Xuyên Về Cổ Đại Cùng Tình Định Trồng Trọt Dựng Cơ Đồ

Lượt đọc: 7460 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 89
trở về đại hà thôn trong đêm

❊ ❊ ❊

Giữa màn đêm mênh mang, một con ngựa chở hai người, đang phóng nhanh trên con đường lớn.

Đại Hà thôn cách thành Phong Nhạc không xa, chỉ hơn mười dặm, bình thường Tô Vận ngồi xe ngựa về mất một canh giờ, giờ hai người cưỡi ngựa, tốc độ nhanh hơn nhiều, chỉ mất nửa canh giờ là tới.

Tô Vận được Thu Mộng Kỳ ôm chặt trong lòng, sau lưng là hơi ấm từ cơ thể đối phương, giống hệt như cái đêm ấy khi nàng dựa sát vào người kia, đang là cuối thu đầu đông, gió đêm rất lạnh, vậy mà nàng lại cảm thấy cả người nóng rực.

Thu Mộng Kỳ có uống rượu, men rượu đã dâng lên, nhưng gió thổi qua khiến cô tỉnh táo không ít.

Tô Vận có chút lo lắng: "Ngươi không sao chứ?"

Trên người Thu Mộng Kỳ nồng nặc mùi rượu, Tô Vận vốn không thích mùi rượu, nhưng lúc này lại chẳng thể sinh ra chút cảm giác chán ghét.

Vòng eo mảnh mai bị đôi tay mạnh mẽ khống chế, khiến nàng mềm nhũn, chỉ có thể hoàn toàn dựa vào lòng người kia, để mặc những hơi thở nặng nề phả vào tai mình, thân thể hai người khít sát nhau không kẽ hở.

Nửa canh giờ trôi qua rất nhanh, nhanh đến mức Thu Mộng Kỳ còn chưa kịp cảm nhận trọn vẹn cảm giác quang minh chính đại mà dán sát vào Tô Vận là thế nào, ngựa đã phi đến tận cổng Tô gia ở Đại Hà thôn.

Ba gian nhà tranh trước kia, phía sau đã che thêm một gian, dùng để nuôi gia súc.

Trong nhà tối om, người Tô gia đã sớm đi ngủ.

Nhưng tiếng vó ngựa đã đánh thức người trong nhà, Tô Vận vừa xuống ngựa định bước lên gõ cửa thì cửa đã mở ra từ bên trong, người đứng trước cửa chính là phu thê Tô Học Lâm đang mặc áo ngủ.

Cố thị thấy nữ nhi giữa đêm khuya gió bụi quay về, tim lập tức thắt lại: "Con của ta, sao giờ này lại về, có chuyện gì xảy ra?"

Tô Vận vội trấn an mẫu thân: "Nương, không có chuyện gì to tát, ta vào nhà rồi nói."

Nói rồi đưa tay ra sau, định kéo Thu Mộng Kỳ vào nhà cùng.

Lúc này phu thê Tô gia mới phát hiện phía sau còn có một người sống sờ sờ, đợi đến khi vào nhà thắp đèn lên mới nhận ra người đến lại chính là Thu Thực, huyện lệnh Phong Nhạc huyện, vội vàng quỳ xuống hành lễ.

Thu Mộng Kỳ vội đỡ hai người dậy, nghĩ đến nếu chuyện giữa cô và Tô Vận thật sự thành, thì hai người này chính là nhạc phụ nhạc mẫu của mình, trong lòng không khỏi cảm thấy lạ kỳ khó tả.

Tô Trường Bình và Tô Trường Việt cũng bị tiếng động đánh thức, nhưng rất nhanh đã bị Tô thái phó quát cho đi ngủ, giữa đêm hai người đến tất nhiên là có việc gấp, tiểu hài tử không nên xen vào.

Bốn người ngồi xuống, uống chút nước đun nguội, hơi lấy lại tinh thần, Tô Vận mới lên tiếng: "Cha, nương, mấy ngày trước Thu đại nhân đã phá được một vụ án oan, vụ này rất nghiêm trọng, là một vụ giết người hàng loạt."

Vừa mở miệng đã là chuyện giết người, dù Tô thái phó từng trải kiến thức đầy mình, cũng không khỏi cảm thấy căng thẳng.

Thấy phụ mẫu lo lắng, Tô Vận vội kể tóm tắt tình hình, nói qua chuyện thứ sử và quận thủ đến hội thẩm.

"Thứ sử đại nhân đến đây, thì có liên quan gì tới việc ngươi đưa người về nhà?"

Thu Mộng Kỳ cảm thấy tiếp theo để Tô Vận nói thì không ổn lắm, liền tiếp lời: "Trước đây Khanh Vận nghĩ ra phương pháp sản xuất muối mới, ta đã dâng tấu lên hoàng thượng, phải thông qua tay tuần phủ mới chuyển lên được, e là vì vậy mà hắn để ý đến tài năng của Tô Vận... ờ, còn cả dung mạo. Hôm nay hắn dẫn theo nhi tử tới, định sau buổi hội thẩm sẽ đến cầu thân với hai vị."

"Hắn muốn cưới nữ nhi chúng ta về làm tức phụ? Không được!" Cố thị vừa nghe liền phản đối thẳng thừng không chút do dự, "Dạng người như thế, nữ nhi chúng ta gả vào thì sao mà sống yên ổn."

Tô Thái phó nhíu mày hỏi: "Nhị tử của Cam thứ sử là người thế nào?" (Editor: haizz)

"Có người cha như vậy, thì nhi tử còn có thể là người tốt gì?" Cố thị thấy trượng phu còn hỏi như vậy thì lập tức tức giận.

Thu Mộng Kỳ vội tiếp lời: "Nhị công tử là người thế nào thì không rõ, nhưng đã có thê, lần này tới, không ngoài dự đoán thì là có ý muốn nạp thiếp."

Cố thị vừa nghe mặt liền tối sầm lại, nếu là trước kia họ còn thuộc diện tiện tịch thì không có quyền lựa chọn, nhưng giờ đã khôi phục thân phận lương dân, sao có thể để nữ nhi mình làm thiếp cho người khác được.

"Lão nhân, ngươi tuyệt đối không thể đồng ý. Dù thế nào đi nữa thì nữ nhi chúng ta cũng không thể vào cái hố lửa đó, huống hồ còn là nhà người như vậy."

Tô thái phó thở dài một tiếng thật dài: "Giờ tuy ta và con bé đã thoát khỏi tiện tịch, nhưng vẫn không được rời khỏi Lĩnh Nam, chỉ cần còn ở Phong Nhạc là vẫn nằm trong quyền quản lý của hắn. Nay Vận nhi chưa thành thân, hắn nhất định sẽ tìm cách ép ta đồng ý."

"Không thì ngươi cứ nói Vận Nhi đã có hôn ước, để họ biết khó mà lui."

"Nhà chúng ta mới đến đây chưa đầy nửa năm, lại có thân phận như vậy, có hôn ước hay không, bọn họ tra là ra ngay. Đến lúc đó không những không trốn thoát, mà còn có thể bị vu cho tội lừa gạt."

"Vậy phải làm sao, Vận Nhi nhà chúng ta sao có thể nhảy vào cái hố lửa đó được." Cố thị vừa nói vừa nghĩ càng thêm đau lòng, không nhịn được mà bật khóc thành tiếng.

"Đương gia, hay là tạm thời tìm một nhà nào đó ứng phó trước, gả cho ai cũng còn hơn là vào Cam gia."

"Tìm ai, với thân phận như nhà mình, Vận nhi còn từng bị hủy hôn, nam tử nhà lành nào mà muốn cưới thì đâu phải nói là có thể tìm được ngay."

Sắc mặt Tô thái phó tràn đầy khổ sở, nếu không phải ông nhất quyết dâng sớ can gián khiến hoàng thượng không vui, mới bị kiếm cớ giáng tội đầy cả nhà đến đây, khiến huynh đệ thê nhi chịu khổ, giờ còn hại cả nữ nhi bị ép gả.

Tô Vận đứng bên thấy phụ mẫu như vậy, liền đá đá chân Thu Mộng Kỳ.

Thu Mộng Kỳ lập tức tiến lên, "phịch" một tiếng quỳ xuống trước mặt hai phu thê: "Bá phụ bá mẫu, thật ra ta và Vận Nhi đã sớm hai bên có tình cảm, vốn định chờ thêm ít ngày rồi thưa với hai người, không ngờ người Cam gia lại chen ngang, nay đành vội vàng đến cầu thân, mong hai vị thành toàn."

Phu thê Tô thái phó lập tức ngây người trước cảnh tượng này, không dám nhận cái quỳ của cô, vội nghiêng người tránh, đồng thời đồng loạt nhìn về phía nữ nhi với ánh mắt sững sờ.

Tô Vận thấy vậy, cũng lập tức quỳ xuống bên cạnh Thu Mộng Kỳ, đôi mắt long lanh nhìn hai vị trưởng bối.

"Tiểu hài tử này, chuyện từ khi nào thế, sao không nói trước với phụ mẫu một tiếng, làm chúng ta không chuẩn bị được gì."

Lúc trên đường đi đày, Cố thị vốn đã rất ưng ý với Thu Mộng Kỳ, người ngay thẳng, nhiều lần ra tay cứu giúp, bề ngoài cũng anh tuấn, xem như xứng với nữ nhi bà. Chỉ tiếc nhà họ lúc đó mang thân phạm nhân, căn bản không dám mơ tưởng. Giờ tuy đã thành lương dân, nhưng người ta dù gì cũng là quan triều đình, vẫn cảm thấy trèo cao. Nào ngờ đối phương lại đích thân đến cầu thân, sao bà có thể không thấy bất ngờ.

Đúng vậy, là bất ngờ đầy vui mừng.

Thu Mộng Kỳ đến Phong Nhạc chưa đầy nửa năm đã làm nên mấy việc lớn. Đại Hà thôn cách Phong Nhạc thành không xa, hai phu thê ở thôn cũng thường nghe dân làng khen ngợi vị huyện lệnh mới này không ngớt lời. Bình thường Tô nhị gia cũng hay về thăm, kể không ít điều tốt đẹp về Thu Mộng Kỳ, nên ấn tượng của Cố thị với cô rất tốt.

Giờ nghe cô có ý với nữ nhi mình, sao có thể không vui mừng, càng nhìn càng thấy ưng ý.

"Nương, dạo này ta quá bận, vốn định tìm thời điểm thích hợp về báo với người, ai ngờ lại xảy ra chuyện này, đành phải nửa đêm quay về..."

"Lão đầu ngươi xem học trò của ngươi, chuyện nên làm thì lại không làm, việc vui thế này-ay da, dưới đất lạnh, mau đứng dậy mau-"

Nói rồi liền đỡ Thu Mộng Kỳ đứng dậy.

Thu Mộng Kỳ vội hỏi: "Vậy chuyện của ta và Vận Nhi, hai vị có đồng ý không?"

Tô Vận nghe cô gọi nhũ danh mình một cách tự nhiên, tai liền hơi đỏ lên.

"Đứng lên trước đã rồi nói tiếp, nếu ngươi thật lòng với Vận Nhi, ta và cha nàng sao nỡ chia rẽ đôi trẻ. Này, ngươi cũng nói gì đi chứ." Cố thị nói rồi kín đáo giẫm lên chân Tô thái phó một cái, trách ông không chịu mau lên tiếng.

"Khụ khụ khụ." Tô thái phó đau đến co rụt chân lại, rồi mới đứng dậy, đỡ hai người kia dậy.

"Trước mắt việc ứng phó với Cam gia là quan trọng, chuyện này ta tạm thời đồng ý. Nếu con ngươi lòng, chờ qua đợt rắc rối này, thì mời trưởng bối và bà mối bên nhà đến dạm hỏi đàng hoàng. Tô gia tuy sa sút đến mức này, nhưng cũng không thể gả nữ nhi tùy tiện."

So với Cố thị, Tô thái phó rõ ràng lý trí hơn nhiều. Danh tiếng của nữ nhi thời cổ quan trọng hơn mọi thứ, nếu tùy tiện gả đi, tương lai sẽ bị nhà chồng coi thường. Thu Mộng Kỳ lúc này mới hiểu tại sao Tô Vận nhất định phải quay về Đại Hà thôn trong đêm, chứ không để người khác truyền lời.

Thu Mộng Kỳ vội nói: "Nhất định, hiện tại chỉ là kế sách tạm thời, mong hai vị lượng thứ, đợi đoàn tuần phủ rời đi, ta sẽ lập tức mời người tới chính thức cầu thân."

Lúc này sắc mặt Tô Thái phó mới dịu lại, nói: "Nếu vậy, mấy ngày tới mà Cam gia đến hỏi cưới, ta sẽ nói con là con rể ta. Chắc họ cũng biết khó mà lui."

Thu Mộng Kỳ nghe xong lời này, trong lòng như bay lên, cảm thấy men say lại dâng lên một chút thế là thành rồi sao, cảm giác như đang mơ vậy.

"Vậy thì làm phiền nhạc phụ đại nhân thay ta ứng phó, đợi ta giải quyết xong bên đó, sẽ lập tức quay lại."

Tô Vận nghe thấy hai chữ "nhạc phụ đại nhân" từ miệng cô, dù vốn điềm tĩnh cũng không nhịn được đỏ mặt, còn chưa thành thân mà miệng đã gọi trước rồi.

Nàng hơi không được tự nhiên, nói: "Cha, nàng vừa rồi còn cùng mấy vị đại nhân đến hội thẩm uống rượu, giờ e là men đã ngấm, mai còn phải quay về trước khi cổng thành mở, có gì thì để lần sau nói tiếp, để người nghỉ ngơi trước đã."

Cố thị không khỏi cảm khái nữ nhi đúng là "nữ sinh hướng ngoại", lúc này đã che chở người ta như vậy. Nhưng Tô thái phó lăn lộn quan trường bao năm, biết rõ tình hình trước mắt, vội nói: "Vậy thì để hắn nghỉ ngơi đi, phòng của nhị thúc ngươi lâu lâu mới về ngủ một hai đêm, hiện đang trống, làm phiền Thu đại nhân chịu thiệt một tối."

Thu Mộng Kỳ vội đáp: "Sau này xin cứ gọi ta là Mộng Kỳ. 'Mộng Kỳ' là biểu tự mà phụ thân quá cố đặt cho ta, vì ta chưa làm lễ đội mũ nên trước giờ vẫn chưa công khai."

Đối với chuyện của Tô Vận, Thu Mộng Kỳ luôn rất nghiêm túc, kể cả thân phận của mình cũng không ngoại lệ. Tuy hiện tại cô vẫn mặc giả trang nam nhân, dùng tên của huynh trưởng để ra ngoài ứng xử, nhưng đối với Tô Vận và những người thân cận của nàng, Thu Mộng Kỳ vẫn mong một ngày nào đó có thể dùng thân phận thật sự để đối mặt với họ.

Còn khi nào đến ngày đó, cô cũng không dám chắc.

Chỉ hy vọng kế sách tạm thời hôm nay, có thể từng bước trở thành một mối nhân duyên thực sự.

"Được được, cái biểu tự này nghe rất hay, mau đi nghỉ ngơi đi." Tô thái phó nghe cô nhắc đến hai chữ "phụ thân quá cố" thì đoán ra cô mồ côi cha từ nhỏ, vậy mà tuổi trẻ như thế đã đỗ tiến sĩ, quả là không dễ dàng. Chỉ tiếc chưa kịp hiểu rõ tình hình người nhà của cô, ông liền khen mấy câu tốt rồi thúc giục cô nghỉ sớm.

Thu Mộng Kỳ biết mình tạm thời đã vượt qua được cửa ải đầu tiên, âm thầm thở phào nhẹ nhõm, theo bản năng liền muốn nắm tay Tô Vận, nhưng động tác ấy trong mắt phu thê Tô gia lại hơi thân mật quá mức.

Tô Vận đành mỉm cười, che giấu sự lúng túng nói: "Ta đưa nàng đi nghỉ trước, cha qua ngủ với A Việt, lát nữa ta sẽ ngủ với nương."

Tô phụ còn có thể nói gì, chỉ phẩy tay ra hiệu cho hai người rời đi.

Tô Vận dẫn Thu Mộng Kỳ tới phòng của nhị gia, đưa cô lên giường nằm, lại đốt nhang muỗi, cuối cùng ngồi xổm bên giường nói: "Giờ chắc cũng gần nửa đêm, ngươi lại uống rượu, phải nghỉ ngơi thật tốt, sáng mai còn phải dậy sớm về thành. Ta sẽ qua gọi ngươi, cứ yên tâm mà ngủ."

Giọng nàng nhẹ nhàng, như lông vũ khẽ lướt qua tâm trí Thu Mộng Kỳ, khiến cảm xúc rối loạn trong cô lập tức lắng xuống. Cô ngoan ngoãn đáp một tiếng "Ừ", rồi lặng lẽ nhìn nàng.

Tô Vận thấy cô hiếm khi ngoan ngoãn như thế, liền xoa đầu cô, dịu dàng nói: "Thật ngoan, ngủ ngon."

Thu Mộng Kỳ vì rượu và cả đoạn đường gấp gáp đã sớm mệt mỏi, hai chữ "ngủ ngon" như nút tắt khiến cô lập tức lịm đi. Khóe miệng thả lỏng, đôi mắt không chống đỡ nổi, cứ thế chìm vào giấc ngủ.

----

Tác giả có lời muốn nói:

Nữ nhân nhà họ Tô dẫm lên chân đối tượng, sợ là có tính di truyền! Cảm tạ các tiểu thiên sứ đã bỏ phiếu hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho ta trong khoảng thời gian từ 2023-06-27 13:43:55 đến 2023-06-27 15:06:18.

Cảm tạ tiểu thiên sứ đã ném hỏa tiễn: Lược Tinh Chiếu Dã 1 cái;

Cảm tạ tiểu thiên sứ đã ném địa lôi: Sa Thụ 1 cái;

Cảm tạ tiểu thiên sứ đã tưới dung dịch dinh dưỡng: Cỏ Xanh Liên Dong 49 bình; Khoai Tây 10 bình; Nắng Ấm, Y Giáo Thụ 6 bình; Khải 5 bình; 53000629 1 bình;

Vô cùng cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, ta sẽ tiếp tục cố gắng!

Bách Hợp, Cổ Đại, Khác, Sủng
Nguồn: wattpad.com/user/lilyholic2025
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »