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
CLB.TRI ÂM GIẢI TRÍ CUỐI TUẦN
 
thân tặng Huyền Băng . Ctử Lỳ . SA . O Khế . Triart .
 
http://www.box.net/shared/7v5ss1dcsedka0d3e1me
 

BỐ GIÀ CON CỌC
truyện ngắn nguồn từ NET _ diễn đọc Dzuylynh
Cung Điệu Phù Trầm 
0
Gửi bố DuyLynh

Vừa sáng sớm thức dậy....Con đã được nghe bố DuyLynh ca một bản nhạc cực kỳ ấn tượng và ý nghĩa đối với con....Con không ngờ bố DuyLynh có thể bỏ một chút thời gian quý báu của mình để dành cho con một miền vui thiệt là lớn....

       Con cám ơn bố DuyLynh đã got rũa những vần thơ còn lôm côm của con thành một bản nhạc gọn ghẽ và súc tích, vui tươi , đến dí dỏm cỡ vậy......

Con cám ơn bố nhiều nhiều lắm.....Giọng đọc truyện , ngâm thơ của bố ấm ấm , truyền cảm , chắc con nhớ mãi lưôn quá !
Minh Nghĩa
0
 
ẢNH ĐẸP THÁNG BẢY
          
 
Lâm Ngố ( từ căn cứ Phước Bình ):
 
" MỤ KHÙNG JANE FONDA KHÔNG ĐỦ TƯ CÁCH ĐI XÁCH DÉP CHO HOA HẬU XUỐNG ĐƯỜNG VIỆT NAM "
 
Mấy em chưn dài ngừi mủ kím tiền dơ dái tùm bậy tùm bạ đóng phim xéc trên mạng làm mất nhân phẩm đờn bà hay đại lọi như dzậy đi chết hết đi cho đở chật đất ! nhục lúm !
 
Lão Quiú cầm máy hình mà wíu tai , hỏng chụp được tấm hình nào hết chọi ! Bởi dì cô Trịnh Kim Tiến, cháo của Chúa Trịnh Sâm... hỏng biết có ún Sâm Huê Kì hông mà đẹp wá ể ! nhình mún chải nước mía....
Ai như cái mặt thớt của con khỉ Jane tàn nhang lù khủ như dề cơm cháy , dề hùa dí thằng nhạc sởi mặt mo trốn quân dịt mắm ruốc cầm đờn dí dao đi chọt sao lưng tụi tui ; nhìn mún bắt ÓI !
 
Cầu xinh ơn trên xót thương đừng để cho anh thư nuớt Diệc bị chó săn cạp giúng như cha cô đã bị quằm gải cằn cổ chết weo !!
 
  GIẶC TỚI NHÀ ! ĐỜN BÀ CŨNG PHẢI DỚT !
 
[/align][/align]






 
Hình ảnh cô gái trẻ trong đoàn biểu tình đã làm thẫn thờ các PV nước ngoài.
 
[/align][/align]
[/align][/align]
[/align][/align]
[/align][/align]
[/align][/align]
[/align][/align]
[/align][/align]
[/align][/align]
[/align]Cô là Trịnh Kim Tiến, xuống đường ngày 24 tháng 7 cùng đồng bào Hà Nội biểu tình phản đối Trung Cộng xâm lăng cướp nước. Đây là lần thứ 5 cô tham gia các cuộc biểu tình chống Trung Cộng tại Hà Nội. [/align]
0
 
mèn ui ! có một ngừi mứi có 25 tủi hà....mừ đòi mần cô LỚN ???
trong khi lại có cả tỉ cụ bà Cố Nải Nải 60's and up ! lại mún làm cô BÉ !!!!!
thiệt là bốlynh hỏng hỉu con gái MN ui !
hỏi Hộp Ngố , Ngố cừi rùi  : - " đại lọi ở Ảo nó như dzậy á anh Tư Ngố à "
ui da ! cí gì lọa dị chòi ????
ALÔ BA LOA ! Bé Lười đang bắt phone đấy hở ! con khẩn trương leo vào CLB.T giả nhời cho bốlynh đả thông với nhẩy?
 
 
 
ĐỪNG GỌI NGƯỜI TA LÀ CÔ BÉ !
Album Theo Dấu Thời Gian
thơ Minh Nghĩa _ nhạc & trình bày Dzuylynh
( tặng bé lười )

Đừng Có Gọi Em .Cô Bé ơi !
Anh biết rằng em đã lớn rồi

Sao cứ gọi hoài... cô bé ơi !
Ghét anh, cúi mặt không thèm nói
Trút hờn lên từng phiến lá rơi.

Tay di lá úa đã nát nhàu.
Như nát lòng em, đang rất đau
Ngoảnh mặt , quay lưng , vê tà áo
Nào thấy , mắt ai , lệ đã trào !

Em biết nhìn trăng hóa mộng mơ
Biết đếm hạt sương, để ngóng chờ
Biết tim xao xuyến , nghe anh nói
Biết viết tình thơ ...đến ngẩn ngơ.

Em biết ngắm mình trong bóng gương
Biết yêu màu áo " đẹp ghê thường " !
Biết trộm tô hồng, môi má nhỏ
Mỗi lúc ngang nhà anh , có hay ?

Biết họa hình anh lên trang giấy
Khoe chị Hằng xuống ngắm chung này.
Biết nhớ ngẩn ngơ khi chẳng thấy ...
Một ngày xa cách ngỡ thiên thu !

Như thế còn gọi em " cô bé " ?
Bé ...đã xưa rồi ...anh biết không !
Thời gian chẳng đứng chờ bên cổng
Em chẳng còn là cô bé đâu !

Bé Lười 22.07.2011[/align]
Cung Điệu Phù Trầm 
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»