Diễn Đàn » Thú Tiêu Khiển

Câu Lạc Bộ TRI ÂM 🔒

1.075 trả lời, 180.995 lượt xem — Trang 9 / 36

ĐỌC BÁO GIÙM BẠN

"Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng... mẹ rất yêu con..."...

Có những tấm hình mà ẩn chứa trong nó là cả 1 câu chuyện.



This is a true story of Mother’s Sacrifice during the Japan Earthquake.
After the Earthquake had subsided, when the rescuers reached the ruins of a young woman’s house, they saw her dead body through the cracks. But her pose was somehow strange that she knelt on her knees like a person was worshiping; her body was leaning forward, and her two hands were supporting by an object. The collapsed house had crashed her back and her head.

With so many difficulties, the leader of the rescuer team put his hand through a narrow gap on the wall to reach the woman’s body. He was hoping that this woman could be still alive. However, the cold and stiff body told him that she had passed away for sure.
He and the rest of the team left this house and were going to search the next collapsed building. For some reasons, the team leader was driven by a compelling force to go back to the ruin house of the dead woman. Again, he knelt down and used his had through the narrow cracks to search the little space under the dead body. Suddenly, he screamed with excitement,” A child! There is a child! “
The whole team worked together; carefully they removed the piles of ruined objects around the dead woman. There was a 3 months old little boy wrapped in a flowery blanket under his mother’s dead body. Obviously, the woman had made an ultimate sacrifice for saving her son. When her house was falling, she used her body to make a cover to protect her son. The little boy was still sleeping peacefully when the team leader picked him up.
The medical doctor came quickly to exam the little boy. After he opened the blanket, he saw a cell phone inside the blanket. There was a text message on the screen. It said,” If you can survive, you must remember that I love you.” This cell phone was passing around from one hand to another. Every body that read the message wept. ” If you can survive, you must remember that I love you.” Such is the mother’s love for her child!!

Dịch:
Đây là một câu chuyện thật về Sự hi sinh của một người mẹ trong trận động đất kinh hoàng ở Nhật Bản. Sau khi trận động đất đã qua đi, khi các nhân viên cứu hộ đến tàn tích của 1 ngôi nhà của một người phụ nữ trẻ, họ nhìn thấy thân thể cô ấy qua các vết nứt. Nhưng cách tạo hình cơ thể của cô có gì đó rất lạ, tựa như 1ng đang quỳ gối cầu nguyện, cơ thể nghiêng về phía trước, và có một vật gì đó được hai tay của cô đỡ lấy. Ngôi nhà bị sụp và đổ ập lên lưng và đầu cô.

Người đội trưởng đội cứu hộ đã rất khó khăn khi luồn tay mình qua khoảng cách hẹp trên tường để chạm tới cơ thể của người phụ nữ. Anh ấy đã hy vọng rằng người phụ nữ này có thể vẫn còn sống. Nhưng, cơ thể lạnh và cứng của cô nói với anh rằng, cô ấy chắc chắn đã qua đời.

Đội cứu hộ rời khỏi ngôi nhà và tìm kiếm tại những toà nhà sụp đổ khác. Nhưng không hiểu sao, người đội trưởng dường như bị một lực hút kéo trở lại căn nhà sụp đổ của người phụ nữ đã chết. Một lần nữa, anh quỳ xuống, và lần tìm qua những khe nứt hẹp một chút không gian dưới cơ thể đã chết. Rồi đột nhiên, anh hét lên đầy phấn chấn : "Một đứa bé!!!! Có một đứa bé!"

Cả đội cùng nhau cẩn thận bỏ từng cái cọc trong đống đổ nát xung quanh xác người phụ nữ. Có một bé trai 3 tháng tuổi được bọc trong một tấm chăn hoa ngay bên dưới xác người mẹ. Người phụ nữ rõ ràng đã có thực hiện sự hi sinh cuối cùng để cứu con trai mình. Khi ngôi nhà của cô rơi xuống, cô đã dùng cơ thể của mình để làm tấm chắn bảo vệ con trai mình. Cậu bé vẫn ngủ một cách yên bình khi đội trưởng đội cứu hộ nhấc bé lên.

Bác sĩ đã nhanh chóng kiểm tra sức khoẻ cậu bé. Sau khi ông mở tấm chăn, ông nhìn thấy một chiếc điện thoại di động bên trong. Có một tin nhắn văn bản trên màn hình, nói rằng, "Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con" ...

Chiếc điện thoại này đã đi từ hết bàn tay này đến bàn tay khác qua bàn tay khác. Tất cả những người đọc tin nhắn đã khóc. "Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng... mẹ rất yêu con..."...
[/align][/align][/align][/align]


[/align][/align][/align]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-01 08:41:09Ct.Ly>



[themNhac]http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/audio/NhanhSauMuaToi_TrieuAm.mp3[/themNhac]


http://www.box.net/shared/odu2ad47q2fm59rq72gz

NHÁNH SẦU... MƯA TÔI

thơ Huy Văn _ diễn đọc Triều Âm


Như từ muôn thuở...mưa buồn
Giọt mang sầu lắng, giọt tuôn ướt đời
Vắn, dài theo nhịp đầy, vơi
Cho bâng khuâng vượt trùng khơi tìm về
Tìm trong mấy nẻo sơn khê
Một vài dấu lặng tỉnh, mê phận người
Tìm tôi trong tiếng khóc, cười
Tìm nhau trong những rã rời men say
Mưa giang hồ lạnh đôi tay
Chập chờn hư ảo, tháng ngày long đong
Mưa thu lã chã đáy lòng
Nhạn lìa cố xứ, người không phùng thời
Nửa đời cay nghiệt...mưa ơi!
Hồ trường ai cạn bên trời tha hương
Rêu phong mờ phủ trời sương
Bể dâu còn lắm đoạn trường chung thân
Mưa làm sóng ngọn triều dâng
Mà nay lực bất tòng tâm...cũng đành!
Ngày đi trái mộng còn xanh
Chưa về, sương đã phủ cành nhân gian
Chân mây, đầu gió, quan san
Hồn theo mưa vượt dặm ngàn hồi hương
Tìm trong mấy nhánh vô thường
Thấy tôi lặng đứng bên đường...phân vân
Nắng mưa, thế sự phù trần
Dạn dày con nước bao lần ngược, xuôi
Mưa trong tiền kiếp ngậm ngùi
Mưa nay đưa mộng ngủ vùi giấc khuya
Đời mang mấy nhánh sầu chia
Mưa còn khóc mảnh trăng lìa đêm thâu
Mưa theo hoàng hạc về đâu
Cho đêm tuyệt tận, thêm đau nhục hình!?
HUY VĂN

Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-05 07:54:58Ct.Ly>
                                       TẠI EM


 Album " Mưa Xanh nỗi Nhớ "
thunglũnggióđùa.Oct.1.2011

( tặng Em )



[themNhac]http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/musique/MuaXanhNoiNho.mp3[/themNhac]

http://www.box.net/shared/40xnbp23zgbx2tv2edmd




tại em
gieo vần giữa nhánh sông
thuyền tôi
ngơ ngác lạc cuối dòng
lạ bến ,mái chèo khua bóng lắng
vạt áo xanh lùa con nắng trong...

bài hát vỡ òa câu sắc_không
giọt thu pha tiếng vọng giao mùa
rừng vắng , gió đùa chiếc lá úa
chiều lắng câu kệ buông
tiếng thưa

thu ơi thu đến nữa mà chi ?
thu ơi , thu đến nữa làm gì !
heo may ...
hỏi có về bên ấy
bên ấy mưa làm xanh nỗi đau...

tại em ,
bên này thu đến sớm
tại em ,
tôi đếm là vàng tay
tại em,
trăng khuyết cài song gầy
tại em...
thu về
tôi chẳng hay !

Dzuylynh
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-02 06:19:17dzuylynh>
 
CA NHẠC CUỐI TUẦN CA NHẠC CUỐI TUẦN CA NHẠC CUỐI TUẦN





CLB TRI ÂM thân mời các bạn cùng thưởng thức tiếng hát Casỹ Nắng Ấm qua một nhạc phẩm bất hủ của nhạc sỹ
Phạm đình Chương



Nửa Hồn Thương Đau
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-05 07:15:20dohop>




Bế Tắc (Deadlock)
dohop, 20 tháng 4, 2002

Xin gởi đến những rắc rối trong cuộc sống, những chia rẽ do sự khác nhau về giới tính, ý thích, tôn giáo, chính trị, giai cấp kể luôn những tranh chấp ở Biển Đông!


dohop cám ơn chị Phù Vân đã làm dohop nhớ lại một ước mơ - mơ về một nơi không có mâu thuẫn, không có sự hà hiếp, không có sự khổ đau, không có sự sợ hãi, nơi mà loài người sống với trái tim và nói tiếng nói của trái tim - không kỳ thị, không phải giữ kẽ, không phải mắc cở hay xấu hổ...


Ôi, những mâu thuẫn... có cách nào mình bán hết mâu thuẫn cho... Trung Quốc hết không nhỉ.




dohop xin gửi một bài thơ cũ, cũng về sự mâu thuẫn, về sự giữ kẽ, lễ giáo và một nỗi đau gây ra bởi những thứ này.  Chắc là dohop nên tập làm thơ lại...


Yêu người khác đạo

Ngày còn kẹp tóc tôi yêu người ngoại đạo
Một tình yêu tinh khiết như sương mai
Chúng tôi yêu nhau nhưng chẳng dám nắm tay
Anh ấy ngại tôi bị rầy la, thương tổn
Tôi thường sợ là đứa con hư đốn
Lấy “người ngoài” khổ mẹ biết bao nhiêu!
Ba bị mắng, họ hàng sẽ lắm điều!
Ôi tôi sợ tình yêu đầy trắc trở!
Anh với tôi lời yêu không bỡ ngỡ
Mấy lần anh xin nói với mẹ tôi
Tôi run sợ van anh đừng mở lời…
“Em chết mất! Anh ơi, em chết mất!”

Rồi một hôm, tủi buồn cho duyên phận
Chúng tôi gặp, nguyện chấm dứt thương đau
Mình nắm tay – cái nắm tay lần đầu
Rồi nhìn nhau để cùng tuôn nước mắt!
Từ hôm đó chúng tôi bớt gặp mặt
Đã hứa nhau “…thương mãi như anh em!”
Anh tìm đường xuất ngoại, “…mình xa thêm
Cho cánh cửa đời em thêm rộng mở!”

Anh gửi lời từ biệt rồi xa xứ
Anh đơn thân nơi đất lạ quê người
Vẫn thư từ… dăm lá mỗi năm thôi
Và mong ước tôi nên đôi trong hạnh phúc
Tôi dấu anh nỗi buồn sâu trong ký ức
Dối với anh “Em kiếm được người rồi!
Một anh chàng… cũng giống như anh thôi!
Nhưng khác chút, tụi em cùng có Đạo…”
Tôi như đã vùi mình trên hoang đảo!
Anh gửi quà tặng chú rể cô dâu,
Lá thư chót anh khuyên tôi ít điều
“…dành tâm trí cho gia đình hạnh phúc nhé!”
Và thời gian trôi đi trong lặng lẽ
Tôi cô đơn chẳng hiểu mình chờ ai?
Tôi ngã bệnh – sau đau khổ miệt mài
Tôi mê sảng, gọi thầm tên anh mãi
Bố và mẹ chờ tôi tạm khỏe lại
Khẽ hỏi tôi, người tôi gọi trong mơ
Tâm yếu ớt, tôi kể bố mẹ nghe
Về người ấy, một chàng trai ngoại đạo
Và mẹ khóc, “…con tôi sao khờ khạo
Sao đã không cứ nói bố mẹ nghe?
Bố mẹ đâu nghiêm khắc, dù răn đe?
Ôi hạnh phúc của con! Mẹ cha thật có lỗi!”

Bố mẹ nhờ người kiếm anh khắp lối
Kẻ kể rằng “…ông ấy đã xuất gia”
Người tiếc cho ông tiến sĩ tài ba
Khuôn mặt đẹp đượm vẻ buồn khó tả!”
Tin không vui từ các chùa, tịnh xá
“…Ông sư ấy chắc đã viên tịch rồi
Trước khi rời tịnh xá đi nước ngoài
Sư có nói… vô thường… đang gần lắm!”

Ôi, hạnh phúc tưởng xa… nhưng gần lắm
Và dù gần sao vẫn tít mù khơi!
Tình là chi, một cõi của cuộc đời?
Đời vô thường nên tơ duyên cũng thế?
Tôi đã khóc cạn nguồn đôi dòng lệ
Những hạt khô vẫn đọng trái tim tôi
Anh đã xa hay vẫn trong cuộc đời?
Tìm trọn chưa, trong tim anh, Phật tánh?
Bố mẹ đã nói nhiều về Phật tánh
Về vô minh, nhân quả và vô thường.
Sáng hôm qua tự ngắm mình trong gương
Trong một thoáng em, anh – mình là một!

dohop, Nam Bán Cầu, ngày tuyết rơi trong mùa hè tại Blue Mountain 21/12/2010






Mùa Xuân Auburn  - NSW Úc Tháng 9 2011- ảnh dohop
📎 JapGarden_..00_e_sml
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-05 12:55:37triart>

Man mác mùa Bão rớt[Mùa Thu] [:(][:D]

[Ở SG  và Miền Nam VN ]






Tiếng Vĩ cầm trong mưa






Cái thực trong cái vô thực


Huởn lúc nào chơi đó
📎 NSVIOLON|NIU..|Canhhoaroi..
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-06 00:48:04dohop>
Trái Sầu Chung
Tôi đang tìm kiếm trái sầu chung
Chẳng thấy sầu đâu chỉ lạnh lùng
Đất mòn núi khóc sầu thêm cụt
Mỏi mòn tâm trí mộng lung tung
 
Đố ai tìm được trái sầu chung
Để tôi mua lại với tấm lòng
Để tôi dâng hiến thân ích kỷ
Để người chấm dứt phận long đong
 
hộp



Măng Cụt và... Sầu Cụt
📎 Saucut00
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0

ĐỌC BÁO GIÙM BẠN

Thật...hết cỡ !
[/align] [/align]
[/align] [/align][/align] [/align][/align] [/align] [/align] Ăn máy bay[/align] [/align]
Đã có rất nhiều người trên thế giới ăn những món rất kỳ quái, trong đó Michel Lotito là một ví dụ điển hình. Anh có khả năng ăn kim loại và thủy tinh. Nhờ khả năng đặc biệt của mình, Michel đã lập rất nhiều kỷ lục, trong đó nổi bật nhất là ăn chiếc máy bay Cessna 150 trong vòng 2 năm, từ 1978 tới 1980. Các bác sĩ đã kết luận dạ dày của Michel dày gấp 2 lần người bình thường, đó là lý do vì sao anh lại có khả năng tiêu hóa được thứ thức ăn cứng đến như vậy.

[/align] Người có da co giãn nhất

[/align] [/align] Điều kỳ lạ ở người đàn ông này là da anh có thể kéo dài theo nhiều hướng. Người đó là Garry Turner, một công dân Anh. Ngày 28/10/1999, Garry đã lập kỷ lục thế giới khi kéo da bụng dài 15,8 cm. Sau đó, các bác sĩ đã phát hiện ra rằng Garry bị rối loạn các tế bào liên kết da.

[/align] Người có thể cuộn tròn chảo rán

[/align]

[/align] Có nhiều cách để biết người này khỏe, người kia không khỏe. Riêng anh chàng Scott Murphy lại có cách phô trương sức mạnh của mình bằng cách gập cuộn tròn chiếc chảo rán bằng tay trong vòng 30 giây. Nhờ đó, anh đã được lưu danh trong sách kỷ lục Guinness.

[/align] Người có nhiều ngón chân ngón tay nhất thế giới

[/align]

Bé gái Le Yati Min, 16 tháng tuổi, từ lúc sinh ra mỗi bàn tay đã có 6 ngón, mỗi bàn chân có 7 ngón. Hiện bé đang sống cùng bố mẹ ở phía Nam Okkalarpa, Myanmar. Cô bé vừa được sách Kỷ lục Guinness công nhận là người có nhiều ngón chân ngón tay nhất thế giới.

[/align] Ky luc ăn ớt

[/align] [/align]

Anandita Dutta Tamuly (người Ấn Độ) ăn hết 51 quả ớt cực cay trong vòng 2 phút. Cô còn bôi ớt vào 2 mắt trước khi ăn.

[/align] Ngồi trong thùng đầy nước đá lâu nhât

[/align] [/align]

Anh Jin Songhao (người Trung Quốc) đã lập kỷ lục thế giới khi ngồi trong thùng đầy nước đá suốt 120 phút, đánh bại kỷ lục 115 phút trước đó của Win Hof (người Hoà Lan).

[/align] Người phụ nữ thấp nhất thế giới

[/align] [/align]
Sách kỷ lục Guinness vừa chính thức công nhận Jyoti Amge (17 tuổi) là teen thấp nhất thế giới. Teen này hiện cao 60,96 cm. Có thể sang sinh nhật lần sau cô sẽ trở thành người phụ nữ thấp nhất thế giới.

[/align] [/align] Cai miệng co giãn rộng nhất thế giới

[/align]

Francisco Domingo Joaquim sở hữu chiếc miệng co giãn rộng nhất thế giới (17 cm).[/align]
Cặp vo chong thấp nhất thế giới

[/align] [/align]

Maistre Breger da Silva và Claudia Pereira Rocha là cặp vo chong thấp nhất thế giới. Họ cưới nhau từ năm 1998 và sống hạnh phúc với nhau từ đó đến nay. Hiện 2 vợ chồng đang sống tại Brazil. Cô vợ cao 91,44 cm, chồng thấp hơn vợ 2 cm.

[/align] Cặp vo chong cao nhất thế giới

[/align] [/align]

Wilco van Kleef cao 2m13, vợ thấp hơn anh một chút. Họ là cặp vo chong cao nhất thế giới.[/align]
[/align]
[/align] [/align] [/align] Nguoi "nam châm" [/align]


Aaron Caissie (10 tuổi, người Canada) không cần loại keo nào cũng làm dính được 17 chiếc thìa lên mặt. Cậu bé này đã phá vỡ kỷ lục trước đó của cậu bé 9 tuổi người Anh, Joe Allison, người giữ được 16 chiếc thìa trên mặt.

[/align] Người đàn ông cao nhất thế giới

[/align]
Turk Sultan Kosen (người Thổ Nhĩ Kỳ) được Kỷ lục Guinness công nhận là người đàn ông cao nhất thế giới. Anh cao 2m46. Turk sinh ngày 10/12/1982.

[/align] Bộ tóc dài nhất thế giới

[/align]

Cô Xie Qiuping (người Trung Quốc) co bộ tóc dài nhất thế giới. Mái tóc của cô đo ngày 8/3/2004 dài 5,62 m. Cô bắt đầu nuôi tóc từ năm 1973 và từ đó không cắt tóc.[/align]
[/align]
================[/align] [/align] [/align] Những đôi mắt dị thường nhất thế giới Họ là những người sở hữu đôi mắt có thể đọc được chữ trong bóng đêm hoàn toàn hay nhìn thấu cơ thể, thậm chí chẩn đoán được cả bệnh tật.

[/align] Cậu bé đọc chữ trong đêm tối

[/align] [/align]
Cậu bé Nong Youhui (người Trung Quốc) có khả năng đặc biệt là đọc chữ ngay cả trong bóng đêm hoàn toàn. Khi đó, mắt cậu bé xanh như mắt mèo, với ánh sáng xanh dị thường. Ban ngày, mắt cậu vẫn tinh tường như người bình thường. Các bác sĩ cho rằng, cậu bé Nong bị chứng bẩm sinh hiếm gặp có tên là bạch bì, khiến cho mắt có rất ít sắc tố bảo vệ và rất nhạy cảm với ánh sáng.

[/align] Cô gái có khả năng nhìn xuyên thấu cơ thể người

[/align]

[/align] Đó là trường hợp của cô Heise (19 tuổi) đến từ Mỹ. Cô gái này được tin là người sở hữu đôi mắt thần, có thể nhìn xuyên thấu cơ thể người và chẩn đoán được bệnh tật.[/align] Nhìn từ bên ngoài, đôi mắt của cô Heise không có gì khác lạ so với những người bình thường, nhưng đôi mắt ấy lại có khả năng rất dị thường. Đó là khả năng nhìn thấy được các bộ phận, nội tạng cơ thể như một máy chụp X-quang.[/align] Các chuyên gia y tế cũng chưa giải thich được khả năng siêu phàm của cặp mắt cô Heise. Họ chỉ chẩn đoán rằng Heise sở hữu giác quan liên đới đặc biệt, có tên là Synesthesia.

[/align] Cô gái có đôi mắt màu trắng

[/align]

[/align] Đó là trường hợp của cô bé Laura Castro đến từ Mỹ. Cô gái sinh năm 1995 này từ lúc được sinh ra đã rất xinh xắn với mái tóc màu vàng, đôi mắt màu nâu. Nhưng rồi ngày sinh nhật lần thứ 10 đã làm biến đổi cuộc đời cô. Đó là khi cô vào nhà vệ sinh, soi gương và thấy cặp mắt xinh xắn ngày nào trở nên trắng dã như lòng trắng trứng gà. Khi cô bé được đưa tới bác sĩ, họ đều bó tay vì chưa gặp trường hợp nào mắt lại trắng như vậy. Điều lạ là Laura không hề cảm thấy đau đớn.[/align] Từ ngày đôi mắt cô bé bị biến dạng, cô không chỉ nhìn rõ hơn mọi thứ mà còn có khả năng xuyên thấu. Lần đầu tiên cô bé phát hiện ra khả năng đặc biệt của mình là một buổi sáng, cô nhìn xuống cơ thể mình và vô cùng hoảng sợ khi thấy những thứ bên trong khoang bụng của mình, cũng như quả tim đang phập phồng đập. Cô bé cũng có khả năng nhìn thấu những bức tường hay kim loại lớn. Hiện trường hợp của cô vẫn đang được các bác sĩ nghiên cứu để đưa ra kết luận.

[/align] Đôi mắt không thể nhắm

[/align]

[/align] Thảm họa Chernobyl xảy ra vào tháng 4/1986 đã cướp đi mạng sống của nhiều người, gieo những căn bệnh ung thư quái ác cho những người dân xung quanh vùng thảm họa. Cô bé Tragic Veronica (5 tuổi) là một nạn nhân của thảm họa nguyên tử khủng khiếp nhất trong lịch sử đó.[/align] Bức xạ làm ô nhiễm môi trường ngôi làng Korosten, Ukraina, quê hương của cô bé, khiến cô bé bị mắc một bệnh ung thư hiếm gặp. Những dây thần kinh phát triển chằng chịt khiến cô bé không thể nhìn được và mắt lúc nào cũng mở, kể cả ban đêm. Veronica phải chịu sự xa lánh của bạn bè chỉ vì đôi mắt kinh dị của mình.[/align] Cơ hội cho Tragic Veronica là đến Israel để chữa bệnh. Tuy nhiên, gia đình cô bé gặp nhiều khó khăn về kinh tế nên chưa thể đưa con gái đến đây chữa trị. Cả gia đình luôn cố gắng bù đắp lại những thiệt thòi mà bé phải gánh chịu.

[/align] Người đàn ông làm lồi đôi mắt

[/align] Ông Claudio Pinto (người Brazil) có khả năng đặc biệt, đó là làm lồi đôi mắt ra khỏi hốc mắt đến 95%. Người đàn ông 48 tuổi này khiến các chuyên gia y tế cũng phải ngạc nhiên và cho biết họ chưa từng thấy đôi mắt nào kỳ lạ như của ông Pinto. Nhờ khả năng đặc biệt này, ông Pinto cũng kiếm được nhiều tiền khi biểu diễn ở đám đông.

[/align] [/align][/align][/align][/align]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-06 17:46:51triart>
Trích đoạn: dohop

Trái Sầu Chung
Tôi đang tìm kiếm trái sầu chung...








"Qua" đây đang có gốc sầu chung...

Có thêm hai cái hoa toe toét

Tặng "Hộp " xem chơi...đời có đủ

Dzui -sầu ,hỷ nộ...chỉ hư vô !




📎 ANUIcopy|dzuidzecopy
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-07 02:10:28dohop>
dohop cám ơn Mr Ẹc nhiều, nhất là về chiếc xe... nhắc nhở dohop về thời kỳ xe lôi. Chắc bây giờ nước ta tiến bộ hơn nhiều, có cả xe lôi, xe kéo, xe đu dây, xe bò, xe lết.... đủ các loại xe cao tốc và thấp tốc...

Gửi tặng Mr Ẹc, chị Vân và các bạn hình ảnh... chó ở một số nơi... Nhưng sao dohop không thấy chả chó, gỏi chó, v.v... Coi vậy mà nước mình văn minh hơn lắm đó.



http://www.uproxx.com/feature/2010/04/xxtreeeme-dog-grooming-ooh-wah-ah-ah-arf/


Đây là chó HẢI TẶC



Đây là chó Đệ Tam Thế Giới



Đây là chó Beo


Chó Sư Tử


Chó Gấu Trúc


Chó Gấu Trúc



Chó Chồn Hôi


Chó CỌP


Chó CỌP TRẮNG


Chó NGỰA VẰN XANH


Chó BÒ


Chó TRÂU RỪNG?


Chó LẠC ĐÀ


Chó LẠC ĐÀ



Chó ỐC SÊN trong vườn nhà Anh Tư



Chó của bộ trưởng thông tin Hoa Kỳ - MR Tôn Thất Thiệt


Cái này là Chó Xuống Hàng Chó Ngựa


Chó CON RỒNG Á CHÂU


Chó Chuồn Chuồn - Cho nó cắn rốn thì sẽ bơi qua được các dòng thác CM


Chẳng biết là chó gì nữa


Chó tự do - Bọn Đế Quốc xạo thật, ở bên Mỹ làm gì có tự do???? Hỏi con chó nó cũng biết nữa!


Chó Dịt Xù



Chó Bông - Chó Trăm Hoa Đua Nở???


Chó Hưu Thấp Cổ?


Chó Cầu Cá Ba Sa


Chó Xe Dream


Lại Xuống Hàng Chó Ngựa Nữa - Hình như là lừa???


Cái này thì đúng là Xuống Hàng Chó Ngựa


Chó Tuổi Teen?


Chó Tuổi Cháu Ngoan


Chó Rùa


Chó Sau Khi Ăn Bộ Xít


Chim Chó hay Chó Công...


Cái này thì đúng là chó Công


Một loại công chó khác



Đời là chó....






Chó đá


Chó của bộ Quốc Phòng Tôn Thất Trận
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0

Đây là chó Đệ Tam Thế Giới







Chó Sư Tử
còn có tên gọi là Hồ ly đội lốt Hùm








Chó CON RỒNG Á CHÂU


- xì ! RỎM
chó là Cẩu , rồng là Long
một con viết tắt là C , một con viết tắt là L
cái này ở quê chị kêu là Chó giả Cầy




Chẳng biết là chó gì nữa
Chời ơi , em quê quá à : CHÓ BẮC KINH hậu duệ nhà Háng bên Tào á !mới có bảng CHỮ VÀNG ! VÀNG DỎM mạ , bị pể mánh phai mào lòi ra miếng kẽm !


Chó tự do - Bọn Đế Quốc xạo thật, ở bên Mỹ làm gì có tự do???? Hỏi con chó nó cũng biết nữa!
đế quốc Mỹ vừa xạo vừa phản bội nào giờ mà , nó theo TàO bỏ TA năm 75 !


Chó Dịt Xù
Chó còn chán đời hún chi người em ui !
thiệt ra là nó tự che mặt vì xấu cọp không mún nhìn đời và nhìn mấy người lòng nhân dạ...khuyển mà thôi !



Chó Bông - Chó Trăm Hoa Đua Nở???
Ừa ! gốc Trung Cuốc

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-11 23:52:27dohop>





Chó tự do - Bọn Đế Quốc xạo thật, ở bên Mỹ làm gì có tự do???? Hỏi con chó nó cũng biết nữa!

đế quốc Mỹ vừa xạo vừa phản bội nào giờ mà , nó theo TàO bỏ TA năm 75 !



CHÓ VN thật TỰ DO, muốn chạy rông chỗ nào cũng được, ăn cái gì cũng được, làm cái gì cũng được, cắn cái gì cũng được, rình cái gì cũng được, đâu có bị kềm kẹp như thế này! Đúng là bọn Đế Quốc XẠO thật!
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-13 00:13:20triart>
Chút lãng mạn với Mùa Thu...








tặng Cà Na - DoHop - Ông Tư dzui dzẻ
📎 LANGMANv..thucopy
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-14 22:38:57dzuylynh>
                                                                                      
                                                                            



VERSION #1:NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐI VỀ PHÍA GIÓ...                      

                                                               http://www.box.net/s...8fo1fa2vqgllcm3

thơ GióMay_nhạc & trình bày Dzuylynh
album " Mưa xanh nỗi nhớ "


VERSION #2 :EM_Người đàn bà đi về phía gió

TIẾNG HÁT YẾN THY_Dzuylynh

                                                                      http://www.box.net/shared/ikh1ltauvj2lh80gkuvy


Ngờ nghệch và thẳm sâu
Em _ người đàn bà đi về phía gió_
Nơi tình yêu mênh mông giông tố
Nơi giấc mơ chạm quên nhớ một thời
Gió và Em
Nỗi buồn và chơi vơi
Nghiêng lay lắt một vầng trăng mỏng

Tháng ba
Cơn mưa lóng ngóng
Tạt vào lòng phố quen
Em đi về phía gió , phía em
Trăm sợi tóc vắn dài thương nhớ
Anh ào ạt tựa ngàn cơn sóng vỗ_
Rồi xa…
Dịu dàng em…
Dịu dàng tháng ba…
Em_ người đàn bà đi về phía gió_
Gió thổi mãi …gió có thương đời gió ?
Em dỗ em … bạt gió một phương về

Tháng ba… trắng ngát một cơn mê
Ngờ nghệch, Em ....
Người đàn bà đi về phía gió …

.Gió May

Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-14 06:34:24dzuylynh>



ẨN NGỮ MÙA THU



http://www.box.net/shared/362kcq291zk87a4u3qlj

thơ: diênvỹ_phổ nhạc & trình bày: dzuylynh
Album Mưa Xanh Nỗi Nhớ
Oct.13.2011


không phải mùa thu nào cũng hiền dịu trôi qua

không phải chiếc lá nào cũng thản nhiên ray rứt

em và anh chờ thời gian chứng thực

mật ngôn của con tim.. ai chịu giải bày?

nắng mưa giờ đâu phải chuyện riêng ai

còn thương nhớ hẳn còn là ẩn ngữ

chờ mùa sang dìu nhau qua câu chữ

mây sẽ tím màu vì nỗi nhớ mong chờ...

không phải mùa thu nào cũng vội bỏ ta đi

không phải ngọn gió nào cũng làm rơi lá úa

anh chợt đến, em không là em nữa !

những bình an đã lùa qua song cửa

thu ngang qua em lạc mất linh hồn

em còn lại mình cùng chiếc lá ưu tư

anh đến _anh đi... trăng gió ngẩn ngơ

em thinh lặng chờ thời gian biến hoá

thu vội giăng sầu làm đau chiếc lá

hỏi có gì không phía sau năm tháng?

khi tình yêu còn là ẩn ngữ của mùa thu...







Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-17 03:05:17triart>
Quý tặng A 4 dzuidze  :











Sắc tức thị không (Sắc không):

  • 色即是空


  • The appearances are not real.

  • apparences n' ont rien de réel.

Sắc: vật có hình tướng thấy được. Tức thị: ấy là, tức là. Không: không có gì cả.
Sắc và Không là hai trạng thái của các vật nơi cõi trần: Sắc là có hình tướng hiện ra thấy được; Không là không hình tướng, không thấy được. Sắc và Không ấy là nói tương đối với con mắt phàm của chúng ta: có hình tướng mà mắt thấy được gọi là Sắc, còn mắt phàm không thấy gì cả thì gọi là Không.
Kinh Bát Nhã của Phật giáo có câu:
Sắc bất dị Không, Không bất dị Sắc;
Sắc tức thị Không, Không tức thị Sắc.
Nghĩa là:Sắc chẳng khác Không, Không chẳng khác Sắc,
Sắc tức là Không, Không tức là Sắc.Theo quan niệm về nhân sinh của Phật giáo, muôn vật do sự biến đổi mà sanh ra, vốn không có thiệt. Thân thể của chúng ta hay của vạn vật là Sắc, chỉ có tạm trong một thời gian sống, sau đó chết đi, xác thân rã tan biến trở lại thành Không. Rồi từ chỗ Không lại biến hóa thành hình tướng tức là Sắc.
Ai nhận biết được chơn lý Sắc Không nầy thì không còn chấp cái Sắc tướng, tức là chấp cái xác thân nơi cõi trần nầy, thì người đó dứt được phiền não.
Các vật sống trên cõi trần không bền bỉ, thấy có đó (Sắc) rồi lại mất đó (Không). Sự có không ấy rất dễ dàng và mau lẹ như bọt nước trôi sông, như sương đeo ngọn cỏ.
Hơn nữa, cõi trần thuộc Dục giới, con người ham muốn tham lam, ưa vật nầy thích vật nọ và muốn gom về mình càng nhiều càng tốt. Cái túi tham không đáy chứa mãi chẳng đầy.
Lòng tham dục khiến con người đắm đuối mãi trong Tứ Đổ tường: Tửu, Sắc, Tài, Khí, sa mê vào bả lợi danh, cứ quanh quẩn trong trường mộng ảo, không xét kỹ cuộc đời nầy là giả tạm. Các vật sắp bày trên mặt đất đều phải bị hư hoại, mà cứ tham lam bo bo giữ lấy, bỏ chỗ thật mà đi tìm cái giả. Cả cái xác thân nầy cũng là giả tạm, khi xác thân hư hoại thì linh hồn sẽ rời bỏ xác thân để trở về chỗ Hư Không.
Chúng ta cũng nên nhớ rằng, cái Hư Không đó không phải là hoàn toàn trống rổng, không có gì, mà cái Hư Không ấy là một khối sinh động mãnh liệt vô biên, bao gồm đủ mọi cảnh giới, mọi trạng thái, đủ các pháp, mà từ đó sanh ra tất cả.
Không sanh ra Sắc, rồi Sắc trở lại thành Không. Vạn vật cứ thế biến đổi một cách tuần hoàn trong vòng sanhtử luân hồi.
Sắc không là chỉ giáo lý của Phật giáo, hay chỉ sự tu hành.
TNHT:

- Gặp hội đành vui chữ sắc không. -
Đừng sợ khó, khó nên công,
Công khó may gìn chữ sắc không.
Không sắc, sắc không vui đảnh hạc,
Hạc về chốn cũ dựa rừng tòng.

TNHT:
 Thánh Ngôn Hiệp Tuyển.

---

*- Nói rõ ràng rằng thì là [:D] Chúc mừng A 4 zuize đã Ngộ - Đạt cái  Sắc -Không [;)]
[Còn ẹc đệ đang..."Cố lên cố lên " [8D]]
📎 VOTHUONG|SACKHONGcopy
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-15 20:27:10tn nguyen>
VÔ HOA



truyện ngắn Nguyễn phước Nguyên
diễn đọc Dzuylynh
( tặng canantnguyen )



Ông Tư ơi !
  Cà na cảm ơn ông Tư lại tặng cho Cà na diễn đọc truyện ngắn Vô Hoa.
  Vì ông Tư nói Vô hoa nên Cà Na hổng dám tặng ảnh hoa mà tặng ảnh này nha ông Tư ![:)]
( Ảnh bị mờ vì khi chụp , gương Sen này ở xa Cà na lắm , ông Tư đừng chê nghen [:(] ! )





Tâm   !

[align=left]Chúc ông Tư và mọi người Tâm luôn an tịnh !

[align=center]Cà Na
[/align] [/align]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-16 01:17:44triart>




DUYÊN VÀ NGHIỆP
[Thơ DzuyLynh]


VÔ HOA



truyện ngắn Nguyễn phước Nguyên
diễn đọc Dzuylynh
( tặng canantnguyen )


Ông Tư ơi !
Cà na cảm ơn ông Tư lại tặng cho Cà na diễn đọc truyện ngắn Vô Hoa.
Vì ông Tư nói Vô hoa nên Cà Na hổng dám tặng ảnh hoa mà tặng ảnh này nha ông Tư ![:)]
( Ảnh bị mờ vì khi chụp , gương Sen này ở xa Cà na lắm , ông Tư đừng chê nghen [:(] ! )





Tâm   !

[align=left]Chúc ông Tư và mọi người Tâm luôn an tịnh !

[align=center]Cà Na
[/align] [/align]






Vương vấn...gót "Hồng "

"Duyên và Nghiệp" của những tâm hồn NS thì không tự "Ngã" được ! đơn giãn vì một lẽ cần cảm xúc phiêu linh _ cho Đời những sáng tác [VHNT].Bởi vì thế Nhà thơ PT Thư mới : "Khoát chi cái áo Thiền Sư ỡm ờ " !

( Ảnh bị mờ vì khi chụp , gương Sen này ở xa Cà na lắm , ông Tư đừng chê nghen ! )
Cái chính là tư duy ý tưởng á Cana à [8D]


📎 GOTSENHAI
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-13 12:30:11dohop>



LÂM NGỐ - CHƯƠNG MƯỜI BẢY


[size="2"]Diễn đọc: Dzuylynh và Mỹ Hà [/size]




[themNhac]http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/audio/LamNgo_Chuong17.wma[/themNhac]


 
Chú Thích:
 
Ấn Thành = Indianapolis, thành phố ở Hoa Kỳ, thủ đô của bang Indiana “Ấn Bang”.
 

(Chương 17)
 
Mặc dù họ nói hỏ hổng cho tui tiền, một tên trong đám có cho tui mượn một đồng trước khi tui rời khách sạng. Việc đầu tiên tui muốn làm là gọi điện thọi tới nhà tế bần nơi mà má tui ở để nói cho Má biếc là tui bình an. Nhưng một trong mấy bà sơ nói, “Chúng tui hổng có bà Ngô hay Bắp nào ở đây nửa.”
 
 
Khi tui hỏi má tui đang ở đâu, bà sơ đó nói, “Hổng biết – bả đả trốn theo một tên đạo Tin Lành rồi.”  Tui cám ơn bà sơ đó rồi gác máy. Dìa phương diện nào đó, tui cảm thấy bớt lo. Ít ra là má đã chạy trốn dới một người nào đó, và hổng còn ở nhà tế bần nửa. Tui nghỉ là tui phải đi tìm Má nhưng, nói thiệc, tui hổng gấp gáp lắm trong chiện này lắm, bởi dì tui chắc chắng như trời mưa là Má tui sẻ tru lên, và than phiền than thở dìa tui bởi dì tui đả bỏ gia đình mà đi.
 
 
Và trời đả mưa thiệc. Mưa lớn như ết dới nhái, như chó dới mèo, mưa như người mẹ cầm súng đái qua cỏ, và tui kiếm được một cái mái hiên để đứng đụt mưa cho tới khi có một tên tới đuổi tui đi chổ khác. Tui đả ước nhẹp và lạnh khi tui đi ngan goa mấy cái bin đinh của chính phủ ở Hoa Thịnh Đốn, và tui thấy một cái bịch đựng rác bằng mủ thiệc bự ở ngay dửa lối đi. Khi mà tui tới gần thì cái bịt bắc đầu nhích dô chúc xíu, như là có cái dì ở trỏng!
 
 
Tui đứng lại rồi đi tới cái bịch rồi lấy ngón chân cái của tui khiều nó. Bấc thình lìn, cái bịt đó nhảy ngược lại ra phía sau chừng 1 thước, rồi có một tiếng nói phác ra từ phía dưới, “Đ.M., tránh ra chổ khác được hông!”
 
 
“Ai ở bên trong đó dậy?” tui hỏi, và bên trong bịch rác có tiếng trả lời, “Đây là cái vỉ của tao – mày tự đi kiếm cái vỉ của mày đi.”
 
 
“Ông nói dìa cái gì dậy?” tui hỏi.
 
 
“Cái vỉ sắc của tao,” giọng nói phát ra. “Tránh xa cái vỉ sắc của tao!”
 
 
“Cái vỉ gì?” tui hỏi.
 
 
Bấc thìn lình, cái bọc rác dở lên một chúc, và một cái đầu lú ra, nhìn soi mói dô tui dống như tui là một tên khùng.
 
 
“Chú mày mới tới cái xó này lần đầu hả?” cái ông trong bọc rác nói.
 
 
“Dống dậy,” tui trả lời. “Tui chỉ ráng trốn mưa thui.”
 
 
Cái ông dưới cái bịch rác có một khuôn mặc hết sức là thảm hại, cái đầu thì trụi lủi hết phân nửa, và thằng chả chắc là hổng cạo râu cả năm rồi, con mắc thì đỏ lòm kiểu bị nhiểm trùng, dà răng cỏ thì mất tiêu hết rồi.
 
 
“Như vậy thì,” ổng nói, “tao nghỉ là trong hoàng cảnh này, chú mày có thể ở tạm ở đây một chúc – đây nè.” Ổng dới tới đưa tui một cái bịch rác khác được xiếp rấc gọn gàng.
 
 
“Ông đưa tui cái này để làm chi dậy?” tui hỏi.
 
 
“Mở nó ra rồi chui xuống dưới, chú mày ngu thiệc – hổng phải chú mày nói chú mày muốn trốn mưa xao?” Rồi ổng kéo cái bịch của ổng xuống để che cho ổng.
 
 
Rồi thì tui làm như ổng nói, dà nói thiệc cho bạn nge, núp dưới cái bịch này thiệc là hổng có tệ. Có chúc hơi nóng thổi lên từ cái vỉ sắt trên lối đi và nó làm cho cái bịch thiệt ấm cúng và ấm áp và che mưa cho tui nửa. Tụi tui ngồi chồm hổm kế bên nhau trên cái vỉ sắc, dới cái bịch plastic che bên trên, và sau một hồi, cái ông già này quay goa tui hỏi, “Ờ mà, chú mày tên dì dậy?”
 
 
“Lâm,” tui nói.
 
 
“Dậy hả? Tao có biết một chú tên là Lâm. Chiện lâu lắm rồi.”
 
 
“Ông tên dì dậy?” tui hỏi.
 
 
“Dân,” ổng nói.
 
 
“Dân? Ông Dân? – nè, chờ chúc coi,” tui nói. Tui quăng cái bịch rác của tui rồi đi tới dở cái bịch đang che cái ông này lên, và đúng là ổng!  Hổng có cẳng, và ổng ngồi trên một cái thùng cây có bánh xe ở dưới đít. Ổng đả dà đi tới hơn 20 năm, tui gần như hổng nhận diện ra ổng nổi. Nhưng đúng là ổng. Trung Úy Dân đây mà!
 
 
Sau khi ổng ra khỏi bệnh diện quân y, ông Dân trở lại Con-nít-tí-cút để ráng xin lại nhiệm sở củ là dạy học môn lịch xử. Nhưng đả hổng còn chổ trống cho cái môn này nửa, và ngừi ta bắc ổng dạy toán. Ổng ghét môn toán, và hơn nửa, cái lớp toán thì ở tầng hai, và vì ổng hổng có chưn cẳng dì hết, đi lên lầu hai mổi ngày thì củng dống như là đi xuống địa ngục. Thiêm dào đó, bà vợ ổng bỏ ổng để theo một tên là nhà sản suất chương trình TV ở Nủ Ướt, bả nộp đơn ly dị ông Dân trên cơ sở là hai người “hổng hạp nhau.”
 
 
Ổng bắc đầu mượn rượu giải xầu, rồi ổng bị mất việc làm, ổng hổng có làm cái gì hết trong một thời dan.  Ăn trộm dô nhà ổng lấy hết mọi thứ mà ổng có, rồi cái chưng giả mà bịnh diện cựu chiến binh cho ổng thì hổng đúng kít thước. Ổng nói là vài năm sau, ổng đơn giản là “đầu hàng”, rồi bắc đầu sống như một hằnh khất. Ổng có chúc tiền mổi tháng từ quỷ hưu trí cho người tàng tật nhưng gần như hết số tiền này ông Dân điều cho mấy cái tay hành khất khác.
 
 
“Tui hổng còn biết dì hết, chú Lâm à,” ổng nói, “Tui nghỉ là tui chỉ đang chờ chết hay đại loại như vậy.”
 
 
Ông Dân đưa tui ít tiền rồi kiêu tui tới gần góc đường mua vài chai rượu “Dao Găm Đỏ”.  Dù dậy, tui chỉ mua có một chai, rồi dùng tiền của tui để mua một trong mấy ổ bén mì đả làm sẳn, bởi dì nguyên ngày hôm đó tui chưa ăn dì hết.
 
 
“Nè anh bạn,” Ông Dân nói sau khi ổng nốc cạn nửa chai rựu của ổng, “kể cho tui nghe đi, chú đả làm cái gì kể từ khi tui gặp chú lần chót.”
 
 
Và bởi dậy, tui kể cho ổng nghe. Tui kể cho ổng dìa chiến đi Trung Cộng chơi ping pong, rồi gặp Mỹ Duyên lần nửa, rồi chơi nhạc trong ban nhạc Trứng Nứt, rồi dìa cuộc biểu tình cho hòa bình, nơi mà tui dục cái huân chương, rồi bị bắt dô tù.
 
 
“Ờ, tui nhớ cái vụ đó rồi. Tui nghỉ là lúc đó tui vẩn còn ở trong bịnh diện. Tui củng định xuống chổ biểu tình, nhưng tui nghỉ là tui sẻ hông có quăng mấy cái huân chương của tui. Chú coi nè,” ổng nói. Ổng mở nút áo khoát của ổng, và bên trong, trên áo sơ mi của ổng, là toàn bộ huân chương – Trái Tim Tím, Ngôi Sao Bạc – có lẻ có từ 10 tới 20 cái huân chương tấc cả.
 
 
 “Mấy cái đó nhắc nhở tui ít chiện.” ổng nói. “Tui hổng biết chắc chắn là chiện dì – chiến tranh, đương nhiên rồi, nhưng chiến tranh chỉ là một phần thôi. Chú Lâm à, tui đả chịu đựng một sự mất mát lớn hơn là mấy cái chưng của tui. Đó là nhiệt huyết của tui, linh hồn của tui, chú có thể nói như dậy. Bây giờ thì tất cả là khoản trống – huân chương là nơi linh hồn của tui đả từng trú ngụ.”
 
 
“Nhưng mà mấy cái ‘luật tự nhiên’ điều khiển mọi sự diệc thì sao?” tui hỏi ổng. “Cái luật chi phối mọi thứ mà chúng ta đả áp dụng cho hoàn cảnh của chúng ta trước đây đó?”
 
 
“Điệt mẹ mấy cái luật đó,” ổng nói. “Mấy cái đó chỉ là một đống triết lý rác rưởi thúi goắc.”
 
 
“Nhưng mà kể từ lúc ông nói cho tui nghe về cái lực tự nhiên đó, tui đả bám dô nó để sống. Tui đả để cho ‘thủy triều’ đưa tui đi và đả ráng làm hết sức mình. Tui đả ráng làm theo lẻ phải.”
 
 
“Hừmmm, có lẻ cái triết lý đó hiệu nghiệm cho chú, chú Lâm à. Tui củng đả nghỉ tui áp dụng nó được cho tui – nhưng mà chú nhìn tui coi.  Chú nhìn thử tui coi,” ổng nói. “Tui làm được cái khỉ gì? Tui là một quái dật khốn nạn và hổng có chưng. Một tên dô da cư. Một tên say rượu. Một tên hành khất 35 tuổi.”
 
 
“Như dậy có thể chưa phải là tệ nhức đâu,” tui nói.
 
 
“Ồ, thiệt dậy sao? Chú nói đi, thế nào mới là tệ hơn?” ổng nói, và tui nghỉ là tui đả bị bí ở đây, dì dậy mà cuối cùng tui kể cho ổng nge dìa tui – tui đả bị quăng dô cái thùng rác điên điên khùng khùng rồi bị bắn lên dủ trụ trong cái hỏa tiển, rồi đáp xuống chổ tụi mọi ăn thịt người, rồi tui kể dìa Thu Sương, dìa Thiếu Tá Thu và cái đám Bích Mi.
 
 
“Trời đất quỷ thần ơi, Lâm, chú đúng là có mấy cuộc phiêu lưu kinh khủng thiệc,” ông Dân nói. “Nhưng mà tại sao bây dờ chú ngồi ở đây dới tui, dưới là cái vỉ sắt và ở trên là cái bịch rác?”
 
 
“Tui hổng biết,” tui nói, “nhưng mà tui hổng có tính ở đây lâu đâu.”
 
 
“Chú có ý định dì trong đầu dậy?”
 
 
“Ngay sau khi cơn mưa này chấm dứt,” tui nói, “tui sẻ hổng có dán cái đít mập của tui ở đây nửa mà sẻ đi kiếm Mỹ Duyên.”
 
 
“Cô ta đang ở đâu dậy?”
 
 
“Tui củng hổng biếc luôn,” tui nói, “nhưng mà tui sẻ kiếm ra mà.”
 
 
“Có vẻ như chú đang cần giúp đở đó,” ổng nói.
 
 
Tui nhìn qua ông Dân, và mắt ổng đang tỏa xáng trên khuôn mặc râu tóc bù xù. Điều dì đó cho tui thấy là ổng đang cần được dúp đở, nhưng mà tui hổng có ngại chiện này đâu.
 
 
Điêm đó, ông Dân dới tui, tụi tui dô một cái quán trọ rẻ tiền của một hội từ thiện bởi dì trời vẩn mưa hổng dức, rồi ông Dân, ổng trả cho người ta một đồng cắc 50 xu cho bửa ăn tối, và 25 xu cho giường ngủ. Tụi tui có thể ăn miển phí niếu tụi tui chịu khó ngồi nghe ngừi ta dảng đạo hay đại lọi như dậy, nhưng mà ông Dân nói là ổng thà ngủ ngoài mưa chứ hổng thèm mất thì giờ gúy báu để nghe cái bọn tục tằng cầm kinh thánh kể  dìa quan điểm của họ dìa cái thế giới này.
 
 
Sáng hôm sau, ông Dân cho tui mượn một đồng rồi tui kiếm được một cái điện thoại công cộng, và tui gọi tới Bót Tân gặp thằng Mưu, cái thằng từng chơi trống cho bang nhạc Trứng Nức. Quả thiệc như dậy, thằng khỉ đó dẩn ở chổ củ, và ngạc nhiên hết sức khi được điện thọi của tui.
 
 
“Lâm – tao hổng thể tin nổi!” Thằng Mưu nói. “Tụi tao đả chấp nhận là cái đích của chú mày đả xuống âm phủ từ lâu rồi!”
 
 
Thằng Mưu nói bang nhạc Trứng Nứt đả rả bầy. Toàn bộ số tiền mà ông Phi Bình Tiên đả hứa cho bang nhạc đả bị xực bởi những phí tổn, chi phí hay cái khỉ dì đó, và sau khi ra được hai băng nhạc, họ hổng kiếm thiêm được giao kèo nào nửa. Thằng Mưu nói bây dờ người ta đả nghe loại nhạc mới rồi, nhạc lăng đá hay Rô-lìn xì-ton hay đại lọi như dậy – và hầu hết thành diên của bang nhạc Trứng Nứt đả đi chổ khác và đả kiếm được việc làm đàng hoàn.
 
 
Thằng Mưu nói là lâu rồi hổng ai biết dì dìa Duyên nửa. Sau khi cổ xuống Hoa Thịnh Đốn để biểu tình cho Hòa Bình, nơi mà tui bị bắt, cổ trở dìa ban nhạc Trứng Nức vài tháng, nhưng mà thằng Mưu nói là Duyên hổng có vẻ bình thường như trước nửa. Nó nói là có lần, cổ bậc khóc trên sân khấu và bang nhạc phải hòa tấu đủ thứ để cho goa cái màng đó. Rồi cổ bắc đầu uống rượu, Vốt Cà, rồi bắc đầu tới chổ trình diển trể, và ban nhạc mới chửng bị nói chiện dới cổ dìa cái dụ này thì cổ cuốn gói và bỏ ban nhạc.
 
 
Thằng Mưu nói, theo nó, tính tình kỳ cục của Duyên có thể là liên quang đến tui, nhưng mà Duyên hổng bao giờ nói dìa chiện đó. Cổ rời Bót Tân khoản một hai tuần sau, và nói là cổ sẻ đi Chi Ca Gô, và đó là lần chót mà thằng Mưu thấy Duyên cách đây gần 5 năm.
 
 
Tui hỏi nó có biếc cách nào kiếm ra Duyên hông, thì thằng Mưu nói là có thể hắn còn một số điện thoại mà Duyên cho nó trước khi bỏ đi. Nó kiêu tui chờ, rồi mấy phúc sau nó mới tới điện thoại rồi cho tui một con số. Ngoài ra, thằng Mưu nói là nó “hổng còn biết cách nào khác.”
 
 
Tui nói lời tạm biệt thằng Mưu và nói là niếu tui có lên Bót Tân, tui sẻ đi kiếm nó.
 
 
“Mày vẩn còn chơi ác-mô-ni-ca chớ?” thằng Mưu hỏi.
 
 
“Ờ, thỉnh thoản thui,” tui nói.
 
 
Tui đi tới ông Dân rồi mượn thiêm một đồng nửa, rồi tui điện thoại cho cái số ở Chi-ca-gô.
 
 
“Duyên – Mỷ Duyên?” một dọng nói đàn ông nói ở đầu giây. “Ờ, đúng rùi – tui nhớ con nhỏ đó rùi. Một cái lìn be bé xinh xinh. Nhưng mà đả lâu lắm rồi.”
 
 
“Ông có biết cổ đang ở đâu hông?”
 
 
“Lúc cổ chửng bị rời chổ này, cổ nói cổ sẻ tới Ấn Thành. Hổng ai biết cổ ở đâu. Cổ tìm được được diệc làm ở Nhồi Trộn.”
 
 
“Ở cái gì?”
 
 
“Nhồi Trộn – cái xưởng chế vỏ xe đó. Ông hổng biết sao, chổ đó chế dỏ xe cho xe hơi.”
 
 
Tui cám ơn tay đó rồi tới ông Dân và kể cho ổng nghe sự tình.
 
 
“Thôi thì, tui chưa bao giờ tới Ấn Thành,” ông Dân nói. “Tui nghe nói mùa thu chổ đó đẹp lắm.”
 
 
Tụi tui bắc đầu ngoắc mấy chiếc xe để xin quá dang ra khỏi Hoa Thịnh Đốn, nhưng mà tụi tui hổng được may mắng lắm.  Một tài xế chịu cho tụi tui quá giang tới đường ranh của thành phố trên một chiếc xe tải chở gạch, nhưng mà sau đó thì hổng có ai muốn rước tụi tui dô hết.  Tui đoán là tụi tui nhìn thiệc quái đảng hay đại lọi như dậy – ông Dân thì ngồi trên cái thùng có bánh xe kế bên cái đích mập địch của tui. Dù xao đi nửa, ông Dân nói tại sao tụi tui hổng đón xe đò, bởi dì ổng có đủ tiền đi xe đò mà. Thiệc tình mà nói, tui hổng thấy dui khi phải sài tiền của ông Dân, nhưng mà, dù sao, tui đoán ra được là ổng củng muốn đi tới Ấn Thành, nên có tui đưa ổng ra khỏi Hoa Thịnh Đốn củng là điều tốt.
 
 
Và dì dậy, tụi tui đón se đò đi Ấn Thành, tui để ông Dân ngồi kế bên tui, còn chiếc xe cây của ổng thì tui nhét dô cái học trên cao. Suốc chiến đi, ổng đả nốc xạch chai Dăo Găm Đỏ và nói là cái cỏi Ta Bà này toàn là kức dới kức. Có lẻ ổng nói đúng. Tui hổng biếc. Dù sao đi nửa, tui chỉ là một tên ngố mà thôi.
 
 
Chiếc xe đò thả tụi tui xuống giửa Ấn Thành, ông Dân và tui đứng trên đường đang si nghỉ xem phải làm cái gì thì một cảnh xát viên đi tới rồi nói, “Hổng được đứng lửng quẩn ngoài đường ở chổ này,” và vì dậy, tụi tui phải dời đi. Ông Dân hỏi một ông bộ hằnh công ty vỏ xe Nhồi Trộn ở đâu, và ông này nói là nó ở tận ngoại ô, dà tụi tui cuốc bộ theo hướng ổng chỉ. Đi bộ một hồi thì hổng còn lối đi bộ đàng hoàn để đẩy cái xe cây của ông Dân nửa nên tui khiêng ổng lên kẹp ở một tay, còn tay kia thì tui kẹp cái xe cây, và tụi tui tiếp tục đi.
 
 
Khoản giửa trưa, tụi tui thấy một cái bản bự ghi chử “Vỏ Xe Nhồi Trộn,” và tụi tui nghỉ là đây là chổ tụi tui đang kiếm. Ông Dân nói là ổng sẻ chờ ở bên ngoài, còn tui thì dô văng phòng để hỏi, có một bà đang ngồi trong văng phòng, và tui nói tui muốn gặp Mỹ Duyên.  Bà này nhìn dô một cái danh sách rồi nói Duyên làm trong bộ phận “đắp vỏ,” nhưng mà hổng có ai được phép dô đó hết nếu hổng có làm trong cái bộ phận này. Bởi dậy, tui chỉ đứng đó, ráng suy nghỉ phải làm cái gì, lúc đó bà này nói, “thôi nè, cục kưng, cái đám đắp vỏ đó sắp xửa được nghỉ để ăn trưa, chỉ một dài phúc nửa thui, tại sao cục cưng hổng chịu đi dòng ra bên hông của nhà máy. Biết đâu Mỹ Duyên sẻ đi ra ngoài đó đó,” và bởi dậy, tui làm theo lời bà này.
 
 
Có rất đông công nhân đi ra ngoài, dà rồi tui thấy Duyên đi ra một mình, tui thấy Duyên đi bộ qua một cái cửa rùi đi tới một chổ dưới một gốc cây rồi cô nàng móc ra một ổ bén mì từ trong một cái bịch dấy. Tui đi tới đó rồi len lén bò từ phía sau lưng của Duyên, cổ đang ngồi dưới đất, và tui nói, “Cái ổ bén mì đó nhìn thấy ngon quá hén.” Cổ dẩn hổng nhìn lên. Cổ vẩn nhìn thẳng dìa phía trước, rồi cổ nói, “Lâm, anh chứ hổng ai khác hết.”
 
(Hết chương 17)
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-28 15:50:03dohop>



LÂM NGỐ - CHƯƠNG MƯỜI  TÁM


[size="2"]Diễn đọc: Dzuylynh


[/size]
 
Chú thích:
 
Chí Phèo = Gorgeous George , George Raymond Wagner (March 24, 1915 – December 26, 1963) một tay đô vật nhà nghề của Mỹ.

cua kẹp Bót Tân = Boston crab, một thế đô vật, thường là để dứt điểm một đối thủ và chấm dứt cuộc đấu.
http://en.wikipedia.org/wiki/File:Wallsofjericho@Commons.jpg
 
Heo Tiến Vũng = Filthy McSwine – một tên tiếng Anh ám chỉ “Con trai dơ bẩn của một người tên Heo”

Lục Cự Nhân = The Incredible Hulk

Mạc Viên Thám Tử mặt nạ =Nhân vật chính trong bộ phim 12 tập The Masked Marvel (1943)

Mạnh = ông Mạnh, Mike, ông bầu đô vật (Wrestling) kiểu Mỹ.

Mương Sậy = Muncie, một địa danh ở Indiana (“Ấn Bang”)

Ôm nửa néo = Half nelson, một thế vật. http://en.wikipedia.org/wiki/File:Burns_Half-nelson.jpg

Xuống Gối Giả Chày  Piledriver, một thế vật có vẻ rất nguy hiểm.
http://en.wikipedia.org/wiki/File:Kazarian_vs_Shannon_Moore_vs_Chris_Sabin.jpg
 
 
 

(Chương 18)
 
 
Thôi thì các bạn cho phép tui nói – đó là lần đoàn tụ hạnh phúc nhứt trong đời tui.  Duyên khóc và ôm tui, và tui củng làm y như dậy, và mọi người khác trong khu đắp vỏ xe đứng nhìn thắc mắc hổng biết chiện gì đả sảy ra.  Duyên nói là cổ sẻ làm xong diệc trong ngày trong vòng 3 tiếng đồng hồ, và biểu tui và ông Dân đi tới cái quáng rượu bên kia đường để uống bia hay đại loại như dậy, và chờ Duyên ở đó. Xong rồi, cổ sẻ đưa tụi tui đến chổ cô ở.
 
 
Tụi tui dô quán rựu và ông Dân kiêu một chai Ríp Bồ tức là “sóng lăn tăn”  để nốc bởi dì họ hổng có Dao Găm Đỏ, nhưng mà ổng nói chai Sóng Lăn Tăn ngon hơn, bởi dì nó có “bú kê” hay là “hương vị”, “hương xị” gì đó hấp dẩn hơn. Tui nhớ tới một thủ tướng nào đó có nói “ngồi buồn gải Bát Giái lăn tăn” hay đại lọi như dậy, tui quên rùi.
 
 
Có một đám đàn ông khác đang ở đó, họ chơi phóng phi tiêu và uống bia, uống rượu, cùng lúc có mấy ngừi chơi trò kéo tay ở một cái bàn. Có một tên bự có dẻ như là dô địch kéo tay trong cái quán rựu này, và lâu lâu có ngừi tới xin đấu với hắn nhưng hổng ai thắng nổi hắn.  Ngừi ta củng cá độ nửa, hoặc là 5 đô, hoặc là 10 đô một ván.
 
 
Nhâm nhi Sóng Lăn tăn một hồi, ông Dân nói nhỏ dới tui, “Lâm, chú có nghỉ là chú thắng được cái tên bự đó được hông? Trong cái trò kéo tay đó?”  Tui nói tui hổng biết, rồi ông Dân nói, “Thôi thì 5 đồng đây nè, tui cá là chú sẻ thắng tên này.”
 
 
Bởi dậy, tui đi tới và nói dới tên này, “Ông bạn có cho tui ngồi đây kéo tay dới ông bạn hông?” Tay này nhìn lên rồi cười rồi nói, “miển là ông bạn có tiền là tui sẵn sàng mời ông bạn chơi thử.”
 
 
Vì vậy, tui ngồi suống, đặt cùi chỏ lên bàn, rồi tụi tui nắm tay lẩn nhau, rồi ai đó la lên, “một, hai, BA!” và trận đấu vật bằng tay bắc đầu. Cái tên đó bắc đầu gầm gừ và rặn y như là một con chó ráng ị ra một hột thị, nhưng khoản 10 dây sau, cánh tay tui đả đè nhẹp cái tay thằng đó trên bàn và tui dứt đẹp hắn trong cái trò kéo tay này.  Mấy tên khác đi tới reo hò “hú” dới “há” và tui củng nghe được ông Dân đang la hét và cười lớn.
 
 
Cái tên bị thua hổng có khoái lắm, nhưng hắn đưa tui 5 đồng rồi đứng dậy.
 
 
“Cùi chỏ của tui bị trược,” hắn nói, “nhưng mà lần sau ông trở lại đây, tui muốn độ dới ông nửa, ông chịu hông?” tui gật đầu rồi đi dìa lại bàn chổ ông Dân rồi đưa tiền cho ổng.
 
 
“Chú Lâm,” ổng nói, “chúng ta đả kiếm được một cách kiếm tiền dể dàng để mua ít đồ ăn sống goa ngày.” Tui mới hỏi ông Dân tui có thể mua một hột dịt muối giá 25 xu trong một cái hủ ở quầy được hông, và ổng đưa tui một đồng rồi nói, “Chú mua bất cứ cái gì chú muốn, chú Lâm. Bây giờ tụi mình đả có cách để sống rồi.”
 
 
Sau khi tan diệc, Duyên đi tới quán rựu và ngồi chung dới tụi tui. Duyên sống trong một căn chung cư nhỏ hổng có sa Công Ty Vỏ Xe Nhồi Trộn lắm, và cổ trang trí nhà dới đủ thứ nhỏ nhỏ xinh xinh như là mấy con thú nhồi bông, mấy dây chuổi hạc treo lưng lửng ở cửa phòng ngủ. Tụi tui tới một cái tiệm chạp pô để mua thịt gà, và Duyên nấu bửa ăn tối cho ông Dân và tui, rồi tui kể cho cổ nghe chiện dì đả xảy ra sau cái lần chót tui gặp cổ.
 
 
Duyên chỉ tò mò nhức dìa thiếu tá Thu, nhưng sau khi tui nói là cổ đả đi theo một tên mọi ăn thịt người thì Duyên có dẻ thoải mái. Cổ nói là cuộc sống của cổ củng hổng có hoàn toàng phẻ re lắm trong mấy năm goa.
 
 
Sau khi cổ bỏ cái đám Trứng Nứt, Duyên dời qua Chi-ca-gô dới một cô gái cổ quen được trong lúc cùng biểu tình cho hòa bình.  Bọn họ cùng biểu tình trên đường phố rồi cùng bị tống dô tù mấy lần, và Duyên nói là cuối cùng thì cổ bắc đầu mỏi mệt dới cái diệc phải đưa cái mặt mình lên trong tòa án, và cổ củng lo là cái hồ sơ cảnh xát dìa cổ đả bắt đầu thêm màu sắc hay mập ra thiêm.
 
 
Dù sao đi nửa, cổ ở trong cái nhà dới khoản 15 người nửa, và cổ nói là họ hổng hoàn toàng là lọi ngừi dống cổ. Cái đám này hổng mặc quần lót, hổng mặc áo lót hay chuối chiên gì hết, và họ hổng bao dờ dội cầu tiêu. Rồi cổ và một tên trong nhóm quyết định mướn riêng một căn chung cư, bởi dì tên đó củng hổng thích sống cái kiểu như dậy dới cái đám đó, nhưng rồi hai ngừi họ củng hổng sống chung được lâu.
 
 
“Anh biết hông, anh Lâm,” cổ nói, “em còn ráng thử yêu ảnh, nhưng em hổng thể làm được bởi dì em vẫn cứ nghĩ dìa anh.”
 
 
Cổ đả diết thơ cho má của cổ và nhờ má của cổ liên lạc dới má tui để hỏi thăm tui đang bị nhốt ở đâu, nhưng rồi má của cổ viết lại nói là nhà của tụi tui đả bị cháy và Má thì đang sống trong nhà tế bần, nhưng tới lúc cái thơ đó tới tay Duyên thì Má đả bỏ trốn dới một tên đạo Tin Lành rồi.
 
 
Dù xao, Duyên nói là lúc đó cổ hổng còn tiền nửa, và cổ nghe người ta nói công ty vỏ xe đang cần công nhân nên cổ đi xuống Ấn Thành để xin diệc làm. Trong thời dan đó, cổ có coi trên TV là tui sắp xửa bị phóng dô vủ trụ, nhưng cổ đả hổng có thời giang để đi xuống Hội Tân. Duyên nói là lúc đó cổ đang coi TV “trong sự kinh hoàng,” và bởi dì phi thuyền bị rớt, cổ nghỉ là tui đả chết. Kể từ lúc đó, cổ dành hết thời gian để đắp vỏ xe hơi.
 
 
Tui nắm tay Duyên rồi ôm cổ vào lòng và cổ ở trong dòng tay tui một hồi lâu. Ông Dân trườn xuống rồi lăn dô phòng tắm, nói là ổng phải đi đái. Khi ổng đi rồi, Duyên mới hỏi tui làm sao mà ổng làm chiện đó được, và ổng có cần mình giúp hông? Tui nói là “Hông, anh đả thấy ổng đi tè rồi. Ổng tự làm chiện đó một mình được mà.”
 
 
Duyên lắc đầu rồi nói, “Chiến tranh Việt Nam đả cho mình mấy thứ như vầy đây.”  Thiệc sự tui củng hổng có gì để cải lại cái câu nói này của Duyên. Đó là một cái cảnh đáng buồn và đáng tiếc, khi mà một người hổng có chưng cẳng phải đái dô cái nón của mình rồi mới đổ nước tiểu dô bồn cầu.
 
 
Ba đứa tui sống trong căn chung cư nho nhỏ của Duyên từ lúc đó. Duyên xắp xếp cho ông Dân một chổ ở góc phòng khách, dới một cái niệm nhỏ, và cổ củng để một cái hủ trong phòng tắm, để mà ông Dân khỏi phải xài tới cái nón của ổng nửa. Mổi buổi sáng, cổ đi làm ở hảng vỏ xe, còn tui và ông Dân thì ngồi ở nhà nói chiện rồi đi xuống cái quáng rựu nhỏ gần chổ làm của Duyên, và tụi tui chờ cho tới lúc cô nàng làm xong công diệc trong ngày.
 
 
Từng lể đầu tiên tụi tui làm như dậy mổi ngày, cái tay bị thua tui trong cái trò kéo tay muốn kiếm cơ hội để lấy lại 5 đồng nên tui sẳn sàng cho hắn cơ hội. Tên này thử mấy lần nửa nhưng cuối cùng thì bị thua khoảng 25 đồng, và sau đó hắn hổng tới nửa.  Nhưng mà lúc nào củng có nguiời muốn thử đấu dới tui, và sau một tháng, 2 tháng dì đó, nhiều tên khác ở xa củng tới thử, có nhửng tên ở nhửng vùng khác củng tới kéo tay dới tui. Ông Dân và tui kiếm được khoảng một trăm rưởi hay hai trăm đô mổi tuần, và tui phải nói cho bạn nghe, số tiền này hổng có tệ lắm. Và ông chủ quán rựu, ổng nói là ổng sẻ tổ chức một cuộc thi đấu toàn quốc, và sắm sửa TV và nhiều thứ khác nửa. Nhưng mà trước khi chiện đó xảy ra thì có một chiện khác tới, và chiện này chắc chắng đả thay đổi đời tui.
 
 
Một hôm có một ông tới quán rựu, ông này mặc bộ đồ vét trắng với áo sơ mi kiểu Hạ Uy Di, và ổng đeo thiệt nhiều dây chiền vàng chung quanh cổ của ổng. Ổng đứng lên khi tui vừa kéo tay với một tên trong quán rựu xong, rồi ổng tới ngồi chung bàn dới tụi tui.
 
 
“Tui tên là Mạnh,” ổng nói, “tui có nghe kể dìa anh.”
 
 
Ông Dân mới hỏi ổng nghe được chiện gì, thì ông Mạnh nói, “Tui nghe nói là anh này là người mạnh nhức trên thế giới.”
 
 
“Ông nghe dậy sao?” ông Dân nói, và rồi ông Mạnh nói, “Tui nghỉ là tui có cách làm cho mấy ông kiếm nhiều tiền cở mấy cái thằng hay mấy con mụ chủ tịt trong câu lạc bộ “NÓKÌA” và cách kiếm tiền còn sạch xẻ hơn cái đám đó nửa, thay dì mấy ông cứ ngồi ở đây để kiếm mấy đồng bạc cắc khỉ này.”
 
 
“Cắch nào dậy?” Ông Dân nói.
 
 
“Vật lộn,” ông Mạnh nói, “nhưng hổng phải dật lộn cái kiểu đá dế như mấy ông trong quán rượu này – tui muốn nói là vật lộn thiệc. Trên một vỏ đài, có hàng trăm ngàng ngừi trả tiền để coi.”
 
 
“Mà vật lộn dới ai?” Ông Dân hỏi.
 
 
“Dới ai củng được,” ông Mạnh nói. “Có một đội ngủ nhửng tay đô vật nhà nghề như là Mạc Viên Thám Tử Mặt Nạ, Chí Phèo, Tên khổng lồ xanh lè Lục Cự Nhân, Đại Úy Công An Chưng Vô Mặc, Luật Sư Heo Tiến Vũng – mấy tay đó quý dị biết hết. Mấy tay đô dật giỏi có thể kiếm vài trăm ngàn đô một năm. Chúng tui sẻ bắc đầu từ từ dới người của ông. Chúng tui sẻ dậy cái chú này mấy thế vật, chỉ chú cách goánh, cách kiếm khán giả. Tại sao tui hổng thể cá là cái chú này xẻ trở thành ngôi sao đô dật sáng rực, và chú ta có thể biến khán giả thành nhửng đống tiền bự?”
 
 
Ông Dân nhìn dô tui, rồi nói, “Chú Lâm nghỉ thế nào?”
 
 
“Tui hổng biếc,” tui nói.  “Có lẻ tui đang nghỉ dìa diệc trở dìa quê và bắc đầu cái thương nghiệp tôm.”
 
 
“Tôm với Tép!” ông Mạnh nói. “Tại sao dậy chú em? chú có thể kiếm tiền gấp 50 lần bằng cái nghề đô vật hơn là đi bắc tôm! Chú hổng phải làm việc này suốt đời – chỉ trong vài năm lẻ, chú sẻ có vốn liếng đủ để nghỉ xả hơn, có dư tiền gửi trong nhà băng như là có con gà đẻ trứng vàng cho chú.”
 
 
“Có lẻ tui phải hỏi Duyên xem xao,” tui nói.
 
 
“Chú nge nè,” ông Mạnh nói, “tui tới đây để cống hiến cho chú một cơ hội cả đời kiếm củng hổng ra. Nếu chú hổng thích thì chú cứ nói là hổng thích, và tui sẻ hổng quấy rầy chú nửa.”
 
 
“Hông, hổng phải dậy,” ông Dân nói.  Rồi ổng quay qua tui. “Chú Lâm nghe đây, một số điều cái ông này nói rất có lý. Ý tui muốn nói là, làm cách nào khác mà chú có thể kiếm đủ tiền để bắc đầu cái thương nghiệp tôm của chú?”
 
 
“Tui phải nói cho chú biết nửa,” ông Mạnh nói, “Chú Lâm, cái ông bạn này của chú có thể làm diệc dới chú, ổng có thể làm người quản lý cho chú. Bất cứ lúc nào chú muốn từ bỏ đô vật, chú được tự do để bỏ nghề. Còn dì để nói nửa?”
 
 
Tui nghỉ dìa chiện đó trong khoản một phút hay đại lọi như dậy. Ổng Mạnh nói nghe củng đả tai, nhưng thường thường cái dì củng có cái bẩy của nó. Dù xao đi nửa, tui mở cái miệng bự của tui và nói hai chử định mện: “Chấp nhận!”
 
 
Đó, tui đả trở thành một thay đô dật nhà nghề như dậy đó. Ông Mạnh có một dăng phòng trong một cái khu thể dục thể thao dưới phố Ấn Thành và mổi ngày, tui và ông Dân đón xe buyết tới đó để mà tui có thể học vật lộn cho đàng hoàn.
 
 
Tui có thể túm gọn lại là: hổng ai được làm cho ai bị đau hết, nhưng mà phải làm sao cho dống như bị đau đớn dử lắm.
 
 
Ngừi ta chỉ tui đủ thứ trò: ôm nửa néo – tức là dùng một tay vòng dưới nách của đối thủ từ đàn sau rồi rồi khóa dô cổ của đối thủ, quay máy bay – tức là khiêng đối thủ để trên lưng rồi quay dòng dòng cho tới khi đối thủ chóng mặc té xuống sàn, rồi cua kẹp Bót Tân, xuống gối giả chày, và đủ thứ như dậy. Ngoài ra, người ta củng dạy ông Dân la hét và chửi bới trọng tài để làm mọi thứ như lộn xộn lên càng nhiều càng tốt.
 
 
Duyên hổng có khoái cái thương nghiệp đô dật của tụi tui lắm bởi dì cổ nói là tui có thể bị đau, bởi dậy tui mới nói là hổng có ai bị đau bết bởi dì tấc cả điều chỉ là đóng kịch thui, thì Duyên nói, “Như vậy thì thi đấu để làm chi dậy?” Đây là một câu hỏi thiệc là hay mà tui hổng thể nào trả lời được cho đúng, nhưng mà dù sao đi nửa, tui đang mong đợi tới ngày tụi tui kiếm được tiền.
 
 
Một hôm ngừi ta chỉ tui một trò gọi là “rớt dô bụng, ” tui phải làm giống như bay trên không rồi đáp xuống trên người đối thủ nhưng tới phúc chót thì đối thủ lăn ra chổ khác. Nhưng mà do cái khỉ dì đó, tui làm sai goài, hai ba lần, tui rớt ngay chóc dô một tên trước khi hắn kịp lăn ra chổ khác. Cuối cùng, ông Mạnh đi lên vỏ đài rồi nói, “Ông nội ơi, Lâm – chú mày chắc là một tên ngốc hay sao đó! Chú có thể làm đau ngừi ta cái kiểu đó, một con khỉ đột vỉ đại như chú!”
 
 
Rồi tui nói, “Đúng rùi – tui là một tên ngốc,”  rồi ông Mạnh nói, “Chú mày nói cái dì dậy?” rồi ông Dân, ổng kiêu ông Mạnh tới ổng một chúc rồi ổng giải thích cho ông Mạnh nghe cái dì đó, rồi ông Mạnh nói, “Ối trời! Anh bạn hổng có nói chơi chớ?”  và ông Dân lắc đầu. Ông Mạnh nhìn tui rồi nhúng vai, rồi ổng nói, “Thôi thì, sẻ có đủ mọi thành phần trong đô dật.”
 
 
Dù sao đi nửa, khoảng một tiến sau, ông Mạnh chạy ra khỏi văng phòng của ổng rồi tới vỏ đài gặp tui và ông Dân.
 
 
“Tui có rồi!” ổng la lên.
 
 
“Có cái dì?” ông Dân hỏi.
 
 
“Có tên rồi! Tên của nhà đô vật của chúng ta. Tụi mình phải cho Lâm một cái tên để thi đấu. Và tui mới nghỉ ra được cái tên thích hợp.”
 
 
“Cái tên dì dậy?” ông Dân hỏi.
 
 
“Cán Ngố!” ông Mạnh nói. “Tụi tui sẻ mặc tả lót cho Lâm rồi cho nó đội cái nón tai lừa hay là cái nón bộ đội củng được. Cái đám đông sẻ khoái lắm!”
 
 
Ông Dân si nghĩ một hồi.  “Tui hổng biếc,” ổng nói, “Tui hổng thích cái tên này lắm. Có dẻ như ông đang hạ thấp Lâm và biến chú ta thành cái trò hề.”
 
 
“Cái đó chỉ là theo thị hiếu của đám đông thui,” ông Mạnh nói. “Anh ta phải biếc đóng kịch chúc chúc. Mấy minh tinh lớn đều làm như dậy mà. Còn cái tên nào hay hơn là cái tên Cán Ngố nửa!”
 
 
“Chúng ta có thể gọi Lâm là “Đỉnh cao trí tuệ” hay là “Phi Hành Da”, Phạm Tưng hay người hành tinh dì đó?” ông Dân nói. “Mấy cái tên đó sẻ hợp hơn. Chú Lâm có thể đội cái nón cối bằng mủ trên đó có mấy cái ăng ten.”
 
 
“Hổng được. Mấy tên đó có người lấy rồi,” ông Mạnh nói.
 
 
“Tui dẩn hổng thích cái tên Cán Ngố,” ông Dân nói. Ổng nhìn tui rồi hỏi, “Chú Lâm nghỉ thế nào?”
 
 
“Tui thiệc sự cóc cần biếc, cái tên khỉ dì củng được,” tui nói.
 
 
Và tình hình là như dậy đó. Sau nhiều tháng tập liện, cuối cùng củng tới cái ngày đầu tiên tui trở thành tay đô dật nhà nghề. Ông Mạnh tới phòng tập thể dục trước cái ngày trọng đại và chửng bị nguyên một cái thùng tả lót dới lại một cái nón tai lừa màu đen. Ổng nói là ổng sẻ trở lại chổ này đúng buổi trưa ngày mai để lái xe đưa tui tới trận đấu đầu tiên ở Mương Sậy.
 
 
Tối hôm đó, khi Duyên dìa nhà, tui dô phòng tắm và mặc tả, rồi đội cái nón cán ngố lên đầu rồi đi ra phòng khách. Lúc đó, ông Dân đang ngồi trên cái xe cây nhỏ của ổng coi TV, còn Duyên thì đang đọc xách. Cả hai ngướt lên nhìn tui khi tui bước ra.
 
 
“Anh Lâm, anh làm cái trò dì dậy?” Duyên hỏi.
 
 
“Đó là bộ đồ đô vật của Lâm,” ông Dân nói.
 
 
“Anh ăng mặc giống một tên khờ quá!”  Duyên nói.
           
 
“Mình cứ xem như Lâm đang đóng kịch vậy đó.” Ông Dân nói.
 
 
“Nhưng mà ảnh vẩn giống một tên khờ,” Duyên nói. “Tui hổng thể tin nổi! Ông có thể để cho ảnh ăng mặc dống dậy rồi đi ra chổ công cộng sao?”
 
 
“Cái đó chỉ để kiếm tiền thôi mà,” ông Dân nói. “Ngừi ta còn có một tay có tên là ‘Rau Muống’ và tên này mặc cái khố làm bằng rau muống cột lại, rồi người ta còn lấy một trái dưa hấu móc hết ruột, đục hai cái lổ làm hai con mắt cho cái tên này thấy đường rồi đội dô đầu cái tên Rau Muống này. Một tên nửa tự gọi mình là ‘Tiên Nga’ có đeo hai cái cánh xau lưng và cầm một cây đủa tiên. Cái tên chó này phải nặng cở một tạ rưởi, cô phải nhìn cái tên này thử thì hiểu liền.”
 
 
“Tui hổng cần biết mấy người khác mặc cái gì hay làm cái dì,” Duyên nói, “Tui hổng thích cái trò này chúc xíu nào hết. Anh Lâm, anh làm ơn thay cái bộ đồ khác dùm em.”
 
 
Tui trở dô phòng tắm để cởi cái bộ đồ cán ngố ra. Có lẻ Duyên nói đúng, tui đang si nghỉ - nhưng mà đàn ông con trai phải biết kiếm sống chớ. Dù xao, tui hổng cảm thấy tệ hại lắm nếu tui so xánh tui dới cái tên mà tui phải vật lộn vào tối mai ở Mương Sậy. Cái tên này tự gọi hắn là “Cục Kức Vĩ Đại,” và hắn mặc một cái bộ đồ phủ nguyên người và cái bộ này được sơn và vẻ để hắn nhìn dống một cục kức. Có trời mới biết hắn sống mải trong sự nghiệp quần chúng ra làm xao và sẻ có cái mùi dống cái gì.
 
(Hết chương 18)
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-04 08:09:34dohop>



LÂM NGỐ - CHƯƠNG MƯỜI CHÍN


[size="2"]Diễn đọc: Dzuylynh [/size]
(Chương 19)
 
 
Cái dao kèo ở Mương Sậy là tui phải bị thằng Kức Vỉ Đại quật đẹp.
 
 
Ông Mạnh nói dới tui trên đường đi tới Mương Sậy.  Có dẻ như là Cục Kức Vỉ Đại đả là vai “bác” trong cái trò này, và bởi dậy, đến lược ổng phải thắng, và bởi dì đây là lần suất hiện đầu tiên của tui, tui cần phải thuộc dìa cái phần thua. Ông Mạnh nói là ổng chỉ muốn cho tui biếc trước ngay từ đầu để tui hổng phải buồn hay tủi.
 
 
“Thiệc là hổng thể tin nổi,” Duyên nói, “có người tự coi mình là ‘Cục Kức Vĩ Đại.’ ”
 
 
“Có thể hắn là cục kức vỉ đại thiệc đó,” ông Dân nói, và ổng đang ráng làm cho Duyên vui.
 
 
“Chú Lâm ráng nhớ cái điều này nghe,” ông Mạnh nói, “tấc cả chỉ là đóng kịch. Chú hổng được nổi nóng. Hổng có ai phải bị đau nghe chưa. Phải để Cục Kức Vỉ Đại thắng nghen.”
 
 
Rồi khi tụi tui cuối cùng tới được Mương Sậy, có một cái thính phòng thiệt là lớn nơi mà ngừi ta tổ chức đô dật.  Một trận đấu đang sảy ra – Rau Muống đang dật lộn dới một tên tự xưng là “Thú Vật.”
 
 
Cái tên Thú Vật thì lông lá như là con khỉ, và hắn đeo một cái mặc nạ đen che hai con mắc hắn, cái diệc đầu tiên mà tên này làm là dực trái dưa hấu rổng mà tên Rau Muống đang đội trên đầu rồi đá trái dưa hấu dăng dô đám khán dả ở tầng trên cao. Kế tới, hắn túm cái đầu của tên Rau Muống rồi dọng đầu tên này dô cái cột trên vỏ đài.  Tên Thú Vật cắng dô tay thằng Rau Muống. Tui cảm thấy có dẻ tội nghịp cho cái tên Rau Muống, nhưng cái tên Rau Muống củng có những mánh khóe thâm độc của hắn – tỉ dụ như là hắn thọt tay dô cái khố rau muốn của hắn rồi lôi ra cái khỉ dì đó như là thuốc làm cho rau muống được tươi của Trung Cộng, và hắn chà cái thuốc này dô mắt cái tên Thú Vật.
 
 
Cái tên Thú Vật rống lên rồi lảo đảo và đi tùm lum hết trên vỏ đài, hắn đang chà mắc của hắn để ráng lấy mấy thứ khỉ đó ra, và tên Rau Muốn đi tới phía xau tên Thú Vật rồi đá dô đích tên này. Xong rồi, tên Rau Muống liệng tên Thú Vật dô sợi dây rào vỏ đài rồi móc chéo sợi dây để cho tên Thú Vật bị kẹt cứng ở đó, và tên Rau Muốn bắc đầu goánh cái tên Thú Vật nhừ tử. Đám đông chửi bới om xòm và bắc đầu liện ly giấy và đủ thứ khỉ dô cái tên Rau Muống, và hắn đưa mấy ngón tay lên chửi lại đám đông.  Tui bắc đầu hơi tò mò, hổng biếc cuối cùng ai sẻ thắng, nhưng đúng lúc đó ông Mạnh kiêu tui và ông Dân lên và trở lại phòng thay đồ cho tui mặc bộ “y phục” của tui bởi vì trận kế tiếp là tui dới cái tên Cục Kức Vỉ Đại.
 
 
Sau khi tui đả mặc tả và đội cái nón cán ngố xong, ai đó gỏ cửa và hỏi, “Có Cán Ngố ở trỏng hông?” và ông Dân nói, “Có,” và rồi cái tên đó nói, “Tới phiên mấy ‘du’ rồi, ra liền đi,” và tụi tui đi ra.
 
 
Cục Kức Vỉ Đại đả ở sẳn trên vỏ đài khi tui đi xuống với ông Dân đang đẩy xe bên cạnh tui. Cục Kức chạy lòng vòng vỏ đài làm trò hề dới đám đông, và trời xập niếu tên này nhìn hổng dống một cục kức trong cái khỉ dì đó hắn đang mặc. Dù xao đi nửa, tui leo dô vỏ đài rồi ông trọng tài kiêu tụi tui lại gần rồi nói, “OK, mấy boy, tui muốn một trận đấu đàng goàng và xạch sẻ – tui cấm cái trò móc mắc hay đá dưới thắc lưng, cấm cắn lộn, cấm cào cấu hoặc mấy thứ khỉ như dậy, OK. Tui gậc đầu rồi nói, “Ừa,” và tên Cục Kức bắc đầu nhìn tui dới ánh mắc thiệc là mang rợ.
 
 
Khi tiếng chuông được reo, tui và Cục Kức Vỉ Đại đi đuổi rượt nhau qua lại lòng dòng trên dỏ đài, bất thình lình tên này chọt chưng ra để cho tui dấp té nhưng tui tránh được, và tui chụp vai cái tên này rồi ném hắn dô mấy sợi dây rào vỏ đài. Ngay lúc này thì tui mới khám phá ra cái tên Kức này đả bôi cái khỉ dì đó lên ngừi hắn nhớp nhúa và trơn như mở bò làm cho rất khó để bắc được hắn. Tui ôm dô bụng hắn nhưng hắng trượt ra khỏi tay tui như là một con lương.  Tui chụp cánh tay hắn, nhưng hắng củng thót ra được một cách dể dàng, rồi hắn còn nhăng mặc cừi chọc guê tui nửa.
 
 
Rồi cái Kục Kức Vĩ Đại này chạy thẳng dô tui và lủi cái đầu của hắn dô bụng tui, nhưng mà tui bước goa một bên làm hắn bay xuyên qua mấy sợi dây rào, rớt dô khán dả ở hàng ghế đầu.  Mọi ngừi hụ lên phản đối và chọc guê cái tên Kức này, nhưng rồi tên này leo lên lại vỏ đài và hắn còn xách theo một cái ghế xiếp. Thằng này bắc đầu dí tui chạy dòng dòng dới cái ghế, và bởi dì tui hổng có cái gì để bảo vệ tui hết nên tui bắc đầu chạy.  Nhưng mà cái tên Kức Vỉ Đại,  hắn lấy cái ghế goánh dô lưng tui, và cho phép tui nói dới bạn là nó rất là đau. Tui ráng dựt cái gế đó để dục đi, nhưng tên Kức này đả lấy cái ghế đập dô đầu tui, và tui bị dính cứng trong góc kẹt và hổng còn cách nào để trốn nửa. Rồi thằng này đá dô nhượng chưng của tui, rồi khi tui cúi ngừi xuốn để ôm chưn, tên này đá dô cái nhượn kia luôn.
 
 
Ông Dân đang đứng trên thiềm của võ đài la hét dô trọng tài để bắc thằng Kức này phải bỏ cái ghế xuốn, nhưng mà hổng ăng thua dì hết. Thằng Kức Vỉ Đại dọng tui thêm bốn năm lần nửa dới cái ghế đó rồi làm mọt cú nửa cho tui té xuống, rồi thằng này ngồi lên ngừi tui, nó túm tóc tui rồi bắc đầu dọng đầu tui xuống cái sàn vỏ đài. Rồi hắn khóa tay tui rồi bắc đầu vặng ngón tay của tui. Tui nhìn dìa phía ông Dân rồi nói, “Mấy cái khỉ này là cái dì dậy?”  và ông Dân ráng chui qua mấy sợi dây để lọt dô nhưng ông Mạnh, ổng đứng dậy túm cổ áo ông Dân rồi kéo ngược lại.  Và rồi bấc thình lìn, chuông reo lên, và tui và lết tới cái góc của tui.
 
 
“Ông nghe nè,” tui nói, “cái tên chó này đang diết tui, nó lấy ghế đập dô đầu tui và đủ thứ hết.  Tui phải làm cái chiện dì đó dìa mấy cái trò này.”
 
 
“Cái mà chú em cần làm là thua, có dậy thôi,” ông Mạnh nói. “Tên đó hổng có cố ý làm chú đau – hắn chỉ ráng làm cho người ta thấy đả con mắc thui.”
 
 
“Chắc chắn là tui hổng thấy đả,” tui nói.
 
 
“Chú ở trong đó thiêm một dài phúc rồi để cho thằng đó đè chú xuốn,” ông Mạnh nói. “Nhớ là chú sẻ kiếm được năm trăm đô bằng cắch tới đây để bị thua – hổng phải để thắng.”
 
 
“Nếu thằng đó goánh tui bằng cái ghế đó nửa, tui hổng biếc là tui sẻ làm cái gì nửa,” tui nói. Tui nhìn ra ngoài tới đám khán giả, và Duyên đang ngồi đó dới vẻ mặc buồn và sấu hổ. Tui bắc đầu nghỉ là tui đả làm sai dới lẻ phải.
 
 
Dù xao đi nửa, chuông đả reo dà tui phải ra ngoài. Cục Kức Vỉ Đại ráng túm tóc tui nhưng tui đả ném hắn qua một bên làm cho hắn quay dòng dòng dô dợi dây rào giống như một cái bông dụ rồi té xuốn sàn. Tui túm eo tên này kéo hắn đứng dậy nhưng hắn trược khỏi tay tui, đít của hắn rớt lại xuống xàn, rồi hắn rên rỉ, than đau và lấy tay chà đít hắn, và cái điều kế mà tui biết là cái tên quản lý của Cục Kức đả chuyền cho hắn “cái đồ sửa cầu tiêu” là một cái cây gậy với một cái gì bằng mủ gắn dô một đầu và hắn bắc đầu dùng cái đó để đập dô đầu tui. Rồi thì, tui giực cái cây rồi bẻ gảy nó ra làm hai trên đầu gối tui, và tui bắc đầu dí cái tên này, nhưng lúc nó tui thấy ông Mạnh nhìn tui lắt đầu, và bởi dậy, tui để cho cái thằng kức này tới chụp tay tui rồi vặng tay tui rồi khóa tay tui ở phía sau lưng tui, cái kiểu này gọi là khóa cái búa.
 
 
Cái tên chó đẻ này muốn bẻ gảy cánh tay tui. Hắn ấn cái đầu tui xuống thảm rồi bắc đầu dùng cùi chỏ dọng dô đàng său đầu của tui. Tui có thể thấy ông Mạnh gật đầu và cười khoái chí. Thằng kức này đứng dậy rồi bắc đầu đá dô bụng và dô be xường của tui, rồi một lần nửa hắn đi lấy cái ghế rồi dùng cái ghế đập dô đầu tui tám, chín lần nửa và cuối cùng thì hắn dùng đầu gối đè mạnh lên lưng tui và tui hổng còn nhúc nhích cục kựa được cái gì nửa.
 
 
Tui chỉ nằm đó, còn cái thằng đó ngồi lên đầu tui cho đến khi trọng tài điếm tới số ba và trận đấu coi như xong. Cái tên Kức này đứng dậy nhìn xuống tui khinh bỉ, rồi hắn nhổ nước miến dô mặc tui. Đó là một điều kinh khủng mà tui hổng biếc phải làm gì nửa, tui không thể không nín khóc nổi, và tui bắc đầu khóc.
 
 
Cục Kức Vỉ Đại chạy dòng dòng trên dỏ đài để khoe chiến thắng của hắn, và ông Dân đi lên rồi đẩy xe tới tui và bắc đầu lău mặc tui với một cái khăn, và điều kế tui biết, Duyên củng đi lên vỏ đài ôm tui và khóc, còn đám đông thì rống lên, la hét om xòm và thảy đủ thứ khỉ lên vỏ đài.
 
 
“Đi, tụi mình ra khỏi chổ này,” ông Dân nói, tui đứng dậy và cái thằng Kức đó còn lè lửi nhăn cái mặc kức của nó để chọc guê tui.
 
 
“Ông có cái tên thiệc là đúng với ông,” Duyên nói dới Cục Kức Vỉ Đại khi hắn đi ra khỏi vỏ đài. “Cái màn dừa rồi thiệc là nhục nhả và dơ dáy.”
 
 
Có thể là Duyên nói như dậy cho cả hai đứa tui. Tui chưa bao dờ cảm thấy nhục nhả như dậy trong suốt cuộc đời của tui.
 
 
Tụi tui điều rất ngượng ngịu trên chiến xe chở tụi tui ngược dìa Ấn Thành. Ông Dân và Duyên gần như hổng nói cái dì hết, còn tui thì ngồi băng ghế sau, sót xa và đau đớn lụy tàn.
 
 
“Chú Lâm, tối hôm nay chú đóng kịch góa hay,” ông Mạnh nói, “nhức là cái phần khóc mùi mẩn dào cuối trận đấu – cái đám quần chúng khoái hết sức!”
 
 
“Cái đó hổng phải đóng kịch,” ông Dân nói.
 
 
“Ôi, có cái con mẹ dì đâu,” ông Mạnh nói. “Coi nè – lúc nào củng phải có một người thua cuộc chớ. Nghe tui nói nè – lần sau, tui sẻ bảo đảm làm cho chú Lâm thắng. Quý vị cảm thấy thế nào?”
 
 
“Còn lâu mới có cái ‘lần sau,’” Duyên nói.
 
 
“Tối nay chú ta kiếm tiền nhiều, phải hông nè?” ông Mạnh nói.
 
 
“Năm trăm đồng bạc để bị bằm dập bởi một cục kức thiệt là bự, số tiền đó hổng có nhiều,” Duyên nói.
 
 
“Nhưng mà đây là trận đấu đầu tiên của chú mà. Thui để tui nói quý dị nghe – lần tới, tui trả sáu trăm đô.”
 
 
“Tụi tui muốn một ngàn hai!” ông Dân nói.
 
 
“OK, chín trăm đô,” ông Mạnh nói.
 
 
“Nhưng tụi mình để cho ảnh mặc đồ tắm, thay dì mặc tả lót và đội cái nón cán ngố đó?” Duyên nói.
 
 
“Nhưng mà khán giả khoái chú Lâm mặc tả và đội nón ngố,” ông Mạnh nói. “Chú ta rất có duyên.”
 
 
“Nếu ông củng mặc dống y như dậy luôn, ông thấy thế nào?” ông Dân nói.
 
 
“Tui hổng có ngố,” ông Mạnh nói.
 
 
“Đ.M.. ông câm cái họng dìa cái chiện đó được hông!” ông Dân nói.
 
 
Dù sao, ông Mạnh là ngừi biết dữ lời. Lần tới tui đi vật lộn, tui vật một tên tên là “Ruồi Bự.”  Tên này ăn mặt theo cái kiểu dì đó làm cho hắn có cái mỏ bự chỉa ra y như con ruồi, hắn có cái mặc nạ dới hai con mắc bự lòi ra ngoài.  Tui phải liệng hắn đủ mọi nơi trên vỏ đài và cúi cùng tui ngồi lên đầu của hắn và rồi bỏ túi chín trăm đô. Hơn vậy nửa, mọi người trong đám đông reo hò hoang hô um xùm và la lên, “Chúng tui muốn Cán Ngố! Chúng tui muốn Cán Ngố!” Cái giao kèo này coi bộ hổng có tệ chúc nào.
 
 
Kế tới, tui phải dật lộn dới cái tên Tiên Nga, và ngừi ta còn để tui dựt cái đủa thần của hắn để dọng dô cái đầu hắn. Sau đó, tui phải dật lộn dới cả đống nhửng tay đô vật nhà nghề, và ông Dân dới tui đả để dành được khoản năm ngàn đô cho cái thương nghiệp tôm. Nhưng bạn hảy cho phép tui nói cái điều này: tui được cái đám khán dả khoái dử dội luôn. Các cô, các bà diết thơ cho tui, rồi ngừi ta bắc đầu bán nón cán ngố để khán giả mua làm kỷ niệm. Nhiều lúc tui bước dô vỏ đài và đám khán giả đả có năm chục tới hơn trăm người đội nón cán ngố và đám đông cùng dổ tay hoan hô và kiêu tên tui.  Cái dụ này làm tui cảm thấy củng khoái khoái, bạn biết hông?
 
 
Củng trong thời giang này, tui và Duyên sống chung dới nhau khá đầm ấm và hạp nhau mọi thứ ngoại trừ cái nghề đấu vật của tui. Mổi tối, tụi tui trở dìa căn chung cư, tụi tui nấu bửa ăn tối rồi tụi tui tụ lại trong phòng khách để bàn dìa kế hoặch mở cái thương nghiệp tôm. Tụi tui tính như dầy, tụi tui sẻ dời xuống Bải Dàu Lá Ba Tre, quê hương của thằng Bửu, để kiếm một vùng đầm lầy gần vịnh Mể Tây Cơ hay goanh guẩn chổ đó. Tụi tui phải mua lưới đánh tôm và lưới mắc cáo, lưới chuồng gà dì đó, và một cái thuyền chèo nhỏ để đi cho tôm ăn cho đám tôm bự thiêm, và có nhiều thứ nửa cần sắm xửa.  Ông Dân nói là tụi tui phải kiếm được một chổ để ở, để mua đồ ăn, đồ dùng, đại loại như dậy, trong thời giang chờ để có lời, và tụi tui củng phải có cách để đưa hàng ra thị trường.  Tính chung lại, ông Dân nói là tụi tui sẻ tốn khoản năm ngàn đô để bắc đầu mọi thứ trong năm đầu tiên – sau đó, thương nghiệp có thể tự kiếm tiền được rồi.
 
 
Lúc này thì tui có một trở ngại dới Duyên. Cổ nói là tụi tui đả có năm ngàn đồng rồi, tại sao hổng chịu bắc đầu cuốn gói đi xuống dưới Bải Dầu Lá Ba Tre? Ừa, tui biết quang điểm của Duyên, nhưng thiệt tình mà nói, tui chưa sẳng sàng từ bỏ cái chổ này.
 
 
Bạn biết hông, lâu lắm rùi, kể từ trước lúc tụi tui chơi đá banh bầu dục dới cái đám lột bắp mất dạy Ne Bơ Rát Ca ở cái trận Cam Cuối Mùa, mải cho tới giờ này tui mới cảm thấy là tui đạt được một thành quả gì đó. Có lẻ, tui có một chút thành quả dìa cái trò ping-pong lúc tui ở Trung Cộng, nhưng mà cái đó chỉ kéo dài ít tuần. Nhưng mà bây giờ, bạn biết hông, mổi tối thứ bảy và mổi từng, tui điều ra ngoài đó để thấy và nghe đám đông chào đón. Và ngừi ta chào đón tui – cán ngố hay hổng ngố củng dậy.
 
 
Để hiểu tui hơn, bạn phải nghe cái đám đông đó reo hò khi tui dức đẹp tên Công Tử câu lạc bộ NÓKÌA, cái tên này tới võ đài dới nhửng tờ giấy bạc một trăm đô dán dính dô người của hắn. Rồi có một tên tên là “Ô Nhục Nam Ải,” tên này bị tui hạ đẹp bằng một cú cua kẹp Bót Tân và tui thắng giải Dô Địch Miền Đông, và được đeo cái đai vô địch. Sau đó, tui phải dật lộn dới một thằng có tên là Đại Gian Đồ Cổ, tên này nặng gần 2 tạ và mặc một bộ đồ da thú và thường mang mấy món đồ cổ tới như trống đồng, chuông đồng, gậy gộc cổ xưa mang đậm màu sắc dân tộc.
 
 
Nhưng một hôm Duyên dìa nhà từ xưởng dỏ xe rồi nói, “Anh Lâm, tụi mình phải nói chiện dới nhau một chúc.”
 
 
Tụi tui đi ra ngoài và đi dạo bộ gần một con suối, rồi Duyên tìm chổ để tụi tui ngồi xuống, rồi cổ nói, “Anh Lâm, em nghỉ là cái thương nghiệp vật lộn của anh đả đi quá xa rồi.”
 
 
“Em nói sao?” Tui hỏi, mặc dù tui ngỉ là tui biết ý Duyên muốn nói cái gì.
 
 
“Em nói là bây giờ tụi mình đả có gần mười ngàn đô rồi, số tiền này lớn hơn gấp đôi số tiền mà ông Dân nói là tụi mình cần để bắc đầu cái thương nghiệp tôm. Và em bắc đầu thắc mắc tại sao anh vẩn chỉ tiếp tục lên tới chổ đó mổi tuần để biến mình thành trò cười cho thiên hạ.”
 
 
“Anh đâu có làm chò hề gì đâu,” tui nói, “anh có nhiều khán giả hâm mộ để mà anh nghỉ tới họ. Anh rất nổi tiếng. Anh hổng thể tự nhiên bỏ họ rồi đi như dậy được.”
 
 
“Hổng thể cái con khỉ!” Duyên nói. “Anh cho là họ ‘hâm mộ’ anh à?  Rồi anh nghỉ như dậy là ‘nổi tiếng’ hả? Cái đám người đó là cái đám khùng điên ba trợn chiên bỏ tiền ra để nhìn mấy thứ tầm bậy tầm bạ. Mấy cái đám ngừi lớn trưởng thành rồi mà còn mặc tả dới khố rồi dả bộ goánh nhau, cấu xé nhau. Và cái đám ngừi tự kiêu mình là ‘Rau Muống’, hay ‘Cục Kứt Vỉ Đại,’ hay ‘Bác Gái Gian Hồ,’ và mấy thứ tục tỉu như dậy – và còn anh, anh tự gọi anh là ‘Cán Ngố’!
 
 
“Như dậy có dì sai đâu?” tui hỏi.
 
 
“Như dậy thì anh có nghỉ là cái điều đó làm em cảm thấy thế nào hông? Cái anh chàng mà em đang yêu cho tới bây giờ được mọi người biết rỏ biết rành là một tên ‘Cán Ngố,’ là cái ngừi tự đưa mình ra làm trò hề cho thiên hạ mổi tuần – và làm trò hề trên dô tuyiến nửa!”
 
 
“Tụi mình có thiêm tiền để mua cái ti vi đó,” tui nói.
 
 
“Điệt mẹ cái số tiền dư đó,” Duyên nói. “Tụi mình đếc cần có dư tiền!”
 
 
“Có ai nghe nói có ngừi hổng cần có thiêm tiền hông?” tui nói.
 
 
“Tụi mình hổng có cần dử như dậy,” Duyên nói. “Em muốn nói là, cái em muốn là một nơi iên tỉnh để tụi mình ở, em muốn anh có một nghề đàng hoàng, như là cái thương nghiệp tôm – em muốn tụi mình có một cái nhà nhỏ, có lẻ có một cái vườn, hay một con chó hay cái gì đó – có lẻ, tụi mình nên có con cái.  Em đả chán được nổi tiếng rồi, chán từ lúc ở băng Trứng Nức lận, nổi tiếng hổng cho mình được cái dì hết. Em đả hổng tìm được hạnh phúc. Em đả gần 35 tuổi rồi. Em chỉ muốn an cư lạc nghiệp…”
 
 
“Em coi nè,” tui nói, “có lẻ anh sẻ là ngừi để lên tiếng là có bỏ đô dật hông. Ảnh hổng có làm cái nghề này goài đâu – nhưng mà bây giờ chưa đúng lúc để anh bỏ nghề.”
 
 
“Nhưng mà em củng sẻ hổng chờ mải được,” Duyên nói, nhưng tui đả hổng tin là cô ta đả nói thiệc như dậy.
 
(Hết chương 19)
 
 
 
 
 
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-04 23:48:14dzuylynh>


                                      http://www.box.net/shared/7tla41bjqddsg8vlyc12

THÁNG MƯỜI, EM VÀ MÙA THU

              Album : Cho Hạt Mưa Xanh
                 thunglũngmùathuOct.4.2011

 sáng tác & trình bày : Dzuylynh
( tặng nữ sỹ Kiev Thương Giang ) 



vườn khuya có tiếng lá nhẹ buông
hạt mưa vẫn tí tách ngòai hiên
gõ xuống điệu buồn triền miên ...

ngỡ dáng em hiền
ngỡ bước chân quen
ngỡ em đã đến như một lần đã đi
khi mùa thu chớm vàng, khi tình yêu chớm tan ...

sao em không đến nép vào vai anh
xõa ngang tóc rối làm phím tơ chùng
sao em không đến ru anh lời hát đam mê
cho đàn ngơ ngẩn rung âm cùng heo may

này em có hay bây giờ là tháng mười
có người ngồi đếm những hạt mưa qua
để xót xa nhớ phiến môi mềm
nhớ vòng tay êm chưa lần trao thân
đã cho nhiều những ân cần...
đã xa rồi ái ân hằn trên nỗi đau phiến lá ngà

nơi đây
có người ngồi chờ thu đến
nơi đây
có người ngồi chờ thu đi ...
này em biết không! bây giờ là tháng mười?
này em biết không? bây giờ là tháng mười!
là mùa thu !
 
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-07 20:24:52tn nguyen>
 
Hôm nay cuối tuần , Cà na đại diện người xem  tặng ảnh này, để...lâu lâu cảm ơn một lần [:)] , Ông Tư , dohop. chị Ly và Mr Ec  đã luôn  đều đặn cho người xem thưởng thức  những sáng tác của mình nhé. [sm=----.gif]



Nghệ sĩ  Bướm !...[:)]

Hôm nọ Cà na cũng tình cờ thấy  chú chim xanh này có dáng điệu giống như một người




Trước giờ trình diễn !


[align=left]nên Cà na mang về tặng ông Tư ![:)][8D]
Chúc mọi người một cuối tuần vui !.
[align=center] Cà na
[/align][/align]
0
Thanks CANA.



CÁM ƠN EM, ĐẸP QUÁ MÙA XUÂN


thơ Huy Văn _ phổ nhạc & trình bày Dzuylynh
album " Mưa xanh nỗi nhớ "
half moon bay.Oct.7.2011
( tặng Mimosa _ TiTi )

http://www.box.net/s...v6d08xuhka454sr

Vì tóc Em bay mềm trong gió
Nên lòng Tôi lãng đãng như mây
Tình theo Em thả hồn mở ngõ
Đón hương xuân trong nắng tràn đầy.

Vì mắt em trong như gương lắng
Của hồ thu man mác, dịu dàng
Nên giữa dòng yên ba sóng lặng
Có Tôi nhìn đời thật bình an.

Vì lời Em nghe như suối nhạc
Nên tôi mơ duyên thắm, tình dài
Xuân thì thầm như lên tiếng hát
Khi hoa lòng nở đóa mãn khai.

Vì môi Em mềm như trái mộng
Tôi uống từng nhịp thở ngất ngây
Nhiệm mầu thay mùa Xuân hằng sống
Ngọt môi Em. Thơm quá tình đầy!

Vì tìm cùng hòa chung một nhịp
Nên đường hoa chân bước rộn ràng
Có lẽ nhạc tình trong tiền kiếp
Đã từng ngân câu " Lý Tình Tang " !

Vì có Em, đời thêm hương sắc
Cho dù đang nghiệt ngã, trầm luân
Ơi hạnh phúc đời tôi vừa gặp
Cám ơn Em, đẹp quá mùa Xuân!

HUY VĂN
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-15 12:01:25Ct.Ly>
Tango



[embed]http://www.youtube-nocookie.com/v/rnGBTpVFCtM?version=3&amp;hl=fr_FR&amp;rel=0" type="application/x-shockwave-flash" width="420" height="315" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true"&gt;[/embed]


Híc, có clip hay quá mà hộp gửi lên không được, có cao nhân nào cứu giúp bé hộp được hôn?

Thương mến
Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-08 15:02:13Phù Vân>

ĐỌC BÁO GIÙM BẠN

Phù Vân thân mời quý bằng hữu bước vào thế giới của " chúng ta "
để thấy vì " mưu sinh thoát hiểm " , vì bản năng sinh tồn mà con người đã tận diệt lẫn nhau ngay từ...trong Trứng Nước rồi !
Thế nên đàn anh bạn vàng Trung Cuốc có ý muốn nuốt trọng An Nam ta cũng không có gì gọi là khó hiểu cả !!!
Giải pháp hay nhất và hợp thời trang nhất là Người Việt Nam nên đi Học tiếng Tầu  cho mau thôi !
Còn không thì bắt đám Tàu Chệt đi HỌC TIẾNG AN NAM !
VN và TQ chính là hai CON TINH TRÙNG MÔI HỞ MÉP LẠNH VẬY !

Tuyệt tác kỳ quan của Thượng Đế !
Những Bức Hình Độc Đáo: Sự Hình Thành Một Hài Nhi

Nhiếp ảnh gia Thụy Điển Lennart Nilsson đã dành 12 năm để chụp những bức ảnh về việc phát triển thai nhi trong tử cung.
Những bức ảnh đáng kinh ngạc được chụp với máy ảnh thông thường với ống kính macro, nội soi và kính hiển vi điện tử .
Nilsson đã sử dụng mức độ phóng đại hàng trăm ngàn lần và phải "thao tác" ngay trong bụng người mẹ. Bức ảnh đầu tiên
của bào thai của con người đã được thực hiện vào năm 1965.





1 Tinh trùng xâm nhập vào vòi Fallop



Trứng của người mẹ




Chúng có hẹn với nhau chăng ?



Vòi Fallop




Hai tinh trùng đang tiếp cận với trứng



Con tinh trùng thắng trận




Tinh trùng




5-6 ngày sau.
Sự kết hợp đã phát triển thành một túi phôi, có chứa nhiều tế bào hơn,
và đang bước vàotử cung



8 ngày tuổi.
Phôi
bào đang bám vào thành tử cung




Bộ não đang phát triển




24 ngày tuổi.
Lúc này bào thai chưa hình thành bộ xương.
Chỉ có trái tim đang thoi thóp lúc 18 ngày tuổi




4 tuần tuổi




4.5 tuần tuổi




5 tuần tuổi: Đã dài cỡ 9 mm.
Đã phân biệt được các lỗ trên gương mặt dành cho đôi mắt , lỗ miệng và lỗ mũi




40 ngày tuổi.
Hình thành lá nhau.
Cơ quan này kết nối phôi vào thành tử cung cho phép hấp thu dinh dưỡng,
loại bỏ chất thải và trao đổi khí thông qua nguồn cung cấp máu của người mẹ



8 tuần tuổi.
Phôi thai phát triển nhanh được bảo vệ trong túi nước ối



10 tuần tuổi.
Mí mắt khép hờ. Trong một vài ngày tới nó sẽ nhắm hoàn toàn .




16 tuần tuổi.
Thai nhi sử dụng bàn tay của mình để khám phá cơ thể của mình và môi trường xung quanh



Bộ xương
bao gồm chủ yếu là các mãnh sụn mềm dẻoMạng lưới các mạch máu có thể nhìn thấy qua làn da mỏng



18 tuần tuổi: Dài khoảng 14 cm.
Thai nhi đã có thể cảm nhận được âm thanh từ thế giới bên ngoài



19 tuần tuổi




20 tuần tuổi: Dài khoảng 20 cm.
Lớp lông tơ , bao phủ toàn bộ đầu



24 tuần tuổi



26 tuần tuổi




6 tháng.
Vẫn còn 8-10 tuần nữa, do đó bào thai đang được chuẩn bị sẵn sàng để rời khỏi tử cung.
Nó trở lộn đầu bởi vì sẽ dễ dàng sanh ra trong tư thế này




36 tuần tuổi.
Còn 4 tuần nữa, em bé sẽ thấy được thế giới bên ngoài

0
Trích đoạn: dohop

Tango




Híc, có clip hay quá mà hộp gửi lên không được, có cao nhân nào cứu giúp bé hộp được hôn?

Thương mến


tuyệt vời TANGO !
 cám ơn bé hộp nhiều
chị thấy đây là một tác phẩm nghệ thuật Tự Chơi Tự Sướng đạt đến đỉnh cao của bộ môn Nghệ Thuật MÚA RỐI của Nghệ Sỹ Nhân Dân không phải là người VN mình.

 Ở quê ta hay hơn xa lắc xa lơ , ĐÀN MÚA RỐI REN  múa..rối..NƯỚC thăng long Rồng Lộn gồm nhiều Nghệ Sỹ Nhăn Răng có khả năng vừa MÚA NƯỚC vừa BÁN NƯỚC để cải thiện đời sống cho dân giàu Vùng Kinh Tế Cũ  luôn..
0

THIÊN TÀI VÀ THIÊN TAI có gì khác?
TẤM GƯƠNG CANH TÂN BẬC THẦY CHÂU Á

Khi ‘Lão Lý’ lắc đầu



[/align]
Lý Quang Diệu. AP[/align][/align][/align]

Ông Lý Quang Diệu là một nhân vật đặc biệt ở châu Á. Ông được người dân nước ông coi là Cha đẻ của quốc gia Singapore độc lập và phồn vinh. Tháng 9 này, sinh nhật lần thứ 88 của ông được kỷ niệm trên khắp nước kết hợp với kỷ niệm lần thứ 47 ngày lập quốc. Báo chí quốc tế lại có dịp ca ngợi đất nước nhỏ bé này là con mãnh hổ thần kỳ nhất trong 4 con hổ châu Á gồm có Singapore, Hồng Kông, Đài Loan và Nam Triều Tiên.
Năm 1965, tổng sản lượng của Singapore đạt gần 1 tỷ đôla , tính theo đầu người là 516 đôla/năm; năm 2010, 2 con số này đã vọt lên thành 223 tỷ và 44.000 đôla – có nghĩa là tổng sản lượng tăng hơn 200 lần và thu nhập bình quân đầu người tăng hơn 80 lần so với 47 năm trước. Thật là một kỷ lục phi thường. Nhân dịp này báo chí Pháp, Anh nêu bật nếp sống thật sự giản dị, gương mẫu của ông Lý Quang Diệu – hay “Lão Lý”, theo cách gọi thân mật của người dân. Ông không đồng ý việc tạc tượng, trưng ảnh ông, đặt tên ông cho các công trình. Ông vẫn ở căn nhà nhỏ, đi xe hơi loại rẻ. Con trai ông, Lý Hiển Long, dù là thủ tướng đương nhiệm, và con gái ông, bác sỹ Lý Vĩnh Linh, cũng theo nếp sống như thế, không có biệt thự, nhà nghỉ riêng, không có xe cộ, trang sức gì khác người. Triết lý sống của cả gia đình ông là thế, không lập dị, không đua đòi, xem sự thanh bạch là một điều đương nhiên để được sống an vui, hạnh phúc. Điều quan trọng đối với ông là dân Singapore sống tốt, sống sạch, xã hội sạch, môi trường sạch, lương tâm sạch.
Nhân dịp này ông Lý Quang Diệu có một số ý kiến đáng chú ý. Ông cho rằng Trung Quốc dù phát triển liên tục nhưng chứa nhiều nguy cơ mang tính bi kịch, và rằng Ấn Độ là nước châu Á gây ấn tượng mạnh nhất về chất lượng phát triển bền vững.
Về Singapore, “Lão Lý” nhân danh Bộ trưởng – Cố vấn cho chính phủ, tỏ ý vui mừng thấy lý tưởng của ông đã được nhà nước kiên trì thực hiện suốt gần 50 năm nay. Bài học lớn nhất, theo ông, là coi trọng giá trị của con người , đồng thời ngăn chặn ảnh hưởng thái quá của đồng tiền trong chính trị. Ông hiểu sâu sắc đồng tiền vừa là nguồn hạnh phúc, vừa là động lực tha hoá xã hội. Lãnh đạo giỏi là người điều hòa được mối mâu thuẫn này.
Ông Lý cho rằng trong xây dựng guồng máy cai trị và cải cách hành chính của nhà nước, vấn đề trung tâm là tuyển mộ được nhân tài có chất lượng cao nhất – ông gọi là nhân tài loại 1, tức là những người vừa có chuyên môn cao vừa có lối sống trong sạch. Thấp hơn một bậc là nhân tài loại 2, tức là những người sẽ làm suy yếu đất nước nếu được nắm giữ các chức vụ cao. Nếu chỉ là nhân tài vào loại 3 hay loại 4, nghĩa là tài kém đức suy thì sẽ mang lại tai họa cho đất nước. Ông cho rằng người lãnh đạo phải kiên quyết cảnh giác với thế lực đồng tiền trong chính trị, và rằng tệ mua quan bán tước và nạn bè phái là 2 tai họa lớn nhất cho một chế độ.
Ông Lý Quang Diệu từng sang Việt Nam nhiều lần, theo lời mời của chính quyền Việt Nam. Đó là chuyện của 15 năm trước, khi Việt Nam vừa được gia nhập WTO, mở ra một triển vọng lớn. Ông chân thành góp ý xây dựng, san sẻ kinh nghiệm quý. Nhưng ông đã nản lòng và thất vọng. Mấy năm nay ông lại càng thất vọng hơn. Trả lời báo The Straits Times của Singapore hồi năm ngoái, ông nói về Ấn Độ, về Đài Loan, về Nam Triều Tiên; khi được hỏi về Việt Nam ông lắc đầu: «Nên quên đi, tôi đã nói hết với họ rồi, vô ích!”, rồi ông nói về Nhật Bản.
Nhớ lại, ông Lý từng tâm sự với nguyên thủ tướng Võ Văn Kiệt và các nhà báo Việt Nam về đề tài chống tham nhũng 15 năm trước. Ông nói rất giản dị: hãy nâng lương cho viên chức đủ sống để không ai cần ăn cắp, luật pháp phải thật nghiêm để kẻ tham sợ không dám tham nhũng, đạo đức trong xã hội phải được truyền bá để mọi người khinh và hổ thẹn đối với tệ nạn xấu xa này.
Tóm lại là 3 không: không cần, không dám, không nỡ.
Ông Lý kể chuyện đã tăng quỹ lương cho viên chức ra sao, trừng trị tệ “phong bì”, “đưa tiền dưới bàn ăn”, “huê hồng”, “tặng phẩm, biếu xén, quà cáp, sinh nhật …» ra sao, và nhân tài loại 1 là thế nào, có lương thiện, trong sáng mới thật sự tài giỏi có ích.
Ông Lý nản lòng, không muốn nhắc đến Việt Nam nữa vì ông biết lời ông đã như nước đổ đầu vịt. Giá như người ta nghe lời ông, quyết liệt diệt tham nhũng như đã hứa, thì 20% ngân sách hàng năm đã không bị xà xẻo, chia chác cho đám tham quan ô lại nhiều vô kể và hàng tỷ đôla đã không bị lãng phí vì bất tài và tham nhũng. Nếu 20% ấy được dành cho quỹ tiền lương – như ông Lý khuyên – thì cục diện kinh tế-chính trị-xã hội Việt Nam đã khác hẳn.
Trái ngược với lời khuyên răn trên, suốt 15 năm qua, quốc nạn tham nhũng ở nước ta trầm trọng thêm gấp bội, vì mọi người đều thấy cần phải tham nhũng, không tham nhũng không sống nổi; dám tham nhũng vì đã có ô, có lọng, có khe hở luật pháp để chạy án; và không ai còn biết xấu hổ khi ăn bẩn và đút lót vì mọi người đều tham gia, ta không ăn và đút là dại, là ngu đần, là thiệt. Trên ăn thì dưới cũng ăn, trên múc thì dưới cũng múc. Tôi ăn, anh ăn, chúng ta cùng ăn dù là ăn bẩn, thế là hòa. Trước cảnh này, có một người rất buồn, rất nản, đó là « Lão Lý» Singapore, người từng hy vọng làm một cố vấn tốt, có ích cho nước bạn.
Trong dịp mừng ông Lý Quang Diệu 88 tuổi, báo chí Đông Nam Á lại có dịp nói về những nét đẹp của Singapore. Ở đây phố xá, vĩa hè công cộng sạch nhất thế giới. Ở đây nhà vệ sinh công cộng nhiều và cũng sạch nhất thế giới. Mọi nhân viên hành chính công cộng không những luôn luôn nhã nhặn, nở nụ cười mà còn tận tình đáp ứng quyền lợi người dân. Đi khắp nơi, hầu như không có chen lấn, khạc nhổ, móc túi, xin tiền. Con người tôn trọng yêu thương con người.
Singapore có thu nhập đầu người cao nhất Đông Nam Á, 44.000 đôla / năm, gấp hơn 40 lần mỗi người dân Việt Nam hiện nay, ấy vậy mà họ vẫn nghe theo “Lão Lý”. Đồng tiền là quý, là cần khi thu nhập chính đáng, nhưng phải luôn luôn cảnh giác; đồng tiền có thể tha hóa xã hội, tạo nên bất bình đẳng, cho nên cần luôn đặt giá trị con người và đạo lý làm người lên trên giá trị của đồng tiền. Từ đó đồng tiền sẽ là phương tiện, là công cụ quý của con người, phục vụ chứ không làm chủ con người. Chí lý thay!
Các bạn Singapore thường nói: “Chúng tôi quý ông già Lý, ‘Lão Lý’ của chúng tôi, vì ông không những là Cha đẻ của nước Singapore độc lập, ông còn là Kiến trúc sư của Singapore mới, phồn vinh, sạch sẽ từ trong ra ngoài, một xã hội hài hòa, ổn định, hòa bình, được bạn bè khắp nơi quý trọng, giữa một thế giới đang có nhiều hỗn loạn và khủng hoảng.
Quả thật “Lão Lý” là Nhân tài số 1, trong số Nhân tài loại 1 thời hiện đại của nước Singapore mới. Nhân dân Singapore tinh đời và hạnh phúc thật.
Blog Bùi Tín (VOA)[/align]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-09 00:23:34dzuylynh>
 
CA NHẠC CUỐI TUẦN

 


 
NHẠC CHỦ ĐỀ MÙA THU CÒN MÃI



Dzuylynh , CàNa, CathyLy,Triart, Sông Hương, aB (dmlyn) và dohop cùng các bạn Cộng Tác Viên thân mời Quý Khách đang ghi dấu chân lên Câu Lạc Bộ Tri Âm cùng thưởng thức những ca khúc chủ đề Thu quen thuộc[/align]Những bản tình ca muôn thuở đã là dấu ấn không phai trong tâm thức những tâm hồn mộng mơ một thời Saigon hoa lệ...[/align] [/align]
MÙA THU CHO EM


Ca Sỹ Dzuylynh _ Nhạc và Lời Ngô Thụy Miên

 

[/align]http://www.box.net/shared/51g9a7ix5ej5u1n87tbj
[/align]CHỈ LÀ PHÚT GIAO MÙA[/align] [/align]chỉ là con gió thóang cau mặt hồ[/align]chỉ là hạt sương vỡ trên đại dương [/align]chỉ là mùa thu xào xạc khua lá [/align]chỉ là heo may báo sang mùa...[/align][/align] [/align]mùa thu không đến sớm và chưa bao giờ bỏ đi trong anh,trong em,trong chúng ta  [/align]mùa thu hiện hữu như vòng xoay vũ trụ tứ thời xuân hạ thu đông[/align]mùa thu đến khi có chút nắng hanh, không gian vàng óng như lụa bềnh bồng ru cùng gió nhẹ [/align]chiếc lá cựa mình chao nghiêng bóng đổ trên vạt áo trần gian[/align]lá buông cành theo định luật tạo hóa đến đi tan hợp như anh như em[/align]Gió heo may đang về em có hay...[/align]nghe thân quen như lời tình tự mùa Thu[/align]với trời xanh mây tím, với dòng thi lượn lờ gieo vần trên lá vàng khô[/align]gió đã đến và mùa thu lướt êm đềm trên giòng thời gian bất biến [/align]để rồi đọng lại chút âm thưa sóng sánh cùng cung trầm bỗng tơ đồng [/align]thơ và nhạc giao hòa[/align]như tôi như em [/align]hãy để cho sự hài hòa âm tiết thi ca tấu khúc dạo đầu [/align]như thể duyên và nghiệp[/align]tôi không chuộng sáo ngữ bởi con chữ khắc trên sáo sẽ nhòa nhạt với gió mưa sương tuyết [/align]bởi tiếng sáo thường mang âm sắc thiên thai huyễn hoặc u uẩn như nguyệt âm trường mộng[/align] [/align]chỉ là vần thơ em đã gieo giữa dòng sông nhạc , sóng sánh chênh vênh không buồm nâu không hải đăng không bóng nắng[/align]chỉ là cánh nhạn lưng trời mờ khuất chân mây[/align]chỉ bởi mùa thu đang đến[/align]lá đang vàng và ta đang nghiêng bóng theo gió mùa qua[/align]chỉ là phút giao mùa [/align]như khúc nhạc dạo đầu một biến tấu của trường thi MÙA THU[/align]( dzuylynh )

[/align][/align]


http://www.box.net/shared/xlyc9898g5um3eb6ndfv

Hát và đệm Guitar : YẾN THY _ Violin ,Piano : Dzuylynh


Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-09 03:17:22triart>
Trích đoạn: tn nguyen


Hôm nay cuối tuần , Cà na đại diện người xem  tặng ảnh này, để...lâu lâu cảm ơn một lần [:)] , Ông Tư , dohop. chị Ly và Mr Ec  đã luôn  đều đặn cho người xem thưởng thức  những sáng tác của mình nhé. [sm=----.gif]



Nghệ sĩ  Bướm !...[:)]

[align=left]nên Cà na mang về tặng ông Tư ![:)][8D]
Chúc mọi người một cuối tuần vui !.
[align=center] Cà na
[/align][/align]


Violin ,Piano : Dzuylynh







  

***

NHẠC CHỦ ĐỀ MÙA THU CÒN MÃI

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Tha-Nhu-Giot-Mua-Elvis-Phuong/IW60C9ZA.html






📎 NSDL|Tha nhu gi..opy copy
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0