Diễn Đàn » Thú Tiêu Khiển

Câu Lạc Bộ TRI ÂM 🔒

1.075 trả lời, 181.012 lượt xem — Trang 8 / 36
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-10 00:05:42triart>

Trích đoạn: dohop



Bé hộp xin cám ơn Cà Na, chị Phù Vân, Mr Ẹc, các cô chú đã nhớ Sinh Nhật của hộp.

Bé hộp bật mí tí xíu khuôn mặt của mình nha... Bây giờ thì thêm một tuổi thì thêm... mụn, buồn ghê.


Kính chúc các cụ, các bác, các cô chú, các anh chị và bạn bè một cuối tuần tuyệt vời nha...

Thân ái     hộp

***
Ông Tư ơi !
Hôm nọ Cà na  đi chơi ,tình cờ thấy có người ngồi..suy tư  , nên Cà na chụp lại mang về tặng ông Tư nè




Ngư ông...Tư ! [8D]

" Trăm năm một kiếp phù vân..."

Bình yên và vui hoài nghe ông Tư !
  Cà na


Thư giản cúi từn

Wow ! Bé hộp thim mí cái mụn dzậy ,nhưng vẫn còn mi-nhon lém a[:D]

Trăm năm một kiếp Phù Vân của Cà Na hay à nha

Bi chừ Chân dung của...






         
📎 VOTHUONGDL
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-10 06:07:30SongHuong>
LẶNG IM

Đêm lặng im
Thả lo toan vào giấc ngủ
Chập chờn con chữ
Câu thơ buồn nặng nợ áo cơm

Ngày lặng im
Len giữa dòng đời hối hả
Trở về bãn ngã
Chợt thấy mình... con vụ giữa nhân gian

Thu lặng im
Vẫn heo may, vẫn chút nắng vàng
Sao chiếc lá rơi
Cứ oằn mình dường như nuối tiếc ?

Ta lặng im
Lòng vẫn suy tư điều hơn thiệt
Bóng hồng, sự nghiệp
Mãi một đời... sinh ký tử quy

Em lặng im
Oan khiên qua một thuở xuân thì
Buồn vui hoá đá
Nên hững hờ vô cảm những sẻ chia ?

Thời gian lặng im
Không gian lặng im dài những canh khuya
Lòng như dấu hỏi
Mơ hồ nghe tiếng gọi phía xa xăm

Huế 10/9/2011
Sông Hương



[/align][/align]

[/align]
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-11 19:02:23dzuylynh>



Trích đoạn: tn nguyen



Ông Tư ơi !
Hôm nọ Cà na  đi chơi ,tình cờ thấy có người ngồi..suy tư  , nên Cà na chụp lại mang về tặng ông Tư nè




Ngư ông...Tư ! [8D]

 " Trăm năm một kiếp phù vân..."

Bình yên và vui hoài nghe ông Tư !

.......................................................................................................................................//.................................


VỊ SƯ CHÙA SHIGA VÀ TÌNH YÊU

Tác giả : Yukio Mishima _Vy Anh phỏng dịch
Thực hiện : Dzuylynh

CàNa à !
Hôm kia ôngTư ngồi suy tư, tình cờ thấy có người đi chơi... nên ôngTư đọc chuyện này tặng CàNa nè ! :)
Yên bình và hoài vui nhen CàNa.


[themNhac]http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/audio/ViSuChuaShigaVaTinhYeu.wma[/themNhac]






Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-12 22:45:02tn nguyen>
Duyên !

Cách đây không lâu , chỉ mới là tuần trước , tại thành phố ồn ào tấp nập ,một buổi tối , sau bữa ăn chia tay ,người bạn đề nghị Cà Na khoan gọi Taxi vội mà hãy cùng đi bộ một lúc , để có dịp nói chuyện với nhau lâu hơn  .
 Đó là một lời đề nghị thú vị và Cà na đã có một buổi tối đáng nhớ...
Thành phố về đêm như lắng lại , dịu dàng hơn...khiến lòng người cảm thấy bình yên thư thả hơn một chút...
Những buớc chân thong thả ngang qua lòng thành phố , những dãy nhà san sát ...Bỗng dưng trong con ngõ khá lớn, Cà na chợt thấy cổng một ngôi chùa  đang mở...
 Đó chỉ là một ngôi chùa nhỏ trong khu phố nên từ chiếc cổng mở , Cà na nhìn được vào khỏang  sân ngắn trước Chính điện .Và ngạc nhiên làm sao , nơi ấy có một chậu Sen với một đóa hoa duy nhất đang nở  !






Cà na  cảm thấy xúc động !
 Vì trong chuyến đi này , Cà na luôn có ý tìm , ngắm và chụp ảnh hoa sen nhưng không hình dung được có lúc mình sẽ bất chợt  nhìn thấy  môt đóa hoa Sen duy nhất , nở trong đêm tối ,trước sân chùa...
Đó có lẽ là đóa hoa Sen đặc biệt nhất ,đối với Cà na từ trước đến giờ...Một đóa hoa sen nở trong ánh mắt từ bi  của Đức Phật...







 Cà na nhẹ nhàng bước vào cổng chùa , nhẹ nhàng chụp vài bức ảnh đóa hoa Sen . Nương nhẹ , trân trọng...như không muốn khuấy động sự thanh tịnh ban đêm của chùa. Và mơ hồ, cảm thấy những bức ảnh của đóa Sen  , đã đến với Cà na bởi một cơ duyên nào đó...

Và hôm nay , nhận món quà ông Tư tặng , lắng nghe bài diễn đọc rất dài ,rất sâu sắc nghĩa Phật pháp, biết ông Tư đã đặt nhiều công sức và tâm tình của mình vào tác phẩm này  Cà na xin gửi tặng ông Tư những bức ảnh đóa hoa sen  thay cho lời cảm ơn rất chân thành của Cà Na.
  Thân tâm luôn an lạc nha ông Tư !





Cà Na
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-12 16:52:55Phù Vân>

ĐỌC BÁO GIÙM BẠN

Ước gì ở Hà Thành An Nam quê ta có được một ngọn rau muống như thế này nhỉ ?
Phù Vân thấy quê ta thường thì SÂU nhiều hơn RAU !

Có một câu chí lý thế này: Hay bàn luận về khuyết điểm của người khác thì anh là kẻ đạo đức thấp kém. Hay bàn luận về khuyết điểm của nhân loại thì anh là một nhà tư tưởng.

(LIU ZA-ZHOU : CHÍNH UỶ ĐẠI HỌC QUỐC PHÒNG TRUNG CỘNG)

Niềm tin và đạo đức

Lưu Á Châu (Liu Ya-Zhou)
Nguyễn Hải Hoành giới thiệu và lược dịch

 

LTS: Lưu Á Châu sinh năm 1952, là con rể cố Chủ tịch nướcTrung Quốc Lý Tiên Niệm, có thời là Phó Chính uỷ bộ đội không quân Trung Quốc, nay là Chính uỷ Trường Dại học Quốc phòng Quôc gia Trung Quốc, từng là giáo sư thỉnh giảng của ĐH Stanford Mỹ. Ông đồng thời là một nhà văn có tiếng, chủ nhân một số giải thưởng văn học. Các bài viết của ông ngôn từ mạnh dạn, quan điểm mới mẻ (nhất là quan điểm đối với Mỹ), lập luận sắc bén của ông được dư luận rất quan tâm. Dưới đây là phần lược dịch bài nói ngày 11/9/2002 của ông – Trung tướng không quân Lưu Á Châu, lúc đó là Chính uỷ bộ đội không quân Quân khu Thành Đô Trung Quốc, trước các cán bộ quân đội cấp tiểu đoàn trở lên tại căn cứ không quân Côn Minh, Vân Nam. (Tuần Việt Nam xin đăng lại ý kiến cá nhân của ông, một vị Trung tướng của Trung Quốc để rộng đường dư luận. Mời quý bạn đọc gần xa, trong nước và nước ngoài gửi bài, ý kiến trao đổi, tranh luận.)

Người phê phán văn hoá Trung Hoa
Trong quá khứ, tôi trước tiên là người kế thừa văn hoá Trung Hoa, sau đó mới là người phê phán văn hoá Trung Hoa. Hiện nay tôi trước tiên là người phê phán văn hoá Trung Hoa sau đó mới là người kế thừa. Lịch sử phương Tây là một bộ sử sửa cái xấu, cái sai thành cái tốt, cái đúng. Lịch sử Trung Quốc thì là một bộ sử sửa cái tốt cái đúng thành cái xấu cái sai. Thời cổ, phương Tây cái gì cũng cấm, chỉ có điều không cấm bản năng con người. Trung Quốc cái gì cũng không cấm, riêng bản năng thì cấm. Người phương Tây dám thể hiện bản thân, tức thể hiện tư tưởng mình và còn dám phô bầy thân xác loã lồ của mình. Trung Quốc chỉ biết mặc quần áo, mặc quần áo cho tư tưởng. Mặc bao giờ cũng dễ hơn cởi. Phương Tây đả kích mặt đen tối của mình, cho nên tìm được ánh sáng, tư tưởng của họ đang bay bổng. Chúng ta ca ngợi sự sáng sủa của mình, kết quả đem lại bóng tối nghìn năm. Trung Quốc không có nhà tư tưởng, chỉ có nhà mưu lược. Hegel từng nói: “Trung Quốc không có triết học.” Tôi cho rằng mấy nghìn năm nay Trung Quốc chưa sản sinh được nhà tư tưởng nào. Nhà tư tưởng tôi nói là những người như Hegel, Socrates, Plato, những nhà tư tưởng ấy có cống hiến to lớn đối với tiến trình văn minh nhân loại. Lão Đan [tức Lão Tử - ND], bạn nói ông ấy là nhà tư tưởng phải không? Chỉ dựa vào “Đạo đức kinh” 5000 chữ mà có thể làm nhà tư tưởng ư? Đấy là chưa nói “Đạo đức kinh” của ông có vấn đề. Khổng Tử có thể coi là nhà tư tưởng chăng? Thế hệ chúng ta xem xét ông thế nào? Tác phẩm của ông bị xem xét ra sao? Tác phẩm của ông chưa từng cung cấp cho nội tâm người Trung Quốc một hệ thống giá trị có thể đối kháng quyền lực thế tục. Cái mà ông cung cấp là tất cả xoay xung quanh quyền lực. Nếu Nho học là một tôn giáo thì đó là một tôn giáo rởm; nếu là tín ngưỡng thì là tín ngưỡng rởm; nếu là triết học thì đó là triết học của xã hội quan trường hoá. Xét trên ý nghĩa này thì Nho học có tội với người Trung Quốc. Trung Quốc không thể có nhà tư tưởng, chỉ có nhà mưu lược. Xã hội Trung Quốc là xã hội binh pháp, dân tộc ta chỉ tôn sùng nhà mưu lược. Một Gia Cát Lượng chẳng mấy thành công về sự nghiệp lại được người ta kỷ niệm nhiều lần. Ông ấy bụng dạ kém khoáng đạt, cách dùng người cũng chưa thích hợp. Có tư liệu cho thấy ông ta còn là kẻ lộng quyền. Nhưng chính con người như thế lại được nâng lên tầm cao phát sợ. Đây cũng là một phác hoạ tâm hồn dân tộc ta. Dưới hình thái xã hội như thế có ba loại hành vi thịnh hành ở Trung Quốc.
Ba loại hành vi thịnh hành tại Trung Quốc
1.Thuật nguỵ biện
Con trai tôi năm nay thi vào khoa báo chí một trường đại học. Khoa này là một trong những khoa báo chí tốt nhất Trung Quốc. Tôi bảo nó: Đưa giáo trình cho bố xem. Đọc xong tôi bảo thứ này không đáng đọc. Trong giáo trình có một suy đoán như sau: Trung Quốc phát minh ra thuốc nổ; thuốc nổ truyền tới châu Âu đã phá tan dinh luỹ phong kiến Trung thế kỷ của châu Âu. Thật nực cười. Thuốc nổ anh phát minh ra phá tan dinh luỹ phong kiến của người ta, thế sao dinh luỹ của chính anh lại không bị phá vỡ? Ngược lại còn vững chắc hơn? Tại Đại học Quốc phòng Trung Quốc, khi thảo luận vấn đề Đài Loan có một quan điểm được nhiều người tán đồng như sau: Đài Loan như một cái ổ khoá. Nếu không giải quyết được vấn đề Đài Loan thì ổ khoá ấy sẽ khoá chặt cánh cổng lớn của Trung Quốc, Trung Quốc sẽ không có lối ra biển cả. Đó là sự nguỵ biện. Tây Ban Nha sau khi trở thành cường quốc biển, đâu có thể ngăn cản anh hàng xóm Bồ Đào Nha cũng trở thành cường quốc biển. Eo biển Dover của Pháp cách nước Anh có 28 hải lý, Anh Quốc có thể ngăn cản Pháp trở thành cường quốc biển không? Trung Quốc mất biển, chủ yếu là do tầng lớp thống trị Trung Quốc nhiều đời chưa có quan điểmQuyền lực biển. Có lẽ mọi người chưa chú ý tới chuyện một số hội Phật Giáo, Đạo giáo thường đứng ra chủ trì việc phê phán một số đoàn thể mê tín phong kiến, các vị đạo trưởng ung dung nói năng, phê phán người ta là mê tín phong kiến. Tôi muốn cười thầm nhưng lại không nhịn được cười thành tiếng. Bảo người ta là mê tín phong kiến, lẽ nào ông là duy vật chăng? Chẳng phải cũng là mê tín đó sao?
2. Đối ngoại lôi kéo vỗ về, đối nội tàn nhẫn
Văn minh châu Âu và văn minh Trung Quốc hầu như đồng thời cất bước nhưng châu Âu hình thành nhiều quốc gia nhỏ, Trung Quốc hình thành một đại đế quốc thống nhất. Nói tới chuyện này chúng ta thường hí hửng phấn khởi. Thực ra châu Âu hình thành nhiều quốc gia như thế chính là một dạng thể hiện tư tưởng tự do của họ. Tuy hình thành nhiều quốc gia như vậy nhưng bao nhiêu thứ có liên quan đến văn minh nhân loại chính là sinh ra từ các tiểu quốc chia tách ra ấy. Còn chúng ta đã làm được gì cho văn minh thế giới? Có thể khẳng định, thống nhất giang sơn có mối quan hệ tất nhiên nào đó với tư tưởng thống nhất. Xã hội mưu lược là xã hội hướng nội. Tôi từng nghiên cứu kỹ sự khác biệt giữa Trung Quốc với Mỹ. Trên mặt công việc quốc tế, về cơ bản Trung Quốc mềm mỏng, còn trên mặt công việc trong nước thì cứng rắn. Nước Mỹ ngược lại, họ rắn trên mặt công việc quốc tế, mềm trên mặt công việc trong nước. Chẳng còn nhớ trong một cuốn sách nào đấy tôi có đề cập vấn đề này, có lẽ là cuốn Đánh giá nguy hiểm tác chiến với Đài Loan, và kết luận: Chuyện này là do sự khác biệt văn hoá quyết định. Văn hoá Trung Quốc có tính khép kín, kín đáo, hướng nội. Văn hoá Mỹ thì cởi mở, hướng ngoại. Tư tưởng đại nhất thống cũng là tư tưởng kiểu hướng nội. Điều đó giải thích vì sao trước bọn xâm lược nước ngoài thì chúng ta là bầy cừu, trước đồng bào mình thì chúng ta là lang sói. Ngót trăm lính Nhật là đủ để áp giải 50 nghìn tù bình quân Quốc Dân Đảng đến Yến Tử Cơ [một địa danh thuộc tỉnh Giang Tô - ND] xử bắn. Chưa nói đến chống lại, các tù binh này chẳng có cả tới dũng khí bỏ chạy nữa kia.
 3. Hành vi thô bỉ
Sự thô bỉ về tinh thần ắt đem lại sự thô bỉ trong hành vi. Sự cao quý tinh thần ắt sẽ đem lại sự cao quý trong hành vi. Khoảng hai chục năm trước khu phố nhà tôi có xảy ra chuyện như sau: Một đôi vợ chồng li dị, ông chồng dẫn cô bồ mới về nhà, hai vợ chồng cãi nhau. Bà vợ chạy lên gác trên muốn nhảy lầu. Rất nhiều người xúm lại xem. Có kẻ vì hí hửng khi thấy người khác gặp tai nạn mà hét to: “Nhảy đi, nhảy đi!” Về sau cảnh sát đến cứu được bà kia xuống, những người xem thậm chí còn cảm thấy tiếc rẻ. Tôi thở dài một cái rồi về nhà, mở ti-vi xem. Đúng lúc ấy trên ti-vi đang chiếu bộ phim kể về một chuyện có thật xảy ra ở châu Âu. Chuyện như sau: Một nước nào đó, nhớ mang máng là Hungary thì phải, 70 năm trước có một anh thợ mỏ trẻ sắp cưới vợ. Trong lần cuối cùng xuống giếng mỏ trước ngày cưới thì mỏ xảy ra sụt lở, anh thợ kia mãi mãi không thể trở về. Cô dâu không thể tin rằng người yêu của mình có thể bỏ cô mà đi, cứ thế đằng đẵng chờ 70 năm trời. Cách đây ít lâu người ta sửa lại hầm mỏ, phát hiện thấy trong vũng nước đọng ở chỗ sâu có một xác người. Đó chính là chàng rể- thợ mỏ nọ bị vùi dưới giếng 70 năm trước. Vì dưới ấy không có không khí, xác lại ngâm trong nước có khoáng chất nên người ấy trông vẫn trẻ như lúc chết. Cô dâu thì đã là bà lão tóc bạc phơ. Bà cụ ôm lấy người yêu khóc nức nở. Bà quyết định tiếp tục làm lễ cưới của họ. Cảnh này thật quá xúc động: Cô dâu 80 tuổi mặc áo cưới trang trọng một màu trắng như tuyết. Tóc cũng trắng như tuyết. Người yêu của bà thì vẫn trẻ như xưa, mắt nhắm nghiền nằm trên cỗ xe ngựa. Hôn lễ và tang lễ đồng thời tiến hành. Bao nhiêu người rơi lệ.
Vụ 11/9 thử thách trình độ đạo đức quốc dân
Vụ 11/ 9 năm ngoái là sự việc có thể khảo nghiệm trình độ đạo đức của dân tộc ta nhất. Hôm nay [tức 11/09/2002 - ND] vừa đúng tròn một năm sự kiện ấy. Vụ 11/ 9 tuy không thể thay đổi thế giới nhưng đã thay đổi nước Mỹ. Đồng thời, thế giới sau ngày ấy rất khó trở lại trước sự kiện này. Khi xảy ra vụ 11/9, ít nhất trong một quãng thời gian sau đó nước ta bị bao phủ bởi một bầu không khí không lành mạnh. Tối hôm 12/9, có người bạn gọi điện thoại cho tôi nói sinh viên ĐH Bắc Kinh và ĐH Thanh Hoa đang khua chiêng gõ trống. Tôi bảo đội tuyển bóng đá quốc gia Trung Quốc còn chưa lọt vào vòng sau kia mà, phải đến mồng 7/10 đội Trung Quốc mới đấu trận cuối cùng với đội Liên hiệp Vương quốc A Rập, nếu thắng thì sẽ lọt vào danh sách dự World Cup. Một lúc sau mới biết thì ra sinh viên Trung Quốc đang chúc mừng việc toà tháp đôi Mỹ bị đánh sập. Báo chí nước ngoài đưa tin: Hồi ấy có một đoàn nhà báo Trung Quốc đang ở thăm Mỹ, khi thấy hình ảnh toà nhà Trung tâm Thương mại thế giới bị đánh phá, các thành viên đoàn nhà báo này bất giác vỗ tay. Đây là một dạng ngấm văn hoá; điều đó không thể trách họ, bọn họ đã không thể kiềm chế được bản thân. Kết quả họ bị [chính phủ Mỹ - ND] tuyên bố là những người mãi mãi không được hoan nghênh. Hồi ấy tôi đang ở Không quân Bắc Kinh [1], mấy hôm ấy đều có người ở bộ đội đến thăm, gặp ai tôi cũng hỏi quan điểm của họ đối với vụ 11/9. Tất cả đều trả lời: Đánh bom hay lắm. Sau này tôi nói đây là một tình trạng rất đáng buồn. Nếu những người ấy yêu mến Trung Quốc, thế thì có cứu được Trung Quốc hay không? Về giới truyền thông thì càng chẳng nên nhắc tới. Ở Trung Quốc, nơi không có tin tức nhất là trên báo chí. Năm 1997 công nương Diana chết vì tai nạn giao thông. Cho dù Diana là người thế nào, hoàng gia Anh Quốc ra sao thì ít nhất bà ấy cũng có giá trị tin tức. Các tờ báo lớn trên thế giới đều đăng tin này trên trang nhất, riêng báo chí Trung Quốc không đăng tin ấy. Hôm đó tin tức đầu bảng của các tờ báo lớn ở Bắc Kinh là “Các trường trung, tiểu học Bắc Kinh hôm nay khai giảng”. Tin này chẳng khác gì tin “Người Bắc Kinh hôm nay ăn sáng rồi”, chỉ có cái giá trị [thông tin - ND] ấy thôi. Tối hôm 11/9 tôi ngồi xem chương trình “Tiêu điểm phỏng vấn” trên ti-vi. Tôi muốn xem xem “những cái miệng lưỡi của đất nước” đánh giá tiêu điểm vụ 11/9 như thế nào. Kết quả chương trình “Tiêu điểm phỏng vấn” hôm ấy có nội dung là nói về việc các chi bộ ở nông thôn tăng cường xây dựng chi bộ gì gì đó. Bạn muốn xem cái gì thì không có cái ấy. Cái bạn không muốn nghe thì người ta cứ nói cho mà nghe. Dĩ nhiên, những cái miệng lưỡi của quốc gia thì vô tội.
 Văn hoá truyền thống ảnh hưởng tới quan niệm đạo đức
Năm 1999 Mỹ tấn công Nam Tư. Trung Quốc đứng ra phản đối. Cái giá của lần ấy là Đại sứ quán Trung Quốc tại Nam Tư bị bắn phá. Suýt nữa thì Trung Quốc lại đứng ra lần nữa. Đoàn tàu văn hoá này của chúng ta có quán tính lớn, chở chúng ta, những kẻ có khiếm khuyết đạo đức, phóng như bay tới điểm chót. Hồi ấy có người còn đề xuất nhân dịp này tấn công Đài Loan, ra tay một lần là xong. Có thể thông cảm với nỗi lòng của các bạn ấy, nhưng bấy giờ quả thật không phải là thời cơ thích hợp. Hồi ấy tôi nghĩ, vụ 11/9 chết bao nhiêu người, đều là người vô tội. Cái mất đi là sinh mạng con người, thứ tôn nghiêm nhất trên thế giới. Những sinh mạng ấy không có liên quan với chính phủ Mỹ. Chúng ta dùng thái độ như vậy đối xử với người ta, nhưng người ta không dùng thái độ như vậy đối xử với ta. Thảm án Dover hình thành sự đối chiếu rõ rệt với việc này. Năm 2000, một đoàn người Phúc Kiến vượt biên trái phép ngồi trong xe thùng bịt kín cập cảng Dover lên đất Anh Quốc. Vì ngồi mấy chục giờ trong thùng xe thiếu không khí, tất cả đều chết ngạt [2], chỉ có 2 người sống sót. Khi vụ này bị phanh phui, không một quan chức nào của Đại sứ quán Trung Quốc xuất đầu lộ diện. Cuối cùng dân chúng Anh Quốc vùng Dover tự phát làm lễ truy điệu và lễ thắp nến tưởng niệm những người đã chết. Rất nhiều trẻ em tham dự, chúng cầm trong tay những thứ đồ chơi chế tạo tại Trung Quốc. Nhân đây xin nói thêm, hiện nay 90% đồ chơi trên thế giới là Made in China. Nhà báo hỏi lũ trẻ: Tại sao các cháu dự lễ truy điệu? Bọn trẻ nói: Họ cũng là người cả mà; các thứ đồ chơi trong tay chúng cháu cầm đây có thể là do những người trong số họ sản xuất. Không một người Trung Quốc nào có mặt trong buổi lễ truy điệu ấy. Thế nào là văn minh, thế nào là không văn minh? Tôi đang suy nghĩ.
 Thờ ơ, coi nhẹ sinh mạng con người thật đáng sợ
 Thật là đáng sợ khi người ta ca ngợi khủng bố. Trung Quốc thoát thai từ nền văn hoá giáo dục Trung Quốc, trước hết thờ ơ coi khinh sinh mạng của chính mình, từ đó mới có thái độ coi tính mạng của người khác, nước khác như trò trẻ con. Bản thân không có quyền lực quý trọng sinh mạng mình, cũng không cho người khác có cái quyền ấy. Tâm trạng “khán giả” năm xưa từng bị Lỗ Tấn hồi trẻ phê phán chính là được tôi luyện như vậy đấy. Người Trung Quốc xem cảnh giết người khác, không ai không vui mừng phấn khởi. Giai cấp thống trị cố ý đem người ta ra giết tại nơi đông người. Kẻ bị thống trị thì hưởng thụ tại nơi đông người cái cảm giác khoái trá của kẻ thống trị. Nhất là khi xử tử bằng kiểu tùng xẻo, kéo dài ba ngày, người xem đông nghìn nghịt. Cả đến những chủ sạp hàng nhỏ cũng bày hàng ra bán tại đấy. Đao phủ còn bán bánh màn thầu dính máu. Trung Quốc ngày nay không có tục tùng xẻo nữa. Nhưng xử án tại nơi đông người cũng là sự mở rộng tập quán đó. Người nước ta năm nào đi xem giết Lục Quân Tử Đàm Tự Đồng [3] như đi trẩy hội. Với những người như thế, trong cuộc chiến tranh Giáp Ngọ [4] ta sao mà không mất Đài Loan. Con cháu họ, tức chúng ta, nếu lại như họ thì làm sao mà giải phóng được Đài Loan. Khi có kẻ xấu hành hung trên xe buýt, những người đi xe đều im thin thít. Dựa vào những con người ấy đi giải phóng Đài Loan ư? Dựa vào họ để thực hiện 4 hiện đại hoá ư? Bạn thực hiện 4 hiện đại hoá rồi thì có lợi gì nhỉ? Sáng nay khi tập thể dục tôi tranh thủ xem truyền hình, chương trình quảng cáo “Tin tức buổi sáng”, sản phẩm nào bán chạy nhất? Đó là cửa chống trộm. Đây là nỗi buồn của một dân tộc. Bạn xem đấy, nhà chúng ta ở chẳng khác gì cái cũi. Tại Thành Đô, tôi ở căn nhà mấy vị chính uỷ không quân tiền nhiệm từng ở. Tôi vào xem, ôi chao, như vào nhà giam ấy. Cửa sổ, ban công đều bao bọc bằng hàng rào chấn song chống trộm. Tôi bảo dỡ bỏ hết. Hôm nọ đọc một cuốn sách có tên “Trung Quốc có thể nói Không“. Tôi bảo, anh có thể nói Không, nhưng anh đứng sau cánh cửa chống trộm mà nói Không; đó chẳng phải là dũng sĩ mà là kẻ hèn nhát. Kiều Lương [5] nói chí lý: [Đó là] “Những người yêu nước khi gặp bọn trộm cướp mà còn lánh mặt nhưng lại dũng cảm dõng dạc nói Không với một cường quốc ở xa tít mù!” Cần nhìn nhận nước Mỹ một cách khách quan toàn diện. Nước Mỹ là một quốc gia như thế nào? Nhớ lại hồi trẻ từng nghe một câu nói hình dung thành phố New York: Cái tốt nhất trên thế giới và cái xấu nhất trên thế giới cộng lại với nhau thì là New York. Dùng câu ấy để hình dung nước Mỹ ngày nay có thích hợp hay không? Thế hệ quân nhân chúng ta, những quân nhân đảm nhận niềm hy vọng tương lai của tổ quốc, vừa không nên làm “phái thân Mỹ”, cũng chẳng thể làm “phái chống Mỹ” một cách đơn giản, mà nên làm “phái hiểu Mỹ” chín chắn. Hiểu kẻ địch thì mới chiến thắng được kẻ địch. Đánh giá thấp đối thủ tức là đánh giá thấp chính mình. Thác Bạt Đạo [6] đổi tên nước của Nhu Nhiên thành “Nhu Nhu”, ý là sâu bọ, nhưng chính ông lại bị con sâu ấy đánh bại. Thế thì ông chẳng bằng con sâu nữa kia. Mỹ không muốn Trung Quốc hùng mạnh, hoàn toàn cũng như Trung Quốc không muốn Mỹ xưng bá. Mối quan hệ Trung Quốc- Mỹ có xung đột nhưng cũng có lợi ích chung nhất định. Làm thế nào hoá giải xung đột, phát triển lợi ích chung là việc các nhà ngoại giao Trung Quốc hiện nay nên cố gắng làm. Trung Quốc muốn phát triển thì không thể cắt đứt sự đi lại với thế giới. Thế giới hiện nay là đơn cực, chỉ khi nào Mỹ suy sụp thì mới có thể xuất hiện thế giới đa cực. Chúng ta vừa không thể cắt quan hệ với Mỹ lại vừa không thể có quá nhiều kỳ vọng về Mỹ. Hiện nay mà đối kháng với Mỹ thì chưa phải là thời cơ thích hợp nhất. Lợi ích quốc gia nên mãi mãi là chuẩn tắc cao nhất cho hành động của chúng ta. Chúng ta cần nhẫn nại; nhẫn nại không phải là mềm yếu, chỉ có khuất phục mới là mềm yếu.
Đấu tranh ngoại giao càng cần đấu trí
Dĩ nhiên Mỹ không từ bỏ dã tâm diệt chủ nghĩa xã hội. Dĩ nhiên Mỹ không muốn Trung Quốc trỗi dậy, không muốn kinh tế Trung Quốc phát triển đi lên. Nhưng cần nhớ cho kỹ: Khi đấu tranh với đối thủ, nhất định phải làm cho đối thủ của anh nhìn thấy cái tình hình họ không muốn thấy nhất. Người Mỹ muốn người Trung Quốc đánh nội chiến; chúng ta quả thật đánh nội chiến rồi. Họ không rúc trong chăn mà cười đến nôn ruột thì mới lạ chứ. Dĩ nhiên nhất mực “Nằm gai nếm mật, thao quang dưỡng hối [vờ ngu giả dại/ giấu tài - ND]” cũng không được. Là một nước lớn, Trung Quốc có thể làm theo cách như một võ hiệp thời xưa ẩn vào núi sâu khổ luyện võ công, chờ khi võ nghệ cao cường rồi tái xuất quyết thắng kẻ địch chăng? Với số dân và tài nguyên của Trung Quốc, đặc biệt là với nền văn hoá của mình, Trung Quốc không thể lớn mạnh như nước Mỹ được, huống chi Mỹ cũng chẳng dừng lại không tiến lên. Vẫn là Mao Trạch Đông nói chí lý: “Đánh vẫn cứ phải đánh, đàm [đàm phán - ND] vẫn cứ phải đàm, hoà vẫn cứ phải hoà.” Con người cần khôn ngoan tài trí, đấu tranh ngoại giao lại càng cần khôn ngoan. Phải dắt mũi người ta mà đi chứ đừng bị người ta dắt. Khơ-rut-xôp là một tay khôn ngoan. Tôi xin kể cho các bạn nghe chuyện này: Tại một đại hội nọ [ý nói Đại hội XX đảng Cộng sản Liên Xô - ND], Khơ-rut-xôp ra sức vạch trần và phê phán chế độ chính trị tàn bạo của Stalin. Có người chuyển lên một mẩu giấy chất vấn Khơ-rut-xôp: Bản thân Khơ-rut-xôp cũng là một thành viên trong tập đoàn quyền lực nòng cốt khi Stalin nắm chính quyền. Vì sao hồi ấy ông không đứng lên chống lại sự độc đoán của Stalin? Khơ-rut-xôp cao giọng đọc nội dung mẩu giấy kia rồi lớn tiếng nói với mọi người: Đây là mẩu giấy của ai thế? Xin người đó đứng ra! Đứng ra nào! … Bên dưới nhốn nháo một lúc nhưng chẳng thấy ai đứng ra cả. Khơ-rut-xôp nói: Mọi người xem đấy, chúng ta hiện nay dân chủ như thế này, trong tình hình chẳng có gì phải sợ hãi mà ngay cả đồng chí viết mẩu giấy này cũng không dám đứng ra. Vậy hãy nghĩ xem, trong bầu không khí dưới thời Stalin thống trị ấy có người nào dám đứng ra cãi lại Stalin không? Cả hội trường vỗ tay. Chúng ta đấu tranh với Mỹ nên có sự khôn ngoan ấy của Khơ-rut-xôp. Khi cần thao quang dưỡng hối thì thao quang dưỡng hối đến tận nhà. Như một câu đồng chí Đặng Tiểu Bình năm nào nói với Thủ tướng Canada Trudeau (đại ý): Cái Thao quang dưỡng hối chúng tôi nói bao gồm cả việc không cần giữ thể diện cũng nhất định phải giữ mối quan hệ với quốc gia phát triển nhất trên thế giới. Ý của đồng chí Đặng Tiểu Bình là Trung Quốc nhất định phải bước cùng nhịp với văn minh thế giới, không thể xa rời nền văn minh thế giới.
 Không có lý do căm ghét Mỹ
Trong sự kiện 11/9, trừ một số quốc gia cá biệt, một bộ phận dân chúng Trung Quốc (chứ không phải là chính phủ) đã tỏ ra mình ở cách nền văn minh dòng chính của thế giới một khoảng cách xa nhất. Khi cần đấu tranh thì một tấc cũng không nhường. “Sùng bái Mỹ” là không đúng, “Thân Mỹ” không đúng, “Ghét Mỹ” cũng không đúng. Chính phủ và chính khách Mỹ vừa giống dân chúng Mỹ lại vừa không giống. Bạn cần phải có trí tuệ cao để phân biệt họ. Trong quá khứ, vì để giúp Trung Quốc thoát khỏi ách thống trị thực dân mà Mỹ đánh bại Nhật, họ có cống hiến lớn đối với tiến bộ văn minh của xã hội Trung Quốc. Hai nước Trung Quốc- Mỹ không có xung đột lợi ích căn bản. Ngày nay, do lợi ích của Mỹ rải khắp toàn cầu nên 2 nước có xung đột. Nhưng chúng ta vẫn phải dùng tấm lòng đạo đức để bình xét sự vật chứ không thể kích động. Tôi từng nói rằng đối với Nhật, một nước từng tàn sát mấy chục triệu đồng bào ta, mà chúng ta thường xuyên nói 2 nước “phải đời đời kiếp kiếp hữu hảo với nhau”. Thế thì chúng ta có lý do nào để căm ghét nhân dân Mỹ từng giúp ta đánh bại Nhật?
Những cái đáng sợ của Mỹ
 Đâu là chỗ thực sự đáng sợ của nước Mỹ? Tuy rằng Mỹ có quân đội mạnh nhất thế giới, khoa học kỹ thuật tiên tiến nhất thế giới, nhưng tôi cho rằng những cái đó không đáng sợ. Nghe nói máy bay tàng hình của Mỹ thường xuyên ra vào bầu trời Trung Quốc rất thoải mái, nhưng điều ấy chẳng có gì đáng sợ cả. Cái đáng sợ của họ không phải là những thứ ấy. Năm 1972, tôi học ở Đại học Vũ Hán, lên lớp giờ chính trị. Một thầy giáo khoa chính trị nói: “Nước Mỹ là đại diện của các nước tư bản mục nát, suy tàn, đã sắp xuống mồ, hết hơi rồi.” Tôi, một sinh viên công nông binh mặc bộ quân phục, đứng ngay lên phản bác: “Thưa thày, em cảm thấy thầy nói không đúng ạ. Tuy rằng nước Mỹ không giống Trung Quốc là mặt trời nhô lên lúc 8- 9 giờ sáng, nhưng Mỹ cũng chẳng phải là mặt trời đang lặn gì gì đó, mà là mặt trời lúc giữa trưa ạ.” Thầy giáo bực mình, tái mét mặt ấp úng nói: “Cái cậu học sinh này, sao dám nói thế hả!” Ông ấy không hỏi tôi tại sao lại nói thế, mà dùng một chữ “dám”. Lúc đó tôi thấy hết tâm trạng của ông. Chính là cái nước tư bản mục ruỗng suy tàn ấy vào thập niên 90 thế kỷ trước đã lãnh đạo cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật mới nhất trên thế giới. Tôi tốt nghiệp đại học đúng vào lúc bắt đầu cải cách mở cửa. Tôi lại có một quan điểm: Nước Mỹ là quốc gia do hàng chục triệu con người không yêu tổ quốc mình hợp thành, nhưng họ đều rất yêu nước Mỹ. Hồi ấy rất nhiều người lãnh đạo vừa chửi Mỹ vừa gửi con cái mình sang Mỹ. Một sự tương phản lớn! Nói một thôi một hồi rồi, vậy thì cái đáng sợ của Mỹ là ở đâu? Tôi cảm thấy có ba điểm.
 Điểm thứ nhất, không thể coi thường cơ chế tinh anh của Mỹ
 Chế độ cán bộ, chế độ tranh cử của Mỹ có thể bảo đảm những người quyết sách đều là tinh anh. Bi kịch của Trung Quốc chúng ta, lớn đến nhà nước, nhỏ tới từng đơn vị, phần lớn tình hình là người có tư tưởng thì không quyết sách, người quyết sách thì không có tư tưởng. Có đầu óc thì không có cương vị, có cương vị thì không có đầu óc. Nước Mỹ ngược hẳn lại, cơ chế hình tháp của họ đưa được những người tinh anh lên. Nhờ thế, 1 là họ không mắc sai lầm; 2 là họ ít mắc sai lầm; 3 là mắc sai lầm thì có thể nhanh chóng sửa sai. Chúng ta thì mắc sai lầm, thường xuyên mắc sai lầm, mắc sai lầm rồi thì rất khó sửa sai. Mỹ dùng một hòn đảo Đài Loan nhỏ xíu để kiềm chế Trung Quốc chẵn nửa thế kỷ. Nước cờ này họ đi thật linh hoạt, thật thần kỳ. Một Đài Loan làm thay đổi hẳn sinh thái chính trị quốc tế. Điều tôi lo ngại nhất là bộ khung chiến lược phát triển Trung Quốc trong thế kỷ mới sẽ vì vấn đề Đài Loan mà biến dạng. Ngày nay, đối với các dân tộc có thế mạnh thì tính quan trọng của lãnh thổ đã giảm nhiều, đã chuyển từ tìm kiếm lãnh thổ sang tìm kiếm thế mạnh của quốc gia. Người Mỹ không có yêu cầu lãnh thổ đối với bất cứ quốc gia nào. Nước Mỹ không quan tâm lãnh thổ, toàn bộ những gì họ làm trong thế kỷ XX đều là để tạo thế. Tạo thế là gì? Ngoài sự lớn mạnh về kinh tế thì là lòng dân chứ còn gì nữa! Có lòng dân thì quốc gia có lực ngưng tụ, lãnh thổ mất rồi sẽ có thể lấy lại. Không có lòng dân thì khẳng định đất đai anh sở hữu sẽ bị mất. Có nhà lãnh đạo quốc gia chỉ nhìn một bước. Nước Mỹ hành sự thường nhìn 10 bước. Vì thế cho nên mỗi sự kiện lớn toàn cầu xảy ra sau ngày Thế chiến II chấm dứt đều góp phần làm tăng cường địa vị nước Mỹ. Nếu chúng ta bị họ dắt mũi thì có thể sẽ mất hết mọi con bài chiến lược. Tôi nhiều lần nói là trung tâm chiến lược của Mỹ sẽ không chuyển sang châu Á đâu, song điều đó không có nghĩa là Mỹ không bao vây Trung Quốc. Rất nhiều bạn chỉ thấy Mỹ bao vây Trung Quốc về quân sự, cũng như rất nhiều người chỉ thấy khoảng cách chênh lệch về KHKT và trang bị vũ khí giữa 2 nước mà chưa nhìn thấy sự mất cân đối nghiêm trọng hơn sự lạc hậu về trang bị trên mặt chiến lược lớn, nhất là trên tầng nấc ngoại giao. Sau vụ 11/9, Mỹ nhanh chóng chiếm Afghanistan trong vòng 2 tháng, từ phía Tây bao vây Trung Quốc. Sức ép quân sự của Nhật, Đài Loan, Ấn Độ cũng chẳng bớt đi. Xem ra chúng ta giành được từ vụ 11/9 một số lợi ích trước mắt, song các lợi ích đó không quá 1- 2 năm có thể biến mất. Tôi cho rằng bao vây chiến lược đối với Trung Quốc là một kiểu khác, không phải là quân sự mà là siêu việt quân sự. Bạn xem đấy, mấy năm gần đây các nước xung quanh Trung Quốc tới tấp thay đổi chế độ xã hội, biến thành cái gọi là quốc gia “dân chủ”. Nga, Mông Cổ thay đổi rồi, Kazakhstan thay đổi rồi. Cộng thêm các nước trước đây như Hàn Quốc, Phillippines, Indonesia, lại cộng thêm vùng Đài Loan. Đối với Trung Quốc, sự đe doạ này còn ghê gớm hơn đe doạ quân sự. Đe doạ quân sự có thể là hiệu ứng ngắn hạn, còn việc bị cái gọi là các quốc gia “dân chủ” bao vây là hiệu ứng dài hạn.
 Điểm thứ hai, sự độ lượng và khoan dung của nước Mỹ
 Bạn nên sang châu Âu, sau đó sang Mỹ, bạn sẽ thấy một sự khác biệt lớn: Sáng sớm, các đường phố lớn ở châu Âu chẳng có người nào cả, còn tại Mỹ sáng sớm các phố lớn ngõ nhỏ đều có rất nhiều người tập thể dục, thậm chí cả ngày như thế. Tôi có một câu nói: Tập thể dục là một phẩm chất, tập thể dục đại diện cho một kiểu văn hoá khí thế hừng hực đi lên. Một quốc gia có sức sống hay không, chỉ cần xem có bao nhiêu người tập thể dục là biết. Người Mỹ có thể lấy quốc kỳ làm quần lót để mặc. Hồi ở Mỹ tôi có mua một chiếc quần cộc cờ sao vạch. Tôi thường xuyên mặc chiếc quần ấy. Tôi mặc nó là để khinh miệt nó, là để trút giận, là một dạng trút sự bực bội và thoả mãn về tâm lý. Người Mỹ mặc nó là sự trêu chọc bỡn cợt, bản chất khác. Người Mỹ có thể đốt quốc kỳ nước mình ngoài phố. Đới Húc [7] nói: Nếu một quốc gia có thể đốt cả quốc kỳ của mình thì anh còn có lý do nào đi đốt quốc gia ấy nữa?
 Điểm thứ ba, sức mạnh vĩ đại về tinh thần và đạo đức
 Đây là điều đáng sợ nhất. Vụ 11/9 là một tai nạn. Khi tai hoạ ập đến, thể xác ngã xuống trước tiên, nhưng linh hồn vẫn đứng. Có dân tộc khi gặp tai nạn thể xác chưa ngã mà linh hồn đã đầu hàng. Trong vụ 11/9 có xảy ra 3 sự việc đều có thể để chúng ta qua đó nhìn thấy sức mạnh của người Mỹ. Việc thứ nhất, sau khi phần trên toà nhà Thương mại thế giới bị máy bay đâm vào, lửa cháy đùng đùng, tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Khi mọi người ở tầng trên qua cửa thoát hiểm chạy xuống phía dưới, tình hình không rối loạn lắm. Người ta đi xuống, lính cứu hoả xông lên trên. Họ nhường lối đi cho nhau mà không đâm vào nhau. Khi thấy có đàn bà, trẻ con hoặc người mù tới, mọi người tự động nhường lối đi để họ đi trước. Thậm chí còn nhường đường cho cả một chú chó cảnh. Một dân tộc tinh thần không cứng cáp tới mức nhất định thì dứt khoát không thể có hành vi như vậy. Đứng trước cái chết vẫn bình tĩnh như không, e rằng không phải là thánh nhân thì cũng gần với thánh nhân. Việc thứ hai, hôm sau ngày 11/9, cả thế giới biết vụ này do bọn khủng bố người A Rập gây ra. Rất nhiều cửa hàng, tiệm ăn của người A Rập bị những người Mỹ tức giận đập phá. Một số thương nhân người A Rập cũng bị tấn công. Vào lúc đó có khá nhiều người Mỹ tự phát tổ chức đến đứng gác trước các cửa hiệu, tiệm ăn của người A Rập hoặc đến các khu người A Rập ở để tuần tra nhằm ngăn chặn xảy ra bi kịch tiếp theo. Đó là một tinh thần thế nào nhỉ. Chúng ta thì từ xưa đã có truyền thống trả thù. Thành Đô nơi tôi ở, ngày xưa Đặng Ngải [8] sau khi chiếm được Thành Đô, con trai của Bàng Đức [9] giết sạch giá trẻ gái trai gia đình Quan Vũ. Trả thù đẫm máu, lịch sử loang lổ vết máu không bao giờ hết. Việc thứ ba, chiếc máy bay Boeing 767 bị rơi ở Pennsylvania vốn dĩ bị không tặc dùng để đâm vào Nhà Trắng. Sau đấy hành khách trên máy bay vật lộn với bọn khủng bố nên mới làm máy bay rơi. Vì lúc ấy họ đã biết tin toà nhà Thương mại thế giới và Lầu Năm Góc bị máy bay đâm vào nên họ quyết định không thể không hành động, phải đấu tranh sống chết với bọn khủng bố. Cho dù trong tình hình ấy họ còn làm một chuyện thế này: Quyết định biểu quyết thông qua có nên chiến đấu với bọn khủng bố hay không. Trong giờ phút quan hệ tới sự sống chết ấy, họ cũng không cưỡng chế ý chí của mình lên người khác. Sau khi toàn thể mọi người đồng ý, họ mới đánh bọn không tặc. Dân chủ là gì; đây tức là dân chủ. Ý tưởng dân chủ đã thấm vào sinh mạng của họ, vào trong máu, trong xương cốt. Một dân tộc như thế mà không hưng thịnh thì ai hưng thịnh. Một dân tộc như thế không thống trị thế giới thì ai có thể thống trị thế giới.
Nên tham khảo kinh nghiệm thành công của Mỹ
Tôi thường có ý nghĩ quái lạ như thế này: Những vũ khí đỉnh cao nhất, KHKT tối tân và lực lượng vũ trang mạnh nhất trên thế giới nếu nằm trong tay những người như thế là rất thích hợp. Bao giờ cũng hơn nằm trong tay người Nhật, người Libya, người Iraq chứ? Cho là nằm trong tay chúng ta thì chúng ta có thể làm gì, điều đó cũng chưa thể biết. Nước Mỹ, quốc gia này có rất nhiều kinh nghiệm thành công, đáng để chúng ta tham khảo học tập. Sau vụ 11/9, Mỹ không thành lập Uỷ ban 11/9, không lập Bộ Chỉ huy ứng phó tình trạng khẩn cấp gì gì đó. Tôi cực lực phản đối những thứ không thực tế. Sau khi đến bộ đội không quân Thành Đô, tôi chủ trương hoặc không họp hoặc ít họp hành. Cuộc họp nào không thể không họp thì họp ngắn thôi. Đến nơi trước tiên tôi thay đổi việc học tập của các Uỷ viên thường vụ thành tự học. Cầm văn kiện đọc thì học được cái gì kia chứ. Tôi đang đấu tranh với thế lực thói quen. Lực lượng cá nhân tôi có hạn nhưng tôi không thể không đấu tranh. Cho dù sứt đầu mẻ trán cũng không được nản chí. Chẳng hạn nói chung khi xuống thăm bộ đội, tôi đều không ăn cơm. Chỉ cần có thể về nhà trong ngày thì tôi đều mang theo lương khô chứ không ăn cơm bộ đội. Khi ở bộ đội không quân Bắc Kinh tôi đến sư đoàn 33 cũng thế. Nếu không thể không ăn thì tôi chỉ ăn đơn giản. Tuy rằng nói uống một chén rượu chưa đủ làm đổ cờ đỏ, ăn một bữa cơm chưa thể mất giang sơn, nhưng nhiều lần quá, lãng phí quá, tích tiểu thành đại thì rất khó nói. Có người nói đánh Đài Loan chẳng cần dùng vũ khí mới gì cả, cứ cho mấy vị cán bộ lên đảo ấy ăn nhậu các thứ của họ 2- 3 năm thì bảo đảm ăn hết các thứ của họ.
 Còn một chuyên tiếu lâm nữa nói về chuyện họp hành. Có ông cục trưởng ốm sắp chết đến nơi, chỉ có điều không trút được hơi thở cuối cùng. Bà vợ bảo con cháu đến đông đủ cả rồi, ông yên tâm lên đường đi. Không được, chưa chết được. Vợ lại nói, mọi chuyện đều thu xếp ổn thoả rồi, ông yên tâm lên đường đi. Không được, chưa chết được. Vợ bảo, tài sản nhà ta đã thu xếp xong xuôi cả rồi, ông cứ đi đi. Cũng chưa được đâu. Về sau, vẫn là tay thư ký tương đối hiểu ông ta bèn ghé tai cục trưởng nói: “Báo cáo cục trưởng, mọi người đến đủ cả rồi, ta họp thôi ạ.” Lúc ấy cục trưởng mới hả lòng hả dạ nhắm mắt xuôi tay. Dĩ nhiên đây là chuyện bịa nhưng nó nói lên sự phản cảm, chán ghét của mọi người đối với thói quen ấy. Sự kiện 11/9 là cơ hội của nước Mỹ, cũng là cơ hội của Trung Quốc. Làm không tốt thì Trung Quốc trở thành vật hy sinh lớn nhất của sự kiện đó. Vấn đề then chốt là anh nắm cơ hội thế nào, toàn thế giới đều đứng trước dịp xóc lại quân bài. Khi nghiên cứu nước Mỹ, chúng ta nên nắm được nội hàm thực sự của nó, không thể chỉ xem cái nhỏ mà phải xem cái lớn. Có một câu chí lý thế này: Hay bàn luận về khuyết điểm của người khác thì anh là kẻ đạo đức thấp kém. Hay bàn luận về khuyết điểm của nhân loại thì anh là một nhà tư tưởng. ooOoo Hôm nay lần đầu tiên gặp các cán bộ cấp tiểu đoàn trở lên của căn cứ Côn Minh, tôi đã nói chuyện nhiều thế này với thái độ vô cùng thẳng thắn và mạnh dạn. Đây là thành quả nghiên cứu của tôi, tôi chịu trách nhiệm về bài nói của mình. Chỗ nào tôi nói đúng thì các đồng chí ghi nhớ. Chỗ nào nói sai thì các đồng chí nghe tai bên này, cho ra tai bên kia, tủm tỉm cười bỏ qua, chớ cho là chuyện gì cả. Mỗi người là một cá thể, mỗi cá thể đều tự do. Tôi không thể yêu cầu áp đặt tư tưởng của tôi cho các đồng chí, tôi lại càng không thể yêu cầu đem tư tưởng của các đồng chí thống nhất vào một tư tưởng nào đó. Chuyện đó không thể được, nhưng chúng ta lại cứ khăng khăng tìm kiếm khả năng ấy, đây là chuyện hão huyền, trên thực tế không làm nổi.

                                                                                ooOoo

 [1]: Tác giả đang là Chủ nhiệm chính trị bộ đội Không quân của Quân khu Bắc Kinh] [2]: 60 người này lấy hộ chiếu sang Đông Âu rồi chui vào xe container chở bằng tàu biển từ Bỉ bí mật sang Anh, ngày 19/6 /2000, hải quan cảng Dover kiểm tra container phát hiện 58 người chết] [3]: Đàm Tự Đồng: Nhà chính trị cuối đời Thanh, chủ trương duy tân, sau khi phong trào Duy tân Trung Quốc thất bại, ông bị xử tử cùng 5 người khác, 6 chí sĩ này được gọi là Lục Quân tử. [4]: Chiến tranh Giáp Ngọ: Chiến tranh Trung Quốc- Nhật xảy ra năm Giáp Ngọ tức năm 1894. Kết quả Nhật thắng, Trung Quốc phải cắt đảo Đài Loan cho Nhật]. [5]: Thiếu tướng không quân, nhà văn Trung Quốc nổi tiếng [6]: Tức Thế tổ Bắc Nguỵ, Thái Vũ hoàng đế, vị thống soái kỵ binh kiệt xuất thời Nam Bắc Triều. Dẫn quân diệt các nước Hạ, Bắc Yên,… thống nhất phương Bắc; diệt nước Hãn của Nhu Nhiên tại Mông Cổ [7]: Đại tá không quân Trung Quốc, viết nhiều chuyên luận quân sự, chính trị[8]: 197-264, tướng giỏi nước Nguỵ, năm 263 đánh Thục Hán, đầu tiên chiếm Thành Đô, là công thần diệt Thục của họ Tư Mã. [9]: Bàng Đức là một viên tướng chủ chốt của Tào Tháo

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-13 16:38:06dzuylynh>
Trích đoạn: tn nguyen

Duyên !

Cách đây không lâu , chỉ mới là tuần trước , tại thành phố ồn ào tấp nập ,một buổi tối , sau bữa ăn chia tay ,người bạn đề nghị Cà Na khoan gọi Taxi vội mà hãy cùng đi bộ một lúc , để có dịp nói chuyện với nhau lâu hơn  .
 Đó là một lời đề nghị thú vị và Cà na đã có một buổi tối đáng nhớ...
Thành phố về đêm như lắng lại , dịu dàng hơn...khiến lòng người cảm thấy bình yên thư thả hơn một chút...
Những buớc chân thong thả ngang qua lòng thành phố , những dãy nhà san sát ...Bỗng dưng trong con ngõ khá lớn, Cà na chợt thấy cổng một ngôi chùa  đang mở...
 Đó chỉ là một ngôi chùa nhỏ trong khu phố nên từ chiếc cổng mở , Cà na nhìn được vào khỏang  sân ngắn trước Chính điện .Và ngạc nhiên làm sao , nơi ấy có một chậu Sen với một đóa hoa duy nhất đang nở  !

Cà na  cảm thấy xúc động !
 Vì trong chuyến đi này , Cà na luôn có ý tìm , ngắm và chụp ảnh hoa sen nhưng không hình dung được có lúc mình sẽ bất chợt  nhìn thấy  môt đóa hoa Sen duy nhất , nở trong đêm tối ,trước sân chùa...
Đó có lẽ là đóa hoa Sen đặc biệt nhất ,đối với Cà na từ trước đến giờ...Một đóa hoa sen nở trong ánh mắt từ bi  của Đức Phật...

Cà na nhẹ nhàng bước vào cổng chùa , nhẹ nhàng chụp vài bức ảnh đóa hoa Sen . Nương nhẹ , trân trọng...như không muốn khuấy động sự thanh tịnh ban đêm của chùa. Và mơ hồ, cảm thấy những bức ảnh của đóa Sen  , đã đến với Cà na bởi một cơ duyên nào đó...Và hôm nay , nhận món quà ông Tư tặng , lắng nghe bài diễn đọc rất dài ,rất sâu sắc nghĩa Phật pháp, biết ông Tư đã đặt nhiều công sức và tâm tình của mình vào tác phẩm này  Cà na xin gửi tặng ông Tư những bức ảnh đóa hoa sen  thay cho lời cảm ơn rất chân thành của Cà Na. 
Thân tâm luôn an lạc nha ông Tư !





Cà Na





HOÁ DUYÊN


VÔ HOA



truyện ngắn Nguyễn phước Nguyên
diễn đọc Dzuylynh
( tặng canantnguyen )


[themNhac]http://vnthuquan.net/user/Dzuylynh/audio/VoHoa.mp3[/themNhac]



http://www.box.net/shared/r1it14t5h8q3a6ja4p6e




Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-13 16:29:08dzuylynh>






                                                                
           TRĂM NĂM MỘT KIẾP PHÙ VÂN

                                                      sáng tác & trình bày Dzuylynh
                                                               album Lệ Tým
( tặng kiềuvân )


[themNhac]http://vnthuquan.net/user/Dzuylynh/audio/TramNamMotKiepPhuVan_dzuylynh.mp3[/themNhac]

http://www.box.net/shared/sfkcqq67mmy52z8c96n3

em tặng cho ta một đóa phù vân

chỉ là mây trắng loang trên cỏ bồng

chỉ là trăm năm một kiếp phù vân

nửa đời vẹt gót chân thương ngựa hồng

anh tặng cho em một kiếp phù vân

chỉ là ta trả cho nhau nợ nần

chỉ là nhân gian một chốn dừng chân

còn lại câu hát như nhiên giữa trời

nhìn thu, chiếc lá đong đưa

hạ, vùi tiếng đá ru trưa

tàn đông, thức với sao thưa

đầu xuân, ngủ dưới cội đào

phù vân hóa đóa hư không

nụ sen hương tỏa mênh mông

lòng còn vương vấn có ? không !

dòng sông vẫn trôi bềnh bồng

Phù Vân...

một kiếp trăm năm !


thunglũnghoavàng
vàothu Sep.12.2011
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-15 00:10:54triart>


TRĂM NĂM MỘT KIẾP PHÙ VÂN

sáng tác & trình bày Dzuylynh






Vương vấn...kiếp Phù vân !



 nụ sen hương tỏa mênh mông

lòng còn vương vấn có ? không !

dòng sông vẫn trôi bềnh bồng

Phù Vân...

một kiếp trăm năm !


thunglũnghoavàng
vàothu Sep.12.2011

 dzuylynh -


📎 tramnamt..vancopy|tram nam t..van copy
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-15 17:44:15dzuylynh>
http://www.box.net/s...4t5h8q3a6ja4p6e



                                                                                                       PHOTO CANATNNGUYEN



Đoan Hạnh
Đăng vào: hôm nay, 09:06 AM
Cám ơn Huynh luôn tặng những hạt tâm đẹp của cuộc sống!



  •                                                                                                                                                 
  • [*]                                                                                                                                                            PHOTO TRIART

    DUYÊN VÀ NGHIỆP

    hữu duyên thiên lý năng tương ngộ
    vô duyên đối diện bất tương phùng

    thuận duyên dẫu cách nghìn trùng
    non cao lũng thấp cũng cùng tương giao
    trên trời muôn vạn vì sao
    biển khơi nghìn sóng rì rào vọng âm
    cung tơ tấu khúc thăng trầm
    bài thơ dang dở tiếng cầm đành buông
    chữ tình ai dụng làm khuôn
    chữ nhân làm thước đo truông đếm thuyền
    trần gian còn lắm muộn phiền
    đảo điên thế sự hão huyền công danh
    thuận duyên trước khởi Nhân lành
    chướng duyên con tạo Quả đành hanh sau
    gánh Như Nhiên bước khẽ qua
    câu thơ đề tựa tranh hoà khúc tao
    lao xao Thu cúc Xuân đào
    vận trào Đông buốt Hạ rào ý nung
    tri âm nhấp chén tương phùng
    thơ dâng Nhân tứ đàn chùng Tâm cung
    phù du cuộc thế lao lung
    Nghiệp_Duyên tròn_khuyết_hòanh_tung cũng là

    thunglũngbuồntênhngàygiólượn
    dl


    Cung Điệu Phù Trầm 
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-17 21:20:22tn nguyen>


    Ông Tư ơi !
    Mr Ec hỏi  Cà Na có 'đọc ' được gì trong bức ảnh  này tặng ông  Tư không,  "vì đây không phải là ảnh  của 1 hồ Sen tầm thường  "? [&amp;:]
    Cà na đang ngắm lại , ông Tư và mọi người  cùng ngắm với Cà Na nhé...
      Nếu đọc ra thì Cà Na vô trả lời , còn không thì...ông Tư và mọi người.....cứu Cà Na nghe ! [&amp;:][:(]



      Cà Na
    0

    ĐỌC BÁO GIÙM BẠN

    ĐIỂM MẶT " TỨ ĐẠI GIA " GIÀU NHẤT SAIGON

    Sunday, 11 September 2011 14:16

    Cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20, ở Sài Gòn nổi lên tứ đại hào phú lẫy lừng: “Nhất Sỹ, nhì Phương, tam Xường, tứ Định”.
    Họ không chỉ giàu nhất Sài Gòn, mà còn giàu nhất Nam Kỳ lục tỉnh và Đông Dương. Tuy nhiên, theo một số tài liệu, vị trí thứ tư còn được dành cho một số đại phú hộ khác: Tứ Trạch, Tứ Hóa hoặc Tứ Bưởi.

    Nhất Sỹ - Lê Phát Đạt (1841-1900)
    Lê Phát Đạt, còn có tên gọi là Sỹ, về sau được Pháp phong Huyện hàm, nên còn được gọi là Huyện Sỹ và có tên thánh Philipphê.
    Huyện Sỹ sinh ra trong một gia đình theo đạo công giáo tại Cầu Kho (Sài Gòn) nhưng quê quán ở Tân An (Long An). Thuở nhỏ, ông được đi học trường Dòng tại Penang (Malaysia), nên thông thạo các ngôn ngữ: La tinh, Pháp, Hán và quốc ngữ (chữ Việt mới sơ khai). Do trùng tên với một người thầy dạy nên đổi tên thành Lê Phát Đạt.
    Khi về nước, ông được Chính phủ Nam Kỳ bổ dụng làm thông ngôn, rồi làm Ủy viên Hội đồng Quản hạt Nam Kỳ (từ năm 1880). Tuy nhiên, phần lớn thời gian ông dành cho hoạt động phát triển nông nghiệp và truyền bá đạo thiên chúa. Nhà thờ Huyện Sỹ (tại quận 1, SG ngày nay) và nhà thờ Hạnh Thông Tây (tại quận Gò Vấp) do ông bỏ tiền ra xây cất trên đất của mình.
    Các con của Huyện Sỹ như: bà Lê Thị Bính (mẹ của Nam Phương hoàng hậu), Lê Phát Thanh, Lê Phát Vĩnh, Lê Phát Tân… đều là những đại điền chủ có rất nhiều đất đai ở Tân An, Đức Hòa, Đức Huệ và Đồng Tháp Mười… Riêng con cả Lê Phát An được vua Bảo Đại phong tước An Định Vương, là người duy nhất trong lịch sử Nam Kỳ thuộc hàng dân dã, không là “hoàng thân, quốc thích” được lên ngôi vị cao quý nhất của triều đình.
    Tương truyền, năm 1934, nhân dịp gả cháu gái Nguyễn Hữu Thị Lan cho vua Bảo Đại, Lê Phát An đã tặng cho Nam Phương hoàng hậu 1 triệu đồng tiền mặt để làm của hồi môn (tương đương 20.000 lượng vàng lúc bấy giờ).
    Năm 1900, ông Lê Phát Đạt mất. Sau khi vợ ông - bà Huỳnh Thị Tài qua đời năm 1920, người ta mới đưa xác hai ông bà chôn ở gian chái sau cung thánh nhà thờ Huyện Sĩ như một nhà mồ.

    Nhì Phương – Đỗ Hữu Phương (1844-1914)
    Do được Pháp phong Tổng đốc hàm nên Đỗ Hữu Phương còn được gọi là Tổng đốc Phương. Ông sinh tại Chợ Đũi (Sài Gòn), gốc người Minh Hương, biết chữ Hán, nói được một số tiếng Pháp.
    Đỗ Hữu Phương còn được gọi là Tổng đốc Phương, được mệnh danh là người giàu thứ nhì Sài Gòn xưa.[/align]Năm 1872, Đỗ Hữu Phương được Thống đốc Nam Kỳ chỉ định làm hội viên Hội đồng thành phố Chợ Lớn. Năm 1879, ông làm phụ tá cho Xã Tây Chợ Lớn. Ở chức việc này, ông Phương không bỏ qua cơ hội để làm giàu, làm trung gian để các thương gia hối lộ cho viên chức Pháp. Nhờ vậy, sự nghiệp của ông trở nên đồ sộ nhất nhì ở Sài Gòn thời đó.
    Đỗ Hữu Phương chính là một trong những người đề xướng và đã bỏ tiền ra xây trường Collège de Jeunes Filles Indigènes vào năm 1915, tức trường Nữ Trung học Sài Gòn, mà người dân thường gọi là trường Áo Tím (nay là Trường Trung học Phổ thông Nguyễn Thị Minh Khai)…
    Trước 1975, ở Chợ Lớn có con đường Tổng Đốc Phương, mà bây giờ là Châu Văn Liêm thuộc quận 5.

    Tam Xường - Lý Tường Quan (1842-1896)
    Bá hộ Xường, tên thật là Lý Tường Quan, tự Phước Trai, sinh năm 1842, mất năm 1896.
    Cuộc đời và sự nghiệp của Bá hộ Xường, sách vở biên chép rất ít, chỉ biết đại khái ông là người Minh Hương, lánh nạn phong kiến nhà Thanh, sang đất Nam Kỳ, vào học trường Tây, rồi làm thông ngôn cho chính quyền Pháp - rất được yêu mến và trọng dụng bởi sự thông minh, đắc dụng. Năm 30 tuổi, ông bỏ nghề thông ngôn bước vào lĩnh vực kinh doanh lương thực dịch vụ, thầu cung cấp vật dụng thức ăn, độc quyền cung cấp thịt cá cho Sài Gòn và các tỉnh lân cận.

    Sài Gòn năm xưa của Vương Hồng Sển chép: Hộ Xường vốn là thông ngôn xuất thân. Sớm xin thôi, ra lãnh thầu cung cấp vật dụng thức ăn cho thị xã, rồi mua đất xây cất biệt thự tại vùng Chợ Lớn để cho thuê và bán. Nhờ khéo tay thêm gặp thời, ông trở thành cự phú không mấy hồi… Thế nhưng, sau khi ông chết, số tài sản kếch sù đều bị con cháu nhanh chóng bán tiêu xài hết. Cái mà nay còn lại là khu nhà mồ cổ khá kiên cố do “tôn tử tương tề đồng tâm” xây dựng vào tháng 12/1896, hiện ở gần di tích Địa đạo Phú Thọ Hòa, thuộc phường 18, quận Tân Bình, SG.
    [/align]
    Tứ Định – Trần Hữu Định
    Người xếp hạng tư là bá hộ Định, tên thật Trần Hữu Định. Xuất thân là chủ tiệm cầm đồ, rồi được chính quyền Pháp cho làm Hộ trưởng (bấy giờ, Chợ Lớn là một tỉnh riêng biệt gồm 20 hộ, độc lập cùng với tỉnh Gia Định) kinh doanh đất đai, xuất nhập khẩu vải sợi, ông phất lên nhanh chóng nhờ biết nắm thời cơ những lúc hàng khan hiếm.
    Có biệt thự ở nhiều nơi và cũng như bá hộ Xường, danh xưng bá hộ Định hay Hộ Định là do dân Chợ Lớn thấy ông giàu có nên gọi như vậy. Sau khi ông mất, con cháu không biết giữ của, tiêu xài và xoá sạch vết tích của nhà cự phú này.
    Năm 1960, trong tác phẩm Sài Gòn năm xưa, Vương Hồng Sển mô tả cơ ngơi của Trần Hữu Định như sau: “Nhà ở khoảng giữa đường Trần Thanh Cần, gần dốc cầu Palikao một đầu và chợ Quách Đàm một đầu. Ngôi nhà năm căn trệt chạm trổ thật khéo, cột cẩm lai bóng ngời ngó thấy mặt; trong nhà từ cái bàn, cái ghế, cái đôn sành đều có vẻ cũ xưa. Mấy năm trước chính mắt tôi còn thấy làu làu vững chắc tuy khuỷnh vườn sân trước đã bị cắt xén sát mặt tiền nhường chỗ làm thềm và đường cái mở rộng nên lấp kênh.
    Gần đây, vì đất chợ cao giá nên tuy nhà lập làm phần hương hỏa mà con cháu đã bán và dỡ đi. Thay vào đó là một dãy phố lầu tiệm buôn khách trú. Phần hoa lợi tuy có thêm, nhưng thiệt hại về cổ tích từ đây và cứ theo đà này, đô thành Sài Gòn ngày một mất dần những dấu vết xưa...”.


    Theo VnMedia

    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-18 00:18:00Phù Vân>

    HUYỀN SỬ VIỆT: LUẬN CỔ SUY KIM
    TRIỀU ĐẠI NHÀ LÊ TRƯỚC ĐÊM QUA VƯỜN VẢI

    Sau khi đuổi được quân Minh, Lê Lợi lên làm vua từ năm Mậu Thân (1428) tới năm Quý Sửu (1433) thì băng hà, làm vua được 6 năm, từ niên hiệu Thuận Thiên I tới Thuận Thiên VI; hưởng dương 49 tuổi.
    Còn nhớ cuối năm 1991, trong khi ngồi trong quán La Fayette ở thông lộ Garden Grove, quận Cam, sử gia Trần Quốc Vượng có nói với tôi: “Viên Linh nên nhớ: Triều đại Hồ Chí Minh tương tự triều đại Lê Lợi về nhiều mặt,...” mang máng như sự kỳ thị địa phương, đặc biệt là kỳ thị Bắc Hà; mang máng như sự giết bỏ công thần, dìm thủ phủ đất nước vào máu, bập bềnh nghi kỵ, len len ác mộng, không khí nghẹt thở bao trùm miếu đường, cung thất... Và đặc biệt, vừa đánh xong quân Minh, mà triều đình lại rất Tầu, cử sứ sang triều phục nhà Minh nội trong năm đầu tới mấy lần. Ngay năm đầu, Hữu Tướng Quốc Trần Nguyên Hãn xin về hưu vì biết khó sống trong triều, thế mà phải tự trầm chết khi Lê Lợi sai quân đến bắt vì “nghe đồn Trần Nguyên Hãn” mưu phản. [Hãn là con Trần Nguyên Đán, ông ngoại của Nguyễn Trãi.] Cũng năm này, “thấy (Thái úy) Phạm Văn Xảo là người Kinh-lộ là người có danh vọng với mọi người, nhà vua sợ khó kềm chế được, cho nên đem lòng nghi kỵ,... bắt Văn Xảo phải chết và tịch thu cả (cửa) nhà.” (Khâm định Việt sử) Mà Văn Xảo là ai? Đó là vị anh hùng đã đánh bại hai tướng nhà Minh là An Lão và Mộc Thạch.

    Lê Lợi chết rồi, con là Lê Nguyên Long lên ngôi lúc mới 11 tuổi, đó là Vua Lê Thái Tông. Thái Tông làm vua được 9 năm, từ 1433 tới 1442, khi chết tại Vườn Vải (trong khi trong đoàn tùy tùng có Lễ Nghi Học Sĩ Nguyễn Thị Lộ), ông vua trẻ mới đúng 20 tuổi.
    “Khâm Định Việt Sử Thông Giám Cương Mục,” là bộ chính sử do các sử quan nhà Nguyễn soạn trong 5 năm (1856-1881), thuật lại chuyện này như sau:
    “Tháng 7, mùa Thu, nhà Vua (Lê Thái Tông) đi tuần phía Đông, vào chơi chùa núi Côn Sơn, nơi Nguyễn Trãi ở. Nhà vua tuần hành phía Đông, duyệt võ ở Chí Linh, Lê Trãi đón mời. [Lê, viết theo quốc tính: họ của vua, vua ban.]... Trước kia, Tư Đồ đời Trần là Nguyên Đán về hưu ở núi Côn Sơn. Trãi là cháu ngoại Nguyên Đán, năm 60 tuổi nghỉ việc, về ở tại đây. Núi này có chùa gọi là Tư Quốc, [tương truyền do sư Pháp Loa xây], phong cảnh rất đẹp, và u tĩnh. Tháng 8, nhà vua về đến huyện Gia Định, mất.”
    “Trước kia, Nguyễn Thị Lộ, vợ lẽ Lê Trãi, người đẹp mà lại hay chữ. Nhà vua nghe tiếng, vời đến, phong làm Lễ Nghi Học Sĩ, ngày đêm cho hầu ở bên, nhân đó, sàm sỡ với Thị Lộ. Đến đây, đi tuần phía Đông, xa giá quay về đến Trại Vải, làng Đại Lại, huyện Gia Định, thì mắc chứng sốt rét. Thị Lộ vào hầu suốt đêm, nhà vua mất.” [Nguyễn Thị Lộ người Hải Triều, thuộc huyện Ngự Thiên, sau gọi là huyện Hưng Hà, tỉnh Thái Bình. Trại Vải (Lệ Chi viên), ở xã Đại Lại, thuộc huyện Gia Bình, sau là Gia Lương, tỉnh Bắc Ninh. Chú thích của Bắc kỳ Tạp biên.]
    “Trăm quan giấu kín việc này, lặng lẽ rước ngự giá về kinh đô (Thăng Long, lúc này gọi là Đông Đô - để phân biệt với Tây Đô ở Thanh Hóa, quê hương họ Lê). Nửa đêm vào đến trong cung, mới phát tang. Người ta đều nói Thị Lộ giết vua. Bèn bắt giết Thị Lộ.”
    “Thái tử Bang Cơ lên ngôi. Nhà vua mới có 2 tuổi, do các đại thần là Lê Khả, Lê Xí cùng lập nên; tức là vua Nhân Tông; đổi niên hiệu là Thái Hòa năm thứ nhất. Giết Thừa chỉ Nhập nội Hành khiển, trí sĩ Lê Trãi, tru di cả họ. Nguyễn Trãi (quốc tính Lê Trãi) mất ngày 16 thánh 8 năm Nhâm Tuất, tức ngày 19 tháng 9, 1442. Trãi phải tội liên lụy vì người vợ lẽ Thị Lộ. Người ta đều cho là oan.
    “...Các đại thần xin sai Thị Ngự Sử Triệu Thái sang nhà Minh tâu bày về việc này. Lại dùng bọn Hải Tây Đồng Tri Nguyễn Thúc Huệ, Tham Tri Nguyễn Đình Lịch và Lê Phó sung vào Sứ Bộ [sang nhà Minh] cáo phó [việc Thái Tông chết] và cầu phong [cho Nhân Tông].”
    Trên đây, những câu viết trong ngoặc kép là trích dẫn từ chính sử, và là chính sử viết sau đến 400 năm. Chính sử của triều đại nào cũng là lịch sử do các sử quan chép, không phải sử nhân dân, xã hội, của các “sử gia dân gian,” hay sử truyền khẩu từ mọi tầng lớp trong xã hội. Trong đoạn chính sử trên, khi viết những câu không cụ thể, không do “sử quan” viết, thì các sử quan dùng chữ “Người ta:“ Chẳng hạn “Người ta đều nói Thị Lộ giết vua.” Hay ở đoạn Nguyễn Trãi bị tru di, thì “Người ta đều cho là oan.” Không phải là sử quan không biết: họ không viết đích xác được, hay họ không dám viết đích xác vì một lý do nào đó. Hãy xem một đoạn chính sử về hoạn quan lộng quyền, Nguyễn Trãi can gián không nghe, còn bị thù ghét, để thấy Triều đình Lê Thái Tông làm việc nước ra sao:
    “Xe loan làm xong, nhà vua phong hoạn quan Lương Đăng làm Đô Giám. Bùi Cầm Hổ tâu rằng: ‘Bệ hạ từ khi lên ngôi tới giờ, thay đổi nhiều việc của tiên đế đã làm... Tiên đế thấy hắn (Lương Đăng) biết chút chữ nghĩa, cho làm nội nhân phó chưởng, nhưng rồi chỉ thấy hắn khúm núm bề ngoài, không thẳng thắn... Thế mà nay lại cho làm chức quan to.’”
    ... Người thợ là Cao Liệt dâng hai chiếc mũ cỏ... Thị ngự sử can vua đừng dùng thứ mũ (kỳ lạ, khéo léo ấy) nhưng vua lại thích. “Khi bãi trào, nhà vua giơ cái mũ lên cho các đại thần và đại quan xem và nói: “Của này có gì đáng gọi là kỳ lạ, thế mà đài quan phải can ngăn.”
    ... Lương Đăng dâng lên kiến nghị mới về các nghi thức yến tiệc các ngày sinh nhật tết lễ, khi nhà vua coi chầu, lúc ra lúc vào đều có tiền hô hậu hét. Bọn Nguyễn Trãi, Nguyễn Truyền, Đào Công Soạn,... tâu rằng: “Bệ hạ để cho bọn bày tôi nhỏ mọn ở trong cung chuyên việc sắp đặt lễ nhạc, như vậy chẳng tủi nhục cho nước nhà lắm sao?”
    Nguyễn Liễu tâu: “Từ xưa đến nay, chưa có bao giờ hoạn quan lại được tự chuyên, làm nát thiên hạ như vậy.”
    Đinh Thắng từ trong nội đi ra, mắng rằng: “Hoạn quan làm gì mà nát thiên hạ. Nếu nát thiên hạ thì phải nát đầu mày!”
    Nhà vua bèn (theo Đinh Thắng) giao Nguyễn Liễu cho hình quan xét hỏi. Khi án đã kết, Liễu bị tội đáng chết chém. Nhưng nhà vua đặc cách giảm tội xuống, chỉ thích chữ vào mặt, đày đi xa.” (Khâm Định Việt Sử).

    Hai triều đại trước đó, nhà Lý và nhà Trần, đất nước đầy anh hùng, hào kiệt, danh hiền. Hai triều đại này kéo dài đủ thời gian để đánh Tầu thành công 5, 6 trận, dựng xây bờ cõi, làm rạng danh quốc thể, giặc sợ, ta trị vì từ năm 1010 tới năm 1400. Tới triều Lê, vua khai sáng ở ngôi được 6 năm, năm đầu đã giết các công thần lớn, vua thứ hai lên ngôi 11 tuổi, xảy ra vụ tru di đại thần Nguyễn Trãi, họ tộc Kinh-lộ, vua thứ ba lên ngôi lúc 2 tuổi, quyền bính đều ở trong tay hoạn quan và Lê tộc bản địa. Đã thế đất nước lại lọt vào tay nhà Hồ 7 năm và thuộc Minh 20 năm: từ 1400 tới 1427, một đất nước phá sản bởi ngoại xâm nhằm hủy diệt văn hóa Đại Việt từ tấm bia đá chạm trổ tới khúc gỗ có chữ tới vô vàn thi thư, kinh sách chất lên xe tầu chở về Kim Lăng; Nhà Lê chúa động Lam Sơn đã thừa hưởng một “gia tài” quá đồ sộ đã đổ vỡ 27 năm, và không đủ thời gian xây dựng, các vua con cháu quá nhỏ, bị quyền thần quyến tộc lung lạc, anh em giết nhau tranh ngôi, cho nên phí phạm biết bao là của báu, và linh khí, đưa đến mấy trăm năm Trịnh Nguyễn phân tranh! Một triều đại bận tâm và xáo trộn với những việc nhỏ nhặt, những mưu cầu bần tiện sẽ làm danh hiền, hào kiệt, sĩ phu xa lánh và đưa đất nước vào vực thẳm như thế nào, chúng ta đều đã thấy. Và đang thấy.

    Tôi lại nhớ tới câu nói của sử gia Trần Quốc Vượng hôm ở Quận Cam: “Triều đại Hồ Chí Minh tương tự triều đại Lê Lợi.”
    Theo VIÊN LINH / Người Việt
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-18 01:07:05tn nguyen>

    Cà Na loay hoay ngắm ảnh hồ Sen ... từ trưa  đến giờ, Cà na thấy  rồi ! Thấy   2 khuôn mặt , 1 trắng 1 đen , trong hồ Sen
    ! ( Khuôn mặt màu đen  nhìn xuống )





    Biết rằng đó có ý "Vương vấn kiếp phù vân " nhưng ý nghĩa sâu sắc thế nào thì chắc phải hỏi tác giả ![&amp;:]
    Mr Ec ơi , vào giải thích cho Cà na với mọi người đi !
      Cà Na

    📎 tramnamt..uonmat
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-18 02:06:52triart>
    Trích đoạn: tn nguyen


    Cà Na loay hoay ngắm ảnh hồ Sen ... từ trưa  đến giờ, Cà na thấy  rồi ! Thấy   2 khuôn mặt , 1 trắng 1 đen , trong hồ Sen
    ! ( Khuôn mặt màu đen  nhìn xuống )



    Biết rằng đó có ý "Vương vấn kiếp phù vân " nhưng ý nghĩa sâu sắc thế nào thì chắc phải hỏi tác giả ![&amp;:]
    Mr Ec ơi , vào giải thích cho Cà na với mọi người đi !
    Cà Na




    Càna ui ,mrec vừa mới...Nhìn Đời qua vòng bánh xe...đạp dzìa [:D] vô "Vương vấn "chút nè [8D]

    ...Triết lý cùn chút nha [;)]

    Như một phản xạ không điều kiện ,dù trong hoàn cảnh nào khi con người ta đối diện với cái chết thì vùng vẫy cố thoát.v.v...cái sự ham sống đó như từ vô thức... tại sao?

    Đó là bản năng sinh tồn! Chỉ thế thôi !

    Trở lại với ảnh hồ Sen trên ,cái nghề khiến mrec theo phản xạ nhìn và nghĩ...và chỉ "Thêm  hai cái chấm trắng - đen " vào hai tàu Sen đen-trắng = chủ đề của ảnh...

    "Vương vấn kiếp phù vân " dù có biết kiếp người trong cõi trăm năm ,vui -sướng -khổ -buồn ...trong một "Sát na"-khoảnh khắc nhưng ..! thất tính phàm*  khi nằm xuống không khỏi níu kéo vấn vương....[đã được lĩnh hội ít nhiều kinh kệ -hình tượng hoa Sen]
    [ngoài trừ những bậc chân tu hàm nhiều công phu tu dưỡng]

    ..*Theo triết lý đạo Phật  .
    ---
    Cà na ui ,với quan niệm  trên [cua mrec] thô thiển sơ sài [:o]Cà na còn thắc mắc thì mình luận bàn tiếp nha [:&#39;(][;)]




    "Cái đẹp trong cái xấu "[đỗ vỡ]
    📎 NGHENHUNGTANPHAI
    Dừng bước giang hồ
    Dâng Đời nét quẹt !
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-18 02:27:16triart>





    Thư giãn cuối tuần

    Nói đến Sài Gòn "Hòn ngọc của viễn đông ,thì "Hồ con rùa" là một biểu tượng gắn liền với lịch sữ của...một thời và hiện tại :

    Hồ Con Rùa Bách khoa toàn thư mở Wikipedia



    Công trường Quốc tế Hồ Con Rùa, tên chính thức là Công trường Quốc tế, là tên gọi dân gian của một vòng xoay giao thông có đài phun nước, nối ba đường: Võ Văn Tần, Phạm Ngọc ThạchTrần Cao Vân, nằm ở quận 1, Thành phố Hồ Chí Minh. Khu vực Hồ Con Rùa hiện nay là một trong những khu vực hoạt động ẩm thực gần như từ sáng đến đêm, với rất nhiều tiệm cà phê và hàng quán xung quanh.[1]
    Mục lục [ẩn]
      1 Lịch sử 2 Giai thoại Hồ Con Rùa3 Vụ án Hồ Con Rùa4 Hình ảnh5 Chú thích6 Liên kết ngoài [sửa] Lịch sử [sửa] Thời nhà Nguyễn Nguyên thủy ban đầu, tại vị trí Hồ Con Rùa hiện nay, vào năm 1790 là vị trí cổng thành Khảm Khuyết của thành Bát Quái (còn gọi là thành Quy). Về sau vua Minh Mạng đổi tên thành cửa Vọng Khuyết. Tuy nhiên sau cuộc nổi loạn của Lê Văn Khôi (1833-1835) thì vào năm 1837, nhà vua đã cho phá thành Bát Quái và xây dựng một ngôi thành nhỏ hơn mang tên là thành Phụng. Vị trị cửa Khảm Khuyết trở thành một điểm ở ngoài thành và nối thẳng con đường ngoài mặt tây thành xuống bến sông.[2]
      [sửa] Thời Pháp thuộc

      Cầu thang lên khu vực giữa hồ con rùa. Sau khi người Pháp chiếm được thành Gia Định (là tên chính thức của thành Phụng), họ đã cho san bằng ngôi thành này vào ngày 8 tháng 3 năm 1859. Sau khi chiếm được cả ba tỉnh miền Đông Nam Kỳ, người Pháp bắt đầu quy hoạch lại thành phố vào năm 1862. Dựa trên những còn đường có sẵn dọc ngang trong thành Quy cũ, người Pháp đã sắp xếp khu hành chính mới căn cứ trên các di tích cũ. Vị trí Hồ Con Rùa hiện nay nằm ở cuối con đường dẫn ra bến sông được đánh số 16. Trên con đường này, dinh Thống đốc đầu tiên được xây dựng vào năm 1863. Năm 1864, Nha Giám đốc Nội vụ (Direction de I'Intérieur - người dân đương thời gọi là “Dinh Thượng thơ”), được xây dựng ở phía đối diện dinh Thống đốc. Vào ngày 1 tháng 2 năm 1865, Thống đốc Nam Kỳ, Phó đô đốc Hải quân Pháp Pierre-Paul de la Grandière (1807-1876) đã đặt tên con đường số 16 là đường Catinat.[2]
      Vào năm 1878, tháp nước được xây tại vị trí Hồ Con Rùa ngay nay để cung cấp nước uống cho cư dân trong vùng. Từ ngày 24 tháng 2 năm 1897, đoạn đường từ phía sau nhà thờ Đức Bà đến tháp nước đổi tên thành đường Blancsubé. Đến năm 1921 thì tháp nước bị phá bỏ do không còn đủ sức đáp ứng nhu cầu cung cấp nước nữa và con đường được mở rộng nối dài đến đường Mayer (nay là đường Võ Thị Sáu) và khúc cuối này có tên là đường Garcerie. Từ đó vị trí này trở thành giao lộ như ngày nay, với tên gọi là Công trường Maréchal Joffre (cắt giao lộ là đường Testard - nay là đường Võ Văn Tần - và đường Larclauze - nay là đường Trần Cao Vân). Tại vị trí này, người Pháp đã cho xây dựng một tượng đài ba binh sĩ Pháp bằng đồng với hồ nước nhỏ, để đánh dấu cuộc xâm chiếm và biểu tượng của việc người Pháp làm chủ Đông Dương. Do đó người địa phương thường gọi nó là Công trường Ba hình. Các tượng đài này tồn tại đến năm 1956 thì bị Chính phủ Việt Nam Cộng hòa phá bỏ, chỉ còn lại hồ nước nhỏ. Giao lộ cũng được đổi tên thành Công trường Chiến sĩ.[2]
      [sửa] Thời Việt Nam Cộng hòa Thời điểm xây dựng Hồ Con Rùa chưa được xác định chính xác. Một số tài liệu cho là nó được xây dựng vào năm 1965, vài tài liệu khác thì cho là 1967. Người thiết kế Hồ con Rùa là kiến trúc sư Nguyễn Kỳ. Mẫu thiết kế của ông được chọn trong cuộc thi tìm quy hoạch mới cho địa danh này (Nguyễn Kỳ nay sống tại Sydney, Australia).
      Từ 1970 đến 1974, Hồ Con Rùa thực sự được trùng tu và chỉnh trang trong đó gồm việc dựng thêm và điều chỉnh 5 cột bê tông cao có dạng năm bàn tay xòe ra đón đỡ giống như các cánh hoa đón đỡ nhụy hoa. Công trình mới này còn bao gồm một vòng xoay giao thông với đường kính khoảng gần 100 mét, được trang trí bởi cây xanh và hồ phun nước hình bát giác lớn với 4 đường đi bộ xoắn ốc đồng hướng đến khu vực trung tâm là đài tưởng niệm và hình tượng con rùa bằng hợp kim có đỡ trên lưng bia đá lớn với các dòng chữ ghi công những người đã hy sinh cho chế độ Việt Nam Cộng Hoà. Do đó mới có tên gọi dân gian là Hồ Con Rùa.




      Hồ Con Rùa trang trí vào dịp tết Nguyên Đán 2010. Sau khi xây dựng xong thì ban đầu khu giao lộ này được đặt tên là Công trường Chiến sĩ Tự do, đến năm 1972 thì đổi tên thành Công trường Quốc tế.
      Sau năm 1975, các dòng chữ trên tấm bia bị chính quyền mới đục bỏ. Vào đầu năm 1976 (hay 1978), tấm bia và con rùa bị phá hủy trong một vụ nổ, tuy con rùa không còn nhưng người dân vẫn quen gọi là Hồ Con Rùa, thay cho tên gọi chính thức.
      [sửa] Sau năm 1975 đến nay Khu vực vòng xoay hồ con rùa bao quanh bởi các quán cà phê, là nơi tấp nập về đêm và là một trong những vòng xoay có nhiều cây xanh nhất thành phố Hồ Chí Minh.
      [sửa] Giai thoại Hồ Con Rùa Theo lời thuật lại của Huỳnh Bá Thành (Ba Trung) trong cuốn sách "Vụ án Hồ Con Rùa" (NXB Tuổi Trẻ 1982) thì có các giai thoại truyền miệng kể là vào năm 1967, khi tướng Nguyễn Văn Thiệu lên làm tổng thống Việt Nam Cộng Hòa, đã mời một thầy phong thủy người Hoa nổi tiếng đến coi thế đất tại dinh Độc Lập. Người thầy phong thủy này khen vị trí của dinh là vị trí của long mạch, trấn yểm vị trí của đầu rồng[3]. Con rồng này đầu tại dinh Độc Lập và đuôi nằm tại vị trí Công trường Chiến sĩ, tuy phát hưng vượng, nhưng do đuôi rồng hay vùng vẫy nên sự nghiệp không bền. Vì vậy cần phải cúng yểm bùa bằng cách đúc một con rùa lớn để trấn đuôi rồng không vùng vẫy nữa thì mới giữ được ngôi vị tổng thống lâu dài. Theo một số người thì kiến trúc tháp cao giống như hình một thanh gươm (hoặc cây đinh/kim), đóng xuống hồ nước(khuôn viên hồ nước có hình bát quái, bên giữa có hình âm dương)để giữ chặt đuôi rồng. Một số người khác thì lại cho rằng kiến trúc tháp lại giống hình đuôi rồng vươn cao, nhưng có con rùa đè chặt ở phần đầu ngọn. Số khác thì lại cho là nhìn từ trên cao xuống thì toàn thể kiến trúc trông giống như một con rùa.






      Hình chụp năm 1972 [trên Net]



      Bia Tổ quốc ghi công trên lưng rùa thời đệ nhị cộng hoà {VNCH} [hình trên Net]





      Hình chụp năm 2011



      "Thập tự giá " cho..."Con Rùa " !


    📎 bai1c_1943|ConRua|HOCONRUA2011|thaptugia
    Dừng bước giang hồ
    Dâng Đời nét quẹt !
    0
    Cảm ơn Triat chia sẻ kiến thức về Hồ Con Rùa



    bức ảnh này dễ thương quá Trí ạ

    Chúc mọi người một Chúa Nhật tươi hồng nhé!

    HB

    Nhà tranh
    Trang nhạcThơ giao lưu
    Văn
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-20 04:40:41Phù Vân>
    Trích đoạn: Huyền Băng

    Cảm ơn Triat chia sẻ kiến thức về Hồ Con Rùa



    bức ảnh này dễ thương quá Trí ạ

    Chúc mọi người một Chúa Nhật tươi hồng nhé!

    HB




    PhùVân mụi đội ơn Tỷ HuyềnBăng đã ghé thăm CLB mừ còn lăn tay lưu niệm nữa !
    cong nhận trí nhớ chị vẫn còn tốt ghê hen
    cám ơn bịch cóc ổi trong cặp táp của chị hùi đó nhen
    bây giờ chị có còn ẹp như xưa hông dị?
    xúc cảnh xin tiền mấy câu vớ vẩn cho vui hén tỷ?

    DÁNG XƯA



                
    Bia Tổ quốc ghi công trên lưng rùa thời VIỆT NAM CỘNG HOÀ

    "...dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo
    nền cũ lâu đài bóng tịch dương "
    ( BHTQ )



    lá đã bao mùa lá đã thay
    ngày bao nhiệu bận ngày đã ngày
    đất bao nhiêu đất còn dăm nắm
    biển lớn bây giờ như suối khe

    một thời xuân sắc nón nghiêng che
    một thuở an vui hạ gọi hè
    ai cau mắt biếc đong hồ lệ
    ai ngẩn ngơ lòng đếm xác ve

    SaiGon hoa lệ đã đi qua
    Hòn Ngọc Viễn Đông chừ bóng nhoà
    gốc mơ ôm mộng hoa cài đóa
    một thuở yên bình xa rất xa

    áo em bay giữa cờ gió lộng*
    có còn đâu nữa để chờ mong
    phố cũ thành xưa ngày vẫn ngóng
    nước cạn non mòn đêm vẫn trông

    hồn thiêng sông núi có uy linh
    cho cõi Nam Kinh lịnh kiếm thần
    chém đứa xua dân làm nô lệ
    bêu thằng bán nước lậm bùa mê

    Dáng Xưa đâu nữa...buồn não nề !


    .....................


    * ca từ trong bài hát " Người con gái ViệtNam "




    Bế Tắc (Deadlock)
    dohop, 20 tháng 4, 2002

    Xin gởi đến những rắc rối trong cuộc sống, những chia rẽ do sự khác nhau về giới tính, ý thích, tôn giáo, chính trị, giai cấp kể luôn những tranh chấp ở Biển Đông!
    0

    ĐỌC BÁO GIÙM BẠN

    Cái chết oan khuất của nhạc sĩ Minh Kỳ
    [/align] [/align] [/align]“Nha Trang là miền quê hương cát trắng
    Có những đêm nghe vọng lại, ầm ầm tiếng sóng xa đưa
    Nha Trang cánh đồng bao la bát ngát
    Hương quê dâng lên ngào ngạt, hòa cùng sức sống yên vui ...

    Ai ơi, người về cho ta nhắn với
    Nha Trang quê hương dịu hiền, ngàn đời lòng tôi mến yêu ...”

    Ai đã sinh ra và lớn lên ở Nha Trang, hoặc đã từng ghé lại đây đôi lần, đều không quên bài hát dễ thương này, mà cả một thời gian gần hai thập niên, đài phát thanh Nha Trang đã dùng làm nhạc hiệu mở đầu.

    Cuối tháng 3/75, Nha Trang bị nhận chìm trong làn sóng đỏ. Người Nha Trang đã cùng chịu chung số phận. Kẻ bị giết, người bị tù đày, gia đình, bè bạn, thầy trò, chia ly tan tác. Số phận của nhạc sĩ Minh Kỳ, tác giả bài hát này (cùng nhiều bản nhạc về Nha Trang khác nữa) cũng đã gắn liền với định mệnh đau thương của thành phố mà ông đã được sinh ra, hết lòng yêu thương và đã gởi trọn lòng mình qua những dòng nhạc thiết tha trìu mến đó. Ông đã bị giết. Cái chết thê thảm và oan khuất của ông có lẽ được ít người Nha Trang, - dù còn ở trên quê nhà, hay tha phương khắp chốn - biết đến.

    Người viết bài này, có cái cơ duyên được ở chung cùng một trại tù với ông, và cũng đã được tâm sự cùng ông một vài ngày trước khi ông chết.[/align]
    Đầu tháng 3/75, sau khi Ban Mê Thuột mất, những đơn vị từng sống chết với Cao Nguyên có lệnh triệt thoái. Tôi theo đơn vị, chỉ còn một phần tư quân số, lần lượt “di tản chiến thuật” vào Cam Ranh, rồi Vũng Tàu để tái tổ chức, trước khi tham dự những trận đánh cuối cùng “cô đơn và buồn tẻ” ở những địa danh xa lạ: Cần Giuộc, Bến Lức, thuộc tỉnh Long An, ngăn bước chân địch quân đang ồ ạt kéo về vây hãm Sài Gòn.
    Ngày 28/4/75, tôi và cả vợ con, theo lời hẹn của người bạn chí thân, là SQ Hải Quân, có mặt tại Bến Bạch Đằng. Nhưng đến giờ chót, trước sự ngỡ ngàng và tức giận của người bạn có lòng, tôi quyết định không cùng vợ chồng anh ấy xuống tàu di tản. Có lẽ anh không hiểu được là tôi cũng đã khổ tâm biết dường nào để có cái quyết định “sống chết” ấy, mặc dù tôi biết trước là rồi tôi cũng phải trả một cái giá, chắc không nhỏ. Tôi không đành lòng bỏ lại những đồng đội đã theo tôi từ những quê quán miền Trung, mà giờ đây đã trở nên xa tít mịt mờ trong tay giặc, và nhất là cha tôi, người cha đã làm gà trống nuôi con từ lúc tôi mới lên ba, mà tôi được tin là ông đã bị bắt và đang bị giam giữ ở đâu đó ngoài Nha-Trang. Tôi không thể xa ông trong hoàn cảnh khốn cùng này.

    Điều đáng ân hận nhất là, dù ở lại để chấp nhận mọi điều, nhưng tôi cũng không bao giờ có cơ hội gặp lại cha tôi. Ông đã chết trong trại cải tạo Đá Bàn, cuối tháng 6/76, và đúng ngay vào cái đêm tôi bị chở bằng xe “bịt bùng” từ trại tù An Dưỡng Biên Hòa ra bến Tân Cảng để xuống tàu Sông Hương ra Bắc. Mãi gần năm năm sau tôi mới nhận được tin buồn.

    Trại tù An Dưỡng Biên Hòa, cũng chính là nơi tôi đã gặp nhạc sĩ Minh Kỳ, và đã tâm tình cùng ông một ngày trước khi ông chết.

    Tôi trình diện tại Trường Đại Học Kiến Trúc, bị đưa lên nhốt tại trại tù binh Tam Hiệp. Một tháng sau được chuyển đến trại tù An Dưỡng Biên Hòa, nằm bên cạnh phi trường quân sự Biên Hòa. Trại An Dưỡng này, trước là một khu quân sự, về sau được chỉnh trang lại để tiếp nhận những quân nhân tù binh của ta được miền Bắc trao trả theo hiệp định Paris. Họ được nghỉ ngơi, bồi dưỡng cả sức khỏe lẫn tinh thần ở trại An Dưỡng này trước khi trở về đơn vị cũ và gia đình.
    Đến trại này, tôi gặp những anh em ở đây từ trước cùng một số mới được chuyển từ các trại khác tới. Gồm đủ các quân binh chủng, kể cả những sĩ quan biệt phái về các Bộ, và Cảnh Sát. Trong số này có nhạc sĩ Minh Kỳ. Tôi ở Nhà 1, còn anh Minh Kỳ ở Nhà 3 (?), cách nhau khu nhà bếp (gọi là hậu cần).
    Cũng như những người Nha Trang khác, lớn lên vào những năm giữa thập niên 50, đầu thập niên 60, tôi thuộc lòng những bài hát Nha Trang của nhạc sĩ Minh Kỳ, nhưng chưa hề biết tên thật và cũng chưa được hân hạnh gặp ông. Trong Nhà 1, tôi nằm bên cạnh hai anh bạn tù lớn tuổi hơn tôi. Một anh từ Trường Chỉ Huy Tham Mưu, một anh làm ở Nha Quân Pháp.
    Hai anh này rất tốt bụng và vui tính, có quen biết nhạc sĩ Minh Kỳ. Biết tôi là dân Nha Trang, nên có lần anh đã giới thiệu tôi với anh Minh Kỳ.
    Nhạc sĩ Minh Kỳ lớn tuổi hơn tôi nhiều, nên tôi gọi ông bằng Anh và xưng em.. Có lẽ bản tính của anh vốn thầm lặng, ít nói, và đặc biệt trong hoàn cảnh như vừa trải qua cơn ác mộng, chưa biết ngày mai sẽ ra sao này, anh lại càng ít nói hơn. Gặp anh vài ba lần, tôi chỉ nói lên lòng hâm mộ của tôi về những bài hát Nha Trang, mà với tôi bây giờ nó lại là những kỷ niệm vô giá. Anh thường chỉ trả lời tôi bằng một nụ cười buồn.

    Một đêm, cuối tháng 8/75 (31/08/75?),vào khoảng 09:30 tối, cả trại tù đang chìm trong bóng đêm với cả ngàn người tù đang nằm thao thức, bởi tâm tư còn nặng trĩu lo âu, đang chờ đợi những điều bất trắc nào đó sẽ đến với số phận mình, bỗng một tiếng nổ long trời kèm theo những tiếng la thất thanh, và rồi tiếng còi báo động, tiếng chát chúa trên loa phóng thanh, lệnh cho tất cả “cải tạo viên” nằm yên tại vị trí, kẻ nào bước ra khỏi nhà sẽ bị bắn tại chỗ.
    Khi đám tù chúng tôi chưa hết hoang mang, thì tiếng xích sắt xe tăng T 54 tràn vào trại rít lên từng chặp, chia nhau bao vây từng căn nhà. Hằng loạt bộ đội, súng gắn lưỡi lê, mặt tên nào cũng đằng đằng sát khí túa vào từng nhà, kéo cơ bẩm lên đạn, quát tháo chúng tôi đứng dậy ngay tại chỗ, hai tay để trên đầu. Tôi có cảm giác là chúng tôi sắp bị xử tử…
    Chúng tôi đứng bất động như vậy cho đến gần 10 giờ trưa. Nhìn qua khe cửa, tôi thấy mấy anh em tù ở nhà 3 khiêng một số người bị thương lên bệnh xá.
    Cả ngày sau, tất cả tù đều không được ra khỏi nhà, ngoại trừ đi ra cầu tiêu và ở đó cũng có đầy lính gác. Sau đó, đúng vào ngày 2 tháng 9, Quốc khánh của VC, tất cả chúng tôi được đưa lên hội trường. Ngồi chễm chệ trên dãy bàn trước mặt chúng tôi là những “thủ trưởng” không mang quân hàm, nên chúng tôi cũng chẳng biết họ là ai. Chúng tôi bị “nghiêm khắc” cảnh cáo là “có bọn phản động trong các anh đã dấu diếm vũ khí, mang lựu đạn Mỹ vào để nhằm phá hoại thành quả kách mệnh”(!). Sau đó chúng tôi làm “bản tự khai tội ác” và bắt đầu bài học số 1, “Đế Quốc Mỹ là kẻ thù của nhân dân ta”.
    Khi ấy chúng tôi mới biết tiếng nổ tối hôm ấy đã xảy ra tại Nhà 3, làm chết và bị thương khá nhiều. Mọi dấu tích đã được thu dọn sạch sẽ, như chưa hề có việc gì xảy ra.
    Có điều cái “sự cố” thảm khốc ấy, không phải như lời “lên lớp” hù dọa của mấy ông thủ trưởng, bởi một điều rất dễ hiểu là ngay từ lúc vào trại cho đến bây giờ, đã qua hằng trăm lần kiểm soát, vã lại hành trang mang theo của mỗi người tù đâu có cái gì, ngoài hai bộ áo quần, cái khăn lau mặt và bàn chải đánh răng. Tiền bạc và tư trang khác đã được “kách mạng” giữ hộ ngay sau khi nhập trại. Vậy thì một trái lựu đạn có phép màu nào lọt vào trong trại. Điều quan trọng hơn, là nếu người tù nào dám liều mạng mang được lựu đạn vào trại thì cũng chỉ nhằm mục đích giết kẻ thù chứ sao lại giết chết bao nhiêu bè bạn của mình?
    Những câu hỏi đó đã có sự trả lời chính xác ngay sau đó. Một số bạn tù ở Nhà 3 và Nhà kế bên kể lại như sau:
    Nhà 3 (chứa khoảng 80 tù nhân, đa số là SQ Cảnh Sát) nằm đối diện ngay trước Khu Trực Ban và Nhà Vệ Binh của Trại, chỉ cách nhau chừng hơn năm mét và một hàng rào kẻm gai. Khi ấy tổ của nhạc sĩ Minh Kỳ đang họp để phân công nấu bếp vào ngày mai, thì một quả lựu đạn được quăng vào vách tôn ngay phía sau làm 3 người chết tại chỗ và khoảng 8 người bị thương. Nhạc sĩ Minh Kỳ bị thương rất nặng, được anh em tù khiêng lên bệnh xá cùng với những anh em bị thương khác. Ông bị thương ở ngực, bụng và cổ rất nặng. Biết mình sắp chết nên trăn trối với những bạn tù:
    - Tụi mày về nói với vợ tao ráng nuôi con tao, chắc tao không sống được.
    Sau đó máu ở ngực và cổ chảy ra lênh láng. Ông vừa la vừa rên :
    - Sao chân lạnh quá!
    - Lạnh quá! Sao bụng tao lạnh quá! Sao ngực tao lạnh quá!
    Ông chết từ từ, chết từ chân đến bụng rồi đến ngực cho đến lúc tắt thở.
    Một cái chết mà chính Ông cảm nhận được, biết được nó đến với mình từng phút từng giây.
    Sáng sớm hôm sau, anh em bạn tù, với sự giám sát của toán vệ binh VC, đem chôn các bạn tù vắn số của mình trên một mảnh rừng bên ngoài vòng đai phi trường quân sự Biên Hòa.
    Ai cũng biết là trái lựu đạn giết chết nhạc sĩ Minh Kỳ cùng những người bạn tù khác, là do chính bọn VC quăng từ khu trực ban của Trại phía bên kia hàng rào.
    (Có một số Sĩ Quan ngành đạn dược còn cho là tiếng nổ ấy có thể là tiếng nổ của đạn B40 hay B41, có sức tàn phá còn hơn cả lựu đạn).

    Và cũng sau ngày ấy, chúng tôi phải chịu một trò chơi trả thù ác độc từ phía những người chiến thắng. Mỗi ngày chia nhau đi gỡ các bãi mìn trong hàng rào phi trường quân sự Biên Hòa.
    Họ đã bày ra cái trò giết người dấu tay ở Nhà 3, để rồi lại lấy đó làm lý do giết tiếp những người còn lại bằng cái trò chơi đẫm máu “gỡ mìn” này.
    Những bãi mìn này do Công Binh của ta thiết lập chằng chịt dọc theo hệ thống phòng thủ phi trường. Bây giờ, không có sơ đồ những bãi mìn, chúng tôi lại là những người không chuyên môn về mìn bẫy, có nhiều anh em giữ các chức vụ tham mưu, hay được biệt phái về các bộ khác, chưa hề thấy lại quả mìn sau ngày rời khỏi quân trường. Vậy mà bây giờ phải tham dự cái trò chơi bất nhân này. Ngày nào cũng có mìn phát nổ, người chết, vài người mất tay, mất chân, nhưng vẫn không làm giao động được tấm lòng của những người “kách mạng!”.
    Và cũng chính nhờ được cắt cử đi đào huyệt chôn một người bạn tù chết mìn, sớm trả “nợ máu” sau ngày miền Nam “giải phóng” này, đám chúng tôi mới phát hiện được bốn ngôi mộ mới đã nằm sẳn tại “nghĩa trang” vô danh trong một mảnh rừng hoang. Trước mỗi ngôi mộ được đắp đất sơ sài đó có cái bia làm bằng một mảnh gổ nhỏ. Bọn chúng tôi lén đọc tên trên từng tấm bia viết bằng sơn đỏ, trong đó có tên Vĩnh My (Vĩnh Mỹ?). Đó chính là tên trong khai sinh của nhạc sĩ Minh Kỳ (Nguyễn Phúc Vĩnh Mỹ). Dưới sự canh gác nghiêm ngặt của đám vệ binh, tôi chẳng biết làm gì khác hơn là khi đi ngang trước mộ anh để trở về trại, chắp hai tay trước ngực và cúi đầu tưởng niệm anh cùng những bạn bè xấu số đã chết tức tưởi cùng anh.
    Lòng tôi nhói lên đau đớn như vừa bị một nhát chém hư vô nào đó. Trong tôi vừa mới mất thêm một điều gì, mà với tôi nó trở thành thiêng liêng hơn là kỷ niệm. Nhiều đêm sau đó tôi trằn trọc cả đêm không ngủ. Dư âm những bài hát NhaTrang của anh lúc nào cũng văng vẳng bên tai tôi. Tâm tư lúc nào cũng mơ màng đến thành phố Nha Trang, đến ngôi trường Võ Tánh, nhớ da diết những kỷ niệm ấu thơ, của những ngày đi học, và hình dung đến từng khuôn mặt bè bạn thân quen… Cũng mới đây thôi, mà bây giờ tưởng chừng như đã là một quá khứ thật xa xăm, mơ hồ như kiếp trước.

    Ba mươi năm chiến tranh trên quê hương đã đem lại biết bao điều bi thảm. Vậy mà sau khi chiến tranh chấm dứt lại còn nhiều bi thảm hơn. Cái chết của nhạc sĩ Minh Kỳ cũng chỉ là một trong hàng vạn, hàng triệu điều oan khiên bi thảm đó. Nhưng chúng ta xót xa và nhớ đến nhạc sĩ Minh Kỳ, bởi chính vì ông là một nghệ sĩ, một người đã sống và cống hiến cho đời bằng chính trái tim mình. Đặc biệt với những người Nha Trang và những người yêu Nha Trang, đã mang ơn Ông vì Ông đã cho chúng ta những dòng nhạc biểu tượng của quê nhà, mà chúng ta sẽ mang theo dư âm tiếng hát cho đến suốt cuộc đời.
    Với tôi, những đau đớn này cứ tưởng chỉ chôn chặt trong lòng, không ngờ sau khi xem chương trình nhạc Lê-Dinh trên Thúy Nga Paris trước đây, trong đó nhạc sĩ Lê-Dinh có nhắc tới cái chết của nhạc sĩ Minh Kỳ, và mới đây là chương trình Huyền Thoại Lê Minh Bằng trên Asia, đã làm tôi nhớ thật nhiều đến cái chết của Ông và ngồi xuống viết lại những dòng này.

    Xin được thay một nén hương lòng đốt lên cho một người đồng hương, đồng tù, bỏ bạn bè ra đi bằng một cái chết thảm thương, oan khuất… Cũng để được nói lên lòng tiếc thương một nhạc sĩ tài hoa đã làm Nha Trang sống mãi trong lòng người. Và nếu được phép, xin gởi một lời chia buồn thật muộn màng nhưng với trọn tấm lòng đến gia đình Ông.

    Bắc Âu, một ngày không có mặt trời
    phạmtínanninh
    [/align]
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-20 01:47:31triart>
    bức ảnh này dễ thương quá Trí ạ

    Chúc mọi người một Chúa Nhật tươi hồng nhé!

    HB

    lá đã bao mùa lá đã thay
    ngày bao nhiệu bận ngày đã ngày
    đất bao nhiêu đất còn dăm nắm
    biển lớn bây giờ như suối khe

    một thời xuân sắc nón nghiêng che
    một thuở an vui hạ gọi hè
    ai cau mắt biếc đong hồ lệ
    ai ngẩn ngơ lòng đếm xác ve

    SaiGon hoa lệ đã đi qua
    Hòn Ngọc Viễn Đông chừ bóng nhoà
    gốc mơ ôm mộng hoa cài đóa
    một thuở yên bình xa rất xa

    áo em bay giữa cờ gió lộng*
    có còn đâu nữa để chờ mong
    phố cũ thành xưa ngày vẫn ngóng
    nước cạn non mòn đêm vẫn trông

    hồn thiêng sông núi có uy linh
    cho cõi Nam Kinh lịnh kiếm thần
    chém đứa xua dân làm nô lệ
    bêu thằng bán nước lậm bùa mê

    Dáng Xưa đâu nữa...buồn não nề !

    [Phù Vân]
    ___

    Emec cảm ơn Chị Cả và tỷ Phù [:D]

    Bửa ni ,ẹc giới thiệu thêm một trong các quán CF quanh hồ con rùa và con đường huyền thoại...








    Con đường Duy Tân cây dài bóng mát...


                
    📎 CFNTG|DUONGDT
    Dừng bước giang hồ
    Dâng Đời nét quẹt !
    0
    Trích đoạn: triart










    Con đường Duy Tân cây dài bóng mát...


                


     
    NGÕ THỜI GIAN
     
    qua Ngõ THỜI GIAN để THAN GIỜI !
    CHUI VÀO CHÀO VUI với MÌNH_TA
    MA TÌNH chưa phỉ sao CÀ NHẮT
    nhà nước " CẮT NHÀ " rùa BÒ ĐI
    BODY em bán anh CÓ MUA
    MÓ CUA thư giãn tí ĐỞ GHIỀN
    chưa ĐIỀN GỞ lẹ tờ ĐƠN ẤY
    ĐẤY ƠN Chú Vẹm Chém Vụ này
    CAN ÔNG CÔNG AN đừng dẹp nhé?
    chừa ngỏ THỜI GIAN để THAN GIỜI !!!
     
    ( Ong tháng chín )
     
    -0-0-0-
     
    CON ĐƯỜNG TÌNH SỬ NGÀY XƯA...
     
    Duy Tân bóng mát cây dài
    Có người xếp lá nên bài tình thư
    Từ mưa vương áo tiểu thư
    Đường xưa tình sử thảo hư mấy mùa
     
    ( phùvân )
     
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-20 18:23:30Phù Vân>
    ÔN CỐ TRI TÂN

    HÒN NGỌC VIỄN ĐÔNG
    Để có ly cà phê hương vị đúng ý nghĩa tại Công Trường Con Rùa, bạn cần dùng :

    Tiền Giấy VNCH Trước 75

    !














    #2









    #3





    #4








    #5








    #6

    Indochinese Federation Cambodia - Laos - Vietnam combined issue 1952-1954








    0

    Ôi, nhớ nhớ ! Nhớ quá đi thôi !
    Trong tấm hình này dường có tui ![:)]

    ........!!!


    Chào và cám ơn Triart & tất cả ACE trong "Câu Lạc Bộ TRI ÂM".
    Chúc bình an may mắn.
    Thân mến
    7_vdn

    Blog_vdn
    0
    Trích đoạn: Viet duong nhan


    Ôi, nhớ nhớ ! Nhớ quá đi thôi !
    Trong tấm hình này dường có tui ![:)]

    ........!!!


    Chào và cám ơn Triart & tất cả ACE trong "Câu Lạc Bộ TRI ÂM".
    Chúc bình an may mắn.
    Thân mến
    7_vdn



    dzuylynh đại diện cho Thần Kim Quy cám ơn Bảy đã ghé thăm Hồ Con Rùa nhen !
    thì ra hương vị cà phê năm cũ đã quyến rũ người xưa một thuở há !
    chắc chắn có một thời Bảy đã ngồi đây chứ !
    với AI vậy ta?

    ..............................
    Cung Điệu Phù Trầm 
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-21 12:21:12Ct.Ly>

    THI NHẠC GIAO DUYÊN

    "... em lo lắng mai hóa thành bà lão

    ký ức mơ hồ ... ta còn nhớ nữa đâu ? "

    cuối cùng, bé Dịt đã ra đi cho ThiênNga trở lại

    con ngỗng trời Gò Công đã trở về sau giấc đông miên biền biệt

    một chút nồng nàn và xót xa quay quắt hơn chín mùa trăng cũ, mạ đã hóa đòng đòng dâng hương ngọt lịm trên bao la màu mỡ cánh

    đồng thưquán việtnam

    ý thác lũ, từ cuồng giông và ung dung tự tại như cội tùng trước gió, lạnh như băng giá địa cực, hừng hực như dung nham phún thạch

    thiên sơn ...

    chính là diênvỹ, là thơ như nói, là lời như kể ; thơ tự do khóang đạt mà không là Thơ Đường , thơ Muối .

    một chút mặn mà duyên dáng, một chút thanh ngọt nên duyên

    mi thứ âu man mác, medium jazz mỹ huyền hoặc cho ký ức mơ hồ

    đến một lúc nào đó trong cuộc đời, ký ức là mặc thể mà không mơ hồ

    bởi vì ký ức đi sau nhưng về trước kỷ niệm

    bởi vì ký ức đi trước nhưng lại trở về sau kỉ niệm

    kỷ niệm là ký ức hay ký ức là kỷ niệm , diênvỹ ?

    ca khúc MƠ HỒ như một lời chúc mừng sự hồi đầu của con sóng ngầm diênvỹ với lời thơ " Miền Viễn Tây hoang dã " như đã là như thế !

    diênvỹ có một nắm mạ thi tứ dễ dàng nẩy mầm tràn ngập lên ruộng đàn tôi, khuấy ngầu đục phù sa giòng sông hát nghênh ngang giữa

    đời không cần trau chuốt

    " được cái này thì phải mất cái kia "

    mất cái kia có nghĩa là được tất cả , diênvỹ có biết không ?

    sáng tác đều tay nhé cưng !

    chúc mừng em

    thân thuộc

    nlynh




    ký ức mơ hồ

                                                                thơ diênvỹ

    anh tầm thường, bình dị

    cả tình yêu chẳng thể tỏ cùng người

    em khinh thường mọi thứ

    có tình yêu, cũng chẳng lấy làm vui


    ta cứ sống chờ một ngày mai, ngày mai nữa

    con đường đi chẳng biết đến nơi đâu

    anh bình dị , cả nụ hôn không biết

    em chán đời, chẳng ngại nhận thương đau


    ta cứ thế vòng quanh theo cuộc sống

    vờ vô tình như chẳng biết về nhau

    em lo lắng mai hoá thành bà lão

    ký ức mơ hồ ta còn nhớ nữa đâu

                                MƠ HỒ 
                                  
    ý thơ diênvỹ _ nhạc dzuylynh



    [themNhac]http://vnthuquan.net/user/dzuylynh/musique/MoHo_ThoDienVy_Dzuylynh.mp3[/themNhac]


                              http://www.box.net/shared/sgqdx1imobsprh8mznvf


    anh tầm thường bình dị .

    cả tình yêu chẳng thể tỏ cùng người .

    em cũng thường mọi thứ

    có tình yêu cũng chẳng lấy làm vui

    không tình yêu cũng chẳng lấy làm buồn ...

    em dung dị đời thường .

    cả tình yêu cũng chẳng thể tỏ cùng anh

    sống chờ một ngày mai,

    ngày mai...

    ngày mai nữa !

    đường nhân gian đi không biết đến nơi đâu?

    anh thật thà, cả nụ hôn không biết .

    anh thật thà, lời yêu tỏ chưa quen...

    em quên đời, chẳng ngại nhận thương đau

    ta quên đời chấp nhận mãi xa nhau !

    Ta cứ thế vòng quanh cho hết đọan đường trần .

    vờ vô tình không vướng bận gì nhau

    vờ vô tình chưa vướng bận gì nhau

    đêm thinh lặng chờ mùa qua hóa đá .

    ký ức mơ hồ như sóng gợn triền xa...


    halfmoonbaySeptember.20.2011.tặngkiềuvân
    Cung Điệu Phù Trầm 
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-23 03:22:54dzuylynh>



    GỬI EM MỘT ĐÓA THU CA

    Album Mưa Rơi Cho Nụ Quỳnh Xanh

    Sáng tác & Trình bày: Dzuylynh


    http://www.box.net/shared/274xndkz7x1votflnj0s


    ( chotiếnghátXuânXanh vềbên nớ_chohươngQuỳnhtrắngHạ ngátbênni )

    Nụ Quỳnh trắng cuối mùa em gửi lại .

    Nét trang đài khai nhụy đóa Thu ca .

    Cung trầm,

    tưởng

    trổ cành Xanh ngọn lá .

    Nhánh hoa nào nghiêng ngã mấy cung tơ .

    Đỉnh thang âm khao khát cánh môi chờ .

    Dòng sông thơ lặng lờ ru bến nhạc .

    Bàng bạc mây tím ngát ngọn thu phong.

    Thuyền chưa qua nghe sóng gợn trong lòng

    Đợi em về,

    thu đọng úa mầm thơ

    Trơ phiến lá uống hạt Mưa cuối Hạ .

    Chờ tương phùng...

    ...Xuân

    muộn mấy mùa hoa

    Chờ tương phùng Xuân muộn mấy mùa hoa !

    Anh sẽ họa bản tình ca trên đá .

    Chờ em về nhặt cuống lá Thu ngà …

    Hết mùa hương vườn xưa hoang phế lạ !

    Sợ mưa hòai rừng nhạt dấu chân nai

    Thu chưa qua , sao đã lá lược cài ?

    Giọng ai ca nghe u hòai đến thế !

    Chờ Xuân đến nắng chan hòa vạn thể

    Bước em về ru khẽ một chiều mê

    Bước em về

    ru khẽ

    một chiều

    mê ...


    thunglũngtìnhyêumộtsớmmùathu.september22.2011dzuylynh
    tặngQuỳnh Toronto - TàÁoXanh Australia - O Mưa SanJose
    Cung Điệu Phù Trầm 
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-26 21:15:57dzuylynh>
    [/align]
     
     
    NẮNG TRƯỢT QUA KHUNG CỬA THỜI GIAN... MÊNH MANG


                                          http://www.box.net/shared/v5bz8sdacrgde4pq63mg

     

    [/align][/align]                                                                    Tùy bút Triều Âm
                                                                         Tác giả diễn đọc


    [/align]

    [/align]


    [/align]
    [/align]


    [/align]Lại một ngày mưa...
    [/align]Như những giọt thánh thót từ xa xăm ta quên tìm về.
    [/align]Tính tang ta nghe lời gió ngòai song chạm vào những thôi thúc, những trở trăn một thời.
    [/align]Mười lăm năm trôi vèo như một cái nháy mắt, mang theo sự hồn nhiên ngu ngơ dại khờ.
    [/align]Mưa vỡ tan những bong bóng mây của bé ngày ngây thơ tung tăng nắng lụa...
    [/align]Mưa tình tang rung động đầu đời.Ngây ngô !
    [/align]Và bé như chú chim sơn ca nhỏ chập chững bay, ngọng nghịu tiếng hát đầu đời.
    [/align]Nhẹ nhàng.Sâu lắng.
    [/align]Và cũng dịu dàng như mưa thấm vào bầu sữa của Đất Mẹ diệu kỳ.
    [/align]Nắng lên !
    [/align][/align]* * *

    [/align][/align]...Bé rơi khỏi miền tỉnh thức, theo mây gió bềnh bồng, chìm trong đôi mắt người dưng để lạ lùng hiểu được những cung bậc cảm xúc vu vơ, nồng nàn, hờn giận... Những trải nghiệm xa lạ, thú vị như cuốn hút bé vào cuộc phiêu lưu không ngày đến
    Mưa rơi ...
    Hay giọt nước mắt bé rơi để " trói tim mình giữa những nỗi đau ngọt ngào" bên cay đắng miệng đời, để lạ lùng chế ngự bản thân tiếp bước vào đời như mọi người đang bước. Vô hồn, lạc lõng.
    Nắng lang thang qua cánh đồng tuổi thơ. Những ước mơ khô cháy ...

    * * *

    Cuộc hành trình bốn năm để bé thành thiếu nữ.
    Tháng sáu trời mưa đan dài thêm nỗi nhớ. Mênh mang ... mênh mang ...
    Từng giọt ngậm ngùi bên khung cửa. Đắng lòng !
    Một đôi mắt quay vội, một dáng người thảng thốt bước nhanh.
    Mưa vẫn rơi. Trái đất vẫn tròn.
    Nắng le lói qua chiếc cầu vồng mỏng mảnh. Có 2 người vội bước nhưng cố lén níu giữ thời gian.
    Và dòng trôi vẫn chầm chậm như bao thời nay vẫn thế.

    * * *
    Mười một năm. Nắng long lanh. Bé đã gặp người bạn thân tựa hồ hẹn nhau từ tiền kiếp xa xăm.
    Tuổi thơ lớn muộn. Những tiếng cười trong vắt qua khung trời đại học và ngỡ ngàng những cái lắc đầu của bạn bè cùng trang lứa :" Quái dị !!!"
    Các giáo sư thì ý nhị cười thầm : " Thế nào cũng có một đôi khá đẹp"
    Mặc !!! Những tiếng cười vẫn lung linh cùng nắng.
    Bàn tay ta chạm bàn tay. Hai đứa chỉ cười khì : " Người lớn thật phức tạp"
    Phải chi nắng cứ vàng mãi trên dãi đồi xanh mướt đẫm sương mai.
    Bạn không qua nổi tiếng đời độc ác ...
    Vu vơ... vu vơ.... Bé cần người đồng hành không phải đối thủ cạnh tranh.
    Nắng vẫn vàng tươi nhưng gió đã mang đi nụ cười.
    Người lớn vẫn trầm trồ : " Xứng đôi !" sau mỗi kỳ thi cam go. Bạn bè ngưỡng mộ.
    Nắng vẫn tone vàng mơ nhưng sương đã phủ mờ nhân ảnh.
    Một cái nắm tay vẫn siết chặt thời hoa mộng... " Sỏi đá cũng cần có nhau cơ mà."

    * * *
    Nắng len vào sương gió, mang chút bụi đường xa xăm của những bàn chân rong ruổi khắp quê hương, mang ánh sáng về miền quê xa thẳm.
    Nắng mang đến cho bé lời yêu thương nồng nàn để đủ buồn man mác mười năm.
    Mười năm cho một cái tên kịp vỡ dưới lưỡi búa oan nghiệt của ông xanh, với tiếng cười hô hố vô tâm của lũ người man dại.
    Chút ngọt ngào beo béo của chiếc bánh croissant đọng lại dư vị mười năm để bé bật cười khi đi ngang hàng bánh " Cuộc đời anh tìm kiếm điều gì cũng mười năm"
    Nhưng em đã là " cô gái đến từ hôm qua" ...
    Ngày không mưa nhưng sao lòng lạnh quá...

    * * *
    Chín năm bản luân vũ ngọt lành. Bàn chân sương chạm đến bình minh với tiếng hát bàng bạc trăng non. Chín năm trôi theo đời lính chiến chinh. Em tựa vai người nơi tiềm thức xa xăm. Cánh rừng xưa đã khép sao người vẫn ở phương trời vô định. Lặng chiều thu một đóa linh lan nên nguyệt cầm khóc mãi những đêm mưa. Nắng lạnh lùng man dại cứa những vết dao chia nửa đôi tim. Bé khóc ! Chín năm dài nên đôi mắt buồn xa xăm.
    Rời xa miền tỉnh thức, lòng như con thuyền trôi mãi theo dòng đời bất nhẫn. Ngọt ngào đôi tiếng đãi bôi cho bé nụ cười tợ như sáp nặn. Nước mắt nuốt ngược vào lòng khi chữ hiếu nặng mang. Người cho ta thấy những sắc màu lạ lùng của nắng trên dòng lũ cuộc đời.
    Nơi phố núi xa xăm, tiếng chuông chiều từ ái mang nặng tấm lòng của một đóa sen xưa.
    Đồng xa diệu vợi, nước mắt ai rơi trong vắt những chiều nắng về bên kia núi.
    Có ai hay một trái tim non chết chìm.
    Chín năm để soi mình vào bể trầm luân, nét hồn nhiên mỏng mảnh theo gió tan như giọng hát ngày trăng lên, bé thẫn thờ chấm cọ vẽ nên một con ma nhỏ không hồn lang thang.

    * * *
    Ngày vẫn mưa. Từng giọt rơi cho mất mát trống trải trong lòng.
    Hai mươi chín năm dài để bên tai vẫn nghe bão tố dập dồn trong đêm, để sáng mai hai thiên thần ngơ ngác khi thiên sứ chấp cánh bay đi. Mưa rơi trên dòng người đưa tiễn lẻ loi, đè nặng trái tim vốn không vững của thiên sứ ở lại. Đôi cánh mỏng tang thêm tả tơi nhiều trong giông bão để kịp chở che cánh chim non ngày vững bước vào đời.
    Ngày hôm đó, mưa chưa bao giờ mặn hơn thế. Trời không chút nắng.

    * * *
    Mười tám năm mơ hồ mang ngày đó quay trở lại. Ngày cô bé miệt mài trong phòng thi.
    Viết...xé... rồi xóa.... để giờ phút cuối giọt mưa đầu tiên màu tim tím tan trên tờ giấy thi thơm thơm mùi nắng.
    Bé viết về 1 thiên sứ không còn nhiều trong ký ức. Lần đầu tiên trong đời bé cảm nhận tim mình khuyết một chỗ.
    Nắng vẫn len qua cửa sổ đến tận ngày nụ cười như nắng của bé làm ấm áp trái tim buồn bã, rệu rã của vị thiên sứ ốm o, xanh xao bên cạnh.

    * * *
    Nắng lại sáng bừng ngày chủ nhật, nhưng lạnh lùng cướp vị thiên sứ cuối cùng của bé, mang về một nơi xa lắm. Một nơi bé sẽ không biết đường đến nhưng bé tin là nơi ấy sẽ không có những giọt mưa, hạt nắng làm buồn vương lòng người.
    Ngày nắng và thỏang mưa của năm mươi sáu năm, chèn lên ký ức của hai mươi tám năm trước. Một linh hồn khao khát yêu thương chỉ có thể được yêu thương trọn vẹn khi không còn ở cùng một linh hồn nào khác. Nghịch lý như vậy sao ?
    Ngơ ngác tan mình vào nắng sớm hôm nay, bé vẫn mãi không hiểu nổi những nguyên lý của dòng chảy tất bật này.

    * * *
    Ba mươi mốt năm chòang lên vai ngày mặt trời đếm năm thứ ba mươi chín, lắng tai nghe
    "Lonely rivers flow to the sea, to the sea
    To the open arm of the sea, yeah!
    Lonely rivers sigh : " Wait for me, wait for me!"
    I'll be coming home,
    Wait for me.
    ( Trích " Unchained Melody" )
    Nắng mỉm cười khi nghe ai đó than thở : " Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ. Ôi những dòng sông nhỏ, lời hẹn thề là những cơn mưa" ( Trích " Tình xa"/ Trịnh Công Sơn)
    Những cơn mưa sẽ lại là những dòng sông nhỏ, theo tiếng gọi về với biển mẹ bao la.
    Cầu vồng sẽ lại nối liền đôi bờ trái đất. Một bàn tay non tung những đám bụi vốn đã từng là thân tứ đại cũng theo dòng sông nho nhỏ tìm về.

    * * *

    [/align]
    Nắng lại khóac lên mình chiếc áo vàng rực rỡ.
    Biển mênh mang và " Same old song... just a drop of water in an endless sea" ( trích " Dust in the wind")
    Một giọt nước rơi vào vùng mê lộ. Một khuấy động cho em lối về tỉnh thức giữa nhân gian.
    Bình minh đơm nắng mới. Đôi mắt buồn mông mênh chất chứa những nỗi niềm năm tháng.
    Nắm bụi cuối cùng cũng theo gió bay đi. Em rùng mình.
    Chỉ là một sát na bé mọn. Ai giang tay bắc lại chiếc cầu vồng cho nắng lung linh cùng mưa.
    Em tan thành giọt mưa chìm vào lòng đất sâu khô nẻ.
    Một chút bẽ bàng xin gởi trả nhân gian.
    Trong nắng sớm, em rũ mình buông bỏ. Này lợi danh, này bạc tiền này những trói buộc tầm gai, cứa tim người đau nhói.
    Nắng lại cười bên tiếng mỉa mai của đời cay độc. Ừ thì, nắng lại đi qua điểm số 0 một lần nữa, lấp đầy một khung cửa mới sơn, tràn vào căn phòng cũng mới và rất lạ.

    Triều Âm 22.09.2011

    [/align][/align][/align][/align][/align][/align][/align][/align][/align][/align][/align][/align][/align][/align][/align][/align][/align][/align][/align]
    Cung Điệu Phù Trầm 
    0
    THẢ

    Tuổi thơ tôi thả cánh diều
    Đâu hay thả cả bao chiều đợi trông
    Ngày nao thả nhớ bên sông
    Đêm nao thả những chờ mong theo người

    Thả thuyền theo nước trôi xuôi
    Người đi thả những buồn vui bên đời
    Ai đem người thả trong tôi ?
    Thả câu mái đẩy ầu... ơi... đã từng....

    Thả câu mặn muối cay gừng
    Thả vườn cau lẻ ngập ngừng trầu têm
    Tiếng đàn ai thả vào đêm
    Thả cung trầm bổng bên thềm trăng xưa

    Ai đem buồn thả vào mưa ?
    Thả trong tôi hạt nhặt thưa trĩu lòng
    Chiều nay thả nhớ bên sông
    Nhờ con nước thả hoài mong về người

    Huế 24/9/2011
    Sông Hương [/align]
    Nén lòng tôi với tri âm
    Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-25 02:43:11dzuylynh>
    Trích đoạn: SongHuong

    THẢ

    Tuổi thơ tôi thả cánh diều
    Đâu hay thả cả bao chiều đợi trông
    Ngày nao thả nhớ bên sông
    Đêm nao thả những chờ mong theo người

    Thả thuyền theo nước trôi xuôi
    Người đi thả những buồn vui bên đời
    Ai đem người thả trong tôi ?
    Thả câu mái đẩy ầu... ơi... đã từng....

    Thả câu mặn muối cay gừng
    Thả vườn cau lẻ ngập ngừng trầu têm
    Tiếng đàn ai thả vào đêm
    Thả cung trầm bổng bên thềm trăng xưa

    Ai đem buồn thả vào mưa ?
    Thả trong tôi hạt nhặt thưa trĩu lòng
    Chiều nay thả nhớ bên sông
    Nhờ con nước thả hoài mong về người

    Huế 24/9/2011
    Sông Hương



    thơ tới quá Sông Hương !
    thả xong rồi , chừ bắt hỉ ?


    CÂU LẠC BỘ TRI ÂM CUỐI TUẦN
    Thư người em gái phương xa
    PHÓNG SỰ ẢNH : THƯƠNG GIANG _ DÒNG SÔNG TRỞ LẠI
    From: thuonggiang thuonggiang To: Lynh Duy Sent: Saturday, September 24, 2011 12:51 PM



    NHỮNG BÔNG HOA CỦA PHÁI ĐẸP TRONG RỪNG HOA LỤC BÁT TRĂM SẮC NGÀN HƯƠNG (09/09/2011)



    Một vài nữ tác giả của lucbat.com. Ảnh từ trái sang: Thương Giang, Dung Thị Vân,Chử Thu Hằng, Thủy Hướng Dương, Trương Nam Chi, Trần Thu Hà.

    Phải sang: Vũ Thiên Kiều, Song Hương, Thủy Hướng Dương, Trương Nam Chi, Dung Thị Vân,Lê Hằng, Thương Giang. Ngược lối tới vần " G ", tôi gặp người đã xa rời quê cũ: Thương Giang. Không yêu dấu hồn quê thì tại Kiev cách trở xa xôi Lễ hội thật khó về . Giờ trầu vẫn nhuốm đỏ cặp môi từng đôi câu thơ của chị " Tiếc cau chín để lỡ mùa/ Trầu xanh héo ngọn dậu thưa úa dần " . Công nhận chất Việt chẳng hề mòn phai trong tâm hồn xa xứ " Ngoan hiền một thủa trúc xinh/ mảnh mai vẫn nép sân đình, dáng xưa...". Chắc trên mạng đêm đêm chị luôn ẵm bồng đò đưa câu thơ lục bát mà thương mà nhớ cội nguồn.

    Cảm nhận : Nguyễn Thanh Tuyên

    Tác giả Thương Giang- Nữ sĩ xinh đẹp đáng yêu của gia đình Lucbat.com (13/09/2011)

    Điều làm chúng tôi ngạc nhiên hơn cả là Thương Giang hiện ra trong mắt mọi người rất bình dị với nụ cười tươi và khuôn mặt phúc hậu; xinh đẹp đáng yêu như thế nhưng cô không có vẻ gì phải cố gắng để làm cho mình khác biệt nổi trội hơn so với người khác. Thương Giang hòa mình vào trong nhóm chúng tôi, với thái độ chân tình cởi mở... Khác hẳn với những gì người ta thường tưởng tượng vè một "Nữ Việt kiều" đã xa quê hương hơn hai mươi năm, có thể bị "Tây hóa", mất dần cốt cách phụ nữ Á Đông..

    Quỹ hỗ trợ Văn chương & Cuộc sống, từ khi thành lập đến nay đã có nhiều hoạt động thăm hỏi, giúp đỡ các nhà văn gặp khó khăn trong đời sống thực tế, cũng như việc hỗ trợ in ấn, xuất bản.Những nghĩa cử đẹp như hỗ trợ kinh phí xây dựng “Quỹ Phùng Quán” tại TP Huế, trại sáng tác cho các nhà văn trẻ của TP. HCM đến việc thăm hỏi, trao quà cho các nhà văn còn gặp nhiều khó khăn như AHLĐ Sơn Tùng (Hà Nội), Hoàng Phủ Ngọc Tường (Huế), Trần Văn Thước, Đỗ Trọng Khơi (Thái Bình), Trần Quốc Minh (Hải Phòng)… đã để lại những dư âm tốt đẹp trong lòng bè bạn văn chương.Được biết trong thời gian tới Quỹ Văn chương & Cuộc sống hỗ trợ xuất bản tuyển tập thơ văn Chử Văn Long, hỗ trợ cho dịch giả Nguyễn Bích Lan, dị nhân Văn Thùy ra mắt sách. Đặc biệt là việc phối hợp cùng soạn giả Gia Dũng xuất bản Tuyển tập thơ “Xứ Đoài mây trắng”. Dự kiến sách dày khoảng 600 trang (tổng chi phí cho 500 cuốn ước tính trên 100 triệu đồng). Thật thú vị khi nằm gác chân với Dị nhân Văn Thùy, Ngọa sơn Trịnh Tuấn thưởng thức những con văn, đàn chữ giàu dinh dưỡng bơi miên man bụi ảo trong “Hồn phố” của Chử Thu Hằng – người sinh ra và lớn lên ở Hà Nội: “Mùa sen đã qua từ lâu, chỉ còn những cuộng sen đã bị ngắt hoa thẫm màu ngơ ngác, cố vươn lên dõi tìm cánh hồng đã bị lìa xa. Những lá sen cái còn xanh, cái héo ngả màu nâu, cái đã rạc chỉ còn lại gọng xương, cái lập lờ trên nước, cái ủ rũ cúi mình soi gương tiếc một thời nhan sắc đã qua. Ai bảo cảnh sen tàn không đẹp? Có một chút gì đìu hiu u tịch, một chút gì buồn bã kiêu sa làm lòng bỗng bàng hoàng... Sen đã nỗ lực vươn lên từ đáy nước, chắt chiu tinh túy của đất trời để dâng cho đời sắc hương thanh khiết. Thời vàng son đã qua, còn lại đây những lá sen tàn mang trên mình dấu ấn thời gian, trầm tư trong nỗi buồn mùa thu hiu hắt. Những lá sen tàn còn chút hương xưa, duyên muộn, ủ thơm vạt nắng cuối chiều. Những lá sen tàn còn chưa chịu rã vào lòng đất, cố nán chờ một tiếng mưa thu để vỡ òa bao nuối tiếc...”. Tại buổi lễ tác giả Thương Giang – “một tâm hồn Việt ở xứ sở Bạch Dương” đến từ Kiev, giới thiệu 2 tập thơ là “Giọt buồn” và “Hoài niệm Hội Lim” cho biết cô là người đã xa quê 22 năm, khi vừa lớn lên, vừa biết cảm nhận thì đã xa quê. Thương Giang sinh ra ở Kinh Bắc, cái nôi của văn hóa, miền đất chan chan huyền tích, lễ hội và thi ca. Ở xứ xở xa mỗi mùa tuyết rơi, xuân về lại lơi bơi, thổn thức nhớ quê và Thương Giang đến với thơ rất tự nhiên giống như là người ta viết nhật ký vậy. “Đếm đong điều được mất/ Buồn làm chi hỡi người/ Lênh đênh mùa nước nổi/ Buồn loang đầy sông. Trôi…” (Buồn) hay “Lỡ làng đơm trái khổ qua/ Kề môi chát đắng xót xa lời thề/ À ơi khép lại đam mê/ Hai đầu nỗi nhớ nẻo quê xa mờ”(Khúc ru gửi người). Mỗi bài thơ, tập thơ có số phận, đời sống riêng của nó nhưng Thương Giang đã mạnh dạn, biết cách vượt lên, chiu chắt “góp một tiếng nói bằng thơ ca cho cộng đồng người Việt ở Ucraina với cả thế giới”.
    Bài và ảnh: Lãng Ma
    Email: [email=yeulucbat@gmail.com]yeulucbat@gmail.com[/email]
    CHÙM ẢNH CỦA LUCBAT.COM

    Toàn cảnh buổi lễ
    Nhà văn Trần Nhương khen áo nhà thơ Phạm Đức đẹp 1 cách "Đơn phương"
    Nhà thơ Đỗ Hàn và Chử Thu Hằng cười tươi ủng hộ
    Chử Thu Hằng giới thiệu sách
    Ra mắt thành viên của quỹ Văn chương và Cuộc sống
    Tác giả Thương Giang (thứ 2) và nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo (thứ 3, trái qua)

    LỄ RA MẮT QUỸ HỖ TRỢ VĂN CHƯƠNG VÀ GIỚI THIÊU SÁCH 23/09/2011@21h59 128 lượt xem, viết bởi: luuquochoa Chuyên mục: ký sự

    Toàn cảnh buổi lễThành viên quỹ ra mắt________Sáng nay thứ Sáu ( 23/9/2011) Tại khu du lịch sinh thái Tiên Sa ( Ba Vì – Sơn Tây) đã tưng bừng diễn ra một sự kiện hoạt đông văn chương: Ra mắt quỹ hỗ trợ văn chương và cuộc sông và giới thiệu sách của 2 tác giả : Chử Thu Hằng và Thương Giang.Dịch giả Nguyễn Bích Lan nhận tài trợ của quỹ______Đông dảo các VNS tên tuổi của HNVVN như các nhà thơ: Bằng Việt, Gia Dũng, Trần Ninh Hồ, Nguyễn Trọng Tạo…đã về dựCác VNS của Thủ đo, các tác giả thơ văn một số tỉnh đã về dự đông đủ. Đông đảo các phóng viên báo chí đến cập nhật và đưa tin.Giám đốc khu du lịch, Nhà Báo, Nhà thơ Bành Thanh Bần, Chủ tịch quỹ hỗ trợ văn chương đứng ra đăng cai địa điểm để buổi lễ trọng thể được diễn ra thuận lợi.Lưu Quốc Hòa giới thiệu sách cho 2 tác giả____Tác giả Cử Thu HằngTác giả Thương Giang---------Thay mặt cho quỹ hỗ trợ văn chương, với tư cách là nhà tài trợ chính, là người sang lập quỹ, Nhà báo, nhà thơ Bành Thanh Bần đã thông qua quy chế và báo cáo về hoạt động bước đầu của Quỹ hỗ trợ văn chương và cuộc sống.Một số tác giả gồm nhiều tỉnh bước đầu đã nhận được tài trợ của quỹ để hoàn chỉnh tác phẩm.Cũng tại buổi lễ , một số tác giả đã lên nhận tài trợ trong ngày ra mắt trọng thể. Các thành viên của quỹ hỗ trợ đã ra mắt và chụp ảnh lưu niệm.Thương Giang, cô gái Kinh Bắc xa xứ 22 năm về tổ quốc với 4000 bài thơ _____Phần giới thiệu 2 tác giả có đầu sách mới vừa ra đời do Lưu Quốc Hoà dẫn chương trình, 2 tác giả lên phát biểu cảm tưởng và tặng sách các đại biểu về dự. Buổi lễ ngắn gọn, đạt tiêu chí đã đặt ra. Chia tay người Kinh Bắc. khúc giã bạn hát thầmNgười về em dặn câu này/ Sông sâu chớ lội, đò đầy chớ qua ............

    Anh xem se hieu Rau Muong dang lam gi nhe!Thương Giang kiev

    Cung Điệu Phù Trầm 
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-27 16:48:57triart>
    Trích đoạn: Huyền Băng

    Cảm ơn Triat chia sẻ kiến thức về Hồ Con Rùa



    bức ảnh này dễ thương quá Trí ạ

    Chúc mọi người một Chúa Nhật tươi hồng nhé!

    HB


    Ôi, nhớ nhớ ! Nhớ quá đi thôi !
    Trong tấm hình này dường có tui ![:)]

    ........!!!


    Chào và cám ơn Triart & tất cả ACE trong "Câu Lạc Bộ TRI ÂM".
    Chúc bình an may mắn.
    Thân mến
    7_vdn



    emec cảm ơn ,kính mời chị Cả và Đại tỷ 7 VDN...nhớ... nè [:D] :






    "Tui" : HB chớ vội ,kẻo rơi cái cặp...cốc ổi me xoài xuống hồ á [:D]



    "Bạn của tui " đợi NS HT dzô kể chiện...khi xưa ta ... nhớn nha



    "Bé hộp " có nhớ...[:D]



    Ông Tư dzui dzẻ dzì có nhóc tiểu đồng lo trà nước rùi hén [:D]



    ẹc dừng bước giang hồ quậy [8D] giờ lo giang hồ mần dziệc ![:&#39;(]

    Xin chào và cảm ơn quý khách xem ,chúc Quý Huynh đệ tỷ muội CLBTA luôn bình an dzui dzẻ

    triart-ẹc kính
    📎 BAYVDNconruacopy|Motthuoyeunguoi|MOTTHUOyenhung|tangongtudzuidze|TAYBUITRANAI
    Dừng bước giang hồ
    Dâng Đời nét quẹt !
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-30 03:49:41dzuylynh>
    bây giờ tháng chín phải không em?




    Thơ Dzuylynh _ diễn ngâm Yên Ly


    [themNhac]http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/BayGioThangChinPhaiKhgem _YenLyngam.mp3[/themNhac]



    ( tặng Đoan Hạnh. Cao Nguyên. Như Hà)


    tháng chín
    mưa nát dòng huyết lệ sử thi
    hẳn mưa quên
    hẳn mưa đà rửa sạch óan hờn như đường gân trên lá rồi cũng mờ theo thu vữa
    mưa cho tim mẹ Việt Nam rơi ngược nhịp
    tháng chín hằn sâu vết nứt trên lưng trần
    mưa cõng em về thăm lại đền đài gói cất một thời đồ đá cũ xa xăm

    tháng chín rối nùi đường gân chỉ má thơm da thịt, đẫm mùi bồ kết tóc xanh Saigon thuở dậy thì con gái
    mũ xanh em đội lệch nửa đầu . kiêu hãnh chu môi cong theo khói thuốc Ruby còn luyến lưu trước giờ xa nhau không hẹn ngày trở lại

    tháng chín đóm hỏa châu tiền sử chui ra lập lòe nũng nịu
    tháng chín dài thêm đuôi mắt hồ thu em người nữ tu Quảng Trị thời binh lửa khôn nguôi

    bây giờ tháng chín phải không em

    tháng chín tiếng quốc nỉ non trên ngọn lau bờ cõi
    tháng chín bủn xỉn níu kéo một chỗ đứng khổ sở trên mỏm đất quê hương
    tháng chín sông tuôn ra bể , củi dạt lên nguồn
    tháng chín đâu rồi áo em bay giữa trời gió lộng
    biển đã cạn dần
    đảo lặn chìm dưới đáy đại dương
    miếu đền nào còn trơ ra những thớt voi gầm đầu ngậm tăm trái đắng nghìn năm

    tháng chín nằm rao bán dấu chân chim trên trán,
    chờ mưa vuốt mắt một lần, chờ nắng vuốt mặt một bận
    nhặt lá khô cho em chép thơ đổi lấy hoa làm dáng, lưỡi lê chẻ cần đàn cho em máng tuổi xuân lên tháp cổ mà mơ
    tháng chín những ngỡ em còn cười nghiêng lá mắt đuôi răm
    em đến nhé, nhổ tóc anh đen cho tiệp màu sợi bạc
    xin em vài chiếc lá đam mê làm trà đun sôi nón sắt một lần
    nhâm nhi nỗi nhớ quặt què anh ngồi tết bím thời gian
    trút ngược cát đồng hồ cổ tích
    đếm bóng người in trên ngọn lá ngày xanh

    chẳng thấy em đọng lại trong đó
    em dấu mình sau tháng chín phải không

    bây giờ tháng chín phải không em
    tháng chín sao không nghe vỹ cầm da diết
    tháng chín sao không thấy nức nở mùa thu
    chiếc lá phong ngã bệt xuống đáy đêm dài vạn kỷ

    mùa thu, mưa, nắng, cong queo nỗi nhớ rong rêu
    quỳnh có còn xanh, cúc có còn vàng, ai mà biết
    tháng chín, nghìn giọt lệ lõm bõm ầu ơ làm ướt miếng da hồi ức giằng co lủng lẳng trên vai cuộc tình buồn
    ừ, vẫn biết là nghiệp đeo suốt đời
    vẫn hay kiếp còn phân nửa phù du
    tháng chín , mùa thu không mời mà đến , không đuổi mà đi
    sợi khói men cay bạc đời trắng tóc
    em kỳ kèo trả giá nhớ quên
    bây giờ , tháng chín phải không em ?
    bây giờ
    tháng chín phải không em !
    con dế mèn rấm rức sau vườn chờ thu về bồi ngon giấc điệp

    ừ thì tháng chín
    nhưng thu chỉ mới vừa chín tới
    em đừng chín sớm mà chi ...


    thunglũng.Sept.26.2011


    Dzuylynh

    0