Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Lượt đọc: 8158 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 74

❊ ❊ ❊

Chỉnh sửa: Red Tea | Đọc kiểm: Bí Đao

***Kỳ gia tìm trong kiếm ngoài cũng không biết rằng bản thân đã thả hung thủ trộm ngọc Nguyên Thiên đi.

Giang Lạc trở về ký túc xá, chuyện đầu tiên là lấy ngọc Nguyên Thiên dưới da ra.

Cậu dùng khăn lông để lau máu, cắn băng gạc để băng bó lại miệng vết thương. Mới băng bó được một nửa, miệng vết thương đã đau đớn không ngừng, mồ hôi trên trán thấm vào mái tóc đen của thanh niên tóc đen, chiếc áo trắng cũng bị ướt một nửa.

Lần thứ hai bị thương còn đau đớn hơn cả lần đầu bởi vì miệng vết thương phải rạch ra thêm lần nữa. Sau khi băng xong, sắc mặt Giang Lạc hơi nhợt nhạt.

Miệng vết thương không lớn nhưng rất sâu, Giang Lạc nghĩ lần này sẽ để lại một vết sẹo vô cùng dữ tợn, tuy nhiên trên người đàn ông có nhiều thêm vài vết sẹo cũng không sao. Cậu xoay người ngồi trên bồn rửa tay, tựa lưng vào gương, hút điếu thuốc để làm tê các dây thần kinh đang nhức nhối.

Cậu đặt ngọc Nguyên Thiên xuống rồi rửa sạch máu trên viên ngọc, sau đó giơ lên trước ánh đèn để xem thử.

Viên ngọc tuyệt đẹp như vậy mà lại là linh hồn của ác quỷ.

Giang Lạc tặc lưỡi, gảy gảy điếu thuốc. Điếu thuốc hút được một nửa, đại não của cậu lại càng bình tĩnh hơn. Giang Lạc cầm điện thoại lên, thứ ánh sáng màu lam u tối chiếu lên mặt cậu.

Cậu đang xem diễn đàn nội bộ của giới huyền học.

Chuyện ngọc Nguyên Thiên của Kỳ gia bị trộm đã truyền ra ngoài, không ít người hóng hớt bàn tán vụ việc này, cảm thấy kẻ trộm quá to gan, nếu bị bắt, chắc chắn kết cục sẽ thảm đến mức không dám nhìn.

Giang Lạc cười khẩy, phun ra một làn khói, sau đó nhìn lên trần nhà.

Cảnh cậu giấu ngọc Nguyên Thiên đi bị Trì Vưu nhìn thấy.

— Tùy rằng cậu không nhìn thấy toàn cảnh con mắt quỷ kia, nhưng cậu khẳng định đó chính là Trì Vưu.

Thứ ánh mắt dị thường như loài thú hoang dại này cực kỳ quen thuộc, lại dính chặt như quái vật dưới vực thẳm, khiến người ta rợn cả tóc gáy từ sâu trong linh hồn, chỉ có Trì Vưu sở hữu ánh mắt ấy.

Trì Vưu biết rõ rằng Giang Lạc có được hai viên ngọc Nguyên Thiên và trái tim hắn. Ác quỷ đứng ngồi không yên, Giang Lạc cực kỳ chắc chắn, nhất định Trì Vưu sẽ tìm đến để lấy ngọc từ tay cậu.

Nếu Giang Lạc là Trì Vưu, cậu cũng sẽ lo lắng khi linh hồn của mình rời vào tay kẻ thù.

Vốn dĩ trường học có khí lành để làm ra cách phục phong thủy, ngăn lệ quỷ tiến vào. Nhưng bây giờ Trì Vưu lại dùng cơ thể tượng thần, mà cơ thể tượng thần tà tính không thuộc về con người, cách cục phong thủy không có tác dụng mấy với Trì Vưu. Nhưng nếu hắn tiến vào với trạng thái quỷ hồn, tất nhiên sẽ bị ngăn lại.

Tuy nhiên ác quỷ có rất nhiều phương pháp, cách cục phong thủy lại không thể ngăn được con rối do ác quỷ điều khiển.

Theo lý mà nói, Kỳ gia không thể nào để Trì Vưu xâm nhập dễ dàng như vậy. Nhưng biệt thự nhà họ Kỳ vốn không phải tổ trạch Kỳ gia, trong vùng núi này nhiều cô hồn dã quỷ, mà Kỳ gia lại coi trọng trận pháp, phong thủy thứ hai, vì vậy không may tạo điều kiện để Trì Vưu lợi dụng.

Giang Lạc dụi tắt điếu thuốc, lần này cậu nắm thế chủ động, nhược điểm Trì Vưu nằm trong tay cậu, nghĩa là cậu chiếm được ưu thế, mà có ưu thế nhưng không sử dụng thì thật lãng phí. Giang Lạc đã chuẩn bị đầy đủ, chờ Trì Vưu tìm tới cửa sẽ dạy dỗ hắn một trận.

Sau khi nghĩ xong, Giang Lạc về giường ngủ, nhưng hai ngày sau đó, Trì Vưu không hề tìm đến đòi lại ngọc Nguyên Thiên giống như cậu đã tính.

Đúng là phản khoa học.

Lúc ấy Trì Vưu tốn biết bao công sức để có được ngọc Nguyên Thiên, còn đặc biệt dùng con rối Bạch Diệp Phong tham gia thi đấu để giành hạng nhất, trừ khi hắn từ bỏ ngọc Nguyên Thiên, nếu không sao lại không có động tĩnh gì hết?

Chuyện đã vượt khỏi kế hoạch khiến Giang Lạc nghi thần nghi quỷ. Ác quỷ chưa bao giờ là một kẻ dễ đối phó, cậu nhìn không thấu. Mấy bài không theo lẽ thường đặt ở trên người hắn mới là bình thường, nhưng vì thường xuyên qua lại với Trì Vưu nên Giang Lac cảm thấy không được hợp lý.

Giang Lạc kiên nhẫn chờ thêm một ngày, trong lúc rảnh rỗi không có gì làm còn đi dạo phố cùng Diệp Tầm, suýt chút nữa bị chứng khó lựa chọn của Diệp Tầm ép chết.

Nhưng kết thúc ngày sau đó, ác quỷ vẫn không hề xuất hiện.

Giang Lạc hoàn toàn cảm thấy có vấn đề.

Nó giống như thanh gươm của Damocles* lơ lửng trên đỉnh đầu của Giang Lạc, cảm giác chênh vênh này khiến Giang Lạc cực kỳ khó chịu. thậm chí dâng lên cảm xúc như mình đang bị trêu chọc.

*Cụm từ "thanh gươm của Damocles" hiện thường được sử dụng rộng rãi như một cách nói ẩn dụ để mô tả một mối nguy hiểm hiển hiện.

Nửa đêm, Giang Lạc đối diện với ánh trăng lạnh nhạt rút hai điếu thuốc, cuối cùng hạ quyết tâm chủ động tấn công để dụ Trì Vưu lộ mặt.

Làm sao dẫn ác quỷ ra thì Giang Lạc rất có kinh nghiệm. Cậu nhớ rất rõ khi bị Trì Vưu kéo vào ác mộng giết đến mười tám lần, cậu ở trong phòng Trì Vưu, dùng đồ của hắn, nói nhiều lời khiêu khích, nhờ vậy mà ác quỷ mới xuất đầu lộ diện.

Chẳng phải chỉ cần ở trong phòng Trì Vưu rồi khiêu khích hắn thôi à?

Việc này cậu rất thông thạo.

Gần trưa thứ hai sau khi tan lớp, Giang Lạc trở về chuẩn bị xong đồ xong sau đó qua ký túc xá của Trì Vưu. Tay cậu cứ cầm khư khư chiếc chìa khóa phòng hắn, sau khi bước vào, một thứ mùi khét lẹt ập đến từ đối diện.

Đó là mùi cháy sém còn sót lại lúc Giang Lạc đốt phòng Trì Vưu.

Nhưng thật ra phòng Trì Vưu đã được sửa sang hoàn chỉnh rồi. Sàn nhà bị đốt cháy đã đổi thành cái mới, lớp tường đen do hun khói cũng được sơn lại, mọi thứ bị phá hủy đều vứt bỏ, ngoài mùi khét thì căn phòng này trông hệt như ngày đầu tiên Giang Lạc thấy.

Giang Lạc không khách sáo vứt hết đồ xuống đất, cậu đi quanh phòng một vòng, khó che giấu sự kinh tởm của mình.

Cơn ác mộng của cậu trong căn phòng này vẫn còn vẹn nguyên.

Lại vào nơi này một lần nữa, Giang Lạc có thể thấy rõ từng lần bị giết hầu hết ở mỗi góc phòng. Nhìn thấy đinh được đóng trên giá vẽ gần tường, cậu nhớ lại lần đầu của mình bị đinh xuyên qua một cách đau đớn. Nhìn thấy giường liền nhớ tới chính mình bị khóa ở trên giường mà thiêu sống.

Giang Lạc bình tĩnh nhìn một vòng, nghĩ thầm, chắc chắn mình phải giết chết Trì Vưu ngay tại nơi đây đủ mười tám lần.

Quan hệ giữa viện trưởng và Trì Vưu rất tốt, dù Trì Vưu đã chết nhưng vẫn thường xuyên có người đến dây quét dọn. Nó lại càng tiện cho Giang Lạc, cậu quét dọn căn phòng này một lượt rồi mang cả người đầy mồ hôi đi tắm rửa. Cậu băng vết thương bằng màng bọc, cố gắng tận dụng hết tất cả đồ vật có thể dùng của Trì Vưu.

Cậu dùng sữa tắm của Trì Vưu, cả dầu gội đầu của hắn, lúc nhắm mắt lại rửa trôi bọt xà phòng, Giang Lạc bỗng có cảm giác như Trì Vưu đang ở ngay bên cạnh mình.

Cậu nhíu mày, một cảm giác thật khó giải thích.

Giang Lạc khoác khăn lông đi ra ngoài, sau khi sắp xếp các lá bùa mang theo xong, cậu lấy tim tượng thần mà mình đã giấu ra.

Lúc này gương mặt cậu mới thoáng khởi sắc, Giang Lạc biến mật chú từ vòng âm dương thành dao găm, đầu nhọn của dao găm sắc lẹm như có như không mà chạm vào trái tim.

Đây là thứ mà lúc trước Trì Vưu đã đuổi theo cậu để có được, thậm chí còn dụ dỗ cậu đến thành phố quỷ Phong Đô.

Giang Lạc mỉm cười nói: "Tao nên làm gì với mày thì chủ nhân mày mới xuất hiện nhỉ?"

Dưới sức uy hiếp của mũi dao, trái tim tượng thần đập "thình thịch" rồi từ từ bắt đầu nảy lên.

Giang Lạc nghiêng đầu: "Hay là, khắc tên của tao nhé?"

"Nghĩa là mày sẽ là vật của tao."

Càng nghĩ, Giang Lạc lại càng thấy ý tưởng này hay ho. Cậu phấn khích khắc tên mình vào trái tim tượng thần, mỗi một nét bút đều khiến cho quả tim co chặt lại.

Khi chữ "Giang" viết xong thì ngoài trời cũng đã tối.

Giang Lạc tập trung đến mức không thèm để ý, tiếp tục khắc chữ, chẳng mấy chốc hai chữ "Giang Lạc" đã nằm chỉnh tề ngay quả tim, chiếm cứ ở chính giữa.

Giang Lạc vừa lòng gật đầu, đứng dậy rửa sạch vụn đá. Trong phòng không bật đèn, tia sáng cuối cùng của buổi chiều tà cũng vụt tắt, trời đất chỉ còn lại một màu đen ngòm.

Giang Lạc đến cạnh tường định bật đèn lên, chợt phía sau vang lên tiếng cười vui vẻ: "Đêm tối tuyệt như vậy, tại sao lại muốn bật đèn?"

Ngón tay Giang Lạc ngừng trên chốt mở, cậu quay người, thấy Trì Vưu đang ngồi trên sofa.

Trì Vưu ngồi bắt chéo chân, tay trái đặt lên tay vịn sô pha, nghiêng đầu. Ánh trăng bạc ngoài cửa sổ rọi vào, vài tia sáng trắng bệch còn rọi lên người hắn.

Giày da mũi nhọn hắt lại ánh trăng, cằm dưới của Trì Vưu như được phác họa ra đến, đường cong hoàn mỹ tinh xảo, đôi môi gợi lên nhiều điều sâu xa, duy chỉ có màu môi không biết là bởi ánh trăng hay do đâu mà nó nhợt nhạt như bị bệnh.

Giang Lạc dừng một chút, híp mắt nghiên cứu nhìn hắn: "Hóa ra là thầy Trì của chúng ta tới đấy à."

"Không phải em muốn tôi đến sao?" Giọng Trì Vưu như không để ý: "Vậy nên, tôi đến như ước hẹn đây."

Giang Lạc rút tay lại, cậu bước về phía Trì Vưu. Trì Vưu ngồi bất động, lại không nhịn được phải cười một tiếng: "Ha, xem ra đêm nay sẽ là một buổi hẹn hò nguy hiểm."

"Hẹn hò? Không đâu, đây không gọi là hẹn hò." Giang Lạc đến trước người Trì Vưu, cậu cong lưng xuống chống hay tay lên tay vịn, mái tóc đen rũ xuống tây trang của Trì Vưu, nụ cười của thanh niên tóc đen này càng lúc càng sâu hơn, cậu nói một cách khoa trương rằng: "Trì Vưu, sao nhìn anh có vẻ không ổn lắm ấy nhỉ?"

Cậu thử đến gần ác quỷ đang ngồi trên sofa dưới bóng tối, hơi thở ấm áp của cậu phả vào mặt hắn như một cơn gió. Cơn hưng phấn sâu thẳm sắp xé rách gương mặt thiên sứ đầy xinh đẹp của cậu, mãi đến khi thấy được đôi mắt đen nhánh của ác quỷ, thanh niên mới cười nói: "Ồ, đúng là có hơi không ổn rồi."

Thanh niên tóc đen nhổm dậy, ngón tay lượt một đường trên sofa rồi vuốt từ trước ra sau người Trì Vưu.

Mùi sữa tắm quen thuộc trên cơ thể cậu đang xâm chiếm cả không gian nhỏ này.

Ác ma đỡ đầu, lười biếng nói: "Hửm?"

Giọng nói còn mang theo ý cười.

Giang Lạc dừng lại phía sau hắn, cong lưng, thì thầm bên tai Trì Vưu rằng: "Ai nha, tiên sinh ác quỷ của chúng ta."

Cậu không kiềm lòng được mà cười: "Sao lại trở nên yếu ớt như thế này vậy hả."

Linh Dị, Đam Mỹ
Nguồn: tieuyeutinhnghich.wordpress.com; Mọt Truyện
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »