Xuyên Về Cổ Đại Cùng Tình Định Trồng Trọt Dựng Cơ Đồ

Lượt đọc: 7371 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 45

❊ ❊ ❊

Chương 45: Kiểm kê lễ bạc

Thu Mộng Kỳ cuối cùng cũng không chống lại được cơn say đến muộn, nói vớ vẩn với Tô Vận một hồi rồi gục luôn trên ghế, ngủ lúc nào lên giường cũng không biết.

Đến khi cô tỉnh lại, thì trời đã sáng rực.

"Xuân Đào - Xuân Đào -" Cô gọi khe khẽ.

Gọi hai tiếng không ai đáp, cô lại nằm xuống giường.

Hiện tại cửa hàng đã mở, sản lượng nhang muỗi về sau cần phải được đảm bảo, mà giờ lại thiếu nhân lực, đến cả cô rảnh rỗi cũng phải cùng làm nhang muỗi, Thu Mộng Kỳ cũng đã dặn Xuân Đào đừng cứ luôn ở bên cạnh cô, ưu tiên bên xưởng sản xuất nhang muỗi trước, bản thân cô là người sống sờ sờ, không cần thêm một người lúc nào cũng bám theo hầu hạ.

Kết quả là lúc này cổ họng khô rát muốn uống nước, nhưng vì lười nên chẳng có sức đứng dậy, lại nằm bẹp xuống giường.

Nằm một hồi lâu, cả người mới dần tỉnh táo lại, vừa định ngồi dậy thì nghe ngoài cửa vang lên tiếng "két" một cái, cô lại nằm xuống theo phản xạ, "Cuối cùng cũng có người tới rồi, rót cho ta ly nước."

Tô Vận nghe thấy giọng khàn khàn của cô, vội đi rót nước, bưng tới bên giường.

"Ngươi ngồi dậy được không, hay để ta đỡ?"

"Ngồi dậy được," Thu Mộng Kỳ chống hai tay ngồi dậy, tựa vào đầu giường, giả vờ yếu ớt, "Tay ta không có sức, ngươi đút ta uống."

Tô Vận đưa ly nước tới gần miệng cô, nghe tiếng cô "ừng ực" uống nước, ánh mắt không kìm được lướt qua khuôn mặt trắng trẻo của đối phương, mắt vẫn hơi khép lại, hàng mi dài cong cong như hai chiếc chổi lông đen nhánh khẽ rung rung, khiến lòng ngứa ngáy.

Uống liền hai ly nước, Thu Mộng Kỳ mới lại dựa vào đầu giường nghỉ thêm một lúc, "Ta dậy rửa mặt, ngươi đừng đi, lát nữa giúp ta kiểm lại đống tiền quà mừng."

"Ừ."

Chờ Thu Mộng Kỳ rửa mặt xong ngồi vào bàn, đã hơn nửa canh giờ trôi qua, trên bàn đã đặt sẵn một bát cháo nóng hổi.

Thu Mộng Kỳ ngạc nhiên hỏi: "Ngươi nấu sao?"

"Ngươi nhìn ta giống người biết nấu ăn sao?"

Giọng điệu không được tốt lắm, Thu Mộng Kỳ đoán được đại khái là ai làm, cũng không vạch trần, chỉ thản nhiên đáp: "Ừ, không giống."

"...Người ta còn nhờ ta hỏi ngươi có thích quà sinh thần tối qua không."

Thu Mộng Kỳ cười gượng: "Quà sinh thần gì chứ, ta còn chẳng nhớ để nó ở đâu."

"Ở đây này." Tô Vận đẩy chiếc hộp vuông nhỏ về phía cô.

Thu Mộng Kỳ ngẩng đầu liếc nhìn nàng một cái, thấy đối phương đang nhìn mình, cô làm như không có chuyện gì, đẩy chiếc hộp nhỏ ấy sang một bên.

"Sao vậy, không mở ra xem thử?"

"Đồ lặt vặt của tiểu cô nương thì có gì đẹp. Mau mang cái hộp lớn kia tới, trong đó mới có hàng tốt. Lần này có thành công hay không là nhờ vào chúng."

Tô Vận lúc này mới thôi không để ý đến cái hộp nhỏ, bê chiếc hộp mà tối qua Đại Phúc mang về đặt lên bàn.

"Thực nhẹ."

"Bên trong là ngân phiếu, thì nặng được bao nhiêu."

Chờ đến khi mở hộp ra, quả nhiên là một xấp ngân phiếu.

Tô Vận cầm lấy danh sách, lật sơ một lượt rồi nói: "Ghi rất rõ ràng, tổng cộng là một vạn ba ngàn lượng, cái hiệu gạo Vương thị này vậy mà tặng tới một ngàn lượng, đúng là thật hào phóng."

Thu Mộng Kỳ nắm lấy xấp ngân phiếu, miệng chậc chậc mấy tiếng: " Vương thị này là một trong những thế gia của Phong Nhạc, có chỗ dựa ở Kinh Đô, một nửa số thuế bạc của Phong Nhạc đều do gia tộc Vương thị giúp thu."

"Thế gia môn phiệt nắm giữ lượng lớn đất đai, lại không cần nộp thuế, chỉ riêng điều đó thôi đã đủ để họ đời đời phú quý vinh hoa."

Thu Mộng Kỳ rất tán đồng, lắc đầu thở dài một tiếng rồi nói: "Quan lại và thân sĩ cấu kết làm ăn, chó mèo cùng một giuộc, chẳng trách sao nhiều người ham làm quan đến vậy. Chỉ là một bữa tiệc sinh thần của một huyện lệnh nho nhỏ mà đã thu được hơn vạn lượng bạc, vậy mà trong kho của nha môn lại chỉ còn không đến tám trăm lượng bạc tích trữ, nước ngầm sau lưng đúng là thật sâu ... Thôi, đếm lại xem, đối chiếu sổ sách xem có khớp không."

"Ngươi không tin người dưới tay mình sao?" Tô Vận không nhịn được liếc cô một cái đầy trách móc.

"Ta đoán họ cũng chẳng dám qua mặt ta lúc này, nhưng lần này ta muốn thử xem khả năng tính toán của họ đến đâu. Bạc nhiều như vậy, lỡ đâu thực sự có sai sót thì sao."

Tô Vận cong môi cười nhạt: "Tùy ngươi."

Nàng hiếm khi cười, lần này vừa trách vừa cười khiến đôi mắt cong cong, thế mà lại khiến Thu Mộng Kỳ thoáng thấy nét quyến rũ, ánh mắt bất giác dao động vài lần.

"Không cần dụng cụ hỗ trợ sao?" Nhìn đối phương cầm lấy danh sách bắt đầu tính nhẩm, cô ho nhẹ hai tiếng để che giấu rồi hỏi.

"Mấy con số này còn cần giấy bút bàn tính ?" Tô Vận bật cười khinh bỉ.

Thu Mộng Kỳ hơi nóng tai, quên mất nữ nhân này giỏi tính nhẩm lẫn nhẩm trong đầu, nên cũng không đôi co thêm, tự cầm từng tờ ngân phiếu lên mà cộng.

Một lúc sau mới tính xong, "Bên ta cộng lại là một vạn một nghìn một trăm lượng, ủa, ban nãy bảng kê là một vạn một nghìn tròn phải không?"

"Ừ, ở đây ghi là một vạn một nghìn, số không sai."

"Còn dư ra một trăm lượng, cái tên quản kho này tay nghề không vững, sau phải dạy cho một bài học mới được."

Hai người lại cúi đầu nghiên cứu kỹ danh sách người tặng lễ.

"Khổng Hưng Hiền và Lư Quảng Thuận mỗi người đều tặng ba trăm lượng, các tiểu lại phía dưới thì đồng loạt mỗi người một trăm lượng, xem ra đây là giá thị trường."

"Khổng Hưng Hiền mấy năm nay không ít lần kiếm chác, nghe nói năm ngoái nhà hắn tổ chức yến tiệc tới bốn năm lượt, Lư Quảng Thuận cũng không kém, hai ba lần là ít, các tiểu lại khác cũng không dưới một lần mỗi năm."

"Làm thế này thì chưa tới một năm, bổng lộc chưa đến trăm lượng cũng không kham nổi mấy thứ nhân tình như thế này."

"Ngươi có thấy tên Quý Hô không?" Thu Mộng Kỳ lật qua lật lại mấy lần danh sách mà vẫn không tìm thấy, "Tối qua đông người, ta cũng không để ý, dù sao thì ta không thấy hắn, nếu hắn thật sự tới thì cũng không đến nỗi chẳng thèm đi ngang trước mặt ta một cái."

"Ta vừa mới đối từng mục một, không thấy hắn, chắc là không đến."

"Trong hoàn cảnh như vậy mà vẫn có người như thế này, giờ e là hắn đã liệt ta vào cùng loại với bọn Khổng Hưng Hiền, Lư Quảng Thuận."

"Trên quan trường, có vài thứ rất vi diệu, một người quá mực ngay thẳng, trong sạch thì rất dễ bị xa lánh. Quý Hồ chỉ là một huyện úy nhỏ nhoi, sau lưng lại chẳng có ai, địa vị nguy cơ. Hắn có thể ở lại nha môn lâu như vậy mà không bị xa lánh, xem ra cũng có năng lực nhất định."

"Trong một huyện, ít nhất cũng phải có một hai người làm việc thực sự, bọn Khổng, Lư không làm thì cũng phải để lại một người làm việc, cứ chờ xem đi, đợi việc này qua, ta sẽ thân thiết với hắn hơn một chút."

"Đừng, ngươi càng coi trọng hắn càng hại hắn, người có tính cách như hắn không cần ngươi phải nhìn nhận thế nào, điều hắn hy vọng hơn cả là ngươi cai quản tốt Phong Nhạc, thanh trừng quan trường nơi đây để dân chúng được yên ổn sinh sống."

Thu Mộng Kỳ nghe xong, trầm ngâm một lúc rồi gật đầu: "Ngươi nói đúng, ta không cần phải cố tình như vậy."

"Trong danh sách còn ghi lại cả lễ vật khách nhân tặng, Trường Bình nói đã đặt trong kho phía sau, có muốn xem không?"

"Không xem, chẳng qua cũng chỉ là mấy món đồ cổ tranh chữ, ta chẳng hứng thú với mấy thứ đó."

Tô Vận nhìn cô với ánh mắt như đang nhìn người man rợ: "Đó đều là những cổ vật lịch sử vô cùng quý giá."

"Lại không mang về hiện đại bán được, có ích gì. Nếu ngươi thích thì cầm mà chơi."

Tô Vận lắc đầu: "Ta chỉ là một quan nô cấp thấp, cầm mấy thứ đó không hợp với thân phận."

"Có gì mà hợp hay không, mấy thứ đó đều là vật chết, phải có người thưởng thức mới có giá trị."

Tô Vận đành phải thu hộp lại. Đang định rời đi thì ánh mắt vô thức lại liếc nhìn sang chiếc hộp nhỏ bên cạnh, sau đó lặng lẽ dời mắt đi, cầm danh sách ra ngoài.

Cảnh tượng đó không lọt khỏi mắt Thu Mộng Kỳ.

Cô nghi hoặc về suy nghĩ của Tô Vận, luôn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lại không thể nói rõ là chỗ nào. Thu Mộng Kỳ nhấc chiếc hộp nhỏ trên bàn lên, nhìn ngắm một lượt rồi mới tháo dây cột trên hộp, nhẹ nhàng bật nắp. Bên trong rõ ràng là một miếng ngọc bội màu xanh ngọc trong suốt.

Cô nhặt miếng ngọc bội lên ngắm kỹ, phát hiện nó tinh xảo và sáng bóng, e là một bảo vật đáng giá không nhỏ, hơn nữa còn có dấu hiệu từng được sử dụng.

Về phần ai đã dùng nó, Thu Mộng Kỳ không cần đoán cũng biết. Đây cũng là lý do khiến cô cảm thấy ngọc bội này cầm trong tay thật nóng.

Một cô nương chưa lập gia đình lại đem ngọc bội tùy thân tặng cho mình, ý nghĩa trong đó khỏi cần nói cũng biết. Không thể để mặc chuyện này tiếp diễn. Thu Mộng Kỳ không dám nhìn thêm lần thứ hai, vội vàng gói lại, đặt vào hộp rồi đứng dậy ra ngoài tìm Đới Yến.

Lúc này Đới Yến đang cùng Xuân Đào và Đại Phúc bận rộn làm nhang muỗi trong gian phòng phía đông. Nhìn thấy Thu Mộng Kỳ đến, nàng lập tức nở nụ cười, nhẹ nhàng đứng dậy khỏi ghế, chạy ra cửa nghênh đón.

"Đại nhân, ngài vừa rồi có uống cháo chưa?"

Thu Mộng Kỳ mỉm cười gật đầu: "Uống rồi, rất ngon. Nhưng sau này mấy việc nặng nhọc này cứ để Xuân Đào làm là được."

"Chuyện nhỏ, ở nhà ta cũng hay nấu cơm cho cha cùng thúc thúc bá bá trong trại ăn."

Thu Mộng Kỳ đang định nói gì đó thì thấy Tô Vận ôm một rổ nguyên liệu đi ngang qua, mà hai người họ lại đứng đúng lối đi, cô vội kéo cổ tay Đới Yến né sang bên. Không ngờ một cái kéo nhẹ ấy lại khiến tiểu cô nương đỏ bừng cả mặt, ngoan ngoãn theo cô dịch qua lối đi bên cạnh.

Tô Vận không liếc họ lấy một cái, lặng lẽ bước thẳng vào gian phòng.

Cảm giác tội lỗi chẳng hiểu vì sao lại khiến Thu Mộng Kỳ hơi bất an. Nhận ra mình còn đang nắm tay Đới Yến, cô vội buông ra: "Đới cô nương, xin mời nói chuyện riêng một chút."

Đới Yến vốn đang tim đập thình thịch, nghe thấy tiếng "Đới cô nương" ấy thì hai má đang nóng hổi cũng dịu đi vài phần.

Mãi cho đến khi hai người rời khỏi phòng đông ra đến sân, Thu Mộng Kỳ mới lấy chiếc hộp trong tay áo ra, nói: "Lễ vật quá quý giá, ta không thể nhận."

Đới Yến thấy món đồ mình tặng lại bị trả về, lập tức đỏ hoe cả mắt.

Nàng tuy gan dạ, nhiệt tình thẳng thắn, nhưng cũng chỉ là một tiểu cô nương đang ôm mối tình đầu, vẫn mang nét nhạy cảm và e thẹn riêng của nữ nhi. Nàng buồn bã nói: "Đại nhân là chê ngọc bội này đã qua tay ta sao? Miếng ngọc này thật sự rất linh, là báu vật mà cha ta đào được lúc đi trộm mộ, có thể trừ tà chiêu tài. Có người trả giá vạn lượng bạc mà cha ta còn không bán. Từ nhỏ đến lớn ta dựa vào ngọc bội này mà tránh được không ít tai ương. Đại nhân ở chốn quan trường, bên cạnh đầy rẫy yêu ma quỷ quái lòng dạ hiểm độc, ngài cần nó hơn ta."

Thu Mộng Kỳ nghe nàng nói vậy, quả thực động lòng. Tiểu cô nương đã đem thứ trân quý nhất của mình dâng tặng cho cô, không khác gì bày tỏ một tấm chân tình. Làm sao cô có thể từ chối mà làm nàng buồn lòng được.

Nhưng không từ chối mới thật sự là làm tổn thương người. Thu Mộng Kỳ thừa nhận bản thân không phải người hoàn hảo, nhưng cũng không thể lừa gạt tấm lòng của một tiểu cô nương.

"Chính là vì quý giá và linh nghiệm nên ta càng không thể nhận. Cha ngươi đã tặng cho ngươi thì ngươi càng nên trân trọng, sao có thể dễ dàng tặng lại cho người khác."

Đới Yến có phần gấp gáp: "Ngài không phải là 'người khác'..."

"Đới Yến, ngươi thông minh, hoạt bát và đáng yêu, ta thật lòng coi ngươi như muội muội. Ta cũng hy vọng ngươi có thể luôn vui vẻ, không phải lo nghĩ điều gì. Vì vậy, giống như cha ngươi, ta cũng mong ngươi có thể luôn mang theo miếng ngọc bội này bên mình."

Đới Yến nghe xong thì càng buồn hơn. Nàng không muốn làm muội muội gì hết. Nàng đâu phải không có nhan sắc, trong trại hay trong thôn đều có người ngưỡng mộ theo đuổi. Rõ ràng mỗi lần tiểu tri huyện gặp nàng đều cười rất tươi, nàng cảm nhận được đối phương không ghét mình. Thế nhưng lúc này lại cương quyết từ chối lễ vật của nàng, khiến nàng vừa thất vọng lại vừa chán nản.

Nàng buồn đến cực điểm, rất muốn khóc lóc làm loạn một trận. Nhưng nàng vẫn nhớ đây không phải là Thanh Phong trại, cha cũng không ở đây, nếu nàng làm ầm lên thì chẳng ai dỗ dành nàng, cũng chẳng ai đứng ra bênh vực. Tiểu tri huyện vừa từ chối nàng, lại càng không thể chiều theo nàng.

Thế là nàng chỉ có thể kìm nén, mặc cho nước mắt rơi.

Thu Mộng Kỳ thấy nàng như vậy, nhất thời cũng không biết phải làm sao, không biết nên an ủi thế nào, đành cứng đầu nói: "Cháo sáng nay ngươi nấu rất ngon, ta coi đó là lễ vật sinh thần, ngươi không cần lo lắng thêm, được không?"

"Nhưng ngài còn nói sau này không cho ta nấu."

"Ta nói thế là đúng, nhưng sinh thần một năm chỉ có một lần, lần này ăn rồi, lần sau không được nấu tùy tiện. Nếu năm sau còn có cơ hội, ngươi lại nấu thêm một bữa làm quà sinh thần năm sau, thế có được không?"

Đới Yến bị cô dỗ dành như vậy, nước mắt cuối cùng cũng ngừng lại.

Nàng biết Thu Mộng Kỳ sẽ không nhận lại ngọc bội của mình, liền tức tối giật lại chiếc hộp trong tay cô: "Không nhận thì thôi, ta cũng chẳng thèm tặng ngài nữa."

Nói xong ôm hộp chạy về gian phòng.

Thu Mộng Kỳ thấy vậy, cũng không biết tiểu cô nương này rốt cuộc nghĩ gì, đành gọi Xuân Đào ra, dặn dò nàng mấy ngày tới phải để ý kỹ Đới Yến, đừng để nàng có hành động gì quá khích. Đồng thời cũng phải khuyên nhủ, nói nhiều điểm không tốt của mình cho nàng nghe, tốt nhất là phá vỡ hình tượng của cô trong lòng Đới Yến luôn thì càng hay.

Xuân Đào nhìn chủ tử nhà mình với vẻ khó nói thành lời, nhận lệnh rời đi.

___

Tác giả có lời muốn nói:

Cảm ơn các thiên sứ nhỏ đã tặng phiếu bá vương hoặc tưới dinh dưỡng cho tôi trong khoảng thời gian từ 2023-05-16 21:03:59 đến 2023-05-17 21:01:19 ~

Cảm ơn thiên sứ nhỏ đã tặng pháo phản lực: Úc Phi - 1 quả;

Cảm ơn thiên sứ nhỏ đã tặng mìn: Tiểu Gia, Một Con Bò - mỗi người 1 quả;

Cảm ơn các thiên sứ nhỏ đã tưới dinh dưỡng: Mộng Nguyện · Tinh Thần - 6 chai; La Địch - 5 chai; Moraynia, "Cướp mất vợ của Thịnh Thịnh", Độc Bộ Tầm Hoa? - mỗi người 1 chai;

Vô cùng cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!

Bách Hợp, Cổ Đại, Khác, Sủng
Nguồn: wattpad.com/user/lilyholic2025
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »