Xuyên Về Cổ Đại Cùng Tình Định Trồng Trọt Dựng Cơ Đồ

Lượt đọc: 7347 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

Chương 19: Say rượu lơ mơ

Mời một tội phạm bị lưu đày vào nha môn làm sư gia, không nói dưới trướng sẽ nắm lấy làm nhược điểm, lỡ việc này truyền tới Kinh Đô, nói không chừng còn bị bên trên xử tội.

"Ngươi nghe ta nói, không phải sư gia trên mặt nổi. Ngươi cứ giữ lão lại, để lão ở nha môn làm việc, ngoài mặt thì bảo lão chép sách, làm tạp vụ cho ngươi, ngấm ngầm mới thực hành việc của sư gia. Vị Tô đại nhân này quả thật lợi hại, năm đó là trạng nguyên lang, tài học hơn người, đứng đầu thiên hạ, ngoài việc có chút cổ hủ, tính khí bướng bỉnh thì không có tật gì khác. Nếu đương kim hoàng thượng chịu nghe đôi lời của lão, thiên hạ này cũng không thành ra thế này."

Thu Mộng Kỳ không ngờ Tô Học Lâm trong xe tù kia, tính khí vừa hôi vừa cứng, lại có học thức như vậy, liền gật đầu nói: "Việc này để ta suy nghĩ một chút, nhưng cho dù ta muốn mang bọn họ tới Phong Nhạc, cũng phải được thứ sử đại nhân gật đầu, có phải không?"

"Thứ sử Lịch Châu là Cam Đức Thọ, kẻ này tham tài háo sắc, hiền đệ cứ tùy sở thích của gã mà làm là được."

Thu Mộng Kỳ nghe lời ấy, trong lòng cô khổ không kể xiết. Cô là một quan nghèo kiết xác, tiền bạc không có thì thôi, mà việc cô toan tính lại chính là muốn đoạt sắc từ tay Cam Đức Thọ, sao còn có sắc mà dâng lên để lấy lòng gã được chứ.

Nhắc đến sư gia, cô bỗng nảy ra một ý, liền hỏi: "Ngươi nói nếu ta muốn mời một nữ sư gia, có được hay không?"

"Tuy nha môn hiếm khi có nữ tử đến tiền đường, nhưng cũng không phải là chưa từng có. Khi tiên đế còn tại vị, dưới trướng trưởng sử của Tịnh Châu từng có một nữ sư gia, rất nhiều mưu lược trọng yếu trong việc bình định, tiêu trừ giặc cướp đều vạch ra từ tay nàng. Hiền đệ nếu muốn mời nữ sư gia, lại không muốn quá gây chú ý, thì cứ làm như ta vừa nói, không mang danh sư gia, chỉ làm việc của sư gia là được."

Thu Mộng Kỳ đảo mắt một vòng, trong lòng khẽ động.

Vương Già nói xong lại ghé sát tới: "Ta thấy hiền đệ đối với tiểu thư nhà Tô đại nhân có đôi chút ý tứ, giữ lại Tô tiên sinh, chẳng phải là chuyện tốt một công đôi việc sao?"

Thu Mộng Kỳ nhìn gương mặt đen sì của Vương Già, trong lòng cô không khỏi dấy lên một ý nghĩ: Tên này lông mày rậm, mắt to, vậy mà lại nói ra được những lời như thế.

"Vương huynh chớ nói bậy, ta với Tô đại tiểu thư trong sạch, hoàn toàn không có quan hệ gì khác, đừng làm hỏng thanh danh của nàng."

"Với ta thì không cần phải ngại, bọn họ đều nói với ta rồi. Hôm qua lúc hỗn chiến với lưu dân, ngươi vô ý giết một người, mặt mày tái mét, Tô tiểu thư lo lắng không thôi, nắm tay đưa ngươi lên xe ngựa, ngươi cũng chẳng từ chối. Còn nữa, mấy hôm trước Tô tiểu thư ban đêm tới tìm ngươi trong phòng, nghe nói đêm hôm ấy, ngươi bị nàng cắn đến môi cũng sưng lên..."

"Vương huynh... Vương huynh... ngươi say rồi," Thu Mộng Kỳ thấy hắn càng nói càng hoang đường, lập tức cắt ngang, "Vương huynh, chuyện không phải như ngươi nghĩ đâu. Món chân gà ta ướp này đủ đậm vị, ngươi ăn thêm hai cái nữa đi, chỉ còn có hai cái thôi, nếu ngươi không ăn, lần sau muốn ăn cũng không còn đâu."

Vương Già thấy cô đổi đề tài, liền cho rằng cô ngại ngùng, liền bật cười ha hả, nốc ngụm rượu cuối cùng rồi nói: "Được rồi, ta không nói với ngươi nữa, ta phải về ngủ đây. Ngươi cũng đừng thẹn, nữ nhân mà, rốt cuộc cũng phải tìm một người, tìm được rồi ngươi sẽ biết nàng tốt thế nào."

Nói rồi hắn ợ một cái vì rượu, quay về phòng, để lại mình Thu Mộng Kỳ đứng giữa gió mà ngơ ngẩn.

Vương Già đi rồi, Thu Mộng Kỳ cũng lảo đảo đứng dậy.

Tửu lượng của cô không tốt, may mà chưa uống nhiều, nhưng vẫn khó tránh khỏi có chút choáng váng, đầu óc căng tức.

Cô đứng ngoài một lúc, mặc cho gió mát thổi qua đỉnh đầu, cố gắng khiến bản thân tỉnh táo hơn.

Nghĩ tới lời Vương Già vừa nói, lại nhớ tới đôi bàn tay mềm mại ngày hôm qua, cảm giác rung động quen thuộc lại một lần nữa quấn lấy trong lòng cô.

Lúc ấy tình hình rối loạn vô cùng, cô có phần ngẩn ngơ, nhưng sự đến gần của Tô Vận quả thực khiến lòng cô hơi ổn định lại. Thế nhưng nữ nhân này tâm tư rất sâu, Thu Mộng Kỳ theo bản năng muốn đoán ý tứ ẩn sau từng hành động của đối phương.

Hiện nay đội ngũ càng lúc càng tới gần Lịch Châu, Vương Già vừa rồi cũng đã nhắc nhở, cô buộc phải đối diện với vấn đề nơi lưu đày của người Tô gia. Thế nhưng việc sắp xếp nhân sự lại do thứ sử Lịch Châu Cam Đức Thọ xử lý, chuyện này liền trở nên đặc biệt nan giải.

Trên đường tới Phong Nhạc nhậm chức sẽ đi ngang qua Lịch Châu, cũng phải ghé thăm Cam Đức Thọ, đến lúc đó có thể tiện miệng nhắc một câu, nhưng đối phương chưa chắc đã chịu thả người.

Ngoài người Tô gia ra, Thu Mộng Kỳ còn muốn giữ người Lưu gia lại để sắp xếp ở Phong Nhạc. Chuyện của Hòa gia, cô cần tìm được đột phá từ Lưu Ngạc. Suốt dọc đường, Lưu Ngạc cứ như con vịt chết, thế nào cũng không chịu mở miệng. Quãng đường còn lại không nhiều, nếu lão vẫn không chịu nói, thì chỉ có thể nghĩ cách an bài lão vào một huyện thuộc phạm vi mình cai quản trước.

Thu Mộng Kỳ xoa xoa đầu, uống chút rượu lại bị gió thổi qua một lượt, dưới da đầu âm ỉ đau, nên không muốn nghĩ thêm nữa, trước tiên quay về phòng nghỉ ngơi, mọi chuyện để ngày mai hãy nói.

Đang chuẩn bị quay về phòng, một giọng nói gọi cô lại.

Quay đầu nhìn, thì ra là Lưu Nguyệt Như, phía sau còn theo một sai dịch tên Diệp Thất.

Mỗi lần nhìn thấy Lưu Nguyệt Như, Thu Mộng Kỳ luôn bất giác nhớ tới người bạn thân Hạ Thiền, cũng khuôn mặt tròn tròn, để lộ hai chiếc răng cửa đáng yêu, trông như một con thỏ nhỏ.

Chỉ tiếc người trước mắt không phải Hạ Thiền, khiến Thu Mộng Kỳ cảm thấy tiếc nuối trong lòng.

"Lưu nhị tiểu thư, khuya thế này, là đặc biệt tới tìm ta sao?" Men rượu dâng lên, trước mắt có chút mờ đi, Thu Mộng Kỳ cố gắng dựa vào chút tỉnh táo còn lại mà hỏi.

Giọng nói ôn hòa khiến trong lòng Lưu Nguyệt Như khẽ run, ngay cả giọng cô cũng không khỏi trở nên lạc đi: "Phải, muốn đặc biệt tới để cảm tạ đại nhân, đa tạ đại nhân ân cứu mạng ngày hôm qua."

Nói rồi lại định quỳ xuống dập đầu.

Thu Mộng Kỳ thấy vậy liền vội ngăn lại: "Hôm qua ngươi đã tạ ơn rồi, không cần đặc biệt tới cảm tạ nữa. Huống chi hôm qua là Tô đại tiểu thư ra tay trước, ngươi muốn tạ ơn thì cũng nên đi tạ ơn nàng."

Lưu Nguyệt Như mắt đỏ hoe, gật đầu nói: "Tô tỷ tỷ đã cứu ta hai lần, ta cảm kích vô cùng, cũng đã tới tạ ơn nàng. Hiện giờ là đặc biệt tới để tạ ơn đại nhân, chỉ là Nguyệt Như thân không có gì quý giá, chẳng có thứ gì có thể mang ra, chỉ nói suông bằng miệng, thật sự lấy làm hổ thẹn."

"Ta đã là mệnh quan triều đình, lại được ân của tham quân đại nhân, làm những việc này đều là bổn phận, nhị tiểu thư nói quá lời."

Nói rồi, thấy Lưu Nguyệt Như có vẻ do dự, cô liền hỏi: "Còn có chuyện gì sao?"

Lưu Ngạc lão kia vì giữ bí mật mà ngay cả thê thiếp, con cháu cũng không đoái hoài, nằm trên xe tù như một cái xác, cũng thật khổ cho tiểu cô nương này. Nghĩ tới sau này còn phải moi được chuyện từ chỗ Lưu Ngạc, giọng Thu Mộng Kỳ cũng dịu xuống, ngay cả dáng vẻ quan cách cũng không bày ra.

Thấy cô hòa nhã như vậy, Lưu Nguyệt Như cũng mạnh dạn hơn đôi chút, nhưng dường như điều muốn nói lại có phần ngượng ngùng. Đợi đến mức Thu Mộng Kỳ sắp đứng ngủ gật, mới ấp úng nói: "... Chuyện lần trước của nương ta, gần đây ta mới nghe nói, xin đại nhân đừng để trong lòng..."

Lúc này Thu Mộng Kỳ mới nhớ ra, hôm ấy sau khi Tô phụ tới trước xe ngựa gây ầm ĩ một trận, Lưu Triệu thị cũng đi theo, muốn dâng nữ nhi để cầu cho người Lưu gia một chỗ tốt. Cô khẽ lắc đầu: "Không sao, ta sắp quên mất rồi."

"Đại nhân... đại nhân... từ chối mẫu thân ta, có phải vì Tô tỷ tỷ không..." cuối cùng Lưu Nguyệt Như cũng thốt ra câu ấy.

Thu Mộng Kỳ nghe vậy, hơi ngạc nhiên, mỉm cười nói: "Sao ngươi cũng nghĩ vậy sao?"

Lưu Nguyệt Như thấy cô cười rồi hỏi lại, lời nói dường như không phải ý mình nghĩ, trong lòng bỗng nhẹ nhõm, e thẹn mà đáp: "Chính là hôm qua... hôm qua, thấy các người nắm tay nhau ..."

Thu Mộng Kỳ không ngờ đoạn tương tác nhỏ giữa cô và Tô Vận lại bị nhiều người để ý đến vậy, trong lòng vừa buồn cười vừa không biết nên thế nào, nói: "Lúc đó ta tình trạng không được tốt, hơi choáng máu, nàng chỉ giúp ta một tay, chỉ có thế mà thôi."

Lưu Nguyệt Như đã có được câu trả lời trong lòng, tâm tình cũng vui vẻ hẳn lên, cuối cùng mới nghiến răng hỏi thẳng: "Đại nhân, nếu có thể, xin đại nhân giúp phân bổ ta và muội muội cùng mẫu thân ta vào huyện Phong Nhạc được không?"

Câu hỏi này Thu Mộng Kỳ vừa nghĩ đến, dù cô ấy không hỏi, cô cũng định tìm cách xử lý, nhưng vẫn lặng lẽ suy nghĩ rồi hỏi: "Sao chỉ nhắc đến mẫu thân và muội muội của ngươi, phụ thân thì sao?"

"Đại nhân, chẳng lẽ thật có cách để giữ chúng ta lại sao?" Lưu Nguyệt Như há hốc mắt, trong ánh mắt tràn đầy niềm vui không thể kìm nén.

Liên quan đến vụ án Hòa gia, Lưu Ngạc, dù thế nào cô cũng muốn kéo lão cùng đi Phong Nhạc. Nhưng làm sao để thuyết phục thứ sử đại nhân, giờ đây cô vẫn hoàn toàn bế tắc.

"Ta sẽ cố hết sức, nhưng việc này ngươi trước tiên đừng vội nói với ai khác."

Tuy chưa nhận được câu trả lời chắc chắn, nhưng ít nhất Lưu Nguyệt Như xác định được đối phương có ý giúp mình, nên trái tim vốn đang nặng trĩu của cô cuối cùng cũng nhẹ nhõm.

Chỉ cần được phân vào địa phận của Thu đại nhân, thì không cần phải đưa vào quân doanh.

Cô vui mừng khôn xiết, giọng nói cũng trở nên rộn rã, cùng Thu Mộng Kỳ nhẹ nhàng nói lời cáo từ.

Thu Mộng Kỳ nhìn theo bóng dáng nhẹ nhàng của cô, lắc đầu rồi lại xoa xoa thái dương, quay người chuẩn bị trở về phòng.

Vừa quay người, cô suýt chút nữa đã va phải một bóng người.

Người đến một cách lặng lẽ, khiến Thu Mộng Kỳ suýt giật mình.

Cô khẽ hừ một tiếng, ngẩng cằm hỏi: "Ngươi đến làm gì?"

Tô Vận nghe thấy lời ấy cùng thái độ khác biệt hoàn toàn trước mặt Lưu Nguyệt Như, liền vô cảm nhìn cô chăm chăm hai giây. (Editor: 'đang tức nha')

Thu Mộng Kỳ bị nàng nhìn chằm chằm khiến khó chịu, bực dọc nói: "Ngươi đừng quên thân phận của mình!"

Tô Vận liền rút ánh mắt về, nhạt nhòa đáp: "Đại nhân nói về thân phận của Khanh Vận là người của ngài sao?"

___

Tác giả có lời muốn nói:

Cảm ơn các thiên sứ nhỏ đã tặng phiếu bá vương và tưới dinh dưỡng cho tôi trong khoảng thời gian từ 2023-04-21 20:00:41 đến 2023-04-22 19:30:00~

Cảm ơn thiên sứ đã tặng hỏa tiễn: 郁非 - 1 cái

Cảm ơn các thiên sứ đã tặng mìn: LeT's, 魯魯木海, 金步戈 - mỗi người 1 cái

Cảm ơn các thiên sứ đã tưới dung dịch dinh dưỡng:

• 44393055 - 30 chai

• 龚佑熙 - 20 chai

• OLDYouth, 香菜君 - mỗi người 10 chai

• LeT's - 9 chai

• 梦愿·星晨 - 8 chai

• 种花家的外焦兔 - 4 chai

• 过客, 24414188, loveTAYTAY - mỗi người 1 chai

Vô cùng cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!

Bách Hợp, Cổ Đại, Khác, Sủng
Nguồn: wattpad.com/user/lilyholic2025
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »