Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Lượt đọc: 8151 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 28
giấy vẽ da người

❊ ❊ ❊

Lời đó không phải là nói nhảm hả?

Hai người đệ tử đứng một bên hạn hán lời nhìn cậu.

Nếu không có chuyện tà ma, vậy bọn họ tới đây làm gì?

Nhưng Phùng Lệ mặt không đổi sắc gật đầu: "Con nói rất đúng."

Y khen Giang Lạc xong, cất bước đi vào.

Hai người Vương Tam Thán không dám tin liếc nhau.

Thầy Phùng hiếm khi mở miệng khen ai nhưng mới nãy, thầy Phùng vừa mở miệng khen Giang Lạc.

Bọn họ trao đổi qua ánh mắt, hóa ra thầy Phùng thích câu trả lời như vậy à?

Thanh niên dẫn bọn họ tới phòng khách, trên ghế sa lon trong phòng khách có một đôi mẹ con đang ngồi.

Hoàng Ngọc Lan và con gái khóc đến nỗi đỏ bừng hai mắt, thấy bọn họ đi vào vội vàng lấy khăn lau nước mắt, miễn cưỡng đứng dậy nói: "Thầy Phùng, thầy mau ngồi xuống đây."

Phùng Lệ ngồi trên ghế sa lon, Giang Lạc và hai người khác đứng sau lưng y.

"Nói đi", Phùng Lệ nước chảy mây trôi hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì mới tìm tôi."

Phùng Lệ là thiên sư Phùng gia, sẽ không tùy tiện ra ngoài xử lý mấy việc nhỏ nhặt này. Chỉ tình cờ đúng lúc y đang ở Vân Nam, Lão thiên sư lại quen biết với Hoàng Ngọc Lan nên mới nhờ y ra tay.

Hoàng Ngọc Lan nghe thế, nước mắt chảy không ngừng. Con của bà Kha Hạc Đường vội nói: "Là cha con xảy ra chuyện."

"Nửa tháng trước, cha con bắt đầu trở nên không ổn, tính tình ông càng ngày càng nóng nảy dễ giận, việc gì hơi không hài lòng lập tức giận dữ. Nhưng chưa dừng ở đó, cha còn đi ăn những côn trùng mà trước kia chưa từng ăn", Kha Hạc Đường khổ sở kể: "Côn trùng bò dưới đất như kiến, sâu, gián... Sau khi chế biến để ăn thì không nói làm gì, nhưng chúng con phát hiện ông ấy lén lút nhân lúc chúng con không để ý nuốt sống những côn trùng đó."

Giang Lạc nghe thấy tiếng nuốt nước miếng gian nan của hai người bên cạnh.

Nuốt sống, chắc là điên rồi.

Thế gian rộng lớn không thiếu việc lạ, tính cách con người cũng vậy. Đam mê kỳ quái thì có có người thích ăn vật lạ là chuyện thường.

Nhưng nếu chỉ như vậy thôi thì vẫn chưa tới mức mời thiên sư.

Quả nhiên Kha Hạc Đường tiếp tục kể: "Không chỉ thế, cha còn liên tục cào rách da mình, cào hết phía trước cào đến phía sau, cào đỏ máu cũng không dừng tay. Chúng con hỏi cha có đau không, ông nói ông không có cảm giác."

Hoàng Ngọc Lan nắm khăn tay: "Thầy Phùng, thầy chưa nhìn thấy vết thương trên người mà ông ấy tự cào đâu, đều là vết thương phải đi khâu. Có thật là ông ấy không thấy đau không? Tôi cảm giác... Cảm giác ông ấy hình như bị trúng tà rồi."

Phùng Lệ lẳng lặng nghe, chờ bọn họ nói xong, đứng lên nói: "Tôi đã biết."

"Các con đi theo ta." Phùng Lệ nghiêng đầu nhìn ba người Giang Lạc.

Biệt thự to như thế, Phùng Lệ dẫn theo bọn họ xem hết lầu một lại tới lầu hai.

Ba mẹ con Hoàng Ngọc Lan nhất mực đi theo sau lưng khẩn thiết nhìn họ, đến thư phòng lầu hai, còn chưa đi vào Giang Lạc đã nhạy bén cảm giác được một luồng khí âm lãnh thổi tới.

Hẳn Phùng Lệ cũng cảm thấy vậy, bước chân y vững vàng, không hề dao động bước vào trong thư phòng.

Thư phòng rất lớn, hai mặt tường chất đầy sách. Bàn làm việc được chế tạo từ gỗ lim nằm trước tủ sách, giữa sàn nhà còn trải một tấm thảm da hổ vằn vện.

Thoáng nhìn thì tưởng trầm ổn uy nghiêm, nhưng nhìn kỹ thiết kế mới thấy vẻ giàu xổi xa hoa lãng phí. Giang Lạc cũng đi vào, cảm thấy gia đình này hẳn là bỗng nhiên phát tài thành nhà giàu mới nổi.

Trong thư phòng trưng bày rất nhiều đồ vật ngụ ý tốt đẹp. Bên trái treo một bức tranh tường, trên bàn làm việc còn bày biện một vật trang trí hình đồng tiền.

Giang Lạc nhìn quanh một vòng, ánh mắt quay về bức tranh.

Bức tranh vẽ bóng lưng của một người đàn ông, nam nhân mặc quần áo của thời xưa, từ phần éo trở xuống chìm trong bóng tối. Dưới cùng của bức tranh, cạnh chân của người đàn ông có một bóng ma cứng đờ, bóng ma nặng nề như khởi nguồn của bóng tối. Sau khi nhìn kỹ mới có thể phát hiện bóng ma hình như chia thành ba đoạn.

Bức tranh này tạo cho Giang Lạc một cảm giác không tốt lắm.

Phùng Lệ hỏi: "Các con nhìn ra điều gì?"

Lại là một lần kiểm tra, có kinh nghiệm vừa nãy, Vương Tam Thán thận trọng đáp: "Nơi này nhất định có vấn đề."

Người còn lại theo sát nói: "Chắc chắn là vấn đề không nhỏ."

Phùng Lệ thất vọng nói: "Nói suông vô dụng."

Y nhìn sang Giang Lạc.

Giang Lạc vẫn đang nhìn bức tranh: "Bức tranh này, hình như đang sống?"

Trên mặt Phùng Lệ chợt lóe lên ý cười nhẹ, y nhìn ba người Hoàng Ngọc Lan: "Bức tranh này được mua từ bao giờ?"

Kha Hạc Đường cẩn thận thưa: "Là từ nửa tháng trước do cha tôi mua ở một hội đấu giá. Thầy Phùng, bức tranh này có vấn đề à?"

Phùng Lệ hờ hững gật đầu, tiến lên sờ vào giấy vẽ, trầm ngâm một lát, nói với các đệ tử: "Các ngươi đến sờ chất liệu của bức tranh này xem."

Ba người Giang Lạc lần lượt bước đến sờ. Vải vẽ trên tay trơn nhẵn và co dãn, sờ tới sờ lui rất dễ có cảm giác thoả mãn. Chờ bọn họ sờ xong, Phùng Lệ lại hỏi: "Nhận ra làm từ thứ gì không?"

Giang Lạc và hai người khác cùng lắc đầu.

Cậu học thiết kế nhiều năm như vậy nhưng chưa từng thấy qua loại giấy này.

Phùng Lệ nói: "Đây là giấy vẽ làm từ da người."

Cả đám sững sờ, Hoàng Ngọc Lan run tay thì thào: "Giấy vẽ từ da người?"

Sắc mặt ba mẹ con trắng bệch, bị dọa toàn thân run rẩy. Không thể tin nổi nhà bọn họ thế mà trắng trợn treo một bức tranh da người.

Phùng Lệ nhìn về phía đồng tiền được đặt trên bàn làm việc: "Đồng tiền kia được đặt ở đây là từ lúc nào?"

"Hai, hai tháng trước", sắc mặt Kha Hạc Đường vàng như giấy, sợ hãi nói: "Đây là con mang về. Từ trước đến nay cha con rất thích những vật như đồ cổ thư họa, bình thường chúng con đều để ý mua những thứ này về."

Phùng Lệ đi đến cạnh bàn, cúi đầu nhìn đồng tiền, giọng điệu lạnh nhạt: "Nếu là đồng tiền truyền thừa của gia tộc, tất nhiên có thể trưng bày, còn có hiệu quả trấn trạch. Nhưng nếu là đồng tiền không rõ lai lịch, dễ dàng nhiễm mấy vật bẩn thỉu."

Y đưa tay cầm đồng tiền, nhìn một lúc nói: "Đây là đồng tiền lấy từ trong miệng người chết."

Kha Hạc Đường không nói nên lời, đầu anh ta đổ đầy mồ hôi, một lúc sau mới nói: "Thầy Phùng, con không biết đây là tiền lấy từ trong miệng người chết."

"Trên đồng tiền có âm khí cực nặng", Phùng Lệ đặt đồng tiền xuống, cầm khăn xoa xoa lòng bàn tay: "Âm khí tẩm bổ cho giấy vẽ da người, nuôi thành sát khí, nếu chậm thêm nửa tháng, chủ nhân của thư phòng đã chết rồi."

Hoàng Ngọc Lan vội vàng truy hỏi: "Thầy Phùng, thế hiện tại thì sao, hiện tại phát hiện chuyện này còn kịp không?"

"Kịp thời", Phùng Lệ trả lời: "Nhưng tôi muốn gặp mặt chồng bà."

Việc liên quan đến sống chết nên nửa giờ sau, chồng của Hoàng Ngọc Lan là Kha Vương Uy đã chạy về biệt thự.

Kha Vương Uy xụ mặt bước vào, ngay ấn đường của ông có một vòng khí đen quanh quẩn, huyệt thái dương nhô lên, mặt mũi đầy vẻ dữ tợn, bộ dáng hung thần ác sát. Tướng mạo như vậy chỉ thường xuất hiện trên mặt đồ tể, mới vừa đối mặt thôi nhưng Giang Lạc chẳng nhìn ra vị chủ nhân của thư phòng giàu có như thế nào, ngược lại cảm thấy người này cực kỳ hung ác, không phải người lương thiện.

Nét mặt của ông Kha lúc vừa tiến vào trần đầy vẻ không kiên nhẫn, nhưng sau khi thấy Phùng Lệ thì sững sờ. Rõ ràng ông ta biết Phùng Lệ, lập tức thu hồi cảm xúc không kiên nhẫn, cười rạng rỡ chào hỏi: "Thầy Phùng? Sao nay tới nhà tôi thế?"

Xã hội bây giờ, người có thân phận địa vị càng cao thì càng mê tín, Kha Vương Uy cũng tin điều này, người có chút quan hệ đều biết đến tên tuổi Phùng Lệ nhưng người có thể mời Phùng Lệ ra tay thì lại rất ít.

Kha Vương Uy không ngờ lại có thể thấy Phùng Lệ trong nhà mình, nhất thời vừa mừng vừa sợ, cảm giác khó chịu mấy ngày qua bỗng thuyên giảm khá nhiều.

"Thầy Phùng tới nhà tôi vì muốn chỉ dạy điều gì chăng?"

Phùng Lệ nhìn ông ta giây lát rồi chỉ vào bức tranh trong thư phòng: "Ông Kha có nhận ra bức tranh này không?"

Trong lòng Kha Vương Uy cảm thấy kì lạ nhưng vẫn đáp: "Đây là bức tranh tôi mới mua nửa tháng trước, chắc chắn là tôi phải nhớ rồi."

"Không", Phùng Lệ nói: "Ý của tôi là, ông có biết người trong tranh không?"

Kha Vương Uy không hiểu gì, ông nhìn về phía bức tranh.

Trên thực tế, chính vì lần đầu tiên nhìn thấy bức tranh cảm thấy quen thuộc nên Kha Vương Uy mới mua nó về. Nhưng ông không nhận ra là ai từ bóng lưng của người đàn ông trong tranh, bây giờ nhìn cũng không nhìn ra cái gì. Kha Vương Uy thấy mắt đau nhức, đang định dời mắt đi, một loại cảm giác quỷ dị chợt dâng lên trong lòng.

Sắc mặt Kha Vương Uy trắng nhợt: "Làm sao có thể!"

Phùng Lệ không chút chần chừ hỏi: "Ông đã nhận ra người trong bức tranh là ai chưa?"

Trán Kha Vương Uy nhỏ mồ hôi, ấp a ấp úng nói: "Tôi, tôi không biết..."

Phùng Lệ quay người muốn dẫn đệ tử rời đi.

Hoàng Ngọc Lan kinh hoảng nói: "Thầy Phùng, đừng đi!"

Bà tức giận kéo quần áo Kha Vương Uy: "Ông biết cái gì còn không mau nói ra hả? Ông có biết nếu thầy Phùng không ra tay thì nửa tháng sau ông sẽ phải chết đấy!"

Ánh mắt Kha Vương Uy liếc qua bức tranh, mồ hôi lạnh túa ra, ông khẽ cắn môi, lớn tiếng nói: "Tôi nói, tôi nói! Thầy Phùng, cầu xin thầy cứu tôi với!"

Linh Dị, Đam Mỹ
Nguồn: tieuyeutinhnghich.wordpress.com; Mọt Truyện
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »