Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Lượt đọc: 8207 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 22
[canh 2] nữ quỷ

❊ ❊ ❊

Việt

Giang Lạc suýt thì cười.

Thứ gì có thể đáng sợ bằng hắn hả?

Bên cạnh là ác quỷ tàn nhẫn khoác tấm da người, ngoài cửa là mấy thứ bẩn thỉu khác. Thật lòng mà nói, Giang Lạc thà đi đối phó mấy con quỷ ngoài cửa, chứ không muốn trốn cùng Bạch Diệp Phong trong căn phòng chứa đồ này.

Giang Lạc không lập tức vạch trần diễn xuất vụng về ác quỷ, còn nhạy bén bắt được ác ý trong lời nói của ác quỷ.

Ác ý kia, khiến thần kinh cậu căng lên.

Bên trong căn phòng chứa đồ đóng chặt, không khí ẩm ướt dinh dính, diện tích có thể để người đứng chỉ có một chút.

Giang Lạc đập tay Bạch Diệp Phong ra, lùi về sau một bước, kéo dãn khoảng cách với Bạch Diệp Phong.

Ánh đèn trên đỉnh đầu lập lòe như sắp nổ tung đến nơi, mùi hôi thối lọt qua khe cửa, trên cánh cửa phòng bao phủ một tầng sương lạnh thật mỏng.

Đột nhiên bên ngoài phòng vệ sinh vang lên một tràng tiếng bước chân hỗn loạn.

Giọng nói thô kệch hung tợn của đàn ông: “Con nhỏ đó đâu! Không thể để nó chạy thoát!”

“Nhanh lên, nó trốn trong nhà vệ sinh, mau lôi con nhỏ đó ra, chậm chút nữa thì chúng ta sẽ bị phát hiện mất!”

Giang Lạc tập trung, nghe tiếng bước chân thì bên ngoài có tới ba người nhưng chỉ có hai kẻ lên tiếng. Bọn họ to tiếng tranh cãi, giống như không hề lo lắng sẽ bị người khác nghe được. Dựa theo âm thanh thì có lẽ đều khoảng ba mươi tuổi.

Tại sao người hơn ba mươi tuổi lại vào ký túc xá của người dự thi?

Giang Lạc thoáng cái đã hiểu rõ, giống như hồi ở khách sạn 129 cậu chạm vào ký ức của bà chủ, hiện tại có khả năng cậu đã tiến vào hiện trường của những việc đã từng xảy ra.

Ngữ khí của ba người đàn ông bên ngoài ngày càng tàn ác: “Tìm từng gian một.”

Giang Lạc chăm chú nghe, ngược lại Bạch Diệp Phong lại có vẻ không hứng thú lắm, nhàn tản quấn một sợi tóc đen của Giang Lạc vào tay.

“Uỳnh” một phát, cửa của gian phòng vệ sinh đầu tiên bị mạnh mẽ đá văng. Tên đàn ông đá cửa nhổ nước bọt: “Mẹ nó, con kỹ nữ thối không ở gian thứ nhất.”

Lại thêm một cánh cửa bị đá văng.

Gian phòng chứa đồ Giang Lạc đang trốn là gian thứ sáu.

Âm thanh đạp cửa đáng sợ như sấm rền, rất nhanh, ba kẻ bên ngoài đã đạp văng bốn cánh cửa.

Chỉ còn lại gian phòng thứ năm.

Giang Lạc không khỏi đổ mồ hôi lạnh thay nữ sinh chạy trốn, cho dù biết đây là chuyện đã từng xảy ra, nhưng bầu không khí căng thẳng kinh khủng luôn làm con người ta cảm thấy kinh hồn bạt vía.

Hiển nhiên ba người ngoài cửa cũng nghĩ như cậu, cho rằng nữ sinh đang trốn trong gian phòng thứ năm, bọn chúng cười dâm hai tiếng, nội dung đáng sợ cứ bình thản phát ra khỏi miệng của bọn chúng.

“Kỹ nữ thối, mày còn trốn làm gì hả?”

“Mệt chết ông đây, chạy cmn khỏe thật. Hên là hôm nay không có ai nghỉ lại, trước khi giết nó thì để ta thoải mái cái đã.”

“Ha ha ha ha mày còn chưa thoải mái đủ hả? Cmn mày đừng có chết trên người đàn bà.”

“Tuy con kỹ nữ kia không đẹp bằng bạn thân nó nhưng ít ra vẫn là người sống, thế thì tội gì không xài thêm vài lần?”

Theo âm thanh ôn ngôn uế ngữ, có người đạp văng cánh cửa phòng thứ năm ra.

Giang Lạc nhăn mày lại, có thể đoán được tiếp theo sẽ là cảnh tượng gì.

Nhưng ngoài dự đoán, bên ngoài hoàn toàn tĩnh lặng.

Có kẻ kinh ngạc mở miệng hỏi: “Tại sao gian thứ năm cũng không có người?”

Phòng thứ năm cũng không có người ư?

Vậy thì có thể ở đâu?

Giang Lạc nhíu mày, đột nhiên nét mặt cứng đờ, phía sau cảm thấy lạnh toát.

Cậu chợt nhớ tới, ở đây còn một phòng chứa đồ.

Chính là vị trí hiện tại của bọn họ.

Giang Lạc chậm rãi quay đầu, trên mặt đất, bỗng có một cái tay ôm lấy chân cậu.

Bên trong phòng chứa đồ hẻo lánh vốn không có gì đột nhiên xuất hiện một nữ quỷ áo quần rách nát, nữ quỷ ngẩng đầu khỏi mớ tóc tán loạn, lộ ra gương mặt quỷ trắng bệch.

Vết thương xanh tím đan xen trên mặt cộng thêm hai hàng huyết lệ chảy xuống từ mắt khiến mặt mũi nữ quỷ tràn đầy máu tươi, âm trầm dọa người nhếch miệng cười một tiếng với Giang Lạc.

Hô hấp của Giang Lạc ngừng lại.

Chợt bên ngoài vang lên âm thanh đạp cửa, Giang Lạc quay đầu nhìn, nháy mắt sau cánh cửa của gian phòng bị đá văng, ba tên đàn ông hung thần ác sát hung ác cười bước vào, bọn chúng hình như không thấy được Giang Lạc và Bạch Diệp Phong, trong tiếng gào thét hoảng sợ của nữ quỷ lôi cô ra ngoài.

Ánh đèn lại liên tục lắc lư.

Giang Lạc ổn định tâm trạng, đột nhiên cảm thấy nữ quỷ đó có hơi quen, cậu định thần nhìn lại, dưới ánh đèn chớp tắt nhận ra nữ quỷ đó chính là nữ sinh mất tích Vương Hân Tuệ cùng lớp với Phó Viện Nhi.

Ánh đèn bỗng tắt phụt.

Trong bóng đêm, không thấy bóng dáng của mấy quỷ ảnh bên ngoài. Nhưng âm thanh không có biến mất, âm thanh đóng mở cửa không ngừng vang lên, đồng thời tiếng nước cọ rửa bồn cầu cũng không ngừng.

Bạch Diệp Phong nói bên tai cậu: “Hửm? Hình như bọn chúng băm người rồi xả xuống cống thoát nước.”

Đúng vậy, Giang Lạc đã hiểu.

Không chỉ thế, cậu còn nghĩ tới mùi hôi thối ngửi thấy lúc mới vào ký túc xá và lời nói của nhân viên công tác “Cống thoát nước thường xuyên bị nghẹt.”

Không biết đã qua bao lâu, tiếng xả nước mới dần ngừng lại.

Bên trong nhà vệ sinh khôi phục sự yên tĩnh.

Bạch Diệp Phong ngoài mặt lo lắng, kỳ thực thấp thoáng vui vẻ hỏi: “Cậu sợ à?”

Giang Lạc lập tức hiểu ra ác ý trong lời nói lúc trước của hắn.

Ác quỷ đã biết trước nữ quỷ sẽ trốn trong gian phòng này, cho nên mới dẫn cậu trốn vào phòng chứa đồ.

Chỉ vì muốn dọa cậu?

Giang Lạc không giận mà còn cười, ngữ khí cậu vui sướng, giống như nhận được một niềm vui bất ngờ: “Không sợ, còn phải cảm ơn bạn học Bạch, giúp tôi tìm được một phần manh mối.”

Giang Lạc thân mật vỗ vỗ bả vai Bạch Diệp Phong, vui mừng nói: “Bạn học Bạch, may là cậu đã hành động nhanh nhẹn kéo tôi vào phòng chứa đồ, tôi thật sự rất cảm ơn cậu.”

Ánh mắt của thanh niên tóc đen chân thành tha thiết: “Lúc trước tôi còn tưởng là cậu nhằm vào tôi, hiện tại xem ra là tôi suy nghĩ nhiều, là tôi lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, Bạch Diệp Phong, bạn học Bạch, cậu quả thật là một người tốt.”

Người tốt Bạch Diệp Phong: “…”

Ý cười của hắn nhạt đi.

Giang Lạc lại nở một nụ cười xán lạn với hắn, đi ra khỏi phòng chứa đồ trước.

Trác Trọng Thu ở bên ngoài không hề phát hiện điều gì, thấy hai người bọn họ đi ra, không nhịn được nói: “Không phải hai cậu đi nhà vệ sinh hả, sao lại chậm chạp như vậy.”

Giang Lạc hỏi: “Bọn tôi đi mất bao lâu?”

Trác Trọng Thu ôm cánh tay nói: “Mười lăm phút.”

“Mười lăm phút”, Giang Lạc như có điều suy nghĩ: “Tôi còn tưởng đã qua một giờ.”

Một khúc nhạc đệm đó không ảnh hưởng đến kế hoạch của bọn họ, trước khi đến văn phòng của Liễu Thực, Giang Lạc vẫn đang ngẫm nghĩ lại cảnh tượng trong nhà vệ sinh kia.

Trang phục của ba gã đàn ông hình như là của công nhân, Giang Lạc nhớ kỹ tướng mạo của bọn chúng, không hề sơ sót quên mất điểm nào.

Trong ba tên công nhân, có một công nhân từ đầu đến cuối chưa từng lên tiếng.

Trùng hợp là trong công trường xây dựng thêm năm 2012, cũng chết mất hai công nhân.

Hai chuyện này chắc chắn có mối liên hệ không bình thường.

Câu nói của ba tên công nhân lặp đi lặp lại trong đầu Giang Lạc, “Mặc dù con kỹ nữ này không đẹp như bạn thân nó nhưng ít ra vẫn là người sống”, bạn thân của Vương Hân Tuệ có phải là Phó Viện Nhi?

Thời điểm ba gã công nhân nhìn thấy Phó Viện Nhi thì cô đã chết sao?

Trong lòng Giang Lạc đã có một cái khung mơ mơ hồ hồ, nhưng còn vài điểm quan trọng cần phải điều tra thì mới hiểu được.

Khu dạy học nửa đêm không một bóng người, ba người đi qua hành lang yên tĩnh, đi đến căn phòng làm việc khóa chặt, mở cửa sổ chui vào.

Giang Lạc đi thẳng đến bàn làm việc của Liễu Thực, ngăn kéo bàn Liễu Thực có một cái khóa nhỏ nhưng đối với bọn họ giải quyết một cái khóa nhỏ rất đơn giản, Trác Trọng Thu cạy khóa ra để sang một bên, mở ngăn kéo.

Trong ngăn kéo chứa rất nhiều tài liệu công tác và văn kiện, Giang Lạc và Trác Trọng thu lật xem từng cái, cuối cùng phát hiện một xấp báo để ở dưới cùng ngăn kéo.

Giang Lạc cầm tờ báo lên, cảm thấy trọng lượng không đúng lắm, cậu mở từng tờ báo ra, hóa ra bọc bên trong tờ báo là một đống trang sức phụ nữ.

Làm một nhà thiết kế, mặc dù là nhà thiết kế cảnh quan nhưng lúc học nền tảng thiết kế cũng cần hiểu rõ phong cách của các ngành thiết kế khác. Giang Lạc nhìn thoáng qua liền có thể nhận ra, những đồ trang sức đến từ năm nhãn hiệu khác nhau.

Giữa phương pháp hàn và bản thiết kế trên bàn cũng có khác biệt về thời gian, nếu như đây là đồ Liễu Thực mua để tặng người khác, thời gian mua mỗi bộ trang sức ít nhất cách nhau một đến hai năm.

Nhưng mặc dù khác các chi tiết nhỏ, hướng thẩm mỹ tổng thể vẫn giống nhau, đều thiên về phong cách trưởng thành nữ tính.

Trong đó có một đôi bông tai là một bộ với sợi dây chuyền mà Phó Viện Nhi đeo trên cổ.

Giang Lạc lấy điện thoại trong túi ra, cẩn thận chụp lại dáng vẻ của những đồ trang sức này: “Từ năm 2012 đến nay, tổng cộng có bao nhiêu nữ sinh mất tích?”

Bạch Diệp Phong nhàn nhã đáp: “Năm người.”

Giang Lạc như có điều suy nghĩ.

Sau khi chụp ảnh xong, khôi phục nguyên trạng cho văn phòng, ba người lại nhảy cửa sổ về ký túc xá. Giang Lạc đã có thể xác định Liễu Thực và Phó Viện Nhi từng có quan hệ yêu đương nhưng quan hệ giữa Phó Viện Nhi, Vương Hân Tuệ và các công nhân thì cậu lại chưa rõ.

Trong ba tên công nhân, cũng không có Liễu Thực.

Sau khi về đến ký túc xá thì đã là ba giờ đêm, ngay cả con cú đêm thức khuya cũng cảm thấy mệt mỏi.

Giang Lạc thu thập xong nằm trên giường, đang sắp chìm vào giấc ngủ thì tiếng chuông điện thoại của cậu lại một lần nữa vang lên.

Cậu lập tức thanh tỉnh, cầm điện thoại lên, quả nhiên thấy dãy số xa lạ đã gọi đến hồi tối hôm qua.

Nhưng lần này, dãy số xa lạ có ghi tên.

[Liễu Thực]

Nữ quỷ dùng điện thoại của Liễu Thực để gọi cho Giang Lạc.

Giang Lạc nhấn nút ghi âm rồi bấm kết nối, tỉnh táo nói: “A lô?”

“Ầm… Ầm…”

Vẫn là âm thanh nhiễu sóng, Giang Lạc kiên nhẫn chờ một giọng nữ vang lên.

“Tôi… Ầm…” Giọng nữ mơ hồ không rõ nói: “Tôi và cậu, lưng tựa lưng.”

“Là tôi và cậu lưng tựa lưng hay là cậu và Liễu Thực lưng tựa lưng.” Giang Lạc hỏi lại.

Câu nói của cậu hình như đã đâm trúng vết sẹo của nữ quỷ, âm thanh của nữ quỷ dần dần nhanh hơn: “Tôi và cậu lưng tựa lưng, tôi và cậu lưng tựa lưng, tôi và cậu lưng tựa lưng…”

Âm thanh ngày càng sắc nhọn.

Thì ra không chỉ con người có bản chất là cái máy lặp mà bản chất của quỷ cũng là một cái máy lặp hả?

Điều quan trọng nói ba lần?

Giang Lạc cầm điện thoại cúi đầu nhìn xuống dưới giường.

… Không có gì cả.

Linh Dị, Đam Mỹ
Nguồn: tieuyeutinhnghich.wordpress.com; Mọt Truyện
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »