Diễn Đàn » Thú Tiêu Khiển

Câu Lạc Bộ TRI ÂM 🔒

1.075 trả lời, 180.986 lượt xem — Trang 36 / 36
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-09 05:25:29tn nguyen>


Đầu tháng năm, Gánh hát Bồ tèo đến,lập Vườn Tao Ngộ cạnh vuờn Những loài hoa đẹp .
Khi ấy N đang ươm trồng loại hoa Pensée ( Pansy -Tử la Lan )...
Có lẽ tiếng đàn ,tiếng hát, lời thơ hàng đêm vọng sang đã khiến cho N, vốn là 1... nông dân ,đâm ra...mơ mộng !
Nhất là những lời tình thơ gây nhiều xao xuyến của anh DzuyLynh , đã khiến N vì lòng ái mộ đã nảy ra ý mang thơ anh đặt vào loạt ảnh sưu tầm về loại hoa này ..Để mong nhờ đó loài hoa vốn được nhắc nhở nhiều trong văn chương ,thi nhạc sẽ càng thêm thơ...
Và vì vậy, để cho tròn bài viết , N cũng ..ráng tưởng tượng ,ráng ..lãng mạn thử 1 lần xem sao ..
Và bài viết lãng mạn ..đầu tay với nhiều thiếu sót này ( thơ không đúng vần , lời văn bị gò bó và giới hạn theo ảnh.. ) N xin đặc biệt gửi tặng anh DzuyLynh để thay lời cảm ơn anh về tiếng hát và những dòng nhạc rất đẹp mà anh đã và sẽ tiếp tục tặng cho mọi người...
Sau đây là 1 ít chi tiết ngắn gọn về hoa Pensée mà N sẽ dùng trong bài viết của mình.
Hoa Pensée ( Tử la Lan ) (Pansy violets ) thuộc gia đình Violaceae  ,là 1 loại hoa được lai tạo và có rất nhiều loại. Hoa luôn có 3 màu và thích hợp với khí hậu mát ,không chịu được nóng. Không thuộc loại lưu niên mà phải trồng mỗi năm hoặc mỗi 2 năm.
Hoa còn có tên là Hoa Bướm,  Heart 's Easy ( Thanh thản ) ,và đôi lúc cũng được xem như tiêu biểu cho một loại bùa yêu hoặc 1 mối tình vô vọng...

NTN



Hoa Pensée


                                               Em về đâu để ta mơ...
                             Tim ta chết giữa thờ ơ tháng ngày...
                                                                              
(Thơ DzuyLynh )

Đó là nỗi

                     
Tương tư     
                                                                

[color="#6600cc"] 
[color="#330099"]hay là niềm

[/color]
[/color]

[color="#6600cc"][color="#330099"]Thương nhớ[/color][/color]
[color="#6600cc"]                [/color]
[color="#6600cc"][color="#330099"]
 
[/color]
[/color]
[color="#6600cc"][color="#330099"]  [/color][/color][color="#6600cc"][color="#330099"]Khắc khoải  [/color][/color]
[color="#6600cc"][color="#330099"]
[/color]
[/color]
[color="#6600cc"][color="#330099"]  [color="#6600cc"][color="#330099"]Vì định mệnh đã khiến chúng ta gặp gỡ và cùng nhắp chén

[/color][/color][/color]
[/color]

[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"]Bùa yêu  [/color][/color][/color][/color]
[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"]  [/color][/color][/color]
[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"]   
Đó là nước chiết từ hoa, bôi lên bờ mi khép hờ đã khiến chúng ta yêu nhau cuồng si ...
( Sheakespear  -  Giấc mơ giữa đêm hè. )

[/color][/color][/color]
[/color]


Mê đắm..


[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"]bằng 1 tình yêu [/color][/color][/color][/color]
[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"]
[/color][/color][/color]
[/color]

[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"]
Nồng cháy
[/color][/color][/color]
[/color]
[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"]
Và dù những ngày tháng 

[/color][/color][/color]
[/color]

[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"]
Bên nhau
[/color][/color][/color]
[/color]
[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"]
[/color][/color][/color]
[/color]
[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"]
[/color][/color][/color]
[/color]
[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"]Như[/color][/color][/color][/color]


[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"]Hoa bướm [/color][/color][/color][/color]
[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"] [/color][/color][/color][/color]
[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"] mình đã yêu thương và trao cho nhau biết bao 

[/color][/color][/color]
[/color]

[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"]   
[/color][/color][/color]
[/color]Đ[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"]ắm say[/color][/color][/color][/color]

[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"]và

[/color][/color][/color]
[/color]

[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"]
Yêu dấu !
[/color][/color][/color]
[/color]
[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"] [/color][/color][/color][/color]
[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"]Rồi cũng có thể đến lúc em phải lìa xa anh, như kết thúc của những


[/color][/color][/color]
[/color]

[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"]
cuộc tình buồn
[/color][/color][/color]
[/color]
[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"] [/color][/color][/color][/color]
[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"]Nhưng em dù lìa xa anh vẫn mang theo tình yêu của chúng ta, một tình yêu mang nhiều nghĩa nặng ân tình mà chỉ riêng em & anh hiểu và sẽ cùng nhau chia sẻ đến những kiếp sau...

Và tuy em lỗi hẹn, xa anh, nhưng chắc chắn anh sẽ không bao giờ giận trách em...bởi lẽ , &lt;điều anh mong muốn suốt cuộc đời còn lại của mình, đó là sự bình yên và thanh thản cho em ...&gt;

[/color][/color][/color]
[/color]

[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"] 
Thanh thản
[/color][/color][/color]
[/color]
[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"]Anh yêu dấu.
Em xin cảm tạ anh mãi mãi về điều này. Cũng như cảm tạ tình yêu thương, sự hy sinh anh đã dành cho em...

[/color][/color][/color]
[/color]


Tình yêu của anh !


[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"]
[color="#330099"]Và dẫu

                                                             [color="#0033cc"]Em về theo cánh chim bay ,
                                               Theo cơn mưa nhỏ , đắm say trả người...

[/color][/color][/color][/color][/color][/color]
[color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#000000"][color="#000066"]Em vẫn mong tình em mãi ở cạnh anh, để
[/color][/color][/color][/color][/color][/color][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#000000"]
                                                         [color="#0033cc"]Em về như chiếc lá rơi...
                                              Nhẹ nghiêng cánh mỏng ru lời từ tâm...

                                                          À ơi...

                                                    Em về bỏ hẹn trăm năm ...
                                             Thương anh với chút trầm luân, giữa đời...

[/color][/color][/color][/color][/color][/color]
[/color]

[color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#330099"][color="#6600cc"][color="#000000"]                                                         
                                                                                                                NTN
                                                                                                                     
                                                                                          
Tháng 6 năm 2010.
[/color][/color][/color][/color][/color]
[/color]

&lt; Sửa đổi bởi: tn nguyen -- 16.6.2010 6:04:16 &gt;

(trả lời: tn nguyen)
Post #: 371 RE: Những loài hoa đẹp - 16.6.2010 0:18:16
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-04 18:52:29Thúy Lan>
Thúy Lan mến chào quý ACE đang cộng sự với trang Câu Lạc Bộ Tri Âm cùng quý bạn đọc ...

Thúy Lan phải nói là xúc động lắm khi xem bài viết GLTTL và nghe giai điệu Mê Hư qua thể hát ả đào thiệt tình là rất lạ đối với Lan ...Khi người ca sỹ cất tiếng hát hòa quyện vào tiết tấu tạo ra một âm hưởng thanh bình bất tận.... Thúy Lan dường như đang chu du qua khắp các miền " huyễn " cứ tưởng chừng Lan sẽ đi xa và không bao giờ về nữa .... nhưng mầu nhiệm nhất là sự tỉnh thức đã lay động một niềm tin thiết tha giữa hai bờ Hư Thực , giữa cõi đời trần trụi...vẫn còn đâu đó tình người , tình yêu , tình bè bạn ... Mê Hư của Lan hình như Chú đã hoá giải nó thật tuyệt vời dù không nghi lể, không chuông cầu , không kinh kệ và cũng không nhang khói , hương trầm . Vậy mà nó thấm tới tận xương tủy Chú ạ ... Thời gian cùng sự biến chuyển dòng đời ... làm Thúy Lan ... " NGỘ "

Thúy Lan lại một lần nữa chân thành cảm tạ Thi Ca Nhạc Sĩ DzuyLynh về bài viết " GIÒNG LỆ TÝM THÚY LAN " cùng bài thơ phổ nhạc Mê Hư .

Thân chúc quý vị luôn vui khoẻ và bình an đời thường.

Thúy Lan

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-01 07:17:05dohop>


 
 
  LÂM NGÔ - CHƯƠNG BẢY
http://www.box.net/shared/doodb03b5t2tc7d7sddc

Chú thích:

Bông-Tét Dì-Tình-Yêu = Pontiac GTO, một kiểu xe hơi của Mỹ do hảng Pontiac (General Motors) sản xuất từ năm 1964 -1974.

Cầu Kem Bang MÁT = địa danh Cambridge, MASS (bang Massachusetts) Hoa Kỳ

Con-nít-ti-cút = Connecticut, một bang ở Hoa Kỳ  

Dân = Dan, một thương binh sĩ quan ở Bệnh Viện Đà Nẵng, nằm kế bên Lâm.  

Gáp = Gulf, một địa danh ở ven biển, ở Florida, Hoa Kỳ.

Giao = Trung Tá Gooch.   Há Vợt  = Harvard University, đại học nổi tiếng thế giới ở Hoa Kỳ.  

Hét-Sì = Hershey, hiệu sô-cô-la nổi tiếng và rẻ tiền ở Mỹ, từ năm 1894.  



Trang chú thích: xin nhấn ở đây     
 

(Chương 7)  

Tui phải ở bịnh diện Đà Nẳng trong suốt 2 tháng. Nói dìa cái bịnh viện hông thôi thì hổng có cái gì để nói, nhưng mà tụi tui ngủ trên giường xiếp có cái mùng để muỗi khỏi cắng, sàn của bịnh diện bằng ván cây và được quét xặch xẻ một ngày hai lầng, và tui nói như dậy là nhiều rồi, so với cái cảnh sống rừng rú mọi rợ mà tụi tui đả quá quen rồi.    

Có nhiều ngừi bị thương nặng hơn tui rất nhiều đang ở bịnh diện đó, tui xin nói cho bạn biết. Nhửng thằng trai trẻ mất tiêu nguyên cánh tay, nguyên cái chưng, hay bàn tay, bàng chưng mà mình hổng biết tụi nó còn mấc cái gì nửa hông, thiệc là tội nghiệp. Có nhửng thằng bị bắng lủng bụng lủng ngực dà lủng mặc luôn. Tối tối, chổ này đầy đủ tiếng kiêu rên rỉ như là phòng tra tấn – mấy thằng đó tru và khóc và kiêu má má của tụi nó.    


Có một ông nằm kế bên giường tui tên là Dân, ổng đả bị kẹt trong xe thiếc giáp khi xe bị nổ. Ổng bị phỏng tùm lum hết người, và tại giường có đủ thứ vòi và ống đi vô người ổng hay đi ra khỏi người ổng gì đó, nhưng tui chưa bao giờ nghe ổng rên la. Ông Dân ít nói và khi nói chiện thì nói rất nhẹ nhàng. Ổng tới từ bang Con-nít-ti-cút, và ổng đang là thầy giáo dạy lịch xử lúc ngừi ta tóm ổng và thảy ổng dô quân đội. Bởi dì ổng thông minh, ngừi ta gửi ổng tới trường đào tạo sỉ quang và phong cho ổng chức Trung Úy. Hầu hết mấy ông trung úy mà tui biết điều có đầu óc cù lầng hơi dống tui, nhưng ông Dân thì khác. Ổng có triết lý riêng của ổng dìa lý do tại sao ổng phải dô lính hay nằm trong bịnh diện này, đó là, có lẻ tụi tui đả làm sai dới nhửng lý do đúng, hay là tụi tui làm đúng nhưng với lý do tầm bậy, đại lọi như dậy, nhưng mà dới lý do nào củng dậy, tụi tui đả làm hổng đúng cách. Bởi dì ổng là sỉ quan thiếc giáp, v.v., ổng nói tụi mình đả thiệc là khôi hài khi tham chiến ở một chổ khó mà xài xe tăng được, nơi mà chỉ toàn là núi với sình lầy. Tui kể cho ổng nghe dìa thằng Bửu, và ổng gậc gù buồn bả, rồi ổng nói là xẻ có nhiều thằng Bửu khác bỏ mạng trước khi cuộc chiến này chấm dức.    


Khoản một tuần hay sao đó, ngừi ta chiển tui tới bộ phận khác của bịnh diện, nơi đây tụi tui chờ ngày khỏe mạnh lại nhưng mổi ngày tui trở lại khu chăm sóc đặt biệt và ngồi một hồi dới ông Dân.  Có lúc tui chơi ác-mô-ni-ca cho ổng nghe, và ổng khoái lắm.  Má tui đả gởi cho tui mấy thanh sô-cô-la Hét-Sì từ lâu, và mấy thanh kẹo này cúi cùng đả bắt được tui ở bịnh diện, tui muốn ăn chung dới ông Dân, nhưng ổng hổng ăn được cái gì hết ngọi trừ mấy cái mà ngừi ta bơm dô mấy cái ống dô bụng ổng.    


Tui ngỉ là ngồi ở đó nói chiện dới ông Dân đả có một ấn tượng thiệc lớn đối với cuộc đời của tui. Tui biết là bởi vì tui là một tên ngố, đúng ra tui hổng có cái triết lý gì của chính tui, nhưng có lẻ điều đó đả đúng chỉ vì hổng có ai đả từng dành thời giang để nói chiện dìa triết lý của tui. Triết lý của ông Dân là tấc cả mọi thứ sảy ra với chúng ta, hay củng theo cái lẻ đó, sảy ra với mọi vật, mọi thứ, ở bấc cứ chổ nào, điều tưng theo nhửng luật tự nhiên, và nhửng luật này chi phối toàn vủ trụ.  Quang điểm của ổng trong cái chủ đề này rấc là phứt tạp nhưng cái thực chấc của nhửng gì ổng đả nói đả bắc đầu thay đổi cái nhìn của tui đối dới mọi thứ.    

Trong suốt cuột đời của tui, tui hổng có hiểu cái khỉ gì hết dìa nhửng sự diệc đả xảy ra.  Một đìu dì đó sảy ra, rồi một cái gì khác sảy ra, rồi một cái dì khác nửa, và tiếp tục như dậy, và phân nửa của nhửng gì xảy ra hổng có ra cái con khỉ gì hết.  Nhưng ông Dân nối là tấc cả nhửng gì xảy ra điều là một phần của một nguyên tắc, một quy trình  gì đó, và cắch tốt nhức để đi tới là tìm ra cho được cách thức để mà hội nhập dô cái quy trình đó, và rồi ráng sức giử vị trí của mình trong quy trình. Dù sao, khi biết được điều này, mọi thứ có vẻ trở nên rỏ ràng hơn đối với tui.    


Dù thế nào đi nửa, tình trạng của tui khá hơn nhiều sau vài từng, và cái đít của tui đả lành lặng đẹp đẻ.  Bác sỉ nói là chổ da của tui dống như da của con “tê giác” hay đại loại như dậy.  Ngừi ta có một phòng dải trí ở bịnh diện, và bởi vì tui hổng có chiện gì để làm, một hôm tui lang thang vô trỏng thì có 2 thằng đang chơi ping-pong. 


Một hồi sau, tui hỏi coi tui chơi được hông, và ngừi ta cho tui chơi. Tui thua một dài trận đầu nhưng hổng lâu sau, tui thắng luôn hai thằng này. “Hổng ngờ chú mày bự nhưng hổng có chậm chúc nào hết!” một thằng nói. Tui chỉ gậc đầu. Tui ráng chơi ping-pong mổi ngày, và bạn tin hay hổng tin, tui bắc đầu chơi khá lắm.    

Mổi buổi trưa, tui tới thăm ông Dân, nhưng bủi sáng thì tui chỉ có mình tui. Ngừi ta cho phép tui rời bịnh diện nếu tui muốn, và có một chiếc xe buyết đưa nhửng ngừi như tui xuống phố để mà tụi tui có thể đi dòng quanh mua mấy thứ khỉ gì đó ở mấy tiệm của dân mít ở Đà Nẻng. Nhưng mà tui hổng cần thứ khỉ gì hết, bởi dậy, tui chỉ đi quanh guẩn, và ngắm cẳnh.    


Có một cái chợ nhỏ ở dưới bờ sông, nơi mà dân chúng báng cá và tôm và mấy thứ khác, và một hôm tui xuống dưới đó rồi mua ít tôm rồi một trong mấy đầu biếp ở bịnh diện luột tôm cho tui, thiệc là ngon. Tui ước gì ông Dân có thể ăn chúc tôm dới tui. Ổng nói có lẻ nếu tui đập dập nác mấy con tôm, ngừi ta có thể bỏ dô trong ống rồi bơm dô ổng. Ổng còn nói là ổng sẻ hỏi y tá dìa chiện đó, nhưng tui biếc là ổng chỉ giởn chơi cho dui thôi.    


Tối hôm đó, tui nằm trên giường xiếp rồi nhớ tới thằng Bửu, chắc nó củng khoái mấy con tôm đó lắm, tui nghỉ tới chiếc tàu đánh tôm của tụi tui, và mọi thứ. Tội nghiệp thằng Bửu.  Bởi dậy, ngày hôm sau tui hỏi ông Dân vì lẻ nào mà thằng Bửu phải bị chết, và cái loại luật tự nhiên khốn nạn nào cho phép cái chiện đó xảy ra. Ổng nghỉ một hồi rồi nói, “Để tui nói cho chú nghe, Lâm, hổng phải tấc cả nhửng luật này điều thỏa mản mọi người. Nhưng dù sao, luật là luật. Giả tỉ như khi một con cọp vồ được con khỉ –  đối với con khỉ, đó là điều xấu, nhưng đối với con cọp thì đó là điều tốt.  Đời là như dậy!”    


Khoản 2 hôm sau, tui trở lại chợ cá thì có một ông mít nhỏ con đang bán một bịt tôm thiệt là bự ở đó. Tui hỏi ổng bắc tôm ở đâu, rồi ổng sợ quá nói lung tung xà beng hết, bởi gì ổng hổng biết tiếng Anh. Dù sao đi nửa, tui bắc đầu quơ tay quơ chưng ra dấu giống như một tên Ấn độ hay đại loại như dậy, và sau một hồi, ổng hiểu và ra dấu cho tui đi theo ổng.  Lúc đầu tui còn nghi ngờ, nhưng rồi ổng cười, hay giống dậy, và rồi tui tin ổng.


Tụi tui đi bộ khoản gần 2 cây số hay sao đó, đi qua mấy cái tàu ở bải biển và nhiều thứ nửa, nhưng ông này hổng dẩn tui tới tàu. Tụi tui tới một chổ trong vùng đất lầy lội gần biển, dống như cái ao hay sao đó, rồi ổng lấy mấy cái lưới để xuốn chổ mà nước từ biển Nam Hải trào dô khi thủy triều dâng lên. Cái ông già này tích lủy  tôm trong đó!  Ổng lấy một cái lứi nhỏ rồi nhúng dô nước rồi múc lên, và đúng là có 10 tới 20 con tôm trong đó. Ổng cho tui một bịt tôm, và tui cho ổng một thanh sô cô la Héc-sì. Ổng khoái tới mức muốn ị trong guần luôn.    


Tối hôm đó, ngừi ta chiếu phim ngoài trời, gần bộ chỉ huy lực lượng dả chiến, và tui tới đó coi, rồi thì mấy thằng ngồi hàng ghế đầu bắc đầu goánh lộn dử dội dìa chiện gì đó, rồi một thằng bị quăng dô màn ảnh làm rách màn ản luôn và phim bị chấm dức ở đó. Bởi dậy, sau đó tui dìa nằm trên dường xiếp, và suy nghỉ, và bấc thình lình một sáng kiếng đến dới tui.  Tui biết là tui phải làm dì khi ngừi ta cho tui ra khỏi quân đội!  Tui sẻ dìa nhà và tự kiếm một cái ao nhỏ ở gần Gáp để tích lủy tôm!  Bởi dậy, có lẻ tui hổng thể mua một tàu đánh tôm bi giờ, bởi vì hổng có thằng Bửu, nhưng tui có thể lên tới mấy cái đầm lầy, rồi kiếm vài cái lưới bắc tôm, và đó là điều mà tui sẻ làm. Thằng Bửu chắc củng thích cái ý đó.    


Ngày nào củng vậy trong mấy tuần kế tiếp, mổi sáng tui đi tới cái chổ của ông già ngừi Việt nhỏ nhỏ đang tích lủy tôm. Tên ổng là ông Chí. Tui chỉ ngồi đó nhìn Mít-Tờ Chí làm diệc và sau một hồi, ổng chỉ tui phải làm như thế nào mới đúng cách. Ông Chí bắt được một số tôm con goanh mấy cái đầm trong cái lứi nhỏ cầm tay, rồi thả chúng dô ao của ổng. Rồi khi mà thủy triều tới, ổng quăng đủ thứ khỉ dô đó – đồ ăn cặng, và đủ thứ, làm cho mấy con tôm nhi đồng ốm nhách đó lớn lên, ăn no chóng mập. Thiệc là đơn giảng như dậy, ngay cả một thằng khờ củng có thể làm được.    


Một vài hôm sau, có mấy tên tự cao tự đại từ bộ chỉ guy của lực lượng dả chiến tới bịnh diện, bọn họ giống như đang cửng lên và nói, “Binh Nhì Lâm, chú mới được thưởng Guân chương Danh Dự của Quốc Hội dành cho bảng tính anh hùng cực độ, và ngày mốt chú sẻ được bay dìa Mỹ để được chính tay Tổng Thống Hoa Kỳ cài guân chương cho chú.” Bây giờ còn sáng sớm, và tui chỉ nằm đó, nghỉ đến việc dô nhà tắm, nhưng mà tui đoán là cái đám khỉ này đang chờ tui nói cái gì đó, và tui thiệt sự đang muốn xì cái bọng đái. Tuy nhiên, lần này tui chỉ nói, “Cám ơn,” rồi ngậm miệng luôn. Có lẻ điều này thuộc dìa luật tự nhiên của vạn vật.    


Dù sao, sau khi cái đám đó đi rùi, tui mới tới khu chăm xóc đặt biệt để gặp ông Dân, nhưng khi tui tới đó, cái giường của ổng bỏ trống, tấm niệm đả được xiếp lại và ổng đi đâu mất tiêu rồi. Tui sợ là chiện gì đả xảy ra cho ổng, và tui chạy đi kiếm y sỉ trực nhưng ổng củng hổng có ở đó.  Tui thấy một y tá ở cuối hành lanh nên hỏi cổ, “Có chiện gì sảy ra dới ông Dân vậy?” và cổ nói, “đi rồi.”  Rồi tui hỏi, “Đi đâu?” rồi cổ nói, “Tui hổng biết, chiện đó hổng có xảy ra trong ca trực của tui.”  Tui tìm gặp cô y tá trưởng rồi hỏi cổ, và cổ nói là ông Dân đả được đưa lên máy bay dìa Mỹ, bởi dì ngừi ta có thể chăm sóc ổng tốt hơn ở Mỹ. Tui mới hỏi ông Dân có sao hông, và cổ nói, “Ơ, ơ, hai lá phổi thì bị lủng hết, ruột thì bị đức khúc, cột sống thì bị hư, mất một bàn chưng, bị cục một cẳng, và hơn phân nửa người bị phỏng cấp 3…Nếu anh nói như dậy là hổng sao thì, thiệt, ông Dân hổng sao hết.” Tui cám ơn cổ, rồi tui đi.    


Trưa hôm đó tui hổng chơi ping-pong bởi vì tui quá lo dìa ông Dân. Tui có cái ý nghỉ là, có lẻ, ông đả chết rồi, nhưng hổng có ai muốn nói điều đó, bởi dì cái luật ở đây là phải báo cho thân nhưng trước rồi mới báo cho người khác, hay đại lọi như dậy. Ai mà biết!  Và tinh thần tui đang đi xuống cống Hà thành, tui đi lan than một mình, dừa đi tui dừa đá mấy cục đá trên đường, mấy cái hộp lon và mấy cái khỉ gì đó.    


Cuối cùng, khi tui trở lại giường của tui thì có thơ cho tui để trên giường, nhửng lá thơ gửi từ đời nào cuối cùng củng bắt được tui ở đây.  Má tui gửi thơ nói là nhà của tụi tui đả bị cháy, và bị cháy rụi hàon toàn, và hổng có bảo hiểm hay gì hết nên Má phải dô ở nhà tế bần. Má nói là nhà bị bắt lửa cháy khi cô Phượng đang xấy lông cho con mèo cổ dừa tắm cong, và cô dùng máy sấy tóc để sấy mèo, rồi thì hổng biết con mèo bị bắc lửa hay cái máy sấy tóc bị bắc lửa, cổ liệng cái máy sấy đang cháy hay con mèo đang cháy chạy tùm lum, và chiện là như vậy đó.  Và Má nói, từ bây giờ tui phải nhờ hội tế bần “Các Ma Sơ Nhỏ của Người Nghèo” chiển thơ tới Má.  Tui nghĩ ra là trong nhiều năm tới sẻ có nhiều nước mắt lắm.


Có một thơ nửa gửi cho tui, nói là “Thưa Ông Lâm: Ông đã được chọn lọc để mà có thể trúng giải một chiếc xe hơi Bông-Tét Dì-Tình-Yêu mới toanh, nếu ông chỉ cần gửi lại cái thẻ ghi lời hứa là sẽ mua bộ tự điển bách khoa toàn thư tuyệt vời này và một cuốn sách cập nhật cho bộ tự điển vào mỗi năm cho đến cuối đời của ông, với giá chỉ 75 đô-la mỗi năm.”  Tui quăng cái thơ này dô xọt rát.  Một thằng ngốc như tui thì muốn cái khỉ gì từ bộ tự điểng bắch khoa? Và ngoài ra, tui củng cóc biết lái se.    


Nhưng lá thơ thứ ba là thư riêng viết cho tui, và đằng sao bao thơ có ghi, “Mỹ Duyên, Hộp thơ Tổng Hợp, Cầu Kem, Bang MÁT.”  Bàn tay tui run góa cở, làm tui mở bao thơ hổng muốn được nửa.    

“Anh Lâm mến,” Duyên viết, “Má em đã chuyển thơ của anh tới em, những lá thơ mà bác gái đã đưa cho Má. Em rất đau xót khi biết là anh đang đi lính và phải tham dự vào một cuộc chiến tranh ghê rợn và phi đạo đức.” Duyên nói là cổ biết nó ghê sợ cở nào, với tấc cả sự diết chóc, bằm sương nác thịch đang xảy ra, và tấc cả. “Nó đã lấy mất đi một phần lương tâm của anh khi anh tham gia vào cuộc chiến, mặc dù em biết là anh đã bị ép buộc, và đó không phải ý của anh.” 


Duyên viết là chắc là tui khổ lắm bởi vì hổng có guần áo sạch để mặc, hổng có thức ăn tươi để ăng, và tất cả, nhưng mà cổ thiệc hổng hiểu tui nói gì khi tui viết là tui phải “nằm úp mặc dô cái đám kức sỉ quan trong hai ngày”    


“Em không thể tin nổi,” cổ nói, “là người ta lại có thể bắt anh làm cái điều tục tĩu đến như vậy.”  Tui nghỉ là có lẽ trong thơ trước, đúng ra tui nên dải thích rỏ hơn cho Duyên hiểu cái chiện nằm úp mặc dô kức.    


Dù sao đi nửa, Duyên nói là “Chúng ta đang tổ chức những cuộc biểu tình lớn chống lại bọn heo phát xít để mà có thể chấm dứt cuộc chiến tranh kinh khiếp và phi đạo đức và hãy để tiếng nói của dân chúng được nghe.” Cổ nói mấy chiện đại loại như dậy hết một trang thơ luôn hay sao đó, nhưng mà toàn bộ mấy cái khỉ mà cô viết tui thấy có vẻ dống nhau hết. Nhưng dù sao, tui củng đọc hết và đọc kỷ bởi dì chỉ thấy tuồng chử của Duyên thui củng đủ làm cho cái bụng tui ót éc phập phồng rồi.    


“Cuối cùng,” Duyên viếc ở phần cuối, “anh đã gặp lại được Bửu, và em biết là anh rất vui vì có một người bạn trong hoàn cảnh khốn khó.” Cổ củng gửi lời thăm hỏi tới thằng Bửu, và trong phần tái bút, cô nói là cổ kiếm được chúc tiền nhờ trình diển trong một bang nhạc nhỏ khoẳng hai ngày mổi từng tại một quán cà phê gần trường Đại Học Há Vợt, niếu tui có đi tới đó để kiếm cổ. Cổ nói nhóm của cổ có tên là Trứng Nức. Kể từ đó, tui bắc đầu kiếm cớ để đi tới Đại Học Há Vợt.    


Tối hôm đó, tui dọn dẹp đồ khỉ của tui để trở dìa nhà để mà nhận Guân Chương Danh Dự và gặp Tổng Thống Hoa Kỳ. Nhưng mà tui hổng có cái khỉ gì hết để đem đi ngoại trừ bộ quần áo ngủ pi da ma và bàn chải răng, lưởi lam cạo râu ngừi ta cho tui ở bịnh diện, bởi vì mọi thứ tui có đang ở căn cứ Pleiku. Nhưng mà có một ông Trung Tá nhỏ con nhưng tốt bụng từ Lực Lượng Dã Chiến tới, và ổng nói, “Bỏ mấy cái khỉ đó đi, Lâm – Tụi tao sẻ đặt cho chú mày một bộ quân phục mới toanh, may riêng cho chú mày – ngay tối hôm nay, sẽ có hai tá dân mít thợ may ở Sài Gòn cùng nhau may đồ cho chú mày, bởi vì chú mày hổng thể mặc đồ ngủ để gặp Tổng Thống đâu.”  Ông trung tá nói là ổng sẻ đi kèm tui tới Hoa Thịnh Đốn, lo cho tui có chổ ở, chổ ăng đàng hoàng dà sẻ đưa tui đi tới bấc cứ chổ nào, và ổng củng sẻ dạy tui cắch sử xự luôn, đại loại là như dậy.    


Ổng tên là ông Trung Tá Giao.    


Tui chơi một dán ping-pong cuối cùng tối hôm đó, dới một tay từ bộ chỉ huy của trung đội Lực Lượng Dã Chiến, và tay này được xem là vô địc bóng bàn trong quân đội hay đại lọi như dậy. Đó là một tay nhỏ con nhưng dẻo dai, tên này hông thèm nhìn dô mắt tui nửa, hơn nửa, hắn đem theo cây dợt riêng của hắn, bỏ trong cái túi bằng da. Khi mà tui dức đẹp vô đít tên này mấy ván, hắn nghỉ chơi và nói rằng cái đám banh bị hư hết rồi, bởi dì hơi ẩm đả làm hư hết banh. Rồi hắn cuốn gói cuốn dợt đi dìa, bỏ lại một đống banh hắn đả mang tới, tui hổng có phiền lòng cái điều này, bởi vì người ta có thể xài chúng ở đây, trong phòng giải trí của bịnh diện.    


Sáng hôm sau rui rời bịnh diện, một y tá tới đưa tui một phong thơ có tên tui trên đó. Tui mở ra coi, đó là lá  thơ ông Dân gởi cho tui, cuối cùng thì ổng đả hổng sao, và thơ diết như vầy:  


Lâm thân  


Tôi xin lỗi chú, đã không còn thời gian để mà chúng ta gặp nhau trước khi tôi rời quân y viện.  Các bác sĩ đã quyết định thật nhanh, và trước khi tôi biết quyết định của họ, họ đã dời tôi đi đến chỗ khác, nhưng mà tôi đã xin được nấn ná thêm để viết lá thơ này, bởi vì chú đã thật tốt với tôi trong thời gian tôi ở đây.    


Lâm, tôi có thể cảm nhận được là chú đang rất gần một sự kiện trọng đại trong đời chú, một sự biến chuyển, hay một biến cố quan trọng làm thay đổi hướng đi của chú, và chú phải chụp lấy thời cơ, đừng để lỡ mất cơ hội. Khi tôi nghĩ lại về thời gian gần chú, tôi nhớ là tôi có thấy cái gì đó trong mắt của chú, như một ánh lửa nhỏ thỉnh thoảng lóe lên, nhất là khi chú cười, và trong những lúc như vậy, tôi tin rằng tôi đã thấy được cái căn nguyên của khả năng của chúng ta – khả năng của loài người – khả năng để tư duy, sáng tạo và hiện hữu.    


Cuộc chiến tranh này không phải dành cho chú, anh bạn của tôi à – và cũng không dành cho tôi – và tôi đã thoát khỏi nó rồi, và tôi cũng quả quyết là mai này chú cũng sẽ vượt qua nó. Câu hỏi then chốt là chú sẽ làm gì?  Tôi không nghĩ chú là một tên ngố tí nào cả.  Có lẽ, nếu đo lường bằng những bài test hoặc bằng sự phán quyết của kẻ khờ, chú có thể rơi vào cạm bẫy này, hay cạm bẫy khác, thế nhưng sâu thăm thẳm, Lâm, tôi đã thấy được ánh hào quang sáng rực của sự hiếu kỳ đang bừng cháy sâu trong tâm của chú. Hãy đón nhận lấy ngọn thủy triều, anh bạn trẻ của tôi, và chú sẽ được ra khơi, hãy làm cho con nước làm việc cho chú, hãy chiến đấu với mực nước cạn và những va chạm làm cản trở con tàu, và đừng bao giờ chùn bước, đừng bao giờ đầu hàng. Lâm, chú là một anh chàng rất tốt, chú là một người thật quảng đại.  


Người bạn của chú  


DÂN      


Tui đọc đi đọc lại thơ của ông Dân mười lần hay hai chục lần dì đó, và có nhiều thứ trong đó tui hổng hiểu. Ý tui nói là, tui nghĩ là tôi hiểu ổng muốn nói dì, nhưng có nhiều câu dà nhiều chử tui hổng nghỉ ra nổi nghỉa của nó. Sáng hôm sao Trung Tá Giao tới và nói là tui dới ổng phải đi ngay bi giờ, đầu tiên là xuống Sài Gòn để lấy cái bộ quân phục mới mà 20 thợ may Mít đả cùng may cho tui hồi tối hôm goa, rồi dìa thẳng nước Mỹ, và tất cả. Tui đưa cho ổng coi lá thơ của ông Dân và hỏi ổng chính xác cái thơ đó nói cái gì vậy, rồi Trung Tá Giao liếc dô nó rồi đưa lại tui rồi nói, “Lâm nè, theo tao thấy thì ông này nói quá rỏ ràng trong thơ, là chú mày tốt hơn hết là đừng có địc tầm bậy tầm bạ mọi thứ lên khi mà Tổng Thống cài guân chương cho chú mày. Chú mày nhớ chứ?”


(Hết chương 7)  
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-01 17:13:28Phù Vân>
CƯỜI CHÚT CHƠI , CÁC BẠN
 
" ANH ƠI ! BƠM EM PHÁT... THÔI THÌ QUAY ĐÍT VÀO ĐÂY ! "
 
Thời bủi kĩ thuật số đì gi tồ cây kim đồng hồ chọt con ngừi chạy cong đui đến nỗi viết chữ cũng fải ngắn gọn, nói chiện cũn nên vắn tắc...đôi khi cũng làm cho Phù Vân hỏng hỉu nhữn mẫu đối thọi này nữa các bạn à !
Cong nhựn tiến Diệc mến iu thiệt là dễ thươn đáo để...GHÊ  !
Cô em bắc kì múibỉn, mít Ẹc và béhộpngố vốn là nhữn chiên da ngọng ngịu de kiu có hỉu hông? dịch wa tiếng sề gòong cho tỷ đả thông dí nhen !
nge mừ cứ ngờ ngợ gờn gợn ửng đỏ đôi má đào lộn hột của tỷ làm sao 
 
[/align]

[/align][/align] 


Có một em tuổi dậy thi ở Hà-Nội vừa dắt xe ra khỏi cửa thì vỏ xẹp lép do hết hơi.
Dắt xe ra đầu đường, vừa trông thấy anh thợ sửa xe, cô nàng liền gọi to:

- Anh ơi, "bơm em phát"!



[/align]Anh thợ sửa xe nhìn rồi đáp:



[/align]- Non thế bơm cái gi?



[/align]Đang vội nên cô gái nhanh nhẩu:



[/align]- Tối qua em vừa sờ rồi, chưa thủng đâu, cứ bơm đi!



[/align]Anh thợ sửa xe bèn lắc đầu:



[/align]- Thôi thì quay đít vào đây...
                                                                            
                                                                             

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-09 15:03:45dohop>


 
 
  LÂM NGÔ - CHƯƠNG TÁM - PHẦN 1
http://www.box.net/shared/yrrlgmu3s1uvsia9x9gk



Chú thích:
 
Băng Lan = Iceland
 
Ca-li = California, một bang ở miền Tây Hoa Kỳ.

Cạp Thồ = Capitol, Nhà Quốc Hội Hoa Kỳ ở Hoa Thịnh Đốn (Washington)

 
“Dân Nẩu Bí Và Lỳ Hiu” = “The Beverly Hillbillies.” Chương trình TV hài hước phát sóng trên đài CBS từ năm 1962 đến 1971.
 
Doãn Sơn = Tổng Thống Johnson của Hoa Kỳ
 
Em Bì = M.P., Quân cảnh
 
Giẹc Hồ =  Jethro, một nhân vật trong chương trình  “The Beverly Hillbillies.” (“Dân Nẩu Bí Và Lỳ Hiu”).
 
Tét Xát = Texas, bang lớn nhất của Hoa Kỳ.
 
“Trăm Đồng Sáu Cô” = San Francisco, một thành phố nổi tiếng ở Hoa Kỳ

 
Trang chú thích: xin nhấn ở đây
 
 
 
(Chương 8 – Phần 1)
 
 
Chúng tui đan bay thiệc cao trên biển Thái Bình Dương thì Trung Tá Giao nói dới tui nào là tui sẽ thành một đại anh hùng, tui sẽ là Bát Ngô dĩ đại sống mãi trong xự nghiệp của chúng ta khi chúng tui trở dìa Hoa Kỳ. Ổng nói là quần chúng sẻ xếp hàng, diển hành chào đón tui, sẻ cảm động dà khóc, đại loại khỉ khọt như dậy, đến nổi tui sẻ hổng thể mua được một lon nước hay một món đồ ăng cho chính tui, bởi dì ai củng chờ đợi để mua nước, mua đồ ăn cho tui. Ổng còn nói là Quân Đội sẻ còn đưa tui đi đây đi đó để cổ động tiên triền cho phong trào mua công khố phiếu, phong trào đi bộ đội tham da ngỉa dụ guân xự, đại loại nhửng thứ khỉ rác rưởi như dậy, và tui sẻ được tiếp đải như “một ông hoàng.” Dìa chiện này thì Trung Tá Giao có phần đúng.
 
 
Khi chúng tui đáp xuốn phi trường “Trăm Đồng Sáu Cô”, một đám đông thiệt bự đang chờ chúng tui xuóng máy bay. Ngừi ta cầm bảng dà biểu ngử hay đại lọi như dậy. Trung Tá Giao nhìn ra cửa sổ máy bây rồi nói là ổng rất ngạc nhiên tại sao hổng thấy bang nhạc hành khúc nào ra chào đón hai đứa tui. Nhưng ròi tui sẻ rỏ là cái đám đông như dậy củng là góa đủ cho tụi tui rồi.
 
 
Chiện đầu tiên sải ra khi chúng tui bước xuống máy bay là đám đông bắc đầu ca hát cho tụi tui nghe đại lọi như là như có tên khùng trong cái gì đó rồi một trái cá chua thiệc bự bay dô mặc Trung tá Giao. Sau đó thì cái khỉ gì củng trở thành điên khùng khỉ khọt y như mấy câu hát đó. Có cảnh sát ở đó nhưng cái đám đông quần chúng này tràn lấn cảnh xát rồi tràng lên luôn tới chổ tụi tui và la rống đủ thứ lời dơ bẩn dà tục tiểu, có tới hai ngàng mạng, râu ria dài và bù xù hay đại loại như dậy, và đây là cái cảnh đáng sợ nhức mà tui đả thấy kể từ khi tui trở lại ruộng lúa nơi mà thằng Bửu bị giết.
 
 
Trung tá Giao đang cố gắn lau xạch cà chua trên mặc ổng dà cư xử cho đàng hoàn, nhưng mà tui nghỉ là, kệ mẹ dới phẩm cách, phẩm chất cái con khỉ dì, bởi dì tụi tui một chọi một ngàn, và hổng có dủ khí để hổ trợ. Bởi dậy, tui bắc đầu chạy.
 
 
Cái đám guần chúng đó củng chắc chắng là đang kiếm cái khỉ dì đó để dí cho dui, bởi dì ai củng bắc đầu rượt theo tui như là bọn chúng thường làm khi tui còn nhỏ, cái đám này dừa chạy dừa la hò la hét, guơ biểu ngử. Tui chạy gần hết khỉ cái đường băng ở sân bay, rùi trở lại tới chổ máy bay đáp lần nửa, chiện này còn ghê hơn là cái đám guậy phá lột bắp Ne bơ rát ca rượt tui ở trận Túc Cầu Cam Cuối Mùa nửa.  Cúi cùng, tui chạy dô một cái L. rồi ngồi trên bồn cầu và khóa cửa cho tới lúc tui nghỉ là cái đám guần chúng đả chịu thua dà đả dìa nhà rồi. Chắc là tui đả ngồi ở đó một tiếng hay đại lọi như dậy.
 
 
Khi tui đi ra và đi bộ xuống hành lang thì thấy Trung Tá Giao ở đó, chung guanh ổng là một trung đội cảnh sát và quân cảnh Em Bì, ổng coi bộ rất thiểu nảo, thấy tui ổng mừng lắm. “Lẹ lên, Lâm!” ổng nói. “Ngừi ta phải neo máy bay lại chờ tụi mình để bay tới Hoa Thịnh Đốn.”
 
 
Khi tụi tui lên máy bay để tới Hoa Thịnh Đốn, củng có một đám phái đoàn dâng sự trên máy bay, và Trung Tá Giao dới tui ngồi ở hàng ghế trước. Máy bay chưa cất cánh mà cái đám người chung quanh tụi tui đả đứng dậy kiếm chổ khác ngồi đàng sau đuôi máy bay rồi. Tui mới hỏi Trung tá Giao tại sao có chiện như dậy, rồi ổng nói có thể là bởi dì tụi tui có mùi hơi ngộ hay đại lọi như dậy. Ổng nói tui đừng có bậng tâm. Ổng nói là mọi thứ sẻ tốt hơn khi tới Hoa Thịnh Đốn. Tui hy dọng như vậy, bởi gì ngay cả một tên khờ như tui củng thể thấy ra được là từ nải dờ, mấy thứ sảy ra điều hổng giống như ông trung tá đả từng nói.
 

Ngô Lâm và Lâm Tượng Đài Hoa Thịnh Đốn (Washington)
 
 
 
 
Khi máy bay tới Hoa Thịnh Đốn, tui mừng đến nổi muốn nổ banh luôn!  Tui có thể thấy Tượng Đài Hoa Thịnh Đốn như cây diết chì dựng đứng và tòa nhà quốc hội Cạp Thồ của Hoa Kỳ và mọi thứ từ cửa sổ mà trước đây tui chỉ thấy được trong hình, và bây giờ tất cả trước mắc tui, thiệc như là mưa gió. Quân đội đả gởi một chiếc se ra để đón tụi tui và đưa tới một khách xạn thiệc là đẹp đẻ, dới thang máy và nhiều thứ và có ngừi kéo mấy cái đồ khỉ dùm cho bạn. Tui chưa từng dô thang máy bao dờ.
 
 



Toà nhà Cạp Thồ (Capitol) ở Hoa Thịnh Đốn

 
 
 
Sau khi tụi tui dô phòng và xiếp mọi thứ xong, Trung tá Giao tới phòng tui và nói là chúng tui sẻ ra ngoài để giải khác tại một cái ba nhỏ, ổng nhớ là chổ đó có nhiều gái đẹp lắm, rồi ổng nói là ở đây khác dới Ca-li nhìu lắm bởi dì ngừi mở miền Đông là ngừi dăng minh hay đại loại như dậy. Ổng bị sai bét một lần nửa.
 
 
Tụi tui ngồi ở một bàn rồi Trung tá Giao kiêu bia cho tui và cái gì đó cho ổng, rồi ổng bắc đầu dạy tui ngày mai tui phải đi đứng ăng nói ra làm sao khi Tổng Thống gài guân chương dô áo tui.
 
 
Ổng đang nói nửa chừng thì có một cô gái xinh sắng tới bàn tụi tui và Trung tá Giao nhìn lên rùi kiêu cổ lấy thiêm hai cái bia nửa, tui nghỉ là ổng tưởng cô này là bồi bàn. Nhưng cổ nhìn xuống rồi nói, “Một ly nước miếng còn nóng tui củng hổng thèm lấy cho ông nửa, cái đồ dơ bẩn, cái đồ bú…” Rồi cổ goay qua tui rồi nói, “Ê, khỉ đột bự, hôm nay ngươi ăn thịt được mấy em bé rồi?”
 
 
Rồi thì tụi tui trở dìa khách sạn từ lúc đó, rồi kiêu bia từ phòng tụi tui, và Trung Tá giao mới có thể nói xong nhửng dì tui cần phải làm dào ngày mai.
 
 
Sáng hôm sau tụi tui thức dậy sớm dà sảng khái rồi đi bộ đến Tòa Bạch Ốc, nơi Tổng Thống ở. Đó là một căn nhà thiệc đẹp, dới thảm cỏ xanh bự, cái biệc thự này củng bự cở cái tòa thị xảnh ở Mỏ Bài.  Có thiệc là nhiều ngừi trong quân đội ở đó bắc tay tui liên tục như bơm hơi rồi nói tui thiệc là một ngừi đứng đắng, cao thượng cao gúy, vỉ đại, rồi thì tới giờ nhận huân chương.
 
 
Tổng Thống là một ông già bự con nói chiện giống trong phim cao bồi Tét Xát hay đại lọi như dậy, dà có một đội ngủ nhân diên tập trung ở đó dống như là người ở hay là bồi bàn, thợ lau chùi, hay dống dậy, nhưng tấc cả đả ra ngoài trong khu vường đầy bông hồng, dưới ánh nắng bang mai.
 
 
 
 




Ngô Lâm và Tổng Thống Doãn Sơn (Johnson)
   
 
 
Một tay từ quân đội bắc đầu đọc mấy cái khỉ bậy bạ dì đó và ai củng chú ý lắng nge, trừ tui ra, bởi dì tui đang chết đói, vì chưa có một miếng điểm tâm trong bụng. Cúi cùng tên đó củng nói song, rồi Tổng Thống bước tới lấy guân chương từ một cái hộp rồi gài lên ngực áo tui. Rồi ổng bắc tay tui rồi toàn bộ mấy ngừi này bắc đầu chụp hình té lọe và dổ tay hay đại loại như dậy.
 
 
Tui nghỉ là chắc mọi diệc đả xong xui, và tui có thể ra khỏi cái chốn khỉ này, nhưng Tổng Thống, ổng dẩn còn đứng ở đó, nhìn tui hơi ngộ ngỉnh. Cuối cùng, Tổng Thống nói, “Ê nhóc, có phải tiếng gầm gừ ọt ẹc đó kiêu từ bụng chú mày phải hông?”
 
 
Tui liếc goa Trung Tá Giao nhưng ổng chỉ trợn mắc lên, nên tui mới gậc đầu, rồi tui nói, “Ừa!” rồi Tổng Thống nói, “Tưởng cái gì chứ, dải guyết cái chiện đó dể ẹt, chú mày theo tao qua đây kiếm cái gì ăng đi!”
 
 
Tui theo ổng dô trong một cái phòng nhỏ tròn tròn, rồi Tổng Thống kiêu một anh chàng ăng mặc dống bồi bàn đem điểm tâm tới cho tui. Chỉ có hai đứa tụi tui ở trong đó, và trong khi chờ điểm tâm, ổng bắc đầu hỏi tui ít thứ, thí dụ tui có biếc tại sao tui phải goánh VC hông, rồi thì ngừi ta có đối xử đàng hoàng dới tui trong quân đội hông. Tui chỉ gậc đầu và sau một hồi ổng hổng hỏi nửa dà mọi chiện trở nên im lặng, rồi ổng nói, “Chú có muốn coi TV khi tụi mình chờ đồ ăn hông?”
 
 


 

Dân Nẩu Bí Và Lỳ Hiu




 
Tui gậc đầu lần nửa, rồi Tổng Thống bậc TV kế bên bàn của ổng, rồi tụi tui coi “Dân nẩu Bí Và Lỳ Hiu.” Tổng Thống có vẻ khoái lắm và nói ổng xem chương trìn này mổi ngày và ổng thấy tui giống nhân dật Giẹc Hồ trong TV. Điểm tâm xong, Tổng Thống hỏi tui có muốn ổng dẩn đi quanh nhà cho biết hông, và tui nói, “Ừ,” và rồi tụi tui đi. Khi tụi tui ra ngoài, cái đám mấy anh chàng thợ chụ hình đi lòng dòng theo tụi tui, lúc đó, Tổng Thống quết định ngồi xuống một băng ghế nhỏ rồi ổng nói dới tui,  “Ê chú em, chú em đả bị thương  phải hông?” và tui gậc đầu, rồi ổng nói, “Nè, chú coi nè,” và Tổng Thống kéo áo lên để khoe tui một dết thẹo củ thiệt bự trên bụng ổng, nơi mà ổng bị mổ hay sao sao đó, rồi ổng hỏi, “Chú em bị thương chổ nào đâu?” Và bởi dậy, tui cởi guần ra để cho ổng thấy dấu đạn của tui. Rồi thì, cả đám mấy anh chàng chụp hình ào tới bắc đầu chụp hình liên tục, và một vài tay khác củng chạy tới, dội dàng nơ tui ra chổ khác, tới chổ Trung Tá Giao đang chờ.
 
 
Trưa hôm đó ở khách sạn của tụi tui, Trung Tá Giao bấc thình lình tung cửa dô phòng tui với một mớ báo chí trên tay, ôi trời ơi, ổng đang nổi khùng lên. Ổng bắc đầu rống lên rồi chửi thề om xòm rồi quăn cái đống báo đó lên dường tui và tui có thể thấy hình của tui ở trang đầu tiên, đang khoe cái đít bự tổ bố của tui và Tổng Thống củng kéo áo lên khoe thẹo. Một tờ báo còn vẻ một lằng đen lên hai mắc của tui để ngừi ta hổng nhận ra tui, y như là ngừi ta hay làm dới mấy cái hình tục tiểu.
 
 
Và cái tít dưới hình thì ghi là  “Tổng Thống Doan Sơn và Anh Hùng Chiến Tranh Đang Thư Giãn ở Vườn Hồng”
 
 
“Lâm, sao mày ngu quá dậy!” Trung tá Giao nói. “Sao mày có thể làm chiện như dày với tao? Tao tiêu tùng rồi.  Sự nghiệp của tao chắc sắp sửa dô… lăng rồi!”
 
 
“Tui đâu có biết,” tui nói, “nhưng mà tui ráng làm theo lẻ phải.”
 
 
Dù sao đi nửa, sau cái dụ đó, đời tui một lần nửa đen như mỏ chó, nhưng mà ngừi ta dẩn còn chưa dẹp hết sự hy vọng vào tui.   Quân đội đả guyết định là tui sẻ đi tua để có thiêm người ghi tên đi lính cho cuộc chiến, dà Trung Tá Giao đả kiếm ai đó diết bài diển văn cho tui. Bài diển dăng đó dài và nhét đủ mấy thứ như “Trong thời điểm gian khổ, hổng có gì danh dự và để bày tỏ lòng ái quấc hơn là phục vụ đất nước trong Quân Đội,” và cả đám rác rưởi thúi goắc như dậy. Dấn đề là tui hổng thể nào nhét được cái bài diển văng đó dô đầu. Ừ mà tui có thể thấy hết mấy chử đó trong đầu tui, nhưng tới khi tui cần đọc ra thì mọi thứ chử đó quậy dới nhau thành giống như một bải sình lầy.
 
 
Trung Tá Giao phải làm diệc một mình dới tui. Ổng bắc tui thức tới nửa điêm mổi ngày, ráng đọc diển văng cho iêm xui, nhưng cuối cùng ổng đưa hai tay lên đầu hàng rồi nói, “Tao hổng thể nghỉ là cách này xài được!”
 
 
Cuối cùng ổng ngỉ ra được một ý kiến.  “Lâm,” ổng nói, “đây là cách tụi mình xẻ làm.  Tao sẻ tỉa cái bài diển văng ngắng gọn, để mà chú mày chỉ cần nói vài thứ.  Mình sẻ thử cách này.”  Rồi thì ổng tỉa ngắn hơn, rồi ngắng hơn nửa, rồi tỉa nửa, cho đến khi ổng thỏa mản là tui sẻ nhớ bài diển dăn và tui sẻ hổng có vẻ giống một tên ngố. Và cuối cùng, toàn bộ tui phải nói là “Hảy tham gia Quân Đội và đấu tranh cho tự do.”
 
 
Trạm dừng đầu tiên của tụi tui là một trường đại học nhỏ, có vài phóng diên và phó nhòm ở đó, và tụi tui ở trên sân khấu của một giảng đường thiệt bự. Trung Tá Giao đứng lên và bắt đầu bài diển dăng mà đúng ra tui phải đọc. Rồi khi ổng đọc song, ổng nói, “Và bi dờ, chúng ta sẻ được vài lời từ một chiến sỉ mới được Guân Chương Danh Dự cao quý của Quốc Hội, xin giới thiệu Binh Nhức Ngô Lâm,” rồi ổng ra dấu cho tui bước tới.  Một số người đang dổ tay, và khi tiếng dổ tay chấm dứt, tui đưa ngừi tới rồi nói, “Hảy tham gia Quân Đội và đấu tranh cho tự do.”
 
 
Tui đoáng là ngừi ta chờ tui nói thiêm, nhưng mà tui đả được lịnh nói nhiêu đó, bởi thế tui chỉ đứng đó, ai củng nhìn tui hết, và tui thì nhìn họ lại. Rồi bấc thình lình, ai đó ở hàng ghế trên cùng la lên, “Ông nghỉ như thế nào dìa cuộc chiến tranh này?”  Và tui nói cái ý nghỉ đầu tiên tới trong đầu tui, đó là, “Nó là một đống kức.”
 
 
Trung tá Giao tới chụp cái mi-cờ-rô kéo ra xa khỏi chổ tui và bắc tui ngồi xuống, nhưng tấc cả phóng diên ghi chép liên tục trong sổ tay của họ, và cái đám phó nhòm thì chụp hình liên tu, và mọi người trong đám khán thính dả khoái điên luôn, người ta nhảy lên nhải xuốn và la hoang hô hoan hô. Trung tá Giao tức tốc đưa tui ra ngoài, và tụi tui lên xe hơi phi thiệc nhanh ra khỏi phố, và ông trung tá hổng nói dì dới tui hết, nhưng ổng nói cái gì đó dới chính ổng, rồi ổng cười một cách kỳ cục, dống như một tên khùng.
 
 
 
Sáng hôm xau, tụi tui đang ở khách sạng và chuẩn bị đọc diển văng lần thứ hai thì điện thoại reo. Cú điện thoại này là dành cho Trung tá Giao.  Ngừi nào đó ở đầu dây bên kia có vẻ dành hết phần nói chiện, và ông trung tá chỉ làm cái phần nghe và chỉ nói “Dạ thưa, vâng” thiệc là nhiều lần,  và thỉnh thoản, ổng liếc nhìn tui. Cuối cùng, khi ổng gác điện thọi suốn, ổng mới nói, “Nè, Lâm, chú mày đả dức đẹp mọi thứ rùi. Tua của chúng ta đả bị căng-xeo. Chấm hết. Tao đả bị chiển nhiệm sở dìa một trạm khí tượng ở Băng Lan, tao hổng biếc và củng cóc cần biết cái số phận của cái đít bự đáng tiếc của chú mày.  Tui hỏi Trung Tá Giao là hai đứa tụi tui có thể uống Cô ca cô la bi dờ hông, rồi ổng nhìn tui trong một phúc, rồi bắc đầu nói cái gì đó dới chính ổng, rồi ổng cười một cách kỳ cục, dống như một tên khùng.
 
(Hết phần 1, Chương 8)
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-06 00:48:32triart>

Cà Na có bức ảnh " thời sự " này tặng Câu lạc bộ Tri âm. Đặc biệt là "Ông Tư ", Mr Ec & dohop

Nợ nước non...

Cà Na

Càna à,mrec thấy bên vườn Cà có :




Mắt em buồn Sầu muộn...vì
nợ Nước non...       [ cho đủ cặp ]




Dạo này Càna luyện chiu "Cái thực trong cái vô thực " được tám thành trừu tượng rùi a ,hihi chỉ là một góc nhìn khác ,có thể không đẹp hình thức nhưng đẹp nội dung a.

Bi chừ một nhẹ nhàng "Hoài cổ " cho nhà OngTư





📎 0cuathuongtu
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-07-14 13:28:48dohop>


 
  LÂM NGÔ - CHƯƠNG TÁM - PHẦN 2
LÂM NGÔ - CHƯƠNG CHÍN - PHẦN 1
 


Chú thích:
 
Quan Rít = Quân Y Viện Walter Reed ở Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn, Hoa Kỳ
 
Phước Định= Fort Dix. Căn cứ quân sự của Hoa Kỳ ở New Jersey


Trang chú thích: xin nhấn ở đây 
 


(Chương 8 – Phần 2)

Ngừi ta chiển tui dìa Phước Định sau chiện đó, dà tui nhận nhịm xở ở Đại Đội Hơi Nóng.  Xuốc một ngày và hết nửa điêm, tui phải xúc than đá bỏ dô mấy cái nồi xúp de để mà trại lính được ấm áp. Đại đội trưởng là một cái anh chàng già già thuột cái tuýp ngừi hổng còn màng tới cái con khỉ dì nửa, và ổng nói là khi mà tui tới làm ở chổ của ổng thì tui chỉ còn có hai năm trong Quân đội rồi giải ngủ, và nếu tui giử cho hai cái lổ mủi của tui xạch xẻ thì mọi chiện sẻ iêm xuôi. Dà tui đang ráng làm điều đó. Tui suy nghỉ rất nhiều dìa má tui, dìa thằng Bửu, dìa cái cơ sở đánh tôm nho nhỏ,  tui nghỉ tới Duyên ở Đại Học Há-Vợt, và cùng lúc tui củng chơi ping-pong.
 
 
Một ngày mùa xuân, có một thông cáo nói là ngừi ta xắp có một tua đấu bóng bàn, và ngừi thắng giải sẻ được đi tới Hoa Thịnh Đốn để chơi giải vô địch Toàn Quân Đội. Tui ghi tên tui dô cuộc thi và thắng giải một cách dể ẹt bởi gì  tui chỉ có một đối thủ chơi hay, nhưng mấy ngón tay của tay này đả bị bay mấc tiêu trong chiến tranh nên hắn cứ làm rớt cái vợt xuống đất hay lên bàng goài.
 
 
Tuần kế tới tui được gởi tới Hoa Thịnh Đốn và cuộc thi đấu được tổ chứt ở Bịnh Diện Quan Rít, nơi mà có nhiều anh chàng thương binh coi tụi tui chơi. Tui thắng trận đầu dể dàng như ăn khoai mì trong trại cải tạo, trận thứ hai củng dể ẹc như ăn cơm độn, nhưng trận thứ ba, tui huề dới một tên nhỏ con lóc chóc, tên này làm đủ trò làm banh quay xiên xẹo tùm lum hết và tui muốn chóng mặc dới cái tên này, như là bị hắn guất dô đít mấy cú. Hắn đả dẩn trước tui hai séc 4 – 2 dà tui thấy là tui sắp thua rồi, nhưng bấc thình lìn tui nhìn dô đám đông và thấy, còn ai khác nửa ngồi trên xe lăng , chính là Trung Úy Dân ngày trước ở bịnh diện Đà Nẻng!
 
 
Tụi tui có một chúc nghỉ xả hơi giửa mấy xéc nên tui tới chổ ông Dân rồi nhìn xuốn, hai chưng của ổng đâu mấc tiêu rùi.
 
 
“Ngừi ta phải cắc bỏ nó, Lâm,” ổng nói, “nhưng ngoài cái chiện đó ra, tôi hông sao hết.”
 
 
Ngừi ta củng đả tháo cái băng trên mặc của ổng, và tui thấy nhửng cái thẹo ghê ghớm nơi ổng bị phỏng dà bị cháy khi xe thiếc dáp của ổng bị cháy.  Hơn nửa, ổng vẩn còn có một cái ống chạy dô người ống từ một cái bình treo trên cây cột gắn dô xe lăng.
 
 
“Người ta nói là ngừi ta sẻ để y nguyên như dậy luôn,” ông Dân nói. “Ngừi ta nghỉ là mấy thứ này củng đẹp, giống như đồ trang sức cho tôi.
 
 
Dù sao đi nửa, ổng ưởn tới rồi nhìn thẳng dô mắc tui, rồi nói, “Lâm, tôi tin là chú có thể làm bấc cứ thứ khỉ gì mà chú muốn. Tôi đả nhìn kỷ chú chơi, và tôi dám cá là chú sẻ thắng cái tên nhóc con này bởi vì chú chơi ping-pong rất là ghê gớm, và vận mạng của chú là của kẻ vô địch.”
 
 
Tui gậc đầu, củng tới lúc tui phải trở lại bàng, và sau đó, tui hổng bị mấc một điểm nào hết, tui tiếp tục thắng để dô chung kết và thắng giải toàn cuộc đấu.
 
 
Tui típ tục ở Quan Rít khoản 3 ngày, và tui và ông Dân có dịp dành thời gian cho nhau. Tui đẩy ổng đi đây đó trên se lăn, thỉnh thoản tụi tui ra ngoài vườn cho ổng lấy thiêm chút ánh nắng, tối đến, tui có thể chơi ác-mo-ni-ca cho ổng nghe như là tui thường làm dới thằng Bửu. Ông Dân dành hầu hết thời gian nói dìa mọi sự diệc – dìa đủ thứ chiện hết – như là dìa lịch xử và triếc học, và một hôm ổng nói dìa thiết Tương Đối của En-xờ-ten, và ý nghỉa của nó đối dới vủ trụ. Mà ngay lúc đó, tui có một miếng dấy trong tay, tui mới vẻ cho ổng thấy nhửng gì tui biết, và nguyên công thức của Thiết Tương Đối, bởi dì đó là nhửng gì tui phải học trong lớp Quang Học Trung Cấp ngày nào khi tui còn ở Đại Học. Ổng xem rồi nói, “Lâm, chú quả thật không bao giờ làm tôi hết ngạc nhiên về chú.”
 
 
Một hôm, khi tui trở dìa căn cứ Phước Định để típ tục xúc than ở Đại Đội Hơi Nóng, có một ông từ Ngủ Giác Đài tới gặp tui, ngực áo của ổng đầy nhóc guân chương, và ổng có một nụ cười thiệt bự trên mặt, ổng nói, “Binh Nhứt Ngô Lâm, tui rất lấy làm xung xướng được thông báo dới chú là chú đả được lựa chọn là một  thành diên của Đội Bóng Bàn Hoa Kỳ để chơi ping-pong tại xứ Tàu Đỏ. Đây là một danh dự đặt biệt, bởi dì lần đầu tiên trong cả một phần tư thế kỷ, đất nước chúng ta sẻ làm một chiện dì đó dính dáng tới cái đám Tàu Đỏ, dà đó là một biến cố quang trọng hơn rất nhiều so dới cái diệc chơi cái trò khỉ ping-pong. Đây là diệc ngoại dao, dà tương lai của nhân loại đang treo tòng teng dưới sợi chỉ mỏng.  Chú hiểu ý tui nói chứ?”
 
 
Tui nhúng vay rồi gậc đầu, nhưng cái dì đó trong tui đang lún chìm. Tui chỉ là một thằng ngố đáng thương, thế mà bi giờ dận mạng của cả thế giới và loài ngừi đang nằm ở trong tay tui.
 
(Hết chương 8)
 



(Chương 9 – Phần 1)

Chú thích:
 
Quíu = Mister Wilkins, thuộc bộ Ngoại Giao Mỹ, đi cùng Đội Bóng Bàn Hoa Kỳ sang Bắc Kinh với Lâm.
 
Trang chú thích: xin nhấn ở đây 
 


Ngô Lâm - Trung Cộng


Chương 9 – Phần 1
 
Và bây dờ, một lầng nửa tui đi nửa dòng trái đất, lần này là Bắc Kinh, bên Tàu.
 
 
Mấy ngừi chơi trong đội ping-pong là nhửng anh chàng thiệc là tốt tới từ đủ tần lớp trong xả hội, dà họ đặt biệt tử tế dới tui.  Cái đám ba Tàu củng thiệc là tốt, và họ là một loại dịt khác dới đám dịt con hay VC mà tui thấy ở Việt Nam.  Thứ nhức, họ rất gọn gàn dà xạch sẻ và rấc lịch xự. Thứ hai, họ hổng có tìm cách diết tui.


 
Bộ Ngoại Giao Mỹ có gởi một tay đi cùng dới tụi tui dới nhiệm dụ là chỉ tụi tui cách cư sử dới đám ngừi Tàu, và trong tấc cả đám ngừi mà tui đả gặp, tay này là tên duy nhức hổng có tử tế lắm. Thiệt tình mà nói, hắn là một cái tên tục tằn. Tên của ổng là ông Quíu, ổng có bộ râu mép mỏng lét, và lúc nào củng xắch một cái cặp táp và lo lắng là dày của ổng hổng có bóng hay quần hổng có thẳng hay là áo hổng sạch. Tui dám cá là mổi buổi sáng sau khi thức dậy, thằng chả Quíu sẻ dùng nước miến đánh bóng cái lổ đích của thằng chả.
 
 
Ông Quíu lúc nào củng guậy tui. “Lâm,” thằng chả  nói, “khi một ngừi Tàu cúi đầu chào chú, chú phải cuối đầu chào lại. Lâm, chú phải xì-stop cái diệc móc guần kéo áo của chú nơi công cộng.  Lâm, mấy cái vết dơ trên quần của chú là cái dì dậy? Lâm, chú mày ăn uống kiểu như con lợn.”
 
 
Có lẻ ổng đả nói đúng cái điều sau  cùng. Cái đám ba Tàu này dùng hai cái que để ăn, và dùng que để mà xúc đồ ăn dô miệng là một điều tui hổng thể tưởng tượng là làm được, bởi dậy mà nhiều đồ ăn được tui xúc hay múc bằng que dô quần áo của tui. Hèn chi mà tui hổng có thấy được nhiều ba Tàu mập ở đây. Chắc bạn đả nghỉ là bây giờ cái đám ba Tàu đả học được cách ăn bằng nỉa rồi chứ.
 
 
Dù xao đi nửa, tụi tui chơi thiệt là nhiều ván banh dới người Tàu và họ có nhiều tay chơi rất hay. Nhưng mà tụi tui hổng chịu thua. Tối tới, ngừi ta lúc nào củng có chiện cho tụi tui làm, như là đi đâu đó để ăn tối, hoặc là nghe gòa nhạc. Một buổi tối, tụi tui hẹn nhau để tới một nhà hàng tên là Dịt Bắc Kinh, và khi tụi tui tới hành lang của khách sạng thì ông Quíu nói, “Lâm, chú phải trở dìa phòng để thay cái áo khác. Cái áo đó làm chú giống như mới dành ăn dới ai hay sao đó.”  Ông Quíu đưa tui tới cái bàn trong quầy tiếp tân của khách sạn, rồi kiêu một ba Tàu biết nói tiếng Anh diết vài chử cho tui bằng tiếng Tàu nói là tui đi tới nhà hàng Dịt Bắc Kinh, rồi ổng nói tui đưa tờ dấy đó cho tài xế se tắc xi.
 
 
“Tụi tui đi trước à ngheng,” Ông Quíu nói. “Chú đưa cái miếng dấy đó cho tài xế rồi người ta sẻ chở chú tới chổ đó.” Bởi dậy, tui trở dìa phòng của tui để thai cái áo khác.
 
 
Dù xao, tui kiếm được một tắc xi trước cửa khách sạng rồi chui dô, và tài xế đề ba chạy liền.  Tui kiếm cái tờ giấy ghi Dịt Tắc Kinh goài hổng ra, tới lúc tui nghỉ ra được là tờ dấy đó đả nằm trong túi cái áo dơ thì xe tui đả chạy tới giửa phố rồi.  Anh chàng tài sế nói guyên thiêng liêng tục dới tui, tui ngỉ là ổng muốn hỏi tui đi đâu, nên tui cứ nói “Dịt Bắc Kinh, Dịt Bắc Kinh,” nhưng ổng đưa hai tay lên đầu hàng rồi chở tui đi lòng dòng ở thành phố.
 
 
Cái dụ này kéo dài khoản 1 tiếng đồng hồ, và cho phép tui nói, tui đả thấy đủ thứ no con mắc luông.  Cúi cùng tui dổ vai ông tài sế, và khi ổng quay mặt lại, tui nói, “Dịt Bắc Kinh,” rồi tui bắc đầu vổ hai cánh tay tui y như là tui là con vịt.  Bấc thìnhlình, mắc ông tài sế sáng rở lên rồi ổng cười thiệt bự, và ổng gậc đầu rồi nhấn ga. Lâu lâu ông goay mặc nhìn tui, tui lại vổ cánh lần nửa. Khoản một tiếng sau, ổng ngừng dà tui nhìn ra cửa sổ, và trời sập nếu nơi đây hổng phải là phi trường!
 
 
Hừm, tới lúc này thì trể quá rồi, tui hổng có miếng cơm chiều nào trong bụng, bụng tui trống rổng, và tui sắp sửa chết đói, bởi dậy, khi tụi tui đi ngang qua một nhà hàng, tui kiêu ông tài xế cho tui đi ra. Tui đưa ổng một xấp tiền vịt mà ngừi ta cho tui, rồi ông tài xế trả tui lại một ít rồi ổng dọt.
 
 
Tui dô nhà hàng này rồi ngồi xuốn và thấy đả giống như lên cung trăng dậy. Có một cô gái tới nhìn tui thiệc là ngộ nghỉnh rồi đưa tui tờ thực đơn tiếng Tàu, bởi dậy, sau một hồi, tui chỉ dô 4, 5 cái khác nhau rồi nghỉ ít ra có một cái ăn được.  Thiệc ra, tấc cả mấy cái tui chỉ điều ăn khá ngon. Khi tui ăn song, tui trả tiền rồi đi bộ ngoài đường, tui ráng kiếm đường dìa khách sạng, nhưng sau mấy tiếng đồng hồ đi bộ, có chiếc xe tới đón tui.
 
 
Điều kế đến mà tui biết, là người ta quăng tui dô khám.  Có một tên Tàu thiệt bự nói được tiếng Anh dà hỏi tui đủ thứ trên đời, rồi mời tui húc thuốc lá nửa, y chan như tui thấy người ta làm trong mấy bộ phim củ. Cúi cùng tới trưa hôm xau thì người ta thả tui ra; ông Quíu tới nhà tù nói chiện dới cái đám người đó một tiếng đồng hồ ngừi ta mới thả tui.
 
 
Lảo Quíu nhảy tưng tưng như con Kăn ga ru điên. “Lâm, chú có nhậng thức được là ngừi ta nghỉ chú là dán điệp hông?” ổng nói. “Chú có biết diệc này có thể làm tiêu tang hết tấc cả các nổ lực của chúng ta không? Chú có điên hông?”
 
 
 
Tui tính nói dới ổng, “Hông, tui hổng có điên, tui chỉ là một tên ngố thôi,” nhưng rồi tui buông xui. Dù sao, sau cái dụ này, Lảo Quíu mua một cái bong bóng thiệt là bự từ ngừi bán dạo trên đường, rồi cột bong bóng dô nút áo xơ mi của tui, để mà lảo ta có thể thấy tui “bất cứ lúc nào.”  Và củng sau dụ này, ổng gài một miếng dấy dô dạt áo của tui, ghi tui là ai và ở đâu. Cái điều này làm tui cảm thấy mình dống một tên khùng thiệt.
 
 
Một hôm, ngừi ta nhét tụi tui dô xe buyết rồi đưa tụi tui ra ngoại ô tới một dòng xông bự và nơi đó có nhiều ba Tàu đứng chung goăn nhìn giống diên chức nhà nước, và lý do tụi tui khám phá ra sau đó là, lảnh tụ ba Tàu của toàn bộ ba Tàu, Chủ Tịch Mao, đang có ở đó.
 
 
Mao Chủ Tiệm là ông già béo mập nhìn giống ông Địa, và ổng đả cởi bộ đồ ngủ ba-la-ma ra rồi, và ông đang bận xà lỏn, và ngừi ta nói Mao Chủ Tịt đả 80 tuổi rồi mà sắp sửa bơi qua sông này một mình ên nên ngừi ta muốn tụi tui coi ổng bơi.
 
 
Ôi thôi, ông Chủ Tịt, ông đang đạp tay đạp chưng để bơi và cái đám guần chúng thì lo chụp hình, cái đám này và cái đám ba Tàu nói chiện chí chit chí chóe và nhìn có dẻ như đả lắm. Ổng bơi ra giửa sông thì ổng ngừng rồi đưa tay vẩy chúng tui. Ai củng dẩy tay lại.
 
 
Khoản một phúc sau, ổng vảy tay nửa, và ai củng vảy tay lại.
 
 
Hổng lâu sau, Mao chủ tiệm vẩy tay lần thứ ba, và bấc thình lình, hình như ai củng lóe ra cái ý là cái ông này hổng  phải vảy tay, ông đang bị chết đuối!
 
 
Ôi thôi, cái đám guần chúng này như bị kức rớt dô đầu, và nhờ dậy tui mới hiểu “Thực Tập cứu hỏa kiểu Tàu” nghỉa là cái dì. Ngừi ta nhảy xuốn nước và tàu bè chạy cong đít từ bờ bên kia, rồi cái đám quần chúng trên bờ bắc đầu khóc và nhảy tưng tưng tự đưa tay táng dô mặc dà hai bên đầu nghe lốp bốp. Tui mới nói, mẹ bà nó, bởi dì tui thấy ông già chủ tiệm vịt tìm này đang bị luộc và bị hút xuống đáy nồi súp, nên tui quăng đôi dày của tui ra khỏi chưng rồi tui nhảy tỏm xuống sông. Tui dọt qua mặc hết cái đám ba Tàu dịt Bắc Kinh đang ráng bơi và lặn xuống chổ Mao chủ tiệm dịt đang bị chìm.  Chiếc thuyền đang chạy lòng dòng, và ngừi ta nhìn mé bên này rồi mé bên kia dống như ngừi ta đang thấy được cái gì đó mà tui thấy điều này hết sức ngu bởi dì cái màu nước sông này nó tối tăm củng giống như cái màu nước cống rảnh ở Hà thành dậy.
 
 
Dù xao đi nửa, tui lặn xuống 3 hay 4 lầng, và chắc như bắp, tui đụng trúng cái tên già dịch đang nổi lưng chừng dưới nước. Tui câu ổng lên và vài tên dịt Bắc Kinh chụp ổng rồi kéo ổng lên chiếc thiền rồi dọt lẹ. Cái bọn dịt trên thuyền hổng thèm đưa mắc nhìn tới phía tui nửa, và bởi dậy, tui phải tự bơi dô bờ một mình ên.
 
 
Khi tui lên tới bờ sông rồi, cái đám quần chúng ở đó nhảy lên nhải xuốn khóc huh u và vổ dô lưng tui, rùi ngừi ta khiên tui lên trên vai họ rồi đi tới xe buyết.  Nhưng khi xe buyết chạy rùi, ông Quíu mới tới chổ tui ngồi nhìn tui rồi lắc đầu. “Tao hổng ngờ chú mày bự mà ngu tới mức đó,” ổng nói, “chú mày hổng thấy được là cái điều tốt nhức có thể xảy ra cho Hoa Kỳ là cứ để cho cái tên dịt đực đó chết chìm hay sao?  Lâm, chú mày đả làm mấc một cơ hội của cả một đời ngừi!”
 
 
 
Bởi dậy, tui đoán là tui đả quậy thúi sự diệc một lần nửa. Tui hổng biếc thiệc. Tui chỉ ráng làm theo lẻ phải thui.
 
(Hết phần 1)
 
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-07 11:58:34Ct.Ly>
LÁ THƠ MIỀN SÔNG NƯỚC

Album Tình Ca Quê Hương . San Jose August .6.2011
thơ Hòang thu Diệp_ nhạc & trình bày Dzuylynh

( tặng Hòang thu Diệp .CathyLy .TàAóXanh .Tóc Nâu . Đoan Hạnh . dohop . Thúy Lan . Phương Vy )










[themNhac]http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/musique/LaThoMienSongNuoc_Dzuylynh.mp3[/themNhac]




Lúc còn thơ tôi thường nghe mẹ hát
Câu ca dao bên hương lúa thơm nồng
Bên dòng sông bóng dừa xanh bát ngát
Tha thiết êm đềm... ơi hởi Cửu Long

*** ***

Quê hương anh miền Tây Nam Bộ
Một năm chỉ mưa nắng hai mùa
Thẳng cánh cò bay trên đồng lúa trổ
Sau luỹ tre già nhịp võng đòng đưa

Về đây em, thăm quê anh... em nhé
Qua đường đê lá cỏ đọng sương chiều
Đón mừng em mây thu buông thật nhẹ
Tiếng cu gù êm lắng mấy cung tiêu

Bơi thuyền đưa em qua dòng kinh cụt
Hái quả bần chua vừa chín trĩu cành
Con còng đất nhìn, thay anh mời mọc
Vị hương tình miền gạo trắng trăng thanh

Và em có thấy,
vẽ hồn nhiên chất phát
Người dân quê anh tay lấm chân bùn
Trên cánh đồng từng câu hò tiếng hát
Dào dạt chân tình son sắt thuỷ chung

Hò ơ ooooooo.... trời xanh lơ ráng mờ lục tỉnh
Tình Hậu giang đẹp tính em hiền... anh ước mơ có nhiều
lá thắm đề thơ... thả xuôi dòng nước... ờ ờ... thả xuôi dòng nước... ven bờ Cửu Long...
Và lá thơ nầy gởi ðến em với tất cả tấm lòng...


Hoàng Thu Diệp  




📎 caukhi2|Copie de Canh-que1
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-08 16:50:43dzuylynh>
ĐÊM THỨC CÙNG SYDNEY


http://www.box.net/shared/cyu29gkbqogv1fqr9iej


Album Hưng Ca Việt Nam
sáng tác & trình bày Dzuylynh
( tặng dohop . YênLy . TAX . BMH Washington,DC )
...




Một que diêm, một trái tim
Trong bóng đêm lập lòe đom đóm lửa
Ngàn que diêm,vạn trái tim
Trong đêm đen là môt giải ngân hà...

Thắp lên đi! ngọn lửa thiêng cho ấm lòng sông núi
Cháy lên đi! từ tái tim bầu nhiệt huyết tha hương
Đêm Sydney...
Đồng bào ơi! sá chi mưa đông lạnh giá !
Australia ...
Người Việt Nam! đứng lên giành lại sơn hà !

Này là Mẹ,này là Cha, là những cánh chim Âu Lạc
Này là Chị, này là Anh ,là con giống nòi Tiên Long
Ngọn cờ Vàng phất cao giữa đất lạ tạm dung
Cùng đồng lòng, hợp ba giòng máu Bắc Trung Nam !

Quyết không cho tiếng ca nô lệ rên than!
Thề đập tan âm mưu lũ bán nước đê hèn
Úc châu...
Sydney...đêm nay muôn ngọn cờ bay !
Việt Nam tha hương...
Giữa đêm đen thắp sáng tương lai.


Half Moon Bay.August.7.2011
Dzuylynh
Cung Điệu Phù Trầm 
0
TG
Chúc mừng các chị, các bạn và các em trong VTN nhân ngày PNVN 20/10!



Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
0
Cảm xúc khi nghe bài Mơ về nơi xa lắm

TA MƠ THẤY EM

Ta mơ thấy em ở nơi kia xa lắm (1)
Chiều sông Hương ai hát khúc Tây Hồ
Cung điệu buồn nghiêng con dốc Nam Giao
Căn phòng lạnh xa xăm người hư ảo

Ta mơ thấy em ở nơi kia xa lắm (2)
Hà nội thu hương sữa thoảng vai gầy
Em bây giờ còn run run heo may
Như chiếc lá vô tình bên khung cửa ?

Ta mơ thấy em Hà Nội đêm hoa sữa
Giọt sương rơi như giọt nước mắt buồn (3)
Dạ khúc nào dang dở nhạt trong sương
Vai gầy lẻ mong manh miền sương khói

Ta mơ thấy em chập chờn như dấu hỏi
Chiều sông Hương con nước cứ vơi đầy
Chén rượu nồng chưa đủ một cơn say
Trong mê khúc chưa thôi niềm khao khát

Ta mơ thấy em ở nơi kia xa lắm (4)
Thôi nữa... đừng ... căn phòng trống cô đơn
Dạ khúc tàn, em ... dốc ngược chân trơn
Sương khuya lạnh ai đưa về nơi ấy ?


Huế 22/10/2011
Sông Hương


(1), (2), (3), (4) : : Lời và ý bài Mơ về nơi xa lắm của Phú Quang
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
0
Cám ơn anh Tư ghé thăm còn tặng quà  cho RM.Gửi anh chùm thơ mới cho anh đọc buồn"thúi ruột" lun nè...[;)][:D][:D]

Phải chăng...?

Phải chăng MÙA hạ qua rồi,
Buâng khuâng gói nhớ gửi người sắc THU .
VÀNG chao nhẹ như ru.
Rớt trang thơ nhuộm ca từ mênh mang...

Thương Giang.





Vẫn...

Cõi thơ mình vẫn chung đường,
Vẫn thêu giấc mộng  vô thường cho nhau...
Sao người héo hắt niềm đau,
Khi  không chất chứa núi sầu đầy  vơi?

Phàm sinh  một kiếp làm người,
Chữ tình khổ luỵ một đời đeo mang...

Thu về óng ả sắc vàng,
Xua tan mây xám mầu tang quạnh hồn...
Sao mình không thể vùi chôn,
Phù du con chữ cho buồn ngoai nguôi?


Thương Giang


Tiếc nuối tuổi 20...

Em lang thang,
lần ngược miền ký ức ,
Tìm lại mình ...
giữa hư thực.Chênh chao..
Tuổi hai mươi đẹp đẽ biết nhường nào...
Lồng ngực căng với khát khao cháy bỏng.
Mắt trong veo không lăn tăn gợn sóng.
Bụi trần gian chưa hoen đọng nét mi.
Con tạo xoay mang theo nét xuân thì,
Giờ nuối tiếc thời gian đi lẹ quá...
Tuổi hai mươi nét son trong mắt lá.
Ngác ngơ chiều...Thu tàn tạ trên tay.

Thương Giang


Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-26 18:36:29dzuylynh>


http://www.box.net/s...gdi8t10444bdx02

LỜI TỰ TÌNH MÙA THU

thơ Hạ Dung_nhạc & trình bày Dzuylynh
album " Mưa Xanh nỗi Nhớ " Oct.18.2011


Mùa thu lướt qua song cửa
Tàn phai níu chiếc lá vàng
Non tơ níu màu cỏ biếc
Dịu dàng vờn ánh trăng lan
Mùa thu chạm vào đông giá
Lòng em chạm phải lòng chàng
Nụ quỳnh bên thềm nghiêng bóng
Tự tình với giọt sương ngoan.
Chẳng phải rằng thu chậm lại
Chẳng phải là đông vội vàng
Chỉ là …. sắc thu bối rối
Chỉ là đông biếc mơ màng
Mùa thu chạm vào đông giá
Lòng em chạm phải lòng chàng
Quấn quýt thu vàng, đông biếc
Tỏ tình dưới bóng trăng tan…
Chỉ là thu vàng đông biếc
Lời tình tự mình cho nhau
Chỉ là thu vàng đông biếc
Lời tình tự tình mình cho nhau...


(Hạ Dung _ Chớm Đông 09)
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-26 18:38:02dzuylynh>








http://www.box.net/shared/yj76j0unj1mezesy5dmx



GIÁ ĐÂU ĐÓ ... CÓ NGƯỜI ĐỢI TÔI

thơ HạDung_nhạc&trìnhbày Dzuylynh
album " Mưa Xanh Nỗi Nhớ " .Oct.23.2011


giá đâu đó ...có người đợi tôi
cơn mưa chiều chơi vơi ...
nghiêng phố


tiếng đàn Guitar chậm thở
thóc mách lời tình yêu !
vạt tóc thơm níu giọt nắng chiều
lay lắt nhớ ánh mắt nhìn thăm thẳm
nụ quỳnh hoa bên hàng hiên im lặng

giá đâu đó...
có người đợi tôi !
trao hạt mưa lúng túng nụ hôn đầu

giá đâu đó...
có người đợi tôi ?

con đường hun hút xa xôi
bồi hồi hàng cây lá biếc
mùa thu lãng quên ly biệt
giấu tàn phai trong đám lá dợm vàng
lòng tôi như men rượu vang chếnh chóang màu hổ phách
nhịp ngày bỗng reo vui tí tách
góc phố quen độ lượng những nụ cười
bước chân người đơn côi níu vào lòng nhau bối rối ...
níu vào lòng nhau bồi hồi


giá đâu đó ...có người đợi tôi ?
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-26 18:35:37dzuylynh>



http://www.box.net/s...tixoqkzr22698gr

LÃNG QUÊN


sáng tác & trình bày : Dzuylynh
album " Như giọt buồn nhung "_ Oct.19.2011



Lá thu sao vàng thế
mưa rơi chi buồn tênh
tỳ bà ai reo khẽ
đìu hiu quay quắt về...

ghế công viên lạnh buốt
chiều qua thung lũng buồn
hoàng hạc nghiêng cánh xuống
xua chiều tàn lên mây

một thời câu thơ ấy
em còn cầm trong tay
chưa trao mà đã ngại
giảng đường nào ai thấy
sao má hồng hây hây...
chia nhau một đêm dài
anh vui đời hồ hải
nụ hồng chưa kịp hái
tóc mây vội biếng cài

thu về miền quan tái
thu qua chốn lưu đày
nhớ người xưa bên ấy
tha hương buồn xanh xương...

lãng quên ...
có được không?
cố quên lòng nhủ lòng
dỗ giấc miên trường mộng
thu đã về ?
_ hư không _
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-02 16:39:53dzuylynh>


                         
http://www.box.net/shared/2namjgqzpho0t9iqjm98
HOA TUYẾT

sáng tác & trình bày : Dzuylynh

Album " Phiên Khúc Mùa Đông " thunglũnghoavàng .Oct.24.2011
( thương nhớ về em_tiếng vỹ cầm Yoshico _cho một mùa đông TOKYO )

Lặng trông tuyết bay lưng trời

Chợt nghe gía băng đời ta

Nụ hoa trinh trắng giữa đời

Nở trong giông bão tơi bời

Về đâu ...Cánh hoa phù vân ?


Vì sao sắc hoa không màu

Vì sao kiếp hoa phù du

Tình xưa tít tắp xa mù

Đàn thôi buông khúc tơ sầu

Về đâu rã rời câu ru …

Xin hãy là hoa tuyết

Rong chơi cuối trời phiêu lãng

Xin hãy là hoa trắng

Thênh thang với ngàn mây xanh...

Xin mãi là hoa tuyết

Như em tháng ngày thơ ngây

Xin hái cành hoa trắng

Dệt thành vần thơ cho nhau …

Về đâu dáng xưa yêu kiều

Nụ hoa mãn khai vuờn trăng

Còn đâu suối tóc trang đài

Bờ môi thơm ngát hương cài

Còn đây… tuyết lạnh… hoa bay !

Lặng trông tuyết giăng lưng đồi

Giọt đông đã rơi đầy vơi

Mà người xưa đã xa rồi !

Còn nghe tiếng hát nửa vời

Buồn dâng tái tê tôi ơi ...


.mùađôngđếnsớm.thunglũngmùsương.tànthuTânMão.California.



[/align]
Cung Điệu Phù Trầm 
0


TN cứ ngỡ là Sayonara, ai ngờ NLynh vẫn " bị" ' xô tui dzô đây '....[8D][:D]

***

 http://www.box.net/shared/7rjbhs3m6gxsplbyzp5b

HOA TUYẾT

[sm=----.gif]  vì rất đẹp




Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-27 00:32:12dzuylynh>
Trích đoạn: Tóc nâu

TN cứ ngỡ là Sayonara, ai ngờ NLynh vẫn " bị" ' xô tui dzô đây '....[8D][:D]

***


HOA TUYẾT

[sm=----.gif]  vì rất đẹp





Sa dô na ra cái gì cưng ?

lạc hậu gì đâu á Tóc  !!!
Nếu thicanhạcsỹ Yoshico chưa bị Sóng Thần kéo đi khỏi tầm tay Nlynh, nàng sẽ nói là : Tócccc !!! XÔ RA TA DÔ
. Hoa Tuyết . là một chuyện tình buồn ...

Có quà cho em nè , bưng dìa cất nhen Tóc Sâu !


                                                                                                                                                                                   
Photo : CathyLy
                                                                                                                                                                                                  
http://www.box.net/shared/lufly5g6kq6j7cg4rn6z
Đã thấy em, mùa thu lá nâu...

sángtác & trìnhbày Dzuylynh
Album " Như Giọt Buồn Nhung " Oct.26.2011
( cho người TócNâu )
.........

đã thấy em về trước khi thu vàng
đã thấy Paris lá chưa kịp úa
vì mùa thu chưa đến
vì em còn chưa sang...
hay vì sợ lá nâu giăng sầu vương mang?

đã thấy thu về trước khi lá vàng
đã thấy Paris " vạt nắng " đi hoang
vì mùa thu vắng em
nên thu còn chưa tàn
vì mùa thu sắp qua...
thung lũng buồn thênh thang !

ta thấy em về theo gió may
kịp đong đầy nỗi nhớ hao gầy
bờ mi vẫn khép rèm thi mộng ?
cho tóc nâu bồng lay phím tơ
trời xanh biêng biếc mắt môi hờ
Paris lá vẫn còn chưa úa
bên ấy
nơi nầy ...
thu vẫn chờ ...
bên ấy , nơi này _ thu vẫn chờ !


dzuylynh.thunglũnglánâu .Oct.26.2011
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-28 09:41:54Tóc nâu>
Trích đoạn: dzuylynh



lạc hậu gì đâu á Tóc  !!!
Nếu thicanhạcsỹ Yoshico chưa bị Sóng Thần kéo đi khỏi tầm tay Nlynh, nàng sẽ nói là : Tócccc !!! XÔ RA TA DÔ
. Hoa Tuyết . là một chuyện tình buồn ...

Có quà cho em nè , bưng dìa cất nhen Tóc Sâu !
                                                                                                                                                                               
                                                                                                                                                                                                http://www.box.net/shared/lufly5g6kq6j7cg4rn6z
Đã thấy em, mùa thu lá nâu...

sángtác & trìnhbày Dzuylynh
Album " Như Giọt Buồn Nhung " Oct.26.2011
( cho người TócNâu )




Hì hì... Tóc là dân thời thượng cổ mừ NLynh !

Đụng vô là múa gươm ngay....

Không ngờ lại được quà rất nhẹ nhàng và dễ thương .
Xin mượn cánh hồng mọc bên tường ngôi giáo đường nằm trong một thị trấn nhỏ Saint Ferréol des Côtes để tạ ơn anh.




📎 Rose
Thơ rơi
[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=787518]Trang chính
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-28 20:27:38dzuylynh>


Không ngờ lại được quà rất nhẹ nhàng và dễ thương .
Xin mượn cánh hồng mọc bên tường ngôi giáo đường nằm trong một thị trấn nhỏ Saint Ferréol des Côtes để tạ ơn anh.












http://www.box.net/shared/njl9t4zhv7mdh11nj02q

VÔ TÌNH

thơ Sông Hương . phổ nhạc & trình bày Dzuylynh
Album " Như giọt buồn nhung " Oct.28.2011
(tặng ánh Bích .Tuyết Nhung . Mỹ Hạnh)


Em mang heo may cuối thu Hà Nội
Thả thành mưa trên sóng nước sông Hàn
Ta một mình vượt Hải Vân quan
Chợt bắt gặp chút hững hờ se lạnh

Giọt cà phê rùng mình sóng sánh
Thoáng vô tình cô đặc cả vành môi
Đêm sông Hàn con nước mãi trôi
Dường nơi ấy ... phía Tây Hồ gợn sóng

Đêm chia tay ta về nơi lạc lõng
Lạnh trong lòng hay chớm lạnh đầu đông ?
Ta tự hỏi giữa hai bờ thương nhớ
Ừ thôi thì ... ta với chỉ riêng ta

Em đi về phía ấy thật xa
Lòng tự nhủ .... như chưa hề gặp mặt
Sao vẫn nhớ chiều Tây Hồ se thắt
Cánh chim trời phương bắc chở mùa sang

Ta một mình ngược Hải Vân quan
Tạm biệt nhé chút vô tình nông nổi
Chút heo may chiều cuối thu bối rối
Mai có thành hoài niệm gởi Hồ Tây ?

Huế 18/10/2011
Sông Hương
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-28 01:41:58dzuylynh>

HOA TUYẾT
( tuỳ bút )



Trong phòng chờ chuyến bay sau buổi biểu diễn tại phi trường SeaTac _ Bắc Mỹ trở về Cali ,hành khách vẫn kiên nhẫn lịch sự từ tốn yên tĩnh với vòng xoay vô tư của chiếc đồng hồ trên vách.
Không ồn ào náo nhiệt , phiền trách ai, Chuyến bay bị đình hõan cho đến lúc cơn bão đi qua khu vực cất cánh ...Thái độ an nhiên điềm đạm với những cảm thông nhất định đã là quán tính của nếp sống văn minh .
Ngòai trời gió đã mỏi mệt , đã thôi gầm thét cuồng nộ ,nhường chỗ cho những hạt bụi tuyết li ti trắng xóa thênh thang trải một tấm màn tinh khiết lựon lờ bay .Chẳng biết làm gì, tiện thể với cây đàn mang theo tôi nghêu ngao một Thiền khúc như một cách đếm thời gian chờ giờ bước ra phi đạo để trở về phố thị được gọi là thị trấn âm nhạc thân quen của mình...
Bất chợt nghe có tiếng vỹ cầm réo rắc hòa theo , nhẹ nhàng thanh tao nhưng rất điêu luyện ...
Từ phía sau dãy ghế chờ , một cô gái rất trẻ , mái tóc nâu lòa xòa trên vầng tráng đĩnh ngộ bướng bĩnh. Bộ âu phục trắng tóat với chiếc áo khóac kaki màu kem cũ sờn rất nghệ sỹ và bụi đời bước lên say sưa với những note nhạc cuối cùng. Chiếc vỹ cầm vẫn còn an vị trên bờ vai nàng bảo tôi có nên nên kết thúc thiền khúc bằng mấy khuôn nhạc nàng đã vừa cao hứng buông ra hay không ?
Yashica . Người thiếu nữ con cháu thần mặt trời ,không hiểu sao tôi đóan được ngay nàng là người Nhật, mà không phải người Trung hoa , đại hàn hay một sắc dân Á châu nào khác !
Bằng cách nào mà nàng hiểu dòng nhạc tôi là một Thiền khúc ?
Như Bá Nha ngộ Tử Kỳ, thế là một Tây ban Cầm và một Vĩ cầm không hẹn mà cùng một lúc song tấu " Trở về mái nhà xưa " như đã từng có sự tập dợt nhuần nhuyễn từ lâu ...
Tiếng vỗ tay tán thưởng của những vị khán thính giả bất đắc dĩ trong phòng chờ cùng vang lên rộn rã ...
Nhìn cung cách cười chào cám ơn mọi người, tôi biết ngay đây là một nghệ sỹ chuyên nghiệp đã từng trình diễn sân khấu, mặc dầu chưa đủ dạn dày tuổi nghề .Đóa anh đào hé nở trên môi hồng thật duyên, duyên như sự gặp gỡ hôm nay giữa hai nghệ sỹ, cùng màu da khác chủng tộc .Một bắt đầu khởi nghiệp và một chuẩn bị giả từ cái nghề bạc bẽo nhất trên trần đời này !
Âm nhạc quả thật không biên giới, và những thang âm không ngôn ngữ .
Duyên khởi !...
Tuyết vẫn rơi bên ngòai ...Hai nhạc cụ đã an vị trong hộp đàn tự lúc nào, một cái ôm hôn cám ơn hồn nhiên không màu sắc , nụ hôn trắng như tuyết .
Chỉ là hai tâm hồn nghệ sỹ cảm nhau vì tài , mến nhau vì cái tình đồng nghiệp .
Thế thôi !
Trời còn thương tôi nên...Ôi ! thứ tiếng Anh ngọng nghịu của tôi với nàng thực dễ thương và mỏi tay !
Yoshica có nét đẹp hoang dại , mạnh mẽ và thóat tục của ngọn Phú Sĩ sơn. Khi nàng không cười , ánh nhìn nghiêm khắc mà vị tha như của một Thiền Sư khổ hạnh đã giác ngộ ; và nỗi đam mê âm nhạc của nàng ,cũng như tôi là vô tận .
Có một cái gì khuất phục và thu hút quyến rũ được ngay đối phương ngay giây phút ban đầu . Một sự khoan dung độ lượng không cần thiết đối với một người theo nghiệp cầm ca như nàng, như chúng tôi !
Thốt nhiên, cảm giác vừa trân quý vừa ngưỡng mộ một danh cầm thủ bộ dây khiến tôi bỗng trở nên đạo mạo như một kẻ tu hành chân chính . hơn nữa , kiểu cách hài hước chuyện trò sở trường của tôi không có đất dụng võ, khi hàng rào ngôn ngữ đã hiên ngang án ngữ trước mười sợi dây đàn cộng lại .
Chia tay tại nơi vừa sơ ngộ ,hai phi cơ cất cánh theo hai phương trời cách biệt .
Thời gian vừa đủ huyên thuyên xã giao sáu mươi phút đồng hồ . Khi đã an vị trên chiếc phản lực hai động cơ ,những hạt bụi trắng xóa vô nhiễm như nàng bên ngòai cửa sổ máy bay vẫn làm ấm nơi góc nhỏ trái tim vốn vô cùng nhạy bén và tha thiết của một nghệ sỹ bất đắc dĩ nơi tôi . Bởi, thời gian sau này, tôi không còn thiết tha gì với ánh đèn sân khấu đã từng gắn bó ba mươi năm nữa .
Các buổi trình diễn tại địa phương hay xuyên bang tại chốn tạm dung, đa phần dành cho những buổi Ca nhạc giúp vui cho các mục đích từ thiện ,các dịp ra mắt Thơ, Sách của bạn bè và thân hữu mà thôi .

Mùa xuân sau, chúng tôi gặp nhau tại thủ đô nước Nhật . Chúng tôi trao đổi nhạc cụ cùng nhau để ghi nhớ những giờ phút hữu duyên ngắn ngủi đời nghệ sỹ , một mới khởi nghiệp vươn lên như cánh tuyết thốc tầng mây, một đang giả từ tan chảy xuống chân đồi.
Yashica đi đón tôi tại phi trường Tokyo vẫn là một Yoshica của mùa thu Mùa thu thay lá ,duy nàng chỉ thay vào món tóc có màu nâu sẫm ,cài chiếc nơ trắng mà tôi đã kịp mua khẩn cấp và cài vội vàng lên mái đầu xanh hôm ấy như vật lưu niệm lần đầu hạnh ngộ.
Biết tôi thích uống và hay nghiên cứu về danh trà đồng thời cũng là một môn sinh trà đạo Việt, Yoshica ghé một tiệm bán trà nổi tiếng mua một hộp trà xanh .
Ngọai ô Tokyo vắng lặng .Tuyết reo như những cánh bướm trắng nhỏ lượn lờ phiêu diêu trên đồi .Không gian tĩnh lặng và êm ả như Thiền thất chúng tôi đang tọa thị .
Qua khung cửa kính cũ kỹ đầy vết rạn tuyết rơi trắng xóa . Tuyết đan vào không gian, mịt mù như những cánh hoa bay Ôi đẹp quá , đẹp vô ngần !
Một cảm giác an nhiên tự tại tràn ngập tâm hồn , Thiền ca " Trở Về " cũng đã từ đây bước vào khúc dạo đầu cho giai điệu sau này.

Cả hai thức trắng đêm ở hậu liêu một cảnh chùa , cũng là nơi người nghệ sỹ trẻ vừa tốt nghiệp Nhạc Viện Tokyo trú thân; đơn giản và đạm bạc như nàng .
Thức trắng một đêm chỉ để uống Sakê và Trà đàm về Thiền đạo ( Zen ), về những người Samurai cuối cùng của Nhật Bản, về những phi công quyết tử Thần Phong huyền thọai và cùng thả hồn theo những cánh hoa trắng ngần tinh khiết .Hoa tuyết bay bay phủ dài xuống đỉnh đồi như một vòng tay che chở an bình .

Yoshica không bao giờ quên được hai quả bom nguyên tử của Hoa Kỳ năm xưa đã ban phát cho tiền nhân nàng.
Tôi vẫn còn chưa nguôi nỗi hờn với quân phiệt Nhật đã làm chết đói 2 triệu người dân nước Việt của đất nước tôi !
Cũng may , tôi chỉ là công dân Mỹ theo thủ tục hành chánh !
Lúc chia tay , tôi không dám hẹn có một lần trở lại vào cuối một mùa xuân để chiêm ngưỡng anh đào nở, vốn dĩ là một trong những niềm hãnh diện của dân tộc Phù Tang
Niềm hãnh diện lớn nhất trong tôi không phải là được quen biết với một nghệ sỹ chân phương Nhật Bản , mà là được cùng hòa nhạc trong một ngôi đền xưa cũ , thở chung dưới một mái chùa ,cùng ăn chung hạt gạo nội địa vốn quý như trân châu ,uống danh trà pha bằng sương mai với một trong những hậu duệ Samurai !

Sau chuyến du lịch Nhật Bản là những cánh nhạn bay đi ,bay về ..chúng tôi tuyệt đối không dùng email ...
bởi vì nàng muốn thế ! Địa chỉ nhận thư là hai ngôi Thiền viện, một tại Nhật, một ở Hoa Kỳ... là nơi chúng tôi hai phương trời xa cách vẫn hay đến ngồi trên những bậc thềm để chiêm nghiệm một kiếp phù sinh ...
Tôi vốn có khả năng hướng dẫn một giấc chiêm mộng đi đến nơi, về đến chốn trong giấc ngủ .
Nhưng đối với Yoshica , tôi không dùng đến .
Nàng trong trắng và tinh khiết như một cánh hoa tuyết, đến rồi tan, tan vào hư không .
Mấy mùa đông êm đềm trôi qua lặng lẽ ...
Để rồi sau một cơn nổi dậy hung tàn của đại dương , trong một chuyến đi lưu diễn các đảo xa , người thicanhạcsỹ con gái Thái Dương Thần Nữ đã hóa thân thành đứa con của biển ...
Ca khúc Hoa Tuyết là hai chữ cuối từ một lá thư rất thơ rất nhạc đã đóng lại vĩnh viễn hộp " nhớ " chứa cây vỹ cầm yêu dấu của đời tôi
Vài năm sau nữa, cây đàn vỹ cầm của nghệ sỹ đất Phù Tang Yoshica tặng tôi ngày ấy được thả trôi ra Half Moon Bay cùng một ngọn nến trắng thắp trên mặt thùng đàn ...

Vịnh Nửa Vầng Trăng đêm nay trăng tròn nhưng rất lạnh, lạnh như tôi . Lạnh như xác thân Yoshica một lần ra khơi để rồi không bao giờ trở lại .Nhưng dư âm những bài Thiền Ca của nàng, của tôi vẩn muôn đời là một tấu khúc không ngưng nghĩ, mãi mãi và bất tận ,Note nhạc này vừa ngưng đã kéo theo sau một chuỗi âm thanh khác, tiếp nối không ngừng ,
Những note biến tấu cũng tinh khiết vô ngần như những bông hoa truyết trắng bay bay dưới trời đông
Tôi uống say mèm rồi ôm Guitar nhảy theo đàn vỹ trong bóng trăng chênh chao sóng sánh cùng nước triều dâng, trước khi chặn bàn tay phải lên thùng gỗ giả theo âm thanh của âm sắc Nguyệt Cầm một bản thiền ca .
Thủy thần không nhận , lại leo lên bờ cát lạnh giá ngồi thức trắng với một đêm trăng mười sáu .
Ca khúc Hoa Tuyết chính là dư âm những note nhạc giao hòa từ Yoshica hóa hiện ...
Xin nguyện cầu linh hồn em vĩnh hằng nơi đất Phật ! Mong cái Ngã sẽ không làm cho tôi phải bơi về dòng kỉ niệm đau thương này , dẫu chỉ một lần
Hình như không phải là tình yêu _ nàng sống độc thân, mồ côi bố mẹ, không người thân thích... trong khi tôi đã là một " đóa hoa " có chủ .
Gọi cho đúng nghĩa , thuần túy tôi gọi là tình Nghệ Sỹ Và Yoshica cũng đồng ý như thế !
Vĩnh biệt Yoshica, vĩnh biệt Vỹ Cầm, vĩnh biệt một cánh hoa bay của tôi ...
Vĩnh biệt !

vịnhnửavầngtrăng .2011.vôthườngdzuylynh
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-29 16:17:39dzuylynh>
 

 
CHIỀU BUỒN...
sáng tác & trình bày Dzuylynh
Album " Như Giọt Buồn Nhung "
................................................................................................................................................

Ảo Tưởng

[*]...tôi không thể che giấu những giọt nước mắt , hay tôi đang khóc cho chính tôi, bởi lẽ chỉ có trong cảm giác ảo tưởng mà thôi ... Mưa mỗi lúc mỗi nặng hạt, giật mình ... tôi vẫn lặng lẽ trên con đường về ... ( tuỳ bút Chiều Buồn )





http://www.box.net/shared/onoxghpgcztptyx9j1xf

CHIỀU BUỒN ...

một mình trong chiều vắng
một chút nhớ bâng khuâng
mây tím xếp bao tầng
nhạn đã bay về núi
lá đã thay mấy lần
nỗi cô đơn ngập dâng theo ráng chiều

chiều ơi xin đừng đến
khơi dậy nỗi nhớ _quên
mưa hắt hiu bên thềm
em...
một mình trong đêm
đếm từng giọt cô miên...
buồn ...
khi hạt mưa đã xanh
khi lá đã lìa cành
hòang hôn không chút nắng
là đông sang giá lạnh
là lúc em nhớ anh !
em nhớ anh !

hôm nay chiều lại đến
mây tím giăng êm đềm
mưa xanh giọt mực mềm
em một mình trong đêm
lặng nhớ chiều
một mình !
chiều ơi ...thôi đừng đến
để em buồn ... một mình !


Half Moon Bay Oct.27.2011.dzuylynh
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-28 05:21:41Phù Vân>

ĐỌC BÁO GIÙM BẠN

Giọt nước mắt... vì niềm kiêu hãnh

Người Việt Nam
Tác Giả: Bùi Bảo Trúc








Tôi là người thù dai. Thù dai có cái xấu và có cái tốt. Tôi nghĩ thù dai cũng có điểm tốt.
Thù dai để không quên những chuyện xấu người khác làm cho mình. Không thù dai thì làm sao Nguyễn Trãi nằm gai nếm mật suốt mười năm để trả thù nhà, để đền nợ xã tắc, giang sơn?

Thù từ năm 1975 đến nay thì có dai thật.

Năm 1975, với đợt tị nạn đầu tiên đến Mỹ, tờ Newsweek đăng một bài viết của Shana Alexander về những người Việt được đưa sang Mỹ tị nạn. Người đàn bà này lo ngại là những người Việt Nam tị nạn chưa biết sử dụng cái máy giặt, cái máy sấy, không biết Michael Angelo là ai, thì làm sao sống được ở Mỹ.

Ðó là những câu nhục mạ những người Việt quá nặng.

Nhưng chuyện không biết dùng cái máy giặt thì cũng dễ hiểu. Kìa, như thái
tử Naruhito của hoàng gia Nhật, mãi đến khi sang học tại Merton College ở Oxford , ông hoàng tử này mới biết dùng cái máy giặt để khoe nhắng lên. Vậy thì dùng cái máy giặt không phải là chuyện đáng kiêu hãnh. Không biết dùng cái máy giặt thì cũng không phải là điều xấu xa gì như bài báo ngu xuẩn của Shana Alexander đã úp mở.

Từ đó, năm nào, cứ đến tháng Tư là tôi lại nhớ đến bài báo của Shana Alexander, và cứ nghĩ đến những câu nhục mạ ấy là lại run người lên vì giận.

Nhưng người Pháp vẫn nói là trả thù cũng như thức ăn nguội, ăn lạnh mới ngon. Shana Alexander nghỉ viết từ lâu, không biết đang ở đâu để rảnh rang kiếm nàng, mời nàng đi đến thăm vài ba đại học Mỹ, ghé lại Little Saigon chơi cho bỏ những ngày cơ cực và để cho nàng thấy tận mắt những người nàng khinh bỉ ấy đã sống như thế nào.
Ðó là cách trả thù vậy. Nhưng chưa bao giờ tôi thấy hả dạ được như cuối tuần qua, khi nhận được tờ Newsweek, tờ báo 32 năm trước từng đăng bài báo của Shana Alexander, tôi đọc được bài viết của George Will trong mục The Last Word ở trang 84 số báo NewsWeek đề ngày 17 tháng 12 năm 2007.

George Will dùng nguyên một trang để nói về đóng góp của một người Việt Nam , một phụ nữ Việt, một trong những người Việt lếch thếch kéo nhau sang Mỹ và bị Shaan Alexander đem ra nhục mạ trong bài báo

Tôi có thể nói là chưa bao giờ tôi đọc được một bài báo viết về một người khác như George Will đã viết.

Nếu bài báo ấy do một cây bút Việt Nam viết thì người đọc cũng dễ dàng coi đó là chuyện hai con mèo khen nhau có những cái đuôi dài.

Nhưng bài viết này là của George Will một trong những cây bút bình luận chính trị bảo thủ, lỗi lạc nhất của báo chí Mỹ, thì nó là một bài báo giá trị. Mười lần Shana Alexander cũng không thể bác được điều đó.

Bài báo của George Will viết về Dương Nguyệt Ánh, mẹ đẻ ra một loại bom mói tên là Thermobaric. Chương trình nghiên cứu được hạn cho ba năm để hoàn thành, nhưng chỉ sau 67 ngày, bà Ánh đã thành công , chế ra được loại bom mới để dùng cho mặt trận Afghanistan. Loại bom mới này công hiệu hơn tất cả các loại bom khác của thế giới. Bom ném vào hang đá ở Afghanistan không công phá ngay như các loại bom cũ, mà sức nóng và sức nổ của bom ở lại lâu, tiến sâu vào các hang hốc khiến khả năng công phá và hủy diệt của bom hơn hẳn mọi loại võ khí khác.

Nước Mỹ đã phải cám ơn bà Dương Nguyệt Ánh về loại võ khi mới này. Tờ Washington Post mới đây có viết một bài khá dài về bà Ánh nhân dịp bà được trao tặng một huy chương về những thành quả và đóng góp của bà cho nước Mỹ.

George Will kể lại cảnh bà tiến ra trước máy vi âm, không đọc một bài viết sẵn, mà ứng khẩu trước một cử tọa rất đông đảo smoking, nơ đen trang trọng. Bà Dương Nguyệt Ánh nói rằng 32 năm trước, bà tới nước Mỹ với tư cách một người tị nạn, hai bàn tay trắng và một túi hành trang đầy những ước mơ tan nát.

Nhưng nước Mỹ, với bà, là một thiên đàng, không phải vì vẻ đẹp và tài nguyên phong phú, mà vì người dân Mỹ vị tha, rộng lượng đã giúp gia đình của bà khi mới tới Nước Mỹ và giúp hàn gắn những thương tích trong tâm hồn, đem lại lòng tin vào con người và cảm hứng cho công việc của bà. Bà muốn tặng lại danh dự của tấm huân chương bà nhận được cho 58 ngàn người Mỹ đã tử trận tại Việt Nam và hơn 260 ngàn chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh để cho những người như bà có được cơ hội sống trong tự do. Bà xin Thượng đế ban phúc cho những người sẵn sàng chết cho tự do, và nhất là những người sẵn sàng chết cho tự do của những người khác. Bà cám ơn nước Mỹ.

George Will kết bài viết của ông bằng mấy câu này: Cám ơn Dương Nguyệt Ánh. Xin cô hiểu là cô đã trả món nợ mà cô nói cô nợ của nước Mỹ, cô đã hoàn trả đầy đủ, không thiếu một chút nào. Cô đã trả hết món nợ đó, và luôn cả tiền lời nữa. Tiền lời, là đóng góp rất lớn của Dương Nguyệt Ánh cho tự do và an ninh của nước Mỹ, quốc gia đã mở cửa đón gia đình của bà.

Shana Alexander ở đâu, có đọc bài báo này chưa ?




Legal Disclaimer: The information contained in this message may be privileged and confidential. It is intended to be read only by the individual or entity to whom it is addressed or by their designee. If the reader of this message is not the intended recipient, you are on notice that any distribution of this message, in any form, is strictly prohibited. If you have received this message in error, please immediately notify the sender and delete or destroy any copy of this message
0


Anh Tư ơi!

Mừng Xuân Nhâm Thìn 2012





Chúc anh tài lộc gia tăng , gia  đình  hạnh phúc!

Vạn sự như ý!

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
0
Ct.Ly mến chúc OngLynh cùng CLB TriAm  an vui, hạnh phúc, may mắn và tràn đầy sức khoẻ trong năm Nhâm Thìn




 




0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.06.2013 10:05:46 bởi Ct.Ly>
tt xin mời chú Nghinh Nguyên và các bạn của CLB.TA bấm vào hàng chữ bên dưới để bước vào ngôi nhà mới ... 
... những câu văn, vần thơ và những dòng nhạc cùng nhau tiếp tục chia sẻ tại đây ...
 

 
 
0
«« « 32 33 34 35 36 » »»