Diễn Đàn » Thú Tiêu Khiển

Câu Lạc Bộ TRI ÂM 🔒

1.075 trả lời, 180.980 lượt xem — Trang 1 / 36
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-11 18:38:12dzuylynh>



 
[themNhac]http://vnthuquan.net/user/Dzuylynh/audio/nhachieuCLB.mp3[/themNhac]


LỜI THƯA

BQT.DDVNTQ / TTK 

              Cùng các bạn Văn Nghệ Sỹ bốn phương thân mến ,

Khuôn viên Thú Tiêu Khiển, mảnh đất an bình nhất VNTQ ; dưới sự chăm sóc của " quận chúa kỳ hoa dị thảo " VănThiSỹ Tóc Nâu quả thực là nơi không khoan kịp giếng để có đủ nước chiêu trà bồi tiếp tao nhân thi khách. Một đóa hồng cho TN .

Câu Lạc Bộ TRI ÂM _ Cánh hoa Bay từ Vườn Tao Ngộ kính gửi lời chào thân thương nhất đến qúy bằng hữu và anh chị em.
Trong hòai bão được cống hiến niềm đam mê nghệ thuật cùng tâm huyết Bảo tồn tiếng Việt, phụng sự Văn Hóa Văn Nghệ giải trí lành mạnh dưới mái nhà chung Việt Nam Thư Quán...   Câu Lạc Bộ TRI ÂM xin được là một nơi chuyên chở những trực nghiệm về lẽ sống từ sâu thẳm trong tâm thức.

Câu Lạc Bộ TRI ÂM ... xin chân thành cám ơn BQT/VNTQ /TTK đã hoan hỷ cho chúng tôi một góc nhỏ nơi đây để phổ biến những sáng tác dưới mái lều văn nghệ khiêm tốn này . 
Hy vọng trong những ngày tháng tới, CLB TRI ÂM sẽ hân hạnh được tiếp nhận thêm những sáng tác cùng ý kiến xây dựng của anh chị em khắp bốn phương trời cho TRI ÂM sớm trở thành TRI KỶ .

  Thay mặt ACE_CLB TRI ÂM
  
  Thân kính 
  dzuylynh   
                                                       


                                                              http://www.box.net/shared/v6nme4on4i
 
                                                                                        TRI ÂM
 
                         Cuộc đời như áng mây. Ta đàn chim Lạc bầy. Việt Nam Thư quán đến. Cùng tao ngộ hôm nay.
          Mình tao ngộ nơi đây. Chung xây ước mộng đầy. Vỗ đàn buông tiếng hát. Hòa khúc nhạc thơ say.
                                      Nối vòng tay thân ái. Hạnh phúc là nơi đây.
                         Cùng nhau nắm tay kết thành tri âm. Bạn ơi đến đây kết tình tri âm...

                                                           
                                                            
                                                            
                                                            
 
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-09 14:27:18Ct.Ly>
Hôm nay là ngày khai trương cho câu Lạc Bộ Tri Âm

CtLy thương chúc CLB Tri Âm nhiều sự vui vẻ và cùng mọi người vào kết bạn Tri Âm với Câu Lạc bộ nha

Thân




📎 muguets
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-10 08:49:00Phù Vân>
Trích đoạn: Ct.Ly

Hôm nay là ngày khai trương cho câu Lạc Bộ Tri Âm

CtLy thương chúc CLB Tri Âm nhiều sự vui vẻ và cùng mọi người vào kết bạn Tri Âm với Câu Lạc bộ nha

Thân







                                      

Hẳn qúy độc giả còn nhớ nhân vật " Con Thêu " trong truyện ngắn đồng quê CÁ LIA THIA KHẠP DA BÒ của nhà văn Chu sa Lan?
Con Thêu Cathy Ly nay đã là một thiếu nữ xinh đẹp, trắng da dài tóc. 
Sau khi Anh Sáu bỏ đi về nơi gió cát vui kiếp sông hồ, con Thêu từ giả vùng xôi đậu lên Saigon bán bánh mì thịt chuột.  Giọng rao giòn giã và tính tình nhân hậu của Thêu đã được lọt vào đôi mắt xanh của Bà Bầu Show Huyền Băng.
Thêu được dì Huyền Băng nhận làm con nuôi , đổi tên là Thùy Vân và cho vào học trường Nghệ Thuật Sân Khấu
hệ 2 năm.
Tốt nghiệp, Thùy Vân được Đài PhátThanh Phát Ớn tuyển chọn làm sướng ngôn viên và nàng chẳng bao giờ biết anh Sáu nay đã là Đạt !
Cô gái ấy yêu màu tím tha thiết không thua gì nhà thơ Tým Rỵm Thúy Lan của VNTQ...
Nào , các bạn...chúng ta cùng ngồi xuống nghe Công tử Ly tâm sự nhé !
Múi Biển ơi ! lấy thêm cho tỷ mấy cái ghế nhen cưng !
Câu Lạc Bộ hôm nay khai trương đắt khách quá nên chỉ còn Bánh Phồng Tôm thôi, Phù Vân mời các bạn dùng tạm nghen !

                                 TíM MÀU THẠCH THẢO

                                                          Truyện ngắn Huy Lâm _ diễn đọc Cathy Ly


                                            http://www.box.net/shared/ktkkm9z93e3eoythcc0s
0
 
MỪNG NGÀY KHAI TRƯƠNG VƯỜN TRI ÂM
 
Nhân ngày mở cưả TRI ÂM các
Ghé đến đôi vần để hỏi thăm
Chúc nhạc hoà thơ luôn khởi sắc
Tình văn nghệ sĩ mãi thắm đằm
 
Hoa khai mãn diện hương ngan ngát
Tứ tuyệt thành chương đẹp bội phần
Phím rãi đắm say lòng mặc khách
Thơ hoà êm dịu dạ tao nhân
 
Trà thơm môi nhấp hồn thi trỗi
Rượu chuốc men nồng nốt nhạc bay
Bạn hữu năm châu về hội tụ
Thi ca hoạ nhạc được sum vầy
......
 
MỪNG NGÀY KHAI TRƯƠNG hôm nay
Chúc VƯỜN văn nghệ sum vầy TRI ÂM
Ân cần kết chặt tình thâm
Xua tan những vết lăn trầm thời gian
 
Sương Anh 10.06.11
 
 
 
 
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


0
Không biết có ai đọc truyện này chưa, trieuam thì mới đọc nên post lên đây chia sẻ nghen.
Cái tình Tri Âm nó khốn khổ thế ấy [:D]



Tri âm

Tác giả: Phạm Hải Anh
Thể lọai: Truyện ngắn


1. Tri âm

Chuyện Kim - Kiều được kể lại và kể tiếp bằng giọng văn, bằng cách nhìn của một người đàn bà - nhà văn thế kỷ 21. Vẫn những con người ấy, số phận ấy, nhưng dường như lại hoàn toàn khác lạ. Cô Kiều xưa đã làm người đọc rơi nước mắt, cô Kiều nay lại làm người ta đôi khi không nén nổi cười, nhưng để rồi nước mắt lại lặng lẽ chảy ngược vào trong... Những nỗi niềm nhân bản muôn thuở của Nghệ Thuật, của Con Người, song được diễn đạt với một tinh thần văn chương mới, đòi hỏi một lối "tri âm" mới với tác phẩm. Xoá nhoà ranh giới giữa thế giới của nhân vật và thế giới của nhà văn, xoá nhoà khoảng cách hơn 200 năm, xoá nhoà những đường viền khuôn mẫu, ước lệ, Phạm Hải Anh sáng tạo một thế giới riêng của "Tri âm". Với truyện ngắn này, cô không chỉ làm mới lại một cốt truyện kinh điển.
"Đoạn trường sổ rút tên ra
Đoạn trường thơ phải đưa mà trả nhau"
(Truyện Kiều - Nguyễn Du)

Đến hôm qua thì Kiều lại muốn giở cái khăn che đàn. Đàn lên một bản cho hả. Nhưng đã trót thề rồi. Rằng từ rày xin chừa không đàn địch gì cả kẻo lại vận vào thân. Đàn bà con gái, chừng này tuổi mà ở một mình thì chỉ nên gõ mõ tụng kinh, mượn nước cành dương tưới xèo cái tâm sự ngùn ngụt lúc đêm về.

- Em đã nói hết nhẽ rồi. Anh đừng đến nữa.

- Thì mình có làm gì đâu. Chơi một ván cờ thôi mà.

- Vợ anh không thích thế đâu.

- Kệ nó chứ. Chính nó xướng lên việc này cơ mà.

Từ ngày Kiều về đây, Kim Trọng đâm ra nghiện cờ. Bảo đấy là thú chơi tinh thần lành mạnh. Hôm nào mà không làm được ván cờ với bà chị vợ, mặt Kim Trọng thẫn thờ thấy rõ. Cô vợ không nói gì. Nhưng mỗi lần Kim Trọng rủ Kiều đánh cờ thì lại có trẻ con chạy sang, chơi loắng quắng bên cạnh.

Gặp lại nhau, Kim Trọng cầm tay Kiều ngậm ngùi: "Khổ tận đến ngày cam lai rồi!". Lúc ấy ngôn ngữ còn cổ lỗ thế. Bây giờ Trọng cập nhật hơn, không dùng Hán ngữ nữa mà trích dẫn Anh, Mỹ, Nhật. Chả gì cũng hơn hai trăm năm rồi. Hai trăm năm ở chung một mái nhà mà chỉ có rủ cố nhân đánh cờ. Hôm qua Thuý Vân sang thăm Kiều, bảo:

- Chị đi mười lăm năm. Thời gian với anh Thúc, anh Từ, chị cũng sướng, trừ ra vị chi còn lại chỉ hơn mười năm khổ. Thế mà chị hưởng thú đánh cờ với chồng tôi hơn hai trăm năm nay. Quá lãi. Chỉ có tôi dạo đó ngu dại...

Con bé kể ra cũng tốt nhịn. Bọn nhân vật thời nay ở hoàn cảnh nó là đã hăm he tạt axít, mèng nhất cũng đâm đơn ra toà rồi. Có đâu lại để chồng với bà chị cờ quạt ung dung trước mũi suốt mấy trăm năm như thế. Nhưng mà sự thể không thay đổi được nữa rồi. Kiều rơm rớm nước mắt:

- Không phải em đâu. Tại chị...

Chuyện này thì Vân không biết thật. Kim Trọng cũng không biết. Mà Kiều thì ngậm đắng nuốt cay, mình làm mình chịu.

Hôm ấy trời dở mưa dở nắng rất khó chịu. Kiều cáo ốm không tiếp khách. Tú Bà vào: "Dậy trang điểm đi con. Khách đang chờ". "Mẹ cáo lỗi giúp con. Con thấy mệt trong người lắm. Cả chàng Thúc hôm nay con cũng có tiếp được đâu". "Đám này không tiếp không được con ạ. Mà mình lại chẳng được xu nào đâu".

Mặt mụ Tú đau khổ như người bị mất cắp. Mụ đã chịu thế, hẳn ông khách này có thế lực lắm. Nhưng mà không phải.

Ông khách tới bằng cửa sau. Không lòe loẹt sang trọng, không quan dạng hống hách, lại có vẻ hơi lén lút sợ người ta bắt gặp. Kiều chắc chắn mình chưa gặp ông ta bao giờ, nhưng mới nhìn đã cảm thấy vô cùng thân thuộc. Môi ông ta run lên khi gọi tên Kiều: "Nàng. Nàng Kiều!". Tha thiết như với cố nhân bao lâu không gặp. Lại thương như cha gọi con. Mới gặp lần đầu ở chốn đào lý này mà đã nặng lòng với nhau vậy ư ? Ông khách tiến đến sát Kiều, cái nhìn ấy, hơn hai trăm năm Kiều vẫn chưa quên. Mừng vui, bỡ ngỡ, đau đớn, yêu thương, mà lại cả tôn thờ nữa. Kiều hơi co người lại. Ông khách thu tay về, bối rối: "Ta làm nàng e sợ ư? Đúng rồi. Nàng chưa biết ta. Chưa biết rằng ta gần gũi, thân thiết với nàng hơn cả chính nàng nữa. Hoặc là ngược lại. Ta đến đây chỉ để chiêm ngưỡng nàng thôi. Và chia sẻ với nàng nỗi cô đơn cùng cực. Ta biết nàng đau khổ vô cùng". "Quan nhân là ai mà...?". "Đừng gọi ta như vậy. Nàng có thể tin ta. Ta biết nàng từ buổi nàng khóc lóc bên mộ Đạm Tiên. Ta cũng biết cái đêm nàng xé rào sang nhà Kim Trọng, cái lúc nàng giấu dao trong chéo áo định quyên sinh... Ta luôn ở bên nàng, dù nàng không thấy. Nàng ngồi xuống đi. Thế. Hãy để cho ta được ngắm nàng. Trời ơi, ta đâu ngờ nàng lại đẹp đến nhường này".

Ông khách cúi nâng tà áo lụa của Kiều, ấp vào mặt, hít thật sâu. Khi buông tay ra, mắt ông ta dường như ngấn lệ. Kiều bưng cho ông ta chung trà, ướm hỏi: "Thiếp có thể làm gì mua vui cho chàng? Hay để thiếp soạn đàn, gảy khúc Thanh bình điệu". Ông khách cười, khóe miệng cay đắng: "Nàng vẫn nghĩ ta như những người khách khác ư? Đêm qua, có phải nàng đã làm mấy câu thơ thế này không: Vui là vui gượng kẻo là. Ai tri âm đó mặn mà với ai. Thờ ơ gió trúc mưa mai. Ngẩn ngơ trăm mối, dùi mài một thân... Rồi nàng tính nước gá duyên với Thúc Sinh, phải thế không? Bây giờ nàng đã đủ tin ta hiểu nàng chưa?". "Chàng là ai?" "Đừng hỏi nữa. Nàng hãy đàn cho ta nghe đi. Cung đàn Bạc Mệnh mà nàng phổ lúc còn thơ, ta đã so dây, nắn phím cho nàng đấy. Giờ ta muốn tận tai được nghe".

Chưa bao giờ Kiều đàn như vậy. Đàn từ lúc mặt trời đang nắng vụt tối đen, đàn đến khi trăng lên đỏ như máu. Gió ngừng thở. Tiếng đàn nức vạn lời ai oán. Những đóa trà mi ngoài sân nhất loạt nở bung rồi héo quắt. Ông khách nâng mười ngón tay rớm máu của Kiều, khóc: "Ta đã làm khổ nàng". "Chàng có làm gì đâu!" "Nàng không biết. Nhưng ta biết. Biết rằng nàng đã khổ, mà còn khổ nữa. Ta biết mà không làm gì được". "Chuyện gì sẽ xảy đến với thiếp nữa?" "Nàng sẽ bị lửa ghen đày đọa cho dở sống dở chết. Nàng sẽ phải làm tôi mọi cho người ta. Nàng còn bị đem bán trao tay nhiều nữa. Sẽ bị sỉ nhục, đánh đập, lừa lọc. Và chết thê thảm trên sông. Ta sẽ cho nàng số phận khổ nhục như thế đấy. Mà ta còn yêu nàng hơn chính bản thân ta nữa". Những giọt nước mắt đàn ông xuyên buốt mười ngón tay Kiều. Chàng ơi, tại sao yêu nhau lại phải đầy đoạ nhau dường ấy?

Ông khách đã ở lại suốt đêm. Sau này nhớ lại, Kiều không hiểu sao hồi ấy lại lắm nước mắt thế. Đến gần sáng thì Kiều biết ông khách là ai. Kiều tỉ tê bắt đền: "Thiếu gì nghề mà chàng bắt thiếp làm cái nghề ô nhục này?". "Nàng phải đi đến tận cùng sự sỉ nhục thì mới thấm thía lẽ đời. Ta muốn nàng là biểu tượng của cái Đẹp bị dập vùi. Có thế người ta mới cảm thương, nhắc nhớ tới nàng đời đời".

"Đành là thế. Nhưng chàng để thiếp chết khổ chết sở. Chết là hết rồi, người ta có nhắc thế chứ nhắc nữa thiếp cũng có sống mà nghe được đâu. Hay là mình thay đổi đi?". "Cốt truyện của Thanh Tâm Tài Nhân đã thế rồi. Cô Kiều phải chết". "Kệ ông ấy. Chàng đã tạo ra thiếp thì cũng có thể cứu sống thiếp. Thiếp xin chàng. Chẳng gì thì mình đã biết nhau đêm nay, chàng có thể vì thiếp sửa đi tí tẹo.

Cái ông Thanh Tâm ấy chết rồi, chẳng làm gì mình được đâu". Ông khách nhìn Kiều âu yếm: " Vì một đêm nay, ta có thể cho nàng tất cả. Thế nàng muốn kết cục thế nào?". Kiều tính toán: "Thiếp sẽ không chết chứ? Nhảy xuống sông Tiền Đường giữa lúc đêm hôm, nguy hiểm lắm". "Ta sẽ bảo vãi Giác Duyên đợi sẵn ở đấy, tính giờ thật trúng, nàng nhảy xuống là vớt liền. Đảm bảo chỉ hơi bị lạnh tí thôi chứ không chết". "Cho thiếp gặp lại bố me". "Nàng thật là có hiếu. Nàng sẽ được gặp cả song thân.
Ta sẽ để hai cụ vừa khoẻ, vừa minh mẫn y như hồi nàng đi". "Thiếp nghề ngỗng chẳng có. Gặp rồi biết lấy gì nuôi các cụ? Chả nhẽ lại hành nghề lại?". "Nàng không phải đi làm. Vất vả chừng ấy năm là đủ rồi. Ta sẽ chọn người chăm sóc cho cả nàng lẫn song thân. Hay là cho Vương Quan em nàng đỗ làm quan nhé. Nàng còn muốn gì nữa không?".

Kiều bẽn lẽn: "Thiếp chỉ còn một ước nguyện. Hồi ấy đã trót thề bồi...". Ông khách chau mày: "Nàng vẫn nặng tình với Kim Trọng thế sao?". "Thì thiếp cũng muốn gặp, xem người ta có còn giữ lời với mình không. Bao nhiêu năm toàn gặp phường lừa đảo, thiếp mất lòng tin...". "Nàng quên là đã lạy lục nhờ Thuý Vân chắp mối tơ thừa hay sao? Từ bấy đến nay, vợ chồng người ta đã mấy mặt con..." Kiều khóc: "Ra là người ta cũng chóng quên nhỉ. Thiếp cực chẳng đã mới nói thế, chứ người ta nào có bị p uổng gì mà nhận lời ngay được. Rõ là lòng dạ đàn ông nhé". "Thôi đừng khóc nữa. Nước mắt nàng làm ta rối cả ruột. Thế bây giờ cho nàng gặp lại Kim Trọng nhé. Vẫn chung tình như xưa nhé. Ta sẽ bảo chính Thuý Vân tự nguyện nhường chồng để nàng khỏi mang tiếng nhé. Rồi thì con đàn cháu lũ, nàng muốn bao nhiêu với Kim Trọng cũng có. Tùy nàng hết đấy".

Kiều băn khoăn: "Thế thì thành ra chị tranh chồng của em à? Thôi thiếp chả làm cái việc thất đức ấy. Thiếp chỉ muốn gặp lại người ta thôi. Miễn là người ta còn yêu thương mình là đủ". "Nàng muốn thế cũng được. Kim Trọng sống với Thuý Vân nhưng trong lòng chỉ có nàng thôi. Gặp nhau xong rồi thì nàng muốn gì nữa?". Kiều ngẫm nghĩ: "Thiếp chán cảnh long đong lắm rồi. Gặp rồi thì ở luôn với nhau cho nó tiện. Chứ ngần này tuổi đầu, lại đi tìm quan hệ khác, chả biết nó ra làm sao".

Ông khách bóp trán: "Kể ra nàng ở với Kim Trọng thì tiện thật. Nhưng mà xoàng lắm. Đàn bà mà chồng con yên ấm là tẻ nhạt ngay, mà nhan sắc thì phai tàn. Nàng đã phi thường như thế, lẽ nào cam chịu một kết cục tầm thường. Lấy chồng, có con thì đần như Thuý Vân cũng làm được... Hay là thế này. Ta sẽ để cho nàng làm bạn tri âm với Kim Trọng. Vẫn yêu nhau, gần bên nhau suốt cuộc đời, nhưng mãi mãi không có được nhau. Những dằn vặt ngọt ngào. Thú đau thương.Thế mới gọi là lãng mạn. Nàng có chịu được thế không?". Kiều quỳ xuống: "Thiếp xin đa tạ tri âm".

Ông khách ra về. Để lại tấm danh thiếp. Họ Nguyễn. Đấy là lần duy nhất hai người gặp nhau. Kiều vĩnh viễn chôn sâu bí mật ấy, sợ ông khách mang tiếng hủ hoá với nhân vật.

Kết cục là Kiều cứ phải đánh cờ mãi với Kim Trọng. Suốt hơn hai thế kỷ, mà sẽ còn đánh nữa. Ông khách mất đã từ lâu. Bây giờ Kiều đành phải sống đời mình đã chọn. Chẳng nì nèo thay đổi gì được. Nhìn sang đời các nhân vật nữ xung quanh mà phát thèm. Chúng nó đi nhảy, đi tắm hơi, hôn hít, làm tình, bồ bịch, đánh ghen loạn xạ, khóc lóc tự tử mùi mẫn. Đã đành là chúng nó chẳng nổi tiếng thục nữ chí cao, nhưng mà giá Kiều có thể chọn lại.

Chuông cửa reo. Kiều thong thả châm điếu thuốc. Chả làm gì mà vội. Còn ai vào đấy nữa. Chắc chắn là Kim Trọng lù khù sang rủ đánh cờ.

( sưu tầm)

[themNhac]http://www.nhaccuatui.com/m/ElGKs07OMd[/themNhac]


0
Cám ơn anh Tư , anh SH, bé đôhộp và mọi người trong VTN !
Nhân ngày khai trương CLB Tri Âm TG  gửi tới mọi người tấm thiệp hoa chúc mừng !
Mong  CLB TA ngày càng đông bạn bè thi hữu ghé thăm giao lưu sinh hoạt!
Chúc cho tình cảm của mọi người trong CLB luôn thân thiết gắn kết như gia đình!

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-13 09:52:02trieuam>
Bố Lynh khoái làm Kim Trọng koi chừng có ngày phù mỏ mà hỏng hỉu tại sao nha.

[sm=blinking.gif]Kiều Tri Âm và ông Tư Kim Trọng [sm=blinking.gif]

Tri Âm đẹp tợ nàng Kiều
Long đong ba bận lắm điều đớn đau
Ông Tư nhiều chuyện đa sầu
Leo rào đạp giậu vườn sau ... đánh cờ. [:D]

Đêm khuya một cuộc cờ người [sm=104.gif]
Ông nhào ông nặn ông thời lên mây
Địa đàng mấy chốn mà say
Ông xin Thượng Đế chốn này ... mà yêu

Yêu trà yêu rượu yêu cây
Yêu thơ yêu nhạc đó đây người về
Tri Âm một chốn đề huề
Nàng Kiều khoe sắc, lối về ai quên

Khi nào tỉnh giấc một phen
Nàng đà đâu mất mới bèn thở than
Thương cho mây trắng ngỡ ngàng
Tưởng rằng ổng bệnh, thuốc thang đêm ngày [sm=laugh3.gif][sm=z_stretcher.gif]



Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


0
Góp với bố Lynh một bài thơ cũ về người tri âm

Tạ người tri âm

Như hiện hữu như trầm loang mộ khúc
Đời theo ta như bản án vô hình
Ta cột ta vào vạn nỗi phiêu linh
Để thảng thốt : " Này, góc đời đi lạc !"

Giữa vụ trũ ai gieo buồn man mác
Sầu thiên thu giăng thác đổ mưa nguồn
Khiến mây chiều một đôi chút luyến thương
Quàng núi tím dáng thanh cao trầm mặc.

Như thế thôi, chỉ một vài khoảnh khắc
Bắt hụt nhau và nhận lấy nụ cười
Ta thấy ta, một chút của loài người
Trong ảnh ảo của đôi vần cảm tác.

Người còn đi, bước đường dài phiêu bạt
Những vần mơ sẽ ướp mật cho đời
Như thế đấy, đôi khoảnh khắc thảnh thơi
Nhỏ nhoi lắm, ai mong cầu có được?

TA100318
(Triều Âm 18/03/2010)

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-13 03:51:04trieuam>
Ráng nặn vài vần dán lên bụng nàng Kiều tặng bố Lynh nè
Lâu rùi hong có chơi với nàng thơ, thành ra bố Lynh cứ coi như đây là quà từ tấm lòng của Trầm nhi nhé ( được làm khi bụng đói [:D] giờ mần xong rồi, đi kím gì ăn đây à [;)])


LỬNG KHÚC NGUYỆT CẦM






Trăng khuya nay có buồn vương kinh khổ
Leo dốc đời mấy độ thuỷ triều lên
Người có nghe lời mộ khúc ưu phiền
Vang vang đó giữa rừng xưa thinh lặng

Lời tình kinh chìm trong lòng biển mặn
Cơn sóng ngầm nay mấy độ trào dâng
Dâng lên cao hoá thành ngọn sóng thần
Đạp đổ hết thế gian này sân hận

Quàng câu thơ, trăng không còn buồn giận
Chỉ lững lờ giữa mặc định không gian
Lời yêu thương chẳng còn chút buộc ràng
Nên sóng cũng ngẩn ngơ đời thương tiếc

Chập chùng xa trên từng con sóng biếc
Mảnh linh hồn trôi dạt đến nơi nao
Tìm cho nhau một giòng suối ngọt ngào
Chốn bình an giữa bon chen nhân thế

Đêm về khuya đêm càng thêm quạnh quẽ
Vọng âm nào cho góc trái nhói đau
Cung đàn xưa người gảy khúc tình sầu
Nên lạ lẫm khi niềm vui đến vội

Dáng thanh linh đêm dài ra đến tội
Trăng vô hồn nay le lói rừng khuya
Linh hồn nhỏ theo con sóng sẻ chia
Trôi đi mãi về phương xa bất tận

Người ngồi đây buồn vui đều đón nhận
Phổ khúc sầu gởi tình gió mang đi
Nhân thế ơi, một mai đây thế tận
Ai nhớ rằng huyền sử xưa còn ghi....

khúc nguyệt cầm dang dở
Quyển tình kinh chép mãi chẳng xong
Ta làm ma nhỏ long nhong
Trôi về viễn kiếp huyễn mông đời người
.


Triều Âm 13.06.2011

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


0
bé Trầm thấy cái này hay lắm, nhất là dành cho mấy ông khoái đu dây điện, phát sáng ra những cái ai - đìa rất loạ [:D]

Tranh bằng dây điện của Sonny Rolle




Sonny Rolle là một họa sĩ người đảo Rhode. Chất liệu của anh ngoài những cây cọ và giá vẽ còn có thêm những cọng dây điện. Các tác phẩm trông giống như một nùi dây điện, thế nhưng vẫn có hồn một cách ngạc nhiên




















Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-13 12:34:22SongHuong>
Trích đoạn: SuongAnh

 
MỪNG NGÀY KHAI TRƯƠNG VƯỜN TRI ÂM
 
Nhân ngày mở cưả TRI ÂM các
Ghé đến đôi vần để hỏi thăm
Chúc nhạc hoà thơ luôn khởi sắc
Tình văn nghệ sĩ mãi thắm đằm
 
Hoa khai mãn diện hương ngan ngát
Tứ tuyệt thành chương đẹp bội phần
Phím rãi đắm say lòng mặc khách
Thơ hoà êm dịu dạ tao nhân
 
Trà thơm môi nhấp hồn thi trỗi
Rượu chuốc men nồng nốt nhạc bay
Bạn hữu năm châu về hội tụ
Thi ca hoạ nhạc được sum vầy
......
 
MỪNG NGÀY KHAI TRƯƠNG hôm nay
Chúc VƯỜN văn nghệ sum vầy TRI ÂM
Ân cần kết chặt tình thâm
Xua tan những vết lăn trầm thời gian
 
Sương Anh 10.06.11
 
 
 
 




Sông Hương chúc mừng Sương Anh đến với CLB Tri âm và đề thơ tặng.


MỪNG SƯƠNG ANH GHÉ THĂM VƯỜN TRI ÂM
 
Chào bạn về thăm quán Tri âm
Vần thơ trao tặng dạ ân cần
Lẵng hoa thêm nặng tình thi hữu
Mới gặp... mà sao... tựa cố nhân
 
Vẫn biết tình thơ như khói sương
Mà lòng ta trải gởi muôn phương
Trao ai một đoá hồng nhung nhỏ
Rãi xuống cung đàn... tơ vấn vương
 
Rượu sánh tràn ly hương ngát say
Trà thơm đãi khách mộng đong đầy
Mai sau đời có về muôn ngã
Đừng để chút tình như... gió bay
..............................

Mừng người ghé quán hôm nay
Vần thơ như nốt nhạc say cung trầm
Nụ hồng thắt nghĩa TRI ÂM
Đừng quên dẫu có thăng trầm thời gian
 
Huế 13/6/2011
Sông Hương
 
 
 
 
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
0
 
Bướm Vàng Đậu Ngọn Mù U 

 Truyện ngắn
Tác giả: Ấu Tím
Diễn đọc: Mỹ Hạnh & Dzuylynh




http://www.box.net/shared/lxbciipxqfib89e3rfui

 
0
 
 
GIAI ĐIỆU XUÂN VỀ

Thơ: CaNaNguyễn 
Diễn ngâm: Dzuylynh
 
 
Một nửa mùa xuân của riêng anh
Bướm chao én liệng nắng trong lành
Một nửa mùa xuân của riêng anh
Lụa xanh lộc biếc trổ trên cành
Anh cổ thụ vươn cao nhành tân tạo
Đợi đào em hoa nở nụ mãn khai
Mùa xuân, mùa của cả vũ trụ say
Nên chút nắng cũng làm anh ngây ngất
Mùa xuân tình yêu em có thật
Đất trời như tẩm mật ngọt thơ anh
Mùa xuân... mùa hy vọng màu xanh
Nên mắt biếc nhìn anh hiền quá đỗi
Nghe trong anh lòng lặng thầm bối rối...
Bởi màu môi em rực rỡ cả Mùa Xuân !
 
 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-14 05:02:32triart>
Bố Lynh khoái làm Kim Trọng koi chừng có ngày phù mỏ mà hỏng hỉu tại sao nha.

Kiều Tri Âm và ông Tư Kim Trọng


       Con Ma nhỏ ui,Anh Tư Vô thường và con Ma nhỏ chứ hỏng phải Ong tư Kim Trọng ,Ong Tư nói dzậy nà sợ lun ConManho :





***










          
📎 1conmanhovaATVT|1 Chuongnguyenhonai|1 GIAOTINHTRIAM
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-14 22:36:34Ct.Ly>
 
                            THIỀN CA
 
                                                          


 


                                                                                               VÔ THƯỜNG


 

                                                                                                 Sáng Tác & Trình Bày : Dzuylynh


 


                                  http://www.box.net/shared/io802dstfgulluxmcsie
                                                                                                        

                                              
                                                                                          
                                                                                 
                                                                                                  
                                       
                                         
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-15 17:00:52dzuylynh>
 
 
 
 

HOA DUYÊN
 
thơ : Ngã du Tử_phổ nhạc & trình bày : Dzuylynh
 
 
mây nước quê người chân bước qua
một vùng xanh ngát đến xa xa
chiều nghiêng vóc ngọc đôi bờ gọi
mây trắng về đâu...chợt nhớ nhà
 
nhiệm mầu hoa nở bên bờ cỏ
thanh thản làm sao một đóa vàng
dìu dịu làn hương vương trước gió
dặt dè từng bước rất nhặt khoan
 
nhởn nhơ bước nhỏ dăm vòng lượn
mất hút vào không một dấu nhòa
sợi nắng cuối ngày giăng giăng lụa
đọng lại ân tình trên cánh hoa
 
ngẩn ngơ một đóa hiền như ngọc
khép nép bên đời đứng lặng yên
thỉnh thỏang đùa vui cùng gío nhẹ
tặng người tôi gọi đóa Hoa Duyên...
 
 
SaigonNgãduTử.ThảovânAmvôthườngDzuylynh_June.14.2011
 
 
Cung Điệu Phù Trầm 
0
Tình cờ lượm được bài này, SH cảm nhận bài viết đây tính nhân văn, gởi lên đây cho bà con xem.

Bữa Tiệc Đêm Trong Nhà Vệ Sinh

Chị là Oshin – người giúp việc nhà cho một ông chủ ngoại ngũ tuần, rất giàu có. Đêm xuống, xong việc, vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn..

Hôm ấy, chủ nhà có lễ lớn, mời rất nhiều bạn bè quan khách đến dự tiệc đêm. Ông chủ bảo : "Hôm nay việc nhiều, chị có thể về muộn hơn không?". "Thưa được ạ, có điều đứa con trai nhỏ quá, ở nhà tối một mình lâu sẽ sợ hãi". Ông chủ ân cần:" Vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé".

Chị mang theo con trai đến. Đi đường nói với nó rằng :" Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm". Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ! Vả lại, chị cũng không muốn cho trí tuệ non nớt của nó phải sớm hiểu sự khác biệt giữa người giàu kẻ nghèo. Chị âm thầm mua 2 chiếc xúc xích.

Khách khứa đến mỗi lúc mỗi đông. Ai cũng lịch sự. Ngôi nhà rộng và tráng lệ… Nhiều người tham quan, đi lại, trò chuyện. Chị rất bận không thường xuyên để mắt được đến đứa con nhếch nhác của mình. Chị sợ hình ảnh nó làm hỏng buổi lễ của mọi người. Cuối cùng chị cũng tìm ra được cách : "đưa nó vào ngồi trong phòng vệ sinh của chủ"… đó có vẻ như là nơi yên tĩnh và không ai dùng tới trong buổi tiệc đêm nay.
Đặt 2 miếng xúc xích vừa mua để vào chiếc đĩa sứ, chị cố lấy giọng vui vẻ nói với Con :" Đây là phòng dành riêng cho con đấy, nào tiệc đêm bắt đầu!" Chị dặn con cứ ngồi yên trong đó đợi chị đón về. Thằng bé nhìn "căn phòng dành cho nó" thật sạch sẽ thơm tho, đẹp đẽ quá mức mà chưa từng được biết. Nó thích thú vô cùng, ngồi xuống sàn, bắt đầu ăn xúc xích được đặt trên bàn đá có gương, và âm ư hát… tự mừng cho mình.

Tiệc đêm bắt đầu. Người chủ nhà nhớ đến con trai chị, gặp chị đang trong bếp hỏi. Chị trả lời ấp úng:" Không biết nó đã chạy đi đằng nào…". Ông chủ nhìn chị làm thuê như có vẻ giấu diếm khó nói. Ông lặng lẽ đi tìm… Qua phòng vệ sinh thấy tiếng trẻ con hát vọng ra, ông mở cửa, ngây người: "Cháu nấp ở đây làm gì ? Cháu biết đây là chỗ nào không ?" Thằng bé hồ hởi : "Đây là phòng ông chủ nhà dành riêng cho cháu dự tiệc đêm, mẹ cháu bảo thế, nhưng cháu muốn có ai cùng với cháu ngồi đây cùng ăn cơ!"

Ông chủ nhà thấy sống mũi mình cay xè, cố kìm nước mắt chảy ra, ông đã rõ tất cả, nhẹ nhàng ngồi xuống nói ấm áp: "Con hãy đợi ta nhé". Rồi ông quay lại bàn tiệc nói với mọi người hãy tự nhiên vui vẻ, còn ông sẽ bận tiếp một người khác đặc biệt của buổi tối hôm nay. Ông để một chút thức ăn trên cái đĩa to, và mang xuống phòng vệ sinh. Ông gõ cửa phòng lịch sự… Thằng bé mở cửa… Ông bước vào: "Nào chúng ta cùng ăn tiệc trong căn phòng tuyệt vời này nhé".


Thằng bé vui sướng lắm. Hai người ngồi xuống sàn vừa ăn ngon lành vừa chuyện trò rả rích, lại còn cùng nhau nghêu ngao hát nữa chứ… Mọi người cũng đã biết. Liên tục có khách đến ân cần gõ cửa phòng vệ sinh, chào hỏi hai người rất lịch sự và chúc họ ngon miệng, thậm chí nhiều người cùng ngồi xuống sàn hát những bài hát vui của trẻ nhỏ… Tất cả đều thật chân thành, ấm áp!

Nhiều năm tháng qua đi… Cậu bé đã rất thành đạt, trở nên giàu có, vươn lên tầng lớp thượng lưu trong xã hội. Nhưng không bao giờ quên giúp đỡ những người nghèo khó chăm chỉ. Một điều quan trọng đã hình thành trong nhân cách của anh: Ông chủ nhà năm xưa đã vô cùng nhân ái và cẩn trọng bảo vệ tình cảm và sự tự tôn của một đứa bé 5 tuổi như thế nào.

Sưu tầm.
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-15 01:05:06triart>
 

 Nhân" NGÀY CỦA CHA" triart chia sẽ với các bạn lòng Thành Kính tỏ ơn-tưởng niệm

 KÍNH DÂNG ĐẾN QUÝ CHA





📎 1phututinhtham|1NhuthelacongCha
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
Nhân" NGÀY CỦA CHA" triart chia sẽ với các bạn lòng Thành Kính tỏ ơn-tưởng niệm

 KÍNH DÂNG ĐẾN QUÝ CHA



Cà Na cũng góp thêm bức ảnh này vào Ngày của Cha để nhớ đến người Cha kiêu hùng của mình




I  LOVE YOU,  DADDY  !!!

"   Con Thiên Nga nhỏ "
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-15 09:16:44Ct.Ly>
 
 
LÂM NGỐ
TIẾP THEO
 
PHẦN 1+2 _ CHƯƠNG HAI
 
 
Nguyên tác : FORREST GUMP
Tác giả : Winston Groom_ Chuyển ngữ : dohop_ diễn đọc Dzuylynh

Hàng triệu ấn bản tiếng
Anh đã được bán sạch sẽ!
 


Bóng chày = baseball
 
Gáo = Ông Gáo, Mister Bryant. Có thể ông Gao là viện phó hay viện trưởng hay huấn luyện viên túc cầu của một trường Đại Học nổi tiếng, ngưỡng mộ tài chơi banh của Ngô Lâm. Ông Gáo khoái Ngô Lâm gọi ông ta là “Gấu”.
 
Nủ-Ướt = Nữu Ước, Thành Phố New York của Hoa Kỳ
 
Phố-Mã-Tà = Flomaton, tên một thành phố nhỏ ở Hoa Kỳ


v.v... Nhấn ở đây để đến trang chú thích






Lâm và Duyên ngày còn nhỏ

(Phần 1, Chương 2) 
 
 Buổi tiệc dành cho đội túc cầu Toàn Tiểu Bang sẻ đượt tổ chức tại một phố nhỏ tên là Phố-mã-tà, ông Té nói là để “thay đổi bầu không khí” và  đi qua mấy đường rày se lửa là tới.  Chúng tui đi bằng se buýt – có khoản 5, 6 đứa tụi tui là ngừi trong vùng mà được giải thưởng – và tụi tui được điệu lên xe tới Phố-mả-tà. Khoản 1, 2 tiếng nửa chúng tui mới tới nơi mà chiếc se buýt hổng có phòng L., tức là chổ để… đái, mà tui đã uốn 2 ly nước đá nhận trước khi đi, bởi dậy mà khi tới Phố-mả-tà tui thiệc sự là đã góa mắc đái.

Tiệc được làm tại một giảng đường của Trường Trung Học Phố-mả-tà, và khi tụi tui dô trỏng rồi, tui dà mấy thằng nửa đi kiếm phòng L.. Hổng hiểu sao, khi tui kéo phẹc-ma-tuya quần xuống, cái đồ kéo dính dô cái vạt áo xơ-mi nên hổng kéo nó suống được. Sau nhiều lần thử giúp tui, một thằng tốt bụng của một trường khác (là đối thủ của tụi tui) chạy ra ngoài kiêu ông Té, rồi ông Té vô phòng L. cùng dới 2 tên khủng bố. Một trong hai tên khủng bố nó là cắch duy nhức để mà kéo phẹc-ma-tuya xuống là xé nó ra làm hai. Lúc này, ông huấng liện diên, ông Té chống nặnh rồi nói, “bộ hai anh nghỉ là tui sẽ cho cậu ta ra bàng tiệc dới cái phẹc-ma-tuya mở banh khoai lang khoai mì ra ngoài hay sao? Hai anh có biết là mọi ngừi sẻ có cái cảm nghỉ thế nào dìa đội banh của chúng ta hông?”  Rồi ổng quay dìa phía tui và nói, “Lâm, chắc là em chịu khó nín tè cho tới khi xong tiệc nha, rồi chúng tui sẽ tìm cách mở phẹc-ma-tuya cho em – Em thấy được chứ?”  Và tui gật đầu, bởi dì tui hổng biết làm cắch nào khác, nhưng tui tưởng tượng ra được là tui sẻ có một buổi tối rất dài, dài lắm.

Khi tụi tui ra ngoài và đi tới giảng đường có cả hàng triệu ngừi đang ngồi ở bàn, nói cười và vổ tăy khi chúng tui bướt ra. Tụi tui được sếp vô một cái bàn dài trên sân khấu trước mặc mội ngừi, dà nhửng dì tui sợ nhức dìa buổi tối dài đăn đẳn đả trở thành hiện thực… Có vẻ như là ai ai củng đứng dậy phác biểu – ngay cả mấy anh chị bồi bàn, và cái ông gác cổng củng phác biểu.  Tui ước gì có má tui ở đây, bởi vì má có thể giúp tui, nhưng bây giờ má đang ở nhà vì bị cúm.  Rồi cuối cùng củng tới lúc chúng tui được trao giải thưởng, đó là những trái banh cà na óng ánh như vàng 18 ka-ra, và khi tên của tụi tui được kiêu, tụi tui thêo thông lệ là tiến đến mi-cờ-rô để nói “cám ơn,” nhưng ngừi ta củng nói nếu ai muốn nói gì thiêm thì nói, và nhớ là nói ngắng gọn để chúng tui có thể ra khỏi giảng đường trước khi thế kỹ này chấm dứt.

Hầu hết mọi ngừi đả nhận được phần thưởng và nói “cám ơn,” rồi tới phiên tui. Ai đó ở mi-cờ-rô kêu “Ngô Lâm,” hổng biết tui nói cho bạn nge chưa, tui họ Ngô, tui đứng dậy rồi tiến tới và ngừi ta trao giải thưởng cho tui. Tui ghé dô mi-cờ-rô rồi nói, “Cám ơn quý dị”, rồi mọi ngừi bắt đầu reo dui om xòm, dổ tay thật lớn và tất cả cùng đứng dậy. Tui nghỉ là ai đó đả nói trước dới họ là tui thuộc loại hơi ngố ngố hay sao đó cho nên ngừi ta đặc biệt tử tế dới tui.  Nhưng tui quá đổi ngạc nhiên trước tấm lòng tốt của mọi ngừi, tui hổng biết phải làm sao, cho nên tui cứ đứng đực mặt ở đó. Rồi ai cũng im lặng chờ nge tui nói, cái ông coi cái mi-cờ-rô mới bước tới hỏi tui muốn nói gì thêm hông. Và tui nói, “Tui phải đi đái.”

Mọi ngừi dà quang khắch hổng nói gì hết trong một lúc, rồi họ bắc đầu nhìn nhau, rồi họ thì thầm nho nhỏ gì đó, rồi ông Té lên sân khấu vịn tay tui rồi dìu tui dìa chổ ngồi. Thời gian còn lại của buổi tiệt, ông Té phải liếc nhìn tui luôn, nhưng ngay sau khi bửa tiệc chấm dức, ông Té dà hai tên khủng bố đưa tui lại phòng tắm và xé banh cái phẹc-ma-tuya guần giùm tui, phải nói là tui làm được một xô đầy luôn!

“Lâm,” huấn liệng diên Té nói sau khi tui tè xong, “tui phải công nhận là em có cách nói chuyện có duyên khác thường thiệc!”

Và năm kế tiếp hổng có dì đặt biệt lắm, ngọai trừ ai đó tung ra lời đồn là có một thằng ngố trong đội túc cầu Toàn Tiểu Bang cho nên có một đống thơ gửi tới tui từ khắp nơi trong nước. Má gom hết mấy lá thơ lại rồi đóng và dán lại trong một cuốn an-bum thiệt bự.  Một hôm, có một gói gòa gửi tới tui từ Thành Phố Nủ Ướt trong đó có một trái banh chầy hay banh bết-xờ-bô gì đó chính hiệu con nai vàng của đội banh chầy Thành Phố Nủ-Ướt, tòan bộ cầu thủ trong đội banh chày nổi tiếng của Mẻo này ký tên dô trái banh và tặng tui. Đó là đìu quý nhức xảy ra cho tui từ trước tới bây giờ!  Tui quý trái banh đó như là một thỏi vàng ròng, cho tới một hôm khi tui tung banh chơi ở trong sân nhà thì có một con chó thiệt là bự phóng tới chụp trái banh từ trên không rồi gặm và nhai trái banh thiệc ngon lằnh. Nhửng chiện giống như dậy luôn xảy ta dới tui.


Một hôm, huấng liện diên Té kiêu tui rồi đưa tui đến văng phòng hiệu trưởng.  Trong phòn có một ông từ trường Đại học, ổng bắc tay tui rồi hỏi tui có bao dờ nghỉ đến chiện chơi túc cầu ở đại học không. Ổng nói là ngừi ta đả “theo dỏi” tui trong xuốc thời giang qua.  Tui lắt đầu, bởi dì tui đả hổng nghỉ đến chiện đó.

Ai củng có vẻ kính nể ông này, ai củng cúi đầu, khúm núm dạ thưa, kiêu ổng là “Ông Gáo.” Nhưng ông Gáo biểu tui cứ kiêu ổng là “Gấu,” mà tui nghỉ là cái tên này tức cười thiệc, ngọai trừ là tui công nhậng ổng có phần nào giống con gấu. Ông Té cho biết là tui hổng phải là học sinh thông minh nhức, nhưng mà ông Gấu nói là ổng sẽ có cách giúp tui đặc biệc trong việc học ở đại học, bởi dì hầu hết mấy cầu thủ đang chơi cho đội banh của trường đại học cũng hổng có thông minh hơn tui nhiều. Một tuần sau, ngừi ta cho tui làm một bài tét dới nhửng câu hỏi hóc búa hóc kiềm gì đó tui chưa hề thấy bao giờ. Sau một hồi ngồi dới bài tét tui thấy buồn ngủ nên ngủ luôn hổng làm thêm câu nào nửa.

Hai ngày sao, ông Gấu tới trường nửa và tui được mời tới văng phòng hiệu trưởng cùng dới huấn liện diên, ông Té.  Mặt ông Gấu thiệc là bí xị thê thảm thiết, nhưng ổng vẫn nói chuyện nhẹ nhàng dà tử tế; ông Gấu hỏi tui có phải tui đả cố gắng hết cở trong cái tét đó không. Tui gậc đầu, ông hiệu trưởng trợn mắt nhìn tui, rồi ông Gấu nói, “Thôi thì… Thật đáng tiếc, bởi vì điểm của bài tét có vẻ cho chúng ta biết là cậu học sinh này thực sự ngốc.”

Lúc này ông hiệu trưởng gậc gù, còn huấn liệng diên Té thì đứng đó với hai bàn tay đút trong túi quần với khuôn mặt buồn thê thảm. Có vẻ như là tui hổng còn triển vọng chơi banh ở đại học.

Cái sự thậc là tui quá ngố để được chơi trong đội banh của đại học có vẻ hổng làm cho Quân đội Mỹ nể tui lắm. Năm đó là năm cuối của trung học và khi tới mùa xuân những học sinh khác điều tốt nghiệp. Dù sao, ngừi ta củng cho tui lên bục đứng, họ còn cho tui vận áo dài đen tốt nghiệp nửa. Ông hiệu trưởng thông báo đến mọi ngừi là nhà trường sẻ tặng cho tui một chứng chỉ “đặc biệt”.  Tui tiến tới mi-cờ-rô, hai tên khủng bố cùng đứng dậy đi với tui – tui đoán là để đề phòng tui phác biểu bậy bạ như lần ở hội trường giải túc cầu Toàn Tiểu Bang. Má tui ngồi ở hàng ghế đầu trong đám quan khách, má đang khóc và đang vẩy tay, tui rất cảm động và vui, như là tui đã thiệc sự đạt được điều gì đó.


 
Nhưng cuối cùng, khi tui dìa nhà rồi, tui mới hiểu rỏ hơn được những giọt nước mắt của má và nỗi buồn lo của mọi ngừi, của ông Gấu, ông hiệu trưởng, ông Té và ngay cả hai tên khủng bố. Có một lá thư gửi từ quân đội bỉu tui phải báo cáo dới cơ quang tổng động hòn hay động viên hay con khỉ gì đó. Tui thực sự hổng rỏ cách mánh mung chạy chọt, nhưng má có chạy chọt – đó là năm Mậu Thân Mậu Khỉ gì đó (1968), và có đủ thứ cách mánh mun chạy chọt đả sảy ra.

Má đưa tui một lá thơ từ ông hiệu trưởng để cho tui đưa lại cho cái đám động hòn, nhưng hổng hiểu sao tui làm mấc cái lá thơ đó trên đường tới chỗ gi tên dô quân đội.  Chổ đó là một chổ điên khùng. Có mấy tên da xạm màu bận đồ lính la hét mọi ngừi và phân chia mọi ngừi ra làm mấy đám. Tụi tui đang đứng ở đó và một tên lính bước tới rồi ré lên, “Nge đây, tui muốn phân nửa mấy anh goa bên đó, phân nửa qua bên đây, rồi phân nửa còn lại đứng yên tại chổ!”  Ai củng bị đẩy qua ủi lại, ai củng lúng túng hết và ngay cả tui củng đoán được cái tên lính này là một tên đại ngốc.

Ngừi ta đưa tui dô một phòng rồi bắc xếp hàng rồi kêu tụi tui cởi hết đồ ra. Tui hổng ham chiện đó, nhưng mấy ngừi khác điều cởi hết quần áo nên bởi thế tui củng phải làm theo. Họ nhìn tụi tui ở đủ chổ - mắc, mủi, miệng, tai – dà xem luôn của gúy và những chỗ kính. Tới một lúc, họ kiêu tui, “Khum ngừi xuống,” và khi tui đang cúi ngừi xuống, ai đó bất thình lình chọt một ngón tay dô ngay lỗ Đ. cuả tui.

Đúng dậy!

Tui goăy ngừi rồi tóm cái tên mất dạy đó rồi dọng cho nó một cú từ dưới cằm. Bấc thình lình, mọi chuyện trở nên ồn ào dà lộn sộn. Một đám ngừi xông tới nhảy đè lên ngừi tui. Nhưng mà tui đã quá quen dới cái trò chơi này. Tui hấc cả đám dăng ra hết rồi tui chạy ra cửa.  Khi tui dìa đến nhà và kể cho má nghe chuyện gì đả xảy ra, má buồn lắm, nhưng rồi má nói, “Lâm, con đừng lo nghỉ, mọi chiện rồi sẻ êm suôi thôi.”
 
Hàng triệu ấn bản tiếng Anh đã được bán sạch sẽ!


Bình và Chi = Bonnie và Clyde,  hai nhân vật trong phim cướp Ngô Lâm xem cùng với Duyên.

Phượng = Miss French, một cô gái ở trọ nhà của Ngô Lâm trong tuần lễ Lâm bị bắt quân dịch.


v.v... Nhấn ở đây để đến trang chú thích 

(Phần 2, Chương 2)

Còn lâu mới êm suôi. Tuần xau, một chiếc xe thùng lết bánh dô con đường nhà tụi tui rồi một đám lính mặc đồ ra trận dới mấy cái nón cối bóng lưởn tràn tới cửa nhà, và họ muốn gặp tui.  Tui đang trốn trong phòng, nhưng Má tới gặp tui rồi nói là mấy ngừi đó chỉ muốn cho tui góa giang đến đơn dị tổng động hòn hay động viên gì đó. Trên đường đi tới chỗ động hòn, mấy ngừi này canh chừng tui kỷ lắm, giống như là tui là một thằng điên dậy.

Họ đưa tui tới một cái cửa nhỏ dẩn đến một văn phòng thiệt bự nơi đó có một ông lớn tuổi mặc quân phục bóng như chiếc dày và ổng củng nhìn tui rất kỷ. Ngừi ta kiêu tui ngồi xuốn rồi thảy cho tui một cái bài tét, mặc dù cái tét này dể thấy mù nội nếu xo dới cái tét mà tui phải làm ở trường để xin dô đá banh ở đại học, nó củng hổng có dể như ăn cơm bửa.

Khi tui làm xong, ngừi ta đưa tui goa một phòng khác trong đó có 4, 5 tên đang ngồi tại một cái bàn dài bắc đầu hỏi tui mấy câu hỏi, họ chiền nhau tờ giấy, có lẻ là bài tét mà tui đả làm. Song rồi mấy tên đó chụm đầu lại nói dới nhau cái gì đó mà khi nói chiện xong, một trong mấy tên đó ký tên lên một tờ giấy rồi đưa lại cho tui.  Khi tui đem tờ giấy đó dìa nhà, Má đọc rồi má bắc đầu nắm tóc má mà kéo lên rồi khóc hu hu, “Con xin tạ ơn Chúa,” bởi dì trên tờ giấy có con dấu “TẠM HOẢN” quân dịt, dà dới lý gio tui đúng là ngốc như đinh ốc.

Có một chiện củng xảy ra vào cái tuần đó và là một biến cố lớn trong đời tui. Có một cô gái ở trọ nhà tui, cổ làm nhân diên trực máy cho một tổng đài điện thoại không xa. Tên của cổ là cô Phượng. Cô Phượng rất đẹp, dể thương và ít nói, nhưng một buổi tối trời thật oi bứt, rồi có xấm chớp và mưa dông gió, cô Phượng lú đầu ra khỏi cửa phòng khi tui đi ngan qua và nói, “Lâm, chị có một hộp bánh dẻo hạt dẻ và hạnh nhân ngon lắm, chị mới mua trưa nay, Lâm ăn với chị hông?”

Và tui nói “ăng,” rồi cô Phượng kéo tui vào phòng, trên bàn phấn trang điểm của cô Phượng là hộp bánh dẻo. Phượng cho tui một miếng, rồi hỏi tui nếu tui muốn ăn nửa, và chỉ ngón tay kêu tui ngồi lên giường. Có lẻ tui đả xực 10 hay 15 cái bánh thì có một ánh chớp ngoài cửa sổ, rồi một tiếng trời đánh cái rầm, cái màn cửa bị gió cuốn bay tung lên, rồi cô Phượng đẩy tui nằm ngửa ra trên giường. Cổ bắc đầu vuốt ve tui nhẹ nhàng và thân mật. “Em cứ nhắm mắc lại đi rồi thì mọi chiện sẽ êm xuôi cả thôi!” Cô Phượng nói như dậy với tui.  Kế đến, có cái gì đó chưa bao giờ sảy ra đả xảy ra. Tui hổng thể nói nó là cái gì, bởi gì hai con mắc tui đang nhắm, và bởi dì tui sợ má nghe được sẻ diết tui, nhưng mà để tui nói cho bạn nghe – cái đó đả cho tui một cái nhìn hoàn toàn mới lạ dìa mọi thứ trong tương lai.

Dấn đề là mặc dù cô Phượng rất dể thương và tử tế, mấy cái mà cổ làm với tui tối hôm đó là mấy thứ tui thật sự muốn Duyên làm dới tui. Nhưng mà tui không biết làm cách nào làm được chiện đó với Duyên, ngay cả cái diệc đầu tiên là phải làm sao, dới tính tình của tui như dầy, làm sao tui có thể làm cái chiện hẹn hò với một cô gái. Chỉ cái việc hẹn hò nhẹ nhàng thôi đả khó rồi.

Nhưng nhờ kinh ngiệm mới biết được với cô Phượng, tui có được cang đảm để hỏi Má là tui phải làm gì với Duyên, mặc dù chắt chắn là tui hổng nói cho má cái dì hết về cô Phượng. Má nói để má sắp sếp mọi chiện cho, và Má tới gặp má của Duyên, giải thích sự tình cho má của Duyên nghe, và chiều hôm sau, chèng đéc ơi, ai ở trước cửa nhà tui kìa, chính là Duyên!

Duyên mặc áo đầm trắng với một bông hồng nhạt cài trên tóc và nàng đẹp hơn tấc cả nhửng dì tui đả từng mơ mộng.  Duyên bước vào trong nhà và Má đưa nàng tới phòng khách rồi mời nàng nước ngọt với cà-rem rồi gọi tui tới. Tui đang ở trong phòng và thấy Duyên bước tới cửa nhà là tui đả muốn chạy rồi, lúc đó 5 ngàn ngừi dí tui tui củng hổng hồi hộp bằng bước ra khỏi phòng vào lúc này, nhưng má đả tới phòng cầm tay tui đến phòng khách, rồi làm cho tui một ly nước ngọt với cà-rem nổi trong ly. Ly kem đả làm tui cảm thấy dể chịu.


Má nói là tụi tui có thể đi xem xi-nê rồi cho Duyên 3 đô-la, rồi hai đứa tui đi bộ đến rạp. Chưa bao giờ Duyên dể thương như thế, nàng vừa nói, vừa cười, còn tui thì cứ gậc đầu và nhăn răng cười như một thằng ngố. Rạp chiếu phim chỉ cách nhà tui 4 hay 5 căn phố, và Duyên tới phòng vé mua vé rồi tụi tui vào chổ ngồi. Duyên hỏi tui có thích ăn bắp rang không, Duyên đi mua bắp và khi trở lại thì phim đả bắc đầu.

Đó là một phim dìa hai ngừi, ngừi đàn ông tên là Bình và cô gái là Chi cướp nhà băng và trong phim có nhiều ngừi hay lắm. Nhưng có nhiều màn chém diết và bắn nhau và đủ thứ tầm bậy tầm bạ nửa. Đối với tui, cuốn phim thật tức cười dì ngừi ta có thể diết nhau bằng cắch này hay cắch khác, bởi dậy mà tui cười nhiều lắm khi mấy chiện giống dậy xảy ra, và cứ mổi lần tui cười như dậy, Duyên có vẻ như thụt ngừi xuống ghế. Xem được nửa phim thì nàng ta gần như đả rút xuống tận sàn rạp hát rồi. Bất thình lình tui thấy được như vậy, dà nghỉ rằng Duyên chắc là dì sao đó mà bị té khỏi ghế, bởi dậy, tui đưa tay xuống nắm lấy vai của Duyên để mà kéo nàng lên ghế lại.

Nhưng khi tui kéo Duyên lên, tui nghe như cái gì đó bị rách, tui mới nhìn xuốn thì thấy cái áo đầm trắng của Duyên bị rách toàn bộ và mọi thứ của cô nàng điều chỉa ra ngoài. Tui mới lấy tay kia để che cho nàng, nhưng Duyên bắc đầu la hét điên khùng và guơ tay tùm lum hết, rồi tui ráng ôm cô nàng để cô nàng đừng bị té nửa hay bị xúc áo bức guần nửa, rồi chung quănh tui có nhiều ngừi nhìn xem chuyện gì ồn ào ầm ỉ đả xảy ra. Bấc thình lình, một tên bước xuống bậc chỉa đèn pin xáng rực dô tui với Duyên, nhưng bây giờ Duyên bị phô bầy cho mọi ngừi coi, cô nàng bắt đầu hét ré lên và khóc hu hu rồi cô nàng nhảy ra ngoài, rồi chạy ra khỏi phòng chiếu phim.

Chuyện sẩy ra tiếp mà tui biết là có hai tên tới kiêu tui đứng dậy đi theo chúng đến một văn phòng. Vài phúc sau, bốn ông cảnh sát tới kiêu tui đi dới họ. Họ đưa tui đến một chiếc se cảnh sát, hai cảnh sát ngồi ở băng ghế trước, hai cảnh sát ngồi phía sau dới tui, giống như cái lần đầu mà hai tên khủng bố của ông Té ngồi dới tui trong xe hơi ông Té, nhưng mà lần này thì tui bị đưa “xuống phố” thực sự, rồi hai tên khủng bố dẩn tui tới một cái phòng, đặc mấy ngón tay của tui vào mực rồi ịnh dấu tay của tui lên dấy rồi chụp hình tui xong rồi tống tui dô phòng giam.  Đó là một kinh nghiệm thê thảm. Lúc nào tui củng lo hổng biết chuyện gì đả xảy ra cho Duyên, nhưng không lâu sau, má tui tới, má lau nước mắc bằng cái khăn mù-xoa, mấy ngón tay của má đan và vặn chặc dới nhau, và tui biết là một lần nửa, đời tui lại đen như mỏm chó.


(Hết phần 2, chương 2. Còn tiếp...)





0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-15 05:39:58triart>
 

 
LÂM NGỐ

TIẾP THEO
 
PHẦN 1+2 _ CHƯƠNG HAI
 
 







📎 1LAMNGO
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
Đọc một câu chuyện của Song Hương sưu tầm rất hay và tình người có bao nhiêu, nên khi biết và cảm nhận về nhau và cho nhau một tấm lòng, xin đừng cho gió thổi đi

****

Cũng còn mấy ngày nữa, là ngày lễ Từ Phụ sắp đến, Ct.ly cũng đóng góp thêm 1 tấm hình đây ( Không biết Mr Ẹc có nhìn ra khg đây nha) [8D]

và chúc cho những ai đang còn Cha, hãy biết trân quý những ngày còn được kề bên Cha, và cùng nhau tưởng nhớ đến cha mình, khi Cha không còn bên mình để la rầy nữa,

Và chúc cho ai sắp, đang làm Cha một ngày tràn đầy hạnh phúc và an lành








📎 PhuTu|ROSE




0
Trích đoạn: Ct.Ly



****

Cũng còn mấy ngày nữa, là ngày lễ Từ Phụ sắp đến, Ct.ly cũng đóng góp thêm 1 tấm hình đây ( Không biết Mr Ẹc có nhìn ra khg đây nha) [8D]

và chúc cho những ai đang còn Cha, hãy biết trân quý những ngày còn được kề bên Cha, và cùng nhau tưởng nhớ đến cha mình, khi Cha không còn bên mình để la rầy nữa,

Và chúc cho ai sắp, đang làm Cha một ngày tràn đầy hạnh phúc và an lành











 
 
.....................
 
Cà Na cũng góp thêm bức ảnh này vào Ngày của Cha để nhớ đến người Cha kiêu hùng của mình



 
......................................................
 
 
CÁNH DIỀU NGƯỠNG VỌNG
 
 
cành hoa trắng thay nén trầm hương ngát,
 nương cánh diều tháp gió bạt tầng xanh.
cõi vô thanh mây trắng vẫn trong lành.
 an lạc quốc Cha đạo thành viên mãn.
 
bến gian trần cõi tạm gắng tâm an.
 con hôn ám giữa vần trong và đục.
làm sao thóat kim cô vòng vinh nhục.
 mộng khanh hầu điệp khúc mãi lao lung.
 
chỉ cho con đường đi đến cội tùng.
 làm sao hái hạt sương buông cuối lũng.
con chưa thấu tận cùng: bi trí dũng,
 lỡ một đời nhạc ngựa với đao cung.
 
đi làm sao cho hết quãng đường cùng.
 chiếc thuyền thúng, đại dương vần vũ sóng.
cánh diều nhỏ một tầm cung vọng động
mãi thong dong hồ thỉ mộng tang bồng...
 
Cha là cánh diều đong con gío lộng
là cánh Dù bao bọc cả đời con
xẻ trường sơn... sinh bắc tử nam phương?
hay tử bắc sinh nam...dường thân phụ !
 
 ai có thể ngưng vòng xoay vũ trụ ?
xin cho tôi một tích tụ thời gian !
xin cho Cha một góc nhỏ thiên đàng
nhan thánh chúa phụng mang hằng thiên phước...
 
 
thảovânam.thunglũngnắng.junẹ.15.2011.vothuongdzuylynh
tặng:  tuấnnhunglanchâutrí
             phượnghạnhnhànvânly
 
 
 
 
 
 
Cung Điệu Phù Trầm 
1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-16 02:06:23triart>
Trích đoạn: dzuylynh

Trích đoạn: Ct.Ly



****

Cũng còn mấy ngày nữa, là ngày lễ Từ Phụ sắp đến, Ct.ly cũng đóng góp thêm 1 tấm hình đây ( Không biết Mr Ẹc có nhìn ra khg đây nha) [8D]

và chúc cho những ai đang còn Cha, hãy biết trân quý những ngày còn được kề bên Cha, và cùng nhau tưởng nhớ đến cha mình, khi Cha không còn bên mình để la rầy nữa,

Và chúc cho ai sắp, đang làm Cha một ngày tràn đầy hạnh phúc và an lành













.....................

Cà Na cũng góp thêm bức ảnh này vào Ngày của Cha để nhớ đến người Cha kiêu hùng của mình



 
......................................................
 
 
CÁNH DIỀU NGƯỠNG VỌNG
 
 
cành hoa trắng thay nén trầm hương ngát,
 nương cánh diều tháp gió bạt tầng xanh.
cõi vô thanh mây trắng vẫn trong lành.
 an lạc quốc Cha đạo thành viên mãn.
 
bến gian trần cõi tạm gắng tâm an.
 con hôn ám giữa vần trong và đục.
làm sao thóat kim cô vòng vinh nhục.
 mộng khanh hầu điệp khúc mãi lao lung.
 
chỉ cho con đường đi đến cội tùng.
 làm sao hái hạt sương buông cuối lũng.
con chưa thấu tận cùng: bi trí dũng,
 lỡ một đời nhạc ngựa với đao cung.
 
đi làm sao cho hết quãng đường cùng.
 chiếc thuyền thúng, đại dương vần vũ sóng.
cánh diều nhỏ một tầm cung vọng động
mãi thong dong hồ thỉ mộng tang bồng...
 
Cha là cánh diều đong con gío lộng
là cánh Dù bao bọc cả đời con
xẻ trường sơn... sinh bắc tử nam phương?
hay tử bắc sinh nam...dường thân phụ !
 
 ai có thể ngưng vòng xoay vũ trụ ?
xin cho tôi một tích tụ thời gian !
xin cho Cha một góc nhỏ thiên đàng
nhan thánh chúa phụng mang hằng thiên phước...
 
 
thảovânam.thunglũngnắng.junẹ.15.2011.vothuongdzuylynh
tặng:  tuấnnhunglanchâutrítnnguyen
             phượnghạnhnhànvânly
 
 
"Ngày nhớ Cha" 
 
Kính dâng Hương Hồn các người Cha một thời Ba lô quân hành [một thời Nam-Bắc...]. Chia sẽ kỷ niệm đến các bạn có Cha "Vị Quốc vong thân " !






***
@ Cà Na :"   Con Thiên Nga nhỏ "  chắc yên lòng khi người Cha kiêu hùng ,giờ siêu thoát bên...đồi sim - một góc nhỏ thiên đàng !

@Ct.Ly : Bức ảnh này là một trong các ảnh tâm đắc của ẹc ,vì đây là trò chơi tạo hình "Suiseki" [Đá thế ] ẹc sắp đặt ,gợi lại một khoảnh khắc người chiến binh với ba lô trên vai bồng con gái trước giờ...hành quân...đồi sim một thuở...Hữu Loan !
📎 1đoisimcopy
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
dohop rất cám ơn Winh Ẹc vẫn còn giữ tấm ảnh xưa của bé hộp.

Hihi...hay của BX dohop [:D][8D][:)]

thui dzọt lẹ kẻo


Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
NGÀY MAI EM ĐI

Ừ thôi ngày mai em đi
Biết đến bao giờ trở lại
Nước mắt một thời con gái
Đã khô từ buổi chia ly

Ừ thôi ngày mai em đi
Phía ấy có gì bước vội ?
Dẫu muộn vẫn là bến mới
Trễ tràng con sáo sang sông

Tự nhủ lòng thôi buâng khuâng
Thôi đợi những dòng tin nhắn
Bến xưa đò chiều vắng lặng
Hạ về phượng đỏ mắt cay

Ừ thôi ngày mai chia tay
Anh không làm người đưa tiễn
Còn chăng những chiều quyến luyến ?
Dùng dằng con nước Hương giang

Ừ thôi một chuyến đò sang
Anh về quàng vai bến cũ
Vô cảm trong chiều tự nhủ
Ừ thôi... ngày mai em đi

Huế 16/6/2011
Sông Hương
Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-16 22:07:43dzuylynh>
 
                                            

 
 
                                                         Ừ...THÔI ! EM ĐI !


                                                               thơ Sông Hương _nhạc & trình bày Dzuylynh
 

                                                 http://www.box.net/shared/3oexixndy5lxn9zxb2nm
 


ừ ! thôi ngày mai em đi
biết đến bao giờ trở lại
nước mắt một thời con gái
đã khô từ buổi chia ly 
ừ... thôi ngày mai em đi
phía ấy có gì bước vội ?
dẫu muộn vẫn là bến mới
trễ tràng con sáo sang sông
tự nhủ lòng thôi buâng khuâng
thôi chờ những dòng tin nhắn
bến xưa đò chiều vắng lặng
hạ về phượng đỏ mắt cay... 
ừ thôi ! ngày mai chia tay
anh không làm người đưa tiễn 
ừ thôi...ngày mai sang ngang
dùng dằng con nước Hương Giang
ừ thôi ! một chuyến đò sang
anh về quàng vai bến cũ
ừ thôi..ngày mai chia tay
ừ thôi ! ngày mai em đi...


Huế 16/6/2011 sônghương _ half moon bay. June.16.2011_dzuylynh
Cung Điệu Phù Trầm 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-17 01:00:52dohop>

Yêu trong loạn lạc - Photo: Getty Images - phóng viên Richard Lam

Dừng lại để hôn... Hình ảnh của một đôi tình nhân ấp ủ trong lúc có một cuộc nổi loạn chung quanh họ ở Vancouver (thành phố "Văng-Cu-Về", Gia Nã Đại)

Chắc là Cà Na biết rõ về chuyện này

Nguồn Sydney Morning Herald17/6/2011


Nếu như họ không đóng kịch thì... Có lẽ đây là một phép thiền, theo ý của Lâm Ngố. Hộp biết về thiền hành, toạ thiền... Không biết loại thiền này gọi là thiền gì nữa.


Một ảnh khác trong cuộc nổi loạn - Ảnh Reuters


Hoa tím học trò
Đời là
Bốn  mùa thương và nhớ
Nghịch ngợm
Góp nhặt dịch thành thơ (Từ Tiếng Anh) 
Repost – Kho Thơ Lưu Trữ của dohop
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-06-17 01:52:58triart>
Nếu như họ không đóng kịch thì... Có lẽ đây là một phép thiền, theo ý của Lâm Ngố. Hộp biết về thiền hành, toạ thiền... Không biết loại thiền này gọi là thiền gì nữa.Là...Ngoạ thiền á Hộp "ngố " À [:D][zui thui nha ]

Trong khi đợi CàNa... ẹc huynh "minh hoạ " bằng một ảnh "Gợi "cảnh trên :






Dừng lại để hôn... Hình ảnh của một đôi tình nhân ấp ủ trong lúc có một cuộc nổi loạn chung quanh họ

Theo huynh có lẻ họ biểu lộ ý dù phong ba bão táp v.v...tình yêu [nói chung -Tổ Quốc -Tôn giáo -Gia đình -xã hội...] bất diệt á !     
   

📎 0tinhyeubatdiet
Dừng bước giang hồ
Dâng Đời nét quẹt !
0
Trích đoạn: dohop


Yêu trong loạn lạc - Photo: Getty Images - phóng viên Richard Lam

Dừng lại để hôn... Hình ảnh của một đôi tình nhân ấp ủ trong lúc có một cuộc nổi loạn chung quanh họ ở Vancouver (thành phố "Văng-Cu-Về", Gia Nã Đại)

Chắc là Cà Na biết rõ về chuyện này

Nguồn Sydney Morning Herald17/6/2011


Nếu như họ không đóng kịch thì... Có lẽ đây là một phép thiền, theo ý của Lâm Ngố. Hộp biết về thiền hành, toạ thiền... Không biết loại thiền này gọi là thiền gì nữa.


Một ảnh khác trong cuộc nổi loạn - Ảnh Reuters

 
 
YÊU TRONG BIỂN LỬA 
 
trong biển lửa thể thao... mình sấp ngửa
có hề gì ma trắc giữa song thưa
trận Hốc Cây thua ói mửa...cho chừa !
kinh tế mới, sóc bom bo : chỗ chứa !!!
may ! khỏang cách sớm trưa mòn vó ngựa
tô rông tô ! chẳng lựa: - văng cô về !
mừng Cà Na vượt thóat thế nhiêu khê
hí trường lọan khỏi tiêu đìều Na thể !
 
Phù Tỷ
 

                        Click for more photos

                           Ice hockey defeat sparks Vancouver riots


Read more: http://www.smh.com.au/technology/technology-news/love-among-the-ruins-mystery-kiss-picture-during-vancouver-riot-goes-viral-20110617-1g6kf.html#ixzz1PV6SLCUE
 
 
 
[/align][/align]
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»