Diễn Đàn » Thú Tiêu Khiển

Câu Lạc Bộ TRI ÂM 🔒

1.075 trả lời, 180.984 lượt xem — Trang 2 / 36
 
ĐỌC BÁO GIÙM BẠN
 



Hãi hùng với bánh "cơ thể người" rất kinh dị[/align]

Ai mà dám ăn những chiếc bánh kinh dị như này chứ...


Những chiếc bánh ngọt luôn thật ngon và hấp dẫn với những tín đồ mê của ngọt, nhưng với những sản phẩm bánh của cửa hàng bánh dưới đây chắc hẳn sẽ khiến không ít người phải rùng mình...

Hiệu bánh mì rùng rợn với “các bộ phận cơ thể người” này vừa mới ra mắt tại London, Anh. Tuy mới khai trương nhưng cửa hiệu đã thu hút rất nhiều người đến, những khách hàng tới đây hầu như đều là những người hiếu kỳ. Những chiếc bánh ở đây có hình dạng rất ghê rợn, bạn có thể bắt gặp 1 chiếc bánh cupcake hình con mắt, những đốt ngón tay ăn được... tuy hình dạng kinh dị như vậy nhưng chất lượng lại rất ngon nhé.




[color=royalblue]Nhiều người hiếu kỳ đứng đợi hiệu bánh mì kì quái mở cửa từ sớm.




Đa phần là các thanh niên trẻ...




Phóng viên phỏng vấn nhân viên bán bánh.




Chiếc bánh hình quả tim này…




Còn cả bát máu nữa chứ.




Yên tâm đi, đây chỉ là bánh thôi mà...




Những đốt ngón tay ăn được nè.




Không hiểu ai dám ăn con mắt này nhỉ?




Có cả hàm răng nữa chứ.


[/color]
[/align][/align]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-18 11:54:57Ct.Ly>




Cà Na cảm ơn Tỷ Phù Vân đã nhanh chóng cung cấp thông tin về cuộc lộn xộn ở thành  phố Vancouver.
Vancouver là thành phố đẹp và ấm áp nhất  Canada. Những chuyện bạo đông như vậy tương đối hiếm ở quốc gia yên bình này ! [:)]
Cà Na ở cách nơi bạo động đó gần 5 giờ bay nên..hổng sao !  Vẫn bình yên thơ thẩn trong vườn chụp ảnh loài hoa xanh rất nhỏ này tặng Tỷ và mọi người đây...[:)][8D][:)]




Bình yên...

Cà Na
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-18 18:17:14Ct.Ly>
[/align]


 
AUDIO CHƯƠNG HAI phần 3 +AUDIO CHƯƠNG BA phần 1

Chương 2 Phần 3
 


[/align]Vài ngày sau, ngừi ta giống như tổ chức lể lộc gì đó ở tòa án. Má tui mặc đồ vét cho tui rồi đưa tui tới tòa án, và tụi tui gặp một ông có râu mép tay cầm một cái bìa thật bự, và ông này rất tử tế với tụi tui, ổng nói một đống chuyện gì đó dới ông quan tòa, rồi mấy ngừi khác, kể luôn má tui, củng nói mấy chiện khỉ gì đó, và rồi cuối cúng, đến phiên tui nói.


[/align] 


[/align]Cái ông có râu mép đở tay tui cho tui đứng dậy, rồi ông Tòa hỏi tui mọi chiện đả xảy ra như thế nào?  Tui hổng biết phải nói gì, bởi thế tui chỉ nhún vai rồi ông Tòa mới hỏi tui có điều gì tui muốn nói thêm dô hông, vì vậy tui mới nói, “Tui phải đi đái,” bởi dì tui đả ngồi ở đó gần nửa ngày rồi và tui thực sự muốn bể bong bóng luôn! Ông quan tòa thò đầu ra từ cái bàn bự và củ kỷ của ổng rồi nhìn tui một cách kỳ cục như tui là ngừi Hỏa Tinh hay đại loại như dậy. Lúc đó, ông có râu mép mới lên tiếng và rồi ông Tòa mới kiêu ông có râu dẫn tui tới L. và ổng dẫn tui tới L cho tui tè.  Khi tui rời hội trường, tui nhìn lại thì thấy má đang gục đầu vô hai bàn tay và chậm nước mắc bằng khăn mù-xoa thấy mà tội nghiệp.


[/align] 


[/align]Dù sao đi nửa, khi tui trở lại, ông quan tòa đang gải cằm và nói toàn bộ câu chiện “thiệt là quái dị,” nhưng mà ổng nghỉ là tui nên đi lính hoặc làm việc gì giống như dậy để mà cho tui được nên người. Má tui mới nói dới quan tòa là Quân Đội Hoa Kỳ không chấp nhận tui, bởi vì tui quá ngốc, thế nhưng mà mới sáng này, trường Đại Học đả gửi thư cho tui nói là nếu tui chịu đá banh cho họ thì tui có thể học ở đại học mà hổng phải trả học phí.


[/align] 


[/align]Quan tòa mới nói điều đó nghe củng thật quái đản, nhưng mà ông chấp nhận, miển sao là tui đem cái đít bự của tui ra khỏi cái phố này là được rồi.


[/align] 


[/align]Sáng hôm sau, tui cuống gói lên đường, còn Má, Má đưa tui đến trạm se buýet ròi đưa tui lên xe. Tui nhìn ra cửa xổ, còn Má, Má đang khóc và đang chậm mắc dới chiếc khăn mù-xoa.


[/align] 


[/align]Hình ảnh đó đả trở thành một cảnh góa quen thuộc đối dới tui. Nó đả được đóng dấu vô ký ứt của tui. Dù sao, mọi ngừi đả lên xe hết và xe đả đề pa, và tui bắt đầu xa Má.


[/align] 


[/align](Hết Chương 2)



[/align][/align]

Chú thích:

A-la-ba-má  = Alabama, một bang ở Hoa Kỳ

bí-dì-nựợt = business.

Cường = Curtis, bạn chung phòng đầu tiên của Lâm, ở ký túc xá ở đại học.

Mỏ-Bài = Mobile, một địa danh ở Hoa Kỳ

Ộp = Opp, một địa danh ở Hoa Kỳ

Lâm Ngố


Chương 3 _ Phần 1


Khi chúng tui tới trường đại học, Huấn Liện Diên ông Gấu đả đi tới Dim hay là phòng thể dục thể thao, ở đây chúng tui đã mặc guần sọt và áo thung, ông Gấu bắt đầu đọc diển văng. Cũng cùng một loại bài mà Huấn liện diên ông Té đả đọc, ngay cả một thằng đầu óc đơn giảng như tui củng có thể hỉu được là ông Huấn liện diên này chỉ muốn nói chiện bí-dì-nựợt, tức là sẻ làm diệc đâu ra đó! Bài diễn văng của ổng ngắn gọn và dể mến, và kết luận dới một câu là cái người cuối cùng lên xe buyết để đi tới sân tập thì sẻ khỏi cần bước lên xe, bởi dì ổng sẻ đá dô đít ngừi đó một cú thiệt mạnh cho bay thẳng tới sân đá banh luôn! DẠ!  CHÚNG TUI  NGHE! Tụi tui hổng có nghi ngờ lời nói của ông Gấu tí xíu nào, và cả đám tụi tui chen nhau bước lên rồi ngồi rụp rụp trên chiếc xe buýet y như là một đống chén dỉa được xếp lên cái giá dĩa.

Và điều này sảy ra trong tháng 8 ở bang A-la-ba-má, là nơi nóng hơn mấy chổ khác. Ở đây ngừi ta nói là nếu bạn đập một cái trứng dịt lên cái nón cối đá banh thì chừng 10 giây sau bạn sẻ có món trứng ráng đẹp như mặt trời buổi trưa. Đương nhiên hổng có ai trong đám tụi tui dám thử cái trò này dì ai củng sợ ông Gấu nổi dận. Đó là một điều hổng ai muốn sảy ra, bởi vì ông Gấu chưa nổi giận mà mọi chiện đả góa nghẹt thở gần như không chịu nổi nửa rồi.

Huấn liện diên Gấu củng có mấy tên khủng bố của ổng để đưa tui đi đây đi đó. Mấy tên đó đưa tui tới chổ tui sẻ ở, đó là một ngôi nhà gạch đẹp mắt trong khuôn viên đại học mà hổng biết ai đó đặc tên cho nó là cái “Cung Khỉ.” Bọn khủng bố dẩn độ tui tới một nhà đậu se rồi dắt tui lên cầu thang tới phòng của tui. Điều đáng tiếc là tuy bên ngoài Cung Khỉ là một tòa nhà thiệt đẹp, bên trong thì hổng phải đẹp như dậy. Lúc đầu, tui thấy có vẻ như là lâu lắm rồi hổng có ai trú ngụ ở đây, có góa nhiều bụi, đất và đủ thứ tầm bậy tầm bạ tùm lum tà la hết, gần như cánh cửa nào củng bị xúc, bể hay méo, và gần như tấc cả cửa sổ củng bị tiêu tùng luôn.

Một vài anh chàng đang nằm trên giường xiếp ở trong đó, tất cả ăn mặc guần áo hết sức khiêm tốn bởi vì ở trỏng đó nóng tới 45 độ và ruồi nhặng và đủ thứ có cánh bay vò vè xò xè rả rít. Ở hành lang có một chồng báo chí thiệc là bự, lúc đầu tui sợ ngừi ta sẻ bắt tui đọc bởi dì đây là đại học hay đại loại như vậy, nhưng sau đó thì tui biết đống báo này để ở đó để cho tụi tui lót sàn nhà cho tụi tui khỏi đạp lên đấc hay đủ thứ rác rưởi tầm bậy khi tụi tui đi goanh trong nhà.

Mấy tên khủng bố đưa tui tới phòng của tui và nói là họ hy vọng gặp được bạn cùng phòng của tui tên là Cường gì đó, nhưng mà họ kiếm tên này goài không được. Bởi vậy, họ kiêu tui lấy đồ của tui ra ngoài rồi chỉ cho tui nhà tắm chổ nào, cái phóng tắm còn ẹ hơn cái mà bạn hy vọng kiếm được ở trạm xăng nhỏ có một ống bơm, song rồi mấy tên khủng rút lui. Nhưng trước khi đi, một tên khủng bố nói là tui dới lại thằng Cường thế nào củng hạp nhau bởi vì cả hai đứa tụi tui điều có khối óc bự bằng trái cà tím hay cà trứng dê dì đó.  Nghe dậy, tui bèn nhìn trừng trừng dô mặt thằng khủng đó, bởi vì tui nghe mấy thứ bậy bạ như dậy nhiều lần góa rồi, nhưng rồi thằng đó kiêu tui bỏ hết đồ xuống rồi hít đất 50 cái cho nó coi. Kể từ đó, mấy tên khủng bố kiêu tui làm gì thì tui làm y như dậy, khỏi thắc mắc.

Sau khi lấy dấy báo trải lên cái giường xếp để che bụi bặm, tui leo lên nằm ngủ, và tui đang có một giấc mơ xum họp trong phòng khắch dới má tui như chúng tui thường làm khi trời nóng bứt, và Má sẻ làm cho tui một ly nước đá chanh rồi nói cho tui nghe hàng giờ - nhưng bất thình lình, cánh cửa phòng bị ai đó đá mở banh cái rầm làm tui hoản sợ gần chết! Một anh chàng đứng sửng dửa khung cửa dới khuông mặc điên dại, cặp mắt lồi ra như con ếch không có răng cửa, cái mủi thì giống như trái dưa vàng và tóc của hắn thì dựng đứng lên y như là của gúy của hắn bị cắm dô ổ cắm điện. Tui đoán được cái tên này phải là thằng Cường.

Thằng đó bước dô phòng cái kiểu như là đang chờ ai nhảy dô người hắn, hắn nhìn goa nhìn lại rồi bước thẳng dô cái cửa mà hắn mới đá dăng ra.  Cường hổng cao lắm, nhưng phải nói là nhìn nó giống như một cây nước đá. Việc đầu tiên, hắn hỏi tui ở vùng nào tới. Khi tui trả lời là tui từ Mỏ-Bài, hắn nói cái làng đó chỉ toàn là dân còn bú sửa mẹ, rồi hắn nói dới tui là hắn từ Ộp, nơi mà ngừi ta sản xức bơ đậu phộng, và nếu tui hổng thích bơ đậu phộng thì chính hắn sẻ khui một lon bơ rồi trét hết dô đích tui! Trong mấy ngày, đối thoại giửa hai chúng tui đại loại là như thế đó.


Chú thích:

A-la-ba-má  = Alabama, một bang ở Hoa Kỳ

bí-dì-nựợt = business.

Cường = Curtis, bạn chung phòng đầu tiên của Lâm, ở ký túc xá ở đại học.

Mỏ-Bài = Mobile, một địa danh ở Hoa Kỳ

Ộp = Opp, một địa danh ở Hoa Kỳ
 

PHẦN 2  HẾT CHƯƠNG 3

Phần 2  Chương 3
 
Bương = Mister Boone, giảng viên môn Anh Văn, dạy Ngô Lâm tại Đại Học.
 
Bửu = Bubba, một cầu thủ trong đội banh ở Đại Học, Bửu dạy Ngô Lâm chơi khẩu cầm.
 
Gió-Già = Georgia, một địa danh ở Hoa Kỳ.
 
Phí-Dịt = physic
 
Quai = Giáo sư Quai, Proffessor Hooks, giáo sư môn dạy Ngô Lâm môn Quang Học tại Đại Học.
 

Trưa hôm đó lúc tụi tui tập dợt ở sân banh, trời nóng tới 10 ngàn độ, mấy tên khủng bố của ông Gấu chạy dòng vòng la héc và chửi bới và bắc tụi tui tập dợt.  Cái lưởi của tui đả thè dài ra ngoài như cái cà-ra-vác hay đại loại như dậy, nhưng tui vẩn cố gắng làm diệc ngim chỉnh. Cúi cùng, mấy tên khủng bố chia tụi tui ra từng nhóm, và cho tui đứng phía sao, rồi tụi tui bắc đầu chạy theo đội hình.

Hừm, trước khi tui tới Đại Học, ngừi ta gửi cho tui một thùng chứa cả triệu thế chơi banh, lúc đó tui hỏi Huấn liện diên Té là tui phải làm dì với cái đống dấy đó, ổng chỉ lắc đầu buồn bả và nói là tui hổng cần phải làm cái gì hết – và chỉ cần chờ tới ngày dô Đại Học, ngừi ta sẻ tìm cách chỉ tui phải làm gì.

Tui ước gì tui đả không nghe theo ông Té, bởi dì khi tui chạy đợt đầu, tui chạy ngược chìu, và tên trùm khủng bố chạy ào tới tui la hét om xòm, và khi hắn hết la hét, hắn hỏi tui tại sao tui hổng học mấy cái thế chơi ngừi ta đả gởi cho tui?  Khi tui nói, “Vậy sao,” hắn bắc đầu nhảy tưng tưng, guơ tay guơ chưng như khỉ mắc phong hay như là hắn đang trần truồng ở dửa đám ong tò vò, rồi khi hắn hết nhảy tưng tưng, hắn biểu tui chạy 5 dòng goanh cái sân banh trong lúc hắn đi gặp ông Gấu để bàn chiện dìa tui.

Ông Gấu đang ngồi chểm chệ ở trên một cái tháp thiệc là bự nhìn xuống tụi tui y như là ông Phật Di Lặc, còn tui thì dừa chạy vừa nhìn cái tên khủng bố leo lên tháp, và khi hắn lên tới chổ cao nhức để mà đía dới ông Gấu thì ông Gấu thò cái cổ dài của ổng ra phía trước, tui cảm thấy là ánh mắc của ổng đang đốt cháy cái đích dừa bự vừa ngốc của tui. Bấc thình lình, một dọng nói phát ra từ cái loa bự tổ chảng cho mọi ngừi nghe, “Cầu thủ Ngô Lâm, hảy báo cáo với tháp huấn liện,” rồi tui thấy ông Gấu và tên khủng bố trèo xuống. Trong xuốc thời giang chạy ngoài đó, tui ước gì trước đó tui đã chạy chìu ngược lại.

Nhưng bạn biếc tui ngạc nhiên cở nào hông khi tui thấy rỏ ràng là ông Gấu đang cười.  Ổng ra dấu cho tui tới băng ghế ở khán đài rồi chúng tui ngồi xuống, ổng mới hỏi tui lần nửa là tại sao tui hổng có học mấy tờ giấy ngừi ta gửi cho tui. Tui mới bắc đầu dải thích cho ổng nghe nhửng gì ông Té nói dới tui nhưng ổng chận ngang rồi kiêu tui trở lại hàng rồi bắc đầu chụp banh, và rồi tui nói với ổng một chiện khác tui đoán là ổng hổng muốn nghe, đó là tui chưa bao giờ chụp banh ở trung học, bởi dì ngừi ta thấy là dạy cho tui biết và nhớ lằn gôn nằm chổ nào củng đủ mệt rồi, huống hồ gì mà tui vừa chạy dòng vòng vừa chụp banh trên không.

Khi nge tui nói như dậy, mắc ông Gấu tự nhiên lé xẹ một cách kỳ khôi, rồi ổng nhìn dào khoảng xa, dống như là ổng nhìn suốt tới mặt trăng hay đại loại như dậy. Xong rồi ổng kiêu tên khủng bố đem trái banh cà na lại, rồi khi có banh, ổng Gấu ra lịnh cho tui chạy một khúc rồi dòng lại. Khi tui vừa goay lại, ổng thải trái banh dô tui. Tui thấy trái banh như bay tới tui từ từ y như trong phim chậm, nhưng rồi nó dăng ra khỏi tay tui rồi rớt xuốn đất.  Ông Gấu gậc gù cái đầu lên xuống dống như ông nói là đúng ra ổng phải thấy cái điều này từ trước, nhưng dù sao, tui cảm thấy là ổng hổng có khôái lắm.

Từ lúc tui còn nhỏ, cứ mổi lần tui làm dì xai, má tui sẻ nói, “Lâm, con phải cẳn thận, nếu không ngừi ta xẻ tống cho con đi múc chỉ cà tha.”  Tui sợ tống đi tới chổ “múc chỉ cà tha” đến nổi tui luôn luông cố gắng để khá hơn, nhưng trời chắc sập nếu còn một chổ nào ẹ hơn cái Cung Khỉ mà tui đang ở để mà ngừi ta gửi tui đi?

Tại cái Cung Khỉ này con ngừi ta còn làm nhửng chiện tục tằn rát rưởi mà tui nghỉ là ngay cả cô giáo ở trường ngố của tui trước đây củng chịu hổng nổi – thí dụ như là phá banh mấy cái L. và mấy cái bô để… tè ở trong L, nếu bạn dô phòng tắm bạn sẻ hổng thấy cái khỉ gì hết ngoài cái lổ ở trên xàn nhà để mà ị dô, và có lần tên nào liệng nguyên cái bô nặng chịch goa cửa sổ rớt dô mui một chiếc xe hơi đang chạy ngang. Một đêm, có một thằng đem cây súng bắn đạn là nhửng trái banh đánh gôn củ bắn dô toàn bộ các cửa sổ bằng kiếng của một ký túc xá đại học bên kia đường.  Cảnh sát đại học ào tới liền, nhưng cái tên đó quăng một cái máy ghe thiệt là bự từ cửa sổ xuống, hổng biết hắn kiếm được từ đâu nửa, và cái máy tàu rớt ngay dô mui xe của cảnh sát.  Ông Gấu đả bắc cái tên đó phải chạy thêm mấy chục vòng chung goanh sân banh để phạt hắn.

Tui và Cường hổng có hạp nhau dử lắm, chưa bao dờ tui cảm thấy cô đơn như ở đây. Tui nhớ Má, và tui muốn trở dìa nhà. Một vấn đề dới Cường là tui hổng hiểu hắn. Câu nói nào của hắn củng dính nhiều chử chửi thề trong đó, tới chừng tui nghỉ ra hết được nhửng chử mà hắn muốn nói trong câu thì câu sau, củng đầy nhóc chử chửi thề, đả đi xuống ống cống Hà thành dô mấy bó rau muốn mấc tiêu rồi. Hầu như goa tất cả câu nói của Cường, tui chỉ gom lại được một ý chính là thằng khỉ này hổng có vui gì cái chuyện khỉ gì đó.

Thằng Cường có một chiếc xe hơi và hắn thường cho tui góa dang tới chổ dợt banh, nhưng một hôm tui gặp nó, nó đang chửi thề và gầm gừi cái gì đó bên xe hơi rồi khom ngừi nhìn xuống một cái vỉ thưa bằng sắc trên mặt đường che lổ ống cống. Hình như là cái xe của nó bị xẹp bánh rồi nó phải thay bánh xe-cua, khi mà hắn gắn cái mâm xe dô, hắn dô ý đá dăng cả đám mấy con bù lon con tán của bánh xe dô lổ cống hết. Tụi tui chắc chắn là sẻ trể giờ tập dợt, và điều này là điều hổng có tốt tí xíu nào, bởi dậy, tui mới kiêu thằng Cường, “Tại sao mày hổng gở một con ốc từ mổi bánh xe khác rồi gắn chúng dô đây, như dậy thì bánh xe nào củng có 3 con ốc bù lon hết, củng đủ cho tụi mình lết tới sân banh kịp giờ?”

Thằng Cường ngưng chửi thề trong một lúc rồi nhìn lên tui rồi nói, “Mày đúng ra là thằng ngốc mà, làm sao mà mày nghỉ ra cách đó vậy? Tui mới nói là, “Có lẻ tao ngố thiệt, nhưng mà ít ra, tao hổng có ngu,”  lúc này thì thằng Cường nổi khùng lên rồi dí tui chạy có cờ,  mà trong tay hắn vẩn còn cầm mỏ lết, xà beng con tán đủ thứ, vừa rược tui hắn dừa chửi tui bằng những chử ngỉa ẹ và bậy bạ nhức tui chưa bao giờ nghe bao giờ, và từ đó, quan hệ giửa hai chúng tui xem như đi xuống cống Hà thành thiệc luôn.

Sau vụ đó, tui guyết định kiếm chổ khác để ở, bởi dậy, sau khi dợt banh xong, tui đi xuống tầng hầm của Cung Khỉ và tui ở dưới đó suốt đêm. Chổ này hổng có dơ hơn mấy phòng trên lầu, lại có một bóng đèn điện nửa.  Ngày hôm sao, tui đem cái dường xếp của tui xuống đó và tui sống trong tầng hầm kể từ đó.

Trong thời gian đó, Đại Học đả khai giảng, và ngừi ta phải tìm cách làm gì đó cho tui.  Có một nhân diên của  Phân Khoa Thể Dục Thể Thao hình như là hổng làm việc gì hết ngoài các diệc tìm cách làm sao cho mấy thằng ngố thi đậu. Một dài môn có vẻ như dể, như môn Thể Dục, nên ngừi ta ghi danh cho tui dô môn đó. Nhưng mà tui bắc buột phải học một môn Ănh Văn và một môn khoa học hay toán, mà mấy cái môn này thì khó mà đi goanh đi quẹo để vượt qua lắm. Sau đó tui biết là có một số thầy cô sẳng sàng nhẹ nhàng dới cầu thủ đá banh, nghỉa là họ sẳng sàng hiểu rằng cầu thủ thì luôn bận rộn dới việc thi đấu nên hổng thể nào dành nhiều thời gian cho việc học được. Một trong nhửng thầy cô này là một ông trong phân khoa Khoa Học, nhưng xui là ổng chỉ dạy cái gì đó gọi là “Quang học trung cấp,” hình như là cần thiết cho mấy sinh viên đi dìa ngành Vật Lý hay đại loại như dậy. Nhưng mà dù sao ngừi ta củng ghi tên tui cho học mộn đó, mặc dù tui hổng biết nghành Vật Lý khác Thể Dục ở chổ nào, tên nghành nào củng có chữ Phí-Dịt trong đó.

Tui hổng may mắng lắm trong môn Ănh Văn. Hình như là hổng có thầy cô nào bao giung rộng lượng trong toàn bộ cái phân khoa đó, bởi dậy, ngừi ta kiêu tui cứ học đại, thi rớt củng được, rồi thì ngừi ta sẻ ráng tìm cách khác để mà xoay xở sau.

Trong môn Quang Học Trung Cấp, ngừi ta đưa cho tui một cuốn sách giáo khoa nặng 2 ký rưởi và giống như sách coi tử vy của mấy ông Chệt ở Chợ Lớn. Nhưng mổi đêm, tui cứ đem cuốn sách này xuống tầng hầm rồi ngồi trên cái giường xiếp của tui, dưới cái bóng đèn, sau một thời gian, hổng biết do nguyên do kỳ cục gì đó, tui thấy coi bộ tui bắc đầu hiểu được môn này.  Cái mà tui hổng hiểu nổi là tại sao ngay từ đầu ngừi ta đả xếp cho tụi tui học cái môn Quang Học, nhưng tui thấy ra là hiểu mấy cái phương trình khỉ khô đó gỏa là dể như ăn xôi.  Giáo Sư Quai dạy tui môn Quang Học mời tui tới văn phòng của ổng ngay sau kỳ thi đầu tiên. Ổng hỏi, “Lâm, tui muốn anh nói thiệc cho tui nghe, có phải có ngừi nào đó cung cấp cho anh câu trả lời của bài thi không?”  Và tui lắt đầu, ông bèn đưa tui một tờ giấy trên đó có một bài toán Quang Học rồi kiêu tui ngồi tại chổ để giải. Khi tui làm song, Giáo Sư Quai xem bài tui làm rồi lắc đầu, rồi nói, “Bố Khỉ! Đúng là một phép lạ!”

Môn Ănh Văn lại là một vấn đề khác hoàng toàn.  Ông thầy tên là ông Bương, và ông rất là bướng và khó chịu, lại nói nhiều nửa.  Bửa học đầu tiên vừa chấm dứt, ổng biểu tụi tui tối hôm đó phải ngồi xuống rồi tự viết một tiểu sử ngắn dìa đời mình.  Có lễ đây đúng là một việt khó nhức mà tui đả cố gắng làm, nhưng mà tui đả thức gần như trắng đêm, suy nghỉ và viết, tui chỉ viết lại tấc cả những ý gì lọt dô đầu tui, bởi vì tui nhớ là ngừi ta đả kiêu tui cứ học đại môn này, thi rớt củng được.

Vài ngày sau, Ông Bương mới phát lại bài làm của tụi tui và ông phê bình, chọc guê, biêu xấu bài viết của từng ngừi. Tới phiên bài của tui, tui đã chắc chắng là kết gỏa sẻ đen như mỏm chó. Nhưng ổng cầm bản tiểu xử của tui lên rồi bắc đầu đọc lớn cho mọi ngừi nghe, ổng cười và mọi ngừi cùng cười.  Tui đả viết về bản thân mình trong ngôi trường ngố năm xưa, rồi chơi banh cho Huấn liện viên Té, rồi đến cái bửa tiệc của Túc Cầu Toàn Tiểu Bang, rồi tới bộ phận Tổng Động Viên, rồi tới Duyên và Tui trong rạp xi-nê, và đủ thứ nửa. Khi đọc xong, Ông Bương mới nói, “Đây mới là nguyên bản độc đáo! Đây mới là điều mà tui muốn các anh chị làm,” và ai cũng ngoái đầu nhìn tui, và ông Bương nói tiếp, “Ngô Tiên Sinh, tôi thấy anh nên nghỉ đến việc ghi danh vào phân khoa Văn Chương, chuyên về viết lách, sáng tạo – nhưng mà làm thế nào mà anh nghỉ ra được cách viết như thế này vậy?”  Và tui trả lời, “Tui phải đi đái.”

Ông Bương có vẻ như là dực bắng ngừi trong một tích tắc, nhưng rồi ổng cười lăn lộn luôn và mọi ngừi khác cũng vậy, và ông Bương nói, “Ngô Tiên Sinh, anh gỏa thật là một anh chàng rất khôi hài.”

Và một lần nửa, tui hết sức ngạc nhiên.

Trận banh đầu tiên rơi vào ngày Thứ Bảy, một vài tuần sau khi nhập học. Trong suốt thời gian đó, tui tập dợt hổng tốt tí nào, cho đến khi ông Gấu nghỉ ra cách phải làm gì dới tui, điều này củng giống như mấy thứ mà ông Té đả vấp phải khi tui còn học trung học.  Ngừi ta chỉ đưa banh cho tui rồi để cho tui chạy. Tui chạy rất tốt trong trận banh đầu, và 4 lần tui ôm banh chạy được tới gôn của đối phương rồi đặt banh xuống sân, và tụi tui guất đẹp đội banh trường Đại Học Gió-Già với tỉ số 35-3, và mọi ngừi vổ lên lưng tui cho đến khi tui đau mới thôi. Sau khi tui tắm rửa xong, tui gọi điện thoại cho Má và Má nói má đã theo dỏi trận đấu ở trên đài, và Má mừng góa đến nổi má muốn nổ tung luôn!  Tối hôm đó, mọi ngừi rủ nhau đi ăn và làm mấy chiện bậy bạ gì đó, nhưng hổng ai rủ tui một tiếng, bởi vậy, tui xuống tầng hầm một mình. Tui ở đây một lúc thì nghe tiếng nhạc tới từ chổ nào đó ở trên lầu, tiếng nhạc nghe thiệc là hay, và hổng hiểu sao, tôi tự ý đi lên lầu để coi tiếng nhạc đó ở đâu ra.

Tôi tới chổ đó, có một thằng này tên là Bửu, nó đang ngồi trong phòng và đang chơi khẩu cầm. Thằng Bửu bị gảy bàn chưng trong lúc tập dợt nên hổng chơi banh được và củng hổng có chổ nào để đi chơi. Nó cho tui ngồi trên một cái giường xiếp và nghe nó chơi Ác-Mô-Ni-Ca, tụi tui hổng nói chiện hay làm gì khác, nó ngồi trên một giường, còn tui thì ngồi trên một giường khát. Khoảng một tiếng sau hay sao đó, tui hỏi hắn tui có thể chơi thử được hông, hắn nói, “Được chứ.”  Lúc đó, tui hoàng toàn không hề biết là điều này sẻ thay đổi đời tôi mải mãi.

Sau khi tui chơi với cái đó một lúc, tui đả đạt đến mức mà tui chơi coi bộ khá lắm, và thằng Bửu khoái điên luôn, nó nói là nó chưa bao giờ nghe ai chơi hay như dậy. Trời đả khuya, thằng Bửu kiêu tui giử cái Ác-Mô-Ni-Ca đó đi, và cái đó theo tui dô tầng hầm, và tui tiếp tục chơi lâu lắm, chơi cho tới khi tui buồn ngủ và ngủ luôn.

Ngày hôm sau, Chủ Nhựt, tui tới thằng Bửu để trả Ác-Mô-Ni-Ca cho nó nhưng thằng Bửu nói là nó tặng tui, bởi vì nó còn một cái nửa, và tui vui thực là vui, và tui đi dạo rồi ngồi suống một gốc cây rồi chơi Ác-Mô-Ni-Ca nguyên một ngày cho tới lúc tui không còn biết bài nào khác nửa để chơi tiếp.

Chiều ngày hôm đó, sau khi mặt trời gần mất dạng, khi tui bắt đầu cuốc bộ về “Hầu Cung” hay là Cung Khỉ.  Tui đang băng qua bãi cỏ tới ký túc xá thì bất thình lình tui nghe tiếng con gái gọi tui, “Anh Lâm!”

Tui quay đầu lại, và đứng sau lưng tui là không ai khác ngoài Duyên.

Một nụ cười thiệc tươi trên khuôn mặt trái xoan của nàng, và Duyên tới nắm tay tui rồi nói là cô ta thấy tui chơi banh ngày hôm qua và tui chơi hay quá xá, và đại loại như vậy. Thì ra, Duyên đã không có nổi khùng hay giận gì hết dìa cái chuyện sảy ra trong rạp xi-nê, Duyên còn nói là hổng phải lỗi tại tui, mà chỉ là cái khỉ gì đó trong đời. Duyên mời tui đi uống cô-ca-cô-la với cổ.

Đời quá đẹp đến nổi tui tưởng mình đang mơ, tôi đang ngồi với Duyên, cô nàng nói đang học về kịch nghệ và âm nhạc và Duyên muốn trở thành một diển viên hay một ca sĩ.  Duyên củng sinh hoạt văn nghệ trong một ban nhạc nhỏ chuyên về nhạc dân gian, dân ca gì đó, và kiêu tui đến tòa nhà Hội Sinh Viên vào tối ngày mai, nơi ban nhạc sẻ chơi, và cô nàng mời tui tới. Và, cho phép tui nói, là tui rất nóng lòng chờ đến tối mai.

(Hết chương 3)



0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-15 17:23:49tn nguyen>
[quote
mây nước quê người chân bước qua
một vùng xanh ngát đến xa xa
chiều nghiêng vóc ngọc đôi bờ gọi
mây trắng về đâu...chợt nhớ nhà
 
nhiệm mầu hoa nở bên bờ cỏ
thanh thản làm sao một đóa vàng
dìu dịu làn hương vương trước gió
dặt dè từng bước rất nhặt khoan
 
nhởn nhơ bước nhỏ dăm vòng lượn
mất hút vào không một dấu nhòa
sợi nắng cuối ngày giăng giăng lụa
đọng lại ân tình trên cánh hoa
 
ngẩn ngơ một đóa hiền như ngọc
khép nép bên đời đứng lặng yên
thỉnh thỏang đùa vui cùng gío nhẹ
tặng người tôi gọi đóa Hoa Duyên...
 
 
SaigonNgãduTử.ThảovânAmvôthườngDzuylynh_June.14.2011
]

Cảm ơn anh Dzuylynh và NgãduTử đã cho mọi người nói chung và  Cà na nói riêng thưởng thức  1 bản nhạc phổ thơ rất dễ thương, êm dịu ( Cà na là..nông dân hay trồng hoa nên thơ nhạc  nói về hoa là Cà na thích lắm , nhất là khi có bức ảnh hoa của Cà Na chụp á [:)] )
Tặng Thi  Ca nhạc sĩ một...nông sản của Cà Na nghen




Hoa Hồng cho Cuộc Đời


[align=left]Chúc 2 anh luôn vui và có nhiều sáng tác đẹp.
[align=center] Cà Na



[/align] [/align]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-15 18:44:05sen dat>
Chào Câu lạc bộ tri âm! Có phải đây là VTN tập hai không vậy? SĐ chẳng có gì để mừng thôi gởi vào đây một kiều nữa biết đàn để phụ với mọi người chung vui ha![:D]





📎 vayvangdungdanhdan|vayvangdungdanhdan1
0
Trích đoạn: sen dat

Chào Câu lạc bộ tri âm! Có phải đây là VTN tập hai không vậy? SĐ chẳng có gì để mừng thôi gởi vào đây một kiều nữa biết đàn để phụ với mọi người chung vui ha![:D]






 
 
SEN ĐẤT Ưa Ừa.. càng cua
ừa ! CLB.TA là phim bộ tập hai của VTN nè.
tập ba là Hội Quán Tri Kỷ.. chờ tri âm rùi mứi thành tri kỷ
chưa kịp hú một tiếng mời sufu nhỏ CàNa vào uống chén trà tri âm thì bạn hiền đã nhận được " truyền âm nhập mật " rồi !
HÂN HOAN CHÀO ĐÓN SEN !
 
                                                             








    






photo : SENĐẤT

             http://www.box.net/shared/ibm643omz7ydjcyqy8js
 


[/align]                       
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-14 22:35:44Ct.Ly>



 
 





                http://www.box.net/shared/addfangy3ed0vkhust9v



TIẾNG ĐÀN

thơ Phù Vân _ diễn đọc Dzuylynh


cung bậc thang âm trở mình
lặng thinh tiếng tơ đồng vò võ
ngõ ngách âm giai luồn khuy áo . đánh tráo thời gian, tiếng ho khan âm âm đáy vực
ngọn nến nằm mở mắt cười mặt trời thiếu nắng
mùa đông khẳng khiu treo trên vách mây ơ thờ, cao lên cao lên câu thơ nhạt tẻ
thấp xuống thấp xuống một nửa vầng trăng nụ cười lệch giọng
gió vỡ hoa sóng mi thứ sáu huyền cầm đơn . lạnh . tiếng đàn vỗ về khúc hồ trường mang mang
hồng đào gỗ mục . sáu sợi dây căng như cồn ngực em thở hắt thốc tháo trên vai người rũ rượi
sáu sợi tóc buộc thắt gút khúc thiền ca nâu sẫm . lục căn .
lăng xăng tâm thức ngủ gục, nổi trôi hỉ nộ sân si ái ố tham . trang kinh vỡ . tiếng mõ nứt . em .
chừng nào mắt môi mục ruỗng
chừng nào thu ba cạn nguồn
tiếng đàn ơi ...
câu kinh học hòai không thuộc
câu kệ đọc mãi chưa thông
nụ cười hồng mỏng như cuộc trần buồn . buồn suông .
gác chèo lên lá, gác thuyền lên cánh buồm . buông .
trở về trở về
chân cầu nước cuộn , lăn trong cơn lốc bầy âm thanh huyễn .
người nhạc sỹ cười một mình với dư âm những bài thiền ca
là thinh lặng
là vô ngôn
là cúi đầu nghe tiếng hát chạy ngược về huyền thọai
sợi tóc chẻ đôi rơi sóng sánh . cà phê . quán lá . khói thuốc .tay vàng .đêm nguyệt tận .
tiếng đàn hoang . mưa trong mắt biển .
lời ru . câu kinh . giấc ngủ . tỉnh thức . ánh sao đơn .
cành hoa tím . bờ cát mịn .dấu vẽ nguệch ngọac . khan .
viên sỏi nhặt người vất xuống thềm trăng một nửa .em .một nửa tôi
dòng sông hát , xưa tan .
hạc trắng . chân trời . bậc cao ươm đỉnh núi,
bậc trầm chôn đáy sông
tiếng đàn, tiếng đời . tiếng em, tiếng anh . thỏang .
tiếng đàn màu chàm, tiếng đàn màu lam ngọc .
tiếng đàn màu thời gian ...
tiếng đàn
nhặt
khoan
tiếng đàn cười một mình .
mật ngôn


half moon bay Jan.8.2011
0


aB thân mến chào mọi người nơi CLB T. [sm=7.gif]



0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-16 03:15:17dzuylynh>

 



THI NHẠC GIAO DUYÊN 
   TIẾNG THƠ TỪ VNTQ    :   Nguyễn ánh Bích _ aB ( dmlyn ) 
 



[/align]aB là người thơ tài tử đầu tiên Dzuylynh có cơ hội phổ nhạc trong diễn đàn VNTQ .

Ngâm thơ , hát thơ trên làn sóng điện, dưới ánh đèn sân khấu trong các buổi ra mắt Sách và Thơ cho những " thợ thơ " nhà nghề là việc làm quen thuộc đầy cảm hứng ...đến nhàm tẻ.

Nhưng khi bắt gặp những nét vạch sổ ngộ nghĩnh đáng yêu chưa tròn vành rõ chữ của người thơ trẻ đến từ Nam Bán Cầu này tôi có chút bỡ ngỡ ...không kém phần thú vị.

Mình phải giới thiệu làm sao đây ! nhạc Dzuylynh , thơ aB ( dmlyn) à ? Và bật cười thích thú với một bút hiệu chưa hề có thương hiệu trên thị trường Thi Ca .

Mãi sau này tôi mới biết aB là một Nick name ! đến lúc phải ôm đàn đứng giữa đời thường, tôi sẽ giới thiệu với khán thính giả tác giả : aB đã một lần yêu nhau ư ?
Tự ái và tủi thân quá đi mất em gái ơi! Tôi yêu đã tròm trèm 3 con số mà còn chưa làm nổi một bài thơ cho ra hồn nữa đây này !

Thôi thì cô bé đã ..trưởng thành có chịu mang bút hiệu bị " áp đặt " hay không tôi cũng đành xin mạn phép mà trải tấm ván thuyền Hương Giang cho thơ aB đặt gót trong đêm trình diễn Live ở vùng Tây Bắc Cao Nguyên Tình Xanh Seattle sau khi ca khúc phổ thơ " Hỡi Hạt Mưa Đầu Mùa " vừa hình thành ngay..một canh gìơ sau đó .

aB; dã tràng hóa thân con ốc mượn hồn bé bỏng mang đầy thương tích trầm kha luôn ẩn mình trong chiếc vỏ sò chằng chịt rong Thơ...luôn cô đơn vùng biển mặn .

Để trở thành một nhà thơ, aB chỉ cần có mỗi một lần yêu thôi ư? Có thể lắm chứ !
Sao thơ aB buồn da diết vậy? Tôi vẫn gọi đùa với cô em đồng hương đất Hà Thành ánh Bích là aB ( đã mười lần yêu nhau )để nhận ra khanh khách tiếng cười hiền hòa dễ mến từ miệt dưới trên sóng điện viễn liên vọng về người cõi trên tôi ...
Có cái gì khang khác lạ lạ ở thơ aB mà cô vẫn tự trào là thơ HS ( hứng sảng )
Vâng! chính cái khang khác ấy đã xác định dmlyn một vị trí rất riêng , rất đắt dù khiêm tốn thật thà và lặng lẽ...
Biển đêm, tiếng sóng, cát trắng, dã tràng, sự cô đơn, ánh trăng và MẸ cùng hồi chuông ngân vọng từ giáo xứ Ngọc Hà đôi bờ ký ức đã cất tiếng ru hời cho ánh sao đơn aB bềnh bồng giấc nhỏ trong vùng nước lợ cửa biển thơ VNTQ .



[/align]CLBTri Âm hân hạnh giới thiệu thơ aB (dmlyn ) đến cùng qúy tao nhân mặc khách và bằng hữu ...



[/align] 




[/align]                                                               HỠI SÓNG  
             



[/align][/align][/align][/align]
thơ aB(dmlyn)_ phổ nhạc & trình bày Dzuylynh
 
 
[/align]
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-16 00:10:43dohop>


Mắt Nai
 
Long lanh ướt át
Nhung đen ngây thơ
Mi cong thơm ngát
Dịu dàng như mơ…
 
Mùa xuân hoa giăng
Bươm bướm tung tăng
Đồi non hoa reo
Cỏ xanh vui theo…
 
Hạ về chia tay
Nắng chói tim anh
Mắt ướt thơ ngây
Em như áng mây…
 
Mùa thu lá rơi
Mắt biếc thơ ngây
Xạc xào lá khô
Tim anh ngất say…
 
Mùa đông giá băng
Thiếu vắng em thơ
Giờ em nơi đâu
Hoa khóc tàn mơ?
 
 

dohop 10/8/2005




dohop rất cám ơn Winh Ẹc vẫn còn giữ tấm ảnh xưa của bé hộp.

Wing Múi ơi, ảnh trên hộp chụp ở Narooma đó, trên đường đi tới Narooma, Wing sẽ có cơ hội ghé "Sóc Bombo"... Ở Narooma ("Trong và Xanh") thời tiết lạnh hơn, giá mà có một tách cà phê nhớ nhung thì ấm áp lắm... Nếu nghe được tiếng hát tiếng đàn của Winh NLynh ở đây thì càng phê nữa... Nếu không thì mọi nơi đều có một màu xanh lạnh lùng và .... mùa đông giá băng, thiếu vắng em thơ.....


📎 BeHop1990
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
Trích đoạn: dohop


Mắt Nai
 
Long lanh ướt át
Nhung đen ngây thơ
Mi cong thơm ngát
Dịu dàng như mơ…
 
Mùa xuân hoa giăng
Bươm bướm tung tăng
Đồi non hoa reo
Cỏ xanh vui theo…
 
Hạ về chia tay
Nắng chói tim anh
Mắt ướt thơ ngây
Em như áng mây…
 
Mùa thu lá rơi
Mắt biếc thơ ngây
Xạc xào lá khô
Tim anh ngất say…
 
Mùa đông giá băng
Thiếu vắng em thơ
Giờ em nơi đâu
Hoa khóc tàn mơ?
 
 

dohop 10/8/2005

 
 
MẮT NAI _ thơ dohop. phổ nhạc & trình bày Dzuylynh
Cung Điệu Phù Trầm 
0

Trích đoạn: dzuylynh



[/align]aB là người thơ tài tử đầu tiên Dzuylynh có cơ hội phổ nhạc trong diễn đàn VNTQ .

Ngâm thơ , hát thơ trên làn sóng điện, dưới ánh đèn sân khấu trong các buổi ra mắt Sách và Thơ cho những " thợ thơ " nhà nghề là việc làm quen thuộc đầy cảm hứng ...đến nhàm tẻ.

Nhưng khi bắt gặp những nét vạch sổ ngộ nghĩnh đáng yêu chưa tròn vành rõ chữ của người thơ trẻ đến từ Nam Bán Cầu này tôi có chút bỡ ngỡ ...không kém phần thú vị.

Mình phải giới thiệu làm sao đây ! nhạc Dzuylynh , thơ aB ( dmlyn) à ? Và bật cười thích thú với một bút hiệu chưa hề có thương hiệu trên thị trường Thi Ca .

Mãi sau này tôi mới biết aB là một Nick name ! đến lúc phải ôm đàn đứng giữa đời thường, tôi sẽ giới thiệu với khán thính giả tác giả : aB đã một lần yêu nhau ư ?
Tự ái và tủi thân quá đi mất em gái ơi! Tôi yêu đã tròm trèm 3 con số mà còn chưa làm nổi một bài thơ cho ra hồn nữa đây này !

Thôi thì cô bé đã ..trưởng thành có chịu mang bút hiệu bị " áp đặt " hay không tôi cũng đành xin mạn phép mà trải tấm ván thuyền Hương Giang cho thơ aB đặt gót trong đêm trình diễn Live ở vùng Tây Bắc Cao Nguyên Tình Xanh Seattle sau khi ca khúc phổ thơ " Hỡi Hạt Mưa Đầu Mùa " vừa hình thành ngay..một canh gìơ sau đó .

aB; dã tràng hóa thân con ốc mượn hồn bé bỏng mang đầy thương tích trầm kha luôn ẩn mình trong chiếc vỏ sò chằng chịt rong Thơ...luôn cô đơn vùng biển mặn .

Để trở thành một nhà thơ, aB chỉ cần có mỗi một lần yêu thôi ư? Có thể lắm chứ !
Sao thơ aB buồn da diết vậy? Tôi vẫn gọi đùa với cô em đồng hương đất Hà Thành ánh Bích là aB ( đã mười lần yêu nhau )để nhận ra khanh khách tiếng cười hiền hòa dễ mến từ miệt dưới trên sóng điện viễn liên vọng về người cõi trên tôi ...
Có cái gì khang khác lạ lạ ở thơ aB mà cô vẫn tự trào là thơ HS ( hứng sảng )
Vâng! chính cái khang khác ấy đã xác định dmlyn một vị trí rất riêng , rất đắt dù khiêm tốn thật thà và lặng lẽ...
Biển đêm, tiếng sóng, cát trắng, dã tràng, sự cô đơn, ánh trăng và MẸ cùng hồi chuông ngân vọng từ giáo xứ Ngọc Hà đôi bờ ký ức đã cất tiếng ru hời cho ánh sao đơn aB bềnh bồng giấc nhỏ trong vùng nước lợ cửa biển thơ VNTQ .






Thiệt là củm động quá đi nlynh ơi!!! sáng nay khi đọc bài cảm tưởng, cảm nhận, cảm nghĩ này của anh viết - aB nghĩ đến điều gì đó (nhưng bây giờ thì đã quên [:(]) hôm mô nhớ lợi thì sẽ dziết nhen [:D][:D].

Đúng là nlynh đã một lần gọi aB là Hương Giang hì hì hì HG đẹp dịu dàng quá chừng lại được nhìu người biết đến cũng như đã có biết bao nhiêu chàng trai mơ ngắn mộng dài được làm người tình, người yêu của HG - thì làm sao aB dám nhận mình là HG chớ ...Muối Biển thật sự hợp với em hơn, Muối Biển và Em cộng lại mới có những dòng thơ HS, hỏi sóng - dã tràng - ra khơi v.v.v Có khi nào những bước chân vỏ ốc làm biếng dần không chịu lăn nữa - rồi sóng đâu kéo về ôm luôn con ốc đó nhận chìm va vào lòng đại dương mênh mông không?? có thể lắm, và cũng có thể là một cánh hải âu trên cao, xa, bay đến đậu trên ngực sóng hoa ngàn . . .thấy vỏ ốc cười cô đơn - là lạ rồi nó đến gò gõ nhẹ gọi ốc ra chơi chung. . .

Tóm lại cho aB gởi lời cảm ơn chân thành đến cns dzuylynh, đã bộc bạch những dòng tâm tư về Hỏi Sóng cho aB. Luôn chúc nlynh dzui khoẻ, sáng tối tác đều đều - hoã tiễn [sm=40.gif]
0





Ra khơi


chiều nay theo con sóng
theo tàu anh ra khơi
giữa mênh mông hồn nước
biển nồng tình chơi vơi

hoàng hôn nhẹ nhàng rơi
thuyền lướt say trong gió
dưới tia nắng mặt trời
suối tóc mềm quyến rũ

anh là người thủy thủ
yêu biên biếc màu xanh
giữa ngân hà tinh tú
em yêu mỗi mình anh

mênh mông và bất tận
không giới hạn - vì đâu
đã một lần yêu nhau
giấc mơ hoài ôm ấp

chiều nay theo lớp sóng
theo tàu anh ra khơi
mây hoa giăng nửa vời
rèm buông lơi ân ái

đôi vòng tay khép lại
ngực sát vai gối đầu
vào đêm biển lặng sâu
chỉ dập dồn hơi thở


aB - May 2011

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-18 17:12:08dzuylynh>
 
                                                  
                                                                                         Tranh : họa sĩ Triart
 
CÁNH DIỀU NGƯỠNG VỌNG
( HAPPY FATHER'S DAY _ KÍNH DÂNG CÁC ĐẤNG TỪ PHỤ )
 
 
Thơ Dzuylynh _ Diễn ngâm: Nghệ sỹ Yên Ly
 
 
-0-0-0-
 
 
 
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-18 15:33:01triart>
 
CUỐI CÙNG CHO MỘT TÌNH YÊU
 

 
📎 0cuoicung..ttinhyeu
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-18 20:49:24Phù Vân>
 
                                                                     


                                                                            http://www.box.net/shared/znik9x0r4aqvl5ghnuoc[/link]
 

Chương 4
 
Chú thích :
 
Bị-Thỏ-Vẹm = Liệt và Bị-Thỏ-Vẹm, Liszt và Beethoven, các thiên tài nhạc Dương Cầm.
 
Bóp Đi-lăng = Bob Dylan, ca sĩ, nhạc sĩ, thi sĩ, họa sĩ Hoa Kỳ có ảnh hưởng rất lớn với nhạc Pop.
 
Bốp = Thi hào Anh, Pope.
 
Cối = Mills, tên một bác sĩ tại Đại Học
 
Đờ-rái-đần = Thi hào Anh, Dryden
 
Ghuy Dâm Gọt-Quẹt = Đại thi hào William Wordsworth.
 
Gioan Bi-dơ = Joan Chandos Baez, nữ ca sĩ nhạc dân ca Hoa Kỳ, có giọng hát rung đặc biệt.
 
“Hít-Hít, Chú Rồng Kỳ Diệu” = “Puff, the Magic Dragon”, một bài hát nổi tiếng của Leonard Lipton và  Peter Yarrow.
 
Hồ = tên một cầu thủ trong đội, còn được gọi là Weasel hay là “Chồn”.
 
Liệt = Liệt và Bị-Thỏ-Vẹm, Liszt và Beethoven, các thiên tài nhạc Dương Cầm.
 
Mai-Ém-Mi = Thành phố Miamia ở bang Florida.
 
Nơ-Bơ-Rát-Ca = Bang Nebraska của Hoa Kỳ.
 
Phê-rô, Pao-lô và Ma-ri = Peter, Paul and Mary, tam ca nhạc dân ca nổi tiếng trong thập niên 60.
 
Túc Cầu Cam Cuối Mùa = Giải túc cầu The Orange Bowl, một giải túc cầu giữa các đại học ở Mỹ,  chơi ở
Sun Life Stadium ở  Miami Gardens, Florida, Hoa Kỳ từ  1/1/ 1935.
 
Tỵ = Tên một cầu thủ tiền vệ, còn có tên là Snake, “Mãng xà”.
 
Vĩnh = Gwinn, tên một cầu thủ hậu vệ.
 
 
 
Vào lúc này ông Gấu và đám khủng bố đang tính toán làm một chuyện bí mậc, và mọi người xem như hổng được phép nhắt đến, ngay cả đám cầu thủ tụi tui củng phải xem như hổng biết.  Ngừi ta đa đang chỉ tui bắc banh trên không.  Mổi ngày, sau khi dợt song, tui phải làm việc dới hai tên khủng bố và các cầu thủ hàng tiền dệ, tui vừa chạy vừa bắc banh trên không, cho tới khi tui mệt lả và lưởi của tui thè tới rún. Nhưng trong thời dan tui tập bắc banh trên không, ông Gấu nói là đây xẻ là “Vủ khí bí mậc” của đội, y chang như là “bom gài nơi công cộng của VC” hay đại loại như dậy, bởi vì không lâu, mấy đối thủ của chúng tui sẻ đoán ra được tại sao hổng có ai tung banh tới tui hết, và như thế họ sẻ hổng có đề phòng việc tui có thể bắc banh từ trên không.
 
“Lúc đó,” ông Gấu cho biết, “chúng tui sẽ hô biến, và cái đít bự của chú mày sẻ như được nới lỏng bù lon, và khối thịt cao trên 2 mét, nặng  110 kí-lô của chú mày sẻ được phóng đi như hỏa tiển, chú mày sẻ xơi đẹp 200 mét trong 9 dây đồng hồ! Thiên hạ sẻ lé con mắc!”
 
http://3.bp.blogspot.com/_1p20WdeXKKs/TBIafwQHNmI/AAAAAAAAI8s/OBgiDrPVd7Y/s1600/ForrestGumpBubba.jpg
Bửu (bên trái) và Lâm
 
Lúc này, thằng Bửu dới tui đả trở nên đôi bạn chí thân, và nó giúp tui học chơi Ác-mô-ni-ca thêm vài bài mới.  Có lúc hắn đi xuống tầng hầm chơi chung dới tui và tụi tui cùng nhau hòa tấu khẩu cầm, nhưng thằng Bửu nói là tui chơi hay hơn nó nhiều lắm và nó sẻ hổng thể nào chơi được như tui. Tui phải nói cho các bạn nghe, nếu mà hổng có nhạc Ác-mô-ni-ca chắc là tui đả cuốn gói dìa nhà rồi, nhưng âm nhạc đả làm tui cảm thấy hết sức thỏi mái, tui hổng thể nào mô tả được cái cảm giác đó. Giống như là toàn thân của tui là cái Ác-mô-ni-ca và âm nhạc làm tui sướng lâng lâng đến nổi da gà khi tui chơi nó. Hầu hết các thủ thuật chơi là từ cái lưởi, môi, mấy ngón tay và cách di động cái cần cổ. Tui nghỉ là việc tập chạy và bắc banh đả làm cho cái lưởi của tui thè ra dài hơn – có thể nói tui kiếm cái lưởi đó từ địa ngục mang dìa.
 
Thứ sáu tới, tui ăn mặc bóng lưởng, và thằng Bửu cho tui mượn dầu chải tóc, dầu thơm cạo râu rồi tui đi tới tòa nhà của Hội Sinh Viên. Có một đám đông ở đó và đương nhiên, Duyên và ba, bốn người nửa trên sân khấu. Duyên mặc cái áo đầm dài và chơi Tây Bang Cầm, một ngừi nửa chơi băng cầm và có một tên chơi đàn cò đàn trâu gì đó và đang dựt dựt băng băng ra mấy nốt với mấy ngón tay của hắn y như là đang nhổ lông gì đó.
 
Âm thanh nghe thiệc là hay, và Duyên nhận ra tui trong đám đông, cô nàng cười và dùng mắt ra dấu cho tui tới ngồi ở hàng ghế đầu. Thiệc là tuyệt khi tui ngồi đó thưởng thức âm nhạc và ngắm nhìn Duyên. Tui củng nghỉ như là lần sau mình sẻ có dịp mua bánh dẻo và hổng chừng Duyên củng thích ăn bánh dẻo giống cô Phượng.
 
Bang nhạc chơi khoảng một tiếng  hay đại loại như vậy, và ai củng có vẻ vui vẻ thoải mái. Họ chơi nhạc của Gioan Bi-dơ, Bóp Đi-lăng, Phê-rô, Pao-lô và Ma-ri. Tui đang ngả lưng dô ghé và nhắm mắt nghe nhạc, rồi bấc thình lình, hổng hiểu chiện gì xảy ra, nhưng tui móc cây khẩu cầm ra rồi chơi cùng với nhạc của họ.
 
Điều kỳ cục nhức, là  Duyên đang hát bài “Thổi vào gió”, và khi tui chơi Ác-mô-ni-ca, cô nàng ngưng trong một giây, rồi anh chàng chơi băng-giô cũng ngưng đàn, họ rất ngạc nhiên tui thấy được trên nét mặc, rồi Duyên tặng tui một nụ cười duyên dáng rồi mới hát tiếp, rồi anh chàng chơi băng cầm ngưng để cho tui cơ hội chơi khẩu cầm một đoạn, đám đông bắt đầu vổ tay tán thưởng khi tui chơi xong. Sau đó, Duyên bước xuống từ sân khấu và bang nhạc tạm ngưng chốc lát, cô nàng nói với tui, “Anh Lâm, chèng đéc ơi, anh học chơi cái đó hồi nào vậy?”  Dù sao đi nửa, Duyên mời tui chơi với ban nhạc của cô ta. Cứ mỗi thứ sáu, nếu hổng phải chơi banh ở vùng khác, tui kiếm được 25 đô mỗi tối.  Cuộc sống tui như là ở thiên đàng cho tới khi tui khám phá ra được là cô nàng Duyên đang mần cái thằng chơi đàn băng-giô.
 
Xui xẻo thay, tui hổng làm bài tốt lắm trong lớp học Ănh Văn. Ông thầy Bương biểu tui lên gặp ổng sau khoảng một tuần hay đại loại như vậy, từ lúc ổng đọc tiểu sử tự viết của tui cho cả lớp học nghe, ổng nói, “Ngô Tiên Sinh, tui nghỉ là đả đến lúc anh nên chấm dức mấy cái trò đùa của anh được rồi và bắc đầu ăn nói, viết lách cho đàng hoàng.” Ổng đưa lại bài viết của tui về nhà thơ Ghuy-Dâm Gọt-Quẹt.
 
“Thời kỳ Lảng Mạng,” ổng nói, “hổng có tiếp theo một đám ‘rác rưởi cổ điển’. Thi hào Bốp và  Đờ-rái-đần củng hổng tiếp theo bằng một hai tên ‘ích kỷ dơ bẩn tục tằn.’” Ổng bắc tui làm bài lại, và tui mới bắt đầu hiểu ra là lão Bương hoàn toàn không biết tui là một tên ngố, nhưng mà thế nào lảo củng phải khám phá ra điều này thôi.
 
 
Củng vào thời gian này, ngừi nào đó chắc có nói gì đó với ngừi nào khác, bởi vì một hôm, ban cố vấn hướng dẫn khỉ khô gì đó của phân khoa thể dục thể thao kiêu tui tới văn phòng, nói là tui được phép bỏ mấy giờ học kế để sáng mai báo cáo với Bác Sĩ Cối tại Trung Tâm Y Khoa Đại Học. Sáng sớm tui đả tới đó, thấy bác sĩ Cối và một chồng dấy tờ ngay trước mặt ổng, vừa nhìn qua dấy tờ, ổng vừa kiêu tui ngồi xuống rồi bắt đầu hỏi tui này nọ. Khi hỏi xong, ổng kiêu tui cởi hết quần áo – cởi hết nhưng chừa lại quần xịp, câu sau này làm tui dể thở hơn bởi vì kinh nghiệm quá khứ của tui với cái lần đụng mấy tên bác sỉ quân đội – và ổng bắc đầu xem xét tui kỷ thiệc kỷ, nhìn sâu dô mắc tui, rồi gỏ vô đầu gối tui dới cái búa nhỏ bằng mủ.
 
Sau đó, bác sỉ Cối hỏi tui có chịu trở lại trung tâm vào buổi trưa dới cây ác-mô-ni-ca của tui, bởi vì ổng có nghe qua, và tui có chịu chơi nhạc cho một trong mấy lớp y khoa của ổng nghe hông? Và tui nói tui chịu, mặc dù ngay cả một tên ngu như tui củng thấy điều này có vẻ hết sức kỳ quặc.
 
Có khoảng một trăm ngừi trong lớp Y, tất cả điều mặc tạp dề màu sanh lá cây và cầm viết ghi chép. Bác sỉ Cối cho tui ngồi trên ghế trên sân khấu, có một bình nước thủy tinh và một ly nước trước mặc tui.
 
Ổng bắc đầu xổ rẹt rẹt ra một bãi luôn tui hổng hiểu được, nhưng sau một hồi, tui có cảm giác là ổng đang nói dìa tui.
 
Nhà bác học Ngốc,” ổng nói lớn, và mọi ngừi nhìn trừng trừng dìa phía tui.
 
 “Một ngừi hổng biết thắc cà-dạt, một ngừi chỉ tạm biết cột dây dày sơ xịa, và có một đầu óc có lẻ chỉ bằng một đứa trẻ 6 tới 10 tuổi,  và – trong trường hợp này – lại sở hửu một thân hình của…,  của ai nhỉ? đúng rồi, một thân hình vạm vỡ, tráng kiện của Thần Tình Ái Hy Lạp.”  Bác sĩ Cối cười dới tui, một nụ cười tui hổng khoái, nhưng tui đoán là tui đang bị kẹt cứng rồi.
 
 “Thế nhưng,” ổng nói tiếp, “trong cái trí óc của nhà bác học Ngố này có mấy cái túi thông minh hiếm hoi, để mà Lâm Ngố có thể giải được những phương trình toán học cao cấp mà ngay cả quý vị ngồi ở đây phải bí, Lâm Ngố có thể tiếp thu những âm điệu phức tạp một cách dể dàng như ăn bún, y như là thiên tài Liệt hay là Bị-Thỏ-Vẹm. Xin giới thiệu với quý vị, nhà bác học Ngố.” Lảo ta nói một lần nửa và chỉa tay dìa phía tui.
 
Tui hổng biết phải nên làm cái khỉ gì ở chổ này, nhưng ổng Cối kiêu tui chơi cái gì đó đi, bởi vậy, tui lấy ác-mô-ni-ca ra rồi bắt đầu chơi bài “Hít-Hít, Chú Rồng Kỳ Diệu” Mọi ngừi ngồi đó nhìn tui giống như tui là một con sâu hay đại loại như vậy, và khi bài nhạc chấm dứt, tấc cả ngồi im nhìn trừng trừng dô tui – hổng có một tiếng vổ tay hay khỉ khô gì hết. Tui nghỉ là họ hổng thích bài đó, bởi dậy, tui đứng lên rồi nói, “Cám ơn,” rồi tui đi khỏi trung tâm. Cầu mong có ngày kức và rác rưởi đổ lên đầu cái đám ngừi này.
 
Trong suốt học kỳ đó chỉ có hai chiện nửa có thể nói là hơi hơi quang trọng. Cái thứ nhức là khi chúng tui thắng dải Vô Địch Túc Cầu Đại Học Toàn Quốc và đi tới giải Túc Cầu Cam Cuối Mùa, và chiện thứ hai là khi tui khám phá ra Duyên đang chịch tay đàn băng cầm.
 
Tối hôm đó, bang nhạc tụi tui theo kế hoặch chơi ở tòa nhà ký túc xá Đại Học. Tụi tui có ngày dợt banh dới nhiều cố gắng kinh khủng, và tui hết sức khác nước, tui tưởng tượng có thể uống nước từ trong bồn cầu trong L như là một con chó. Có một cái quán nhỏ cách cái Cung Khỉ 5 hay 6 căn phố, và sau khi dợt xong, tui đi bộ tới đó tìm mua chanh để ực nước chanh dới đường như má tui thường làm cho tui. Có một bà già mắt lé trong quầy nhìn tui giống như tui là tên cướp hay đại loại như dậy. Tui ráng kiếm mấy trái chanh màu xanh, sau một hồi, bả mới hỏi, “Anh bạn cần cái gì?” và tui nói, “Tui muốn mua mấy trái chanh,” rồi bả nói  ở đây hổng có chanh. Bởi vậy, tui mới hỏi bả có chanh vàng không, bởi vì tui nghỉ là chanh vàng chắc củng được, nhưng mà bả củng hổng có chanh vàng luôn, củng hổng có cam hay cái khỉ gì hết. Quán của bả hổng phải loại quáng đó. Tui liếc nhìn quanh guẩn khoảng một tiếng đồng hồ hay sao đó, và bà già này bắc đầu hồi hộp, và cuối cùng bả mới nói, “Anh bạn hổng mua cái gì sao?” bởi dậy, tui lấy một lon trái đào từ trên kệ, lấy một chút đường, nghỉ là mình có thể làm cái gì đó để uống đở, như nước đào đường – hay đại loại như dậy, và tui sắp sửa chết khác đến nơi.  Tui trở về tầng hầm của tui, mở hộp trái đào với con dao, rồi nhét mấy trái đào dô một chiếc dớ rồi mới bóp nó dô một cái hủ. Tui bỏ chút nước dô, rồi bỏ đường rồi khuắy lên, nhưng mà, mấy bạn biết không, nó hổng giống nước chanh chúc nào hết – thực ra, nó có vị giống mấy thứ khác nhiều hơn… thí dụ như giống mấy chiếc vớ bị cháy.
 
Dù sao, tui phải tới tòa nhà ký túc xá lúc 7 giờ, và khi tui tới đó, vài anh chàng đang dựng rạp, kéo dây điện, nhưng hổng ai biết Duyên và tay chơi băng cầm ở chổ nào hết. Tui hỏi lòng dòng một hồi, rồi tui đi ra chổ bải đậu xe để hít thở cho bớt ngộp. Tui thấy se của Duyên ở đó, và tui nghỉ là có lẻ Duyên mới tới thôi.
 
Toàn bộ mấy cái cửa kiếng của xe bị đóng hơi mờ câm luôn nên tui hổng thấy gì bên trong hết. Rồi thì, bất thình lình, tui nghỉ là có lẻ Duyên bị kẹt trong đó nên hổng ra ngoài được, có lẻ cô nàng bị nhiểm độc khói xe hay đại loại như dậy,  bởi dậy, tui mở cửa xe và nhìn dô trong. Khi tui mở cửa xe, đèn trong xe xáng lên.
 
Và Duyên đang nằm trong đó, ở băng ghế sau, phần trên của cái áo đầm thì bị kéo xuống, phần dưới của áo đầm thì bị kéo lên. Tay chơi đàn băng cầm củng ở trong xe, trên ngừi của Duyên. Duyên thấy tui thì bắc đầu la hét và guơ tay tùm lum hết y chang như lần ở trong rạp xi-nê, và bất thình lình, tui chợt nghỉ là có lẻ Duyên đang bị cái tên này xúc phạm, bởi dậy, tui mới túm áo tên chơi băng cầm, mà hắn chỉ mặc có cái áo chứ còn cái gì khác nửa đâu, rồi tui bứt cái đích của tên khỉ này ra khỏi Duyên và liệng nó ra ngoài se.
 
Và… ngay cả một thằng ngốc củng có thể đoán được tui vừa làm một chiện tầm bậy nửa. Bởi dì,  Lạy Chúa, bạn không thể tưởng tượng nổi chiện gì sảy ra.  Thằng đó nguyền rủa tui, Duyên vừa nguyền rủa tui vừa ráng kéo áo lên, kéo áo suống, và cuối cùng nàng nói, “Lâm – sao anh dám làm như vậy!” rồi nàng bỏ đi. Tay chơi đàn băng cầm cũng thọt tay dô xe lấy cây đàn rồi bỏ đi luôn.
 
Dù sao đi nửa, sau chiện đó, tui có vẻ hổng còn được đón mời để chơi trong cái bang nhạc nhỏ đó nửa, tui mới đi dìa căn hầm của tui. Tui vẩn không hiểu được chính sát chuyện gì đả sảy ra, nhưng khuya hôm đó thằng Bửu thấy ánh đèn của tui từ tầng hầm nên đi xuống thăm tui, và tui kể chiện đó cho nó nghe,  nó nói “Ông nội ơi, Lâm, người ta đang mần tình đó!” Ừ mà tui nghỉ đúng ra tự tui phải đoán ra chiện đó, nhưng thiệc tình mà nói, chiện đó hổng phải là chiện tui muốn biết.  Nhưng mà, có lúc, người đàn ông củng nên nhìn dô thực tế.
 
Có lẻ, điều tốt là tui đang thiệc bận rộn dới túc cầu, bởi dì cái cảm giác đó thiệt là ghê rợn, cái cảm giác biết Duyên đang làm chiện đó dới tay chơi đàn băng-giô, và cái cảm giác biết là Duyên hổng hề nghỉ tới tui trong phương diện đó.  Nhưng trong khoảng thời gian này, chúng tui đã bất bại trong nguyên một mùa đá banh và đang chuẩn bị chơi Vô Địch Túc Cầu Toàn Quốc trận Cam Cuối Mùa, goánh cái bọn lột vỏ bắp bang Nơ-Bơ-Rát-Ca. Chơi banh dới một đội từ miền Bắc bao giờ củng là chiện lớn, bởi dì thế nào củng có cầu thủ da màu trong đội, và đó là lý do làm cho một số cầu thủ khiếp sợ - thí dụ như thằng Cường bạn chung phòng củ của tui -  mặc dù chính bản thân tui hổng lo ngại chiện đó, bởi vì hầu hết nhửng người da màu mà tui từng gặp thường tốt bụng hơn cái đám da trắng.
 
Dù sao, tụi tui đi tới Giải Cam Cuối Mùa ở thành phố Mai-Ém-Mi, và giờ thi đấu đả tới, tụi tui là lý do làm cho cuộc thi náo động lên. Ông Gấu tới phòng thay và hổng nói chiện nhiều, ngoại trừ, nếu chúng tui muốn thắng, chúng tui phải thiệc cố gắng hay đại loại như dậy, và rồi chúng tui ra sân, và ngừi ta đá trái banh tới chúng tui. Trái cà na bay thẳng tới tới tui và tui bắt nó trong không khí rồi chạy một mặch dô thẳng một đống đen đủi dân lột dỏ bắp ở Nơ-bơ-rát-ca và mấy thằng già da trắng bự khổng lồ mổi thằng nặng 2 tạ rưởi.
 
Hết một buổi trưa xảy ra như dậy. Vào khoảng giửa trận đấu, đối phương đả dẩn trước dới tỉ số 28-7 dà tụi tui là một lủ đau khổ tiệt vọng đáng thương. Ông Gấu bước dô phòng thay đồ và lắc cái đầu liên tu như là ổng nghỉ là tụi tui đang làm ổng thất dọng. Rồi ổng bắc đầu vẻ cái gì đó trên bảng đen và nói chiện dới thằng Tỵ, tụi tui gọi thằng này là Mảng Xà, là tiền vệ của đội, và mấy cầu thủ khác, rồi ổng kiêu tên tui rồi biểu tui đi dới ổng tới hành lang.
 
“Lâm,” ổng nói, “mấy thứ tầm bậy tầm bạ thúi goắc này phải chấm dức.” Mặt của ổng thẳng dô mặc tui, và tui cảm thấy hơi thở nóng rang của ổng phà lên gò má tui. “Lâm,” ổng nói, “suốt một năm dài tụi tui chạy, ném banh và truyền đủ thế banh tới chú mày một cách bí mật, và chú mày chơi củng hết xảy con cào cào. Bây giờ đả tới lúc chúng ta dùng chiến thuật bí mật để đè bẹp tụi lột vỏ bắp mất dạy này, bọn chúng sẻ hoảng sợ đái trong guần, và guần của tụi nó sẻ rớt xuống mắc cá chưng. Nhưng mọi diệc tùy thuộc vào chú mày hết, Lâm – bởi dậy, chú mày hảy ra sân và chạy, chạy, chạy như là đang có con bò điên đang dí theo chú mày.”
 
Tui gậc đầu, và lúc đó củng là lúc phải trở ra sân đấu. Mọi người tru tréo và reo hò vui vẻ, nhưng tui có cái cảm giác như là một gánh nặng đang đè lên vai tui, thiệc là hổng công bằng tí nào.  Thôi thì kệ bà nó – có lúc đời là như vậy mà.
 
Màn đầu tiên khi chúng tui có banh, thằng Mảng Xà, tiền vệ nói riêng dới tui, “OK, tụi tao sắp chạy chiến thuật Ngô Lâm,  mày chỉ cần chạy 20 thước rồi nhìn lại, và trái cà na sẻ ở ngay chổ đó.”  Và trời sập nếu banh hổng ở đó!  Bất thình lình tỷ số là 28-14.
 
Tụi tui chơi thiệt là đã điếu từ lúc đó, ngoại trừ là cái đám Nơ-bơ-rát-ca lột bắp đen thui và mấy thằng trắng, bự nhưng đần độn hổng phải chỉ coi tụi tui tấn công không không thôi. Bọn chúng củng có mấy mánh khóe của bọn chúng – cái chính là tụi nó chạy lên người tụi tui như là tụi tui là dấy cạc-tông hay đại loại như vậy.
 
Nhưng bọn chúng vẩn có vẻ ngạc nhiên đôi chúc là tui có thể bắt banh trên không, và sau khi tui bắc banh được 4, 5 lần nửa, và tỉ số là 28-21, bọn chúng bắc đầu cho hai tên bự chiên môn rượt và cản tui. Và như dậy, thằng Vỉnh, hậu vệ hổng còn bị ai kèm hết, và nó chụp banh đưa tới từ thằng Mảng Xà và đẩy tới tụi tui ở vạch 14 mét. Và thằng Hồ, tụi tui gọi hắn là Chồn tinh, có cú đá rất đẹp, tung một bàn thắng và tỉ số bây giờ 28-24.
 
Ông Gấu chạy tới gần lằng biên rồi nói dới tui, “Lâm, dù chú mày có thể có đầu óc như con K., nhưng chú mày ráng dồn trí lực cho đội. Đích thân tao sẻ làm mọi cách cho chú mày trở thành Tổng Thống Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ hay là bấc cứ chức vụ gì khác mà chú mày muốn, nếu chú mày chỉ cần đưa trái cà na đó tới lằng gôn một lần nửa thôi.”  Ổng vuốt đầu tui lúc đó, y chang như là tui là một con chó, và rồi tui trở lại sân đấu.
 
Thằng Tỵ Mảng Xà, nó bị kẹt ở lằng biên bên phải ngay từ cú đầu, và đồng hồ sân đang ngựa phi. Tới cú thứ hai, nó giả bộ đưa banh tới tui, thay vì ném banh, nhưng ngay lúc đó, khoảng hai tấn thịt bò Nơ-bơ-rát-ca đen và trắng nhảy đè lên ngừi tui ngay tức thì. Tui nằm đó, lưng tui sóng xoài trên sân, tưởng tượng ra cái cảnh một tấn chuối đổ dô người tía của tui, và lúc đó tui bật dậy được liền từ cái đống thịt đó.
 
 “Lâm,” thằng Tỵ nói, “Tao làm bộ thảy banh cho thằng Vỉnh, nhưng tao sẻ tung banh tới mày, vậy tao muốn mày chạy xuống dưới đó tới góc trong rồi quẹo goa phải và trái banh sẻ ở đó cho mày.”  Mắt thằng Tỵ đang long lên như mắt cọp. Tui gậc đầu và làm theo lịnh.
 
Đúng như dậy, thằng Tỵ ném trái banh dô tay tui và tui xé chạy tới giửa sân và mấy cái cột gôn đang ở trước mặc.  Nhưng bấc thình lình, một tên khổng lồ bay tới cản đường tui, và rồi toàn bộ đám lột bắp đen thui và mấy thằng trắng và ngu nhức trên thế giới điều hướng dô tui chụp, đạp, đục đẻo, nhảy dô người tui và tui bị té xuống.  Tụi tui chỉ còn một dài thước là ghi bàn thắng. Khi tui đứng lên được, tui thấy thằng Tỵ đả xếp mọi ngừi vô hàng cho màn chót, bởi vì chúng tui hổng còn giờ nghỉ nửa. Ngay sau khi tui tới chổ của tui, hắn tức tốc đặc banh xuống sân rồi đẩy xuống, tui chạy ra nhưng bất thình lình hắn tung trái cà na khoảng 6 mét qua khỏi đầu tui, cố ý ra khỏi biên – tui nghỉ là để ngưng đồng hồ sân, lúc đó chỉ còn 2 hay 4 dây đồng hồ.
 
Rủi thay, thằng Tỵ bị quên hay rối trí vì cái gì đó, tui đoán là nó nghỉ là còn tụi tui mới chơi ba màn và còn một màn nửa, nhưng sự thực là tụi tui đã chơi 4 màn, và vì vậy, tụi tui mất banh, và dĩ nhiên, là thua luôn trận đấu. Trận đấu mà có vẻ như phần thắng đả ở trong tay.
 
Dù sao đi nửa, việc này càng thêm buồn cho tui, bởi dì tui tưởng tượng là Duyên có lẻ đang theo dỏi trận banh và có lẻ, nếu tui được banh và thắng, chắc là cô nàng sẻ thử tha thứ cho tui dìa cái chiện tui mới làm vừa rồi trong xe hơi. Nhưng chắc là Duyên sẻ không thể tha thứ tui. Ông Gấu buồn thê thảm dìa kết quả của trận đấu nhưng ổng ráng nuốt hết nổi buồn và nói, “Thôi các em trai, bao giờ cũng còn cơ hội cho năm sau.”
 
Ngoại trừ tui, đúng vậy. Tui củng hổng thể có cơ hội đó nửa.
 
 
(Hết chương 4)



[/align]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-20 01:18:37triart>

 Mườichínthángsáu ,ngày tưởng nhớ và vinh danh Cha ,cũng là ngày thành lập QĐVNCH !trong sâu thẳm tâm hồn những người con có Cha đã một thời kiêu hùng đền nợ nước..! nay...ở đâu ! xin thành kính tưởng niệm những người con Tổ Quốc đã nằm xuống ! cho một giai đoạn lịch sử nồi da xáo thịt ,đau đớn thương tâm..!Cũng chỉ vì một chủ nghĩa ngoại lai...Ôi! hồn Dân Tộc...nay ở đâu?!!!






Vinh danh các Anh Hùng...đã sinh nhằm thế kỷ !






  • [*]  
    Nhớ năm nào thiền sư Thích Nhất Hạnh về Việt nam làm lễ cầu siêu cho các vong linh tử nạn trong chiến tranh Việt Nam...
    Gần đây, khi giặc Tàu bành trướng gây hấn ở biển Đông, người ta mới thấy trên báo chí trong nước có nhắc tới những người lính Việt Nam Cộng Hòa tử nạn trong cuộc chiến không cân sức bảo vệ Hoàng Sa.
    ...
    Còn bao nhiêu cái nón sắt vô danh nằm đâu đó ...

    📎 BAYGIOAN..opycopy
    Dừng bước giang hồ
    Dâng Đời nét quẹt !
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-19 04:36:30dzuylynh>
     
      HỒ TRƯỜNG dịch thơ: nguyễn bá trác _ phổ nhạc & trình bày: dzuylynh


    ... Hỡi người try kỷ lại đây cùng ta cạn một hồ trường...

                                               http://www.box.net/shared/svujqt6fg01hir5z90ra

    vothuong thương tặng béhộp.emmúi.emcana.emyênly.emtóc.cháuthúylan.màuhoakhế.triart.ngãdutử.cathyly.
    đặc biệt cám ơn emdiênvỹ đã gợi ý cho Nlynh phổ nhạc bài thơ khẩu khí tuyệt vời này.
                                                                          
     ĐÔI DÒNG SƠ LƯỢC VỀ BẬC TRƯỢNG PHU TIỀN BỐI xuất thân từ quê hương Ngũ Phụng Tề Phi...

    Nguyễn Bá Trác & Khúc Ca Hồ Trường
    [/align]Bùi Thụy Đào Nguyên 
    [/align]



    Hình ảnh


    #1
    [/align]


    #2
    [/align][/align]

    Nguyễn Bá Trác (1881-1945), bút hiệu Tiêu Đẩu, sinh năm Tân Tỵ (1881) tại làng Bảo An, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, Việt Nam.

    Thuở nhỏ ông theo học ở Quảng Nam, năm 1906, thi đỗ Cử nhân ở Huế.
    Hưởng ứng lời kêu gọi của các nhà ái quốc trong phong trào Đông Du, ông ra Hà Nội học tiếng Pháp và năm 1908, ông sang du học ở Nhật. Nhưng cũng ngay năm ấy, dưới sức ép của Pháp, chính phủ Nhật đã giải tán phong trào Đông Du, ông phải sang Trung Quốc rồi trở về Hà Nội (Việt Nam) năm 1914, làm ở Phòng báo chí Phủ Toàn quyền Đông Dương và Chủ bút phần Hán văn tờ Cộng Thị cho đến năm 1916.

    Năm 1917, dưới sự bảo trợ của Louis Marty, Phạm Quỳnh sáng lập Nam Phong tạp chí, ông nhận làm Chủ bút phần Hán văn. Sau, thôi làm ở báo Nam Phong, ông vào Huế làm Tá lý Bộ Học và lần lượt trải qua các chức vụ: Tuần phủ Quảng Ngãi, Tổng đốc Thanh Hóa, Tổng đốc Bình Định.

    Tháng 8 năm 1945, Việt Minh lên nắm chính quyền, ông bị xử bắn công khai tại Quy Nhơn (Bình Định).

    Ngoài nhiều bài viết trên tờ Nam Phong từ năm 1917 cho đến năm 1932, Nguyễn Bá Trác đã biên soạn thêm nhiều tác phẩm sau:

    *Cổ Học Viện thư tịch thủ sách (soạn cùng với Nguyễn Tiên Khiêm) gồm 11 quyển (1921)
    *Hoàng Việt Giáp Tý niên biểu (1925)
    *Bàn về học thuật nước Tàu (1918)
    *Hạn mạn du ký (1920. Năm 1921, Đông Kinh ấn quán - Hà Nội in lại)
    *Bàn về Hán học (1920)
    *Hương Giang mộng (1920)
    *Ngã An Nam dân tộc Nam tiến chi lịch sử (1921)
    *Mấy lời chung cáo của các nhà Nho (1921)
    *Nguyễn Bá Học tiên sinh chi lược sử cập kỳ di ngôn (1921)
    *Du Thanh Hòa ký (19210)
    *Hán học văn học khảo (1917-1932)...

    Nguyễn Bá Trác biên soạn nhiều sách, nhưng được nhiều người biết đến hơn cả là tập Hạn mạn du ký (có nghĩa là đi chơi phiếm). Đây là thiên ký sự bằng chữ Hán gồm 14 chương, sau ông mới đem dịch ra Việt văn, rồi đăng trên Nam Phong tạp chí từ số 38 đến số 43 vào năm 1920.

    Nguyên nhân sáng tác, trong lời mở đầu, Nguyễn Bá Trác đã cho biết như sau:
    Tôi về nước đã 5 năm nay, kể từ năm 1908 bước chân đi, đến năm 1914 tôi trở về Sài Gòn giữa ngày tháng 8, tính đốt ngón tay một dạo phiếm du chốc đã 6 năm có lẽ. Loanh quanh trong nước một năm, tạm trọ ở Xiêm La hơn 10 ngày, làm khách qua Nhật Bản một tháng, rồi lại sang Trung Hoa, bao nhiêu thương phụ to, tỉnh thành lớn, như Ba Thục miền Tây, U Uyên đất Bắc, Quế Việt cõi Nam, đều là chỗ mình có để ít nhiều dấu xe dấu ngựa. Nay đem đường lối phong cảnh mà mình đã trải qua nơi đất khách, chép nhặt một vài, còn chuyện chi chi (ý nói đến việc đi làm cách mạng của ông) không rổi mà nói đến.

    Đề cập đến tác phẩm này, nhà nghiên cứu văn học Phạm Thế Ngũ viết:
    ...Câu Việt văn khác mạch lạc suông sẻ, đôi chỗ đăng đối du dương. Những tình tiết ly kỳ của cuộc phiêu lưu nơi đất lạ đã đem lại cho câu chuyện nhiều vẻ hấp dẫn. Nhất là đối với các Nho gia ta khi ấy từng ôm cái mộng Đông du; nếu không thì trí não cũng đầy kỷ niệm văn chương về danh nhân, danh thắng Trong Hoa, đọc Hạn mạn du ký của Nguyễn Bá Trạc thật là thú vị. Cả nữ giới cũng hoan nghênh lắm. Bà Tương Phố từng kể hay gối Nam Phong ở đầu giường để đọc du ký của ông Quỳnh (Phạm Quỳnh), ông Trác mà mộng du đất Pháp, đất Tàu. Ông Dương Quảng Hàm khi làm sách Quốc văn trích diễm (1925) dành hẳn cho thiên du ký của Nguyễn Bá Trác hai bài trích, đó là Đường đi Hương Cảng và Điếu Kim lăng[1], đủ thấy độc giả đương thời đã thích thưởng thức dường nào.[2]

    Và trong tập sách này có một khúc ca phương Nam do ông dịch, đã giúp ông thêm nổi danh.

    Hồ trường
    Cái tên Hồ Trường do người đọc trích chữ trong lời ca mà gọi chứ không phải do Nguyễn Bá Trác đặt. Và cho đến nay (2009), vẫn chưa rõ bài ca ấy tên gốc là gì, tác giả là ai.

    Bài này nằm ở chương 10 tập Hạn mạn du ký. Ở chương này, tác giả cho biết vào khoảng năm 1912, khi lưu lạc đến Thượng Hải, ông đã gặp một người đồng hương cùng chí hướng, người này có giọng hát hay (giọng Quảng Đông). Một đêm nọ, hai người đi uống rượu, “rượu ngà ngà, Nguyên quân đứng dậy mà hát” (mà sau này gọi là Nam phương ca khúc). Ở bàn bên cạnh, một võ quan họ Lưu, người Trực Lệ, nghe điệu hát, sang hỏi là điệu gì, được trả lời: “Ấy là một điệu đặc biệt ở phương Nam”, họ Lưu nói “nghe tiếng bi mà tráng, nhiều hơi khảng khái, Nam phương mà có điệu hát đến thế ru?”. Sau đó họ Lưu xin người hát chép ra giấy lời ca ấy để giữ xem....

    Giới thiệu bản dịch bài Nam phương ca khúc, Phạm Thế Ngũ viết: Trong thiên du ký (Hạn mạn du ký), đặc biệt có một bài ca do một người bạn tác giả gặp ở Thượng Hải, cùng trong cái cảnh đào vong vì quốc sự, thường nghêu ngao hát những lúc mượn chén tiêu sầu nơi lữ điếm. Bài ca ấy độc giả bấy giờ và nhất là những người cách mạng lớp sau, ai cũng thích, thường học thuộc và ngâm nga...[2]
    Sau đây là bản phiên âm Hán-Việt trích từ Nam Phong tạp chí số 41 năm 1920, trang 400 – 401 và bản dịch của Dương Bá Trạc (đã chỉnh lại lỗi chính tả so với lần in đầu) do nhà biên khảo Phạm Hoàng Quân sao chép lại.

    Nam phương ca khúc
    Trượng phu sanh bất năng phi can chiết hạm vị thế phù cương thường
    Tiêu dao tứ hải, hồ vị hồ thử hương
    Hồi đầu nam vọng mạc vô cực hề, thiên vân nhất sắc đồ thương thương
    Lập công bất thành, học bất tựu, thiếu tráng hữu cơ thời hề, toạ thị bách niên thân thế khu âm dương
    Phủ chưởng cuồng ca vấn tư thế, mang mang thiên địa, an đắc tri nhất tri kỷ hề, thí lai đối chước hữu dư thương.
    Dư thương trịch hướng đông minh thủy, đông minh chi thủy vạn đội khởi cuồng lan
    Dư thương trịch hướng tây sơn vũ, tây sơn chi vũ nhất trận hà uông dương
    Dư thương trịch hướng bắc phong khứ, bắc phong dương sa tẩu thạch phi thù phương
    Dư thương trịch hướng nam thiên vụ, vụ trung hữu nhân khai khẩu nhất ẩm cừ nhiên túy
    Thiên địa vũ trụ hồn tương vong, dư bất túy hĩ, dư hành dư chí
    Nam nhi tự cổ sự tang bồng, hà tất cùng sầu khấp phần tử.[3]

    Dịch nghĩa:
    Kẻ trượng phu sống mà không vạch gan, bẻ cột lo giềng mối cho đời
    Rong chơi bốn biển, quê hương ở nơi đâu?
    Quay đầu trông về nam, miệt mù vậy hỉ! Trời mây nối màu xanh ngắt
    Lập công chẳng được, học không xong, trai trẻ có bao lâu, ngồi ngó trăm năm, thân đuổi cuộc sớm chiều.
    Vỗ tay hát khùng, hỏi đời kia, đất trời mờ mịt vậy, một người tri kỷ tìm ở đâu, thử đến giúp ta rót chén rượu này
    Ta quăng chén rượu đầy trộn nước biển đông, nước biển đông nổi cuộn vạn lớp sóng
    Ta quăng chén rượu đầy vào mưa núi tây, mưa núi tây một trận sao lênh láng
    Ta quăng chén rượu đầy đuổi theo gió bắc, gió bắc tung cát lăn đá bay nơi khác
    Ta quăng chén rượu đầy vào mây mù trời nam, trong mây mù có người há miệng điềm nhiên say tràn
    Trời đất dọc ngang đều mất hết, sao ta không say, chí ta thời ta làm
    Từ xưa nam nhi đuổi theo tang bồng, cớ gì sùi sụt sầu cố hương.

    Nguyễn Bá Trác dịch thơ:
    Trượng phu không hay xé gan bẻ cột phù cương thường;
    Hà tất tiêu dao bốn bể, luân lạc tha hương
    Trời nam nghìn dậm thẳm, mây nước một mầu sương
    Học không thành, danh chẳng lập, trai trẻ bao lâu mà đầu bạc, trăm năm thân thể bóng tà dương.
    Vỗ tay mà hát, nghiêng đầu mà hỏi, trời đất mang mang, ai là tri kỷ lại đây cùng ta cạn một hồ trường.
    Hồ trường! Hồ trường! ta biết rót về đâu?
    Rót về đông phương, nước bể đông chẩy xiết sinh cuồng lạn;
    Rót về tây phương, mưa Tây sơn từng trận chứa chan
    Rót về bắc phương, ngọn bắc phong vì vụt, đá chạy cát dương;
    Rót về nam phương, trời nam mù mịt, có người quá chén, như điên như cuồng
    Nào ai tỉnh, nào ai say, chí ta ta biết, lòng ta hay
    Nam nhi sự ngiệp ở hồ thỉ, hà tất cùng sầu đối cỏ cây.[4]

    Bùi Thụy Đào Nguyên, biên soạn.

    Chú thích
    1. Khi soạn Việt Nam thi văn hợp tuyển, Dương Quảng Hàm có trích thêm một bài nữa trong Hạn mạn du ký của Nguyễn Bá Trạc, đó là Quanh đường vượt ra khơi. (Nxb Trung tâm học liệu, Sài Gòn, bản in lại lần thứ 10, 1968, tr. 200)
    2. a b Phạm Thế Ngũ, Việt Nam văn học sử giản ước tân biên, Quốc học tùng thư xuất bản, tập 3, Sài Gòn, 1965, tr.326-327.
    3. Giải thích từ khó hiểu bài Hồ trường:
    -Nam phương (Phương nam) ở đây chỉ miền Lĩnh Nam (Trung Quốc).
    -Cương thường: Do chữ "tam cương" (vua tôi, cha con, chồng vợ) và "ngũ thường" (nhân, nghĩa, lễ, trí, tín) ghép lại.
    -Bẻ cột (chiết hạm):  Có nhiều người lầm viết là bẻ cật. Điển tích “bẻ cột” xuất phát từ sách Hán thư – truyện Chu Vân: Thời Hán Thành Đế, Hòe Lý Lệnh (một chức quan trong hàng Tam Công) là Chu Vân tâu với vua xin giết An Xương Hầu Trương Vũ, vua nổi giận sai chém Chu vân. Khi bị bắt lôi đi, Chu Vân uất ức bám tay vào cột điện, cột cung điện bị vặn gãy. Nhân lúc lộn xộn ấy, Tân Khánh Kỵ giải cứu Chu Vân. Sau, Thành Đế biết Chu Vân xin giết Trương Vũ là vì lòng trung, bèn tha tội. Và khi cho sửa cung điện, ông vua này ra lệnh phải giữ nguyên dạng phần cột bị gãy, nhằm lấy hình ảnh đó mà biểu dương lời nói ngay thẳng. Đời sau thường dùng từ “chiết hạm” để chỉ hành vi dũng cảm trong việc dùng lời lẽ để can gián vua.
    -Thương (được lặp lại nhiều lần trong lời ca): Có thể đọc là “trường” hay “tràng” mà Nguyễn Bá Trác đổi thành “Hồ trường”. Thương có ba nghĩa:
    1/ Là cái chén uống rượu giống như cái tước, làm bằng sừng, “thương” là chén rót đầy rượu, khi chưa rót rượu vào thì gọi là “chí”. 2/ Mời rượu người khác một cách kính trọng gọi là “thương”. Sách Lã Thị Xuân Thu – thiên Đạt Úc có câu “Quản tử thương Hoàn Công” (Quản Từ kính cẩn mời rượu Tề Hoàn Công). 3/ Tự uống rượu một mình gọi là “thương”, Phạm Thành Đại trong bài “Túc tư khẩu thỉ văn nhạn” có câu “bá tửu bất năng thương” (nâng ly khó uống một mình).
    -Phần tử: (ở cuối bài, tác giả dịch là cỏ cây): Là từ được ghép bởi “Phần du” và “Tử lý” (hoặc “Tang tử”). Đây là tên các loại cây mà người đời sau cùng chữ này để chí cố hương..
    4.Bài Hồ trường khi đăng ở Nam Phong không có phần dịch nghĩa & chú thích từ khó hiểu. Và có ít nhất năm bản dịch đang tồn tại, mà ở các bản đều có vài từ không giống nhau.

    [/align] 

                                                                             

     

    Cung Điệu Phù Trầm 
    0

    Trích đoạn: SongHuong

     
    MỪNG NGÀY KHAI TRƯƠNG VƯỜN TRI ÂM
     
    Nhân ngày mở cưả TRI ÂM các
    Ghé đến đôi vần để hỏi thăm
    Chúc nhạc hoà thơ luôn khởi sắc
    Tình văn nghệ sĩ mãi thắm đằm
     
    Hoa khai mãn diện hương ngan ngát
    Tứ tuyệt thành chương đẹp bội phần
    Phím rãi đắm say lòng mặc khách
    Thơ hoà êm dịu dạ tao nhân
     
    Trà thơm môi nhấp hồn thi trỗi
    Rượu chuốc men nồng nốt nhạc bay
    Bạn hữu năm châu về hội tụ
    Thi ca hoạ nhạc được sum vầy
    ......
     
    MỪNG NGÀY KHAI TRƯƠNG hôm nay
    Chúc VƯỜN văn nghệ sum vầy TRI ÂM
    Ân cần kết chặt tình thâm
    Xua tan những vết lăn trầm thời gian
     
    Sương Anh 10.06.11
     
     
     
     




    Sông Hương chúc mừng Sương Anh đến với CLB Tri âm và đề thơ tặng.


    MỪNG SƯƠNG ANH GHÉ THĂM VƯỜN TRI ÂM

    Chào bạn về thăm quán Tri âm
    Vần thơ trao tặng dạ ân cần
    Lẵng hoa thêm nặng tình thi hữu
    Mới gặp... mà sao... tựa cố nhân

    Vẫn biết tình thơ như khói sương
    Mà lòng ta trải gởi muôn phương
    Trao ai một đoá hồng nhung nhỏ
    Rãi xuống cung đàn... tơ vấn vương

    Rượu sánh tràn ly hương ngát say
    Trà thơm đãi khách mộng đong đầy
    Mai sau đời có về muôn ngã
    Đừng để chút tình như... gió bay
    ..............................

    Mừng người ghé quán hôm nay
    Vần thơ như nốt nhạc say cung trầm
    Nụ hồng thắt nghĩa TRI ÂM
    Đừng quên dẫu có thăng trầm thời gian

    Huế 13/6/2011
    Sông Hương





    Bonjour SA, lâu lắm không gặp ở đây [:)][sm=7.gif] - Chào anh SH cũng lâu lắm nơi đây không gặp [;)][sm=44.gif]. Cho aB viết mấy dòng với bạn hìn & anh nhé ...





    Tri kỷ . . .


    Tri kỷ như tình trong huyền thoại
    Bài ca giai điệu lắm du dương
    Note trầm cao vi vút khúc lạ thường
    Luôn dừng ở nơi vần thương và nhớ

    Tri kỷ người luôn luôn ở đó
    Trong trái tim nhịp thở tháng ngày
    Khi vui buồn ân cần chút men say
    Trong đắng cay hứng giọt sấu rưng mắt

    Tri kỷ một tình yêu bất tận
    Có ngọt ngào - hờn dỗi - suy tư
    Bước chung đường kề sát vai nhau
    Chắn cơn gió trở mùa ngâu giá buốt

    Tri kỷ êm đềm qua khúc hát
    Bản tình ca ngan ngát ý trầm hương
    Dìu bước nhau bốn mùa đôi uyên ương
    Giữa mênh mông ánh dương hồng rực sáng


    aB - June 2011

    0


    aB thân mến chào các anh chị, bạn xa gần [sm=blowing kisses.gif]. Múi Biển đặc biệt gởi lời chúc mừng đến CLB TA - nlynh, chị Ly, siêu tay sắc màu Triart cùng các anh chị ẩn danh dấu tánh đã & đang âm thầm ươm những cánh hoa nhạc thơm, trái thơ xinh xắn hầu vun đắp CLB mỗi ngày thêm phần Tri Âm, dạt dào tri kỷ...





    nlynh ui!!! cho mB xin một góc nhỏ xíu bên ngọn đèn hải đăng để phơi Múi Phố nhen...Mỗi ngày nhìn theo đàn ải âu xoải cánh, ngắm sóng lăn tăn khép mở, uốn mình theo tiếng biển gọi nồng nàn, trải đam mê và nỗi nhớ miên man, biển in bóng suối tóc huyền buông xoã....



    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-09 18:27:33SongHuong>
    Sông Hương xin chào các huynh đệ, tỷ muội trong CLB Tri âm. Gởi lời chúc thân thương đến tất cả các vị. 

    TRI ÂM


    Tri âm là tình thư viết vội
    Mấy mươi năm vàng úa chẳng trao người
    Cánh phượng rơi nhắc một mùa hạ cũ
    Chiều tan trường ai ngóng đợi chờ ai ?

    Tri âm là tiếng ve đầu hạ
    Từ chia tay, phiêu bạt bước sông hồ
    Em bé bỏng góc trời nao chẳng biết
    Cánh hoa buồn ép trang vở ... trao ai ?

    Tri âm là người chưa gặp gỡ
    Sao tiếng lòng cứ rơi mãi một phương
    Không muối mặn gừng cay một thuở
    Vẫn âm thầm theo dấu bước đời nhau

    Tri âm là bài ca dang dở
    Nốt nhạc buồn như chiếc lá rơi rơi
    Ai thắp lửa lên khung trời mùa hạ
    Phím tơ chùng... ta mới nhận ra nhau

    Tri âm là hương cuối mùa Ngâu
    Qua tất cả những buồn, vui, được mất
    Em trở lại, đôi mắt cười rất thật
    Những dại khờ, xin trả lại ngày xưa

    Huế 8/6/2011
    Sông Hương
    Nén lòng tôi với tri âm
    Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-09 16:07:56triart>
     



    📎 CHUCMUNG..hoasung|CHUCMUNGKTCLBTA
    Dừng bước giang hồ
    Dâng Đời nét quẹt !
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-09 17:23:04dzuylynh>
     
    THƠ NHẠC GIAO DUYÊN
    [/align] 
    [/align] 
    [/align]dzuylynh hân hạnh giới thiệu " Những con sóng phù trầm " trong biển thơ Thi Đàn VNTQ
    [/align] 
    [/align]THƠ DIÊN VỸ _ MỘT DÒNG CHẢY RẤT RIÊNG MÀU PHÙ SA RẤT THẪM.
    [/align] 
    [/align]lặng lẽ cô đơn âm thầm nhưng ẩn chứa tiếng gào thét dữ dội và mãnh liệt của ngọn sóng ngầm như bão biển yêu thương.
    [/align]chìm sâu dưới lớp trầm tích của cả một đại dương thơ trên Thi đàn VNTQ nhưng không lẫn vào đâu được !
    [/align]
    [/align]
    (Nov.1.2010 thunglũngtìnhyêu )
    Thơ  : diên vỹ
    Album " Hoa Diên Vỹ "
    phổnhạcvàtrìnhbày : dzuylynh

     
     
    đối với quả tim nằm bên tay phải của người thơ , tình yêu lãng mạn quá , lý tưởng quá , thủy chung tưởng chừng như chẳng thể nào phải có lúc thốt lên lời giã biệt .
    ở góc cạnh khác ,tình yêu là một thực thể , hiện hữu va chạm tận cùng tâm linh mà không đi qua dấu xước lăng kính tình yêu .
     cũng thực tế và sòng phẳng như cuộc đời thực.
    ôi có đắng cay, có đớn đau và khổ sở lắm không ?
    nếu có một ngày ta phải thốt lên 
    " Anh và Em ...thương được thì thương
    anh và em .. không thương được thì ...thôi ! "
    cái nụ hồng nũng nịu lẫy hờn trẻ con một cách rất mãn khai của một người thơ trẻ trong thiên đàng ảo giới net.com.
     từ và ý thơ tự do diênvỹ lạ quá, mới quá, ngộ quá, hờ hững mà hừng hực quá đỗi... và từ mười bốn chữ dễ thương và tàn nhẫn , như tự trách bản thân mình hơn trách người :
      " Người đàn ÔNG trong ANH xấu xa ! Người đàn BÀ trong EM ngốc nghếch !"
    ừ ! nếu không như thế , nếu ÔngAnh không xấu xa thì BàEm đã chẳng ngốc nghếch, và người ta yêu nhau làm gì nhỉ ?
     
    dzuylynh thân mời Anhs và Ems cùng bước vào thị trấn âm nhạc CLB TÂ với tình khúc
     
    anh và em
     
                                               http://www.box.net/shared/9n13ki7rb0



    sợ cuộc đời là cạm bẫy
    mình vương vào rồi khó thoát được tai ương ...

    người đàn ông trong anh xấu xa
    người đàn bà trong em ..ngốc nghếch ...
    hai con tim cùng đi lệch
    đoạn đường mai sau là những bão giông
    đoạn đường mai sau là những hoài mong

    mặt trời lên từ phía đằng đông ...
    định luật ấy ngàn đời không đổi ...
    anh và em nông nổi ...
    lạc nhau một lần ...nên sợ ở ngày mai ...

    có tình yêu nào vĩnh viễn không phai
    có cái nhớ nào không nhạt nhòa cùng năm tháng
    bỗng nhiên thuyền đời ta mắc cạn ...
    chờ con nước ngược đưa ta trở lại biển xanh ...

    cái nhớ về nhau êm dịu, mong manh
    cả gió mùa thu cũng làm tim run rẩy
    anh và em, thương được thì thương
    anh và em, thương được thì thương


    ai biết ngày mai tình yêu mình tan biến ...
    và dòng đời cứ miệt mài xoay chuyển ...
    những cái hôm nay ...ngày mai sẽ chẳng của riêng mình ...

    anh và em, thương được thì thương
    ai biết ngày mai tình yêu mình tan biến ...
    và dòng đời cứ miệt mài xoay chuyển ...
    những cái hôm nay ...ngày mai sẽ chẳng của riêng mình ...

    [/align]


    Cung Điệu Phù Trầm 
    0
     
    CLB TRI ÂM HÂN HẠNH GIỚI THIỆU
     
    Audio Truyện Dịch
     
    FORREST GUMP 
     
    nguyên tác : Văn hào Winston Groom
     
    LÂM NGỐ
     
    Lâm Ngố , một gã ngô nghê có bài bản sẽ làm quen với chúng ta qua ngòi bút chuyển ngữ duyên dáng dí dỏm không kém phần sâu sắc của nhà văn tài tử dohop
     
    XIN MỜI QÚY KHÁN THÍNH GIẢ CÙNG THƯỞNG THỨC VÀ CỔ ĐỘNG 
     


    Hàng triệu ấn bản tiếng Anh đã được bán sạch sẽ!

    Dạ. Đây là bìa của cuốn sách mà bé Hộp mua được với giá 20 xu trong tiệm bán đồ cũ của Father Rilley (Hình như của Hội Vinh Sơn Đờ Pao Lô - St Vincent de Paul. Lúc mới đến Úc, hội này cho dohop vay $100 và mỗi tháng dohop chỉ cần trả $2, cho đến khi hết nợ.... Và hội này cũng có công giúp dohop khỏi bị chết lạnh trong mùa đông Úc Thòi Lòi)


    Tựa của truyện là "Forrest Gump", bé Hộp xin Việt Hóa là "Ngô Lâm" (Hay Lâm Ngố), là tên của nhân vật chính trong truyện của tác giả Winston Groom...

    PJ O'Rourke đã nhận xét là "Winston Groom, qua cuốn tiểu thuyết Forrest Gump,  đã tạo ra một công dân lý tưởng của thế giới ngày nay - đó là một thằng ngố hoàn hảo"


    Hộp muốn Việt hoá các danh từ riêng càng nhiều càng tốt, và sẽ chú giải ở trang này... Thí dụ, thú thật là hộp đọc truyện này phần lớn là khi viếng "L." (Xin xem ở dưới)


    Bình và Chi = Bonnie và Clyde,  hai nhân vật trong phim cướp Ngô Lâm xem cùng với Duyên.

    Bóng chày = baseball

    cà-phê-te-rịa = cafeteria

    dóc-tráp = jocktrap – cái khố mặc để giảm thiểu chấn thương bộ phận sinh dục khi chơi đá banh kiểu Mỹ.

    Đại tướng Lâm Nã Thần Bách Phổ
    =  Trung Tướng Nathan Bedford Forrest

    Duyên = Jenny Curran, tên cô bạn của Ngố Lâm

    Gáo = Ông Gáo, Mister Bryant. Có thể ông Gáo là viện phó hay viện trưởng hay huấn luyện viên túc cầu của một trường Đại Học nổi tiếng, ngưỡng mộ tài chơi banh của Ngô Lâm. Ông Gáo khoái Ngô Lâm gọi ông ta là “Gấu”.

    “Hàn Mạc Tử” = Mark Twain

    Hằng = Miss Henderson, tên của cô giáo dạy kèm riêng cho Ngô Lâm đọc chữ ở trường trung học đầu tiên.

    Mai = Margaret, một tên khá phổ biến của phái nữ. Cô Margaret là cô giáo của Ngô Lâm ở trường cho trẻ em kém phát triển về trí tuệ.

    Ngố Lâm hay Ngô Lâm = Forrest Gump (tên Lâm, Họ Ngô)

    Nủ-Ướt = Nữu Ước, Thành Phố New York của Hoa Kỳ

    K = bé hộp sẽ ráng viết tắt những chữ hơi khó nói ra. Đặc biệt, hộp cũng tránh cùng chữ ...C luôn. Vì vậy, thí dụ, khi bé hộp viết là "cái con K.", độc giả cũng có có thể nghĩ là hộp ám chỉ "cái con C." tùy theo tình huống.

    L = Viết tắt của "Loo". http://vdict.com/loo,1,0,0.html.  Đây là chữ dohop sẽ luôn viết tắt ở trong truyện.

    Lâm Nã Thần Bách Phổ
    =  Trung Tướng Nathan Bedford Forrest


    Phố-Mã-Tà = Flomaton, tên một thành phố nhỏ ở Hoa Kỳ

    Phượng = Miss French, một cô gái ở trọ nhà của Ngô Lâm trong tuần lễ Lâm bị bắt quân dịch.

    = ông Té (Fellers) – Huấn luyện viên Túc Cầu (Football) của Ngô Lâm.

    Tôm Xôi-Dò = Thomas "Tom" Sawyer một nhân vật trong một tiểu thuyết của Mark Twain (“Hàn Mạc Tử”)

    Tướng Lâm Nã Thần Bách Phổ = Trung Tướng Nathan Bedford Forrest, một "vĩ nhân" trong chiến tranh dân sự hoa kỳ, buồn thay, cũng phục vụ cho đảng kỳ thị chủng tộc KKK, do đó bị xếp vào... "cái đám tầm bậy tầm bạ".





    *************************************************************************

    Hộp sẽ dịch từ từ và gửi lên từ từ ạ.

    Ghi chú: Những từ Việt Hoá có thể tình cờ mà trùng hợp với tên hay danh từ, v.v. của người Việt trong cộng đồng. Bé Hộp xin nhấn mạnh, sự trùng hợp, nếu có, chỉ là sự tình cờ vô tội tình. Bé Hộp không có ý trêu ghẹo hay bêu xấu bêu đẹp ai hết. Xin đa tạ.

    Chương 1:
      Phần 1Phần 2 - Phần 3
    Chương 2:
      Phần 1 - Phần 2
    Cung Điệu Phù Trầm 
    0
     
    đã khởi đăng trên trang 119 _ VTN
     

    Nguyên văn tiếng Anh: http://www.wattpad.com/224734-forrest-gump
    Trang chú thích: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=598412&mpage=119


    Lâm Ngố
    Winston Groom - Hộp dịch

    Diễn đọc Dzuylynh

    http://www.box.net/shared/dsjqvs2dhe


    Có một niềm vui khi điên mà không ai biết được ngoài những người điên (Dryden)
     

    CHƯƠNG 1

     
    Cho tui nói cái đìu này: làm một tên ngố hổng dể như ăng côm níp hay phẻ re như bò kéo xe… Người ta cười, người ta hổng kiêng nhẩng và người đối sử sự tệ dới mình. Ngày nai bà con thường là tử tế dới kẻ khốn cùn bại lụi, nhưn tinh tui đi – hổng phải lúc nào ai ai cũng dậi.  Dù dậy, tui hổng thang phiềng mà chi, dì tui nghỉ là tui đả có một cuộc đời khá thú dị, có thể nói như dị đó.
     
    Từ khi xanh ra tui đả đần rồi. Chỉ số IQ của tui gần được 70. Người ta nói là với chỉ số thông minh như dậy, tui là lại người ngố có chứng nhận đường goàng. Mặc dù dậy, tui có lẻ là hơi đầng, hay có thể là hơi ngây thơ, nhưng đối dới riêng tui, tui chỉ nghỉ là tui hơi ngố hay dống dống như vạy – và hổng phải ngốc – dì khi người ta nói dìa một tên ngốc, người ta hai nói dìa mấy cái tên ngốc Mông Cổ - cáy đám người dới hai con mắc nằm góa gầng nhao giống như đám ba Tào nước miến lòng thòng tự chơi tự sử một mình ên.
     
    Còn tui, tui rề rề thiệt, tui chịu, nhưng mà có lẻ tui thông ming hơn thiêng hạ nghỉ nhìu, dì những dì xải ra trong đầu ốc của tui khác sa thiêng thượng thiêng hạ.  Thý dụ, tui cõ thể nghĩ mọi chiện rấc rỏ ràng, nhưn khi tui nói hay viếc ra thì nó hổng giống cái con dịt gì ráo trọi. Để tui nói thiêm cho bạn rỏ.
     
    Bửa hổm, tui đang đi trên đường thì có cái ông này đang làm giệc trong sâng nhà ổng.  Ổng đang ôm một đống cây bù xù để trồng rồi nói dới tui, “Ê Lâm, mún kím tìn hông?” Tui nói, “Củn được,” dà ổng bỉu tui khiên đất. Khỏn 10 đến 2 chục se đẩy kúc kít bự tổ bố, chờy nắng chan, chổ nào cũng nắng dà nóng. Khi tui làm xong rùi, ổng móc túi lấy một đồng đưa tui. Đúng ra tui phải la um xùm dì ít tìn góa nhưng tui lại lấy 1 đồng khỉ đó và chỉ nói được một tiến “Cám ơn” hay câu dì đó nge ngu xuẩn giống như dậy, rồi tui đi bộ tiếp với cái một đồng trong tay như là một tên ngốc. Bạn hỉu tui nói chứ?
     

    Bây giờ tui hiểu ích nhiều về những người ngố. Có thể một đìu di nhức tui biết chắt, là  tui đả đọc nhiều về kẻ ngố – từ tên ngu của Đoy-chi-e-vét-ki đến Vua Lear của Ghuy-dâm Séc-pia, tên ngốc của Pho-óc-nơ, Beng-Gi, đến ngai cả Bu Rát-lì trong chiện Để diết con chim bắt chước Tu Kiu ờ Móc-Kìn-Bớc – một tên đại ngốc. Tay mà tui thít nhứt là Len-Nì trong “Của Người và Chuột”. Hầu hết các nhà văng sỉ viết thẳn thắng – dì mấy tay ngốc này lun thông minh hơn ngừi ta đánh dá. Mẹ bà, tui đồng í với đìu đó. Tên ngố nào cũng dậy. Hi hi.


    Khi tui ra đờy, má tui đặc tên cho tui là Lâm bởi dì Tướng Lâm Nã Thần Bách Phổ đánh trong Chín tranh Dân Xự. Má lun nói là chúng tui có họ hàn thân thụt với gia đình tướng Lâm gì đó. Và ổng là một ngừi vĩ nhân, má nói như dậy, ngọi trừ khi ổng lập nên đảng phân biệt xét lý lịt KKK sau khi chiến chanh chấm dức thì ngay cả bà ngọi tui củn nói cả đám đó là đám tầm bậy tầm bạ. Đó là đìu tui có khinh hướng đồng ý, bởi dì Đại Thánh Pishposh, hay bất cứ cái tên bậy bạ nào ổng tự đặc cho ổng, mở một tiệm bán súng đạn, lúc tui có lẻ khoảng 12 tủi, tui đang đi ngang qua đó kê mắc vô cửa sổ coi thì thấy cái thòng lọng thực bự đang treo tòn ten ở trỏng. Khi ổng thấy tui, ổng đúc đầu cổ ổng dô trỏng rồi dực lên như ổng bị treo cổ rồi thè lửi ra, v.v. để hù tui. Tui dội chạy và trốn đằng sao mấy cái xe hơi trong bãi đậu xe cho tới khi có ngừi réo cảnh sác rồi cảnh sác tới bắc tui đưa tới má tui. Dì dậy, dù Lão Đại Tướng Lâm đã làm diệc gì đi nửa, lập đảng kỳ thị lý lịch hay chủng tộc KKK là điều hổng hay- ngay cả một tên ngu ngốc cách mấy củn thấy được đìu đó. Dù xao đi nửa, bạn hỉu được tên Lâm của tui từ đâu mà ra.
     
    (Bé hộp xin kèm một tí xíu bản tiếng Anh để chứng tỏ là hộp hổng có bầy đặt viết sai chính tả hay văn phạm, hì hì…
     
    Let me say this: bein a idiot is no box of chocolates. People laugh, lose patience, treat you shabby. Now they says folks sposed to be kind to the afflicted, but let me tell you–it ain’t always that way. Even so, I got no complaints, cause I reckon I done live a pretty interestin life, so to speak.
     
    I been a idiot since I was born. My IQ is near 70, which qualifies me, so they say. Probly, tho, I’m closer to bein a imbecile or maybe even a moron, but personally, I’d rather think of mysef as like a halfwit , or somethin–and not no idiot–cause when people think of a idiot, more’n likely they be thinkin of one of them Mongolian idiots –the ones with they eyes too close together what look like Chinamen an drool a lot an play with theyselfs.
     
    Now I’m slow–I’ll grant you that, but I’m probly a lot brighter than folks think, cause what goes on in my mind is a sight different than what folks see. For instance, I can think  things pretty good, but when I got to try sayin or writin them, it kinda come out like jello or somethin. I’ll show you what I mean.
     
    The other day, I’m walkin down the street an this man was out workin in his yard. He’d got hissef a bunch of shrubs to plant an he say to me, “Forrest, you wanna earn some money?” and I says, “Uh‑huh,” an so he sets me to movin dirt. Damn near ten or twelve wheelbarrows of dirt, in the heat of the day, truckin it all over creation. When I’m thru he reach in his pocket for a dollar. What I shoulda done was raised Cain about the low wages, but instead, I took the damn dollar an all I could say was “thanks” or somethin dumb‑soundin like that, an I went on down the street, waddin an unwaddin that dollar in my hand, feelin like a idiot. You see what I mean?.....)

    (phần 1, chương 1 - còn tiếp)
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-06 12:28:11dohop>

    Tấm ảnh đầu tiên của dohop gửi lên mạng internet, cũng là một trong những tấm đầu tay


     
    Bé hộp xin cám ơn Câu Lạc Bộ TRI ÂM, xin chân thành cám ơn BQT/VNTQ /TTK, các cụ, các bác, cô chú, anh chị, các bạn… dohop đặc biệt biết ơn Nghệ Sỹ Dzuy Lynh đã tạo điều kiện cho bé hộp trau dồi, học thêm và học lại ngôn ngữ Việt và có những phút giây hướng về Quê Hương một cách trọn vẹn.
     
    Xin kính chúc các cụ, các bác, cô chú, anh chị, các bạn luôn dồi dào sức khỏe và bình an.
     

     
    Bé hộp cũng biết ơn Văn Hào Winston Groom và xin cám ơn nhân vật Ngô Lâm (Forrest Gump) đã cho dohop cơ hội học hỏi về cuộc sống, để mà trở thành một con người “bình thường” hơn.  Vì theo hộp, Lâm Ngố mới chính là người gần nhất với một mẫu người bình thường: với suy nghĩ đơn giản, không nhiễm tạp bởi sân si hỉ nộ ái ố, chưa bị tẩy não hay giả vờ bị tẩy não bởi bất kỳ học thuyết chính trị hay lý tưởng, tôn giáo nào… Lâm Ngố là con người mà ai cũng cho là ngốc, đần, ngu như bò… Thế nhưng cái đầu óc ngu như bò đó đã thấy được, một cách rất tự nhiên, những điều mà hàng triệu người tự xem mình là thông minh không thấy hay cố ý không thấy. Thí dụ, Trung Tướng Nathan Bedford Forrest, là một "vĩ nhân" trong chiến tranh dân sự Hoa Kỳ nhưng đã tạo ra một đảng kỳ thị KKK thì không cần biết “ổng” đã làm gì cho đất nước, “ổng” và cái đảng của “ổng” chỉ đáng để được xếp vào loại “cái đám tầm bậy tầm bạ.”
     
    Phải chăng Lâm Ngố có nhiều đặc tính của một con người bình thường là nhờ từ nhỏ Lâm đã sống xa một cái xã hội mà người ta gọi là “bình thường”, hay thậm chí "siêu việt", và nhờ Lâm chỉ được học trong “trường ngố”, một trung tâm trẻ em khuyết tật về trí óc, là nơi mà người ta chỉ dạy ăn uống, tiêu tiểu chứ không dạy kỳ thị, căm thù hay biết ơn những người mà mình không biết họ là ai, đã làm gì với mục đích gì…
     
    ***
     
    Bé hộp xin phép được để dành tí xíu đất trong bài gửi này cho việc ghi chú thích cho bài dịch. Lý do là văn chương của hộp yếu kém, có khi không rõ cần được giải thích thêm.
     
    Một lần nữa dohop xin cám ơn quý thính giả và độc giả.


    ***


    A-Lát-Xờ-Cà = Bang Alaska của Hoa Kỳ, gần Nga Sô.

    Băng Lan = Iceland
     
    Ca-li = California, một bang ở miền Tây Hoa Kỳ.

    Cạp Thồ = Capitol, Nhà Quốc Hội Hoa Kỳ ở Hoa Thịnh Đốn (Washington)

    Dân = Dan, một thương binh sĩ quan ở Bệnh Viện Đà Nẵng, nằm kế bên Lâm.    

    Bãi Dầu Lá Ba Tre = Bayou La Batre, một làng đánh cá ở hạt Mobile (“Mỏ Bài”), bang Alabama (“A la ba má”).
     
    Bình và Chi = Bonnie và Clyde,  hai nhân vật trong phim cướp Ngô Lâm xem cùng với Duyên.

    Bóng chày = baseball

    Bôn = Thiếu Tá Balls.

    Bổn = Bones, một người lính cùng lữ đoàn với Ngô Lâm.
     
    Bông-Tét Dì-Tình-Yêu = Pontiac GTO, một kiểu xe hơi của Mỹ do hảng Pontiac (General Motors) sản xuất từ năm 1964 -1974.

    Bờ Minh Hẩm = Birmingham một địa danh ở Hoa Kỳ

    cà-phê-te-rịa = cafeteria

    Cầu Kem Bang MÁT = địa danh Cambridge, MASS (bang Massachusetts) Hoa Kỳ

    Cầy Bí = KP. “Kitchen Police” cảnh sát trong nhà bếp, tiếng lóng của quân đội Mỹ có nghĩa là làm những việc ở nhà bếp hay nhà ăn của quân đội

    Con-nít-ti-cút = Connecticut, một bang ở Hoa Kỳ  
     
    “Dân Nẩu Bí Và Lỳ Hiu” = “The Beverly Hillbillies.” Chương trình TV hài hước phát sóng trên đài CBS từ năm 1962 đến 1971.
     
    Doãn Sơn = Tổng Thống Johnson của Hoa Kỳ
     
    dóc-tráp = jocktrap – cái khố mặc để giảm thiểu chấn thương bộ phận sinh dục khi chơi đá banh kiểu Mỹ.

    Duyên = Mỹ Duyên, Jenny Curran, tên cô bạn của Ngô Lâm

    Đại tướng Lâm Nã Thần Bách Phổ
    =  Trung Tướng Nathan Bedford Forrest

    Đao = down, từ ngữ túc cầu Mỹ.

    Điền = Daniels, một người lính cùng lữ đoàn với Ngô Lâm.

    Đời = Doyle, một người lính cùng lữ đoàn với Ngô Lâm.

    Em Bì = M.P., Quân cảnh

    En-xờ-ten = Nhà bác học Einstein, người tìm ra thuyết tương đối.

    Gáo = Ông Gáo, Mister Bryant. Huấn luyện viên túc cầu của một trường Đại Học nổi tiếng, ngưỡng mộ tài chơi banh của Ngô Lâm. Ông Gáo khoái Ngô Lâm gọi ông ta là “Gấu”.

    Gáp = Gulf, một địa danh ở ven biển, ở Florida, Hoa Kỳ.

    Giao = Trung Tá Gooch.   

    Giẹc Hồ =  Jethro, một nhân vật trong chương trình  “The Beverly Hillbillies.” (“Dân Nẩu Bí Và Lỳ Hiu”).

    “Hàn Mạc Tử”
    = Mark Twain

    Hằng = Miss Henderson, tên của cô giáo dạy kèm riêng cho Ngô Lâm đọc chữ ở trường trung học đầu tiên.

    Há Vợt  = Harvard University, đại học nổi tiếng thế giới ở Hoa Kỳ. 

    Hét-Sì = Hershey, hiệu sô-cô-la nổi tiếng và rẻ tiền ở Mỹ, từ năm 1894.  

    Hợp = Trung Úy Hooper.

    Mai = Margaret, một tên khá phổ biến của phái nữ. Cô Margaret là cô giáo của Ngô Lâm ở trường cho trẻ em kém phát triển về trí tuệ.

    “Mái nhà nơi khỉ ho cò gáy” = “Home on the Range”, một bài nhạc phổ biến ở Hoa Kỳ, là “Bang ca” của bang Kansas.

    Mít Xịt Xì Bi = Mississippi, một bang ở Hoa Kỳ

    Ngố Lâm hay Ngô Lâm = Forrest Gump (tên Lâm, Họ Ngô)

    Nủ-Ướt = Nữu Ước, Thành Phố New York của Hoa Kỳ

    K = bé hộp sẽ ráng viết tắt những chữ hơi khó nói ra. Đặc biệt, hộp cũng tránh cùng chữ ...C luôn. Vì vậy, thí dụ, khi bé hộp viết là "cái con K.", độc giả cũng có có thể nghĩ là hộp ám chỉ "cái con C." tùy theo tình huống.

    Khanh = Thượng sĩ Kranz

    L
    = Viết tắt của "Loo". Đây là chữ dohop sẽ luôn viết tắt ở trong truyện.

    Lâm Nã Thần Bách Phổ
    =  Trung Tướng Nathan Bedford Forrest

    “Ô kìa Cô Thắm” =  “Oh Suzanna”, một bài nhạc phổ biến ở Hoa Kỳ, đặc biệt là tại Bang California, do dịch tìm vàng tại xứ này trong quá khứ.

    Phan Kinh Tài = Frankenstein, một người hay là quái vật, được bác sĩ Frankenstein tạo nên bởi nhiều bộ phận người chết lấy từ nhà xác.

    Phố-Mã-Tà = Flomaton, tên một thành phố nhỏ ở Hoa Kỳ

    Phước Bình = căn cứ quân sự Fort Benning của Hoa Kỳ ở Georgia (“Gió-Già”)

    Phượng = Miss French, một cô gái ở trọ nhà của Ngô Lâm trong tuần lễ Lâm bị bắt quân dịch.

    Tắt Đao = Touchdown, từ ngữ túc cầu Mỹ, nghĩa là để trái banh chạm xuống đất sau lằng gôn.

    = ông Té (Fellers) – Huấn luyện viên Túc Cầu (Football) của Ngô Lâm ở trung học.

    Tét Xát = Texas, bang lớn nhất của Hoa Kỳ.
     
    “Trăm Đồng Sáu Cô” = San Francisco, một thành phố nổi tiếng ở Hoa Kỳ

    Tôm Xôi-Dò = Thomas "Tom" Sawyer một nhân vật trong một tiểu thuyết của Mark Twain (“Hàn Mạc Tử”)

    Tướng Lâm Nã Thần Bách Phổ = Trung Tướng Nathan Bedford Forrest , một "vĩ nhân" trong chiến tranh dân sự Hoa Kỳ, buồn thay, cũng phục vụ cho đảng kỳ thị chủng tộc KKK, do đó bị xếp vào... "cái đám tầm bậy tầm bạ".

    Trung Tướng Nathan Bedford Forrest



     Xạc-li = Charlie
     
    Xì Ra Xong = C-ration, khẩu phần ăn đóng gói sẵn của Bộ Binh Mỹ bao gồm đồ hộp, đồ nấu sẵn.
     
    “Trên đường đi xuống trên dòng Thiên Nga” = “Way Down Upon the Swanee River” một bài nhạc viết năm 1851 của Stephen Foster






     

     


    *************************************************************************

    Hộp sẽ dịch từ từ và gửi lên từ từ ạ.

    Ghi chú: Những từ Việt Hoá có thể tình cờ mà trùng hợp với tên hay danh từ, v.v. của người Việt trong cộng đồng. Bé Hộp xin nhấn mạnh, sự trùng hợp, nếu có, chỉ là sự tình cờ vô tội tình. Bé Hộp không có ý trêu ghẹo hay bêu xấu bêu đẹp ai hết. Xin đa tạ.

    Chương 1:
      Phần 1Phần 2 - Phần 3
    Chương 2:
     Phần 1 -Phần 2 - Phần 3
    Chương 3:
      Phần 1 và Phần 2
    Chương 4:
      Trọn chương 4
    Chương 5:
     Phần 1 -  Phần 2
    Chương 6:
     Trọn chương 6

    Chương 7:
     Trọn chương 7

    Chương 8:
    Phần 1




    Bế Tắc (Deadlock)
    dohop, 20 tháng 4, 2002

    Xin gởi đến những rắc rối trong cuộc sống, những chia rẽ do sự khác nhau về giới tính, ý thích, tôn giáo, chính trị, giai cấp kể luôn những tranh chấp ở Trung Đông!


    Hoa tím học trò
    Đời là
    Bốn  mùa thương và nhớ
    Nghịch ngợm
    Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
    Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
    0

                                                                                        TRI ÂM

                                                                        thơ Sông Hương diễn ngâm Yên Ly 
                                                                                 ( Album TƠ BUÔNG )



    📎 0TRIAM
    Dừng bước giang hồ
    Dâng Đời nét quẹt !
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-10 13:34:27Huyền Băng>


    Bận rộn quá không còn thời gian ngao du, hôm nay lang thang xíu mới khám phá ra người ta ăn nên làm ra quá hỉ!

    Chúc mừng Ông Lynh nha! Tiếp thu quán cũ làm ăn khấm khá rồi giờ mở quán mới nữa...


     
     





    [:D] Hình vẽ trên liêu trai quá "ẹc" [:D]


    📎 tri am

    Nhà tranh
    Trang nhạcThơ giao lưu
    Văn
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-11 07:53:38dzuylynh>
     
     
                                       
                                                               http://www.box.net/shared/v6nme4on4i




                                                                http://www.box.net/shared/3xp2d00r78l3cbeiixx0

                                                                                    ĐỪNG ĐỂ ĐỜI TA NHƯ CHIẾC LÁ
                                                                                          sáng tác và trình bày : Dzuylynh
     
    Chân thành cám ơn quý khách và các bạn đã đến chung vui ngày Khai Trương hội quán.
    Chia xẻ cảm nghĩ cùng những đóa hoa tình thương và bài vở với những lời chúc tốt đẹp nhất cho
    CLB TRI ÂM là một khích lệ vô cùng trân qúy .
    Thân chúc vạn sự an lành.
     
    CLB TRI ÂM
     
    Cung Điệu Phù Trầm 
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-11 20:25:51tn nguyen>


    Hi NLynh !
    Cà na gửi tặng Nlynh và CLB Tri Âm...2 món quà.[:)]









    Cuộc đồng hành của những người lãng mạn...[8D]


    Chúc NLynh và  mọi người có nhiều niềm vui...

    Cà Na


    0
    «« « 1 2 3 4 5 » »»