Xuyên Về Cổ Đại Cùng Tình Định Trồng Trọt Dựng Cơ Đồ

Lượt đọc: 7255 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 28

❊ ❊ ❊

Chương 28: Sắp xếp công việc

Trong ngục, người Tô gia nghe tin chỉ có mình Tô Khanh Vận được giữ lại nha môn, ngoài người trong cuộc ra thì sắc mặt ai nấy đều không mấy tốt.

Cố thị thậm chí còn tức giận nói: "Tối hôm qua ta còn khen hắn tốt, vậy mà giờ lại chỉ giữ mỗi mình ngươi lại, rốt cuộc là có dụng ý gì chứ!"

"Nương, người đừng lo. Trước đó ta đã đồng ý với Thu đại nhân là sẽ giúp người làm hương đuổi muỗi, chắc cũng vì vậy nên đại nhân mới để ta ở lại một mình. Đợi ta làm xong việc, chắc chắn đại nhân sẽ cho ta quay lại. Hơn nữa, Đại Hà thôn cách thành chưa đến hai mươi dặm, nếu người nhớ ta, lúc nào cũng có thể đến tìm. Chờ ta rảnh rỗi, cũng sẽ quay về thăm người và cha."

Nghe nàng nói vậy, Cố thị mới hơi yên lòng một chút.

Tô Học Lâm nghiến răng, kéo nữ nhi ra một góc, định dặn dò mấy câu rằng nàng đừng hồ đồ với tên họ Thu kia. Nhưng nghĩ đến tình cảnh hiện tại, dù họ Thu ấy có muốn làm gì, thì nữ nhi ông cũng không chống đỡ nổi. Cuối cùng chỉ nghẹn ra được một câu: "Tự chăm sóc bản thân cho tốt, đợi nhà mình ổn định rồi cha sẽ đến thăm ngươi."

Tô Vận mỉm cười, phụ mẫu của thân xác này đã cho nàng một gia đình mới, thúc thẩm, đệ muội đều là những người rất dễ sống chung. Suốt cả chặng đường đi, mọi người luôn lo lắng cho sự an toàn của nàng. Nàng thật sự rất may mắn khi một lần nữa được sinh ra trong một gia đình như vậy.

"Cha, nửa đời trước người đã vì quốc sự mà dốc hết tâm huyết, nay đến Phong Nhạc rồi thì không cần nghĩ đến mấy chuyện đó nữa, hãy dưỡng thân cho thật tốt. Có chuyện gì thì sai bảo nhị lang nhiều hơn, giờ đệ ấy cũng là người lớn rồi."

Nói rồi lại từ biệt thúc thẩm, đệ muội, cả nhà quyến luyến không rời.

Còn bên Lưu gia, nghe tin Thu đại nhân chỉ giữ lại đại tiểu thư Tô gia, thì tức đến méo cả mặt vì ghen tị. So với việc về quê khai hoang làm ruộng, mấy vị thiếp thất Lưu gia đã sống trong nhung lụa nhiều năm, đương nhiên càng muốn ở lại trong thành.

Nhưng lại không nhịn được mà cười trên nỗi đau của người khác, dù họ không có cơ hội ở lại nha môn, nhưng nha đầu dòng chính kia chẳng phải cũng không lọt vào mắt Thu đại nhân sao? Vì vậy liền lén buông lời châm chọc Lưu Nguyệt Như, nói cô không có bản lĩnh giữ được lòng nam nhân. Lưu Nguyệt Như tức đến mức bật khóc tại chỗ.

"Cãi cái gì mà cãi, đại nhân nói ai ở lại thì người đó ở lại, những kẻ khác mau rời đi, không thì nhốt hết vào ngục cả đời!" Lư Quảng Thuận cũng chẳng khách khí, quát lớn với đám người này.

Thu đại nhân có nói rõ, Tô tiên sinh là ân sư của thứ sử đại nhân, nhưng đâu có nói lão gia Lưu gia có quan hệ gì với thứ sử đại nhân.

Rất nhanh, những người khác lần lượt bị đưa đến thôn làng, còn Tô Vận thì được dẫn vào nội viện của huyện thái gia.

Xuân Đào vừa thấy Tô Vận, mắt liền sáng lên, cười tít mắt chạy đến đón: "Tô cô nương, ta biết ngay đại nhân không nỡ để ngươi đi mà."

Tô Vận khẽ giật khóe môi, người khác nghĩ gì nàng không rõ, nhưng nha đầu của Thu Mộng Kỳ thì chắc chắn biết rõ tình hình chủ tử nhà mình, vậy mà cũng ra vẻ như thật, cứ như thể nàng và đại nhân nhà nàng ta thật sự có gì đó vậy.

Xuân Đào đã sớm nhận được lệnh của Thu Mộng Kỳ, sắp xếp cho nàng ở tại khu nhà phía sau, phòng xếp liền kề với Đại Phúc và hai người nữa, sau đó lại dẫn nàng ra chợ mua mấy bộ đồ thay đổi. Như vậy xem như đã ổn định chỗ ở.

Chiều tan nha, Thu Mộng Kỳ trở về hậu viện.

Tô Vận đã chờ sẵn từ lâu, đây là lần đầu tiên Thu Mộng Kỳ thấy nàng thay đồ tù, cô giấu đi vẻ kinh diễm thoáng qua nơi đáy mắt, nói: "Theo ta vào thư phòng."

Từ lần hai người làm nhang muỗi rồi kết thúc không vui, về sau liền ít có qua lại. Dù có gặp riêng vì đối phó với Cam Đức Thọ thì cũng chỉ bàn chuyện nghiêm túc. Sau đó lại tách khỏi Vương Già, đổi thành quan binh Lịch Châu áp giải, Thu Mộng Kỳ vì để tránh lời dị nghị nên không tiếp xúc với đám tù, ai đi đường nấy. Tính ra, cũng đã một thời gian hai người không nói chuyện.

Ban đầu cô còn định đợi đến khi tới Phong Nhạc sẽ nói chuyện rõ ràng với nàng một lần về chuyện trước kia, nhưng mấy ngày qua trải đủ mệt mỏi, Thu Mộng Kỳ chợt thấy mọi thứ đều không còn quan trọng. Cô cũng chẳng buồn truy xét, hiện tại cô có quá nhiều chuyện phải xử lý, chuyện Hoà gia, chuyện trong huyện, chẳng còn sức đâu mà bận tâm đến mấy chuyện của thế giới kia.

"Biết vì sao ta giữ ngươi lại không?"

"Là muốn ta thực hiện lời hứa trước kia?" Trước đó, để Tô gia được đày đến Phong Nhạc, Tô Vận đã cầu xin Thu Mộng Kỳ giúp đỡ, khi ấy Thu Mộng Kỳ còn bị nước sôi làm bỏng miệng vì chuyện đó.

Thu Mộng Kỳ vành tai đỏ lên, giờ thân phận đôi bên đã phơi bày, đều là nữ nhân với nhau, cái điều kiện "làm nữ nhân của ta" mà cô từng nói thì còn tính toán gì được. Về sau đúng là có nói vài câu buột miệng mang tính hồ đồ vớ vẩn, nhưng cũng chỉ là nhất thời lỡ lời mà thôi.

Cô khẽ ho một tiếng rồi nói: "Trước đó ở Lịch Châu, để không để ngươi rơi vào tay Cam Đức Thọ, ta đã mất năm trăm lượng bạc, lại còn tốn thêm năm mươi lượng để lo lót mấy tiểu đầu lĩnh. Số bạc đó là tiền hàng mà thương nhân ở Kinh Đô đưa cho ta, muốn đặt mua ngọc quế và gỗ hương, chắc chẳng mấy chốc là người ta sẽ đến lấy hàng. Ta biết ngươi có chút bản lĩnh, nhưng bất kể ngươi có tính toán gì, nếu không thu lại được số bạc này, thì ta tuyệt đối sẽ không để ngươi rời đi."

"Dù không vì ta, thì vì Lưu gia, năm trăm lượng đó ngươi cũng vẫn bỏ ra thôi." Gương mặt Tô Vận không hề có biểu cảm.

Lời này nàng nói không sai, đột phá trong vụ án Hòa gia nằm ở Lưu Ngạc, cho dù Cam Đức Thọ không hứng thú với Lưu Ngạc và mấy tiểu thư Lưu gia, nhưng lão già ấy cũng không nhất thiết phải đưa người đến Phong Nhạc, chỉ cần mở lời là được. Dù có Tô Vận hay không, Thu Mộng Kỳ vẫn phải bỏ ra khoản bạc đó.

Thu Mộng Kỳ cười gượng hai tiếng: "Ta không biết ngươi đang nói gì, nhưng sự thật là nhờ có năm trăm lượng bạc đó mà mười người Tô gia mới được phân đến Phong Nhạc và được cấp đất nhập cư. Hôm nay Lư chủ bộ còn dò hỏi ta, nói theo thông lệ phải đưa nhóm nữ quyến này đến quân doanh, ta không đồng ý. Với chuyện sung quân đến nơi lưu đày, ta thấy mình cũng đã tận tình tận nghĩa."

Tô Vận không phản bác, bởi vì sự thật đúng là vậy. Bất kể Thu Mộng Kỳ cứu là Lưu Nguyệt Như hay ai khác, bản thân nàng quả thật cũng được hưởng lợi theo.

"Vậy ngươi muốn ta làm gì?"

"Làm nhang muỗi."

Nhang muỗi ở Lĩnh Nam có thị trường rất lớn, nay đã vào mùa hạ, lập tức bắt tay làm ngành sản xuất nhang muỗi không chỉ dễ mở đường mà còn kiếm bạc nhanh chóng.

Thấy đã vào chính sự, Tô Vận cũng thu hồi mọi tâm tư khác, nói: "Nguyên liệu làm nhang muỗi ta từng viết cho ngươi trước đó, nhưng còn phải bổ sung thêm vài thứ, lát nữa ta sẽ viết lại. Đồng thời cần sắp xếp xưởng làm việc và nhân lực."

"Ngươi cứ liệt kê danh mục trước, lát nữa ta sẽ dán bố cáo ở cổng thành, hoặc để Hồ Tam dẫn Xuân Đào đi thu mua trực tiếp, những chuyện khác ngươi cứ tự quyết định."

"Về phần xưởng, trong viện còn trống đông sương phòng và tây sương phòng, chọn đông sương phòng đi. Sau này quy mô mở rộng rồi sẽ thuê viện bên ngoài."

"Nhân lực hiện giờ chỉ có Đại Phúc, Xuân Đào và ngươi, trước tiên thử làm một ít số lượng nhỏ, đợi có đầu ra ổn định rồi hãy tuyển thêm người quy mô lớn."

Hiện tại cũng chỉ có thể như vậy, Tô Vận khẽ gật đầu: "Còn cần đóng thêm một số giá phơi và dụng cụ."

"Chuyện đó ngươi tự liệu," Thu Mộng Kỳ nói, "Phải rồi, trừ chi tiêu hằng ngày của chúng ta, ta chỉ có ngân sách hai trăm lượng bạc, ngươi tìm thời gian đi khảo sát giá cả xung quanh, dẫn theo Đại Phúc, rồi về làm bảng dự toán. Sau đó phải nhanh chóng bắt tay vào chuẩn bị, chậm nhất là tuần sau chúng ta phải bắt đầu sản xuất."

Tô Vận gật đầu tỏ ý không có ý kiến.

Thu Mộng Kỳ suy nghĩ một chút rồi nói: "Tiền đường có mấy việc chính sự ta không hiểu rõ, e là sau này ngươi phải phối hợp với ta xử lý. Ban đầu ta tính giữ lại lão đầu.... ý ta là phụ thân ngươi, nhưng ông ta tính tình cứng đầu, ta không hợp với lão, chủ yếu là sợ ông ta nhìn ra thân phận của ta, nên mới giữ ngươi lại. Trước kia ngươi làm việc rất ổn, chuyện tam ban lục phòng trong huyện nha chắc hẳn cũng giúp được."

Thực ra là lo lão già kia thấy cô không biết gì rồi mắng cô là phường vô dụng.

Nghe vậy, trong lòng Tô Vận dâng lên một chút rung động. Có thể nhúng tay vào việc quản lý cả một huyện đối với nàng mà nói thật ra là một sức hấp dẫn không nhỏ, nhưng nàng vẫn do dự hỏi: "Thân phận hiện tại của ta, có thích hợp đến tiền đường không?"

"Ta đã hỏi Vương Già, hắn nói trước đây cũng từng có nữ sư gia ở nha môn khác. Đến lúc đó ngươi lấy thân phận là sư gia đi theo bên cạnh ta. Nhưng nay Tô gia đã bị xử tội toàn tộc, toàn bộ đều bị ghi vào sổ tiện dân, cho nên đối ngoại sẽ chỉ nói ngươi là nha hoàn của ta, không xưng là sư gia, nhưng làm việc thì như sư gia. Chỉ là chuyện này sau này có khi bị người ta mang ra nói, lúc đó đành tùy cơ ứng biến. Đợi sau này có cơ hội, ta sẽ nghĩ cách giúp ngươi thoát khỏi tiện tịch."

Tô Vận nghe vậy, tim lại đập thình thịch. Trước đây nàng từng hỏi phụ thân về chuyện thoát tiện tịch, khi đó Tô Học Lâm nói với nàng, những người thuộc tiện tịch bình thường như đầy tớ, nha hoàn của đại hộ thì chỉ cần thương lượng với chủ nhà, rồi làm thủ tục tại nha môn là được. Nhưng giống như bọn họ, do bị định tội mà rơi vào tiện tịch, thì được xem là quan nô, muốn thoát thân thì phải có quan lục phẩm trở lên đứng ra mới có tư cách giúp họ thoát khỏi thân phận đó.

Mà Thu Mộng Kỳ hiện chỉ là huyện lệnh thất phẩm, căn bản không đủ điều kiện.

Tô gia và Lưu gia đều đã thành tiện dân, bị lưu đày đến thôn làng trồng trọt, mà trồng cũng là ruộng quan. Tính theo đầu người, mỗi người phải chịu trách nhiệm canh tác mười mẫu đất, sản lượng thu hoạch đa phần phải nộp cho quan phủ. Nói trắng ra, thậm chí còn thảm hơn cả tá điền cho địa chủ, tá điền còn có công, có tự do, không muốn làm thì đi, còn bọn họ là quan nô, không được rời khỏi Phong Nhạc, không được không cày đất. So với bị đưa vào quân doanh sung quân hay làm kỹ, cũng chỉ đỡ hơn một chút xíu mà thôi.

Con đường tương lai của Tô gia vẫn còn rất dài và khổ. Nếu Tô Vận muốn đưa cả nhà thoát khỏi biển khổ này, chỉ có hai con đường: một là tìm được quan lục phẩm giúp thoát tịch, hai là bồi dưỡng Thu Mộng Kỳ thành quan lục phẩm.

Dựa theo tình hình hiện tại, Tô Vận không có lựa chọn.

Nàng tương lai tám chín phần là phải buộc chặt số phận với Thu Mộng Kỳ.

Sáng hôm sau, thuộc hạ nha môn lần lượt đến điểm danh, thấy nữ nhân đi sau lưng Thu Mộng Kỳ, ai nấy đều trợn tròn mắt.

Tuy rằng trước đó có vài người từng vào đại ngục, nhưng lúc đó trong phòng giam tối tăm, mấy nữ phạm nhân ai nấy đều y phục rách nát, tóc tai bù xù, vô cùng nhếch nhác, làm gì nhìn ra được bộ dạng.

Giờ đây nhìn thấy một mỹ nhân thế này, từng người đều không rời mắt nổi.

"Cả Phong Nhạc huyện ta, sợ là không có người đẹp thế này."

"Đừng nói cả Phong Nhạc huyện, ngay cả Lịch Châu e là cũng chưa chắc có."

"Mỹ nhân như vậy từng đi qua Lịch Châu, mà Cam Thứ sử lại không động vào, thật khó hiểu."

"Có khi lúc đó giống như chúng ta thấy hôm ấy, chưa tắm rửa nên không nhìn ra là tuyệt sắc."

"Không phải nói tiền Thái phó Tô Học Lâm là ân sư của Cam Đức Thọ sao, có lẽ vì mối quan hệ này nên mới không động vào không?"

"Cam Đức Thọ là loại người gì chứ, sao có thể vì chút quan hệ mà tha cho mỹ nhân được?"

"Giờ người đang ở ngay trước mắt, Thu đại nhân còn cố ý mang theo bên người, chẳng lẽ là đi đòi từ tay Cam Đức Thọ về?"

"Nếu đúng thế thì vị Thu đại nhân này quả thật cũng có bản lĩnh!"

"Chúng ta vẫn nên căng da đầu ra một chút, chẳng phải vừa mới nhậm chức sao, lửa b* q** của quan mới còn chưa đốt đâu."

"Thôi đi, một tiểu tử còn chưa mọc đủ ria mép, đốt được ngọn lửa gì chứ."

"Suỵt -- đừng nói nữa."

Giống như lần trước, mở một tiểu hội, đại khái giới thiệu qua thân phận của Tô Vận, lại viện cớ thoái thác giống như lời đã nói khi trước. Nàng không có danh vị sư gia, chỉ làm việc của sư gia. Mọi người nghe vậy thì đưa mắt nhìn nhau, nhất thời cũng không tìm được lý do phản bác. Bổn triều vốn thực có nữ sư gia làm ví dụ, hơn nữa còn là sư gia ở nha môn châu phủ. Đại Diễm cũng không có luật pháp nào cấm mời tiện tịch làm sư gia. Dù sao sư gia chỉ là kẻ phụ trách công việc, do huyện thái gia ngấm ngầm thuê dùng, bổng lộc cũng là huyện thái gia tự bỏ tiền ra, không thuộc hàm chức, cũng chẳng nằm trong thể chế triều đình, lại không ăn lộc triều đình, bọn họ còn có gì phải bận lòng.

Chẳng qua là ganh tị vì huyện lệnh có một mỹ nhân như thế bên cạnh mà thôi.

Sau khi ai về phòng nấy, Thu Mộng Kỳ gọi Hồ Tam đến, bảo hắn kê thêm một bộ bàn ghế trong phòng, từ nay về sau Tô Vận sẽ làm việc cùng cô tại đây.

Chỉ là hai người còn chưa kịp ngồi ấm chỗ, thì bên ngoài đã vang lên tiếng "đông đông đông" dồn dập.

Tim Thu Mộng Kỳ bỗng chốc đập loạn cả lên, nhưng cô không muốn để Tô Vận đang ở cùng phòng nhìn ra vẻ chột dạ, liền ngồi ngay ngắn sau án thư, cất cao giọng hỏi: "Có chuyện gì xảy ra?"

Hồ Tam vội vàng chạy vào báo: "Đại nhân, bên ngoài có người đánh trống kêu oan!"

Tác giả có lời muốn nói:

Cảm ơn các thiên sứ nhỏ đã tặng phiếu bá vương và tưới dinh dưỡng cho tôi trong khoảng thời gian từ 2023-05-01 19:19:48 đến 2023-05-02 21:02:51 ~

Cảm ơn các thiên sứ đã tưới dinh dưỡng: 在青空下沐歌 20 chai; OLDYouth 10 chai; 梦愿·星晨 6 chai; 飞云逐月, 羅辑 mỗi người 5 chai; 墨笔莫比 2 chai; 49279001, 过客 mỗi người 1 chai;

Vô cùng cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!

Bách Hợp, Cổ Đại, Khác, Sủng
Nguồn: wattpad.com/user/lilyholic2025
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »