Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Lượt đọc: 8147 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 16
[canh 2] buổi tối sung sướng

❊ ❊ ❊

Dưới đáy lòng cậu hùng hùng hổ hổ, dao cầm trong tay thì không ngừng cắt mạng nhện trong bóng tối. Mắt không thèm chớp nhìn chằm chằm từng cử động của nhện mặt người, toàn bộ thần kinh đều cảm giác nguy hiểm kêu gào chiếm đoạt.

Làm gì có chuyện chết đi sống lại, người lợi hại hơn nữa thì cũng chỉ có một mạng, trực giác nói cho Giang Lạc biết rằng con nhện mặt người này đã trở thành con rối của Trì Vưu.

Đây cmn mới là điều tồi tệ nhất.

So với nhện mặt người Trì Vưu lại càng nguy hiểm hơn gấp trăm ngàn lần. Một tháng trước, Giang Lạc còn vừa mới tra tấn Trì Vưu xong mà một tháng sau phong thủy luân chuyển, cậu rơi vào trong tay Trì Vưu.

Giang Lạc nhịn không được thốt ra: “Chết tiệt.”

Tốc độ tay của cậu càng lúc càng nhanh, nhện mặt người chầm chậm bò về phía cậu. Tám cái chân nhện bao phủ bởi một lớp lông màu vàng đen xen kẽ, bộ dạng kinh dị nhưng nhện mặt người lại có thể tao nhã di chuyển tới.

Mỗi một bước đi của nó giống như đang di chuyển trên tơ thép đao nhọn khiến lòng người run sợ, thời thời khắc khắc phải đối diện trực tiếp với cái chết đến từ nó.

Kỳ Dã ở bên cạnh lẩm bẩm: “Sống, vẫn còn sống kìa, không phải nó chết rồi hả? Tại sao lại sống lại?”

Giang Lạc nghĩ thầm, quả nhiên bản chất của con người là một cái máy lặp lại.

Cậu không có thời gian để suy nghĩ về vấn đề lãng phí thời gian của Trì Dã, Giang Lạc cố gắng nhanh chóng thoát khỏi mạng nhện trên người, thái dương toát ra lấm tấm mồ hôi.

Dòng máu tươi trên thân nhện mặt người nhỏ xuống tơ nhện rồi từ trên mạng nhện lại chảy xuống thành nhiều tia nhỏ dính dớp. Trước khi con nhện đến gần thì Giang Lạc đã thành công giải thoát cánh tay phải của mình nhưng ngay lúc cậu định ngồi dậy, một sợi tơ nhện từ trên trời phóng xuống đè cậu lại.

Giang Lạc: “…” Hai mắt cậu đầy lửa giận nhìn nhện mặt người.

Giang Lạc gần như có thể tưởng tưởng tên Trì Vưu biến thái này đang suy nghĩ điều gì. Nhất định là hắn đã thấy động tác nhỏ muốn chạy trốn của Giang Lạc lại thích thú độc ác không ngăn cản, mãi đến khi Giang Lạc có hi vọng thành công thì mới hoàn toàn hủy diệt hi vọng của cậu.

Đây chính là việc mà Trì Vưu sẽ làm.

Nhện mặt người dưới cái nhìn lom lom của Giang Lạc, giơ cái tay nhỏ máu mò lên mặt Giang Lạc. Mùi máu tanh hôi dính nhớp trên người nó khiến Giang Lạc phải cố gắng nghiêng mặt, hàm dưới cắn chặt kéo căng tạo thành độ cong.

Dòng máu xanh bị cố ý bôi lên mặt, lên cổ cậu. Thanh niên tóc đen cố sức tránh né nhưng cậu càng tránh, cái tay đầy mùi hôi thối kia lại càng cứng rắn. Cuối cùng Giang Lạc dứt khoát từ bỏ, sắc mặt u ám nhìn chằm chằm nhện mặt người, mặc cho nó làm xằng làm bậy trên người mình.

Cậu đã biết tại sao ác quỷ khống chế nhện mặt người.

Là vì đặc biệt làm cậu buồn nôn.

Kỳ Dã ở bên cạnh nghiêm túc hét: “Nhện mặt người, mày có ngon thì bò về phía tao nè!”

Một sợi tơ nhện từ trên trời phóng xuống, vững vàng bọc chặt Kỳ Dã như một con nhộng.

Giang Lạc mở rộng tầm mắt.

Cậu nhìn chằm chằm nhện mặt người, chỉ cảm thấy một tháng trước Trì Vưu bị cậu tổn thương căn cơ trong thời gian rất ngắn đã hồi phục lại. Tại sao cảm thấy cái chết không những không làm yếu đi sức mạnh của Trì Vưu, mà ngược lại giống như đã thoát khỏi một loại trói buộc, gia tăng sức mạnh cho Trì Vưu?

Máu chảy ngày càng nhiều, gương mặt và cần cổ sạch sẽ xinh đẹp của Giang Lạc giống như tấm vải bị vẽ chằng chịt chất lỏng màu xanh. Cậu gắt gao mím môi, ánh mắt của con nhện chuyển xuống dừng trên bờ môi đóng chặt của Giang Lạc, bên trong đôi mắt đen không thấy đáy lộ ra một tia hứng thú.

Đáng chết.

Giang Lạc gần như đã có thể đoán được động tác tiếp theo của Trì Vưu.

Cậu đánh đòn phủ đầu. trước khi ngón tay của nhện mặt người đụng tới môi mình nhanh chóng há lớn miệng cắn xuống một cái, hung hăng cắn rớt một ngón tay của con nhện.

Khó nuốt, mùi máu quá khó nuốt, còn khó ăn hơn cả căn tin trường học.

Giang Lạc đè nén cơn buồn nôn, khiêu khích cười một tiếng với nhện mặt người, nhổ ngón tay dính đầy máu xanh sang một bên.

Nhện mặt người lom lom nhìn cậu.

Ánh mắt đó làm cậu nhớ đến cảm giác bị theo dõi khi trước, cậu cười lạnh một tiếng: “Mùi vị máu của mày thật sự quá thối.”

Nhện mặt người không tức giận, ngược lại chà sát qua môi của Giang Lạc giống như nó thật sự là một con nhện, toét ra nụ cười âm u quỷ dị: “Ngươi rất thích hợp làm ổ ấp trứng cho ta.”

Âm thanh của nó khó nghe, giọng nói khàn đặc bén nhọn giống như tiếng quạ kêu bị vuốt bóp chặt cuống họng.

Quái vật nhện dữ tợn và người đẹp, hỉnh ảnh cổ quái không thể tưởng tượng nổi ấy lại mang một vẻ đẹp quái đản khiến da đầu người tê dại.

Giang Lạc sầm mặt.

Tay của con nhện trượt xuống phần bụng của Giang Lạc. Nó nhẹ nhàng ngâm nga bài hát, giai điệu thông qua giọng hát chói tai biến thành âm thanh ấm ách giễu cợt.

Nó vui vẻ nói: “Trứng của ta, từng cái sẽ tiến vào trong cơ thể ngươi.”

“Trong số chúng chỉ có rất ít có thể sống tiếp, may mắn thì sẽ lớn lên ở chỗ này hoặc chỗ này của ngươi, nó sẽ càng lúc càng lớn.” Ngón tay nhỏ dài của nhện mặt người vẽ một vòng tròn trên bụng Giang Lạc, sau đó chậm rãi đi lên: “Cho đến khi ăn sạch nội tạng của ngươi, xé rách bụng ngươi.”

“Hình ảnh đó nhất định sẽ rất đẹp mắt.” Nó nói: “Có đúng không?”

Giang Lạc bỗng mỉm cười: “Ngươi làm thế nào để bỏ trứng vào trong cơ thể ta đây?”

Nhện mặt người hờ hững đáp: “Đương nhiên là xé rách da thịt ngươi rồi bỏ trứng vào.”

“Nhưng ta cảm thấy phương pháp đó quá nhàm chán.” Giang Lạc hạ giọng giống như sắp nói một bí mật mê người nào đấy: “Ngươi có muốn biết một phương pháp khác có thể đem trứng bỏ vào cơ thể ta không?”

Nhện măt người hứng thú nhìn cậu: “Phương pháp gì?”

Giang Lạc nói: “Đầu tiên, ngươi phải thả ta ra khỏi cái lưới nhện chết tiệt này đã.”

Nhện mặt người bình tĩnh nhìn cậu nửa ngày, dường như đang đoán xem Giang Lạc định làm gì, nó cười trêu tức nhưng đưa tay ra rạch rách tơ nhện dính phía sau Giang Lạc.

Giang Lạc miễn cưỡng ngồi dậy, trước người cậu vẫn dính tơ nhện trói chặt cánh tay và lồng ngực, Giang Lạc nói: “Phương pháp của ta chính là…”

Mấy chữ cuối cùng nhẹ nhàng phiêu tán trong gió.

Nhện: “Hửm?”

Nó tới gần thêm chút.

Nhưng đột nhiên hai tay bị trói của Giang Lạc vung lên mạnh mẽ lao vào con nhện, cùng con nhện rơi xuống qua cái lỗ trên mạng nhện mà cậu dùng để chạy thoát trước đó.

Nhện mặt người nặng nề ngã xuống đất còn Giang Lạc ngã sấp trên người của nó. Giang Lạc dạng chân ngồi trên ngực con nhện, nở một nụ cười giễu cợt với nhện mặt người rồi đứng dậy hung hăng đạp con nhện môt phát: “Con mẹ nó mày đi chết đi.”

Nói xong lời ác độc, cậu quay người chạy về phía máy bay không người lái.

Giang Lạc chạy rất nhanh gần như đạt tới tốc độ nhanh nhất cả cuộc đời, tay của cậu không hề thả lỏng phút nào dùng con dao cắt đứt tơ nhện trên người, còn chưa kịp chạy mấy bước thì đằng sau lưng đã truyền đến từng trận tiếng gió.

Cậu nghiêng đầu xem xét, nhện mặt người phun tơ nhện nhanh nhẹn xuyên thẳng qua rừng cây, vừa nhìn kỹ lại thì con nhện đã đến gần Giang Lạc thêm mấy mét.

Máy bay không người lái, máy bay không người lái.

Một âm thanh xé gió xẹt qua bên tai Giang Lạc, Giang Lạc theo bản năng xoay người lăn một vòng trực tiếp lăn thẳng vào bùn đất. Mãi đến khi cậu giãy dụa đứng dậy khỏi lớp bùn, vậy mà lại một lần nữa bị lạc mất phương hướng trong trận bát quái.

Khắp nơi đều là rừng cây và dòng suối giống y như đúc, không thấy bong dáng của máy bay không người lái đâu. Giang Lạc hung hăng giũ bỏ tơ nhện quay ra sau xem xét, thình lình nhìn thấy nhện mặt người trên cành cây đang mỉm cười nhìn cậu.

Hơn nửa đêm, hình ảnh nhện mặt người cực kỳ dọa người, Giang Lạc giật nhẹ khóe miệng, đột nhiên thả người nhảy vào trong dòng suối.

Rừng rậm là chiến trường có lợi cho nhện mặt người, Giang Lạc đánh không lại tám cái chân và tơ nhện của nó.

Không, coi như đánh nhau thì người ta còn có thể “Chết đi sống lại”.

Giang Lạc nhanh nhẹn di chuyển trong nước, cơ thể cậu thon gầy cao ráo, mặc dù ngày thường trông hơi gầy yếu nhưng trong lúc này lại là một công cụ bơi lội tuyệt vời.

Thanh niên tóc đen bơi lội như cá nhanh chóng vọt đi, sau khi cậu nhảy xuống nước không bao lâu thì lại vang lên một tiếng nhảy xuống nước khác.

Giang Lạc quay đầu lại nhìn, đêm tối mờ ảo nên tầm nhìn trong nước rất hạn chế nhưng vẫn có thể nhìn thấy một cái bóng màu đen không ngừng theo sát sau lưng.

Giang Lạc nhếch khóe miệng, đặc biệt bơi về hướng dòng nước chảy xiết dầy đặc đá tảng. Không biết qua bao lâu rốt cuộc cậu thấy được một chỗ tốt, Giang Lạc nghiêng người nhẹ nhàng lách qua khe hở giữa hai khối đá to, nhện mặt người đuổi theo sau lưng cậu cũng làm giống vậy. Nửa thân người bên trên thuận lợi lọt qua nhưng chân nhện khổng lồ đằng sau thì lại kẹt vào giữa khe đá.

Giang Lạc từ sau tảng đá bơi về nhân cơ hội còn một ngụm dưỡng khí, cậu cầm con dao hung tợn đâm lên người con nhện làm chảy ra một lượng lớn máu xanh như thuốc nhuộm đổi màu cho dòng suối.

Chờ đến khi sắp không đủ dưỡng khí Giang Lạc mới nổi lên mặt nước.

Tóc đen dính nước ướt nhẹp dán ở sau ót, Giang Lạc thở ra một hơi. Sương mù mỏng manh thoát ra từ trong hơi thở của cậu. Đêm khuya tháng năm ở Vân Nam vẫn rét lạnh y như cuối thu.

Cậu chầm chầm bơi về phía bờ. Sau khi lòng bàn chân chạm được đáy sông liền vắt quần áo ướt sũng đi lên.

Ánh trăng sáng trong, ngay lúc Giang Lạc sắp bước lên bờ đột nhiên trước mặt xuất hiện một đôi giày da.

Cậu dừng lại, ngước gương mặt ướt đẫm nước lên nhìn.

Dưới ánh trăng, khuôn mặt cực kỳ tuấn mỹ của Trì Vưu toát ra mùi vị tà khí, lông mày dài đến thái dương, đẹp mắt đến mức giống như đang tỏa ra ánh sáng óng ánh trong bóng đêm. Bóng cây lắc lư rải rác từng vệt sáng nhỏ trên người hắn, so sánh với việc hắn vừa điều khiển con rối chênh lệch thật lớn như trên trời dưới đất.

Ác quỷ mặc âu phục giày da, tư thế dù bận vẫn ung dung.

“Lại gặp mặt.” Ác quỷ nói: “Giờ Tý, nửa đêm, đêm nay còn rất dài.”

Hắn dừng một lát, nhíu mày thấp giọng cười: “Hy vọng tôi có thể cho em một đêm… cực kỳ sung sướng.”

Linh Dị, Đam Mỹ
Nguồn: tieuyeutinhnghich.wordpress.com; Mọt Truyện
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »